Em Trốn Không Thoát Tay Anh Đâu

Chương 22-2: Cùng giường chung gối (2)

Editor: miemei

“Ding” tin nhắn đến. Lâm Dư Hi nhìn một cái, cất di động vào.

“Trình Tuyền nhắn tin cho em à?”

“…… Phải!”

“Cô ấy nói gì?”

“Không có gì!”

“Tôi đoán, cô ấy cám ơn em!”

“……” Tin nhắn của Trình Tuyền: Bác sĩ Lâm, cám ơn cô!

“Cô ấy cám ơn em cái gì thế? Cám ơn em đã để tôi đập chồng cô ấy à?”

“Thực ra anh biết mà, cô ấy cám ơn tôi đã giúp anh dần dần khỏe lại.”

Nét mặt của Chu Tử Chính trầm xuống: “Tôi khỏe rồi, thì cảm giác tội lỗi của hai người đó sẽ nhẹ hơn chứ gì.”

“Anh khỏe lại là vì bản thân mình, không phải vì bọn họ.”

Khóe miệng Chu Tử Chính nổi lên nụ cười: “Tôi khỏe lại không phải chỉ vì bản thân tôi, cũng vì em nữa.” Chẳng qua giọng điệu này có chút mờ ám không thể nói rõ.

“……Ơ, dĩ nhiên rồi, tôi là bác sĩ của anh mà.” Lâm Dư Hi chỉnh lại tâm tình của mình.

“Em biết tôi có ý gì mà.”

“……”

“Tôi nghĩ, chắc là sẽ nhanh thôi!”


“Ừ!” Từ lúc bắt đầu điều trị đến giờ, mới hơn một tháng thôi, tình hình tiến triển của anh tốt hơn rất nhiều so với những bệnh nhân khác. Nếu duy trì liên tục tình trạng như bây giờ, thêm hai ba tháng nữa thì bệnh của anh sẽ khỏi hẳn.

“Nếu như tôi khỏe lại, có biết chuyện đầu tiên tôi muốn làm là gì không?”

“…… Ờm, làm gì cũng được, đừng làm quá độ, tất cả đều phải tiến hành theo trình tự.”

Chu Tử Chính cười: “Em nghĩ đi đâu vậy. Ý tôi là, nếu như tôi khỏe lại, nhất định phải mời em đi ăn một bữa hoành tráng ở nhà hàng mà tôi thích nhất.”

“Ặc, đừng khách sáo. Đây chỉ là trách nhiệm của người làm bác sĩ thôi.”

“Em đừng câu nào cũng nhắc nhở tôi rằng em là bác sĩ của tôi chứ. Theo góc độ điều trị tâm lý mà nói, thì lúc nào tôi cũng nhớ mình là bệnh nhân cũng không tốt đâu.”

“Vậy, anh có thể coi tôi là bạn của anh.”

“Bạn gì?”

“Bạn bình thường.”

“Quan hệ của chúng ta còn bình thường hả? Trong một tháng, em ngủ ở nhà tôi hai đêm rồi đấy.”

Lâm Dư Hi muốn đâm đầu vào tường! Sao cô đi đâu cũng trúng sét đánh thế này!

“Bạn thân, được chứ?” Chu Tử Chính hỏi.

“Tùy anh nói sao cũng được!” Lâm Dư Hi cảm thấy mình mà nghiêm túc trả lời anh nữa, thì sẽ rơi vào bẫy của anh mất.

“Tùy tôi? Vậy thì bạn gái đi!”

“Chu Tử Chính!” Lâm Dư Hi tức tối kêu lên.

“Ý tôi là bạn thân là con gái, gọi tắt là bạn gái, được không?”

“Không được!”

“Là em nói tùy tôi mà.”

“Tôi là bác sĩ của anh.”

“Em xem, lại vòng về rồi! Haiz! Tâm hồn của tôi lại bị tổn thương nữa. Xem ra đợt điều trị này lại phải kéo dài vô thời hạn rồi.”

“……” Lâm Dư Hi khóc không ra nước mắt.


May mà đã đến phòng khám rồi.

“Anh dừng ở đường ngoài là được.” Lâm Dư Hi chỉ có thể hoàn toàn không đếm xỉa đến hành vi vô lại cộng vô sỉ cộng thêm lưu manh của anh.

“Dạ được! Thưa bạn gái!”

