Freud Thân Yêu

Chương 4-2

“Đừng!”

Tiếng thét của Chân Ý như còn văng vẳng bên tai Ngôn Cách; anh không ngờ Chân Ý sẽ bảo vệ anh. Thấy cái ghế kia nện xuống, đã bao năm rồi, một lần nữa anh cảm nhận được cảm xúc kia, sợ hãi, hoảng hốt. Anh trở mình ôm lấy Chân Ý lăn qua một bên.

Cái ghế đập xuống đất vỡ tan tành, mọi người nhào tới tóm lấy Diêu Phong.

Chân Ý vẫn bị Ngôn Cách đè dưới đất. “Anh không sao chứ?” Cô thật sự rất sợ hãi, khi nãy cái ghế quăng tới với sức lực quá lớn.

”Không sao.”

Anh muốn đứng dậy, nhưng cảm thấy một lực cản, Chân Ý ôm lấy hông anh... Tư thế này... Anh cúi đầu liếc nhìn; Chân Ý sửng sốt, vội vàng buông tay ra như điện giật. Ngôn Cách đứng lên, sửa sang lại quần áo nhăn nhúm do bị cô níu chặt.

”Xương sau lưng có bị gãy không?” Cô ló đầu nhìn quanh.

”Gãy rồi lấy của em đền cho tôi nhé?” Anh hỏi, không có biểu cảm gì.

“...” Cô đoán chắc anh đang nói đùa nhỉ? Nhưng cô không có tâm tư đùa giỡn, lẳng lặng vân vê vạt áo, khẽ nói: “Đền thì đền.”

Ngôn Cách hơi sửng sốt, nhưng không nói gì thêm.

Điệu bộ thì thầm khe khẽ của họ bị mấy bác sĩ y tá xung quanh để ý, thêm vào cảnh dũng cảm quên mình của Ngôn Cách khi nãy, tất cả mọi người đều đoán già đoán non. Dù sao, tuy chuyên môn của bác sĩ Ngôn rất tốt, nhưng tuyệt đối không có tâm tư giúp đỡ và bảo vệ. Khi nghiên cứu anh có thể làm thêm giờ hay thức đêm; nhưng thấy đồng nghiệp nào suýt ngã mà để anh đỡ là chuyện không thể nào.

Chân Ý cũng kinh ngạc, theo lý mà nói anh và An Dao đang ở bên nhau, sao lại có hành động thân mật với cô như vậy. Lẽ nào cô hiểu lầm?

”Ngôn Cách, anh...”

Cô vừa định hỏi thì cảnh sát phía sau đi tới: “Bác sĩ Ngôn, có thể cùng chúng tôi tới Cục Cảnh sát cho lời khai chứng minh tình trạng của Diêu Phong không?”

”Được.” Ngôn Cách khẽ gật đầu, nhưng lập tức nhìn về phía Chân Ý. “Khi nãy em muốn nói gì?”

”Anh bận việc trước đi, không có chuyện gì hệ trọng đâu.”

Ngôn Cách đi cùng cảnh sát. Chân Ý tiếp tục đi làm công việc tình nguyện, nhưng vào một khoảnh khắc nào đó, cô nhớ về chuyện khi nãy, trái tim thắt lại khó hiểu. Trong thời khắc nguy cấp, bản năng trong tiềm thức đã chiếm thế chủ đạo.

Ôi, nguy rồi, cô vẫn còn thích anh!

Chập tối, Chân Ý lái xe đưa ông nội đến nhà chị họ. Ngày mai là đại thọ bảy mươi tuổi của ông nội, chị họ Thôi Phỉ và anh rể Thích Hành Viễn tổ chức lễ mừng thọ cho ông nội. Bề trên nhà Thích Hành Viễn đã qua đời cả rồi; phía Thôi Phỉ chỉ còn mẹ (bác của Chân Ý) và ông nội. Chỉ còn một người già cao tuổi, doanh nhân lại hay phô trương, không chúc thọ ông cụ thật sự không coi được.

Thôi Phỉ ở khu biệt thự tại nội thành phía Nam, cây cối sum suê, cầu nhỏ bắc qua dòng nước, môi trường tốt đến khó tin. Chân Ý ca ngợi: “Đây mới là chỗ người ở!”

Ông nội không vui: “Lời này của con không đúng rồi, chẳng lẽ con không sống ở đây thì là con cún ư? Tuyệt đối không được tự coi nhẹ mình.”

Chân Ý vui cười: “Vâng. Căn nhà gỗ của ông mới là chốn thần tiên cư ngụ.”

Mức độ xa hoa của nhà Thôi Phỉ không thể nói chi tiết được. Chủ nhân trong nhà không nhiều, người giúp việc lại đông, căn nhà to lớn không hề trống trải. Thôi Phỉ lớn hơn Chân Ý bảy, tám tuổi, năm nay hơn ba mươi. Thích Hành Viễn năm mươi mấy, trạc tuổi mẹ Thôi Phỉ. Trước Thôi Phỉ, Thích Hành Viễn có một trai một gái và một con gái riêng, đều đã trưởng thành, không nhỏ hơn Thôi Phỉ là bao. Nhưng đứa con ông ta thương nhất là con gái Thích Hồng Đậu do Thôi Phỉ sinh cho ông ta, năm nay chín tuổi, học tiểu học.

Chân Ý hẹn Tư Côi và Dương Tư ăn tối, còn Thích Hành Viễn phải đi đón con gái từ lớp học vẽ về. Hai người cùng lúc ra ngoài, ai chạy xe nấy. Chân Ý không ngờ Thích Hành Viễn lại đích thân đón Thích Hổng Đậu tan học. Thích Hành Viễn là ông chủ của một doanh nghiệp hàng đầu trong lĩnh vực internet, sản nghiệp gần chục tỷ. Sau giai đoạn gây dựng sự nghiệp mới bắt đầu hưởng thụ cuộc sống, hưởng thụ tình yêu và tình thân. Chắc rằng Thôi Phỉ và Thích Hổng Đậu rất hạnh phúc.

Có lần Thôi Phỉ nói với Chân Ý qua điện thoại, gặp được một người đàn ông chín chắn mà giàu có, trải qua bao thăng trầm, hiểu cách chung sống với phụ nữ, lại gặp gỡ đúng vào thời kỳ cuộc đời người đó chuyển từ sự nghiệp sang tình yêu và tình thân; đối với phụ nữ, là chuyện may mắn và hạnh phúc biết nhường nào.

Chân Ý không bình luận gì về điều này. Đàn ông được vậy là do trước đó được rất nhiều phụ nữ dạy dỗ mà thành, người phụ nữ cuối cùng không cần tốn công bảo ban, nhặt đồ có sẵn là được. Nếu là cô, cô thà rằng mình là người phụ nữ giỏi giang dạy bảo cậu thiếu niên ngây ngô trở thành người đàn ông tốt. Đây không phải cô tình nguyện hiến dâng, mà vì cô thích khiêu chiến.

Thôi Phỉ cười: “Tiểu Ý, nếu em hiến dâng tuổi thanh xuân dạy dỗ một người đàn ông tốt, kết quả là may áo cưới cho người ta, em sẽ hối tiếc không kịp đấy.”

Chân Ý không để tâm: “Tình yêu không phải toàn bộ cuộc sống. Em không sống vì đàn ông. Anh ta muốn chạy theo người khác, em quay đi tìm người tốt hơn. Trên đời không phải chỉ có một kiểu hạnh phúc, cũng không phải chỉ có một loại đàn ông. Kiểu người em không muốn trở thành nhất là người phụ nữ tủi hờn.”

Thôi Phỉ liền than thở: “Tiểu Ý, mong người em yêu không phụ em.”

Đương nhiên Thôi Phỉ hạnh phúc. Hồi cấp hai, Chân Ý ở nhà bác gái. Khi đó Thôi Phỉ sắp tốt nghiệp đại học, được Thích Hành Viễn theo đuổi điên cuồng. Sự lãng mạn tạo dựng bởi tiền bạc khiến chị ấy không thể nào kháng cự. Chân Ý là người thân của Thôi Phỉ, được hưởng ké không ít món ăn ngon, quần áo và trang sức cao cấp đến từ nước ngoài. Khi Chân Ý lên cấp ba, Thôi Phỉ đã kết hôn. Cho đến bây giờ, cuộc sống và tình yêu của chị ấy đều mỹ mãn.

