Giả Yêu Làm Thật

Chương 83: Ghen?

Phó Nhiễm đang uống ngụm sữa tươi như mắc trong cổ họng, lần đầu tiên biết sữa tươi cũng giống như xương cá, khiến người uống nhịn không được phải sượng mặt khó chịu.

Bánh bột trứng cũng mất đi mùi thơm, Phó Nhiễm đem hình lại gần hơn, thật ra thì bóng lưng người đàn ông rất mơ hồ, bị tựa đề bài báo làm ảnh hưởng, mọi người cũng sẽ nghĩ đến là Minh Thành Hữu một cách tự nhiên.

Cô chán nản dựa vào thành ghế, trong lòng vô cùng buồn bã như mất đi cái gì đó, khó chịu cùng mất mát không nói ra được. Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Lâm Lâm đứng ở trước cửa.

"Tiểu Nhiễm đừng quên hôm nay phải đến MR, hoạt động cuối cùng của cuối năm hoàn thành không phải là chúng ta có thể nghỉ sao?"

Phó Nhiễm thu toàn bộ sự chú ý trước màn hình lại, cô miễn cưỡng nở nụ cười.

"Đúng! Mọi người mấy ngày nay cố gắng một chút. Kỳ nghỉ đông tôi có thể suy tính sắp xếp mấy ngày nghỉ".

"Được,

Lâm Lâm vui sướng trả lời sau đó đóng cửa.

Phòng làm việc khôi phục vẻ yên tĩnh, Phó Nhiễm ngắm nhìn tấm hình chiếm ba phần tư màn hình, cô đem con chuột chuyển hướng lên trên góc bên phải, nhanh chóng nhấn dấu màu đỏ đóng lại.

Không có hứng thú ăn uống, bụng giống như không cảm thấy đói. Phó Nhiễm đứng dậy đi về phía cửa sổ, kéo cửa chớp ra, từ lúc bắt đầu mùa đông tới nay trận tuyết lại tới chậm, như để bù đắp chờ đợi của mọi người đối với nó, tuyết đầu mùa đã đi xuống rất mãnh liệt, như là lông ngỗng khẽ bay lơ lửng rơi thẳng hướng cửa sổ, một đám tuyết trắng trong mắt, lướt nhẹ qua trái tim nóng ruột cùng khổ sở khác thường.

Phó Nhiễm ăn cơm xong mới tới MR, cô quẹt thẻ kiểm tra sau đó đi vào thang máy, đi lên phòng làm việc tầng 33. Thư ký Nghê từ phòng nghỉ đi ra ngoài, trong tay bưng tách cà phê đen nóng hổi, chiếc áo len cao cổ màu đen bó sát người còn bên ngoài chỉ mặc áo vest nhỏ, khóe miệng cười như có chút hả hê.

"Tới làm rồi hả ?"

"Đúng."

Phó Nhiễm mở cửa phòng làm việc ra, chân còn đứng ở ngoài cửa.

"Lvan không có ở đây."

"Tôi biết rõ."

Phó Nhiễm xoay người muốn đi vào. Thư ký Nghê đi theo phía sau cô, ánh mắt nhìn khắp bốn phía.

"Hoàn cảnh thật không tệ, tôi theo Lvan mấy năm cũng không được tự do vào trong giống đãi ngộ của cô. Nên không khỏi nói ngài ấy nể tình cũ. "

Phó Nhiễm đi tới, thấy trên giá sách bày xe model, sắc mặt thư ký Nghê hơi chìm xuống.

"Những thứ này đều là bảo bối của ngài ấy

"Vậy sao?"

Phó Nhiễm cũng không ngẩng đầu lên, MR cấp cho cô latop, cô tránh phiền toái cũng không hề mang theo. Phó Nhiễm tới bàn chữ U, ngồi vào ghế làm việc sau đó bật máy tính.

"Nếu là bảo bối của hắn, cô cũng cầm cho về cho hắn đi thôi."

Thư ký Nghê uống cạn ly cà phê.

"Thật không biết điều! "

Phó Nhiễm không muốn cãi cọ với cô ta, thư ký Nghê thấy tâm tình cô không tốt, có lẽ là đã thấy được bài báo mới. Đúng thế, không những Internet mà ngay cả TV cùng báo chí cũng đầy tin tức này, thư ký Nghê nâng khoé miệng, hừ nhẹ sau đó ra khỏi phòng làm việc của Phó Nhiễm.

Một hồi lâu sau, nữ thư ký trẻ tuổi hơn bước vào, trong tay cầm hộp giấy, nơm nớp lo sợ đứng trước cửa. Nghe được tiếng gõ cửa, Phó Nhiễm ngẩng đầu lên.

"Thật ngại quá! Thư ký Nghê nói tiểu thư có đồ để tôi cầm ra ngoài".

Phó Nhiễm ngẫm nghĩ, về sau bừng tỉnh hiểu ra, cô đưa ngón tay chỉ về giá sách. Thư ký trẻ đem từng chiếc xe model phiên bản số lượng có hạn cẩn thận đặt vào trong hộp giấy. Phó Nhiễm đưa cả ly nước Minh Thành Hữu để ở phòng làm việc đưa cho cô ấy.

" Còn có cái này."

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, cô làm việc ở MR khoảng chừng mấy ngày, hắn hận không thể đem tất cả vật sở hữu của hắn đưa tới.

Phó Nhiễm nhìn hai cây tiên nhân cầu trước bàn, đầu tiên lúc cô tới chỉ có một chậu, sau đó Minh Thành Hữu nói có gì đó cô đơn, nên cho thêm một cây nữa.

Thư ký khép lại cửa.

