Dược Thần

Chương 263: Điên cuồng giết chóc

Những năm gần đây, tình cảnh gia tộc trong đế quốc không hề tốt đẹp, may mắn gần mười năm trước, Vưu Lợi Á rõ ràngđược vị đại nhân kia của đế quốc thưởng thức, trở thành đệtử của vị đại nhân kia, lúc này mới khiến gia tộc khởi sắc không ít.

Tuy rằng Kiệt Sâm này tựa hồ về mặt tạo nghệ Linh Dược sư có chút bất phàm, nhưng Lôi Nặc này dù sao năm đó cũngđã cắm sừng Sắt Cát Âu bệ hạ, Kiệt Sâm và Lôi Nặc nếu quay lại gia tộc, chẳng những sẽ đắc tội Sắt Cát Âu bệ hạmà sự xuất hiện của Lôi Nặc cũng sẽ khiến cho vị đại nhân dạy bảo Vưu Lợi Á kia không vui, tình cảnh như thế, cũng không phải Đạo Tư gia tộc hiện giờ có thể gánh chịu nổi.

- Hai người các ngươi cút đi!

Lôi Nặc cắn răng, trong miệng oán hận lên tiếng, tuy rằng hắn cũng rất muốn giết Áo Cổ Tư Đô này, nhưng là bất kể là vì Thác Đức gia tộc, vẫn là vì Áo Lan Đa vương quốc hắn cũng không thể làm như vậy được.

- Phụ thân!

Kiệt Sâm nhịn không được lên tiếng, hắn thực muốn mở miệng bảo Vi Ân giết hai người Áo Cổ Tư Đô và với Tát Lợi đi, bất quá sau khi nhìn thấy ánh mắt thống khổ của Lôi Nặc, Kiệt Sâm cũng trầm mặc lại.

Vẫn là thực lực không đủ a!

Vi Ân tuy rằng cường đại, nhưng hắn hiện giờ vẫn không cách nào một mình đối mặt với một gia tộc cự phách của cảđế quốc được!

- Hai người các ngươi cút đi!

Kiệt Sâm cũng mở miệng nói, trên mặt của hắn đột nhiên trở nên vô cùng dữ tợn:

- Nhớ kỹ hứa hẹn của hai người các ngươi hôm nay, mười năm, mười năm sau, không cần các ngươi tới tìm, ta chắc chắn sẽ cùng cha ta, tự mình đạp vào Đạo Tư gia tộc các ngươi, ta muốn trả lại tất cả những sỉ nhục trong các năm qua lại cho các ngươi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Trên người Kiệt Sâm đột nhiên bộc phát ra một hồi khí thếkinh thiên, khiến cho hai người Áo Cổ Tư Đô và Tát Lợi dưới cổ khí thế này có chút há to miệng, không khỏi run rẩy thoáng một phát.

Mà giờ khắc này bọn hắn cũng không nói gì nữa, chạy trối chết về phái xa xa

- Băng Đế Vi Ân, mười năm trước ngươi giết đệ tử của vị đại nhân kia, hôm nay ngươi ẩn nấp mười năm lại lần nữa xuất hiện trên đại lục, ngươi tự giải quyết cho tốt đi!

Xa xa, thanh âm của Tát Lợi truyền đến.

Nghe được câu này, sắc mặt Vi Ân lập tức biến đổi!

Phía chân trời, ẩn ẩn lại truyền đến thanh âm của Tát Lợi:

- Thuận tiện nói cho các ngươi biết, truyền tin tức của Lôi Nặc lại cho chúng ta chính là Tam trưởng lão Tư Tạp Lạp của Lạp Đế Căn gia tộc!

- Lạp Đế Căn gia tộc!

Trên không vương thành, truyền ra thanh âm phẫn nộ của Lôi Nặc!

