Dược Thần

Chương 181: Quyết tâm của Tư La Đặc

Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

- Ha ha!

- Ha ha ha!

Lôi Nặc và Đế Lâm vốn dĩ đang trừng trừng nhìn nhau đột nhiên bật cười ha hả.

- Cái này, tình huống gì vậy?

Người xung quanh thoáng sững sờ, đầu đầy sương mù.

Hai người lúc nãy còn đánh qua đánh lại không thể dàn xếp, lúc này giống như hai người bạn tốt bật cười ha hả.

- Ngươi, không tệ!

Lôi Nặc lên tiếng nói.

- Ngươi cũng rất mạnh!

Ngữ khí Đế Lâm vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng trong ánh mắt lạnh như đao thì lại mang theo một tia tiếu ý nhẹ nhàng.

Hai cao thủ này chỉ là giả bộ đấu với nhau.

Trong mắt những người ở tầng thứ họ, chỉ có cao thủ đồng giai, mới có thể được họ tôn trọng!

Quyền lợi, kim tiền, đối với họ mà nói, đều là phù du, họ đều có mộng tưởng của mình, nhưng tương đồng là, chỉ có bến bờ võ đạo, mới là cực hạn mà họ truy cầu.

- Lôi Áo, xung đột giữa ngươi và Lạp Đế Căn gia tộc bệ hạ đã biết, bây giờ bệ hạ lệnh người dừng mọi hành động, lập tức đi vương cung yết kiến, không được chậm trễ.

Lâm Đế lạnh lùng nói.

- Đế Lâm đại nhân...

Một thành viên Lạp Đế Căn gia tộc bên cạnh lập tức bước ra lo lắng nói:

- Tên này giết chết Ba Tư Tháp Đức tộc trưởng, Đế Lâm đại nhân người...

- Câm miệng!

Đế Lâm trực tiếp ngắt lời người này:

- Bệ hạ cũng lệnh cho Lạp Đế Căn gia tộc các ngươi dừng mọi hành động, tất cả sĩ binh và trị an quân quay về vị trí, Ba Tư Tháp Đức tộc trưởng không còn, Lạp Đế Căn gia tộc các ngươi lập tức chọn ra một đại diện, theo ta hồi cung, về phần cái chết của Tư Đế Tháp Đức tộc trưởng, tự các ngươi đi nói với bệ hạ, không liên quan đến ta!

Đám người còn lại của Lạp Đế Căn gia tộc quay sang nhìn nhau, thở dài một tiếng, ánh mắt tràn ngập bi ai.

Cuối cùng có một lão giả từ trong đám người đi ra, lên tiếng nói:

- Đế Lâm đại nhân, để ta đi theo đại nhân yết kiến bệ hạ!

- Đi đi!

Đế Lâm cũng không phí lời, đi trước dẫn đường.

...

Thời điểm Lôi Nặc đại sát tứ phương trước phủ đệ Lạp Đế Căn gia tộc, bên trong Thác Đức gia tộc lúc này đã loạn thành một đám.

Trong phòng hội nghị gia tộc, chư vị trưởng lão nhận được tin tức sớm đã ngồi vào vị trí của mình, La Tư Đặc vốn không quan tâm thế sự lúc này cũng đang ngồi trên vị trí cao nhất.

- Lôi Áo thật chẳng ra gì, chưa được thông qua gia tộc nghị hội thương định, đã tự mình điều động quân đoàn Cuồng Sư và thành vệ quân, hắn biết điều đó có nghĩa gì không?

Khắc Lao Đức đứng đó, đập mạnh bàn trong phòng hội nghị, gào thét nói.

- Hừ, trong gia tộc có quy định, gặp phải tình huống khẩn cấp, tốc trưởng có quyền quyết định tất cả, Khắc Lao Đức, ngươi rầm rĩ cáo gì!

Ngũ trưởng lão Tạp La Nhĩ trừng mắt, trong gia tộc, hắn là người thân thiết nhất với Lôi Áo.