Phó Nhiễm đưa tay vuốt ve cây tiên nhân cầu thật nhỏ mà cứng rắn, cô rút tay về, trong miệng nỉ non.

"Xem đi, chị cũng không đành lòng để cho các em cô đơn đâu."

Máy điều hòa không khí mở nhiệt độ ổn định cả tầng lầu. Bởi vì hơi ấm nên mang giày da cũng không thấy quá lạnh, trong nhà ngoài nhà giống như hai thế giới khác nhau.

Phó Nhiễm ngẩng đầu lên, đã 5h, nhưng bên ngoài vì tuyết rơi nên vẫn giống trời sáng, buổi trưa cô ăn không thấy ngon, cầm túi xách ra khỏi phòng làm việc. Vì công việc còn chưa xong, phải đi ăn đầy bụng trưc đã. Phòng ăn công ty thiết kế ở tầng dưới cùng, ba món ăn canh, mặn chay phối hợp cực ngon, còn có sữa tươi cùng trái cây tráng miệng. Phó Nhiễm ăn cơm tối xong đi vào đại sảnh, cô như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm mặt đất, ngẩng đầu lên thấy có người đi vào thang máy, Phó Nhiễm theo bản năng đuổi theo.

"Đợi đã nào...!"

Có thể tiết kiệm thời gian đương nhiên rất tốt. Thiếu chút nữa Phó Nhiễm trượt chân ngã, may mắn trong thang máy có người phản ứng mau, vốn là cửa thang máy đã sắp khép lại nhưng chậm rãi bị mở ra, Phó Nhiễm không thấy rõ mặt đối phương.

"Cám ơn, cám ơn."

Đợi đến lúc cửa thang máy đóng lại, những bóng đèn bên trong đặc biệt soi sáng gương mặt anh tuấn đẹp trai, đầu vai Minh Thành Hữu còn có bông tuyết chưa phủi hết, hắn dựa lưng vào tường thang máy, Phó Nhiễm thu hồi ánh mắt kinh ngạc, lúc này mới nhìn đến bên cạnh hắn còn có một mỹ nữ, đeo mắt kính màu đậm, mái tóc gợn sóng to màu nâu lười biếng rũ xuống hai bên vai. Bởi vì sáng nay mới đọc qua tin tức, nên Phó Nhiễm rất dễ dàng nhớ lại gương mặt này, chính là nữ minh tinh Trần Lam Diễm mà Minh Thành Hữu hôn mãnh liệt trên phố.

"Lvan, công ty của anh thật là lớn nha."

Trần Lam Diễm mặc chiếc áo mỏng màu da, cặp đùi thẳng tắp lộ trước mắt

Phó Nhiễm chen vào trong thang máy, cố gắng tìm một góc cách xa hai người.

Minh Thành Hữu hơi nhếch môi, trong ánh mắt bắt đầu gợn sóng, Phó Nhiễm nhìn gò má hắn, như điêu khắc tuấn lãng, hắn rất có ưu thế, tùy ý cười cười là có thể khiến người người phải mê đắm vây quanh.

Phó Nhiễm chỉ thấy hắn tiến tới bên tai Trần Lam Diễm, không biết nói qua cái gì, chọc cho giai nhân liên tục cười duyên.

Rất rõ ràng, cô đúng là dư thừa.

Cũng không biết tại sao Minh Thành Hữu lại không cần thang máy chuyên dụng, ngược lại chịu thiệt thòi đi chen chúc với nhân viên.

Phó Nhiễm ngẩng đầu nhìn chằm chằm từng con số đi lên.

Trước kia từng cảm phục công nghệ cao, mắt nhắm mắt mở đã đến tầng cao nhất, bây giờ lại nóng lòng chờ đợi. Hai người nói chuyện với nhau không coi ai ra gì, nghe vào trong tai người khác càng giống như liếc mắt đưa tình.

Minh Thành Hữu từ đầu đến cuối không liếc mắt nhìn cô một cái.

Ding

Cửa thang máy mở ra, cảm giác hít thở không thông cuối cùng cũng biến mất. Phó Nhiễm siết chặt túi xách trong tay đi ra ngoài.

"Đợi chút."

Minh Thành Hữu lên tiếng gọi cô. Phó Nhiễm ngẩng đầu lên.

"Để Trần tiểu thư ra trước, quy tắc này cũng không hiểu sao?"

Trên mặt hắn dần nhăn nhó, như không vui.

"Lvan, không có gì." Lúc này mới mở miệng.

Phó Nhiễm miễn cưỡng thu lại bước chân, cô chỉ im lặng, hai chân lùi ra phía sau bọn họ. Minh Thành Hữu đưa tay khẽ ôm eo Trần Lam Diễm đi ra ngoài.

"Tới phòng làm việc trước, buổi tối chúng ta có chuyện cần nói."

Phó Nhiễm đứng bên trong giữa thang máy, đến khi cửa thang máy muốn khép lại lần nữa, cô cuống quít ấn phím, lúc này mới nhếch nhác ra ngoài.

Thư ký Nghê đứng trước phòng làm việc, xa xa thấy Minh Thành Hữu cùng Trần Lam Diễm liền nhiệt tình chào hỏi, cô mở cửa phòng làm việc ra, cả ba người lần lượt vào trong.

Phó Nhiễm nhìn cửa phòng làm việc bị đóng lại, ngăn cách cô bên ngoài không chút khe hở. Minh Thành Hữu dẫn đầu đi vào, thư ký Nghê vội vàng tiếp đón Trần Lam Diễm, Minh Thành Hữu cởi áo khoác ra treo lên móc, mắt liếc nhìn giá sách bằng gỗ ở phía tây, phát hiện từng chiếc xe model bị đặt về chỗ cũ.

"Đây là xảy ra chuyện gì?"

