Gia, Khẩu Vị Quá Nặng

Chương 3: Mọi người đều yêu cô

Ánh mặt trời rạng rỡ phủ lên căn biệt thự màu xám, vào ban đêm nhìn âm trầm khủng bố nhưng bây giờ trông lại rất sạch sẽ. Trước cửa, lá vàng rơi đầy mặt đất, một chiếc xích đu yên lặng nằm dưới tàng cây trụi lá. Phía trước có một bồn phun đã cạn nước từ lâu, trên đó đầy những mảnh lá héo úa quanh một tầng dày nước bùn khô.


Két…
Cánh cửa nặng nề mở, một thiếu nữ mặc đồng phục học viện Lưu Tư Lan màu trắng đi ra. Mái tóc đen đẹp đẽ dợn sóng tự nhiên, khuôn mặt vô cùng tinh xảo bắt mắt, khí chất thập phần thánh thiện.


Một chiếc xe hơi màu đen đậu trước cửa, người lái xe mặc đồng phục phẳng phiu bước xuống xe khẽ khom người, gương mặt luôn luôn lạnh lùng nghiêm túc cũng dịu dàng lên một chút, “Tiểu thư, đêm qua rất vui à?”


Đây là toà nhà bà ngoại đã mất trước đây tặng cho Mộc Như Lam. Mộc Như Lam vô cùng thích nơi này, đồng thời cũng không cho phép ai vào. Ngay cả hai đứa em trai cô yêu thương nhất cũng không. Mà công chúa Mộc gia từ nhỏ đến lớn đã được mọi người bảo bọc trong lòng bàn tay, nuông chiều vô bờ bến, hiển nhiên chẳng người nào muốn làm cô không vui. Hơn nữa bọn họ thấy Mộc Như Lam mỗi lần từ nơi này trở về tâm trạng đều rất tốt thì càng thêm mặc kệ.


Dù sao ở khu vực này, an ninh vẫn rất bảo đảm.
Mộc Như Lam gật đầu, mỉm cười nói: “Vâng.”
Tài xế giúp Mộc Như Lam mở cửa, nghe vậy nét cười trên mặt lại sâu thêm, “Cô vui là tốt rồi.”


Tài xế tên Trần Hải, là thân tín của ông ngoại Mộc Như Lam, ông biết võ, hơn nữa còn rất đáng tin cậy. Ông ngoại yêu thương Mộc Như Lam, liền điều Trần Hải qua làm tài xế riêng kiêm vệ sĩ cho cô.
“Đi Lâu Lan các ăn bữa sáng trước sao ạ?”


“Đến trường học luôn đi. Đêm qua hơi hưng phấn, quên mất hôm nay học viện bề bộn nhiều việc.” Mộc Như Lam nói, nhẹ nhàng cười ôn hòa. Cô chỉ cần nhìn như thế này, người ta liền có cảm giác như được tắm nắng xuân, ấm áp lại thánh khiết.


Trần Hải hiểu ý, ông liếc nhìn qua gương chiếu hậu thì thấy Mộc Như Lam đang hướng mắt ra cửa kính, hai má trắng nõn tinh thuần, hàng mi cong khẽ động, trông vô cùng đáng yêu. Nụ cười ấm áp đọng trên môi cô, tựa như thiên sứ…


Đây là công chúa của Mộc gia và Kha gia, thiên sứ trong lòng vô số người. Bọn họ mọi người đều yêu cô.
Học viện Lưu Tư Lan.
Đây là một học viện quý tộc danh tiếng quốc tế, có vốn từ cả trong và ngoài nước, địa vị đứng đầu trong hàng ngũ các học viện.


Mộc Như Lam năm nay mười sáu tuổi, là hội trưởng hội học sinh khối trung học do toàn bộ học sinh Lưu Tư Lan bầu chọn ra. Đúng vậy, là toàn bộ, không có lấy một phiếu chống, cho dù trong khối trung học có rất nhiều người lớn tuổi hơn cô.


Xe dừng trước cánh cổng lớn màu vàng kim hoa lệ của học viện Lưu Tư Lan, Mộc Như Lam xuống xe liền thu hút ánh mắt mọi người, sau đó tất cả vây lên vui vẻ chào hỏi cô. Ở học viện Lưu Tư Lan, thậm chí là ở tam đại học viện quý tộc, thanh danh Mộc Như Lam cực kì vang dội. Đầu tiên là thành tích, thứ hai là nhân phẩm, thứ ba là dung mạo và gia thế. Cho dù vẫn có những đứa con gái vì ghen tị mà ngầm nói xấu sau lưng cô, đem ra so sánh đều kém Mộc Như Lam, cộng thêm không hiểu biết nhân cách Mộc Như Lam thì lấy đâu lá gan mà kiêu ngạo thẳng mặt nói xấu, nếu dám cũng sẽ bị răn dạy thích đáng.


Không hiểu con người Mộc Như Lam, không có tư cách nói xấu cô.


