Già Thiên

Chương 1705: Rút Khỏi

Diệp Phàm đến đây cường thế như vậy, mặc dù mất đi pháp và đạo vẫn như cũ đánh chết tươi đệ tử của Trường Sinh Thiên Tôn, dùng phương thức cường thế này tuyên cáo hắn đã trở về.

Cả tòa Đế Quan đều tràn ngập một bầu không khí quỷ dị, Diệp Phàm trở về lập tức làm cho không khí nơi này khẩn trương lên rất nhiều lần, có chút áp lực, mọi người cảm thấy được chinh chiến đáng sợ nhất trên Đế lộ có lẽ sẽ từ đó mở màn.

Kiếp này, người trong Đế Quan rất nhiều, đến từ khắp nơi trong vũ trụ, đều chỉ có một mục tiêu là "thành đạo".

Tuổi lớn nhất có thể có tám ngàn năm tuổi, cũng không chịu già, chạy tới đây muốn chiến ra một càn khôn sáng rực ở kiếp này, để cho năm tháng cuối cùng của sinh mệnh chảy ra vầng hào quang sáng lạn nhất.

Người ít tuổi nhất chỉ có hơn một trăm tuổi, cũng đã là Đại Thánh đỉnh phong, hiện tại đã vang dội cổ kim, làm cho vô số người ghé mắt. Bởi vì hắn đã sánh ngang với Đô Mộc chí tôn Thần tộc trên lịch sử có tốc độ tu luyện nhanh nhất.

Mọi người đều cho rằng kế tiếp theo đó Diệp Phàm sẽ có nhiều trận va chạm mạnh kịch liệt với người khác, thế nhưng bầu không khí tuy rằng rất căng thẳng, nhưng cũng không có khai chiến.

Diệp Phàm với Thần Đình, Địa phủ, Diêu Quang, Doãn Thiên Đức cùng với Thánh Linh tộc cũng không có nổi lên xung đột gì, không có người nào đến khiêu khích, mặc dù trong thành càng ngày càng khiến mọi người hít thở không thông.

Một vầng trăng bạc treo trên không trung chiếu sáng Đế Quan, trong thành khí trời bốc hơi, kèm theo ánh sao sáng lạn, trong hỗn độn hồ tiên quang bay lên, lượn lờ quang các tòa nhà ở gần đó.

- Từ biệt ba bốn trăm năm, gặp lại Đạo huynh phong thái vẫn như xưa!

Trương Bách Nhẫn ôm theo một vò rượu đến bái phỏng.

Ở trong Đế Quan này, rất ít phát sinh loại chuyện như vậy, bình thường cũng không ai bước vào chỗ tu luyện của người khác, nếu làm như vậy có thể sẽ dẫn phát chiến đấu.

Bởi vì, bước ứên con đường này mọi người là đối thủ cạnh tranh, kết quả chỉ có một người có thể dựng thân ở đỉnh phong, nếu một đường đi tới sớm muộn gì phải có một trận chiến.

- Ba trăm năm sống và chết, hồ đồ đần độn, còn nói gì chuyện phong thái!

Diệp Phàm lắc đầu nói. Mời hắn đi lên một tòa đạo đài làm bằng đá xanh.

Hai người ngắm trăng uống vài chén rượu, chỉ là thuận miệng nói chuyện vài câu. Trương Bách Nhẫn không hỏi vì sao Diệp Phàm có thể sống sót. Diệp Phàm cũng không hỏi xuất thân và lai lịch chân chính của hắn.

Diệp Đồng, Hoa Hoa, Dương Hi cũng gia nhập vào cuộc, uống vào vài chén rượu, sau đó Hoa Hoa không kiềm nổi nói:

- Ta nói Ngọc Hoàng lão nhân này, đây là ngài hạ phàm hay là chuyển thế?

Trương Bách Nhẫn nghe vậy mỉm cười, nói:

- Ngươi là đang nói về ta sao?

Hắn sinh có phàm thể, không có huyết mạch gì đặc biệt, nhưng lại làm cho người ta khó có thể đo lường được sâu cạn. Ngoài công chính bình thản, không có khí phách đặc biệt hay thần vận sắc bén gì!

- Ôi! Ngài quên Thường Nga, cũng từ bỏ Bát Giới, thật là vô tình!

Hoa Hoa rót rượu, than thở.