Thư ký Nghê trả lời cẩn thận.

"Là Phó tiểu thư sai tôi cầm về ."

Minh Thành Hữu cũng không hỏi tới nữa, đem toàn bộ chú ý lên người Trần Lam Diễm.

Phó Nhiễm loáng thoáng nghe được có người nói qua, mùa đông năm nay có thể là mùa đông lạnh nhất một trăm năm qua.

Cả ngày tuyết rơi vẫn chưa ngớt, đầu phố có người quét tuyết, đồng phục nhân viên môi trường đập vào mắt thật đau lòng. Phó Nhiễm dựa trên cửa sổ, ly cà phê nóng đặt trên song cửa, nhìn xa xa sân MR một góc đầy tuyết, chỉ một người đứng ở dưới quét một con đường.

Cô mất hồn trong chốc lát, lại lên tinh thần ngồi vào trước máy tính. Thật may là lượng công việc cũng không nhiều, 9h50 tối Phó Nhiễm đã làm xo

Tắt đèn ra khỏi phòng làm việc, thấy Minh Thành Hữu đang giao phó gì đó cho thư ký Nghê, Phó Nhiễm nhấc chân bước chuẩn bị rời đi.

"Phó Nhiễm!"

Hắn vẫn còn gọi cô.

Phó Nhiễm xoay người, thấy Trần Lam Diễm từ phòng làm việc ra ngoài, dường như Minh Thành Hữu cũng rất bận, sau khi gọi cô xong vẫn không thấy nói thêm gì nữa.

Phó Nhiễm xuống gara lấy xe, nhận được điện thoại của Tống Chức, tán gẫu mấy câu sau đó chuẩn bị khởi động xe rời đi.

Đột nhiên một gương mặt lại gần cửa sổ xe, Minh Thành Hữu bảo cô mở cửa xe.

" Phó Nhiễm."

Ánh mắt cô lướt qua, không thấy bóng dáng Trần Lam Diễm đâu nữa.

Phó Nhiễm thả di động vào trong túi, khởi động xe rời đi.

Xe ra khỏi bãi đậu xe chuông di động lần nữa vang lên, Phó Nhiễm nhìn tới tên gọi đến, cô bật nhạc lên, dùng tiếng nhạc để che giấu những hốt hoảng cùng khó chịu trong lòng. Vì tuyết mới rơi, không ít nơi bị kết băng, xe lái trên đường rất chậm vì sợ bị trượt. Phó Nhiễm nhìn qua gương chiếu hậu thấy Minh Thành Hữu lái xe theo sát phía sau, hắn đạp ga vượt lên trước xe Phó Nhiễm. Bởi vì đường xá cũng không tốt, hơn nữa sàn xe Bugatti Veyron rất thấp, Phó Nhiễm nghe được một hồi âm thanh khác thường truyền đến, ngay lập tức cô đạp thắng ngay mới tránh khỏi đụng vào đuôi xe hắn. Bộ mặt Minh Thành Hữu tức giận, sau khi xuống xe hắn nặng nề đóng sầm cửa, khom lưng kiểm tra mới biết sàn xe đụng phải một vật gì đó, ban đầu còn tưởng là đống tuyết. Phó Nhiễm thấy miệng hắn nói gì đó, nhìn chỗ bị va chạm rồi chân dùng sức đạp hai cái mới sải bước đi về phía cô. Xem ra đồ đắt đỏ cũng không nhất định đều tốt.

Cô lái xe chuẩn bị rời đi. Minh Thành Hữu đi tới cửa xe phía bên phải, ngón trỏ cong lại gõ lên cửa sổ xe. Mới đi vài bước, đầu hắn cùng hai bên v đã dính bông tuyết.

Hơi thở nóng như trong nháy mắt có thể kết thành băng.

Phó Nhiễm đưa tay mở khoá xe. Minh Thành Hữu không do dự một phút nào, hắn mở cửa xe nhanh chóng chui vào, mang theo rét lạnh chui vào không gian ấm áp bên trong, Minh Thành Hữu lấy tay phủi nhẹ bên vai, lại tùy ý rút khăn giấy lau trán, tất cả tự nhiên giống như đang ở trong xe của mình vậy.

Phó Nhiễm nhìn chăm chú về phía trước, cũng không nói chuyện.

Minh Thành Hữu dọn dẹp xong xuôi.

"Làm sao thấy anh đến liền bỏ chạy?"

"Tôi không bỏ chạy."

"Nếu không phải là nhìn hôm nay thời tiết lạnh gía, chỉ sợ ngay cả cửa xe em cũng không mở cho anh?" Minh Thành Hữu như nói đúng suy nghĩ của Phó Nhiễm, nhưng ngoài miệng còn giả vờ.

" Sao như thế được chứ!! "

"Bé cưng! Em thật không có lương tâm!"

Đột nhiên hắn nghiến răng nói ra câu như vậy, cánh tay hướng tới Phó Nhiễm ghìm chặt.

"Anh là vì em mà chạy trước chạy sau phục vụ người này người kia. Sau khi trở lại em không có lấy một câu an ủi anh còn chưa tính, còn để anh ăn ngân hạnh tử, thiếu chút nữa còn muốn cho anh đứng ở nơi tuyết rơi nhiều chịu lạnh. Đúng là người phụ nữ không có lương tâm."

Phó Nhiễm đưa tay dùng sức đẩy hắn ra.

"Vậy sao? Ôm ‘ôn hương nhuyễn ngọc’ trong ngực còn cần người khác phải an ủi sao?"

Cánh tay Minh Thành Hữu khoác lên trên ghế dựa sau lưng Phó Nhiễm, làm ra vẻ mặt đau khổ. Hắn như bừng tỉhiểu ra, sau đó mặt mày liền tươi cười.