Nhưng thi thoảng Chân Ý sẽ nhớ tới mùa hạ ấy, cô và Ngôn Cách bị ép trốn trong tủ quần áo. Ngoài kia, trên bàn ăn đối diện cửa phòng ngủ, Thôi Phỉ và một người đàn ông trẻ tuổi mây mưa với nhau, đó là người tầm tuổi chị ấy, trẻ trung, mạnh mẽ. Khi ấy, Chân Ý nhận ra rằng, thứ Thôi Phỉ muốn không chỉ là của cải và sự chu đáo của đàn ông trung niên, mà còn muốn cảm xúc mãnh liệt và sự điên cuồng đến từ thân thể đàn ông trẻ tuổi. Chân Ý không đề cập chuyện này với bất cứ ai. Cô nghĩ, chắc hẳn đó là một lần phóng túng của Thôi Phỉ. Dù sao, Thôi Phỉ rõ ràng hơn ai hết, cái gì mới là thứ chị ấy cần nhất.

Chân Ý đến Cục Cảnh sát đón Tư Côi, Tư Côi vừa lên xe đã hỏi: “Dương Tư nói cậu đi tu rồi à? Một tháng không đi làm, sung sướng không?”

”Sướng chết đi được.” Chân Ý thong thả nói: “Sướng đến mức lòng dạ thư thái, cả ngày không thể khép chân.”

Tư Côi cười ha ha: “Chân, hoan nghênh trở lại, nhớ cậu muốn chết luôn rồi.”

Chân Ý mỉm cười, tập trung lái xe.

”Vụ án Diêu Phong Đại học K giết người, tớ nghe đồng nghiệp ở quận Thanh Giang nói hôm nay phải kết án rồi. Trước đó vẫn cho rằng tinh thần của Diêu Phong có vấn đề, không ngờ lại giả vờ, lừa rất nhiều cảnh sát.”

”Tớ chứng kiến hắn bị bắt ở bệnh viện tâm thần. Hắn có gan giết người lại không có gan chịu tội, giả điên giả dại.” Chân Ý khinh thường. “Quả là người không ngay thẳng.”

Tư Côi cũng cảm thấy không biết nói sao: “May còn có thầy Ngôn giám định, hắn giả điên giả dại lừa được mọi người, nhưng không lừa được chuyên gia. Nhớ ngày đó báo đài đào bới quá khứ trưởng thành của hắn, viết thành bi kịch giáo dục xã hội của một con người bị hiện thực ép đến phát điên một cách sống động như thật, bây giờ bẽ mặt rồi.”

Chân Ý chỉ cười chứ không nói.

”Nhưng Dương Tư xui xẻo, vụ này chẳng mang lại lợi lộc gì cho cậu ấy cả.”

”Lợi lộc?” Chân Ý thấy lạ với cách dùng từ này.

”Hôm đó tớ gặp Dương Tư ở tòa án, cậu ấy bảo là vụ của Diêu Phong đáng lẽ phải được xã hội quan tâm, nhưng không gặp thời. Vốn dĩ có thể tranh thủ quyền lợi cho bệnh nhân tâm thần, không ngờ hắn giả vờ.”

Chân Ý không biết nên bình luận ra sao. Xe dừng lại ven đường, hai người đi bộ tới tòa án ở phía đối diện, vừa tới cổng đã thấy trong sân rối như mớ bòng bong. Phiên tòa kết thúc từ lâu, nhưng bố mẹ người thân hai bên nguyên cáo và bị cáo đều tụ tập trong sân gây gổ đánh nhau, tiếng khóc tiếng mắng vang lên không dứt. Chân Ý thấy Dương Tư bị đẩy ra khỏi đám người, chạy tới đỡ cô. Mắt Dương Tư đỏ hoe như sắp khóc: “Mình khuyên bố mẹ Diêu Phong đi cửa sau nhưng họ không chịu.”

Chân Ý quay đầu lại, chỉ một cái liếc mắt, trái tim đã như bị nện một cú. Không khó phân biệt giữa đám đông. Bố mẹ Diêu Phong tóc hoa râm, quần áo nghèo khổ, khuôn mặt đen sạm tiều tụy, mang những vết hằn do phải lao động nhọc nhằn suốt bao năm tháng. Lưng họ đã còng, nước mắt giàn giụa, quỳ “phịch” xuống đất dập đầu trước phụ huynh các nạn nhân kia. Bàn tay đặt dưới đất đen đúa vàng vọt, đã trải qua biết bao tang thương.

”Xin lỗi, là chúng tôi dạy con không tốt. Là lỗi của chúng tôi... “ Trán họ đập xuống nền xi măng, vang tiếng trĩu nặng mà kinh hãi.

Chân Ý quay đầu đi, lệ tràn hốc mắt. Những người phía sau đều khóc, người thân của nạn nhân cực kỳ đau lòng. Đột nhiên có tiếng bạt tai chát chúa đánh vào khuôn mặt già nua, Tư Côi hét lên: “Diêu Phong đã bị xử phạt rồi, sao ông còn đánh người?”

”Bọn họ đáng bị đánh!” Người đàn ông đánh người gầm lên, một giây sau quay đầu nhìn Dương Tư, tóm lây cổ áo cô, gần như nhấc cô lên. “Còn mày là đứa lòng dạ độc ác, vậy mà lại ra tòa giúp tên súc sinh kia.”

Chân Ý và Tư Côi lao tới tóm lấy tay gã vặn lại, cứu Dương Tư.

”Bọn mày là ai, đồng lõa hả?” Gã tức tối vô cùng.

Tư Côi còn lớn giọng hơn gã: “Ông là phụ huynh của nạn nhân nào?”

Mặt gã biến sắc, nói ấp úng: “Chân, chân cháu gái tôi bị thương!”

Tư Côi lạnh lùng nói: “Ông mà có tư cách thay mặt nạn nhân đánh người ư? Rõ ràng là bên có lý, lại cứ làm chuyện vô lý. Diêu Phong giết người đã bị xử phạt rồi; ông đánh người thì sao, muốn bị tạm giam à? Còn uy hiếp luật sư!”

Gã hoảng hồn, không lên tiếng nữa. Bố mẹ Diêu Phong vẫn quỳ dưới đất khóc lóc: “Là chúng tôi đáng đánh...” Nhất thời, giữa trời đất dường như chỉ còn tiếng khóc già nua mà bi thương.

Hôm đó hội Chân Ý ăn tối qua loa, không khí có chút nặng nề. Ba người trở về căn hộ của Chân Ý, chen chúc trên một chiếc giường trò chuyện.

Dương Tư thương người già cả, nói Diêu Phong chẳng ra gì nhưng bố mẹ hắn có lỗi gì đâu. Con trai cũng do họ ngậm đắng nuốt cay nuôi nấng, hôm nay lại rơi vào kết quả này, không phải là tai ương khủng khiếp đổ lên đầu người nông dân chất phác sao? Cô ba lần bốn lượt rung rưng nước mắt, không dừng được mà phải thấm lên chăn.

Tâm trạng của Chân Ý cũng không tốt, than thở: “Bố mẹ ở miền cao phải tốn bao nhiêu tâm huyết mới nuôi nấng Diêu Phong thành tài. Thật đáng thương, nhưng có nạn nhân nào không phải báu vật trong lòng bố me chứ? Sự trút giận của họ đâu thể nói là sai? Đúng là thảm kịch.”

Dương Tư che mắt, cất giọng run run: “Lúc bố mẹ Diêu Phong tới thành phố K phải chạy vạy gom góp một trăm nghìn, muốn bồi thường cho nạn nhân. Họ đều không cần, sợ bị xử nhẹ. Ngoài xã hội có rất nhiều người tốt bụng quyên tiền cho nạn nhân, hơn cả triệu đấy. Tòa án cũng không đòi đền tiền. May thay, nếu không với thu nhập mấy nghìn tệ một năm của bố mẹ Diều Phong, số tiền ấy phải trả thế nào?”

