Game Online 33 ngày

Chương 39: Extra 6 Thời gian chưa từng rời xa

Thời gian là gì?

Có người nói thời gian là mặt Conan, từ tiểu học đến trung học, cậu ta vẫn mang gương mặt non choẹt, có người nói thời gian là superman, mặc kệ bao nhiêu năm vẫn luôn mặc quần lót ra ngoài, có người nói thời gian là miệng Sa Tăng, mặc kệ đã nói bao nhiêu lần vẫn cứ lặp đi lặp lại mấy lời Đại sư huynh, sư phụ bị yêu quái bắt đi rồi…

Chỉ là, dù như vậy, những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng nóng nảy, những năm tháng vui vẻ hát ca dưới trăng, những năm tháng liều lĩnh điên cuồng, tất cả đều tựa như hạt cát mịn trong đồng hồ cát, chậm rãi chảy xuống, cuối cùng để lại bình thủy tinh trống rỗng bên trên, bên trong đầy không khí, bắt không được, đuổi cũng không đi.

Trong bệnh viện, Kim Jaejoong đã kết thúc ca phẫu thuật cuối cùng, nhìn các y tá líu ríu chuẩn bị tan tầm, chậm rãi đi về văn phòng, tuy rằng nhà mới của cậu và Yunho ngay ở khu biệt thự cách bệnh viện không xa, đi bộ cũng không đến 10 phút, nhưng cậu hiện tại không muốn về nhà!

Đương nhiên không phải cậu đang trốn nhà, cậu đã ngoài ba mươi rồi, làm sao có thể làm chuyện ngây thơ như vậy!

Cùng lắm thì là, tháng trước, Jung Yunho không đồng ý để cậu một mình đi Thái Lan xem voi, cậu liền chạy đến nhà Junsu ăn cơm miễn phí vài ngày, cuối cùng bị Yoochun đưa về mà thôi.

╭(╯^╰)╮

Lần này đơn giản là vì Jung Yunho nhà cậu bị phái ra nước ngoài công tác, đi đã được hơn nửa tháng, hai người các cậu ở bên nhau từ năm hai mươi tuổi, hiện tại đã ngoài ba mươi nhưng chưa từng chia cách lâu như vậy.

Bình thường mỗi ngày đều ở bên nhau, mặc dù đại thần không thích nói chuyện, nhưng cậu đã có thói quen quay đầu lại là có thể nhìn thấy đại thần, hiện tại cậu ở một mình, vườn không nhà trống (= =?!), thật sự rất cô đơn.

“Viện trưởng Kim, điện thoại cậu kêu kìa.”

Nhiều năm qua, bé cải ngây ngô đã sớm trở thành bông cải trưởng thành, từ một bác sĩ nho nhỏ lên tới vị trí phó viện trưởng, rồi trở thành viện trưởng trẻ tuổi nhất từ trước đến nay của bệnh viện.

Tuy vậy, đại thần không thuộc thế giới loài người từ mấy năm trước đã lên chức trưởng ban, những chương trình muốn mời anh đến phải hẹn trước vài ngày, hơn nữa còn phải xem vị kia có muốn tham gia hay không.

Hừ (ˉ(∞)ˉ)

Xem ra cho dù cậu ăn rau chân vịt biến thành Popeye thì cậu cũng không đủ khả năng để so với đại thần.

“Viện trưởng Kim?” Y tá cầm điện thoại tới, “Điện thoại của anh.”

“Này, Jung Yunho, anh còn biết gọi điện thoại cho em sao!!” Tức giận gào lên, người này bình thường đều đúng giờ gọi cho cậu lúc cơm trưa, hiện tại, cơm tối cũng đã qua mà mới gọi!

“Oa, Tiểu Bạch Bạch, sao mà nóng tính vậy, xem ra là dục vọng chưa được thỏa mãn rồi.” Giọng trêu trọc của Mập mạp truyền tới Kim Jaejoong liền hóa đá.

Sh*t!! Tên Mập mạp chết bầm này, con cái đã lớn rồi mà vẫn còn thích trêu chọc cậu vậy là sao?!

