Gả Cho Lão Nam Nhân

Chương 64

Editor: Linh.

Chạng vạng, Dương Tú Trúc mới từ từ tỉnh lại, nàng ta đột nhiên run lên, nhanh chóng kiểm tra một lần, phát hiện lúc này nàng ta đã an toàn ở

trong Đồng gia rồi. Trong lòng nàng ta nhẹ nhàng thở ra, có điều nghĩ

đến vẻ mặt của đường tỷ phu ở tửu lâu Như Ý, Dương Tú Trúc không khỏi co rúm lại một chút.

Có khi nàng ta thật sự không rõ đường tỷ cười với khuôn mặt này của

đường tỷ phu như thế nào, dù sao nàng ta rất sợ vị đường tỷ phu này,

nhất là lúc hắn nghiêm mặt.

Nếu như đường tỷ có thể che chở nàng ta, vậy nàng ta cũng không cần sợ

đường tỷ phu. Dù nói thế nào, nàng ta cũng là đường muội của Dương Nghi, cho dù có trách tội, cũng nhất định phải thay nàng ta che giấu một hai. Trong lòng Dương Tú Trúc nghĩ như vậy, nhưng trên mặt nàng ta vẫn là lo sợ không yên.

“Phu nhân, Tú Trúc cô nương cầu kiến.” Tiểu nha đầu ngoài cửa báo lại.

Nghe nói như thế, Dương Nghi ngoài ý muốn rất bình tĩnh, so với tức giận của hai giờ trước, lúc này sắc mặt Dương Nghi quá mức bình tĩnh. Bình

tĩnh đến mức làm Dương Du ở bên cạnh có chút không hiểu, lại thở dài nhẹ nhõm một hơi, nàng thật sợ tỷ tỷ thấy đường tỷ sẽ không nhịn được quở

mắng một trận. Nhưng Dương Du không biết, với Dương Nghi mà nói, dù có

nhiều tức giận hơn nữa, qua hai ba canh giờ, cũng đủ để trái tim nàng

bình tĩnh lại.

Dương Nghi bảo Tống mẹ ôm Đại Bảo vào phòng trong, tiếp theo, không để ý vẻ mặt hiếu kì của Dương Du, bảo nàng lui xuống.

Kế tiếp nàng cùng đường muội nói chuyện, có lẽ sẽ rất không thoải mái,

cũng không thích hợp để Dương Du lại đây. Nàng làm như vậy không phải vì Dương Tú Trúc, mà là bảo vệ Dương Du. Người lòng dạ thâm sâu đều hay

mang thù, nàng không muốn để Dương Du nhìn đến bộ dáng chật vật của

Dương Tú Trúc. Đỡ phải để Dương Du vì chút hiếu kì nhất thời mà chôn

xuống một mầm tai họa. Tục ngữ nói đúng, không có đạo lý ngàn đêm đề

phòng cướp, như thế chẳng bằng ngay từ đầu sẽ không đắc tội.

Nói thật, nàng cũng không hiểu rõ đường muội Dương Tú Trúc này. Có lẽ

suy nghĩ của nàng bây giờ là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, nhưng

có một số việc đề phòng nhất định không sai.

Xong tất cả, tiểu nha đầu dẫn Dương Tú Trúc vẻ mặt không yên lo sợ áy náy đi vào.

“Đường tỷ, thực xin lỗi, ta không nên tùy tiện đi ra ngoài, cũng không

nên tùy tiện cùng người uống rượu, bằng không, cũng sẽ không phiền toái

đến đường tỷ phu.”

“Người ngươi nên xin lỗi không phải là ta, mà chính là ngươi. Nếu ngươi

thật sự gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, người đau lòng nhất khẳng định

là đại bá và đại bá nương, nửa đời sau chịu khổ cũng chính là ngươi.