Chân Ý lẳng lặng nghe, không nói gì, lòng cô ngột ngạt đến khó chịu, trở mình nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ. Mông lung mờ mịt, như chiếc bánh trôi để lâu không ăn. Lần đầu Dương Tư xử lý vụ án hình sự, e rằng vẫn chưa biết chỉ cần dính líu tới bồi thường, mọi việc đều có biến số, dù đã trôi qua rất lâu rồi. Kiểu phán xét trước không cần bồi thường chỉ cần phạt nặng, sau khi phạt lại nuốt lời trở mặt muốn người nhà của kẻ tử tội phải đền bù là chuyện không hiếm thấy.

Cô xoay người, hỏi Tư Côi: “Vừa rồi sao cậu nhận ra người đó không phải là người nhà của nạn nhân?”

”Kinh nghiệm. Bình thường mấy kẻ làm loạn ghê nhất không phải người thân trực tiếp của nạn nhân, thường là người ngoài như cô dì chú bác gì đó.”

Chân Ý cười mỉa mai: “Những kẻ thường ngày bị xem nhẹ, khi có cơ hội lên tiếng và đại diện, đương nhiên phải làm ầm ĩ rồi. Càng to mồm càng có lý.”

Dương Tư: “Càng tiếp xúc nhiều với mấy chuyện này, cảm xúc càng bi quan. Ý, tớ thật sự không biết cậu làm thế nào mà gánh vác được vụ án của Đường Thường và Tống Y?”

Chân Ý mặt dày mày dạn: “Không cần thứ gì đặc biệt, chỉ cần trái tim sắt đá và da mặt dày.”

Dương Tư bị trêu, kề tới nhéo cô: “Trái tim có sắt đá không thì không sờ được, nhưng da mặt đủ dày.”

“...” Không khí buồn bã hoàn toàn bị phá hỏng.

Ba người đùa giỡn, yên lặng một lát lại thao thao bất tuyệt, tâm sự như thuở xưa, tám chuyện lẻ tẻ vặt vãnh cho đến rạng sáng mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau là sinh nhật của ông nội, Chân Ý dậy sớm, trước khi ra ngoài Dương Tư gọi cô lại. Lúc ấy Chân Ý đang đi giày, Dương Tư tựa vào cạnh cửa, chợt hỏi: “Ý, cậu thật sự không biết trước tình trạng tinh thần của Diêu Phong ư?”

”Không, sao thế?”

”Tớ tưởng với quan hệ giữa cậu và Ngôn Cách, lấy thông tin tiện hơn.”

Chân Ý sửng sốt một giây, trước đó Dương Tư từng nhờ cô tim hiểu, nhưng cô quá hiểu tính cách của Ngôn Cách, anh sẽ không tiết lộ chuyện của bệnh nhân dù chỉ một chút. Dương Tư khẽ nói: “Không phải tớ nhờ cậu hỏi giúp sao?”

Chân Ý xỏ chân vào giày: “Không dễ hỏi đâu. Dù sao bây giờ tớ với anh ấy không thân lắm.”

Dương Tư im lặng, cách vài giây khẽ than: “Do tớ xui xẻo. Sớm biết Diêu Phong giả bệnh, tớ sẽ không nhận vụ kiện này, khiến tất cả mọi người tưởng tớ xúi giục hắn giả điên.”

”Đừng quá để ý đến cái nhìn của người khác.”

”Cũng phải.” Dương Tư mỉm cười, thấy Chân Ý sắp ra ngoài, cô gọi lại: “Chân Ý?”

”Hả?”

”Chúng ta là bạn tốt, cậu trở thành luật sư nổi tiếng rồi, nhớ nâng đỡ tớ nhé.”

”Tớ biết mà.”

* * *

Tại khách sạn ở khu nghỉ dưỡng họ Thích, quận Lan Đình. Phòng tổ chức tiệc mừng thọ đông nghịt, nhìn sơ qua cũng phải mấy trăm bàn. Học trò của giáo sư Chân ở khắp thiên hạ, mạng lưới quan hệ của Thích Hành Viễn lại càng không cần phải nói, những người tới đây đều là nhân vật có máu mặt.

Chân Ý nhìn thấy ba người không xa lạ gì: Thích Cần Cần, Thích Miễn và Tề Diệu. Hai người trước là con vợ trước của Thích Hành Viễn, người sau là con gái riêng, không theo họ bố. Họ đều ngồi ngoài, có thể thấy địa vị của họ trong lòng bố mình.

Đi vào phòng tiệc nhỏ bên trong, Thích Hồng Đậu chín tuổi đang ngồi trong lòng bố hưởng thụ mọi ánh mắt. Chân Ý không khỏi nghĩ tới lý luận đàn ông của Thôi Phỉ, hôm nay chị ấy và Thích Hổng Đậu hạnh phúc rồi, nhưng quá trình trưởng thành không trọn vẹn của chị em Thích Cần Cần phải đòi nợ ai đây?

Mọi người vây quanh Thích Hành Viễn bàn chuyện thời sự, kinh tế, thương mại; giáo sư Chân - nhân vật chính thật sự - lại không có ai ngó ngàng đến, ngoại trừ Biện Khiêm. Nhũng đồng nghiệp cùng trang lứa với ông cụ khi đã tới tuổi này, với thân phận đức cao vọng trọng, họ chỉ gửi thư chúc mừng chứ không đến dự; còn học trò của ông cụ, giữa vị giáo sư dần dần già đi và ông trùm của giới kinh doanh, bên nào nhẹ bên nào nặng, mọi người đều tự hiểu rõ.

Chân Ý không giận, bây giờ tình trạng tinh thần của ông nội lúc tốt lúc xấu, đám phàm phu tục tử này ít trêu chọc lão thần tiên nhà cô, cô mong còn chẳng được.

Ông nội đứng bên bàn tiệc buffet, một tay cầm chiếc đĩa nhỏ, một tay cầm nĩa, chỉ chăm chăm vào đồ tráng miệng trên bàn, lăn tăn phán đoán, hồi lâu sau mới quyết tâm gắp một miếng Black Porest.

Chân Ý đập tay ông, răn đe: “Tranh thủ lúc con không có mặt lén ăn bánh ngọt, đáng đánh!” Nói xong cô lườm Biện Khiêm đứng bên cạnh: “Anh, ông tham ăn mà anh không cản!”

Biện Khiêm nói giúp ông: “Thỉnh thoảng ăn một chút thôi, không sao đâu.”

Vừa thấy cô, mặt mày ông nội liền tươi rói, cười hi hi, nghiêng đầu đụng vào đầu Chân Ý: “Dư Chi, đừng trách tôi, sức khỏe tôi không sao đâu.” Chân Ý sững sờ, Dư Chi là tên bà nội.

Bệnh của ông đã nặng hơn, hôm đó Chân Ý dắt ông đi tản bộ, bàn tay già nua nhăn nheo của ông khẽ vuốt mu bàn tay cô, dịu dàng nói: “Dư Chi, bà vẫn xinh đẹp như hồi còn trẻ, nhưng tôi thì già rồi.”

Chân Ý nghĩ, sau bữa tiệc này, về sau cô không nên đưa ông nội đi lung tung thì hơn. về phần bánh tráng miệng thì thôi cũng được, đối với ông nội, thứ đáng để yêu thích nhất trong bữa tiệc đầy những con người khôn khéo này chỉ có bánh ngọt được thợ làm bánh kỳ công chuẩn bị mà thôi.

Cô chọn mấy miếng bánh ông nội thích, cầm dao cắt làm đôi, ngồi đối diện cùng ăn với ông. Biện Khiêm không thích đồ ngọt, ngồi bên cạnh nhìn. Ông nội vui vẻ, vừa ăn vừa lén đá chân cô dưới gầm bàn, cứ như một đứa bé bướng bỉnh già đầu vậy.

Chân Ý liền nhớ đến một quãng thời gian rất dài thời trung học, cô và Ngôn Cách cũng như vậy.