Trên đỉnh đầu của Lâm Dư Hi có một con quạ bay ngang qua, quác, quác, quác……

Bạn đang đọc truyện do miemei edit, từ diễn đàn L.ê.Q.u.ý.Đ.ô.n.

-----

Lâm Dư Hi vừa xuống xe, thì thấy Lâm Chi Hiên từ trong hẻm đi ra, bên cạnh có bốn cảnh sát đi theo.

“Ba!” Lâm Dư Hi kinh ngạc đi tới, một cảnh sát ngăn cô lại, “Ông Lâm Chi Hiên bị tình nghi hành nghề chữa bệnh không có giấy phép, phải về cục cảnh sát hỗ trợ điều tra.”

Lâm Dư Hi vẫn chưa kịp phản ứng, một cảnh sát khác không ngừng đánh giá Lâm Dư Hi, hỏi: “Cô có phải Lâm Dư Hi không?”

“Là tôi!”

Cảnh sát giơ một tờ giấy lên: “Có người tố cáo cô hành nghề chữa bệnh khi chưa có bằng cấp hành nghề bác sĩ Trung Y có hiệu lực, mời cô theo chúng tôi về cục cảnh sát hỗ trợ điều tra.”

Lâm Dư Hi không thể tin được: “Cái gì?”

Chu Tử Chính bước vội tới: “Có phải các anh đã nhầm rồi không, Lâm Dư Hi là bác sĩ Trung Y có đăng kí, sao có thể hành nghề không có giấy phép được?”

“Anh có thể tìm luật sư đến biện hộ.”

Chu Tử Chính nhìn sang Lâm Dư Hi: “Trước khi luật sư của tôi đến, đừng nói gì cả. Tin tôi, tôi sẽ không để em xảy ra chuyện đâu!” Anh nói chuyện, không cho phép xen vào.

Lúc Lâm Dư Hi nhìn sang anh, muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói ra. Nhưng Chu Tử Chính nhìn ra được, trong đôi mắt của cô, có vẻ hoảng hốt mà anh chưa từng thấy bao giờ.

Anh lấy điện thoại ra: “Trạch, lập tức bảo luật sư Diệp gọi điện cho tôi. Còn nữa, sử dụng tất cả tài nguyên đi điều tra bối cảnh của Lâm Chi Hiên và Lâm Dư Hi, dùng hết tất cả những cách mà cậu có thể dùng, tôi cho cậu thời gian một ngày.”

Chu Tử Chính nhìn theo xe cảnh sát chạy xa dần, trong lòng mơ hồ trầm xuống. Lâm Dư Hi là bác sĩ Trung Y có đăng kí, đây là sự thật vô cùng chính xác, tại sao lại có người kiện cô ấy hành nghề không bằng cấp? Lâm Chi Hiên thì sao? Ông ấy làm nghề y lâu như vậy rồi, lẽ nào ông ấy không phải bác sĩ Trung Y có giấy phép?

-----

Lâm Chi Hiên và Lâm Dư Hi đến cục cảnh sát, làm các thủ tục đăng ký, rồi bị đưa vào phòng tạm giam. Song sắt đóng lại cái “rầm”, ba mặt rào sắt, một mặt tường xi măng, nhốt hai con người đang lo lắng không yên.

“Ba!” Lâm Dư Hi níu cánh tay của ông.

Lâm Chi Hiên vỗ nhẹ lên tay cô: “Đừng lo, không sao đâu.”


“Nhưng, ba không có bằng hành nghề, nếu như thật sự điều tra……”

“Ba làm nghề y chữa bệnh cũng đã 20 năm rồi. Quy định về bác sĩ Trung Y có bằng cấp khoảng 15 năm nay mới có hiệu lực, ba nghĩ vẫn có thể giải trình được. Nhưng bây giờ, chỉ có thể chờ luật sư đến hỏi cho rõ thôi.”

“Ừm, Chu Tử Chính nói sẽ cho luật sư đến đây.”

Lâm Chi Hiên nhìn cô: “Tối qua con ở cùng với Chu Tử Chính à?”

“Ơ……”

“Tối qua Tiểu Ngải gọi điện đến nhà tìm con.”

“Con…… con không cố ý nói dối đâu……” Lâm Dư Hi cúi đầu. Cô rất ít khi nói dối, mà hình như ba cũng chưa bao giờ lật tẩy lời nói dối của cô.

“Lần trước cậu ấy đến nhà, những lời mà hai đứa nói, ba nghe được một chút.”