Toàn bộ Vương thành, vô luận là Lai Sâm Đặc bệ hạ hay là những dân chúng kia mỗi thời khắc đều đang chú ý lên bầu trời, sau khi phát hiện hai người Áo Cổ Tư Đô chạy trối chết, trong miệng lập tức phát ra một trận thanh âm kinh hô.

Khi cường địch tập kích, tất cả mọi người đều đồng tâm hiệp lực với nhau, mà sau khi nhìn thấy một phương thắng lợi, bọn hắn đều vui sướng trong lòng.

Nội Nam vẫn một mực chú ý đến tình huống của Vi Ân, sau khi trông thấy Áo Cổ Tư Đô và Tam trưởng lão Tát Lợi rõ ràng chạy trối chết liền không khỏi sững người, lập tức cảngười hóa thành một đạo lưu quang, cũng vội vàng bay vút về phía xa xa.

- Muốn đi?!

Trên bầu trời, Vi Ân hừ lạnh một tiếng, Hàn Băng cự chưởng ầm ầm chụp xuống.

Phanh!

Trong ánh mắt kinh hãi của Nội Nam, cả người hắn như bịmột cổ băng sơn đụng trúng, một cổ giá lạnh lạnh như băng tới cực điểm lập tức xâm nhập vào thân thể hắn, đóng băng cả người hắn thành một khối băng.

Vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn về thân thể hắn bị bao bọc trong băng, thân thể của thất giai trung cấp Hoàng Linh Sư Nội Nam rơi xuống từ trên bầu trơi.

Giờ khắc này, cơ hồ tất cả dân chúng trong Vương thànhđều bị rung động thật sâu, người tử vong trước mặt họ này, không phải là Tông Linh Sư, cũng không phải là Tôn Linh Sư gì cả, mà là một gã Hoàng Linh Sư hàng thật giá thật, cường giả cấp bậc này đối với đại đa số người mà nói, cơ hồ là tồn tại chỉ có thể nhìn lên, vô số người vì tình trạng này mà mất ăn mất ngủ, mà phấn đấu tu luyện.

Hôm nay lại bị đánh chết một cách vô cùng tàn khốc, mangđến cho mọi người rung động thật sâu

Trận chiến này, rốt cục lấy Áo Cổ Tư Đô, Tát Lợi, La Tư Đặc bản thân bị trọng thương, Lôi Nặc đứt một tay, hai gã thất giai trung cấp Hoàng Linh Sư và những hộ vệ thống lĩnh khác của Đạo Tư gia tộc vẫn lạc mà chấm dứt.

- Chuyện gì xảy ra? Tại sao có thể như vậy?

Đại trưởng lão Áo Bố Lí của Lạp Đế Căn gia tộc vẫn một mực quan sát trận chiến lập tức âm trầm một mảnh, mà đứng cạnh hắn, một số trưởng lão trong gia tộc hiểu rõ chân tướng mọi chuyện trong mắt đều lóe ra vẻ thất vọng.

Trước khi Vi Ân bọn hắn đuổi tới, sau khi trông thấy La TưĐặc bị đánh trọng thương, bọn người Áo Bố Lí tuy rằng kiệt lực ngăn cản cuồng hỉ trong lòng, trên mặt lộ ra vẻ oán giận và lo lắng, nhưng trong lòng bọn hắn lại vô cùng hưng phấn.

Thác Đức gia tộc hiện giờ nhân vật đỉnh cấp chính là La TưĐặc thất giai trung cấp Hoàng Linh Sư cùng với thất giai đê cấp Hoàng Linh Sư Lôi Nặc, chỉ cần hai người bọn họ chết rồi, sau đó lại tìm cơ hội vụng trộm tiêu diệt Kiệt Sâm đãđoạt được quán quân Linh Dược sư đại hội kia thì toàn bộ Thác Đức gia tộc sẽ không còn người nào được đặc biệt coi trọng nữa, mà lúc kia, chính là thời điểm mà Lạp Đế Căn gia tộc quật khởi.