Diệp Phàm nghe hắn nói nhảm nói xàm, liền gõ một cái trên đầu trọc bóng lưởng của hắn.

Trương Bách Nhẫn cười cười, rất hiền hoà, cũng không hề quan tâm, nói:

- Diệp huynh! Huynh có nghĩ rằng đi đến cửa quan cuối cùng liền nhất định sẽ thành Đế không?

Diệp Phàm lắc đầu, nói:

- Vô địch thiên hạ cũng không khẳng định có thể thành Đế, chuyện tương lai ai có thể nói rõ. Tuy nhiên, ta không định đi tiếp! Phải đi về thăm chốn cũ!

Đây là một sự thật, con đường này mở ra đã mấy trăm lần, từ xưa đến nay, rất nhiều lần chinh chiến đi tới chung điếm của con đường này, đều giống nhau không có người nào thành đạo.

Trương Bách Nhẫn kinh ngạc, nói:

- Rời khỏi con đường này, nếu muốn tiến vào sẽ rất khó khăn đó!

- Ta là một người nửa tàn phế đi tranh hùng với một đám anh kiệt còn có ý nghĩa gì!

Diệp Phàm tự giễu.

Trương Bách Nhẫn mỉm cười, nói:

- Nếu huynh mà nói như vậy, chẳng phải là làm cho rất nhiều người vô cùng xấu hổ sao! Mặc dù huynh là loại trạng thái này còn có thể giết chết đệ tử của Trường Sinh Thiên Tôn. Có mấy người có thể làm được?

- Ta muốn quay về thăm lại chốn cũ, tịnh dưỡng tốt thân thể!

Diệp Phàm trả lời chi tiết.

Rời đi ba trăm năm, hắn muốn trở về thăm chốn cũ. Thân bằng bạn cũ đều từng nghĩ hắn đã chết đi, vì hắn lập hạ mộ chôn quần áo và di vật, vì vậy nên cho bọn họ biết hắn còn sống.

Đồng thời, với trạng thái hiện nay của hắn mà nói, liều mạng đọ sức sinh tử không nhất định có ích, có lẽ còn không bằng tĩnh tâm để ngộ đạo, để ngộ pháp.

Trên thực tể ba trăm năm trước Diệp Phàm từng liều mạng huyết chiến với chí tôn cổ đại, tới ngày nay nhiều thêm một ít chém giết không nhất thiết có thể tạo được tác dụng căn bản nhất để đột phá gông cùm xiềng xích.

Đế lộ là đánh giết đi ra, thực tàn khốc, nhưng không nhất định áp dụng ở tình trạng hiện nay của hắn.

- Sư phụ ngài định rời đi? Trên Tinh Bia đã ghi danh, một khi buông bỏ, lần sau tiến vào thật sự sẽ phi thường gian nan, thậm chí không có khả năng vào được Đế Quan!

Dương Hi nói.

Diệp Phàm gật đầu, đây là quyết định của hắn. Đồng thời cảnh báo cho bọn họ biết ở trên con đường này nếu như không địch lại đối thủ, nhất định không cần cậy mạnh, bọn họ còn trẻ, còn có nhiều cơ hội, không cần chôn vùi tánh mạng uổng phí.

Trên thực tế khi Diệp Phàm nói những lời này, trong lòng rất trầm trọng. Cường giả tranh hùng trên Đế lộ, nếu đi xuống như vậy tất nhiên phải cùng với tử vong ngã xuống.

- Huynh không phải người thứ nhất rời bỏ. Nghe nói có người trước khi Tinh Bia triệu hoán, đã trực tiếp tới đây xóa tên mình, chưa từng bước vào hùng quan nửa bước!

Trương Bách Nhẫn nói, nhưng không có đề cập là ai.

- Thánh Hoàng tử sư bá đã tới, vào thành dạo qua một vòng, đánh chết mười mấy người nhìn không vừa mắt, rồi sau đó cũng rời đi!

Diệp Đồng nói.

- Con khỉ kia...

Nói tới đây, Trương Bách Nhẫn lộ ra vẻ cổ quái.

Sau khi Thánh Hoàng tử đến đây, liền lựa xương cứng mà gặm, từng chỉ tên nói họ muốn chiến với Trương Bách Nhẫn thần bí, kết quả khi đó Trương Bách Nhẫn tiến vào chiến trường Phi Tiên, bằng không nhất định đã có một trận chiến.