- Tộc trưởng là có toàn quyền xử lý tình huống, nhưng các ngươi xem rốt cục hắn đã làm gì, tiểu tử Kiệt Sâm giết chết Khắc Nhĩ Phỉ Đức, hắn làm vậy là chuốc thêm phiền phức cho gia tộc, Lôi Áo còn mặc kệ hắn.

Tam trưởng lão Tạp Lan cũng đầy mặt nộ khí,

- Điều động quân đoàn Cuồng Sư, nếu như bệ hạ tức giận, đó sẽ là đại tội mất đầu, cho dù Kiệt Sâm kia và đại vương tử có quan hệ tốt, bệ hạ cũng không thể dễ dàng tha thứ, không phải đem gia tộc chúng ta đẩy vào hố lửa sao? Thật không biết Lôi Áo hắn làm tộc trưởng kiểu gì!

- Đủ rồi, bây giờ là lúc nào, các ngươi còn ở đó cãi nhau, nghĩ xem phải làm thế nào đi!

Nhìn thấy lúc này, bọn Khắc Lao Đức còn cãi nhau, La Tư Đặc không khỏi tức giận lên tiếng.

Ngay sau đó, hình như nghĩ ra điều gì, hắn lên tiếng hỏi:

- Đúng rồi, Kiệt Sâm đâu?

Mọi người trong phòng hội nghị ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, đều là nghi hoặc lên tiếng:

- Không biết!

- Quá kỳ cục, quả thật là quá kỳ cục rồi, chuyện tình ngày hôm nay hoàn toàn là do Kiệt Sâm, nhưng hiện giờ Kiệt Sâm thì tốt rồi, không biết nên đi đâu bây giờ?

Khắc Lao Đức phẫn nộ nói.

- Lão nhị, lúc Kiệt Sâm đi về ngươi cũng thấy đấy, bị một đám hộ vệ đưa về, lẽ nào ngươi muốn hắn ở trong Trì An sở của vương thành cùng đám bệnh nhân bị thương nặng? Thực sự quá buồn cười!

Tạp La Nhĩ cũng cười lạnh thành tiếng.

- Hơn nữa ta còn nghe nói khi sự tình mới phát sinh, Cơ Lạp đã từng đi cầu việc như tử Á Bá của ngươi, lại không nghĩ rằng Á Bá thấy chết mà không cứu, thật ra lúc đó Á Bá chỉ cần đi Trị An sở một chút thì đâu để chuyện bề bộn ra như vậy, hừ, lai phải nói tiếp, nhi tử Á Bá của ngươi trong chuyện này cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.

- Tạp La Nhĩ, ngươi nói thối lắm!

Khắc Lao Đức đứng lên, một, phách một chưởng trầm trọng xuống bàn, vẻ mặt đỏ bừng giận dữ mắng.

Nhìn phòng họp hỗn loạn, Tạp La Đặc không khỏi âm thầm thở dài một hơi trong lòng.

Làm một gã thất giai Hoàng Linh sư. La Tư Đặc sao có thể là một người do dự, không quyết định được việc của chính mình chứ? Lạp Đế Căn gia tộc những năm gần đây đều đối nghịch với gia tộc của mình. La Tư Đặc đã sớm muốn cấp cho đối phương giáo huấn, ngay hôm nay cử động của Kiệt Sâm và Lôi Áo thật khiến cho La Tư Đặc sảng khoái trong lòng.

Thế nhưng thân là đệ nhất nhân trong đại gia tộc, La Tư Đặc cần suy nghĩ rất nhiều chuyện, cũng không thể dựa vào cảm tình mà hành sự, rất nhiều chuyện sẽ xảy ra sau đó, dù sao quyết định của hắn không chỉ ảnh hưởng đến một người mà là toàn bộ đại gia tộc.

Lôi Áo điều động Cuồng Sư quân đoàn vây khốn vương thành, nói lớn cũng lớn mà nói nhỏ cũng nhỏ, tất cả nhìn vào suy nghĩ của Lai Sâm Đặc bệ hạ, nếu như Lai Sâm Đặc bệ hạ còn tức giận coi hành vi này là mưu phản, vậy toàn bộ Thác Đức gia tộc sẽ đối mặt với một hồi tai họa thật lớn.