“Sao đột nhiên lại gọi điện thoại cho tớ?”

“Nghe Junsu nói đại thần đi công tác, tớ sợ cậu cô đơn quá, tối lại trèo tường ngoại tình nên gọi để an ủi cậu chút ít.”


“Tớ đây thật sự phải cảm ơn cậu rồi.”

“Chúng ta quan hệ thân thiết vậy, sao còn phải cảm ơn.”

Ai muốn quan hệ thân thiết với Mập mạp nhà cậu, Mập mạp chết bầm!!

“… Mập mạp, cậu không có việc gì thì tớ cúp máy đây.”

“Đừng mà, Tiểu Bạch Bạch, cậu bây giờ còn ở trong văn phòng đúng không?”

“Ừ.”

“Không định về nhà à?”

“Để xem đã.”

“Vậy được rồi, bye bye.”



Thần kinh à!!!                                 

Jaejoong không hiểu gì cúp điện thoại, tựa trên ghế khẽ nhắm mắt, hoàn toàn không ngờ Mập mạp cáo già bên kia vừa rồi làm gián điệp giờ đang báo cáo vị trí của cậu với vị kia nhà cậu.

【Đính chính của Mập mạp: Tưởng ông đây sung sướng lắm sao?! Tự dưng lại phải làm thay việc của GPS!!!】

Cộc cộc ~~~~~

Không biết bao lâu sau, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên khiến cho bé cải đang mơ màng tỉnh táo lại, chậm chạp đứng dậy, hai tay đút túi áo, lảo đảo đi ra mở cửa.

Nhiều năm như vậy, bạn Kim Jae Jae vẫn mơ hồ đáng yêu, nhưng lần trước khi Không rời không xa đến bệnh viện thấy bé cải mặc áo blouse trắng đi trên hành lang liền khẳng định, những người họ Kim đều là yêu nghiệt!!!

Bé cải mặc áo blouse trắng, cổ áo hơi rộng, môi hồng răng trắng, mắt to hơi nheo lại, hấp dẫn người, khiến đối phương không thể nào kiềm chế được.

“Có chuyện gì?” Jaejoong vừa ngáp vừa hỏi, nhưng ngáp được nửa chừng thì miệng cứng đơ, không khép lại được, bởi vì, người đứng ở cửa chính là đại thần mặc áo sơmi, kéo vali hành lý to đùng.

Người đàn ông đã đi công tác gần một tháng giờ đang đứng trước mặt cậu, tuy biểu cảm đầy vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt kia lại sáng bừng khác thường.

Vì sao, cậu cảm giác đại thần hiện tại như một con sói đói lâu ngày vậy?!

“Sao anh lại…” Lời hỏi thăm còn chưa xong, Kim Jae Jae đã bị người che miệng, đôi môi nóng hổi dán lên môi lạnh buốt của cậu, công thành đoạt đất như cuồng phong vũ bão, đầu lưỡi đại thần tàn sát bừa bãi trong miệng cậu, cuốn lấy lưỡi cậu cùng khiêu vũ, nước bọt không kịp nuốt chảy ra ngoài khóe miệng, kích thích mãnh liệt khiến cho đôi mắt to tròn của Jaejoong ngập tràn hơi nước.

“Jung…” Tựa hồ cảm thấy hô hấp của bé cải ngày càng dồn dập cùng cả người đang run lên, đại thần lúc này mới bình tĩnh lại, nụ hôn mạnh mẽ trở nên dịu dàng hơn, đầu lưỡi tàn sát bừa bãi giờ nhẹ nhàng lướt qua môi cùng hàm răng, liếm láp đầu lưỡi mềm mại của Jaejoong, dụ dỗ nó vào trong khoang miệng mình, quấn quít, vuốt ve, tựa hồ muốn bù đắp toàn bộ thương nhớ trong những ngày xa cách bằng nụ hôn này.

“Sao anh về sớm vậy?” Jaejoong ôm cổ Yunho, thở hổn hển.