- Nghe nói một ít Cổ Hoàng, con nối dòng của chí tôn chưa có tới. Giữa bọn họ có thể muốn tiến hành một trận quyết chiến sinh tử thuộc loại khác!

Diệp Đồng nói.

Thánh Hoàng tử hiển nhiên là buông bỏ con đường này, chạy về phía một chiến trường khác phó ước, nhưng hắn từng nhắn lại, còn có thể đến tiếp.

Ngày thứ hai, truyền ra tin tức Diệp Phàm sắp rời đi làm chấn động Đế Quan, làm cho rất nhiều người đều có chút sững sờ, không hiểu rõ vì sao.


- Thiệt hay giả, vì sao lại đưa ra lựa chọn này?

- Ta biết rồi! Trận chiến ba trăm năm trước ấy đã ảnh hưởng với hắn quá lớn, tất nhiên đã rơi vào bệnh kín khó có thể tưởng tượng, nên Thánh thể Diệp Phàm chỉ có thể lựa chọn ảm đạm rút đi!

Tin tức thật chấn động, mọi người đều bàn luận suy đoán, đưa ra một cái nhìn tương đối nhất trí, chính là Diệp Phàm thân thể có bệnh kín, bị buộc bất đắc dĩ phải đưa ra lựa chọn này.

Có người ngạc nhiên vui mừng, có người thở dài, cũng có người thở phào một cái, phản ứng mỗi người không giống nhau.

Kết thúc một thời đại, mặc kệ nói như thế nào, Diệp Phàm từng cực độ cường đại chấn nhiếp người cùng một thế hệ. Tuy rằng còn sống trở lại, nhưng vầng hào quang huy hoàng của hắn có thể đã tới chung điếm.

Mảnh nhỏ pháp đạo của hắn không hiện ra. Trong một trận chiến với đệ tử của Trường Sinh Thiên Tôn phải dùng Thánh huyết hóa thành Thần liên trật tự để quyết đấu, đủ để nói rõ vấn đề: bản thân hắn có bệnh nhẹ.

Nếu là ngày xưa, hắn sao có thể để máu huyết chảy ra bên ngoài cơ thể, tiến hành một trận chiến như vậy.

Rất nhiều người đều nghĩ như vậy, không ít người đều cảm giác tiếc nuối sâu sắc. Vốn tưởng rằng sẽ chứng kiến một Thánh thể vô địch cường thế quật khởi, không nghĩ tới cuối cùng hắn cũng khó có thể nghịch thiên.

Trước khi rời đi, Diệp Phàm một lần nữa tiến vào chiến trường Phi Tiên, từ ba đệ tử nơi đó mang tới một ít pháp khí và thiên tài địa bảo, vượt qua khắp chiến trường đi tới hướng vùng đất nhân loại cư ngụ ở Đệ Nhất Kiếp Tinh.

- A! Diệp đại ca đã về rồi!

Ngoài chiến trường, Bạch Dạ vẫn còn ở đó, không ngờ hắn vẫn luôn chờ đợi, ngoài ra còn có đám người đại hán râu ria xồm xòm, cũng đều đang ngóng cổ chờ

trông.

Diệp Phàm mỉm cười, tặng cho đám người đại hán râu ria xồm xòm một ít pháp khí, truyền lại vài bí thuật cường đại, lập tức làm cho bọn họ kính sợ, xem như người trời giáng xuống.

- Đây là chiến kỹ của Thần!

Mặc cho bọn họ thinh cầu, Diệp Phàm cũng không có đáp ứng thu đồ đệ, chỉ là nói cho bọn họ biết ngày sau hỗ trợ chăm sóc nhiều một chút cho Bạch Dạ.

Hắn không có lập tức rời đi, mà cùng đi với Bạch Dạ về lại sơn thôn kia. Từ trong hồ nước nhổ lên cây Thanh Liên. Trôi qua thời gian dài như vậy, nó vẫn như cũ không hề lớn lên, vẫn là hình dáng cũ chính là hỗn độn khí dày đặc, từng làm cho Bạch lão ông ngẩn người rất nhiều ngày.

- Mấy thứ này có thể giúp ngươi tu luyện!

Diệp Phàm để lại bảo dược của Thiên Chi Thôn luyện ra, có thành phần của Tiến hóa dịch, có thể giúp Bạch Dạ ngày sau bước lên quỹ đạo. Sau đó, hắn còn lưu lại một bộ kinh văn, rồi từ đó rời đi.