“……Con đã từ chối anh ta rồi.”

Lâm Chi Hiên gật đầu: “Ừ, khoảng cách chênh lệch giữa cậu ấy và chúng ta quá lớn. Nhưng ba thấy, hình như cậu ấy vẫn chưa bỏ cuộc.”

“Sớm muộn thì anh ta cũng sẽ hiểu thôi!”

“Nếu như lần này cậu ấy thật sự đưa luật sư đến, thì chúng ta nợ cậu ấy một phần tình nghĩa rồi.”

“Vậy sau này con khám bệnh miễn phí cho anh ta, trả lại tình nghĩa cho anh ta.”

Lâm Chi Hiên thở nhẹ: “Nợ tình nghĩa, là khó trả nhất đấy!”

-Truyện chỉ được đăng duy nhất trên DĐ.LeeQuuyDoon-

-----

Cảnh sát mở cửa sắt ra: “Luật sư của hai người đến rồi.”

Hai người được dắt vào một phòng thẩm vấn, Chu Tử Chính và một người đàn ông trung niên ngồi trong đó.

“Các anh chị có 20 phút. Sau 20 phút, nhân viên thẩm tra sẽ đến lấy lời khai.”

Người đàn ông trung niên đứng lên, giơ tay ra: “Tôi tên Diệp Cẩm An, chủ tịch Chu ủy thác cho tôi làm luật sư đại diện của hai người.”

Lâm Chi Hiên và Lâm Dư Hi lần lượt bắt tay với ông ta.


Chu Tử Chính nói: “Ông ấy là luật sư lớn có thâm niên trong nghề, vụ kiện của hai người có thể yên tâm giao cho ông ấy.”

Diệp Cẩm An nói: “Tôi đã xem sơ qua đơn khởi tố hai người, trong đơn chỉ ra vào khoảng từ năm 1999 đến năm 2015, ông Lâm Chi Hiên hành nghề y không bằng cấp ở phòng khám Tân Sinh. Mà cô Lâm Dư Hi thì vào năm 2005 đến năm 2009, vẫn còn trong thời gian học đại học, đã hành nghề y không bằng cấp tại phòng khám Tân Sinh.”

Lâm Chi Hiên gật đầu: “Đúng là tôi không có bằng bác sĩ Trung Y ở Hong Kong. Mà lúc Dư Hi học đại học, có đến phòng khám phụ giúp.”

“Tại sao ông không xin giấy phép cấp bằng?”

“Tôi có giấy chứng nhận bác sĩ Trung Y do thành phố XXX cấp, chỉ là cái đó không được Hội Ủy viên quản lý Trung Y Hong Kong thừa nhận. Người lập ra phòng khám này là ông Chương Lệ Phong, là một bác sĩ Trung Y có đăng kí giấy phép, trước kia tôi chỉ làm công cho ông ấy thôi, ông ấy phụ trách bốc thuốc. Đến năm 2000 thì ông ấy qua đời, tôi mới tiếp nhận phòng khám. Lúc đó tuy biết phải có bằng bác sĩ Trung Y mới có thể hành nghề, nhưng phòng khám chỉ còn một mình tôi, tôi phải chăm sóc cho bệnh nhân trong phòng khám, thực sự không có thời gian đi học để thi nữa.”

“Ông Lâm, ông giải thích như vậy sẽ rất bất lợi cho ông. Hành nghề chữa bệnh không bằng cấp 16 năm đã có thể bị phán hình phạt cao nhất trong điều luật này rồi đấy.”

“Hình phạt cao nhất là gì ạ?” Lâm Dư Hi vội hỏi.

“Tù giam 3 năm.”

Lâm Dư Hi sợ ngây người! Ánh mắt của Lâm Chi Hiên cũng run lên! 

“Vốn là hành nghề y không giấy phép thì cho dù thời gian có dài di nữa, chỉ cần không liên quan đến bất kì tố cáo tắc trách nào, thì hình phạt tù giam sẽ giảm thành án treo, thậm chí phạt tiền, cũng có khả năng đó. Chỉ là bây giờ có gia đình của một bà lão họ Trịnh tố cáo ông Lâm bốc thuốc làm cho tình trạng bệnh của bà Trịnh chuyển xấu cấp tốc. Bây giờ bà Trịnh đang tiếp nhận điều trị trong phòng ICU ở bệnh viện, tình trạng rất nguy ngập. Nếu như bà Trịnh có bất trắc gì, vậy thì không chỉ là tội hành nghề không giấy phép thôi đâu, mà sẽ trở thành, hành nghề phi pháp dẫn đến tổn thương trên cơ thể người khác, thậm chí là ngộ sát.”

