Game Online 33 ngày

Chương 37: Extra 4 —— Tương lai, vì ta mà tới (2)

Jung Yunho đứng trên hành lang bệnh viện, nhìn bác sĩ y tá đi tới đi lui, thần sắc tràn ngập nét vội vàng, chăm chú tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, cảm giác đau đầu bỗng ập tới, anh cũng không nghĩ mọi việc lại trùng hợp như vậy, đoàn người trong Ban tin tức chuẩn bị ra ngoài phỏng vấn, anh chỉ đi nhờ xe lại gặp tai nạn, cũng may anh ngồi phía sau, chỉ chịu chút vết thương ngoài da.

Nhưng xe cứu thương lại chở toàn bộ đến bệnh viện, bé cải nhà anh mỗi lần nghe người ta nói đều chỉ nghe một nửa, nếu chuyện tai nạn này mà cậu biết chỉ e cậu sẽ sợ đến phát điên mất.

Chào nữ phát thanh viên cùng công ty, Jung Yunho định về nhà đài báo cáo tình huống trước, vừa mới xoay người liền nghe thấy một giọng nam đang cố trấn định từ phía xa:

“Bác sĩ Kim, người bệnh bị sốc rồi.”

“Đã biết, Tiểu Như, chuẩn bị phòng giải phẫu 1.”

“Dạ.”

“Y tá, y tá.”

“Có mặt.”

“Đưa người bị thương nhẹ đi xử lý vết thương, kiểm tra toàn diện.”

“Được.”

“Tiểu Triệu.”

“Tôi đây, bác sĩ Kim.”

“Kích điện tim.”

“Rõ.”

“Một người sang bên này.”

“Có.”



Jung Yunho dừng bước lại, tựa trên tường nhìn Jaejoong đứng trong đám người hỗn loạn đang nhíu chặt mày, người anh yêu mặc áo blouse trắng, mái tóc vừa nhuộm vàng vì đang chạy mà hơi rối, vểnh lên, găng tay vô trùng lúc này dính máu người bệnh, trên mặt cũng dính không ít máu khô, nhìn cậu hơi chật vật nhưng lại khiến người không thể nào rời mắt được.

Cậu lúc này vừa chỉ huy mọi người làm việc, vừa ngồi xổm cạnh bệnh nhân, dùng ngón cái ấn lên động mạch chủ, nhỏ giọng nói chuyện, để bệnh nhân vẫn thanh tỉnh, khuôn mặt vừa chuyên nghiệp vừa bình tĩnh khiến cho Jung Yunho có chút hoảng hốt.

Tên nhóc lúc ở nhà thích ôm gối lăn qua lăn lại, lúc ngủ nhất định phải đặt voi bông ở dưới chân, lúc ăn cơm chẳng những muốn dùng thìa mà còn phải ngồi trước TV chờ phim hoạt hình mới ăn ngon, lúc làm sai việc gì lại bối rối xoắn hết tay vào nhau, lầm bầm đi theo sau anh, được tha thứ liền cười ngây ngô ôm anh làm nũng, vậy mà giờ phút này lại hoàn toàn xa lạ.

Anh vẫn muốn đứng sau lưng bảo vệ tên nhóc kia, tên nhóc lúc trước nhập học bị mẹ dặn dò như học sinh tiểu học bĩu môi không nói gì, giờ đã trưởng thành, là một người đàn ông có trách nhiệm, giờ phút này, Kim Jaejoong là thần ở nơi này, là người đáng tin cậy nhất của tất cả mọi người, là bác sĩ đang chăm sóc bệnh nhân.

“Đừng sợ, đừng sợ, tôi nhất định sẽ giữ được chân anh, tin tưởng tôi.” Nhìn bóng dáng đang theo giường bệnh vào phòng giải phẫu, Jung Yunho không biết sao chợt nhớ tới quá trình anh và Jaejoong gặp nhau.

Ký ức đã qua lâu, nhưng lại không thể nào phai mờ.