" Em cũng xem tin tức?"

"Không có."

Phó Nhiễm lại chuẩn bị lái xe rời đi. Minh Thành Hữu cầm tay của cô.

" Mấy ngày nay Trần Lam Diễm đều ở Hàn Quốc quay phim. Anh cố ý đến tìm cô ấy."

Thần kinh Phó Nhiễm căng thẳng.

"Anh nói cho tôi biết làm gì?"

"Đừng khẩn trương! "

Đầu ngón tay Minh Thành Hữu khẽ vuốt sau lưng cô.

"Bóng lưng trên tin tức kia không phải là anh, phải nói làng giải trí quả là một nơi đầy rắc rối, muốn anh bước chân vào làm gì?"

Hắn nói ra vẻ rất uất ức.

"Rõ ràng là tổ diễn kịch cố ý làm vậy, đem ảnh trong phim kia tiết lộ trước. Sao có thể tuỳ tiện có nụ hôn nóng bỏng với cô ấy liền có thể nhắc tên anh?"

Ánh mắt Phó Nhiễm nhìn hắn, Minh Thành Hữu bị cô nhìn chăm chú đến khổ sở.

"Không tin?"

"Tin."

Phó Nhiễm rút tay về.

" Vậy là anh muốn tôi đưa về sao? Anh cũng có xe của mình mà."

"Aizz…" Bộ dáng hắn

"Phó nhiễm..."

Đầu Minh Thành Hữu gối lên bả vai cô.

"Mệt quá."

Phó Nhiễm nghe ra trong lời nói của hắn đầy mệt mỏi.

" Đưa anh về nhà nghỉ ngơi đi".

Minh Thành Hữu tự giải thích với cô.

" Sai người tìm mối quan hệ, mới biết một nữ minh tinh hạng ba lại được người khác chống lưng hơn nửa giang sơn."

Hắn tìm tư thế dễ chịu, mơ hồ Phó Nhiễm nghe ra bí mật trong lời nói.

"Anh nói là Trần Lam Diễm?"

"Ừ! "

Minh Thành Hữu nhắm mắt lại.

"Chỉ cần có thể giải quyết hắn, chuyện của cha em lập tức có thể dàn xếp. Mà duy nhất có thể làm được người của hắn, chính là Trần Lam Diễm."

Phó Nhiễm nghe giọng nói liên tục bên tai, thật là nhẹ nhàng chậm chạp động lòng người. Những tâm tình ban đầu chen chúc trong tim biến mất toàn bộ, trong lòng thấy cảm động khác thường.

Cô để mặc cho Minh Thành Hữu gối lên, lời nói đến cổ họng nhưng không biết nên nói những gì.

Hai đầu lông mày Minh Thành Hữu bị che khuất bởi mái tóc đen nhíu lại.

"Người thua thiệt nhất lại là anh."

Tuyết lại tiếp tục rơi không chút kiêng kỵ, đem từng nhánh cây ven đường biến thành hình cong , bông tuyết rơi xuống không ngừng phủ lên bên ngoài nắp động cơ.

"Em xem anh phải chịu nhiều tiếng xấu như vậy."

Minh Thành Hữu ngẩng đầu lên, cùng Phó Nhiễm nhìn thẳng vào mắt nhau.

"Từ trước đến giờ anh đều coi trọng danh tiếng nhất."

Cô giương môi, nụ cười đập vào mắt.

"Vậy làm sao bây giờ?"

"Em hãy thành thật nói cho anh biết, bóng lưng trong hình kia có thật giống anh không?"

" Rất giống."

Phó Nhiễm gật đầu đáp lại. Ngón trỏ Minh Thành Hữu trên không chỉ trỏ hướng cô.

"Cho nên khi thấy anh mới có thể đối xử hờ hững như vậy?"

Phó Nhiễm muốn hất tay hắn ra, lại bị Minh Thành Hữu cầm vào lòng bàn tay.

"Anh muốn chào em một tiếng nhưng hiển nhiên lúc đó không thích hợp."

"Cũng đúng! Không cần "mỹ nam kế" sao có thể làm Trần Lam Diễm gật đầu đây?"

Phó Nhiễm nghe vậy, nụ cười trên môi dần dần biến mất. Minh Thành Hữu cười, vỗ nhẹ sau đầu cô.

"Anh tài trợ tiền giúp cô ấy một tay. Mỹ Nam Kế ngược lại nhìn không khả thi lắm, còn tiền mới là cần thật sự, đáng tin hơn so với đàn ông

Phó Nhiễm lái xe ngang qua siêu thị, Minh Thành Hữu xem đồng hồ.

"Có thể siêu thị chưa đóng cửa, có chút việc nên anh vẫn chưa ăn cơm tối. Đi mua chút đồ ăn chứ?"

"Anh biết làm?"

Phó Nhiễm nhìn chằm chằm phía trước không chớp mắt, tuyết lớn như vậy cô không dám chậm trễ.

"Không biết."

"Vậy có gì dễ ăn không?"

Cách đó có quán ăn vặt, mua cho hắn một phần bánh trứng.

"Ăn lót bụng trước đi, sau đó dẫn anh đi nhà hàng. Tôi mời."

Khó nén được thất vọng, Minh Thành Hữu nói thầm trong miệng.

"Em sẽ không cho anh trở thành hình dáng giống đồ ăn đấy chứ?"

Ngoại trừ mì cà chua trứng gà, hoặc là dùng khoai nướng cùng bánh trứng xua đuổi hắn.

"Đi nhà hàng sẽ nhanh hơn."

Minh Thành Hữu đem hộp bánh trứng đặt ở bên cạnh, thân thể hắn ngửa ra sau, đem điều chỉnh góc độ chỗ ngồi thoải mái.