Diệp Phàm trở lại Đế Quan, suy nghĩ lại, quyết định chủ động đi gặp mấy vị "cố nhân", nếu thực sự cần thiết, hắn khẳng định sẽ không tiếc chiến một trận.

Đáng tiếc, hắn đi không công, những người đó đều đã đi vào chiến trường Phi Tiên.

Cửa chính Đế Quan mở ra, Diệp Phàm đi ra, sau đó ở trước Tinh Bia thật lớn kia xóa đi tên của mình, chính thức rời khỏi chân lộ duy nhất kia.

Nghe là một chuyện, nhìn thấy lại là một chuyện khác! Trên tường thành đứng rất nhiều người đều chính mắt nhìn thấy hết thảy, đều cảm thấy đáng tiếc.

- Tại sao có thể như vậy? Để hắn còn sống, vì sao lại không thể cấp cho hắn một khối thân thể không tổn hao gì?

Tuy rằng là người cạnh tranh, nhưng một ít người vẫn không khỏi có loại ý tưởng này.

Mà một ít người chỉ là tới đây đi thử một chuyến, cũng không nghĩ tới một đường huyết chiến để tranh đoạt Để vị, thì lại thở dài không thôi, đều cảm thấy thật tiếc nuối.

- Thời đại của Thánh thể, huy hoàng của Thánh thể, thật sự phải từ đó kết thúc hay sao? Rõ ràng hắn có thể giết chết đệ tử của Trường Sinh Thiên Tôn mà!

Mọi người cũng chỉ có thể nhìn theo bóng hắn xuất quan.

- Sư phụ! Chờ con một chút!

Hoa Hoa vọt ra, rất nhanh xóa tên mình ở trên Tinh Bia, nói:

- Con cũng quay về với ngài!

Lý do của hắn rất đơn giản, hắn không có hứng thú đánh đánh giết giết, hắn là bị Diệp Đồng buộc đi vào, vốn hắn cũng không muốn tới đây tôi luyện bản thân mình!

- Sư phụ!

Mặt khác hai đệ tử kia kêu to, cũng muốn lao tới, trở về cùng hắn.

Nhưng, Diệp Phàm nghiêm khắc cự tuyệt, hắn biết lòng của Diệp Đồng, muốn một đường đánh tới chín tầng chung cực Đế Quan; còn Dương Hi lại là một người hiếu chiến đến cuồng, sớm xem chiến trường này trở thành chỗ thí luyện trọng yếu nhất trong đời.

Những người từng muốn đi theo làm tùy tùng Diệp Phàm đứng ở trên tường thành thực trầm mặc. Một số người muốn rời bỏ đi cùng hắn, nhưng đều bị Diệp Phàm uyển chuyển từ chối. Hắn không muốn vì hắn rút lui mà ảnh hưởng đường tiến của người khác.

Nhưng, con Huyết Nha kia thực quyết đoán, dứt khoát vọt ra xóa tên mình ở trên Tinh Bia, cố ý đi theo.

- Tái kiến!

Diệp Phàm quay lại phất phất tay, rồi sau đó xoay người rời đi.

Trên cửa thành, rất nhiều người đều tâm tình phức tạp, mấy ngày này một số chuyện biến hóa quá nhanh. Diệp Phàm của ba trăm năm trước nghịch thiên trở về, còn sống xuất hiện, chấn động Đế Thành, ngày nay hắn lại đột nhiên rời bỏ, quả thực lại là bốn bề dậy sóng.

Nhìn Diệp Phàm bọn họ đi xa, có một số người cười lạnh. Thế nhưng, bọn họ cười còn chưa hoàn toàn phát ra, lại đọng cứng. Vì ngay thời điếm đó, Hoa Hoa xoay người lại, hô lớn:

- Chín tòa Đế Quan chờ sợ run đi, sư phụ của ta sớm muộn gì có một ngày quay lại!

Hắn lấy ra Thần quang thai, thỉnh Diệp Phàm với Huyết Nha đi lên, sau đó ngay khoảnh khắc xuyên thủng vũ trụ, bọn họ biến mất tại chỗ, từ đó cáo biệt chín tầng Để lộ.