Tới lúc đó, cho dù Kiệt Sâm và đại vương tử cùng Lỗ Đạo Phu đại sư có quan hệ rất tốt cũng phải chạy trối chết

Mưu phản, tội đó phải tru di cửu tộc a, huống chi những năm gần đây bệ hạ Lai Sâm Đặc một mực chèn ép gia tộc của mình, nói không chừng sẽ nhân cơ hội này, hiện giờ …

Trong đầu La Tư Đặc cũng một mảnh hỗn loạn!

Hiện giờ ở trước mặt hắn có hai con đường, một là quyết định đứng chung một chỗ với Lôi Áo, thảo phạt Lạp Đế Căn gia tộc, đánh Lạp Đế Căn gia tộc một đòn chết luôn, còn một con đường khác là bảo toàn lực lượng, buông tha Lôi Nặc, đi tới trước mặt bệ hạ Lai Sâm Đặc nhận tội còn có thể vãn hồi một đường sinh cơ.

La Tư Đặc gian nan không gì sánh được!

Khắc Lao Đức ngoan giọng nói:

- Tam thúc, hiện giờ ta xem chỉ còn cách áp giải Kiệt Sâm và Lôi Nặc tới trước mặt bệ hạ, Lôi Áo cũng tự mình tới trước mặt bệ hạ nhận tội mới nhận được khoan dung, còn có thể bảo trụ được Thác Đức gia tộc của chúng ta, nếu không, tai vạ đén nơi rồi …

- Đúng vậy tam thúc, khi cần phải đoạn, không thể do dự a, nếu không thời thế thay đổi, đến lúc đó muốn vãn hồi cũng không còn kịp rồi.

Tạp Lan Dã giao hảo tốt với Khắc Lao Đức cũng phụ họa.

- Thoái nhượng, thoái nhượng, những năm gần đây Thác Đức gia tộc của chúng ta thoái nhượng còn ít sao? Cũng đừng quên mấy năm gần đây, Lạp Đế Căn gia tộc vọng tưởng muốn đạp chúng ta xuống, tuyên bố là võ huân gia tộc duy nhất của vương quốc, những năm gần đây chúng ta còn cốt khí của một võ huân gia tộc sao?

Tạp La Nhĩ bi thống nói:

- Tam thúc, người phải suy nghĩ thật kỹ a!

- Thoái nhượng, thoái nhượng…

La Tư Đặc cũng thì thào trong lòng:

- Đúng vậy, những năm gần đây gia tộc thoái nhượng còn thiếu sao?

Bởi vì Lai Sâm Đặc bệ hạ chèn ép cho nên mười tám năm nay Thác Đức gia tộc vẫn phải chịu áp lực đủ phương diện từ vương quốc, ngay cả vài ngày trước Địch Áo và Cách Lôi Sâm bất hòa với nhau, Lôi Áo thân là phụ thân cũng chỉ biết chịu đựng, trong mắt vương quốc hiện giờ, đại gia tộc Thác Đức từ lâu đã không còn là võ huân gia tộc huy hoàng của năm đó.

Nếu như bệ hạ Lai Sâm Đặc thực sự muốn tiêu diệt Thác Đức gia tộc, cho dù chính mình thoái nhượng nữa cũng còn có ích gì? Bi kịch mười tám năm trước của gia tộc cũng chỉ có thể tái diễn thêm lần nữa mà thôi.

Thác Đức gia tộc tồn tại trên đại lục Tư Đặc Ân đã lâu, lịch sư so với vương quốc Áo Lan Đa còn nhiều hơn, nhưng truyền tới nay lại chật vật như vậy, đến lúc đó đi xuống cửu tuyền nhìn thấy tổ tiên tiền bối, La Tư Đặc hắn làm sao mở miệng được.

Nghĩ tới đây, La Tư Đặc bình thàn đứng dậy, một cỗ khí thế bốc dựng thẳng lên từ người khắc, hai tròng mắt phát xạ ra một đạo tinh mang.