"Anh chợp mắt một lát, tới nơi thì gọi anh."

Không còn kịp điều chỉnh sự chênh lệch về thời gian, lúc này mệt mỏi kéo tới, người làm bằng sắt cũng không chống được.

Tầm mắt Phó Nhiễm rơi vào gương mặt hắn, Minh Thành Hữu khoanh tay ôm ở trước ngực, hô hấp trầm ổn đầy sức sống, chỉ này một thời gian ngắn hắn liền ngủ mất, rất gọn gàng, không giống như vài người râu ria xồm xàm sau khi thức đêm.

Nhạc nhẹ từ từ tăng thêm tác dụng thôi miên, Phó Nhiễm cũng cảm thấy tâm hồn sảng khoái hiếm thấy, trong lòng rơi vào an nhàn bình tĩnh.

Mấy ngày lại trôi qua, lại là một buổi sáng sớm…

Phó Nhiễm xuống lầu thấy Phó Tụng Đình đang mang giày Tây, Phạm Nhàn cười nói chuẩn bị xong cặp công văn cho ông.

"Ăn điểm tâm trước đi, thời gian vẫn còn sớm đấy."

"Cha! "

Giọng nói Phó Nhiễm trong veo.

"Hôm nay đi sớm vậy?"

Sắc mặt Phạm Nhàn không còn lo lắng như mấy ngày qua.

"Cha con muốn đi làm, có thể không sớm sao được?"

Phó Nhiễm kinh ngạc với hiệu suất xử lý chuyện của Minh thành Hữu, mặt không biến sắc đi tới trước mặt hai người.

"Con đã nói rõ là thanh giả tự thanh rồi mà, cha mẹ còn lo lắng."

Má Trần chuẩn bị bữa ăn sáng cũng phong phú hơn so với ngày thường, Phó Nhiễm cột tóc lên đi vào phòng ăn .

"Tiểu nhiễm."

Phạm Nhàn kêu cô.

"Dạ ?"

Phó Nhiễm kéo ghế ra chuẩn bị

"Tối mai kêu Thành Hữu tới nhà ăn cơm, chuyện này khiến nó phải bỏ tiền cùng công sức. Trong lòng chúng ta đều biết."

"Cha mẹ ! Sao hai người biết?"

"Nếu nó không chịu giúp, cũng không thể khiến cho người ta chìa tay ra giúp đỡ. Tự con biết lại giả bộ hồ đồ đi?"

Phạm Nhàn đem quả trứng gà đưa cho Phó Nhiễm.

" Chuyện cha con may mắn thoát qua nguy hiểm qua đi. Nếu không mẹ cũng không biết khóc với ai".

Phó Nhiễm mang ý tứ của cha mẹ nói lại cho Minh Thành Hữu nghe, không nghĩ tới hắn vui mừng đồng ý.

"Anh không thể giả vờ khách khí sao?"

Minh Thành Hữu mang ý cười.

"Người trong nhà không nói hai lời."

Phó Nhiễm rời khỏi phòng làm việc, Minh Thành Hữu nhìn lên giá sách một hàng xe model, hắn cầm điện thoại ấn vào đường dây nội bộ.

"Thư ký Nghê vào đây".

"Lvan, có chuyện gì sao?"

Minh Thành Hữu ngẩng đầu lên, mắt lạnh lùng liếc về phía thư ký Nghê, hắn đẩy ghế làm việc đứng dậy đo tới trước kệ sách.

"Giải thích cho tôi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Thư ký Nghê lơ đễnh, Minh Thành Hữu lại nói trước lại nói.

" Không chịu nói thật sao? Ngày mai bắt đầu nghỉ ngơi mấy ngày. Thư ký Nghê , tôi xem như là cô bắt đầu rảnh rỗi phải không ?"

Thư ký Nghê uất ức hai mắt đỏ bừng, đứng ở trước kệ sách không nói lời nào.

"Đừng cho rằng tôi giữ cô lại thì chuyện gì cô cũng có thể làm theo ý mình."

Giọng nói Minh Thành Hữu lạnh nhạt.

" Có gì không muốn thấy thì cùng lắm là hãy giấu hết trong lòng cho tôi. Hoặc là ở lại làm việc giả như người mù, hoặc là đi khỏi đây."

"Lvan?"

Minh Thành Hữu chưa bao giờ có giọng điệu nói nặng lời với cô như vậy.

"Đi ra ngoài."

Phó Nhiễm cầm tài liệu tới trước bàn thư ký, vừa hay nhìn thấy thư ký Nghê từ phòng làm việc ra ngoài, cô ta lau mắt, thấy Phó Nhiễm liền trừng mắt.

" Thư ký Nghê, đây là tài liệu."

Thư ký Nghê đưa tay dùng sức đoạt lấy, cũng không dám nổi giận như trước.

"Có gì tốt mà nhìn?"

Giọng nói khàn khàn, nước mắt cũng bắt đầu rơi xuống. Phó Nhiễm cùng cô ta cũng không có giao tình gì, hỏi cũng vô ích. Cô liền xoay người đi vào phòng làm việc của mình.

Sau khi tan việc, Minh Thành Hữu và Phó Nhiễm cùng nhau về Phó gia. Phàm Nhàn và Phó Tụng Đình đều ở đây, nhìn thấy Minh Thành Hữu, Phó Tụng Đình cũng không còn lạnh nhạt như trước, thừa lúc chuẩn bị cơm tối mời Minh Thành Hữu ngồi vào bàn cờ. Kỳ phùng địch thủ, Phó Nhiễm đứng ở bên cạnh chỉ thấy dư thừa. Cô tự tay rót trà ngon bưng cho Minh Thành Hữu cùng Phó Tụng Đình. Mấy ngày này cô theo Phó Tụng Đình chơi cờ cũng có chút phát triển, thấy con cờ trong tay Minh Thành Hữu muốn đánh xuống, Phó Nhiễm vội

"Đừng."

