Em Là Nhà

Chương 110

À, còn quên chưa kể chuyện chị Mai. Lúc nghe anh bảo mà mình suýt nữa sặc bánh giò. Nó chảy máu không phải vì xảy thai, mà vì bị đá đâm thủng mông, được xuất viện rồi nhưng vì mông đau nên giờ phải nằm một chỗ chứ chưa đi lại được.

Mịa kiếp, cái lúc bị ngã chắc nó cũng biết thừa ra ý chứ, lại còn cái gì mà làm màu, giữ con bỏ mẹ, nghe thấy gớm.

Thôi cũng tội nghiệp bạn ý.

Mẹ anh thì tạm thời không truy cứu nhưng chắc vẫn ghét mình, từ hôm đó tới nay không thấy gọi điện buôn dưa hay rủ đi chơi nữa.

Mình tạm thời chưa biết giải quyết ra sao nên cứ kệ đi đã. Đối phó với con cáo này sai một ly là đi một dặm, không thể không có gì trong tay mà đi vạch mặt nó được.

Với lại mình thấy chỉ cần có anh là chỗ dựa, anh tin mình là đủ rồi, những người khác hiểu như nào cũng không quan trọng mấy.

Người yêu mấy hôm nay cũng vui vẻ lạ thường cơ, thỉnh thoảng còn thấy huýt sao hoặc hát vài câu vớ vẩn, mà mình hỏi nhất định không chịu nói.

-“Đi mà, sao giấu em?”

-“Thời cơ tới em sẽ biết.”

-“Biết gì, ghét anh ghê, tối nay ngủ riêng đi.”

-“Thôi được rồi, nói em nghe nhé!”

-“Vâng.”

-“Thề giữ bí mật nhé.”

-“Vâng.”

Mình háo hức lắm, ai dè người ta phát biểu gọn lỏn một câu.

-“Vì phát hiện ra điều lạ nên anh quyết định đi tìm hiểu lại, kết quả thật bất ngờ.”

Nhưng bất ngờ như thế nào thì lại đíu tiết lộ, bực hết cả người. Mình thề mình muốn tống cổ lão nào sang phòng bên lắm, muốn cấm cửa luôn, nhưng mà mình cũng vô dụng vãi cả ra.

Người ta chỉ cần hôn cho một cái rồi tay kia nhẹ nhàng lách qua lớp vải tam giác phía dưới, khẽ khiêu khích tý thôi là mình mềm oặt như vũng nước rồi ý, một lúc đã hổn hển khổ sở lắm, đầu hàng, đầu hàng vô điều kiện.

Không trách địch quá ranh, có trách chỉ trách ta quá yêu địch!!!



Một ngày trời đẹp, mát mẻ không mưa cũng không nắng, có thằng bé mặc đồ đen toàn thân nghiêm chỉnh vào quán mình báo cáo, chị chuẩn bị đi đánh golf với đại ca.

Bó chiếu với phong cách của ba anh.

Đếch cần mời mọc, hỏi thăm ý kiến, mà là ép buộc. Không cho đối phương cơ hội từ chối nữa.

Thôi được, đi thì đi thôi, mình tin người có máu mặt như bác Quốc ngựa đây, chắc chắn không giở trò gì bỉ ổi.

Đến nơi thì mình có biết chơi éo đâu, gọi là thay bộ áo quần, lăng xăng cầm cái gậy thỉnh thoảng gẩy gẩy cho đỡ mang tiếng chứ có được quả nào ra hồn.

-“Sao không biện minh?”

Tự nhiên ba anh hỏi, mình đang mải để ý đường bóng bác ấy đánh nên buột miệng.

-“Đíu có chứng cứ biện minh cái lờ…”

Nói xong suýt độn thổ, quên mịa mất đang ở cùng phụ huynh, lại còn là, ba của người yêu. May mắn thay bác ấy không kì thị, ngược lại còn cười rất sảng khoái.

-“Con nhỡ lời, bác thông cảm.”

-“Đờ mờ mày việc éo gì phải lịch sự thế trước mặt tao!”

Bác ấy vỗ vai mình rồi tiến lên phía trước.

Mình ở đằng sau phải gọi là…choáng luôn. Mãi mới tỉnh táo được để đi theo.

-“Yêu cái lũ là điển hình hoàn hảo của xã hội, nhiều lúc mệt nhỉ mày nhỉ, nhưng tách ra lại thấy thiếu thốn vờ lờ.”

Ý anh nói là bác gái và Trung giáo sư sao?

-“Dạ.”

-“Nhiều lúc tao thấy bản thân đíu tới nỗi nào, nhưng đứng cạnh nó lại cảm giác mình thấp kém…”

Ơ mình cũng thấy thế đấy, đúng là đồng cảm.

-“Bác nói chuẩn vãi.”

-“Mày thấy vợ tao đẹp không?”

Chẳng hiểu sao ba anh lại hỏi vậy, quả thật là rất đẹp, rất trẻ, mình nghĩ gì trả lời vậy thôi.

-“Nó mang bầu thằng Trung năm mười bốn tuổi.”

Hả?

Sốc nặng luôn!

Cứ cho là báo chí giật tít trẻ em lớp bảy lớp tám mang thai nhan nhản, cứ cho là chuyện đó có khả năng xảy ra, nhưng sao nghe tận tai vẫn thấy hoang mang thế chứ nị.

Giờ mình mới hiểu, vì sao bác Vân bị ba mẹ từ mặt.

Đúng thế, bất cứ phụ huynh nào có con gái chưa học hết cấp hai mà chạy theo trai như vậy cũng không chịu nổi đâu, bác Quốc chưa bị kiện xâm phạm trẻ vị thành niên là còn may đấy, có thể ngày đó hai cụ nhà bác gái vẫn còn thương con, cũng có thể bác Quốc đây máu mặt đíu ai làm gì được.

Cuộc đời đúng là, lắm chuyện trái ngang.

-“Do tao hồ đồ, nghĩ lại lúc ấy nó vẫn còn nhỏ, ngoài tao ra thì làm sao mà dám léng phéng với thằng nào, quả thật có hơi sai lầm, ghen tuông mờ cả mắt…”

Rút ra kết luận, giáo sư được thừa hưởng gen ăn dấm của ba ruột, may mà nhẹ hơn một chút.

Mình cũng mới có phát hiện vĩ đại là mình rất hợp chuyện với ba anh, thậm chí còn chém tơi bời hơn cả lúc nói với mẹ anh, nhìn qua thì đáng sợ nhưng tiếp xúc thân thân mới biết là con người hào sảng nhé, đúng mẫu đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, ngang ngạnh đíu sợ bố con thằng nào hết.

Bác Quốc này và thằng Tùng, tính cách giống nhau đến thế cơ chứ. Hai người này mà ngồi tám phét chắc hợp rơ phải biết.