Trong bóng đêm, trán hai người khẽ cụng vào nhau, thâm tình mặt đối mặt, văn phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ chiếu vào nhưng đủ để họ nhìn thấy tình cảm nồng nàn, cơ hồ như muốn bùng cháy lên trong mắt đối phương.

“Nhớ em.” Ở bên nhau hàng chục năm, đại thần chưa bao giờ là người nói nhiều, người đàn ông trầm mặc này bày tỏ tình yêu của mình bằng hành động, chỉ thỉnh thoảng mới có thể nghe thấy anh thổ lộ.

Chẳng hạn như lúc trên giường, chẳng hạn như gặp lại sau thời gian dài xa cách.


“Em cũng nhớ anh.”

Jaejoong vuốt ve khuôn mặt đại thần, dưới ánh trăng, cậu kiễng chân hôn lên cổ đại thần, trên làn da màu lúa mạch có vị mặn của mồ hôi chảy xuống, kích thích vị giác Jaejoong, khiến cả người cậu như đang trôi nổi, phía dưới ẩn sau lớp áo blouse trắng cũng đã dựng lên thành một chiếc lều nhỏ.

Đó là, hương vị của đại thần!!

Ý nghĩ này khiến cậu càng thêm hưng phấn, nửa người dưới gấp gáp ma sát lên đùi rắn chắc của Yunho, lè lưỡi ra, khiêu khích liếm mồ hôi rơi xuống trên mặt đại thần, khóe môi Jung Yunho là nơi rất mẫn cảm, giống như phần lưng của anh vậy.

Ở bên nhau nhiều năm, bọn họ đã sớm trở thành người hiểu rõ đối phương nhất.

“Yêu tinh.”Cho dù đại thần bình thường lạnh lùng như một que kem Häagen-Dazs cũng nhịn không được thấp giọng gầm nhẹ lên, người liền chấn động, Kim Jaejoong chỉ cảm thấy chân đột nhiên không chạm đất, đồ trên bàn bị đại thần vươn tay một cái hất hết xuống đất, sau đó lưng cậu liền dán lên mặt bàn bằng đá cẩm thạch lạnh buốt.

“Á… Lạnh quá.”

“Lát nữa sẽ nóng ngay thôi.”

WTF!! Cậu lại bị quyến rũ!!

Nhiều năm sống chung khiến cho khiến cho Kim Jae Jae sớm nhận rõ một điều: đại thần bình thường trầm mặc ít nói, nhưng trên giường chắc chắn là một con sói đã đói bụng năm trăm năm, thường xuyên trêu chọc cậu, tuy rằng những câu trêu chọc này thường rất ngắn gọn.

Kim Jae Jae vĩnh viễn không tìm được trọng điểm đang nghĩ miên man đột nhiên thấy có chiếc áo bị vứt qua một bên, ngẩng đầu mới phát hiện đại thần không biết đã cởi sạch từ lúc nào, giờ đang cầm kéo nhìn cậu.

WTF, đây là đang mài dao chuẩn bị chọc tiết lợn sao?  (= =?!)

“Anh, anh làm gì thế?”

Chiếc kéo lạnh buốt dán lên thân thể cậu, đầu nhọn sắc bén khiến cho cậu khẽ run rẩy, áo phông bên trong bị cắt làm đôi, rơi xuống đất, sau đó quần jean cũng bị cởi, ném qua một bên.

Đùa gì vậy?!

Cởi gần hết quần áo trên người cậu, chỉ để lại có chiếc áo blouse trắng, chẳng lẽ đại thần không thích cởi sạch sao?!

Bé cải tuân theo nguyên tắc tay làm hàm nhai, đang định tự mình cởi áo thì tay lại bị đè, sau đó đại thần lên tiếng: “Mặc áo.”

Sở thích mới sao!!

Giống như việc cậu rất thích đại thần mặc vest, chẳng lẽ đại thần cũng thích nhìn cậu mặc áo blouse trắng sao?!

Còn chưa kịp kháng nghị, vành tai xinh xắn đã bị khoang miệng nóng bỏng bao lấy, đầu lưỡi ướt át vươn vào trong lỗ tai, khiến cho tay Jaejoong đang quơ quào trở nên mềm nhũn.