Cùng ta có quan hệ gì đâu? Ta nhiều lắm sẽ vì trông coi người không

nghiêm mà bị đại bá nương trách tội vài câu, với ta mà nói, không sao

cả.” Đối với loại người ỷ có vài phần thông minh liền cho rằng không gì

không làm được, làm việc không chút nào cố kị như đường muội nàng, phải

cho nàng ta một cái cảnh tỉnh, mới có thể làm nàng ta tỉnh táo lại.

Dương Tú Trúc sắc mặt trắng nhợt, lấy thân phận bây giờ của Dương Nghi,

quả thật không cần để ý đến lời cha mẹ nàng ta. Có điều, nàng ta cũng

không thể để đường tỷ phủi sạch quan hệ như vậy, tâm tư thay đổi thật

nhanh, Dương Tú Trúc tự trách nói: “Đường tỷ ngươi nói đúng, đều do ta

không tốt, một mình ra ngoài, cũng không biết phải cẩn thận bảo vệ bản

thân, làm cha mẹ trong nhà lo lắng.”

Lời nói của Dương Tú Trúc làm Dương Nghi rất không vui, thế nào nói

nhiều như vậy, lúc này còn muốn lấy cha mẹ ngươi đến áp ta sao?

Chẳng lẽ mấy ngày này Đồng phủ ưu đãi nàng ta, làm nàng ta cho rằng

Dương Nghi nàng rất cố kị cha mẹ nàng ta hay sao? Dựa trên quan hệ thân

thích nàng đối Dương Tú Trúc không mời tự đến đã rất chiếu cố rồi. Bọn

họ tưởng lấy chút phân tình họ hàng này đến yêu cầu nàng làm này nọ hay

sao? Việc này nàng cũng phải mua sổ mới được.

Cuối cùng, Dương Tú Trúc còn bổ sung một câu, “Đường tỷ, việc này tuyệt

đối không thể để thúc thúc thẩm thẩm biết, ta không muốn làm bọn họ áy

náy.”

Câu sau là cố ý nhắc nhở nàng sao? Dương Nghi cười như không cười liếc

mắt nhìn Dương Tú Trúc một cái, nếu không phải trong mắt nàng ta còn một tia không được tự nhiên, dựa vào vẻ mặt áy náy bất an bây giờ của nàng

ta, chỉ sợ không có ai không tin nàng là một cô nương tình nguyện mình

bị ủy khuất cũng muốn vì người thân suy nghĩ.

“Đường muội yêu cầu như vậy, đường tỷ ta sao có thể không thuận theo đây.”

Vẻ mặt hiểu rõ của Dương Nghi khiến Dương Tú Trúc vô cùng không được tự

nhiên, phảng phất như nàng ta chỉ là tôm tép nhãi nhép. Nhưng lúc này

đang có việc cầu Dương Nghi nên nàng ta không thể không nén không vui

trong lòng xuống.

Hôm nay trước khi đi phương tiện nàng ta đã bị mấy nam nhân kia cảnh

cáo, nếu nàng ta dám đùa bọn họ, tự gánh lấy hậu quả. Lúc đó nàng ta chỉ muốn chạy trốn, đâu thèm đẻ ý hậu quả gì. Bây giờ an toàn rồi, nghĩ đến bộ dáng hung ác của ba người kia, không biết sẽ đối phó với nàng ta thế nào, nàng ta lúc này mới biết sợ.

So với việc khác, không còn trinh tiết hoặc là mất người, tất cả đều là

hư vô, việc cấp bách đó chính là giải quyết việc này. Bây giờ cũng chỉ

có Đồng gia mới có thể bảo vệ được nàng ta, vì tương lai, nhịn tức giận

là phải làm.

Lập tức, Dương Tú Trúc nói uy hiếp của ba người kia từ đầu đến cuối cho Dương Nghi nghe.

Dương Nghi cau mày nghe xong, nói: “Việc này ngươi không cần lo lắng,

chỉ cần ngươi ngoan ngoan ở trong Đồng gia, ta nghĩ bọn họ muốn cũng

không có lá gan dám đến cửa ầm ĩ.”

