Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 129: Tôi là người khác

Tạ Chính Phong sau khi biết Phong Khải Trạch là con khỉ nhỏ, tuy rằng không giống lo lắng như mới vừa rồi, nhưng vẫn là không thể nào yên lòng, cho dù nói như thế nào, hắn vẫn là Đại thiếu gia Phong thị Đế quốc.

Phong gia không phải là gia đình bình thường, cũng người có quyền thế quan hệ, không cẩn thận chính là hi sinh tính mạng, hắn có thể không lo lắng sao?

"Phong tiên sinh, tuy rằng tôi không biết cậu và Thiên Ngưng tình cảm bây giờ thế nào, nhưng tôi lấy thân phận một người cha cầu xin cậu, nếu như cậu không mang 100% tương lai hạnh phúc cho nó, vậy thì nhân lúc bây giờ buông tay đi".

"Chú, điểm này chú yên tâm, cháu có 200% tự tin có thể mang tương lai hạnh phúc cho Thiên Ngưng, không cần nghĩ cháu là người Phong thị Đế quốc, thực ra cháu cùng Phong thị Đế quốc không quan hệ nhiều lắm. Cháu tìm Thiên Ngưng nhiều năm như thế, chính là vì đem lại hạnh phúc cho cô ấy" Phong Khải Trạch rất có tự tin, nói chuyện mạnh mẽ có lực, khiến người ta không khỏi tin tưởng anh.

"Chú, chú yên tâm đi, sự tình tuy rằng giờ phức tạp, nhưng mà xin chú tin tưởng khỉ nhỏ, anh ấy đối với con thành tâm. Hơn nữa cháu làm việc có chừng có mực, chú cũng biết, đúng không?" Tạ Thiên Ngưng kéo cánh tay Tạ Chính Phong, vẻ mặt là nụ cười hạnh phúc, hy vọng chú có thể yên tâm.

Cô biết con đường cùng Phong Khải Trạch sẽ không dễ đi, nhưng mà cô tin tưởng, miễn là cô kiên cường đi, nhất định sẽ có kết quả tốt. Trừ khi anh không còn lưu luyến cô nữa, bằng không thì cô tuyệt đối cô không bỏ đi.

Tạ Chính Phong nghe hai người nói, xem hai người vài lần, suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn là cười một tiếng: "Tốt tốt tốt, miễn là Thiên Ngưng có một chốn trở về tốt, chờ chú bách niên giao lão, đối với anh trai chú cũng xem như coi như có lời nhắn nhủ".

“Ai u, chú đừng luôn nói những chuyện này được không? Chú, cháu biết ước mơ của chú là có vườn hoa thuộc về mình, trồng ra nhiều loại hoa phong phú, không bằng thế này, mấy ngày nay cháu sẽ giúp chú xem có chỗ thích hợp hay không, sau đó mua lại, cho chú trồng hoa, thế nào?".

Trước đây cô không có năng lực giúp chú thực hiện ước mơ, tuy rằng bây giờ cũng không có năng lực, nhưng cô thể nói khỉ nhỏ giúp một tay nha, cô tin tưởng anh nhất định sẽ giúp cô.

"Vậy, vậy được không?" Tạ Chính Phong rất xúc động, trong lòng vui mừng quýnh lên, nhưng lại không dám ôm hy vọng quá lớn, dù sao chữ Bát (八) còn không có chồng lên đây.

Hắn cho tới nay ước mơ chính là mua một ruộng đất, trồng nhiều loại hoa, đặc biệt là là các loại hoa quý hiếm.

Nhưng mà hơn nửa đời người trôi qua, hắn chẳng làm nên trò trống gì, ngay cả cái nhà cũng chưa ra cái gì, chớ nói cái gì là ước mơ.

"Khỉ nhỏ, giúp chú em có được hay không?" Tạ Thiên Ngưng dùng ánh mắt chân thành tha thiết nhìn Phong Khải Trạch, cẩu khẩn anh.

Phong Khải Trạch dịu dàng cười, không có bất kỳ suy nghĩ nào, trực tiếp trả lời: "Em nói cái gì chính là cái đó, chẳng qua là việc rất nhỏ, em quên từng lời nói trước kia của anh sao?".

"Em trong khoảng thời gian ngắn vẫn chưa thích ứng đây? Hôm nay khi cho Tiểu Nhiên mượn tiền thuê phòng, trong lòng em thực ra rất không tự nhiên, nhưng mà Tiểu Nhiên là bạn tốt của em, đã từng giúp em không ít, em rất muốn giúp cô ấy, cho nên....".

Cho nên mới không có sự đồng ý của anh, đem tiền ượn đi. Nhất là lúc trước mặt ở Ninh Nghiên, vì cho chú thể diện, cô mới nói những lời căn bản là không đáng tin cậy.

Bây giờ trở vể, còn có chút xấu hổ.

"Em muốn anh nói bao nhiêu lần thì mới có thể hiểu tâm ý của anh".

Anh không chỉ từng nói một lần cho cô, anh kiếm tiền mục đích là vì cô, xem ra cô vẫn không thể thoát khỏi tư tưởng thế đời.