Sau khi Ngôn Cách đồng ý làm bạn trai cô, ngày nào cũng ăn trưa cùng cô. Đến trưa luôn có người đưa cơm cho anh. Hộp cơm hình chữ nhật, từ trên xuống dưới có bày tám ngăn. Món khai vị, salad, canh, thịt thà rau quả, cộng thêm món tráng miệng. Anh ăn từng món theo thứ tự nghiêm ngặt, tuyệt đối không kén chọn, Chua ngọt đắng cay mặn, anh lẳng lặng ăn hết cả, không ghét cũng không thích thú, không bài xích cũng không tận hưởng.

Chân Ý thì khác hẳn, đôi đũa và dao dĩa chọc lung tung khắp nơi trong hộp cơm của anh, trái một nhát phải một nhát, không hề tuần tự, không hề yên tĩnh: “Wow, ngon quá, người nấu cơm cho anh là đầu bếp đẳng cấp thế giới à?”

”Củ cải lại có thế nấu được mùi vị này, lần đầu tiên em tình nguyện ăn củ cải đấy.”

”Ôi, mướp đắng đắng quá đi mất. Ngôn Cách, vậy mà anh lại ăn mướp đắng!”

Vô số bữa trưa ăn cùng nhau, tuy anh không đáp lại những phản ứng khoa trương của cô, nhưng chưa từng nói mấy lời cảnh cáo như: “Em nói lắm quá”, “Ăn cơm đừng nói chuyện”, “Còn nói nữa thì anh không cho em ăn đâu“... Dù anh ăn cơm theo thứ tự nghiêm ngặt, nhưng chưa từng yêu cầu cô: “Em không nên như vậy”, “Em nên ăn cái này trước rồi mới ăn cái kia“...

Anh nói anh ăn không hết, đổ đi cũng phí nên mới cho phép cô ăn ké. Bây giờ nghĩ lại, anh chưa bao giờ là người lãng phí thức ăn, sớm chuẩn bị suất ăn hai người vì cô rồi. Cũng có lúc hiểu lầm: Cô chán ăn, hoặc sợ anh ăn không đủ no, bèn ăn rất ít; phần còn thừa đương nhiên anh phải ăn hết, ăn quá no khiến dạ dày khó chịu nhiều lần.

Phòng tiệc nhỏ bỗng im bặt, Chân Ý thôi không suy nghĩ nữa.

Cánh cửa mở ra, nhân viên cung kính khom người. Chân Ý bất ngờ trông thấy An Dao vào phòng tiệc đối diện, mặc bộ lễ phục kiểu Trung Quốc cực kỳ xinh đẹp, hết sức kiều diễm, nhưng chỉ có một bóng lưng, cánh cửa đã đóng lại. Còn Ngôn Cách lại đi về phía này, anh mặc bộ vest màu đen, cổ áo thiết kế theo kiểu áo Tôn Trung Sơn, kiểu dáng độc đáo, cổ điển cao quý. Hợp với vẻ ngoài xuất chúng của anh, lại cho người ta cảm giác cả căn phòng sáng bừng lên.

Chân Ý không hề kinh ngạc trước sự xuất hiện của anh, nhưng chuỗi sự việc sau đó đã làm đảo lộn tất cả.

Ngôn Cách vừa xuất hiện, Thích Hành Viễn đã bỏ mặc đám người vây quanh, đứng phắt dậy, cài cúc áo vest, bước nhanh tới trước mặt Ngôn Cách, chìa tay ra với tư thái gần như cúi mình: “Cậu có thể tới là vinh hạnh của chúng tôi.”

Những người khác cũng hoang mang như Chân Ý, ngơ ngác nhìn nhau, không biết anh chàng trẻ măng này là nhân vật thế nào.

Ngôn Cách bắt tay ông ta, không nhiều lời mà tới thẳng chỗ ông nội và Chân Ý. Anh cởi nút áo vest, ngồi ngay ngắn, chúc thọ ông nội. Ông Chân cười như trẻ thơ.

Ánh mắt của tất cả mọi người tập trung ở phía này, Ngôn Cách làm như không thấy.

Mặc dù không ai biết gốc gác của anh, nhưng ai nấy đều nhận ra anh không đơn giản. Mà anh chỉ nể mặt một cụ già, chứ không phải Thích Hành Viễn được người người vây quanh.

”Đây là danh sách quà biếu nhà cháu đưa tới.” Anh cất lời ấm áp, lấy từ trong ngực ra một tấm thiệp đỏ thẫm gấp làm ba, phong cách cổ xưa, khắc tranh cổ chữ cổ kiểu rỗng.

Chân Ý loáng thoáng thấy nét chữ Tiểu Triện (1) cực kỳ tinh tế, một bên viết “Trải thế sự hiểu biết ngày càng rộng, gặp người nhiều nhìn nhận càng tinh thông”, một bên viết “Chớ bảo hoàng hôn mặt trời sẽ tắt bóng, bởi hào quang sót lại đỏ cả vòm không.” (2)

(1) Chữ Triện, là một kiểu chữ thư pháp Trung Quốc cổ, được chia làm hai loại: Đại Triện và Tiểu Triện. Tiểu Triện có thể coi là kiểu chữ thống nhất đầu tiên của Trung Quốc, do đó, khi nhắc đến Triện thư thường là đề cập đến Tiểu Triện nhiều hơn.

(2) Đây là câu thơ thứ tư và thứ sáu trong bài thơ Thù Lạc Thiên Vịnh Lão Kiến Thị của Lưu Vũ Tích (772 - 842), trích trong Lưu Vũ Tích tập. Đại ý của bài thơ là: Người đến tuổi già mặc dù người gầy, tóc thưa, thị lực suy yếu, bệnh tật quấn thân nhưng dày dặn kinh nghiệm đối nhân xử thế, tự biết tìm niềm vui và khích lệ bản thân... Bài thơ thể hiện quan điểm sáng suốt, lạc quan của Lưu Vũ Tích về cái chết, thể hiện rằng dù mọi chuyện thế nào đi nữa, ông vẫn đối xử với người đời bằng thái độ tích cực.

Tấm thiệp gấp ba được mở ra, bên trong là một phiến gỗ đàn hương cực mỏng, nét chữ Tiểu Khải nắn nót viết danh sách quà biếu.

Trong lúc tất cả đều tò mò, mấy người mang quà biếu bước vào sảnh với tư thế cung kính nhưng không hề khúm núm.

Món quà thứ nhất là cái chặn sách bằng đá đen khảm hổ phách thiên nhiên. Hổ phách trắng trong suốt hiếm có, như có tạp sắc từ vàng nhạt đến đậm dần, nhưng ảo diệu ở chỗ, thứ tạp sắc này lại ngưng tụ thành bức tranh mặt trời giữa biển mây. Không thừa mà không thiếu một nét, vô cùng thích đáng. Hổ phách trắng khảm trên đá đen, cương nhu kết hợp, hết sức cao quý.

Món quà thứ hai là bộ ly trà bằng phỉ thúy, mài giũa hoàn toàn tự nhiên. Màu xanh lục tinh khiết như nhỏ nước, mờ mờ ảo ảo. Vừa thoáng nhìn đã cảm thấy lòng lành lạnh. Hàng cao cấp thế này, chỉ một chiếc thôi đã đắt lắm rồi, huống hồ cả một bộ mười hai chiếc.

Mọi người trong phòng tiệc gần như không dám thở mạnh.

Món quà thứ ba là một pho tượng Phật ba đầu sáu tay bằng ngọc. Mặt tượng Phật khoan thai hòa nhã, cái bệ màu vàng đã ngả xanh, loang lổ vết tích. Là một pho tượng Phật cổ.

Những người ở đây đã trải qua muôn sự đời, nhưng tất cả đều vô cùng kinh ngạc. Phòng tiệc nhỏ im ắng tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, bầu không khí thậm chí có phần căng thẳng, ai ai cũng nơm nớp, thấp thỏm. Nào có ai biếu quà như vậy chứ?

Chân Ý trố mắt nghẹn lời, đột nhiên phát hiện, có lẽ cô chưa từng hiểu biết về Ngôn Cách.

