Đường Ngựa Vằn

Chương 1: Mở đầu

9 giờ 30 sáng, sân bay Vân Đình.

Đang là thời điểm tấp nập và rộn ràng nhất ở phòng chờ, người qua kẻ lại, ba lô hành lý, vội vội vàng vàng, mọi người đều hối hả di chuyển đến nơi

mình muốn đến. Giọng nói ngọt ngào và lịch sự của cô gái vọng ra từ loa

phát thanh lặp đi lặp lại nội dung nhắc nhở, thang cuốn không ngừng đưa

tốp người này lên, lại tiễn nhóm người khác xuống, chẳng biết mỏi mệt.

Và trong cảnh tượng vội vàng như thế, sự nhàn rỗi tự nhiên trở nên nổi bật.

Trên dãy ghế chờ nơi đây, có sự hiện diện của một con người vô cùng thong

dong. Trang phục công sở chuyên nghiệp, máy tính xách tay đặt trên cặp

đùi thon dài, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, chân mày nhướng lên rồi lại giãn ra cùng với công việc đang được tiến hành, chú tâm tuyệt đối

vào chuyên môn của mình, hoàn toàn không bị quấy nhiễu bởi không khí

xung quanh. Thoạt trông, quả rất giống một nhân viên văn phòng thường

xuyên “bay lượn”.

Thiết kế bao quanh bởi mặt kính giúp nhà ga

hứng trọn ánh nắng từ bên ngoài, ánh nắng khiến các hạt li ti đang nhảy

nhót trong không khí hiện rõ mồn một, cũng làm cho con người này như bị

bao trùm trong luồng sáng ấm áp.

Bên kia, trạm kiểm soát chợt có tiếng xáo động, lại một chuyến bay nữa vừa hạ cánh, hành khách

ùa ra như một bầy ong. Một cô gái xinh đẹp và thời trang bước ra trong

phong thái nho nhã với mái tóc dài gợn sóng, cặp kính đen và đôi ủng cao gần đầu gối khiến cô trở nên vô cùng bắt mắt. Không ít người cứ mãi

quay đầu nhìn rồi lại nhìn, một số còn đụng phải người đi ngược hướng

với mình.

Người đẹp mang ủng da tựa như không hề hay biết, thư

thả sải bước. Hai người đàn ông mặc sơ mi thẳng tắp nhanh nhảu tiến tới, “Cô ba, cô về rồi. Cô hai bảo chúng tôi đến đón cô, xe đã chờ ở bên

ngoài.”

“Chị hai ở công ty sao? Cuộc họp mấy giờ sẽ bắt đầu?”

“10 giờ. Cô hai và hội đồng quản trị đều đang chờ cô ở công ty.”

Người đẹp gật gật đầu, không hỏi thêm nữa, vali trên tay giao cho người đàn

ông, bản thân cô chỉ cầm giỏ xách của mình rồi dẫn đầu đi trước. Hai

người đến đón cô vội vã theo sau.

Ở phía không xa, máy tính của

con người cặm cụi suốt buổi bấy giờ chợt vang lên âm thanh rộn rã, đã

qua màn! Cô gái nắm lấy nấm tay biểu thị sự phấn khích, rồi thuận thế

giơ cao nó lên…. vươn vai.

Sau đó, gập máy tính lại, đứng lên, đeo ba lô. Đi về hướng người đẹp vừa rời khỏi, sải bước nhanh thoăn thoắt.