Dược Hương Trùng Sinh

Chương 22: Luận dược

Cùng Tào thị trở lại hiệu thuốc của Bành Nhất Châm, Bành Nhất Châm đã chờ ở đấy.

“Tiểu cô nương, chúng ta nơi này ra sao ?” Hắn ha ha cười nói.

“So với huyện chúng ta lớn hơn a.” Cố Mười Tám Nương từ đáy lòng khen ngợi, trên mặt thâm ý cười nói “ Đông tây bán đắt hàng …”

Bành Nhất Châm minh bạch ý tứ trong lời nói của tiểu cô nương, cười lớn,
cũng ngụ ý nói “ Về sau muốn cùng tiểu cô nương làm ăn lâu dài a.”

Dứt lời hai người đều nhìn nhau.

“Mười cân Viễn Chí ống tre, hai mươi quan một cân, đây là hai trăm quan..”
Bành Nhất Châm thoải mái tính toán, đem tiền trao cho Tào thị “Đại
nương ngươi cất kỹ.”

Tào thị cùng Cố Mười Tám Nương nói cảm ơn, bởi vì đường xá xa xôi không dám lưu lại, nhanh chóng đứng dậy cáo từ.

“ Bành tiên sinh, thương nhân bán dược nhắc tới Đổng lão gia, Đổng lão
gia là ai?” Cố Mười Tám Nương đi đến cửa tò mò hỏi một câu.

“Đổng lão gia bây giờ bán dược?” Bành Nhất Châm hỏi lại, cũng không trực tiếp trả lời nàng mà híp mắt nói “ Tiểu nương tử ngươi nói đại phu chúng ta
sợ nhất chuyện gì?”

Đại phu sợ gì? Vấn đề này rất đơn giản, chính là sợ gặp chứng bệnh không biết trị, hoặc chữa không khỏi bệnh thôi.

Bành Nhất Châm nghe nàng đáp, lắc đầu nói “ Bệnh lạ chúng ta không sợ, từ
năm Thần Nông dám vì thiên hạ nếm bách thảo, đại phu chúng ta không gặp
những bệnh lạ nữa, đừng nói không sợ còn mong được gặp, gặp được liền
dám thử a…”

Tuy không biết nội tâm hắn toan tính gì không, nhưng
biểu hiện nói chuyện bên ngoài của Bành Nhất Châm hảo sảng thú vị, Cố
Mười Tám Nương không khỏi hé miệng cười, ngay cả Tào thị cũng phì cười
không thôi.

“A, sợ cái gì? Sợ người mắng chính mình lăng băm đi?” Tào thị nhịn không được nói ra suy nghĩ.

“Ý tứ không sai… Chẳng qua, chúng ta đúng là sợ bị người mắng lang băm.”
Bành Nhất Châm vỗ tay một cái nói “ Hắc…chính là..hắn thật xui xẻo…”

Người đại phu này cũng thật thô bỉ..Tào thị cùng Mười Tám Nương cúi đầu nhìn nhau.

“Hắc..Thất lễ a…” Bành Nhất Châm nhận lỗi, một mặt quay lại vấn đề chính, vẻ mặt
thay đổi “ Chúng ta sợ nhất chính là dược liệu.”


Dược liệu?

Tào thị cùng Cố Mười Tám Nương vẻ mặt mờ mịt khó hiểu.

“Nói như vầy, chúng ta am hiểu phân biệt các loại bệnh, kê đơn thuốc cho
người bệnh, nhưng chính là bệnh nhân uống thuốc mười ngày nửa tháng bệnh không thuyên giảm, ngươi nói đại phu ăn nói thế nào?” Bành Nhất Châm
hỏi.

“Đại phu không chẩn đoán đúng bệnh.” Một tiểu hỏa kế chen miệng vào nói.

Bành Nhất Châm xuy một tiếng, buồn bực lắc đầu rồi lại gật đầu, không nói chuyện.

“Là dược liệu” Cố Mười Tám Nương nghe vậy hai mắt sáng lên nói “ Là dược liệu không phát huy được công dụng.”

Bành Nhất Châm liên tục gật đầu, than thở nói “Nghĩ tiểu nương tử hiểu
chuyện, ta trước giờ không có gặp được...Nói đâu người khác, ta ngay từ
đầu không biết, chỉ nghĩ học nghệ không bằng người, chịu bị người ta
mắng, đến cuối cùng mới biết nguyên lai là dược bị làm giả!”

Cố Mười Tám Nương nghe được chuyện thú vị, không nói, đứng cũng không thấy đau chân, chớp mắt hiếu kỳ lắng nghe hắn nói tiếp.

“Ví dụ nói, ta có người bệnh bị mai hạch khí ( cảm họng như có vật gì vướng trong họng ) tự nhiên nghi sợ lá gan giải sầu hành khí tản kết (chỗ này ta chịu không dịch được T.T), cho nên ta kê đơn dùng bán hạ nấu lấy
nước uống…” Bành Nhất Châm nhớ lại chuyện cũ, rung đùi đắc ý kể.

Cố Mười Tám Nương không hiểu y lý, nghiêm túc nghe, ba người đứng trước
cửa nói chuyện, người đi đường thấy náo nhiệt phá lệ cảm thấy hiếu kỳ.

“Phụ nhân uống thuốc nửa tháng, bệnh tình không đỡ, ngược lại càng nghiêm
trọng, người trong nhà mau chóng tìm đại phu khác tới xem mới tốt lên,
bọn họ tức giận tới tận cửa thóa mạ ta một trận, ta cũng không biết
nguyên nhân chỉ cho rằng mình chuẩn đoán sai, vừa tự trách vừa không
chịu phục, vội muốn thỉnh giáo đại phu đó khám và xem tình hình chữa
bệnh như thế nào, kết quả chuẩn đoán bệnh vẫn thế, đơn thuốc không hề
sai biệt, người bệnh uống thuốc tốt lên, ngươi nói có kỳ quái hay không? Bực bội a..” Bành Nhất Châm vung tay vẻ mặt khó chịu nói.