Vẻ mặt của ba người hoảng hốt!

Chu Tử Chính vội hỏi: “Sao bọn họ có thể chứng minh là do thuốc của ông Lâm dẫn đến tình trạng bệnh của bà Trịnh chuyển biến xấu?”

“Người nhà của bà Trịnh đã lấy thuốc bột do ông Lâm kê đơn đi xét nghiệm, phát hiện trong đó morphine. Bác sĩ đã xác định, bà Trịnh bị trúng độc morphine.”

Giọng Lâm Dư Hi run rẩy: “Sao có thể như vậy chứ? Thuốc của chúng tôi đều lấy về từ nhà thuốc Trung Y đã kinh doanh mấy chục năm, rồi tự mài thành bột, sao có thể có morphine được?”

“Lúc người nhà của bà Trịnh tố cáo đã cung cấp phần báo cáo xét nghiệm rất toàn diện cùng với bối cảnh của hai người. Bọn họ kiện hai người dùng morphine để giảm đau cho bệnh nhân, từ đó làm cho bệnh nhân sinh ra sự ỷ lại vào thuốc của hai người mà giữ bệnh nhân lại.” Diệp Cẩm An nhìn chằm chằm hai người, “Gần đây hai người có đắc tội đến ai không?”

Trái cổ của Lâm Chi Hiên rung lên: “Ý anh là có người cố ý hãm hại?”

Diệp Cẩm An nói: “Theo như phân tích tình huống trước mắt, thì rất có khả năng là như vậy.”

Lâm Chi Hiên chau mày trầm tư.

Lâm Dư Hi giận dữ: “Chúng tôi chỉ là một phòng khám nhỏ thôi, thu phí không cao, bệnh nhân đều là hàng xóm lâu năm. Rất nhiều cụ già đến khám bệnh, chúng tôi cũng chỉ lấy tiền thuốc, tiền khám bệnh cũng miễn luôn. Tiền kiếm được từ phòng khám này cũng chỉ đủ nuôi sống gia đình. Chúng tôi kinh doanh ở đây 20 năm rồi, xưa nay luôn hòa thuận với bà con lối xóm, hoàn toàn không đắc tội bất cứ ai. Phòng khám của chúng tôi muốn tiền không có tiền, muốn tiếng không tiếng, ai lại muốn hãm hại chúng tôi cơ chứ?”

Đôi gò má của Lâm Chi Hiên run run: “Vậy Dư Hi thì sao? Bọn họ còn kiện con bé gì nữa?”

Diệp Cẩm An nói: “Chỉ tố cáo cô Lâm hành nghề y không bằng cấp trong bốn năm thôi, theo như hiện tại, thì cơ hội cô Lâm thoát tội rất lớn. Dù sao lúc đó cô ấy đang học giáo trình Trung Y ở đại học.”

Lâm Chi Hiên thở phào: “Vậy thì tốt!”


Đôi mắt của Lâm Dư Hi mờ sương, cô cắn môi: “Luật sư Diệp, chúng tôi thật sự không có bỏ morphine vào thuốc! Ba tôi ở lại phòng khám nhỏ này, chỉ là vì khám bệnh cho bà con lối xóm lâu năm cùng chung sống với nhau 20 mấy năm thôi. Những người sống ở khu nhỏ của chúng tôi, phần lớn đều là những ông bà cụ đã lớn tuổi rồi, chúng tôi xem bọn họ như người thân vậy, sao có thể vì tiền mà hại bọn họ chứ?”

Diệp Cẩm An gật đầu: “Tôi tin! Nhưng đứng trước pháp luật, tất cả đều phải nhìn vào chứng cứ.”

Vẻ mặt Chu Tử Chính nghiêm trọng: “Hai người đừng lo, tôi sẽ lôi người sai khiến phía sau ra ngoài. Có tôi ở đây, bất kể là ai cũng không đụng vào hai người được!”

Lâm Dư Hi nhìn vào ánh mắt chân thành của anh, trong lòng lại nhuốm lên một chút ấm áp: “Cám ơn anh!”

Chu Tử Chính cười dịu dàng: “Bác sĩ của tôi bị nhốt, thì tôi tìm ai để châm cứu đây?”