Đương nhiên, trong lòng bọn hắn hi vọng nhất vẫn là cường giả của Đạo Tư gia tộc có thể giết hết toàn bộ người của Thác Đức gia tộc, nếu vậy thì... Áo Bố Lí căn bản không cẩn phải lo lắng gì nữa.

Nhưng tình cảnh kế tiếp lại khiến trong nội tâm bọn hắn kinh hãi không thôi, sự xuất hiện của Vi Ân trực tiếp cứu giúp Lôi Nặc đang trong nguy cơ, lại dùng lực lượng chống đỡ hai gã cường giả bát giai Đế Linh Sư của Đạo Tư gia tộc, mà sau khi phục dụng lọ Linh Dược tề do Kiệt Sâm ném ra, thực lực rõ ràng lại lập tức tăng vọt, một chiêu đánh tan hai người Áo Cổ Tư Đồ, đuổi hai người bọn họ ra khỏi Vương thành.

Hết thảy phát sinh trong đó khiến cho trong lòng đám người Áo Bố Lí vô cùng thất vọng và tức giận, bọn hắn như thếnào cũng thật không ngờ, Thác Đức gia tộc rõ ràng dưới hiểm cảnh bị tứ đại cường giả của Đạo Tư gia tộc liên thủ mà còn tránh thoát khỏi được một kiếp

Ngay khi trong lòng bọn hắn tràn đầy thất vọng thì--

- Thuận tiện nói cho các ngươi biết, truyền tin tức của Lôi Nặc cho chúng ta chính là Tam trưởng lão Tư Tạp Lạp của Lạp Đế Căn gia tộc!

Một thanh âm ù ù vang lên trên bầu trời, truyền đến từhướng mà hai cường giả của Đạo Tư gia tộc chạy trối chết quanh quẩn thật lâu trên không Vương thành, rõ ràng truyền vào tai mỗi một dân chúng trong Vương thành và Lai Sâm Đặc bệ hạ.

- Hai tên gia hỏa của Đạo Tư gia tộc này...

Đám người Áo Bố Lí trưởng lão sắc mặt trong chốc lát thayđổi, kinh hãi liếc nhau một cái, trong hai mắt toát ra vô cùng sợ hãi.

- Lão Tam này sao lại như vậy, không phải đã nói với hắn là ngàn vạn lần không được bạo lộ thân phận sao?!

Trong lòng đám người Áo Bố Lí đều tức giận lên tiếng, bọn hắn không biết là Tam trưởng lão Tư Khoa Lạp mà bọn hắn phái ra để truyền tin tức, hôm nay đã sớm không còn trên thế giới này nữa rồi.

Các thành viên còn lại của Lạp Đế Căn gia tộc chú ý đại chiến trên bầu trời, nghe được thanh âm này thì tong lòng vô cùng nghi hoặc nhìn về phía đám trưởng lão Áo Bố Lí, trong ánh mắt tràn đầy hoang mang.

Bọn hắn nhìn thấ, chính là mấy vị trưởng lão mặt mũi trànđầy lo lắng.

- Đi... Đi mau, các đệ tử, phá vòng vây rời khỏi vương quốc!

Trong miệng Áo Bố Lí phát ra một tiếng hét to, vài tên trưởng lão liếc nhau, lập tức như chim tước tán, bắn về bốn phương tám hướng cửa thành.

Trong một tiếng hét to này, lòng Áo Bố Lí trưởng lão nhịn không được đang nhỏ máu, không phải bọn hắn không muốn lưu lại, nhưng theo tình huống trước mắt mà xem thì Lai Sâm Đặc bệ hạ hiện giờ đã dốc hết lực cả nước để ủng hộ Thác Đức gia tộc, thậm chí còn không tiếc đắc tội với Đạo Tư gia tộc của Khai La đế quốc.

Chỉ cần đến lúc đó Lai Sâm Đặc bệ hạ đề ra nghi vấn nơi hạlạc của lão Tam thì bọn hắn liền không cách nào trả lời được, ai cũng sẽ không ngây ngốc cho rằng một đại gia tộc như vậy sẽ hãm hại một tiểu gia tộc trong một vương quốc như Lạp Đế Căn gia tộc.