Lúc này, cô đã sớm đem lời nói ‘quân tử đánh cờ không nói chuyện’ ném ra đằng sau, Phó Nhiễm chỉ bàn cờ.

"Đặt ở đây."

Vẻ mặt Minh Thành Hữu nghi ngờ, thu hồi quân cờ đang hạ được một nửa lại.

"Thật hay giả?"

"Nghe tôi đi, không sai."

Phó Nhiễm đã tính trước.

"Hơn nữa người đứng xem bên ngoài cũng sáng suốt hơn."

Phó Tụng Đình thấy hai người thảo luận. "Trao đổi xong rồi?"

Phó Nhiễm đã tính trước. "Tốt rồi ."

"Được lắm. " Minh Thành Hữu quyết định hạ xuống.

"Thua cảm thấy quái lạ. . . . . ."

"Được!"

Phó Tụng Đình vui vẻ, đầu lông mày khẽ nhếch lên.

"Chiếu tướng!"

Phó Nhiễm đứng ở bên cạnh chỉ có thể có lợi cho đối thủ.

"Có thể là tôi nhìn lầm."

Minh Thành Hữu thẳng thắn khen kỳ nghệ Phó Tụng Đình cao siêu, hướng Phó Nhiễm trừng mắt, còn nói người đứng xem sángốt hơn người trong cuộc cơ đấy. Còn một chút nữa là ăn cơm tối, Minh Thành Hữu đã tới Phó gia mấy lần, nhưng cũng chưa từng lên lầu. Hắn đi theo sau Phó Nhiễm, hành lang lầu hai treo đầy tranh chữ, Minh Thành Hữu đi qua một căn phòng, thấy bảo mẫu từ bên trong ra ngoài. Ánh mắt liếc qua, là phòng của phụ nữ.

Hắn đứng ở cửa.

" Đây là phòng ngủ của em phải không? Anh vào xem một chút."

Nói xong, tay đã muốn mở cửa ra.

Phó Nhiễm đi trước, nghe được động tĩnh liền xoay người, cô sải bước tới bên cạnh Minh Thành hữu , giữ tay hắn lại.

"Phòng của tôi ở bên trong, phòng này không phải."

"Vậy là phòng của ai?"

Phó Nhiễm kéo khép lại cửa phòng, Phạm Nhàn có một thói quen, bà cũng nói qua với Phó Nhiễm. Dù sao phòng này cũng từng của con gái sống bên cạnh hai mươi năm, như một ký ức tốt đẹp để nhớ lại, dù không có người ở cũng không muốn bỏ không căn phòng này.

"Vưu Ứng Nhuỵ."

Cô nhẹ nhàng nói ra cái tên này.

Minh Thành Hữu như có điều suy nghĩ gật đầu.

"Chính là người bị nhận sai từ nhỏ với em phải không ?"

"Ừ."

Chỉ cần là đề tài dính đến Vưu Ứng Nhuỵ, Phó Nhiễm đều không muốn nói nhiều.

Minh Thành Hữu không che giấu được tò mò. "Hình như vẫn chưa từng thấy qua cô ấy. Hiện tại cô ấy sống ở đâu ?"Phó Nhiễm nhớ tới lo lắng Phạm Nhàn từng nói qua.

"Hình như rất tốt. Cô ấy sống ở nước ngoài."

"Vậy sao?"

Phó Nhiễm cũng không nói này nói nọ ở sau lưng người khác, nên chuyện Vưu Ứng Nhuỵ có khả năng được bao nuôi cô càng nói năng thận trọng, không bôi xấu danh dự người khác.

Minh Thành Hữu đi theo Phó Nhiễm vào phòng của cô, điển hình là phòng phụ nữ. Phong cách khác với phòng ngủ chính của bọn họ ở Y Vân thủ phủ một trời một vực, cửa sổ hướng Nam, ánh mặt trời cực đẹp. Phòng ngủ gọn gàng sạch sẽ, trên cửa kiếng treo đầy những đồ vật nhỏ linh tinh. Sàn nhà màu đỏ sậm, tấm thảm phủ lên trên, cửa sổ bên bàn sách có mấy quyển sách, Minh Thành Hữu đi vào, thấy Phó Nhiễm chạy thật nhanh đến phía trước cửa sổ, động tác lưu loát gấp lại chăn. Cô hơi lúng túng đỏ mặt.

"Sáng sớm dậy hơi vội."

Gian phòng của cô đều do chính cô dọn dẹp, không có thói quen để người khác vào.

Minh Thành Hữu cười cười, đứng tại cửa ra vào, thân thể thẳng tắp đi vào.

"Ngủ một mình có ngon không?"

Phó Nhiễm sớm đã có thói quen Minh Thành Hữu có bản lãnh đột nhiên làm nghẹn chết người.

" Rất tốt."

Hắn ngắm nhìn bốn phía, đi tới phía trước cửa sổ, tiện tay cầm quyển sách lên, quả đúng là quyển "Duyên tới cấu kết" mà Phó Nhiễm mua ở nhà sách Tân Hoa.

Kéo cửa sổ ra, gió lạnh liên tiếp thổi vào. Minh Thành Hữu đứng trong phòng không được tính là căn phòng lớn của Phó Nhiễm, sau đó ngồi ở mép giường.

"Trước kia ở thời điểm hai chúng ta rất tốt, sao anh lại không nghĩ tới đây ở lại đây một đêm?"