Diệp Phàm nghịch thiên trở về, nhưng cũng không có bùng phát ra hào quang Đế giả rực rỡ hơn, lại rời đi. Ở trong mắt mọi người xem ra, huy hoàng thuộc về Thánh thể đã tới hồi cuối.

Danh chấn ba trăm năm trước, dùng lực chiến với chí tôn trong cấm địa Sinh Mệnh, đến cạn giọt máu cuối cùng bỏ mình, nhưng vầng hào quang của hắn xé rách bầu trời ba trăm năm, chiếu sáng một thời đại. Hắn sống lại đây, nhưng cũng là điếm mốc rất nhanh thay đổi trong đời, thân thể có bệnh kín, sau ba trăm năm hôm nay lại ảm đạm thoái ẩn.

Đây là dấu hiệu kết thúc một thời đại của Thánh thể!

Đây là cái nhìn của rất nhiều người: còn sống đã xem như nghịch thiên, còn có thể như thế nào, dù có tranh đấu với trời xanh trở về không sứt mẻ, thì có hi vọng hóa thành Chiến thể của thân thể Đế hay sao?

- Đáng tiếc!

Đây là tiếng than nhẹ cuối cùng của mọi người.

Rất nhiều người kiêng kị hắn, hận không thể làm cho hắn lập tức ngã xuống, cũng có rất nhiều người kính ngưỡng hắn, hy vọng hắn leo lên tới tuyệt đỉnh, một cái kết quả như vậy làm cho đa số mọi người thở dài.

Mặc kệ nói như thế nào, Thánh thể Diệp Phàm cả đời cường thế, khi trực diện với cao thủ cùng một thế hệ còn chưa từng bị bại, có quá khứ vô địch chân chính, uy danh hiến hách chấn động vũ trụ, ở thời đại này để lại dấu ấn không thể xóa nhòa. Có một đoạn năm tháng từng thuộc về chính hắn!

Sau khi hắn rời đi, nơi này nổi lên bão to gió lớn, máu tươi tưới trên Đế lộ, chinh chiến trên chín tầng Đế Quan chính thức tiến vào cảnh khủng bố, càng ngày càng thảm thiết, tranh phong trên đường thành đạo đã tiếp diễn.

Từ sau một ngày này, Diệp Phàm sẽ mờ nhạt đi trong tầm mắt mọi người. Con đường tương lai sẽ thuộc về những thiên kiêu có năng lực chinh phạt và cường đại nhất kia, trong số bọn họ có lẽ sẽ sinh ra một vị tân Đại đế!

Cổ lộ Nhân tộc, Diệp Phàm lại đã trở lại. Muốn đi thông trở về tinh vực Thiên Đình phải đi ngang qua nơi này. Lần này hắn không phải từ cửa thứ nhất mà đến, mà đi ngược từ cửa quan cuối cùng. Nhiều năm trôi qua, hắn muốn thuận đường nhìn lại con đường mình từng đi qua.

Con đường này, cũng không có đóng cửa, vẫn như cũ có anh tài tuấn kiệt của Nhân tộc tới đây lịch lãm, muốn phá kiến thành điệp, thực hiện một lần lột xác trọng yéu trong đời.


Nhìn từng gương mặt còn có lý tưởng, còn có vẻ mặt non nớt kia, Diệp Phàm vô cùng cảm xúc, hắn cũng từng là một thành viên như bọn họ, vì mục tiêu mà không ngừng phấn đấu.

Chỉ có điều ngày nay hắn đã có chút mệt mỏi, nhìn bọn họ tựa như đang đối diện với chính mình ngày xưa. Trong lúc nhất thời, cũng cười cũng cảm thán cũng hết sức lông bông, cuối cùng ha hả cười to một tràng rồi kết thúc.

Hôm qua như mới đây, vừa quay đầu lại đã là mấy ừăm năm!

Có người ghé mắt, nhìn một hàng ba người bọn họ, tất cả đều lộ ra dị sắc.

- Ôi chao! Các ngươi xem đầu trọc bóng lưởng kia, hình như là Hoa Hoa đại phật gần ba trăm năm qua xú danh rõ ràng nhất kia!

- Người kia là ai? Như thế nào có điếm nhìn quen mắt! Ồ! Có phần giống như pho tượng của Thánh thể Diệp Phàm! Không phải chứ! Quả thực quá giống, trời ạ!