“A… Ah… Yunho…”

Hạ thân trần trụi chạm vào nhau, hai người đã cấm dục nửa tháng đồng thời rên rỉ thành tiếng, đỉnh vật cực lớn kia rỉ ra chất lỏng trắng, tay Jaejoong để lại từng vết cào đỏ trên bờ lưng rộng của Yunho…

“Yun…” Yunho hôn từ tai xuống đến vùng bụng dưới, trên phần bụng bằng phẳng để lại từng dấu nước bọt óng ánh, tựa hồ rất hài lòng, anh đứng thẳng nhìn bé cải toàn thân phủ màu phấn hồng, cười vui vẻ.

Cười cái quái gì vậy?!

Jaejoong nhỏ đáng thương dựng đứng lên không được đại thần an ủi, Jaejoong định tự làm lại bị đại thần giữ tay lại một lần nữa.

“Của anh.” Vừa nói câu khó hiểu kia xong, Jaejoong nhỏ liền bị đại thần nhét vào trong miệng, dựa theo phương thức khẩu giao mà cậu thích nhất, lần lượt liếm từng vòng từ gốc lên, cuối cùng trêu đùa lỗ nhỏ mẫn cảm, đại thần khẽ nhay nhay, khiến cho Jaejoong vừa vui sướng lại vừa thống khổ.


“Ah ah ah… Urghh… Nhanh lên… Arggg… Yunho… Muốn… Muốn anh…”

Tiếng rên rỉ ngọt ngào của người yêu vĩnh viễn là liều thuốc kích dục tốt nhất, đại thần nhướn mày nhìn Jaejoong đang dục tiên dục tử, hàm răng cắn lên phần đầu, Jaejoong bị đè dưới thân liền run lên, sau đó một dòng chất lỏng nóng bỏng liền phun ra, vị tanh nồng tràn ra ngoài khóe miệng.

“Vẫn đợi anh à?” Trong giọng đại thần mang theo chút trêu chọc, mắt khẽ liếc qua tay phải bé cải, “Đậm.”

“Anh!!” Jaejoong sau khi cao trào, cả người mềm nhũn, giọng khàn khàn, đôi mắt xinh đẹp hơi chau lại đẹp đến mê người, đại thần liền cảm thấy nửa người dưới của mình nóng rực cơ hồ muốn bộc phát.

Vì vậy, anh liền vươn tay cởi áo blouse trắng của Jaejoong, bản thân thì xoay người tựa vào bên cạnh bàn, giọng trầm thấp mà quyến rũ: “Bác sĩ, tôi rất trướng, làm sao bây giờ?”

Ở đây?!

Jaejoong cả người mềm nhũn quỳ trên mặt đất, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy vật cực lớn của đại thần như đang muốn đâm vào chóp mũi cậu.

Oa ~~~~~

Tuy đã nhìn nhiều lần nhưng Jaejoong vẫn nhịn không được nuốt nước bọt, vật kia của người đàn ông này thật sự có chút kinh người.

Biết rõ ý đại thần là muốn cậu dùng miệng an ủi Yunho nhỏ, miệng cậu nhỏ, mỗi lần làm việc này, cậu đều bị nghẹn, cho nên nếu là bình thường, cậu nhất định sẽ làm nũng bỏ qua, nhưng hôm nay đã xa cách người yêu lâu như vậy, cậu cũng rất muốn để cho Yunho cảm nhận được tình yêu của cậu.

Hai tay chống trên mặt đất, đầu lưỡi trêu đùa đùi trong của đại thần, sau đó chậm rãi hướng lên, đảo vòng quanh, thỉnh thoảng lại hôn nhẹ một cái, người đang đứng kia rất nhanh liền không chịu được loại an ủi nhẹ như chuồn chuồn lướt nước này, tay giữ đầu cậu, đưa vật cực lớn vào trong miệng cậu.

Á!! Không biết đột ngột vào như vậy sẽ khiến cậu bị nghẹn sao?!