Phó Nhiễm kéo rèm cửa sổ, Minh Thành Hữu thấy trên rèm cửa sổ thêu từng chú gấu nhỏ dáng điệu ngây thơ, xen lẫn với những ô vuông màu xanh.

Thân thể hắn từ từ ngã ra phía sau, thoải mái than nhẹ.

Phó Nhiễm ngồi trước bàn, rút ra một quyển tiểu thuyết, tiện tay bật đèn bàn lên.

Minh Thành Hữu nằm cảm thấy rất thoải mái, trong đầu chỉ muốn ngủ, hai tay hắn chống lên người, thấy phía trước có một chỗ sáng ngời, vốn cả căn phòng mờ tối duy chỉ có thể nhìn thấy thân hình hấp dẫn của Phó Nhiễm. Ánh đèn toả ra ấm áp, bao phủ cả bóng dáng bé nhỏ. Bước chân hắn vô cùng nhẹ nhàng mà bước tới , Phó Nhiễm đọc đến xuất thần, Minh Thành Hữu đi tới phía sau cô, những lọn tóc đen bóng rũ xuống hai bên vai, từ trên nhìn xuống chỉ có thể nhìn rõ một nửa khuôn mặt. Có chút lạnh, Minh Thành Hữu tiện tay kéo cửa sổ lên.

"Không lạnh sao?"

Phó Nhiễm sợ hết hồn.

"Tôi quên mở cửa sổ ra, nhất thời không chú ý."

Minh Thành Hữu đưa tay nhận lấy sách trong tay cô, chạm đến năm đầu ngón tay lạnh như băng. Hắn đem ngón tay Phó Nhiễm nắm vào lòng bàn tay mình, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

"Tiểu Nhiễm, Thành Hữu! Cơm tối đã chuẩn bị xong."

"Oh."

Phó Nhiễm rút tay về.

"Đi thôi."

Trên bàn cơm không khí hoà hợp, Phó Tụng Đình sau một hồi được Phạm Nhàn khuyên giải. Hơn nữa lần này được Minh Thành Hữu giúp một tay tự nhiên cũng bớt khách

Càng ngày càng tới gần ngày đó, trong lòng Phó Nhiễm cảm thấy bức bách phức tạp không nói ra được.

Ngày 25 tháng 12 m lịch. Cách giao thừa còn có năm ngày.

Phó Nhiễm tranh thủ thời gian nghỉ ngơi buổi trưa đi dạo quanh trung tâm thương mại. Mấy ngày trước tết âm lịch, cũng muốn mua nhiều thứ, cô đi tới quầy phụ kiện dành cho nam, chọn cho Minh Tranh một cái bóp da.

Ngày 25 tháng 12 là sinh nhật Minh Tranh.

Nhân viên thấy cô không có ý rời đi.

"Tiểu thư! Tôi có thể giúp gì thêm cho tiểu thư?"

Phó Nhiễm bước tới quầy bên kia, thấy bên trong là đồng hồ đeo tay dành cho nam. Cô quẹt thẻ xong ra khỏi trung tâm thương mại, hai tay cầm hai hộp quà có chút bàng hoàng.

Nhận được điện thoại của Minh Tranh gọi tới, Phó Nhiễm có chút do dự, nhưng vẫn nhận điện thoại.

" Alo!"

"Tiểu Nhiễm, buổi tối có rảnh không ? Anh muốn mời em ăn bữa cơm."

Phó Nhiễm nhìn chằm chằm mũi chân, ngón tay nắm chặt di động đến nỗi lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi ướt át, cô nghe được giọng nói mờ ảo như có như không của mình.

"Ca ca, thật xin lỗi, tôi muốn hoàn thành cho xong hoạt động của năm trước. Đêm nay tôi phải làm thêm giờ."

"Anh có thể chờ em." Giọng điệu Minh Tranh cố chấp.

Trong lòng Phó Nhiễm càng cảm thấy áy náy, nhưng vẫn cự tuyệt.

"Không cần thật sự có việc phải thức rất khuya."

"Vậy cũng được." Trong lời nói Minh Tranh cố gắng giấu giếm mất mát.

Phó Nhiễm ngắt máy, mở danh bạ di động.

Minh Thành Hữu không nghĩ tới Phó Nhiễm sẽ chủ động gọi điện thoại cho hắn.

"Buổi tối có rảnh không ? Cùng nhau ăn một bữa cơm."

Hắn dịch người tới gần máy tính. "Sao vô duyên vô cớ lại muốn mời anh ăn cơm?"

"Không rãnh sao? Vậy quên đi."

"Đừng" Giọng nói Minh Thành Hữu hung dữ truyền đến.

"Em dám đổi ý thì phải chịu hậu quả đấy."

Phó Nhiễm cùng hắn hẹn xong thời gian địa điểm, cô cầm đồ lên xe. Khởi động xe xong cũng không lập tức rời đi, Phó Nhiễm nhìn dòng người tấp nập bên ngoài cửa sổ, cô có thể tưởng tượng được Minh Tranh thất vọng đến dường nào.

Phó Nhiễm cầm hộp quà có bóp da bên trong.

"Ca ca "

Dừng một chút, cô lại nói tiếp.

"Thật xin lỗi."

Cô nghĩ đến chuyện trước khi chết Minh Vân Phong đã nói với cô. Từng câu một giống như thần chú không thoát ra được, trói buộc cô, cũng trói buộc bọn họ.

