Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 9: Sau tường ngăn có nam thần (9)

Cố lão gia không vòng vo, trực tiếp hỏi thẳng: “Có đúng như ngươi nói, tiểu thiếu gia vẫn thường về nhà?”

Quản gia vừa mới chuẩn bị trả lời: “Đúng vậy”, Cố lão tiên sinh lại mở miệng: “Tuy rằng ngươi là người do Tiểu thiếu gia tuyển, nhưng ta cũng có thể cho ngươi rời khỏi đây bất cứ lúc nào, ngươi nên suy nghĩ cho rõ ràng rồi hẵn trả lời câu hỏi của ta.”

Quản gia chần chừ, cuối cùng vẫn trả lời: “Đúng như vậy.”, chữ này của bà còn chưa dứt lời, Cố lão gia đã quay đầu trừng mắt nhìn bà, quản gia im bặt, theo bản năng liền cúi đầu, sau một lúc mới mở miệng tiếp tục nói: “Thiếu gia tuy không phải mỗi ngày đều về, nhưng thường thường...”

”Ta thấy ngươi hiện tại đã biết mình bị sa thải rồi phải không?” Cố lão gia lên tiếng ngắt lời hắn.

Quản gia sợ đến mức im miệng, qua một hồi lâu mới thành thật khai báo: “Cố thiếu gia có trở về nhà một lần...”

Sắc mặt Cố lão gia trong nháy mắt trở nên tức giận.

”Chính là ngày đầu tiên ngài đi Nam Hải.”

Ngày đầu tiên đi Nam Hải? Đến nay đã là một tháng rồi... Cố lão gia ngày càng tức giận: “Nói cách khác, tiểu thiếu gia đã một tháng nay không về nhà?”

“... Vâng!” Âm thanh của quản gia ngày một nhỏ đến khó nghe.

Lão gia cực kỳ tức giận, quay về phía má Trương, lên tiếng: “Đi tìm tiểu thiếu gia!”

-

Có thể vì gặp Cố Dư Sinh, trong lòng của Tần Chỉ Ái cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, vừa về tới phòng ngủ đã nằm xụi lơ trên giường, không muốn nhúc nhích.

Tần Chỉ Ái còn chưa tắm rửa, không dám ngủ, chỉ nghỉ ngơi một chút, lại ủ rũ bò dậy đi tắm nước nóng, lúc ngồi trong bồn tắm rồi lại phát hiện mình quên không mang áo lót vào, lại đi ra tìm.

Phòng thay quần áo ở đối diện phòng tắm, Tần Chỉ Ái tiện tay cầm một bộ đồ lót đi về phía phòng tắm, đi chưa được hai bước, cửa phòng ngủ lại bị đá văng nghe “Ầm” một tiếng đinh tai nhức óc.

Tần Chỉ Ái bị âm thanh kia làm hoảng sợ đến run cầm cập, qua một hồi mới quay lại nhìn, nhìn thấy Cố Dư Sinh lúc này đang đứng ở cửa, hai mắt ửng hồng, đang nhìn cô chằm chằm.

Hắn không nói chuyện, môi mím thành một đường, chỉ nhìn cô chằm chằm, hai mắt đen kịt, trong mắt hiện lên tức giận, dưới mắt lộ ra một sóng nước, mạnh mẽ dọa người.

Cố Dư Sinh như vậy, Tần Chỉ Ái thở mạnh cũng không dám, chỉ có thể đứng yên tại chỗ, bốn mắt nhìn nhau.

Quản gia còn chưa ngủ, ở dưới lầu nghe được âm thanh lớn như vậy, tưởng Tần Chỉ Ái xảy ra chuyện gì, vừa gọi: “Tiểu thư” vừa chạy lên lầu.

Lúc chạy đến khúc quanh thấy Cố Dư Sinh, bước chân bỗng trở nên chậm lại, cẩn thận mở miệng: “Cố tiên sinh, chào...”

Lời chào của quản gia còn chưa nói hết, Cố Dư Sinh quay đầu lại lạnh lùng nói: “Trở về phòng của bà, đừng đi ra!”