Đã xong, triệt để xong rồi

Đại trưởng lão Áo Bố Lí trong nội tâm phát ra một tiếng bi rống thống khổ, vốn gia tộc tuy rằng đã mất đi Ba Tư Thápđức tộc trưởng, và trong Áo Lợi Phất đấu giá hội xuất hiện t lọ Linh Tôn dược tề kia cũng đã khiến gia tộc tổn thất không ít tài sản, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, gia tộc dù nói thế nào vẫn là gia tộc nhất lưu của Áo Lan Đa vương quốc.

Nhưng hôm nay gây ra chuyện này, toàn cả gia tộc xem nhưđã triệt triệt để xong đời, vào thời khắc này, trong nội tâmĐại trưởng lão Áo Bố Lí không khỏi sinh ra một tia hối hận thật sâu.

Nhưng trên đời này không có thuốc chữa hối hận, mỗi ngườiđều phải chịu trách nhiệm cho thành vi của mình!

- Muốn đi?

Ngay kho bọn người Áo Bố Lí vừa mới khởi hành, bay vềphía các nơi trước cửa thành thì từ đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một tiếng hét to tràn ngập phẫn nộ.

Trên bầu trời, Lôi Nặc chỉ còn lại một cánh tay, trên người cháy đen một mảnh, khóe miệng mang huyết, toàn thân chật vật vô cùng đang im im lặng lặng phiêu phù, hai con ngươi lạnh như băng như một đầu Cô Lang, trong hai mắt mang theo một tia điên cuồng, gắt gao nhìn chằm chằm vào con mồi bên dưới.

Trông thấy trong mắt lạnh như băng điên cuồng của Lôi Nặc, Áo Bố Lí không khỏi toàn thân chấn động, trong nội tâm đột nhiên toát ra một tia hàn ý.

- Chết!

Trầm thấp, thanh âm gầm gú như dã thú truyền ra từ trong miệng Lôi Nặc, quang mang màu vàng lại lần nữa lưu chuyển trên người hắn, trong hư không hình thành từng mảnh kiếm màu vang, mang theo tiếng xé gió bén nhọn như mưa tên đầy trời bắn về phía các thành viên Lạp Đế Căn gia tộc ở bên dưới.

Ah!

Tiếng gầm rú thống khổ không ngừng truyền đến từ bốn phía Áo Bố Lí, mỗi một đạo kiếm mang màu vang bắn ra,đều có một gã thành viên của Lạp Đế Căn gia tộc bị ngã xuống đất.

Nhìn qua thành viên Lạp Đế Căn gia tộc không ngừng phát ra tiếng kêu thống khổ trước mắt, trong lòng Lôi Nặc lại không có chút thương cảm nào, nếu không phải do Lạp ĐếCăn gia tộc thì hôm nay sao lại rơi vào tình cảnh như thếđược.

Trong hai tròng mắt Lôi Nặc bắn ra lửa giận, hắn hận, hận thực lực của chính mình bất lực, vừa nghĩ tới hai tay Kiệt Sâm lúc trước huyết nhục mơ hồ, mảnh băng vụn đầm đìa, trong lòng của hắn liền vô cùng đau đớn, hắn người làm cha này chưa từng mang lại điều gì tốt cho nhi tử, mà chỉ có nguyên một đám phiền toái, nguyên một đám khó khăn.

Lôi Nặc giờ phút này hoàn toàn trút hết những phẫn nộ mà bọn người Áo Cổ Tư Đô mang đến lên trên người đệ tử LạpĐế Căn gia tộc, nếu không phải bọn hắn, nếu không phảibọn hắn...

Xa xa, những cao thủ của Thác Đức gia tộc cũng vội bay tới,đầu lĩnh chính là tộc trưởng Lôi Áo, trong hai tròng mắt hắn cũng toàn là lửa giận.