Thứ hai tuần sau là kỷ niệm ngày thành lập học viện Lưu Tư Lan tổ chức ba năm một lần, vô cùng long trọng. Bởi vì Lưu Tư Lan thiên hướng về hệ thống giáo dục nước ngoài nên từ bố trí trường học đến tiết mục, hết thảy đều do hội học sinh tổ chức, sau đó các ban phân sẽ chia nhiệm vụ thực hiện để bồi dưỡng năng lực công tác thực tiễn.


Mộc Như Lam đang ở văn phòng hội trưởng xử lý công vụ thì có người vội vội vàng vàng xông vào. “Hội trưởng!”
Mộc Như Lam ngẩng đầu nhìn người mới tới, mắt đeo cặp kính tròn tinh xảo, cô nhàn nhạt nở nụ cười nhã nhặn, “Làm sao vậy?”


Trần Thanh lúc này mới lấy lại bình tĩnh, ôm đầu sốt rột nói: “Hội trưởng, có người đánh nhau ở sân bóng rổ B. Là Như Sâm, Như Lâm cùng học sinh mới chuyển trường tới hai ngày trước. Đánh rất hăng, ai cũng ngăn không được, hễ lên cản là bị đánh lây! Cậu mau đi xem một chút!”


Người ở Lưu Tư Lan đều biết, hội trưởng Mộc Như Lam rất tốt với hai em trai song sinh, thậm chí có thể nói là vô cùng yêu chiều. Cho nên lời này vừa dứt, Mộc Như Lam liền thay đổi sắc mặt, vội vàng buông sổ sách trong tay chạy ra ngoài.


Sân bóng rổ B là sân bóng rổ thuộc khu nhà B khối trung học. Lúc này nơi đây tụ tập không ít học sinh vây xem, vài học sinh còn cầm hộp, bên trong là băng gạc cùng đồ cứu thương.


Mà trong vòng người, ba thiếu niên xông vào nhau quần ẩu, nói đúng hơn là, một cặp song sinh đang vây đánh một thiếu niên. Những cú đấm không chút kiềm lực, từng cú một hạ xuống không hề lưu tình. Bên cạnh có mấy học sinh mặt bầm tím, đều là người muốn ngăn cản nhưng lại bị đánh oan.


Hai vị thiếu gia họ Mộc này lúc lên cơn, bọn họ e là đến giết người cũng dám.
“Tao đánh chết mày! Chết mẹ mày! Xem mày có còn dám nói bậy hay không!” Lửa giận trong mắt Mộc Như Sâm cơ hồ đều phun ra, đỏ sòng sọc, hận không thể giết người.


Mộc Như Lâm không nói chuyện nhưng cũng mím chặt môi, nắm chặt đấm hết đánh lại đá người phía dưới.
Rất nhanh, Mộc Như Lam đã tới, mọi người vội vàng nhường đường. Mộc Như Lam vừa thấy trận này, băng qua đám học sinh không dám nhúc nhích, vội vàng chạy tới ngăn cản.


“Như Sâm, Như Lâm! Dừng tay! Mau dừng tay!” Mộc Như Lam giữ chặt tay hai người, hai người chưa lấy lại tinh thần nghĩ tới là kẻ phiền phức nào, thiếu chút nữa mỗi người một đấm vào Mộc Như Lam, cũng may phản ứng mau, dừng tay kịp lúc.


Mộc Như Lam vừa kéo cả hai ra vừa nói với học sinh phía sau: “Ai có rảnh mau gọi xe cứu thương.”
Lập tức có học sinh đáp lại, lấy điện thoại di động ra.


Mộc Như Lam đã đến, mọi người đều tự đi làm việc của mình, sân thể dục trống trải liền chỉ còn Mộc Như Lam và hai anh em cùng thiếu niên mặt mũi bầm dập nằm trên mặt đất.


Mặt Mộc Như Sâm bầm tím rất nhiều, khoé miệng còn dính máu. Mộc Như Lâm cũng chẳng khá hơn là bao. Chính là lúc này hai thiếu niên hít sâu, bày ra một bộ dạng quật cường, cứng đầu cứng cổ không nhìn chị gái.


Sắc mặt Mộc Như Lam u ám, cô trầm mặc chờ tới khi xe cứu thương đến thì dẫn bọn họ đến văn phòng hội trưởng kiểm điểm. Mộc Như Lam tự mình đi theo bác sĩ đem người bị thương đưa đến bệnh viện, xác định không có nguy hiểm tính mạng mới trở về, vào văn phòng liền nhìn thấy hai thiếu niên vẫn không nhúc nhích nhìn tường kiểm điểm, trên người bẩn thỉu, tóc rối bù, nhưng khí chất cùng vẻ ngoài vẫn vô cùng hút hồn. Dù gì thì, có người chị hoàn mỹ như vậy, em trai lớn lên có thể kém cỏi sao?


Mộc Như Lam đóng cửa lại. Văn phòng hội trưởng rất lớn, có sô pha, có bàn công tác, còn có máy tính, rèm cửa màu vàng nhạt lặng yên phiêu đãng trong gió, thật sự rất yên tĩnh.
Cô lẳng lặng quan sát hai đứa em trai, ánh mắt sâu kín khiến người nhìn không thấu.