Bất kể như thế nào, Dương Tú Trúc vẫn là khách của Đồng gia bọn họ. Cho

dù không vừa ý giúp nàng ta xử lí phiền toái mà nàng ta gây ra, nhưng

túi vẫn là là túi, nếu ngay cả em vợ cũng không bảo vệ được, chẳng phải

là đánh thể diện của Đồng gia bọn họ sao.

Dương Tú Trúc đương nhiên biết ở lại Đồng gia là biện pháp ổn thỏa nhất, nhưng là ý định ban đầu của nàng ta vốn không phải như thế. Nếu như cứ

luôn rú rú trong Đồng gia, vậy nàng ta đến Khâm Châu còn có ý nghĩa gì

nữa?

“Đường tỷ, ta đã đáp ứng Tôn tiểu thư hai ngày nữa cùng nàng đi dạo Linh Âm tự -”

“Khước từ.” Dương Nghi không kiên nhẫn nói, lúc này nàng chỉ muốn bưng

trà tiễn khách, thật sự không kiên nhẫn cùng nàng ta dây dưa.

“Nhưng là, thất tín với người, chung quy không tốt lắm?” Dương Tú Trúc

do dự nói, “Đường tỷ, có thể như vậy hay không, đến lúc đó ngươi để hai

thị vệ đi theo giúp ta, sẽ không cần lo lắng rồi.”

Nói đi nói lại, đơn giản chính là vẫn muốn ra ngoài. Dương Nghi thật sự

không biết nên nói đầu óc nàng ta không tốt, vẫn là nói nàng ta quá mức

vội vàng?

Tôn Thiểu Thành này là cái mặt hàng gì, lui tới một đoạn thời gian,

trong lòng Dương Tú Trúc còn chưa có sổ? Nhưng là người như vậy, nàng ta còn nguyện ý cùng hắn dây dưa không rõ, Dương Nghi thật sự không thể

nói rồi. Huống hồ, hôm nay Tôn Thiểu Thành vội vàng đẩy nàng ta cho ba

tên lưu manh kia, bây giờ nàng ta đã quên hay sao?

Tôn Thiểu Thành này là thứ trưởng tử của đại ca Tôn Thành Ích, bởi vì mẹ đẻ hắn cùng Tôn phủ lão phu nhân có chút sâu xa, cho nên so với các thứ tử khác của Tôn phủ, không thể nghi ngờ là Tôn Thiểu Thành tốt hơn rất

nhiều. Cũng chính bởi vì như thế, mới nuôi thành tính cách nhạy cảm và

tự đại của hắn.

Phu nhân của Tôn Thành Ích, chính là Tôn Nhị phu nhân, người có quan hệ

tốt với Dương Nghi và Lâm phu nhân, rất là chướng mắt hắn. Ngày đó bà

cũng chỉ được người nhờ vả mới hướng Dương Nghi hỏi thăm tình huống hai

người muội muội này của nàng, sau đó liền chưa từng hỏi thêm một câu.

Thật ra bà như vậy Dương Nghi còn nhẹ nhàng thở ra, nếu Tôn phu nhân cố ý muốn làm mối, nàng thật đúng là không biết cự tuyệt thế nào, chắc là

Tôn phu nhân và nàng có băn khoăn giống nhau.

“Thị vệ trong phủ cũng có số lượng, thật sự không có cách nào tách ra

hai người cho ngươi.” Đều đã như vậy còn không buông tha ra ngoài gặp gỡ huynh muội Tôn gia, nghĩ đến cũng là người đầu óc không rõ ràng.

Chê cười, nàng ta thỉnh cầu, nàng liền đáp ứng? Dương Tú Trúc hết một

tới hai, hết hai tới ba lượt yêu cầu, thật sự coi nàng như Phật tổ, có

cầu tất ứng à!