"Hiểu thì hiếu, chính là có chút không thích ứng, dù sao em trước đây không thích dùng tiền của người khác, không thích chiếm tiện nghi của người khác" Cô một bộ dạng vâng vâng dạ dạ, có chút xấu hổ.

"Ở trong mắt em, anh là người khác sao?" Gương mặt anh buồn khổ, mang theo một tia tức giận, dường như vì những lời này mà tức giận.

"Việc này, thực ra việc này, việc này -----".

Việc này cô nên trả lời như thế nào mới tốt đây?

"Về sau không cho phép nói cái này nữa, bằng không anh liền trừng phạt em" Phong Khải Trạch thu hồi tất cả không vui, thay bằng cưng chiều, nhẹ nhàng nắm mũi cô.

Tuy rằng anh rất không cao hứng cô đem anh thành người khác, nhưng mà anh tin tưởng, một ngày nào đó, cô sẽ thay đổi suy nghĩ như vậy.

"Tốt lắm, đừng như vậy, chú và Tiểu Nhiêu đều còn ở đây" Tạ Thiên Ngưng kéo tay của anh, chó chút xấu hổ.

Đinh Tiểu Nhiên vốn là đang xem trò hay, nhất là mới vừa nói đến chuyện tiền thuê phòng, làm cho cô quýnh lên, cũng may sau đó không có ngoài ý muốn gì, cho nên mới yên tâm. Nhưng nghe đến những lời này, cô lập tức đem ánh mắt đến chỗ khác, giả bộ ra vẻ mình cũng không nhìn thấy cái gì, cười ha hả nói: "Ai u, tôi cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không nhìn thấy".

Tạ Chính Phong im lặng, nhưng đem tất cả những chuyền vừa rồi thu vào trong mắt, trong lòng kiên định hơn nhiều. Phong Khải Trạch từ lời nói đến ánh mắ, hắn thấy được chân tình và chân thành, đây tuyệt đối không phải là giả, cho nên hắn mới có thể yên tâm giao Thiên Ngưng cho hắn.

"Phong tiên sinh, tôi bây giờ giao Thiên Ngưng cho cậu, cậu phải chăm sóc tốt cho nó, biết không? Đứa nhỏ này rất cố chấp, chuyện chỉ cần nhận định tuyệt đối sẽ không thay đổi. Lúc trước Ôn Thiếu Hoa bỏ nó, tôi thật sợ Thiên Ngưng nghĩ không thoáng sẽ làm việc gì ngốc, nhưng mà bây giờ nhìn thấy nó bằng lòng chấp nhận cậu, tôi an tâm".

"Chú, chú yên tâm, cháu nhất định chăm sóc thật tốt cho Thiên Ngưng, cho cô ấy cả đời hạnh phúc" Phong Khải Trạch nắm tay Tạ Thiên Ngưng, ngay trước mặt Tạ Chính Phong, nghiêm túc hứa hẹn.

"Tốt, vậy tôi an tâm, ha ha".

"Chú, chú không cần lo lắng cho cháu, cháu bây giờ rất tốt, thật rất tốt" Tạ Thiên Ngưng kéo cánh tay Phong Khải Trạch, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, một chút cũng không bị chuyện quá khứ làm ảnh hưởng, có thể thấy được cô buông xuống những chuyện trước kia, một lần nữa bắt đầu.

"Tốt, tốt lắm, đến đến đến, cùng nhau ăn cơm, nếu không đồ ăn sẽ lạnh" Tạ Chính Phong ngồi xuống, thúc giục mọi người cùng ăn, bây giờ cũng không còn sợ hãi thân phận của Phong Khải Trạch.

Mặc dù hắn là Đại Thiếu Gia Phong thị Đế quốc, nhưng không phải là kiêu ngạo tự ình là tài giỏi, càng không có không đem nhân dân nhỏ như bọn họ để ở trong mắt. Bất quá hắn cũng rất rõ ràng, đây cũng là bởi vì Thiên Ngưng, cho nên Phong Khải Trạch mới có thể đối với bọn họ hòa nhã như thế.

"Thiên Ngưng, dù sao bây giờ cậu cũng không thiếu tiền, vậy thì phóng khoáng kỳ hạn ình trả tiền được không?" Đinh Tiểu Nhiên chắp hai tay lại, giả bộ làm bộ dáng điềm đạm đáng yêu, cầu khẩn nói.

"Đinh Tiểu Nhiên, cậu đúng thật là phá hư bầu không khí a, bình không nên nói là bình, mình lúc nào thì thúc dục bạn trả tiền lại a?" Tạ Thiên Ngưng xem thường nhìn chằm chằm cô, ra vẻ một bộ dáng rất tức giận.

"Cô ấy mượn bao nhiêu?" Phong Khải Trạch lạnh lùng hỏi, nếu như không phải nói đến, anh căn bản cũng đã không nhớ chuyện này.

"Hơn một triệu".

"Vậy cũng không cần trả, coi như là anh đền đáp với cô ấy. Anh điều tra, em căn bản không có bạn bè gì, từ tốt nghiệp đại học đến bây giờ, cũng chỉ có Đinh Tiểu Nhiên, mà cô ấy cũng giúp em không ít việc, đúng không?".