Chân Ý rửa tay bên bồn rửa, tâm trạng ủ dột không nói nên lời. Cô đang tức giận, nhưng cô không biết mình tức ai đây.

Hổi trung học, cô không hề biết gia đình và lai lịch của Ngôn Cách, cũng chưa từng hỏi đến. Khi đó chỉ biết rằng ở bên anh rất vui, nhưng bây giờ lại cảm thấy, ngay từ đầu cô đã không nhận được sự thẳng thắn tối thiểu từ anh. Khốn nạn! Đáng đời mày sống cô đơn đến già.

Ngẩng đầu lên, qua tấm gương bỗng thấy An Dao đi vào, trái tim Chân Ý ngừng đập một giây. Hôm nay An Dao thật xinh đẹp. Bộ váy lụa nền trắng hoa xanh, thiết kế đơn giản theo kiểu Hán, không phải là món đồ có thể mua trên thị trường.

An Dao mỉm cười coi như chào hỏi. Từ trước đến nay, học sinh ngoan và học sinh cá biệt hiếm khi qua lại.

Bộ váy phong cách cổ xưa đó thật đẹp, Chân Ý không kìm được nhìn thêm vài lần. An Dao nhận ra, mỉm cười: “Nhà anh ấy nhiều phép tắc quá. Trang phục cũng không thể tự lựa chọn, may là tôi cũng thích kiểu này.”

Chân Ý lặng thinh, e rằng hai chữ giàu sang chưa đủ để miêu tả về nhà họ Ngôn. Cô không biết nên đáp lại thế nào, nhìn nước ở bồn rửa tay vẫn chảy xối xả, bàn tay mảnh mai trắng xanh của An Dao chà xát dưới vòi nước hết lần này đến lần khác, cô nói: “An Dao, cô rửa tay nhiều lần lắm rồi.”

”Bệnh nghề nghiệp, cảm thấy không sạch sẽ.”

”Ồ, rất nhiều bác sĩ ngoại khoa đều ưa sạch sẽ.”

”Không chỉ bác sĩ ngoại khoa, Ngôn Cách cũng vậy, bị mắc chứng ưa sạch sẽ rất nặng.”

Trái tim Chân Ý như bị giày xéo, chua xót vô cùng.

An Dao đóng vòi nước, bỗng nói: “Chân Ý, cô làm phù dâu cho tôi nhé?”

Chán Ý ăn ngay nói thật: “Tìm người khác đi. Tôi cảm thấy hơi ngại.”

An Dao không ép. Hai người không nói gì nữa, ai đi đường nấy.

Đám cưới. Lòng Chân Ý tê tái. Cô nhớ lại lễ chào cờ hồi trung học, mỗi lần sẽ cho một học sinh đứng trước toàn trường phát biểu về “mơ ước“. Hôm đó đến lượt Chân Ý, cô mặc đổng phục học sinh, đeo khăn quàng đỏ (vào đoàn quá muộn), đứng trên bục phát biểu. Trước thầy cô và mấy ngàn học sinh cấp hai cấp ba, cô giơ nắm tay, nói vào micro: “Ước mơ của em chỉ có một câu, khi lớn lên sẽ lấy anh Ngôn Cách học lớp 9-1!”

Toàn trường cười ồ lên.

”Chân Ý, cố lên!” Cô tự động viên mình, ngẩng cao đầu đi xuống.

Từ đó ban giám hiệu hủy bỏ tiết mục phát biểu về mơ ước. Nhân tiện phạt cô quét sân một tháng.

Chia ly tám năm, cô không yêu ai khác nữa, cho dù thích một chút cũng không. Cô cho rằng anh cũng vậy.

Chân Ý hít thở từng hơi từng hơi thật sâu, nhưng cảm giác tắc nghẹn trong lồng ngực không thể nào vơi bớt, như thể bị người ta tát một phát mà không thể đánh trả, ấm ức chết đi được. Ôi, đã bao năm cô không được trải nghiệm cảm giác muốn trút giận này rồi. Không phái ai cũng có thể bắt nạt cô.

Vòng qua khúc quanh, liền thấy người đàn ông làm lòng cô rối bời cũng đứng ở hành lang, bộ vest phẳng phiu, gương mặt tuấn tú trắng nõn. Chân Ý mắt nhìn thẳng, đến gần anh từng chút một, sau đó... đi lướt qua nhau. Trái tim chùng xuống một cách khó hiểu, như thể thở phào nhẹ nhõm, vừa thoải mái lại mất mát.

Ở đằng sau, Ngôn Cách dừng lại, nghiêng người nhìn cô: “Chân Ý?”

”Có chuyện gì sao?” Bình lặng, không còn nụ cười bông đùa ngày thường.

Ngôn Cách im lặng. Câu này đúng là làm khó anh, hình như anh không biết tại sao lại gọi cô nữa.

”Chân Ý, em đang giận à?”

”Đúng vậy!” Cô không thèm giả bộ mình không sao. “Tại sao không nói cho em biết?”

“... Em có hỏi đâu.”

”Anh...” Mới thốt được một chữ, sống mũi Chân Ý đã cay cay.

Ngôn Cách lẳng lặng nhìn cô. Dưới ánh đèn hành lang, mặt cô trắng muốt, mang vẻ ngoài của con gái miền Nam điển hình, làn da mịn màng, vẫn như năm xưa, vô số lần cô kề sát mặt đến muốn anh hôn, làn da ấy mỏng manh, mềm mại. Cô giận đến đỏ mắt, dường như đang cố nén không khóc. Điều này khiến anh bất ngờ, anh không biết gia cảnh của mình có thể làm cô tức giận đến mức ấy. Anh sải chân, tiến thêm một bước đến gần cô.

”Tôi không cố ý giấu em.” Anh nghe thấy mình đang giải thích.

Chân Ý giận quá hóa cười: “Chuyện riêng anh không muốn nói đâu thể coi là giấu giếm. Huống chi em cũng đâu có hỏi anh. Trước giờ anh vẫn vậy mà, em không hỏi thì anh sẽ không cho em biết. Khi đó...” Câu tiếp theo cô không thể nói tiếp. Trái tim cô lạnh lẽo như phải hứng chịu cơn gió đêm đông. Khi đó, vốn dĩ cô nên cảm thấy tủi thân, nhưng cô không hề. Bây giờ, khi không còn tư cách tủi thân, cô lại muốn khóc.

Ngôn Cách nhất thời không biết nói sao. Chân Ý chưa từng nói những chuyện này với anh, nhưng giờ đây anh bỗng nhận ra, có lẽ trước kia cô rất buồn, bởi vì sự lạnh nhạt và kỳ quặc của anh, cô rất đau lòng và khổ sở. Cho nên cô mới... Nhưng khi đó anh không muốn để cô chịu áp lực quá lớn, cũng không hy vọng cô trỏ thành con người khắc ra từ khuôn mẫu.

Còn Chân Ý thất vọng đến đau đớn. Trước kia, cô chỉ cho rằng anh không thích cô; bây giờ anh sắp kết hôn lại không nói cho cô biết? Đúng vậy, cô không hỏi. Nhưng rõ ràng cô đâu muốn chọc vào anh, tại sao khi Diêu Phong tấn công, anh lại bảo vệ cô? Đừng nói đến việc cứu người, với tính cách của anh thì dù nhìn thấy có kẻ cướp bóc giết người cũng không quan tâm! Lẽ nào anh không biết chỉ cho cô một chút xíu ngon ngọt, cô sẽ như thiêu thân lao đầu vào lừa, chết cháy cũng cam tâm sao? Một câu nhắc nhở lịch sự: “Tôi sắp kết hôn rồi.” Khó đến vậy sao?

“Nếu em còn muốn biết chuyện gì, tôi đều có thể nói với em.” Anh cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt sâu lắng. “Có điều, con người tôi rất đơn điệu, hình như không có chuyện gì đáng để khám phá.”

”Tôi không muốn biết gì cả.” Cô xoay người đi, lại dừng bước. “Bác sĩ Ngôn, tôi cho rằng với thân phận hiện giờ của anh, chúng ta nên giữ khoảng cách như hai người xa lạ.”