- Sao lại thế này! Người kia... hắn giống y như đúc với thần tượng Thánh thể Nhân tộc, gặp quỷ rồi! Hơn nữa có Hoa Hoa Ma Phật cùng đi, chẳng lẽ là... Thần ạ!

Diệp Phàm ngã xuống, táng thân ba trăm năm trước, các tộc trong vũ trụ đều biết rõ, một số địa phương lập thần tượng thờ phụng hắn. Ngày nay, chỉ có người ứên chân lộ duy nhất Đế Quan mới biết được hắn còn sống trở lại. Tuy rằng tin tức nhất định sẽ truyền ra, nhưng người nơi này còn chưa biết.

Ở các vực vũ trụ, mọi người còn chưa nghe được tin tức này. Bởi vì Đế Quan truyền tin ra phía ngoài rất khó, còn phải qua một đoạn thời gian rất dài mới được.

Diệp Phàm không có dừng chân thời gian lâu, một đường đều là thoáng dừng lại rồi đi, vẫn không để người ta có thời gian xác nhận hay chứng thật. Cũng chỉ là dẫn tới một mảnh gợn sóng rất nhỏ mà thôi.

Ở Thành thứ năm mươi Nhân tộc, hắn dừng lại thời gian hơi lâu, nhưng tại địa phương Thánh thể và Bá thể tranh hùng cũ này cũng không có nhìn thấy Tiếp dẫn sứ Triệu Công Nghĩa có bộ râu quai nón, nơi đây đã thay đổi chủ nhân, Triệu Công Nghĩa đã sớm rời đi rất nhiều năm trước.

Đi ngược theo con đường này, trừ những gương mặt non nớt kia, những thiếu niên trên mặt chứa đầy hy vọng mà chiến vì giấc mộng của mình, Diệp Phàm cũng gặp được không ít gương mặt quen thuộc.

Đó là nhân vật cùng chung thời đại với hắn, từng cùng nhau xông qua cổ lộ, từng huyết chiến vượt qua cửa quan này tới cửa quan khác, ngày nay trở thành binh vệ của các Thánh thành trên cổ lộ Nhân tộc, buông bỏ giấc mộng của chính mình.

Giống như Diệp Phàm năm đó khi xông vào cổ quan Nhân tộc nhìn thấy những lão binh sĩ bình thường kia, ngày nay bọn họ người một thế hệ này cũng có người lựa chọn con đường đó, lựa chọn đứng ở trước cửa thành yên lặng nhìn kẻ đến sau.

Diệp Phàm không có quấy nhiễu bất kỳ người nào, cùng với Hoa Hoa và Huyết Nha lẳng lặng đi qua, trong lòng trào ra một mảnh gợn sóng. Có người từng là tuấn kiệt a, giờ lòng đã già đi, bọn họ ngẫu nhiên nhìn tới phương xa, nhìn về phía một cửa quan xa xôi nhất kia, giấc mộng ngày xưa có còn hay không?

Phần nhiều thời gian bọn họ chỉ biết trầm mặc, tuần tra, thủ hộ cửa thành, đây là chức trách của họ, có lẽ còn có chút không cam lòng chăng, bằng không vì sao chưa từng rời đi, còn ở trong này... chịu đựng cô độc giày vò, đây là một loại cảm thụ như thế nào?

Ở thành thứ hai Nhân tộc, Diệp Phàm bước ra cửa thành, không hề nói gì, chỉ là quay đầu lại nhìn thật sâu vào một góc, nơi đó có một lão binh, thân thể đã khòm, mắt đã đục ngầu, đang nhìn theo bóng dáng hắn.

Diệp Phàm gật gật đầu, cũng không có nhiều lời, rồi sau đó từ đó rời cổ lộ Nhân tộc đi xa.

Người kia là Quản Thừa, hắn vẫn chưa chết đi, vẫn còn ở lại chỗ này, ngẫu nhiên trong đêm khuya gió lạnh phát ra một tiếng than nhẹ, nhìn con đường đi đến chung điếm xa xa mà hắn không có khả năng đi tới.

Trong hắc ám náo động lần đó, hắn mất đi hơn phân nửa tinh năng sinh mệnh, gian nan còn sống, ngày nay lưu lại cho hắn chỉ còn có ký ức, sinh mệnh thật ra chưa từng phát sáng, nhưng có thể sống ở trong mộng, ở nơi đó, có thể khát khao, có tốt đẹp, có hi vọng, có tương lai.