Hai mươi năm trước khi gặp được Jaejoong, anh chưa hề phát hiện giới tính của mình có vấn đề, anh đã từng cùng bạn học hồi trẻ nhiệt huyết tràn đầy xem những phim kia, đã từng nóng máu vì những cô gái eo nhỏ ngực to, cũng từng muốn tìm bạn gái sẽ làm nũng với anh, chờ anh lúc tan học, chỉ là, người bên cạnh đến rồi lại đi, người theo đuổi anh cũng không ít, nhưng anh lại không tìm được một nửa thực sự phù hợp.

Mãi đến năm đó anh vô tình đi ngang qua cửa dành cho tân sinh, thấy bóng dáng một cậu nhóc xẹt qua đáy lòng, như một cơn gió mát, gió thổi qua không dấu vết, lại khiến cho mặt nước vẫn lặng yên nay rung động mạnh mẽ, không thể nào bình tĩnh được.

Lần thứ hai gặp mặt là ở buổi chào đón tân sinh, anh vốn là người dẫn chương trình nhưng lại bận việc, tưởng rằng chương trình sẽ bị trống, ai ngờ lúc gấp rút trở về nhìn thấy người nghe nói bị túm lên bắt dẫn tạm thời, trong tay đang cầm bó hoa, vẻ mặt hoảng sợ, muốn trốn xuống hàng cuối cùng khi chụp ảnh kỉ niệm, khuôn mặt thanh tú mang theo nét ngượng ngùng, so với hoa hồng trên tay cậu còn kiều diễm hơn.

Không biết sao anh đột nhiên cảm giác như tia chớp đánh trúng người, làm cho cả trái tim anh cũng tê dại, mỹ nhân xa vời như mây như hoa, chỉ một khoảnh khắc kia lại khiến anh nhớ mãi không quên.

Vì vậy, nhờ sự trợ giúp của Yoochun cùng Changmin, anh đã tìm được thông tin về cậu nhóc trong một biển người:


—— Kim Jaejoong.

Ba chữ này về sau như một câu thần chú quẩn quanh trong đầu anh.

Thích điểm nào ở cậu nhóc?

Lúc khai thật với ba mẹ, ngay câu đầu tiên, ba đã hỏi anh vấn đề đó.

Thích điểm nào ở cậu nhóc?

Lần đầu gặp mặt ngây thơ nghịch ngợm, lần hai gặp ngượng ngùng đáng yêu, lúc ở cạnh bạn cùng phòng thì ngang ngược bạo lực, lúc ở một mình lại yên tĩnh nhu thuận…

Những điều nhỏ nhặt này tạo nên một Kim Jaejoong rất sống động, chiếm toàn bộ tư duy của anh.

Thứ mà Jung Yunho anh yêu, có lẽ chính là một Kim Jaejoong như vậy, một tên nhóc có chút ngốc ngốc, có chút hay xù lông, có chút thông minh, có chút mơ hồ, khuyết điểm rất nhiều, ưu điểm cũng không ít, dù một nụ cười hay một cái nhíu mày cũng không hề che giấu.

Điều anh yêu là mọi thứ về Kim Jaejoong.

Ba mẹ không tỏ thái độ gì khiến anh lần đầu hiểu được khó khăn khi yêu, cũng khiến anh tạm thời đè nén ham muốn bộc lộ tình cảm, lựa chọn tự mình giải quyết toàn bộ khó khăn rồi sẽ lừa gạt người ta tới tay sau.

Một mặt ký hợp đồng thực tập với đài truyền hình, cùng với sự trợ giúp của Yoochun tham gia một vài cuộc thi, tạo nền móng cho cuộc sống độc lập sau này, mặt khác, anh sưu tầm không ít bài báo, tác phẩm nói về đồng tính cho ba mẹ đọc.

Nước chảy đá mòn, một ngày nào đó, ba mẹ anh sẽ hiểu rõ, ý nghĩa của tình yêu này.

Trùng hợp sao, Jaejoong chọn môn tự học cho năm đầu tiên lại là môn của mẹ anh, có lẽ là mẫu tử liên tâm, mẹ anh ngay từ lần đầu tiên gặp đã thích tên nhóc đi học sớm nửa giờ rồi ngồi một mình trong phòng học hát nhạc thiếu nhi, vì vậy, vấn đề đã được giải quyết.