Lần đầu tiên cô không bận tâm tới cảm nhận của anh, rảo bước rời đi.

Xuống bãi đậu xe, cô gặp Biện Khiêm. Biện Khiêm thấy vẻ mặt như đưa đám của cô thì hơi bận lòng, nói gì cũng phải đưa cô về nhà. Trên đường, Chân Ý nhìn cảnh đêm ngoài cửa xe không nói lời nào. Trước kia cô luôn ồn ào rộn rã.

Biện Khiêm tập trung lái xe, thỉnh thoảng nhìn cô mấy lần, tìm chủ đề: “Ông nội không về nhà à?”

“Vâng.” Giọng cô rất thấp. “Chị họ bảo sợ ông mệt, nên tối nay để ông nghỉ ở khu nghi dưỡng.”

Biện Khiêm “ừ” một tiếng, suy nghĩ chốc lát, hỏi tiếp: “Là cậu ta à?”

Thân thể Chân Ý cứng đờ, bất mãn mím môi, giận dỗi: “Đám người học Tâm lý đều là lũ khôn kiếp.” Lúc nào cũng vậy, tâm tư gì cũng bị anh thấy rõ ràng.

Biện Khiêm cười bât đắc dĩ, anh hiểu rõ tính tình của cô em gái này. Tám năm qua, cô từ sinh viên đại học trở thành cảnh sát, sau đó trở thành luật sư, anh chứng kiến cô trưởng thành. Anh quen biết không ít đàn ông ưu tú, rất nhiều người từng thông qua anh mở lời với cô, nhưng cô từ chối toàn bộ. Biện Khiêm biết, bề ngoài cô nhởn nhơ không hề kiêng dè, thật ra trong lòng cô luôn có một người.

”Tiểu Ý nhà ta rất có mắt nhìn người mà, cậu ta cũng được đấy.” Biện Khiêm không phải là kẻ tự yêu bản thân, nhưng rẩt tự phụ, biết rõ tố chất của mình rất tốt. Nhưng khi thấy Ngôn Cách, anh không thể không thừa nhận, con người này ưu tú từ trong ra ngoài, khiến người ta khắc sâu ấn tượng.

”Nhưng anh cảm thấy, Tiểu Ý thích cậu ta thì sẽ phải chịu uất ức đấy.”

Một câu nói suýt làm Chân Ý rơi lệ, cô cắn môi, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, không nói gì thêm nữa.

Với tâm trạng chán nản, Chân Ý ra khỏi thang máy, mở khóa vào nhà. Trong nhà đèn đóm sáng choang, mùi thức ăn thơm phức. Hai thứ này đúng là an ủi lòng người, bỗng nhiên cô không còn quá đau lòng nữa. Vào bếp, Tư Côi và Dương Tư đang đun nước lẩu trên bếp từ, ăn uống sung sướng vui vẻ.

Tư Côi nhìn thấy Chân Ý trước, nhận ra cô không vui nên vội vàng đứng lên, giơ tay nhận lỗi: “Chân, bọn tớ nên đi từ sớm, nhưng ở nhà cậu quá sung sướng, tắm bồn tới tận trưa. Đồ ăn ngon trong tủ lạnh lại quá nhiều, sau đó nhìn thấy nguyên liệu nấu lẩu, lại lên cơn thèm ăn, kết quả là ăn chực cả ngày. Đừng đuổi tớ, ăn xong bữa này, tớ lập tức cuốn xéo.”

Chân Ý đanh mặt, đi tới bàn ăn ngồi xuống, liếc nhìn đồ ăn thơm ngào ngạt trong nồi. Hai người kia lập tức ân cần bưng bát tìm đũa, dâng toàn bộ đến trước mặt cô. Cô nhận lấy, vớt nấm hương, thịt dê trong nồi đút vào miệng, sầm mặt ngồi ăn. Tư Côi và Dương Tư nhìn với vẻ thấp thỏm bất an.

Chân Ý nhai nuốt xong xuôi, nghiêm mặt hỏi: “Tắm bồn cả buổi sáng, hai đứa les à?”

Hai người sững sờ một giây, nhào tới đánh cô: “Đồ khốn, tớ tưởng cậu giận rồi!”

Chân Ý lui vào ghế trốn trận cù của hai người, cười khanh khách.

Về nhà gặp bạn bè, lại có một nồi lẩu cay thơm phưng phức chờ cô, trong lòng không biết ấm áp đến nhường nào.

”Ăn lẩu cay sao có thể không uống rượu trắng pha coca chứ?” Chân Ý cầm chiếc cốc thủy tinh kim loại, pha nửa cốc rượu trắng nửa cốc coca.

Dương Tư vội rót đầy coca cho mình: “Đừng trông mong vào tớ, tớ không uống được rượu trắng. Từ hồi trung học cậu đã uống rượu trắng với coca rồi, có thể thay đổi thói quen này được không? Tư Côi, hồi đại học sao cậu có thể chịu được con bé này thế?”

Tư Côi kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào chất lỏng sủi bọt màu hổ phách trong cốc của Chân Ý: “Tớ chưa từng thấy Chân Ý uống rượu.”

”Cai rồi. Nhưng hôm nay đặc biệt, phá lệ.” Chân Ý cười, hơi ngửa đầu, dốc cả cốc rượu vào miệng.

Uống xong không hề đỏ mặt, đưa mu bàn tay quệt miệng, cầm đũa tiếp tục vớt thức ăn, lại đổ coca pha rượu, vừa ăn vừa uống, còn vắt cả hai chân lên ghế, quả thực rất ra dáng hảo hán Lương Sơn.

Tư Côi kinh hãi: “Chân, cậu không sao đấy chứ?”

”Sao là sao?” Chân Ý nhai tôm viên, khó hiểu hỏi.

Dương Tư chậm rãi uống coca: “Tư Côi, không sao đâu, hồi trung học cậu ấy đã vậy rồi.”

”Thế à?” Tư Côi bán tín bán nghi, cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.

Chân Ý vẫn ăn uống nhồm nhoàm, cứ như quỷ đói mới được ra tù.

”Chân, cậu ăn từ từ thôi, ăn quá nhanh sẽ bị sặc đấy.”

Lời còn chưa dứt, Chân Ý nắm lấy mép bàn, ho sặc sụa. Dương Tư vội vàng rót nước, Tư Côi vỗ bả vai cho cô.

Chân Ý cầm khăn giấy che miệng, tiêu ớt xộc vào khí quản, đau rát vô cùng. Cô ho khù khụ, mặt đỏ rần. Đến cuối cùng, cô ho đến mức rơi nước mắt.

Tư Côi chưa từng thấy Chân Ý khóc, hốt hoảng: “Làm sao thế?”

Chân Ý giơ ngón tay lau nước mắt, nói nhẹ tênh: “Bị bắt nạt.”

Nói xong lại im lặng, tiếp tục cầm đũa gắp đống thức ăn lớn hơn đút vào miệng, như thể chỉ có thức ăn mới có thể lấp kín khoảng trông trong lòng.

Tư Côi và Dương Tư không biết làm sao, đành nhìn Chân Ý không ngừng tống thức ăn cay vào dạ dày. Ăn mãi ăn mãi, một lần nữa chất lỏng trong suốt lại rơi vào bát, từng giọt từng giọt như chuỗi ngọc đứt dây.

Tư Côi muốn phát điên: “Rốt cuộc làm sao thế? Chân Ý, cậu nói đi! Ai bắt nạt cậu, tớ đi trả thù!”

Tư Côi xoay vòng vòng, vò mái tóc ngắn, cuống quýt đến độ suy nghĩ lung tung: “Không phải cậu bị người ta cưỡng bức đấy chứ?”

Chân Ý cười hì hì, ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh ngân lệ, vừa cười vừa khóc: “Tớ lại hy vọng bị anh ấy cưỡng bức đây, nhưng anh ấy không ưng tớ. Ha ha, buồn cười chết đi được.”

Nước mắt tuôn rơi, cô không cười được nữa, xem thường bản thân từ đầu đến chân.