“Quả thật kỳ quái.” Tào thị nói.

“Kỳ thật không kỳ quái, biết nguyên nhân sau đó cũng không kỳ quái a.” Bành Nhất Châm nói “ Lúc ấy ta tâm trạng ta không tốt, cơ hồ cơm nuốt không trôi, đêm không ngon giấc, ta không tin đó là trúng tà, ta mắng phụ
nhân bốc thuốc sắc thuốc uống thuốc nhất định là không làm đúng lời ta
dặn, thủ ba ngày ba đêm, liền bị người tống ra khỏi cửa… “

Cố Mười Tám Nương nhìn Bành Nhất Châm, không ngờ hắn là người quật cường.

“Về sau thế nào? Phát hiện bất đồng không?” Nàng hỏi.


Bành Nhất Châm vỗ bắp đùi “Không uổng phí, cuối cùng ta tìm ra được nguyên nhân, ngươi đoán xem?”

“Thế nào?” Tào thị Cố Mười Tám Nương cùng tiểu hỏa kế ba người đồng thời hỏi.

Bành Nhất Châm rất vừa lòng thấy hiệu quả khi kể chuyện xưa của chính mình,
hắc hắc cười ra vẻ thần bí, đắn đo một khắc, khiến ba người càng thêm
hiếu kỳ, mới chậm rãi nói ra “ Cuối cùng ta tranh cãi với trượng phu của phụ nhân kia làm đổ nồi thuốc, bã thuốc đổ lên chân ta, nóng quá, ta
ngồi xuống mặt đất mới phát hiện ra vấn đề!”

“Phát hiện cái gì?” Tiểu hỏa kế cùng Cố Mười Tám Nương truy hỏi.

Bành Nhất Châm nhìn, thuận tay từ sau quầy hàng cầm ra một loại dược “Các ngươi xem, đây là thanh Bán Hạ…”

Tiểu hỏa kế nhận được, Cố Mười Tám Nương thì mơ hồ coi như nhận thức.

“Các ngươi có biết Bán Hạ được bào chế thế nào không?” Bành Nhất Châm thần bí hỏi.

Bình thường, hiệu thuốc bắc không nuôi nổi một sư phó bào chế, chính là trực tiếp lấy dược từ các dược hành hoặc hiệu thuốc khác bán dược, tuy nhìn
qua là có hiểu biết về dược liệu nhưng đại phu không thể so với sư phó
bao chế, một cái rõ ràng phân biệt người trong nghề a, khác nghề như
cách một ngọn núi.

Cố Mười Tám Nương chần chờ một chút, nhíu mày
nghĩ nghĩ, thăm dò nói “ Đó là ngâm trong nước ..sau đó thêm phèn nấu
rồi đem thái mỏng..”

Bành Nhất Châm không ngờ nàng nói ra, kinh ngạc “ A, tiểu nương tử,..”

Bành Nhất Châm suy tư đánh giá nàng “ Tiểu nương tử không phải mới vào nghề a, có chút hiểu biết…”

Cố Mười Tám Nương không nói.

“ Đúng, đúng là như thế, nhưng đừng xem thường việc ngâm và nấu, trong đó là quá trình quan trọng a “ Bành Nhất Châm nói tiếp, tay cầm Bán Hạ mở
ra “ Mùa đông phải ngâm mười bốn ngày, mà mùa hè phải mười ngày, thời
điểm ngâm, ngày thứ nhất đổi ít nhất hai lần nước, chao ôi, đừng không
đổi cũng không thể đổi nhiều lần, sau đó nếm thử, có vị tê cay, còn có,
vị tê cay này không thể coi thường, sau đó thêm phèn đem nấu, công đoạn
nấu lại một giai đoạn khác a…”

Cố Mười Tám Nương nghe đến say mê, nàng dựng thẳng lỗ tai lên chỉ sợ bỏ sót một câu.

“…Các ngươi nghe một chút, chuyện này đơn giản sao? Là ai có thể làm hoàn hảo như thế?” Bành Nhất Châm thở phào nói “ Con bà nó, lúc ấy hiệu thuốc
bắc bán Bán Hạ, đừng nói cái gì mùa đông mùa hè, tổng cộng ngâm không
đến ba hôm, tùy tiện nấu, thái miếng dày như bàn tay…Đừng nói ăn Bán Hạ
ba tháng, dù là một năm cũng không hết bệnh!”

Thì ra là thế a, Cố Mười Tám Nương im lặng gật đầu, nàng hiểu.

“Tiểu nương tử ngươi nói dược trọng yếu hay không? Đại phu chúng ta sợ hay không?” Bành Nhất Châm nhìn Mười Tám Nương hỏi.

Cố Mười Tám Nương khẽ gật đầu, quá trọng yếu.

“ Vị Đổng lão gia, chính là cao thủ bào chế dược, phàm là dược liệu qua
tay hắn, so với dược liệu của người khác công dụng tăng gấp ba lần,
trong mắt những đại phu chúng ta giống như hắn như vị Bồ Tát sống!” Bành Nhất Châm cười nói "Ngươi nói như vậy có đáng để người trong nghề chúng ta hô Nhất thanh lão gia? Ngươi nói như vậy, có cần đem đi bán, có đáng giá người người tranh nhau mua?”

“Đáng giá.” Cố Mười Tám Nương không do dự gật đầu, quá đáng giá.