Ba gọi anh về nhà, hai ba con ngồi với nhau, ba anh hút không ít thuốc, khi đập tắt điếu cuối cùng, ba hỏi anh:

—— Jung Yunho, con thật sự hiểu rõ con đang theo đuổi điều gì không?

Khi đó, anh cho rằng mình theo đuổi tình yêu, còn bây giờ, anh hiểu được, thứ anh theo đuổi không chỉ là tình yêu, còn có tương lai của anh.

Kiên trì đến tận bây giờ, anh có thể kiêu ngạo nói với tất cả mọi người:

—— Jung Yunho rất hạnh phúc!

“Đã thoát khỏi nguy hiểm, chuyển tới phòng bệnh bình thường.” Đèn phòng giải phẫu tắt, Jaejoong vừa đi vừa cởi bao tay dính máu cùng trang phục giải phẫu, mồ hôi thấm ướt phần tóc ngang trán, “Tôi đi tìm người, mọi người cứ tiếp tục.”

“Bác sĩ Kim, Tiểu Như đi hỏi rồi, không có biên tập viên Jung, anh cứ nghỉ ngơi một lát đi.”

“Tôi… Lo lắng.”

Cả ca phẫu thuật, lòng của cậu vẫn bất ổn, không cách nào bình tĩnh được, cố gắng chống đỡ đến khi kết thúc, khuôn mặt Jung Yunho không ngừng hiện lên trong lòng cậu, hiện tại mặc kệ mệt mỏi thế nào, cậu cũng nhất định phải xác nhận, xác nhận đại thần nhà cậu có bình an không.

“Tôi đi, lát chủ nhiệm về thì xin nghỉ phép hộ tôi.”

“Nghỉ đẻ à?”

“Lý do gì cũng được.”

Vừa chạy vừa cởi áo blouse trắng khoác lên tay, Jaejoong lấy di động trong túi ra, định ấn số, lại bị một y tá đi ngang qua đập vào tay, điện thoại viu một cái bay ra ngoài, vạch một đường cong duyên dáng trong không khí.

“A, bé cưng.”

Jaejoong vội chạy tới, vừa định cúi xuống nhặt thì một bàn tay đã vươn ra trước, nhặt bé cưng mới của cậu —— Điện thoại đáng yêu.

“Cảm… Jung Yunho?”

“Cẩn thận một chút.”

“Anh vẫn ở đây à?”

“Ừ.”

“Anh cũng ở trên chiếc xe kia?”

“Ừ.”

“Có sao không, có bị thương không?” Khí chất bác sĩ lập tức biến mất không để lại dấu vết gì, nếu không phải Jung Yunho giữ, bạn Kim Jae Jae đoán chừng có thể ở ngay đây mà lột sạch anh ra, “Anh nói gì đi chứ!!”

OMG! Người này có phải là bị đụng vào đầu không nhỉ?!

Nếu mà đại thần bị ngốc thì cậu làm sao giờ?!


“Anh đừng có cười nữa.” Kim Jae Jae xù lông, “Anh còn cười nữa là em, em hôn anh đấy!!”

O(╯□╰)o

Y tá nhỏ đi ngang qua va vào tường, người bệnh bị gãy chân đi đứng sớm đã quen thuộc nay cũng lảo đảo một cái, mấy cụ già đi hóng mát cũng run run…

Toàn bộ thế giới đều yên tĩnh, mọi người thầm nhủ trong lòng: Bác sĩ Kim thực sự rất BH nha, đối xử với bệnh nhân quả nhiên là dịu dàng như gió xuân!

Bọn họ liệu có được nhận nụ hôn kia không?!

“Được.”

Được cái đầu anh ấy!!!

Jaejoong nhíu mày cầm tay đại thần, định kéo anh về văn phòng, lúc này mới phát hiện trên tay phải anh bị trầy da một mảng lớn, máu chảy ra đã sớm đông, dính bụi bẩn, thoạt nhìn rất chật vật.

“Anh bị thương mà không xử lý, không đau à?”

“Bình thường.”

“Này! Anh cứ như vậy có ngày thật sự biến thành Dương Quá đấy.”

“Không sao, từ khi có cậu, đại thần không cần tay phải vạn năng rồi.” Cuộc đối thoại ngọt ngào của đôi tình nhân bị một giọng nam thô bỉ xen ngang, vừa quay đầu đã nhìn thấy khuôn mặt càng ngày càng to của Mập mạp.