”Chân Ý, chết tiệt, mày hèn hạ vừa thôi!” Cô vung tay, tát một phát lên mặt mình, mặt đỏ đến mức gần như rỉ máu.

Tiếng tát lanh lảnh vang vọng trong phòng ăn, Tư Côi và Dương Tư đều hoảng sợ.

Tư Côi sụp đổ: “Cậu trúng gió gì thế, rốt cuộc là sao hả?”

Chân Ý đưa tay che mắt, run rẩy hít vào: “Chẳng sao cả. Chỉ là, tớ thích một người, nhưng anh ấy không thích tớ. Tớ muốn theo đuổi anh ấy, nhưng anh ấy sắp kết hôn rồi. Rất đơn giản.”

Nước mắt tuôn rơi, môi cô run rẩy kịch liệt, hơi thở cũng hỗn loạn.

”Đúng là vô dụng, lại thua anh ấy rồi.” Bả vai cô run lẩy bẩy, đầu cúi gằm xuống, tiếng nói run run: “Làm sao đây? Tớ thích anh ấy, nhưng anh ấy vẫn không thích tớ, phải làm sao bây giờ?”

Nước mắt tuôn rơi như điên như cuồng, hai tay cô bịt chặt miệng, khóc đến mức thân người lảo đảo, lặp đi lặp lại: “Làm sao đây? Tớ thích anh ấy đến mức đến mức đến mức đến mức đến mức đến mức ấy, phải làm sao đây? Anh ấy vẫn không thích tớ, phải làm sao bây giờ? Trời ạ, nên làm gì đây?”

Ước mơ của em chỉ có một câu, khi lớn lên sẽ lấy anh Ngôn Cách học lớp 9-1!

Nhưng, anh sắp cưới người khác rồi, em phải làm sao đây?

Dưới tác dụng của chất cồn, Chân Ý ngủ mê man, trong mơ cô trở về rất nhiều năm về trước. Sân trường sau mùa hè, lớp học trật tự, tiếng đọc sách vang vang...

Đó là đại hội thế dục thể thao hồi cấp ba, ủy viên thể dục hết lời van xin các nữ sinh hăng hái tham gia, kết quả đương nhiên là... ủy viên thể dục sắp khóc đến nơi, nhảy nhót trên bục giảng tuyên truyền “môi thơm tặng người báo danh”, bị mọi người đuổi xuống bục.

Trước nay các nữ sinh chỉ đứng từ xa dõi theo đại hội thể dục thể thao. Thứ nhất, cái từ “giao tranh” này mà đặt vào nữ sinh thì thật không thủy mị; thứ hai, nữ sinh da mặt mỏng, thua thì xấu hổ lắm; thứ ba, nữ sinh vốn dĩ thuộc về đội cổ động, mặc váy ngắn cầm cầu bông cổ vũ nam sinh, đây mới là cảnh tượng đẹp nhất.

Hiển nhiên Chân Ý không nghĩ tới ba điều trên, đăng ký một loạt N phần thi, nhảy cao, nhảy xa, chạy một trăm mét, hai trăm mét, bốn trăm mét, tám trăm mét, còn cả môn đẩy tạ và ném đĩa!

Hôm đó, cô cầm đơn đăng ký chờ Ngôn Cách ngoài lớp. Theo giao ước, thời gian sau khi tan học của anh thuộc về cô. Cô xông tới, phe phẩy tờ đơn đăng ký trước mặt anh: “Xem đi, xem đi, em giỏi không?”

Ngôn Cách liếc nhìn những phần thi chi chít, hỏi: “Nhiều như vậy, em có kham nổi không?”

”Đừng xem thường em. Em dồi dào tinh lực như vậy, quả thực không có chỗ dùng.”

”Vậy cũng phải.” Anh đi tới đứng bên lan can.

Trường học của họ gần vịnh, có thể trông về phía đại dương bát ngát.

Cô luôn quanh quẩn bên anh, thường thường thoắt cái nhảy lên lan can, luôn khiến anh có cảm giác thảng thốt cô sẽ bay ra ngoài.

Nửa người trên của cô lơ lửng giữa trời, mái tóc dài tung bay trong gió, cười: “Đứng thứ nhất sẽ có phần thưởng đấy, đến lúc đó em sẽ làm quà tặng anh, có phải rất có ý nghĩa không?”

Ngôn Cách hơi sửng sốt, nhìn cô vài giây, im lặng một hồi rồi nói: “Anh không cần quà.”

”Anh có hiểu phép tắc không thế? Không được từ chối quà bạn gái tặng!” Chân Ý trách anh.

”Ồ, vậy tùy em.”

Ngày đại hội thể dục thể thao ấy, Chân Ý dễ dàng đứng nhất liên tục, lúc lên bục lĩnh thưởng luôn nhảy phắt lên bậc cao nhất. Cô cầm bó hoa đứng ở vị trí cao nhất nhảy nhót uốn éo, biểu diễn mấy động tác nhảy quái đản như người máy. Mấy bạn học vây xem đều vui vẻ cười ầm ĩ. Ngôn Cách chỉ lẳng lặng đứng giữa đám đông nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.

Đến phần thi chạy tám trăm mét cuối cùng, Chân Ý cởi áo khoác nhét vào ngực Ngôn Cách. Cô rất thích cử chỉ này, cứ như đây chính là đánh dấu bạn trai vậy. Vì thế, rõ ràng cô không nóng còn cố ý mặc áo khoác, cởi đi cởi lại nhiều lần, nhét vào ngực anh rồi nhận về từ tay anh. Cảm giác ấy thích thú vô cùng. Lúc đợi, cô nhìn em nữ sinh cấp hai chạy vụt tới đích, thoáng cái lao vào lồng ngực một nam sinh, các học sinh xung quanh đều reo hò.

Thấy vậy, Chân Ý trợn ngược mắt lên, quay đầu nhìn Ngôn Cách. Ngôn Cách bị cô nhìn bằng ánh mắt rực sáng đến mất tự nhiên, lẳng lặng lùi ra sau một bước. Nếu anh đã không tự giác như vậy...

”Lát nữa anh cũng phải đón lấy em như thế!”

”Không muốn.”

”Ngoài “không muốn” ra anh không biết nói gì nữa à?” Chân Ý giậm chân.

Ngôn Cách mím môi, nói: “Anh phản đối.”

“...” Chân Y nổi nóng. “Phản đối vô hiệu.”

”Thảo luận lại.”

”Bác bỏ!” Chân Y như con thỏ biết cắn người. Vì thế Ngôn Cách không nói gì nữa.

Trước khi ra sân, Chân Ý kiễng chân, dựng thắng ngón trỏ khẽ chọc vào vai anh, uy hiếp yếu xìu: “Nếu anh không đón em, em sẽ, sẽ... Hừ, em vừa chạy vừa nghĩ, xem em trừng trị anh thế nào!”

Cô quả thực đã chạy nước rút hết tám trăm mét, lướt qua sân thể dục như gió cuốn mây tan, người trên khán đài đều bàng hoàng. Ủy viên thể dục máu nóng sục sôi, vội vàng viết bản thảo đưa tới đài truyền thanh trên bục phát biểu. Chân Ý lao tới đích như gió quét, phá vỡ kỷ lục của trường!

Đội cổ động của lớp 10-13 sôi trào!

Nhưng khoảnh khắc chạy tới đích, cô đau lòng cùng cực, thở hổn hển, hai má đỏ rực nhễ nhại mồ hôi, không nói được lời nào đã òa khóc.

Ngôn Cách không chờ cô nhào vào lòng anh, bóng dáng cũng mất tăm mất tích.

Vừa thấy cô khóc, lớp trưởng đã ngửa mặt lên trời gào thét: “Chân Ý phá vỡ kỷ lục, kích động đến phát khóc rồi!” Cả lớp hoan hô, người người mừng vui! Chân Ý khóc càng đau lòng hơn.