Nói xong, Dương Nghi không thể ý tới Dương Tú Trúc sau khi bị cự tuyệt

không cam lòng cắn môi, hạ lệnh trục khách, “Không còn chuyện gì, ngươi

trở về nghỉ ngơi đi, nữ hài tử gia, nên văn tĩnh chút thì tốt hơn.”

Dương Tú Trúc nghe xong, miễn cưỡng hành lễ cáo lui, ra cửa liền xị mặt xuống.

Đợi nàng ta đi xa, Xuân Tuyết nhìn bóng lưng nàng ta khinh miệt xùy một

tiếng, xoay người vào phòng, “Thực coi bản thân là tiểu thư chính thức

của Đồng phủ chúng ta, bày cái mặt thối cho ai xem chứ. Du cô nương cũng không có cái giá lớn như nàng

ta!”

Lời của Xuân Tuyết, Dương Nghi tự nhiên cũng nghe thấy, cảm thấy hơi bực mình.

Bản thân giúp còn chưa đủ sao? Khi Dương Tú Trúc và muội muội của nàng

vừa tới Khâm Châu, nàng đã bảo cửa hàng bạc Trường Thái đánh cho mỗi

người một bộ trâm cài vòng tay tinh xảo, sau đó lại đặt Cẩm Tú phường

làm cho nàng ta ba bốn bộ quần áo. Tuy rằng nàng luôn không đồng ý dẫn

nàng ta gia nhập vào vòng lẩn quẩn của nàng, nhưng nàng ta hành tẩu

trong thành Khâm Châu, người khác có ý nghĩ dâm dục với nhan sắc của

nàng ta, còn không phải xem trên phần Đồng gia làm chỗ dựa cho nàng ta?

Bây giờ cũng chỉ là cự tuyệt một thỉnh cầu của nàng ta, xoay người liền

bày sắc mặt cho nàng xem, có thể thấy được cũng là một bạch nhãn lang

nuôi không quen mắt.

Lúc này Nhị gia cũng đã trở lại, nghe xong chuyện Dương Tú Trúc muốn

mượn hai thị vệ che chở nàng ta ra ngoài, cười lạnh một tiếng. “Người

như vậy không ngã không tiến bộ, thị vệ là không có khả năng cho nàng

ta, nếu nàng ta kiên quyết ra ngoài, nàng bảo người gác cổng cũng đừng

ngăn cản. Nàng ta cũng 15, nên chịu trách nhiệm với mỗi lời nói hành

động của bản thân, đừng chuyện gì cũng muốn để người khác chịu trách

nhiệm thay nàng ta.” Hơn nữa, những thế lực muốn rục rịch kia, cũng nên

mượn cớ đến sửa chữa rồi.

Nhị gia không có kiên nhẫn tiếp tục để ý đến chuyện này, thay áo dài sạch sẽ liền ôm nhi tử đi chơi.

Dương Nghi đi bố trí đồ ăn trở về, thấy Đại Bảo đang mặc một cái yếm ghé vào trên người Nhị gia chảy nước miếng, cái mông nhỏ mềm mại vểnh lên,

trong tay nắm một cái ngọc bội, trong miệng kêu a a.

Nhìn thấy Dương Nghi, tiểu gia hỏa lấy lòng, giơ tay trái lên, trong

miệng a a hai tiếng, muốn cầm ngọc bội trong tay đưa cho Dương Nghi. Nào biết lực đạo nhất thời không nắm chắc, lúc nhấc tay dùng rất nhiều sức

lực, cả người ngửa ra phía sau.

Cái này dọa Dương Nghi chết khiếp, vội bước tiến lên, mới phát hiện phía sau tiểu gia hỏa tất cả đều là chăn mềm mại.

“Tiểu tử con, làm nương sợ muốn chết.” Dương Nghi bất đắc dĩ chỉ chỉ trán bé.

Tiểu gia hỏa nhìn thấy gương mặt phóng đại của nương, còn tưởng rằng

nàng đang chơi với bé, vỗ bàn tay nhỏ bé cười đến vô cùng vui vẻ.