Jaejoong liếc mắt, cố gắng mở to miệng, đón nhận vật cực lớn của đại thần, đại khái là vì đã lâu không được hưởng thụ đãi ngộ này, trên đỉnh đầu cậu liền vang lên tiếng rên rỉ, Jaejoong lập tức cười đắc ý.

Chỉ có Kim Jae Jae cậu mới có thể khiến cho đại thần không thể khống chế được!!

Vì vậy càng thêm ra sức phun ra nuốt vào vật cực lớn kia, ý đồ khiến người này hoàn toàn điên cuồng vì cậu. Nhưng ngoại trừ mấy tiếng rên rỉ nho nhỏ, miệng cậu đã nhức lắm rồi vậy mà người này vẫn cứng rắn.

Sao anh không mau bắn đi!

Jaejoong ngẩng đầu nhìn đại thần đang nhắm mắt, mặt tràn ngập vui vẻ, cười gian một cái, há to miệng, hút mạnh.

“Ah….”

“Khụ khụ khụ…”

Hại người thành ra hại mình?!

Jaejoong bị chất lỏng làm cho ho khan liên tục, suýt nữa ngất đi, vừa định lên án chợt cảm giác được điểm nhô lên trước ngực bị đại thần dùng chân nhẹ nhàng ma sát, khiến cậu hưng phấn lên.

“Đến lượt anh rồi.”

Jung Yunho cười nhẹ cúi người, một lần nữa đặt cậu lên bàn, sau đó tay chống hai bên nhìn Jaejoong sắc mặt ửng hồng, vô lực nghiêng đầu sang một bên, tóc ẩm ướt dính trên mặt, miệng nhỏ nhắn khẽ mở thở từng hơi hổn hển, áo blouse trắng nhàu nát, như có như không che đi thân thể, làn da màu trắng cùng mặt bàn màu đen tạo nên tương phản cực lớn, cả người nhìn như một con búp bê vừa bị bắt nạt, lại khiến người ta nhịn không được muốn nhào tới nuốt cậu vào trong bụng.

“Bảo bối, sao tim đập nhanh vậy.” Jung Yunho mở miệng nói, một ngón tay chậm rãi xâm nhập hậu huyệt của Jaejoong, cẩn thận mở rộng, nghiêng người nghe tiếng hít thở cùng tiếng rên rỉ nho nhỏ của Jaejoong, một cánh tay khác vươn ra không biết lấy thứ gì, bôi vào tay mình.

“Arg…. Urgh… Yun…” Mấy ngón tay nữa tiếp tục đút vào, Jaejoong cảm thấy mật huyệt đã lâu không đụng chạm đến đang mở ra, ngọt ngào mời gọi Yunho tiến vào.

“A!” Tiếng rên rỉ của cậu quanh quẩn trong phòng, sau đó, Jaejoong liền cảm thấy toàn bộ ngón tay trong cơ thể rút ra, rồi một vật lạnh băng xâm nhập vào trong cơ thể cậu, xúc cảm kì lạ khiến cậu nhịn không được kinh hô.


“Cái gì vậy?”

Vật lạ chậm rãi xâm nhập, phần sau của nó rất nhỏ, hình như là một vật hình trụ đang tiến sâu vào.

Với tư cách là một bác sĩ, Jaejoong lập tức hoảng sợ vạn phần xác nhận một sự thật:

Trời ạ, thứ này không phải là ống nghe bệnh cậu đặt bên cạnh sao?!

Đại thần chậm rãi điều chỉnh cửa huyệt khẩu, sau đó nhắm mắt lại như đang nghe thứ gì đó, Jaejoong chỉ cảm thấy thành trong hậu huyệt của mình bị đè ép, cảm giác không thoải mái xen lẫn khoái cảm khiến tay cậu không ngừng nắm chặt lại mở ra.

“Mạch Jaejoong ở đây cũng đập rất nhanh nha.”

Chết tiệt, người đàn ông này vậy mà lại dùng thứ kia, sau nay cậu làm thế nào để khám bệnh cho người ta đây?!

Thật sự rất YD đó!!

“Em muốn nghe không?”