Ồ, trông rất giống bột bánh đang lên men nha!

“Tay phải vạn năng là sao?” Junsu theo sát phía sau, hỏi.

“Mập mạp, cậu đứng đắn một chút sẽ chết sao.” Cho dù đã ở cạnh nhau sáu bảy năm, mỗi ngày đều bị trêu chọc như vậy, Jaejoong vẫn đỏ bừng mặt, “Tay phải cái gì mà tay phải.”

“Chẳng lẽ đại thần lúc ‘một mình’ thích dùng tay trái?”

“… Ai muốn thảo luận vấn đề này với cậu!” Jaejoong nghiến răng nghiến lợi, đại thần thích dùng tay cậu đó, được chưa, “Cậu thật là một tên không biết xấu hổ.”

“Đó là truyền thống tốt đẹp của khoa tớ.”

“Vì sao cậu vào khoa phụ sản mà còn mặt người dạ thú như vậy?”

“Sao cậu không nói, vì sao Junsu vào khoa thần kinh mà vẫn ngốc như vậy.”

“Mập mạp, cậu đừng tưởng rằng vợ cậu đang mang thai bảy tháng thì tớ không dám đánh cậu.”

“Nếu cậu đánh tớ, sau nay tớ sẽ bảo con tớ gọi cậu là mẹ nuôi.”

“WTF! Ông đây ở bên trên đó.”

“Ừ, Tiểu Bạch Bạch lúc trước cũng nói vậy.”



Làm ơn đừng có chuyện gì cũng nhắc đến cậu như vậy được không?!

Hơn nữa cậu và đại thần gần đây chia lượt thành hai bốn sáu, ba năm bảy đấy, được rồi, tuy vậy ba năm bảy đại thần công, hai bốn sáu cậu thụ.

“Mà sao các cậu không ở phòng của mình ấy, chạy đến ngoại khoa làm loạn à!”

Jaejoong lấy thuốc sát trùng cùng băng gạc, cúi đầu cẩn thận giúp đại thần xử lý vết thương, miệng không quên hỏi thăm đám bạn kia.

“Chẳng lẽ cậu quên chúng ta phải đi dự hôn lễ của Dae Chil sao?”

“Ngày mai mới tổ chức mà?”

“… Bởi vậy, hôm nay phải diễn tập.”

Thứ này còn có thể diễn tập?!

Vậy khi sinh con, cảm thấy không ổn thì nhét trở lại sao!

“Được rồi, kỳ thật hôm nay là đêm độc thân, Dae Chil bảo chúng ta đến nhà cậu ấy, mai trực tiếp tham gia hôn lễ.

“Tớ đêm nay trực ca đêm nha!”


“Tớ biết rõ.” Mập mạp nghiêm túc trả lời.

“Vậy sao còn nói?!”

“Trêu cậu chút thôi.”

“Nếu cậu không muốn tắm Formalin thì mau chóng cút khỏi tầm mắt của tớ!!”

“Bọn tớ đi trước, mai gặp lại.” Mập mạp cùng Junsu cười hì hì chạy ra ngoài, để lại Jaejoong một mình đang thổi tay đại thần.

“Anh về nhà trước không?”

“Ở đây với em.”

Jung Yunho nhìn mắt Jaejoong đã có tơ máu liền kéo người tới bên cạnh mình: “Ngủ.”

“Em không mệt, không buồn ngủ… Không muốn…” Giọng phản kháng chậm rãi nhỏ dần, cuối cùng, đầu Jaejoong trượt xuống vai đại thần, thiếp đi.

“Bác sĩ Kim, anh có đi…”

“Suỵt.”

Jung Yunho ngẩng đầu đưa tay lên miệng bảo yên lặng, nhìn đối phương biểu cảm từ hoảng sợ chuyển sang kinh hỉ lao ra khỏi cửa.

“AAAAAAAAAAA, bác sĩ Kim cùng biên tập viên Jung đang ngủ!!”

“Thật vậy sao? Mặc quần áo chưa?!”

“Mặc rồi.”

“Chán vậy!”