"Tiền là của anh, anh nói sao chính là vậy" Cô không sao nhún nhún vai, nói gọn đồng ý cách làm của anh.

Dù sao hơn một triệu đối với anh căn bản cũng không là gì, nhưng đối với Đinh Tiểu Nhiên mà nói, đây chính là món nợ đè nặng cả đời.

Phong Khải Trạch đang muốn phản bác những lời của cô, nhưng mà còn chưa kịp mở miệng, có người lại hét to lên.

"Hai người có nói thật hay không a?".

Đinh Tiểu Nhiên cực kỳ hưng phấn, bỗng nhiên đứng lên, ngạc nhiên gào lên.

Không có mang nợ hơn một triệu này, cuộc sống về sau của cô dễ dàng hơn nhiều.

"Tôi Phong Khải Trạch nói chuyện từ trước đến nay đều giữ lời, cái này là đến đáp cô. Người đối xử tốt với Thiên Ngưng, tôi sẽ không xử tệ, nhưng mà người đối xử không tốt, nhất là người ức hiếp cô ấy, tôi một chút cũng không bỏ qua".

"Tốt, anh nói a, nơi này có ba người làm chứng".

"......".

Mắc nợ Đinh Tiểu Nhiên, lần nữa ngồi xuống, bởi vì tâm tình tốt, cho nên căn bản cũng không quản những chuyện khác, ăn cơm.

Tạ Chính Phong nghĩ đến lời vừa mới nói của Phong Khải Trạch, tiếp đến nghĩ Tạ Minh San, trong lòng lo lắng, vì vậy đau buồn nói: "Phong tiên sinh, tôi biết con gái tôi đã từng làm nhiều chuyện tổn thương Thiên Ngưng, nhưng mà chuyện đã qua, cậu đừng cùng nó tính toán, được không?".

"Chú nói đến Tạ Minh San sao?" Phong Khải Trạch nghĩ đến người đàn bà này, trong mắt không khỏi bốc lên lửa giận.

"Đúng vậy, chính là Minh San, cho dù nó xấu xa như thế nào, cuối cùng đều là con gái tôi, là tôi không dạy con gái tốt, tất cả đều là lỗi của tôi, cậu đừng trách nó, được không?".

"Chú, chú làm hết sức rồi, chuyện này không liên quan đến chú, thật sự, chú đừng tực trách mình" Tạ Thiên Ngưng an ủi, không hy vọng bầu không khí bị chuyện như vậy làm ảnh hưởng.

"Nó là con gái của chú, sao không liên quan đến chú đây? Thực ra chú luôn không tán thành nó lấy Thiếu Hoa, Thiếu Hoa người này rất nông cạn, gả cho hắn căn bản không đáng nói là hạnh phúc. Nhưng Minh San nhất định không nghe, khăng khăng gả cho hắn. Sau khi hai nhà chúng ta cãi nhau, người Ôn gia đem cơn tức hướng lên trên người nó, cho nên nó bây giờ rất không tốt, hai người cũng đừng giận nó, được không?".

"Con rất giận Minh San, nhưng không phải giận cô ta đoạt đi Ôn Thiếu Hoa, cũng không phải giận cô ta từng hãm hại con, mà giận vì cô ta bất hiếu, giận cô ta không đem người ba này để ở trong mắt".

"Tức giận không có việc gì, để nó đi tìm cuộc sống mình muốn đi. Nó người này, nếu không ăn chút dạy dỗ, chắc là không biết sai. Chú xin hai cháu, đừng đối với nó tuyệt tình, được không?" Tạ Chính Phong dùng ánh mắt van xin Phong Khải Trạch, ngụ ý rất rõ ràng.

Phong Khải Trạch cười lạnh lùng một tiếng, nhẹ nhàng nói: "Chỉ cần sau này cô ta không tổn thương Thiên Ngưng, tôi sẽ bỏ qua cho cô ta".

"Phong tiên sinh, cảm ơn cậu".

"Chú, cháu bây giờ cùng Ôn gia không có bất cứ quan hệ gì, không ảnh hưởng đến hôn nhân Minh San, cho nên hắn ta sẽ không xúc phạm đến cháu, chú cứ yên tâm đi" Tạ Thiên Ngưng cố gắng đem sự tình hướng chỗ tốt, trong lòng rất quả quyết, từ nay về sau không cùng Tạ Minh San vướng mắc gì nữa.

Không có vướng mắc, cũng sẽ không có mâu thuẫn, không có mâu thuẫn, vậy thì sẽ không có đánh nhau.

"Cũng đúng, chúng ta ăn cơm đi" Cuối cùng lần này Tạ Chính Phong thở phào nhẹ nhõm, cầm chén đũa lên, bắt đầu ăn cơm.

Hắn đã hết sức làm trách nhiện người ba, bây giờ phải xem Tạ Minh San, nếu như nó muốn tổn thương Thiên Ngưng, vậy thì hắn không thể trách Phong Khải Trạch đối với nó làm chuyện trả thù gì.