“Urgh… Argg… Không… Không muốn… Argh…”

Cố gắng hô hấp co rút hậu huyệt để đẩy vật lạ ra ngoài cơ thể, nhưng lại nhận được cảm xúc lạnh lẽo khi chất lỏng rót vào trong cơ thể, Jaejoong cố gắng ngẩng đầu, lúc này mới nhận ra đại thần không biết từ lúc nào đã cầm một chiếc kim tiêm, đổ đầy nước rồi chậm rãi bơm vào, trên mặt nở nụ cười bình thản nhưng khiến cho cậu si mê vô cùng.

“Anh… Làm gì vậy… Arghh… Dừng lại… Argh…”

“Sắp xong rồi.”

Jaejoong mắc cỡ hận không thể vùi mặt vào trong bàn cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của đại thần đang nhìn chằm chằm vào hạ thân mình, cậu cơ hồ có thể tưởng tượng được cảnh tượng mật huyệt của mình ướt nước dâm mỹ, cộng thêm tay đại thần đang không ngừng châm lửa khắp nơi trên người, kích thích từ hai phía khiến cậu nhịn không được bật khóc.

“A… Xấu xa..”

“Ngoan.”

Thấy bé cải bị tra tấn đến gào khóc, đại thần lúc này mới bộc phát lòng từ bi rút kim tiêm cùng ống nghe bệnh ra, vật cực lớn đã sớm đứng thẳng đặt ở cửa huyệt, sau đó vội vã tiến vào.

“AH!!!”

Tiến quân thần tốc khiến cho Jaejoong suýt nữa té xỉu, cả người run rẩy, vật phía dưới cứng rắn dựng thẳng như sắp chạm vào phần bụng dưới.

“Chậm… Chậm một chút… Argh…. Urgh…”

Đại thần mỗi lần đều rút toàn bộ ra rồi lại hung hăng va chạm vào chỗ sâu nhất, điểm mẫn cảm bị ma sát không ngừng, khiến Jaejoong thoải mái đến chết đi sống lại, ngay ra tiếng rên rỉ cũng đứt quãng.



“Ah ah ah!!”

“Jaejoong ~~~”

Sau một hồi vận động kịch liệt, hai người rốt cuộc đạt tới cao trào, tiểu huyệt của Jaejoong vẫn chưa khép kín nhưng cậu đã mệt mỏi không mở nổi mắt, để mặc đại thần giúp cậu mặc lại áo blouse trắng, cả người xụi lơ rúc vào trong ngực người yêu, miệng lầm bầm không biết đang nói gì.

Jung Yunho thu dọn xong, lúc này mới ghé lại gần nghe rõ bé cải nói: “Xấu xa… Yunho… Em nhớ anh.”


“Ngủ đi, Jaejoong.”

Đại thần dịu dàng dỗ dành bên tai cậu, trong lúc di chuyển lại vô tình ấn nhầm điều khiển bật TV trong văn phòng.

“Theo công tác thống kê không hoàn toàn, hiện tại, game online nhiều người chơi nhất là Phong Vân online, game đã trải qua mấy chục năm thay đổi, phải cạnh tranh với các loại game online không ngừng đổi mới xuất hiện nhưng vẫn luôn giữ vững vị trí đứng đầu…”

“Đại thần…” Jaejoong mơ màng lầm bầm, Yunho cúi đầu nhìn người trong ngực khuôn mặt vẫn chẳng thay đổi so với hồi học đại học, rốt cuộc bật cười thành tiếng.

—— Thời gian đưa hai người đến bên nhau, những năm tháng ấy vẫn chưa hề rời xa.

Sáng sớm hôm sau, hai người tỉnh dậy liền nghe thấy điện thoại kêu, đại thần ấn nghe, bên kia truyền đến giọng nữ ôn hòa: “Ngài Jung, thủ tục nhận nuôi con của anh đã hoàn thành, ngày mai, anh có thể cùng người yêu mình đi đón bé được rồi.”

Yunho cùng Jaejoong nhìn nhau cười cười, hiểu rõ ý muốn nói trong mắt đối phương: Gia đình của chúng ta đã hoàn chỉnh rồi.