Hôn lễ Dae Chil tổ chức ở một khách sạn mới mở, Jaejoong cùng đại thần vừa tới đã bị cửa vào trang hoàng giống hệt cổng phố Thịnh Đường làm cho giật mình, nên khi vào trong chứng kiến trên sân khấu trang trí y hệt cảnh trong miếu Nguyệt lão, hai người đều bình tĩnh tiếp nhận.

“Các cậu cuối cùng cũng tới.” Mập mạp mặc áo Nguyệt lão đỏ rực chạy đến, đung đưa quạt lông, nhìn không hề giống Gia Cát Lượng mà lại có điểm giống Tế Công[1].

“Đây là làm theo Phong Vân đấy.”

“Đúng vậy, cảm hứng đến từ cái áo tắm mà cậu tặng đại thần nha.”

WTF!!

Đó là áo choàng trắng được không?! Khăn tắm nhà ai mà ở những chỗ cần lộ đều khâu vào hả?!

“A, tớ phải ra chủ trì rồi, các cậu cứ ở đây nhé.”

Khi nhạc dạo trong Phong Vân vang lên, Dae Chil mặc áo giáp chiến sĩ nắm tay cô dâu mặc trang phục Y sư rực rỡ bước ra khỏi màn che, cô dâu không cao, hơi béo, trên mặt còn mấy vết tàn nhang, Jaejoong đã nhìn cô gái này bốn năm, nhưng đến hôm nay mới phát hiện, kỳ thực cô gái này cũng khá dễ nhìn.

“Haizzz, Dae Chil mặc long bào mà chẳng giống phò mã gì cả.” Park Yoochun không biết tới từ lúc nào, đập vai đại thần cảm khái.

“Làm ơn đi, nếu cậu ấy muốn làm phò mã mà lại mặc long bào vậy không phải loạn luân sao.” Shim Changmin cũng không bỏ thói quen chọc ngoáy, “Không có văn hóa thì đừng có cố nói chữ.”

“Junsu, Changmin bắt nạt anh.”

“Ue kyang kyang, Changmin à, cậu nợ tớ năm đồng, lát nhớ trả.”

“… Đại gia đây đưa hẳn mười đồng.”

Trên sân khấu thiết kế theo Phong Vân, chương trình lần lượt tiến hành, niềm hạnh phúc trên khuôn mặt cô dâu chú rể lan sang cả mọi người, chỉ có mình Jaejoong thái độ khác thường không góp vui, chỉ ngửa đầu ngây ngốc nhìn màn hình xuất hiện dòng chữ:

—— Người chơi Bốn năm sáu tám ta là bảy cùng người chơi Em gái tròn kết làm phu thê, trăm năm hảo hợp, bạc đầu giai lão.

“A, cảnh này khiến cho tớ nhớ tới lúc kết hôn với Jaejoong nha.” Tuyền Thủy góp vui một hồi, đứng cạnh Jaejoong cảm thán.

Nhận được vô số ánh mắt sắc lẻm.

CHÍU!!!

Người này vừa kết hôn đã bị đại thần cướp vậy sao còn không biết xấu hổ mà nói ra?!

“Này, Nguyệt lão Mập mạp, lát nữa cử hành cho tớ và Jaejoong nha, đền bù cho tớ hồi trước.”

“Tuyền Thủy.” Changmin vỗ vỗ vai cô.


“Làm gì vậy, ghen à, bà đây tiếc muốn làm lại, cậu không phục sao?!”

“Không phải.” Shim Changmin nuốt nước miếng, “Tớ sợ nếu cậu không trật tự, lát nữa cậu sẽ hối hận.”

Tuyền Thủy lúc này mới chợt hiểu ra, quay đầu lại, quả nhiên đại thần đang khoanh tay trước ngực nhìn cô, mà Không rời không xa đang cầm một ly vang đỏ đã trực tiếp đi tới.

“AAAAAAAA, cứu mạng!!! Không rời không xa mưu sát vợ.”

“Oa, Tuyền Thủy cố lên!!”



Jaejoong ngốc ngốc cười một lúc, không để ý đại thần đã ra sau màn sân khấu từ lúc nào, còn thuận tay kéo theo Yoochun đang tương thân tương ái với Junsu.