- Ngươi còn sống, nhưng vì sao đã không có dao động pháp tắc? Ngay cả ngươi cũng không thể đi lên bước ra một bước kia hay sao? Kiếp này, cả đời này...

Hắn lưng không còn thẳng, không còn oai hùng của ngày xưa, tóc hoa râm, thanh âm già nua không đủ sức, nhưng con ngươi đục ngầu ảm đạm kia lại có thể nhìn ra trạng huống không xong của thân thể Diệp Phàm ngày nay.

---------------------------

Thiên Chi Thôn, trong vùng đất lành của Thần nụ hoa rực rỡ, mỗi ngày nơi này đều có cánh hoa rơi trắng tinh trong suốt, bởi vì nơi này trồng rất nhiều cây Tuyết Lan, kể rõ bi thương của sinh và tử.

Một ngày này, một phần mộ thật lớn đột nhiên nổ tung, đá vụn bay xuyên qua không gian, bụi mù xông lên tận trời, hỗn độn khí tràn ngập, một cái đỉnh thật lớn bay ra, buông xuống vạn đạo Huyền Hoàng.

- Sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì?!

Trong Thiên Đình, trong một tòa lại một tòa cung điện, có rất nhiều nhân vật cường đại đồng loạt mở mắt, chùm tia sáng khiếp người, cùng nhìn về một phương hướng.

- Là nghĩa trang nơi đó xảy ra vấn đề!

- Là nó, dĩ nhiên là nó... Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh làm nổ tung phần mộ!

Táng ở trong lòng đất ba trăm năm nay, nó thủy chung không chút sứt mẻ, giống như đi theo Diệp Phàm mà chết đi. Nhưng ngày nay nó lại chấn ra dao động kịch liệt như thế, thần linh bên trong nó cường thế sống lại, làm cho khắp tổng bộ Thiên Đình đều đang rung chuyển. Rất nhiều tảng đá trên ngọn núi đá lăn xuống, một ít đảo treo trên không trung cùng với rất nhiều lầu các điện phủ rung động phát sáng, trận văn sáng lên, phù văn lóng lánh, theo cái đỉnh sống lại mà đã xảy ra cộng minh. Đó là quỹ tích đại đạo.

Dưới chân một ngọn núi to lớn, nơi đó có một gốc cây cổ thụ chọc trời, lay động ra vạn đạo bích quang, vãi xuống đủ loại ráng màu tường hòa.

Dưới tàng cây, cỏ chi và cỏ lan phun sương, hoàng thảo thơm ngát, muôn màu muôn vẻ, trên một tảng đá thật lớn một con chó đen to lớn lười biếng nằm úp sấp, buồn bã ỉu xỉu.

Đúng lúc này, nó đột nhiên đứng lên vểnh lổ tai, đôi mắt to như cái chuông đồng trợn trừng tròn xoe, lộ ra vẻ khiếp sợ, quả thực nó không thể tin được cảm giác của mình.

- Gâu!

Một tiếng chó kêu chấn động Thiên Đình, vang vọng trời đất, sau đó nó trực tiếp nhảy vọt lên, lớp lông đen trên toàn thân dựng thẳng đứng.

- Các tiểu tử! Đại địch cái thế đến đây, chuẩn bị nghênh chiến!

- Cái gì, là đại địch cái thế xâm lấn? Không đúng! Ta rõ ràng cảm ứng được khí cơ quen thuộc!

Song Hoàng máu bạc phản ứng nhanh chóng nhất, vọt tới dưới cây cổ thụ chọc trời.

- Chuẩn bị, đón đánh đại địch!

- Hắc Hoàng kêu to.

Sát a!

Thiên Đình bạo động. Trên vô số ngọn núi, cùng với rất nhiều đảo di động lơ lửng trên bầu trời cùng với trong các cự cung lao ra vô số thiên binh thiên tướng, tiếng trống trận vang động, cùng chạy ra hướng phía ngoài.

Trên một tòa Thần đảo, chén ngọc trong tay Tiểu Tước nhi rơi xuống trên mặt đất, nàng kích động toàn thân đều run rẩy, nước mắt không tiếng động rơi xuồng, sau đó lao ra ngọc khuyết, bay ra ngoài Thiên Đình.

- Thần tử... là Thần tử đã trở lại!