Phó Nhiễm tới trước chỗ hẹn chọn được bàn ăn có vị trí tốt, cô đem hộp đựng đồng hồ đeo tay đặt trên bàn. Một tay chống cằm dưới nhìn ra ngoài cửa sổ, ở góc đường đầu người nhốn nháo, xuyên qua một lớp kính d thế nào cũng chỉ là một bóng người mà thôi. Phó Nhiễm không muốn ngồi trong phòng bao, bàn ăn hình chữ nhật không đến nỗi giống bàn tròn có vẻ ngồi cách xa nhau khá xa, trong tay cô đang cầm ly trà nóng.

Minh Thành Hữu nghiêng người ngồi vào chỗ đối diện.

" Em tới lúc nào vậy?"

"Vừa tới không lâu."

Hắn tiện tay đặt chìa khóa xe trên bàn, mở thực đơn, mở miệng không chút để ý.

"Nghĩ thế nào lại mời anh ăn cơm?"

Phó Nhiễm tùy tiện tìm lý do.

"Chuyện của cha tôi nhờ có anh giúp đỡ, cho nên muốn chính thức cảm ơn."

Minh Thành Hữu lướt qua thực đơn nhìn Phó Nhiễm, như có hoài nghi.

"Thật? Không phải cũng đã mời về nhà rồi sao?"

"Anh có muốn ăn hay không?"

Tầm mắt Minh Thành Hữu nhìn xuống thực đơn lần nữa.

" Ăn, ăn, được chưa."

Trong lúc chờ mang thức ăn lên, cùi chỏ Minh Thành Hữu đụng phải hộp quà bên cạnh , ánh mắt hắn nhìn sang, sắc mặt trầm xuống rõ ràng.

" Hôm nay là sinh nhật Minh Tranh?"

"Thì ra là anh cũng nhớ."

Hai đầu lông mày Minh Thành Hữu dần

" Phó Nhiễm, em có ý gì?"

Cô đẩy hộp quà trong tay tới bên Minh Thành Hữu.

"Đây là đưa cho anh."

"Cho anh?"

Vẻ mặt Minh Thành Hữu kinh ngạc, Phó Nhiễm chỉ sợ hắn nghi ngờ.

" Tôi biết rõ chuyện của cha tôi, nếu anh giúp không ít việc, cho nên. . . . . ."

Minh Thành Hữu mở hộp ra, đem đồng hồ đeo lên tay.

"Em chọn hay sao?"

"Ừ ."

Hắn tháo đồng hồ đeo tay ban đầu, đem tay vươn tới trước mặt Phó Nhiễm.

" Giúp anh đeo lên."

Mới chạm vào dây đồng hồ bạch kim, có cảm giác lạnh lẽo đến tận xương, chiếc đồng hồ đeo tay dành cho đàn ông này rất lớn.

Phó Nhiễm nhìn chiếc đồng hồ Minh Thành Hữu vừa tháo xuống, tựa như rất đắt giá rất nhiều so với chiếc cô mua.

"Thích không?"

Minh Thành Hữu vung cánh tay, lại đưa đến trước mắt.

" Thích."

Từng món ăn ngon được bưng lên bàn, Phó nhiễm nhìn chiếc đồng hồ chói mắt đeo trên tay Minh Thành Hữu. Tâm tình của hắn lập tức tốt lên vừa gắp thức ăn cho cô vừa nói chuyện, cô lại ăn món ngon trong khi cóói lên lời.

Minh Thành Hữu ăn cũng không ít, ánh mắt hắn nhìn đến chiếc đồng hồ trên tay, mặt đồng hồ sáng chói phản chiếu qua mặt thấy đôi mắt đào hoa mang ý cười.

Minh Tranh lái xe vào bãi đậu xe, La Văn Anh biết hôm nay là sinh nhật của hắn, nhưng Minh Tranh cũng không nói rõ, chỉ muốn cùng nhau ăn bữa cơm.

Tay mới vừa đóng cửa xe, trong ánh mắt bất ngờ đụng vào một bóng dáng quen thuộc, hắn thấy Phó Nhiễm ngồi bên cửa sổ, mặc dù có bồn hoa che khuất, nhưng mỗi cái nhăn mày hay một nụ cười đều được hắn thu hết vào mắt. Minh Tranh thấy người ngồi đối diện đang gắp thức ăn cho cô, nhìn kỹ lại lần nữa, chính là Minh Thành Hữu.

La Văn Anh cũng đã xuống xe, thấy hắn đứng tại chỗ.

"Sao vậy ?"

Minh Tranh lắc đầu.

"Không có gì, đổi nhà hàng khác thôi."

Nói xong, kéo cửa xe ngồi trở lại.

La Văn Anh nhìn theo hướng ánh mắt hắn nhìn chăm chú, thần sắc cô hơi thay đổi, cũng không nói gì, rời đi theo Minh Tranh.

Sau bữa ăn, nhân viên mang lên bánh tráng miệng trang trí rất đẹp, Minh Thành Hữu xua tay ý nói không cần, Phó Nhiễm dùng dĩa cắt ra một phần bánh ngọt dâu tây nhỏ.

"Ăn chút đi"

Hắn cau mày.

"Em biết anh không thích ăn những món này."

"Một miếng thôi."

"Một miếng

Minh Thành Hữu tương đối bài xích, ngoại trừ ngọt đến phát ngán thì hắn vẫn không tìm được từ khác để hình dung.

Phó Nhiễm cúi thấp đầu, dùng dao dĩa cắt từng miếng bánh ngọt, quả thật thê thảm không nỡ nhìn.

Minh Thành Hữu véo chặt mi tâm, càng véo càng chặt.

"Được rồi, anh ăn một miếng."

Hắn nhận lấy một miếng từ tay Phó Nhiễm, gắng gượng đưa một miếng vào trong miệng.

Phó Nhiễm nhìn động tác nhai nuốt của hắn, trong lòng lẩm nhẩm một câu.

"Minh Thành Hữu, sinh nhật vui vẻ."