“Nàng phản ứng cũng thật sự quá nhanh chút. Ta ở đây, làm sao có thể để

nhi tử chúng ta bị thương? Đúng không, con trai?” Nói xong, Nhị gia tóm

lấy con trai bảo bối hôn hai cái.

Nhị gia cằm thô ráp khiến cho Đại Bảo ngứa, hai tay của Đại Bảo túm lấy tai Nhị gia, cười khanh khách.

Đùa nhi tử một hồi, Nhị gia mới ngẩng đầu, nhìn nhi tử ở trước mặt bọn

họ phô bày đôi chân, nhếch môi cười. “Cũng không biết tiểu tử này suốt

ngày cười ngây ngô cái gì.”

Dương Nghi liếc trắng mắt, sẵng giọng: “Nào có ai nói nhi tử như vậy?”

Cách cơm chiều còn một đoạn thời gian, Dương Nghi lấy châm tuyến ra làm. Từ khi thành thân đến nay, áo lót của hai phu thê đều là nàng tự mình

làm, áo dài bên ngoài mới có thể giao cho tú nương hoặc phòng thêu làm.

Lúc này Dương Nghi đang thêu cái yếm, bây giờ là khoảng thời gian đứa

nhỏ đối với các vật gì to to cảm thấy hứng thú. Tiểu gia hỏa từ xa nhìn

thấy nương bé cầm cái cuộn gì đó màu tím, còn tưởng rằng nàng lấy ra

chơi đùa với bé, xoay người vươn bàn tay mập mạp muốn với lấy. Còn chưa

đợi bé hoàn thành động tác, toàn bộ thân mình đã bị lật trở về, chổng vó nằm trong chăn mềm mại.

Tiểu gia hỏa có chút mờ mịt nhìn màn trên đỉnh đầu, không rõ sao bé lại

trở về chỗ này rồi. Xoay đầu qua liền thấy nương bé vẫn còn ở chỗ kia

chơi với cuộn tròn, vì thế tiểu gia hỏa lại hưng phấn rồi.

Nỗ lực nghiêng người, đang muốn duỗi tay thật dài, như vậy là có thể với tới rồi. Oa nhi này mới nửa tuổi, sẽ ngồi, nhưng còn chưa biết đi. Cha

bé bắt nạt bé, lại lật bé bốn chân chổng lên trời.

Sau khi như thế, tới tới lui lui vài lần, tiểu gia hỏa ủy khuất nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn.

Mắt thấy nhi tử sẽ bị người cha vô lương tâm làm khóc, Dương Nghi vội

hất bàn tay quấy phá của Nhị gia ra “Nhi tử còn nhỏ, chàng đừng bắt nạt

con, chọc hắn khóc, lát nữa đừng nghĩ dễ chịu.”

“Ta đây là bắt nạt hắn à? Ta đây là đang rèn luyện tính cách cho hắn đấy.” Nhị gia lưu manh nói.

Dương Nghi liếc trắng mắt. Lúc này tiểu gia hỏa không có cha cố ý giở

trò xấu, vẻ mặt bực bội cuối cùng cũng với được cuộn tròn đó, tay nhỏ bé dùng sức kéo, cái yếm màu tím đã bị bé lấy tới tay, tiểu gia hỏa ôm nó

hướng Dương Nghi kêu a a, nước miếng đều chảy xuống.

Dương Nghi sờ sờ đầu hắn coi như thưởng cho, “Đại Bảo của nương giỏi quá!”

Tiểu gia hỏa cười đến càng thêm vui vẻ.

Nhị gia gối hai tay, mỉm cười nhìn hai mẫu tử bọn họ.

Đột nhiên, ngoài cửa có tiểu nha hoàn bẩm báo, “Lão gia, phu nhân, Thanh tổng quản phái người báo lại, nói Đại cữu tử đến đây, đang ở bên

ngoài.”