Một phương vị khác, lão sát thủ Tề La trên mặt tràn đầy vẻ khó tin, há miệng thở dốc, một con mắt nổ bấn ra tinh quang, một con mắt khác vô cùng trống rỗng, bên trong có mặt trời trăng sao tiêu tan.

- Đã trở lại... Đã trở lại rồi!

Thanh âm lão run run, đứng lên, ngón tay cũng run lên.

- Là hắn... là hắn! Hảo huynh đệ của ta đã trở lại!

Trên một ngọn núi cao khác, Lý Hắc Thủy từ trên đạo đài nhảy dựng lên, ngửa mặt lên trời thét dài, vui mừng hớn hở, toàn thân run run.

Trước một cái thác nước, một dã nhân trần trụi nửa thân trên, ngồi dưới dòng thác, da thịt màu đồng cổ chớp động sáng bóng như kim khí, cơ thể cường kiện như từng con dã long quấn quanh.

Đông Phương Dã rống to một tiếng, làm vỡ nát vòm trời, khóc lớn hai tiếng, rồi sau đó lại cười to, nhảy vọt ra khỏi đầm dưới thác nước, mỗi một bước chân hạ xuống đều là trời rung đất chuyển, làm cho núi rừng sông suối nơi này đều lay chuyển.

- A...

Một tiếng khóc đau thương, một tiếng gào bi thương, Thánh Hoàng tử làm vỡ nát một mảng núi đá. Không ngờ hắn cũng đang ở Thiên Đình, xuyên mây phóng vọt lên, toàn thân kim quang tăng vọt:

- Hảo huynh đệ của ta! Cơ Tử đi rồi, mà ngươi... ngươi rốt cục còn sống trở lại, gặp lại ta!

Hầu tử nhào lộn một cái liền vọt lại đây, nhanh chóng tới cực hạn.

Trong một tòa cung điện khác, một cô gái áo tím vốn tu vi rất cường đại, nhưng lúc này lại nghiêng ngả, đôi chân trần trắng nõn trong suốt như ngọc lảo đảo chạy ra.

Ở trên mặt nàng tràn đầy nước mắt, nước mất trong suốt không ngừng rơi xuống, nàng chân trần chạy ra, trong miệng thì thào, không thể tin được hết thảy, có mong chờ, có ngạc nhiên vui mừng, cũng có sợ hãi, sợ đây là cảnh trong giấc mộng.

- Diệp Phàm... Đúng thật là huynh sao?! Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Cơ Tử Nguyệt rốt cuộc không kiềm nổi, khóc lớn thành tiếng.

Người nhiều lắm, động tĩnh nhiều lắm, Thiên Đình chấn động, vô số nhân mã đều nhích động.

Diệp Phàm đứng ở trước Thiên Đình, trước hết cảm nhận được không phải gì khác, mà là loại hoan nghênh khác người của Hắc Hoàng, nó dẫn vô tận đại quân đánh lại đây.

- Hắc Hoàng bệ hạ vô thượng! Ngài là muốn chúng ta đánh đại địch phía trước kia sao, nhưng... Hoa Hoa Phật gia dường như đi theo bên cạnh hắn?

Có Thiên Tướng nghi hoặc.

- Đúng vậy! Chính là đón đánh đại địch đối diện đó, đồng thời ngay cả tên đầu trọc bóng lưởng kia cũng đánh luôn!

Hắc Hoàng hạ mệnh lệnh.

Thế nhưng, trong thiên binh thiên tướng rất nhanh liền có người phát ra thanh âm nghi hoặc, cả kinh nói:

- Bệ hạ! Người kia... dường như giống y như đúc với pho tượng đá chúng ta từng nhìn thấy, hắn là?!

- Con bà nó! Đám khốn kiếp các ngươi này tạo phản sao, ngay cả ta đều dám đánh!?

Hoa Hoa mới vừa dứt tiếng, một mảng Pháp bảo liền hạ xuống.

Diệp Phàm nở nụ cười, cũng không tức giận, ngược lại ánh mắt có chút ướt át, vẫn là Hắc Hoàng năm đó, vẫn là đám người năm đó, bọn họ đều đến đây.

- Diệp Phàm!

Nam nữ già trẻ, một đám người tất cả đều vọt tới, có người khóc lớn, có người cười to, buồn vui lẫn lộn, một đám người phóng tới phía trước.