Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1000: Chuyện cuối cùng làm vì em (10)

Hiểu rõ ý của Lục Bán Thành, nhưng những lời lúc hắn nói ra vẫn khiến Ngô Hạo xúc động sâu sắc.

Tôi tôi lại dùng chuyện đó mà liên lụy đến cô ấy cả đời, vậy sự hy sinh của tôi còn có ý nghĩa gì?

Hy sinh....... hắn dựa vào Tưởng Tiêm Tiêm bắt cóc cô, dùng khổ nhục kế anh hùng cứu mỹ nhân và khổ nhục kế để cô trở về bên cạnh hắn, không ngờ ma xuôi quỷ khiến lại là Lục Bán Thành cứu cô, sau đó hắn rõ ràng có một cái cớ còn tự nhiên hơn cả hắn nhưng Lục Bán Thành lại không ở bên cô mà lại lựa chọn từ bỏ, mà lúc này Ngô Hạo mới nghĩ tới được.

Lục Bán Thành chỉ nghĩ cho cô, còn Ngô Hạo hắn chỉ muốn thỏa mãn chính mình mà thôi....

Những điều Lục Bán Thành vừa nói là thật lòng thật dạ nghĩ cho Ôn Noãn, vậy nên hắn vừa mới bắt đầu nói hai chữ tiếp tục đã khiến Ngô Hạo xấu hổ không nói nên lời.

“Đây có thể là chuyện cuối cùng mà tôi có thể làm cho cô ấy...” Lục Bán Thành thấy Ngô Hạo thật lâu cũng không lên tiếng, lại giật giật môi, phá vỡ yên tĩnh trong phòng: “....Tôi hy vọng cậu có thể đồng ý, đây là chuyện tôi cam tâm tình nguyện, cũng là chuyện mà cậu cầu còn không được, không phải sao?”

Cầu còn không được.... bốn chữ này khiến Ngô Hạo không thể tìm một khe hở nào, hắn buông tay thõng xuống bên người, nắm chặt thành nắm, đứng một lúc lâu, cuối cùng cũng để lại cho Lục Bán Thành một câu: “Tôi còn có chuyện phải làm, đi trước.” Sau đó liền quay người chạy về phía cửa.

Lúc hắn thay giày, cực kỳ vội vàng, hắn còn chưa kịp mang xong đã đẩy cửa ra chạy trối chết ra ngoài.

Chạy một mạch ra ngoài, Ngô Hạo cũng không dám thở, liền lên xe chạy khỏi khu nhà Lục Bán Thành.

Sau khi chạy một khoảng xa, hắn mới từ từ thở ra một hơi, dừng xe ven đường, hắn không nhúc nhích ngồi trong xe, nhìn chằm chằm ngoài cửa xe, mãi đến khi điện thoại của hắn reo lên hắn mới lấy lại được tinh thần, cúi đầu nhìn màn hình.

Là thư ký của hắn gọi tới, hối hắn đi họp.

Sau khi cúp máy, Ngô Hạo vừa mới chuẩn bị khởi động xe, bỗng nhiên lại giơ tay ra ôm ngực mình.

Hắn biết đây là thuốc độc lại tái phát, hắn lại lên cơn nghiện.......

Hắn không biết tự mình đã dằn vặt bản thân bao lâu, hắn đã giãy dụa bao lâu mới khôi phục lại được bình thường.

Hắn thở hổng hộc ngước lên, nhìn mình qua kính chiếu hậu, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương mới phát hiện ánh mắt của hắn đầy những tơ đỏ, khóe môi vì bị cắn chặt nãy giờ mà máu thịt lẫn lộn, lúc khó chịu nhất hắn còn đập đầu vào vô lăng khiến trên trán hắn có một vết bầm màu xanh.

Ngô Hạo nhìn chằm chằm kính chiếu hậu một lát, hắn cảm giác như người trong gương không phải là hắn vậy, hắn giật giật khăn giấy, lau khô khóe môi màu máu, đạp chân ga, đi về phía công ty.

Trên đường đi, hắn nhìn qua kính chiếu hậu, lại vô tình nhìn thấy ba chữ “Trại Cai Nghiện” hắn liền đạp thắng xe, hoảng hốt một hồi, sau đó mới nặng nề lái xe đi.

-

Hứa Ôn Noãn không cẩn thận nên bong gân, nghỉ ngơi ở nhà hai ngày, đến ngày chủ nhật cô và Tần Chỉ Ái đi ăn cơm với nhau, cũng đã có thể mang giày đế bằng.

Tần Chỉ Ái bị Đậu Phộng Nhỏ giữ lại, đợi đến khi Tần Chỉ Ái đến, Hứa Ôn Noãn đã ngồi ở chỗ hẹn được nửa tiếng đồng hồ.

Chương 1000 chuyện cuối cùng làm vì cô (thập)

Biết rõ ý trong lòng Lục Bán Thành, nhưng sau khi những lời này từ trong miệng của hắn nói ra, Ngô Hạo vẫn chấn động mạnh.