Bị khí thế của La Tư Đặc lây nhiễm, trong nhất thời toàn bộ phòng họp gia tộc lặng ngắt như tờ.

- Lạp Đế Căn gia tộc cấu kết thích khách hại thành viên của Thác Đức gia tộc chúng ta, thật sự không có vương pháp, Tạp La Nhĩ, ngươi lập tức phải người trợ giúp tộc trưởng Lôi Áo, Thác Đức gia tộc chúng ta đối mặt với địch nhân tuyệt không thỏa hiệp chút nào.

La Tư Đặc nói to, phong mang trong ánh mắt bức ra ngoài.

- Tam thúc…

Hai người Khắc Lao Đức và Tạp Lan biến sắc kinh hô lên.

- Khắc Lao Đức, Tạp Lan, hai người các ngươi già rồi, từ giờ trở đi chuyện tình trong gia tộc các ngươi không cần phải quan tâm nữa, cấp cho đám thanh niên một ít cơ hội, hiện giờ hai người các ngươi yên tâm trở về phòng nghi ngơi đi thoi, còn Á Bá, công tác thống lĩnh tại Thành vệ quân quá khổ cực, chờ sau khi hắn trở về, ta sẽ an bài hắn đi quản lý một ít sản nghiệp của gia tộc, cũng ma luyện rất tốt.

Những năm gần đây, Khắc Lao Đức luôn đối nghịch với Lôi Áo, La Tư Đặc vẫn nhìn thấy rõ ràng, trong thời gian đó La Tư Đặc cũng không nói gì, chỉ là mấy ngày qua, từ khi Kiệt Sâm và Lôi Nặc trở về, bọn Khắc Lao Đức càng lúc càng thêm táo tợn, hiện giờ gia tộc đã tới nguy cơ sinh tửu, những thanh âm không hài hòa này nên thanh lý một chút.

- Đây … đây …

Khắc Lao Đức và Tạp Lan trừng lớn hai mắt, đứng sững tại chỗ, trong ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin, miệng muốn nói gì nhưng lại không mở ra được.

- Thế nào? Lẽ nào các ngươi không nghe thấy lời nói của ta sao?

La Tư Đặc nhướng mày, trong ánh mắt xẹt qua một tia không hài lòng.

- Vâng, tam thúc!

Cuối cùng hai người Khắc Lao Đức và Tạp Lan cũng không dám phản bác, cúi đầu ra khỏi phòng họp gia tộc.

Ngay trong lúc La Tư Đặc định hạ quyết tâm, nhân thủ của Yên Cơ phái tới lấy được tài liệu chính mình cần tới, chui thẳng vào trong phòng thí nghiệm.

- Mê Huyễn quả, Long Lan quả, Túy Tâm thảo…

Kiệt Sâm chỉnh lý một đám tài liệu trước mặt xong, hít sâu một hơi, sau một khắc, hắn đã tiến nhập vào trong một loại trạng thái không minh.

Hai tay hóa thành hai đạo huyễn ảnh trong nháy mắt, phối chế ở trên đài, Kiệt Sâm tính toán chính xác số lượng và cân nặng các loại tài liệu, động tác nhanh tới hoa mắt, căn bản không nhìn rõ quá trình.

Sau một hồi không lâu!

Kiệt Sâm ngừng động tác lại, đám tài liệu hoàn hảo lúc trước hiện giờ hầu như không còn, chỉ có ở nơi thực nghiệm, một lọ Linh Dược tề màu lục tản ra sương mù xung quanh.

- Hô!

Trong miệng thở ra một hơi thật dài, Kiệt Sâm nhìn lọ Linh Dược tề màu lục trước mặt, thì thào nói:

- Cuối cùng cũng xong việc, cũng đã hoàn thành hơn một nửa, để xem việc này đến tột cùng có giống như dự tính trong lòng mình hay không thôi!

- Két!