- Sát!

- Sát!

- Sát!

Tiếng rống điên cuồng truyền ra từ miệng bọn hắn, khiến huyết dịch trong cơ thể bọn hắn đều sôi trao lên, La Tư Đặc thúc công hiện giờ sống chết không rõ, đều là vì Lạp Đế Căn gia tộc này ah!

Tộc trưởng Thác Đức gia tộc lúc trước nhìn lên chiến đấu trong không trung, trong nội tâm lo lắng nhưng lại không thể nào ra tay giúp đỡ, lúc này lại không chút nương tay,đều dốc hết toàn bộ biệt khuất và phẫn nộ trong lòng mình ra.

Áo Bố Lí thấy tộc nhân chết nhiều như thế liền đau lòng không thôi.

Thế nhưng Lôi Nặc bị cừu hận làm mờ mắt, làm sao có thểxong việc dễ dàng vậy được.

Trong toàn bộ phủ đệ Lạp Đế Căn gia tộc và bốn phía lập tức vang lên vô số tiếng kêu thảm thiết.

Áo Bố Lí mặt run rẩy lấy, toàn thân nhịn không run lên, nhưng lại không có cách nào, hắn lúc này đã hoàn toàn mấtđi năng lực suy nghĩ, đau lòng đến chết lặng.

XÍU... UU!!

Một gã tộc nhân Lạp Đế Căn gia tộc trực tiếp bị một đạo kim quang Lôi Nặc bắn ra khiến đầu nổ nát bấy.

Một chiêu rơi xuống ánh mắt Lôi Nặc liền rời vào trên người một thành viên khác của Lạp Đế Căn gia tộc.

Đồng từ Áo Bố Lí đột nhiên phóng đại, cuồn loạn gào thét:

- Không!

Tộc nhân khác chết đi Áo Bố Lí có thể không quan tâm, nhưng người cách đó không xa lại chính là con hắn.

Lôi Nặc đưa tay, một đạo mảnh kiếm kim sắc lập tức hình thành trước mặt hắn.

- Lôi Nặc, không nên!

Áo Bố Lí cuồng loạn kêu lên, cả người nhảy lên không, trường kiếm trong tay mạnh mẽ bổ ra, một đạo kiếm quang lập tức nhắm vào Lôi Nặc đang trên bầu trời bắn đi, Áo Bố Lí dù nói thế nào, cũng là một gã ngũ giai cao cấp Tông Linh Sư.

Chỉ là, tuy rằng Lôi Nặc lúc trước đã bị thương trong chiếnđấu, nhưng ngũ giai cao cấp Tông Linh Sư vẫn không thểnào tạo thành bao nhiêu uy hiếp đến một thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư như hắn được.

Phất tay, kiếm quang do Áo Bố Lí bắn ra lập tức hóa thànhđiểm điểm tinh quang tiêu tán trong không khí, trong sựkhống chế của linh thức, mảnh kiếm màu vàng lập tức bắn nhanh ra, trực tiếp xuyên qua nhi tử của Áo Bố Lí cách đó không xa.

- Lôi Nặc, ta muốn mạng của ngươi!

Áo Bố Lí thấy nhi tử mềm nhũn ngã xuống liền như nổi điên, trường kiếm như bay, một hơi liền bổ hơn mười kiếm, kiếm kiếm tàn nhẫn, vô số kiếm quang bay vút về phía Lôi Nặc trên không trung, không hỗ là cường giả ngũ giai cao cấp Tông Linh Sư.

Giờ phút này trong lòng của hắn, tràn đầy phẫn nộ đối với Lôi Nặc, không có chút nào nghĩ đến, nếu không phải là hắn bảo Tư Khoa Lạp đi báo tin cho Đạo Tư gia tộc thì sao lại có chuyện như giờ.

Trong hai tròng mắt Lôi Nặc lóe lên tinh mang, trong miệng quát chói tai:

- Muốn chết!