Tôi muốn sự hy sinh cuối cùng có giá trị một chút, nếu tôi dùng dáng vẻ này làm liên lụy đến cô ấy, thì tôi đây hy sinh có ý nghĩa gì?

Hy sinh... Hắn muốn tự mình nghĩ kế, bắt cóc Hứa Ôn, hắn muốn dùng khổ nhục kế anh hùng cứu mỹ nhân, để Hứa Ôn quay về bên người, kết quả đột nhiên lại sai sót, là Lục Bán Thành cứu Hứa Ôn, rõ ràng hắn có thể lấy cớ giữ lại Hứa Ôn, nhưng hắn lại lựa chọn buông tha, ý nghĩ ban đầu hắn muốn đạt được.

Hắn chỉ muốn cô tốt, nhưng hắn cũng muốn tự mình thỏa mãn...

Lục Bán Thành vừa mới nói, rõ ràng chỉ miêu tả lại ý nghĩ thật lòng của mình, nhưng Ngô Hạo lại cảm thấy những lời này, so với hai chữ ‘tiếp tục ‘ hắn nói lúc ban đầu càng làm hắn hổ thẹn, khiến hắn nói không ra lời.

"Đây là chuyện cuối cùng tôi làm vì cô ấy..." Lục Bán Thành nhìn Ngô Hạo thật lâu không lên tiếng, lại giật giật môi, phá vỡ không khí an tĩnh: "... Tôi hi vọng anh có thể thành toàn, dù sao, đây là tôi cam tâm tình nguyện, cũng là chuyện anh cầu còn không được, không phải sao?"

Cầu còn không được... Bốn chữ này khiến cho Ngô Hạo hận không thể tìm một cái lỗ, để chui vào, hắn buông tay xuống bên người, nắm thành quả đấm rồi lại buông ra, buông ra rồi lại nắm chặt, cứ như vậy mà lặp đi lặp lại một hồi lâu, sau đó mới nói với Lục Bán Thành một câu "Tôi còn có việc, đi trước một bước.", sau đó ngay cả nói lời từ biệt cũng không nói, liền xoay người, nhanh chạy về phía cửa.

Lúc hắn đổi giày, bởi vì vội, mà mang ngược, hắn cũng không kịp đổi, liền đẩy cửa đi ra, chạy nhanh ra ngoài.

Một hơi chạy thẳng đến xe hơi, hô hấp Ngô Hạo còn chưa kịp thở dốc, liền trực tiếp dẫm xuống chân ga, rời khỏi khu nhà Lục Bán Thành.

Đi một hồi rất xa, hắn mới chậm rãi thở một hơi, dừng xe bên ven đường, hắn ngây người ngồi ở trong xe, nhìn chằm chằm ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài cửa sổ xe, mãi đến khi di động của hắn vang lên tiếng chuông hơn mười lần, hắn mới thoáng lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn lướt qua màn hình.

Là thư ký công ty gọi tới, nhận nghe, là giục hắn trở về đi họp.

Sau khi cúp máy, Ngô Hạo vừa mới chuẩn bị khởi động xe, bỗng nhiên liền giơ tay lên, ôm lồng ngực mình.

Hắn biết, là cơn nghiện đang tái phát...

Hắn không biết mình đã giày vò trong luyện ngục bao lâu, gắng gượng bao lâu, cả người mới dần dần khôi phục như bình thường.

Hắn thở hồng hộc ngẩng đầu, nhìn xuyên qua kính chiếu hậu, nhìn thấy ảnh ngược của mình, trong con mắt tràn đầy tơ máu đỏ thẫm, khóe môi bởi vì vết răng nanh vưaf cắn mà chảy máu, lúc khó chịu nhất, hắn để đầu tựa vào tay lái, trên vầng trán trắng nõn tuấn lãng, đã hiện lên một mảnh bầm tím xanh.

Ngô Hạo nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu một hồi, sau đó giống như người ở trong kính không phải là mình, ánh mắt bình tĩnh rút khăn tay, lau sạch sẽ máu trên khóe môi, dẫm chân ga, chạy về phía công ty.

Ở trên đường, hắn nhìn xuyên qua kính chiếu hậu, vô ý nhìn đến ba chữ "Sở cai nghiện", dưới chân hắn vô ý thức giẫm lên chân phanh, mặt mày hoảng hốt, sau đó mới một lần nữa lái xe rời khỏi.

-

Hứa Ôn không cẩn thận làm trật thương cổ chân, phải ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, rốt cục đến ngày chủ nhật cô hẹn Tần Chỉ Ái ăn cơm, có thể mang giày thấp đi đường bình thường.

Trước khi Tần Chỉ Ái ra cửa, bị Tiểu Hoa Sinh cuốn lấy, đợi lúc đến nhà hàng, Hứa Ôn đã đợi cô hơn nửa canh giờ.