Một tiếng đẩy cửa thanh thúy vang lên, Kiệt Sâm cầm bình Linh Dược tề trong tay đi vào trong một gian phòng nhỏ phía sau đình viện của chính mình.

Tía nắng sáng ngoài phòng nhất thời chiếu vào trong gian nhà, toàn bộ gian nhà tràn ngập ánh sáng.

Vi Ân cầm một thanh trường kiếm trong tay, lẳng lặng đứng ở trước ghế, ở trên ghé là một tên Thiên Linh sư đang bị cột chặt.

- Không có chuyện gì xảy ra chứ?

Kiệt Sâm hỏi.

Vi Ân lắc đầu, trên mặt lộ ra một tia ngoan lệ, cười cười:

- Ngươi yên tâm đi, có ta ở đây sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, tuy rằng linh lực bị phong ấn nhưng đối phó với loại tôm tép này vẫn thừa sức.

Kiệt Sâm gật đầu, ý bảo Vi Ân động thủ.

- Ba!

Vi Ân trở tay một cái tát mạnh lên khuôn mặt của Thiên Linh sư kia, nguyên bản Thiên Linh sư đang hôn mê tức thì mơ màng tỉnh lại.

Thấy tình cảnh trước mặt, Thiên Linh sư đó nhất thời trừng mắt, lộ ra thần sắc kinh khủng, toàn thân lập tức giãy dụa.

Thế nhưng khiến cho hắn cảm thấy kinh khủng chính là toàn thân cảm giác mềm yếu vô lực, không có một tia khí lực, muốn điều động linh lực trong cơ thể lại phát hiện ra trong cơ thể rỗng tuếch, can bản không điều động nổi bất kỳ một tia linh lực nào.

- Đừng từ chối, vô dụng thôi, ta cho ngươi ăn Tô Cân tán, trong vòng mười hai giờ toàn thân ngươi sẽ mềm yếu vô lực.

Kiệt Sâm lạnh nhạt nói:

- Ngươi cũng đừng mong tự sát, hiện giờ ngay cả khí lực cắn đứt đầu lưỡi cũng không có, hơn nữa kịch độc ngươi giấu trong hàm răng cũng đã bị ta lấy ra rồi.

Thiên Linh sư đó nhất thời xám ngoét, trong ánh mắt lộ ra một tia tuyệt vọng.

- Nói cho ta biết là ai phái ngươi tới, vì sao muốn ám sát ta?

Kiệt Sâm chậm rãi nói.

- Hừ!

Biết chính mình không có khả năng đào thoát, Thiên Linh sư kia cũng tự biết, miệng hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nhìn Kiệt Sâm không nói gì.

- Ngươi không nói cũng không sao!

Kiệt Sâm bình thản, đây là kết quả hắn đã dự liệu, không chút thất vọng cầm Linh Dược tề màu lục trong tay đưa cho Vi Ân nói:

- Vi Ân, cho hắn uống hết.

Thấy Linh Dược tề màu lục kia, Thiên Linh sư không khỏi hơi động khóe mắt, đối phương cũng không bức cung tra tấn, ngữ khí bình thản khiến hắn cảm giác mơ hồ một tia bất an.

- Hắc hắc!

Vi Ân quay sang Thiên Linh sư kia lộ dáng vẻ tươi cười quỷ dị, điều này khiến Thiên Linh sư không khỏi đánh thót một cái trong lòng.

Vi Ân nắm miệng Thiên Linh sư, đổ toàn bộ Linh Dược tề màu lục vào trong miệng hắn, ngay lập tức Thiên Linh sư muốn giãy dụa nhưng toàn thân vô lực, hắn làm sao có thể chống lại được Vi Ân cường thế.

- Ừng ực!

Theo dòng Linh Dược tề chảy xuống, nhãn thần của Thiên Linh sư kia dần dần mê mang, trên mặt ửng hồng, giống như bị vây trong hưng phấn cực đại, hoặc là tình cảm bị hư thoát mãnh liệt, đôi con ngươi chậm rãi mở rộng, trong ánh mắt tràn ngập khoảng trống và mê man.