“Mọi người, giờ xin mời cô dâu xinh đẹp hào phóng dịu dàng của chúng ta ném tín vật.”

Mọi người liền hoan hô cuồng nhiệt, chỉ có điều khi cô dâu quay người, tiếng hoan hô lập tức dập tắt, khắp nơi lặng ngắt như tờ.

WTF! Ai đưa ra ý kiến này vậy?!

Cầm một thanh trường kiếm thay bó hoa, ai nhận được có thể là người kế tiếp cử hành hôn lễ, với tình huống này có khi người đó cử hành cả hôn lễ và đám tang cùng lúc luôn ấy.

“Hyung, hyung nhìn xem hình như giống binh khí của đại thần trong Phong Vân.”

Hả?!

Thật sự có điểm giống nha, mặc kệ, nếu là binh khí của đại thần, cậu nhất định phải lấy được.

Jaejoong kích động, không để ý phía sau, tất cả mọi người đều bị Shim Changmin trái đẩy phải đá ra tít phía xa.

“Cảm ơn mọi người đã tới dự hôn lễ của tôi.”

Cô dâu tươi cười quay lưng lại, sau đó, khụ khụ, giơ tay chém xuống…

Bé cải ngơ ngác nhìn trường kiếm rơi vào trong ngực, cậu sao lại không bị đâm trúng như thịt dê quay nhỉ?!

Đinh!

Âm thanh đăng nhập quen thuộc của Phong Vân vang lên, sau đó trên màn hình lớn xuất hiện dòng chữ ngày càng to:

—— 【Thông Báo】Người chơi Tức Mặc cầu hôn người chơi Là Kim hoa không phải cúc hoa (Nguyện ý / Đồng ý)

Hai lựa chọn này có gì khác nhau sao?!

Nguyện ý với đồng ý, đều là từ đồng nghĩa giống như đồ lót với underwear mà?!

“Oa a, thật lãng mạn!!!” Tuyền Thủy ồn ào nhất, “Hôn đi, hôn đi.”

Sau đó, mọi người chỉ thấy Kim Jae Jae hốc mắt đỏ bừng cầm trường kiếm trên tay, sau đó, hôn một cái?!

Này! Ai bảo cậu hôn thứ đó?!

“Anh sẵn lòng vì em, anh vui lòng vì em, anh sẵn lòng vì em… Làm anh em của em…”

“Mập mạp, cậu đừng hát nữa.”

“Jaejoong, chẳng lẽ trong lòng cậu còn có tớ cho nên cả buổi vẫn không trả lời?” Tuyền Thủy làm hình trái tim sau đó lại bị Không rời không xa nhéo lỗ tai một cái.

“Em! Nguyện! Ý!”

【Thông Báo】: Jung Yunho cùng Kim Jaejoong kết làm phu phu, trăm năm hảo hợp, bạc đầu giai lão.

Jung Yunho đứng phía sau nhìn Park Yoochun nhanh chóng đánh dòng chữ, rốt cuộc nở nụ cười.

Bất kể là Tức Mặc cùng bé cải trong game hay Jung Yunho cùng Kim Jaejoong ngoài đời…

Hai người, đều rất hạnh phúc!

“Mọi người, địa đồ 6 Đô thị Tương lai của Phong Vân đã mở rồi!!!” Tuyền Thủy cầm điện thoại tuyên bố tin nóng.

“AAAAAAAA, bỏ động phòng, xuất phát đến Đô thị Tương lai thôi.”

“Xông lên!!!”


“Đả đảo Nhật Bản… Nhầm, đả đảo dịch vụ khách hàng!!”



Kim Jaejoong ôm trường kiếm nhìn một đám người đang điên cuồng, đột nhiên nhớ tới có một đêm, cậu hỏi đại thần tại sao lại chơi game?

Đại thần lúc ấy chỉ trả lời hai chữ sâu xa —— Tương lai.

Cậu đã thắc mắc nhiều năm, nhưng bây giờ, cậu chợt hiểu ra:

—— Tương lai.

—— Vì ta mà tới.



[1] Nhân vật trong bộ phim hài nổi tiếng cùng tên của Châu Tinh Trì