Lúc này, đài truyền thanh dậy lên tiếng gầm rú sôi trào của ủy viên thể dục: “Tiết thu trời trong, muôn dặm không mây, ngay khi tiếng súng báo hiệu tranh tài vang lên, Chân Ý lớp 10-13 tựa như tên rời cung, như chim yến chao liệng, như báo săn lao đi!”

Báo săn lao đi... lao đi... lao đi... Tiếng vọng văng vẳng trên bầu trời sân thể dục, Chân Ý khóc đến khàn cả giọng.

Trên đài truyền thanh, ủy viên thể dục hùng hồn dõng dạc: “Chân Ý, đừng khóc vì tớ nữa! Trong mắt tất cả nam sinh, cậu là kiện tướng các môn chạy ngắn, chạy bền, đẩy tạ, ném đĩa đấy!”

Chân Ý lau nước mắt, khóc thảm hại hơn, cậu mới là kiện tướng! Cả lớp cậu đều là kiện tướng!

Giữa màn nước mắt mông lung, cô lại thấy Ngôn Cách đứng trước mặt cô từ lúc nào không hay, cầm một chai nước trong tay, hơi khó hiểu nhìn cô.

Hình như anh chạy một mạch tới đây, hơi thở không ổn định lắm: “Sao em chạy nhanh thế? Anh đi mua chai nước cho em...”

Chân Ý vừa nghe, tủi thân đến mức gào khóc: “Còn không phải vì anh à! Em chạy nhanh như vậy còn không phải vì sợ anh không đợi kịp đã đi mất sao. Sớm biết như vậy, em sẽ chạy chậm nhất.” Cô càng nói càng đau lòng càng buồn bã, khóc tức tưởi, nước mắt tuôn rơi lã chã không thể nào ngăn được.

Ngôn Cách sững sờ, đi tới, giơ ngón tay lau giọt nước mắt trên mặt cô: “Được rồi, được rồi, chuyện này có gì hay để khóc chứ?”

Vậy mà anh lại chủ động chạm vào mặt cô! Chân Ý được đà khóc hăng hơn.

Ngôn Cách lại tiến thêm một bước, để cô tựa vào ngực mình, vuốt mái tóc của cô, nhẹ nhàng dỗ dành: “Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa có được không?”

Các bạn vây quanh trố mắt ra nhìn, nữ sinh xì xầm bàn tán, nam sinh ùa vào trêu chọc. Bình thường luôn là Chân Ý bám dính lấy Ngôn Cách, nào từng thấy anh chủ động bao giờ?

Chân Ý bắt được cơ hội ngàn năm hiếm có, càng không buông tha cho người khác: “Hic... Em chạy tới mức sắp gãy chân rồi, đều tại anh đấy, lát nữa anh phải cõng em về!”

“...”

”Òa!!!”

”Được rồi...”

Cô càng lúc càng táo tợn, ôm siết lấy hông anh, quệt hết nước mắt lên áo anh. Vừa quệt vừa thầm thì nói hàng loạt yêu cầu.

Dù các bạn ầm ĩ, anh vẫn không buông cô ra, đứng giữa đám đông, anh cúi xuống tì cằm vào cái đầu cựa quậy của cô, vẻ mặt bình thản. Dù bị mọi người nhìn chăm chú, nhưng từ đầu đến cuối anh không hề có một câu phản bác. Hôm đó cô vui như lên tiên vậy!

Nhưng trong mơ, cô vùi đầu vào ngực Ngôn Cách, vừa nghiêng đầu lại nhác trông thấy An Dao đứng giữa đám đông, ánh mắt kỳ quặc. Trong tiềm thức cô không thích An Dao ư? Chân Ý không biết. Cô chỉ biết An Dao hoa khôi trường học cùng lớp với Ngôn Cách, nam sinh lớp Ngôn Cách đều nhắc nhở Chân Ý: “Em cẩn thận đấy.”

Chân Ý bất mãn: “Chẳng lẽ em không tốt sao?”

Các nam sinh bật cười: “Bọn anh đều thích em, nhưng An Dao xinh đẹp thế kia cơ mà!” Còn chưa nói xong đã bị Chân Ý đánh một trận tơi bời.

Chân Ý lấy làm lạ, chạy đi tìm Ngôn Cách: “Nếu anh dám đá em, quen với cô gái khác, em sẽ cưỡng bức rồi giết anh đấy.”

Ngôn Cách đang đọc sách, không buồn để ý đến cô.

Về sau, tin tức An Dao thích Ngôn Cách lan truyền khắp trường, Dương Tư cũng nhắc nhở Chân Ý: “Ý, có tình địch hoàn mỹ như chị An Dao, đến tớ còn nơm nớp lo sợ thay cho cậu đấy.”

Lòng Chân Ý chua xót, nhưng cô cảm thấy, Ngôn Cách không thích An Dao đâu. Song ngẫm kỹ lại, hình như Ngôn Cách cũng không thích cô lắm thì phải? Có lẽ đây chính là hiện thực bấy lâu nay. Chỉ có mình cô tình nguyện lừa mình dối người, cho rằng cẩn thận ôm lấy anh thì anh sẽ trở nên ấm áp. Nhưng...

Chân Ý mở mắt choàng tỉnh, gối đẫm nước mắt. Ánh trăng rất sáng, rải khắp phòng ngủ như thủy ngân. Đầu cô đau đến muốn nứt, chuông điện thoại di động ầm ĩ lúc có lúc không.

Cầm lên xem, vừa đúng 0 giờ, là Thôi Phỉ gọi tới.

Chân Ý lim dim mắt nghe điện thoại, giọng khản đặc: “A lô?”

Giọng Thôi Phỉ rất thấp, rất nặng nề: “Tiểu Ý, em lập tức tới biệt thự ở khu nghỉ dưỡng một chuyến đi. Xảy ra việc lớn rồi.”

Đầu Chân Ý nặng như đổ chì: “Ngày mai em...”

”Có người chết!”

Chân Ý bỗng chốc tỉnh rượu.

Ban ngày, tiệc mừng thọ của ông nội được tổ chức ở khách sạn tại khu nghỉ dưỡng do họ Thích xây dựng. Biệt thự trải khắp khu nghi dưỡng, một trong số đó là biệt thự nghỉ ngơi tư nhân của thành viên gia đình họ Thích, bình thường không có ai ở. Lúc Chân Ý chạy tới, trong biệt thự không có người giúp việc. Thích Hành Viễn, Thôi Phỉ và bác ngồi trên sofa, sắc mặt u ám như gặp kẻ địch.

”Ông nội đâu rồi?” Đây là điều Chân Ý quan tâm nhất.

”Ồng ngoại và Hồng Đậu về phòng trước rồi, chị không cho họ biết.”

Chân Ý khẽ thở phào. Mắt Thôi Phỉ đỏ hoe, liếc nhìn Thích Hành Viễn rồi một mình đưa Chân Ý lên tầng hai. Đến cuối hành lang, chị ta đẩy cửa phòng ra, Chân Ý giật thót. Một cô bé tầm năm, sáu tuổi nằm giữa vũng máu, sắc mặt trắng bệch, mắt trợn trừng, không hề cử động.

”Lập tức báo cảnh sát.”

”Không được!” Thôi Phỉ đoạt lấy điện thoại của cô. “Chân Ý, chị gọi em tới không phải để em báo cảnh sát!”

Chân Ý nổi giận: “Vậy đêm hôm chị tìm em làm gì? Chẳng lẽ bảo em phi tang chứng cứ giúp chị?”

Thôi Phỉ không trả lời, trầm tĩnh nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh đến mức gần như tàn khốc. Ý tứ đã quá rõ ràng.

”Chị điên rồi sao?!” Chân Ý giận quá hóa cười, xoay người rời đi. “Tuyệt đối không thể!”

Thôi Phỉ chợt cản trước mặt cô, gần như ra lệnh: “Chân Ý, em phải giúp chị xử lý thi thể đứa bé này.”

”Vì sao chứ?” Chị ta quả thật ngang ngạnh.

”Tiểu Ý...” Thôi Phỉ vừa mở miệng, đôi mắt đã ngấn nước: “Bởi vì cô bé...” Chị ta nghẹn ngào, cúi đầu che mắt lại: “... bị ông giết.”