Đừng Nói Yêu Tôi

Chương 3

Đám người của Diệp Ý Tiêu dừng lại ước chừng bốn mươi phút, Bạch Hy ngẩn đầu nhìn đoàn xe nối đuôi nhau rời đi, đưa tay gỡ nón bảo hiểm trên đầu, cực kỳ bất mãn làu bàu: “ Tên khốn Diệp Ý Tiêu nhà ngươi, làm ta không dám cởi nón bảo hộ cả giờ. Đúng là thứ ôn thần đáng ghét!”

Mùa hè, mặt trời xuống núi thường đã là hơn bẩy giờ. Bạch Hy vung vẩy cánh tay đau nhức trở lại lán, đem lột sạch quần áo trên người, mặc quần lót mới giặt hồi trưa, cứ thế mà xích lõa đi ra chỗ thường dùng để tắm rửa, vòi nước duy nhất của công trường.

Công trường ngoại trừ Lưu tẩu ra thì toàn là đàn ông, lại nằm giữa sườn núi đương nhiên là không có nhà tắm. Cả một ngày làm việc mệt nhọc, cả người đều là mùi mồ hôi hôi hám, không tắm không chịu được. Vốn ở dưới chân núi có một đập chứa nước khá lớn, lúc đầu cánh công nhân đều là ra đó tắm, nhưng chủ nhật tuần trước, đám trẻ trong trấn rủ nhau ra bơi, chết đuối mất ba người, vì vậy bọn họ cũng không dám ra chỗ đó tắm nữa.

Thế nên, bây giờ chỗ tắm duy nhất cũng chỉ còn cái vòi nước kia. Khi Bạch Hy mang theo cái thùng hồng tới thì đã có bốn năm người đang giặt giũ.

“Bạch Hy, đêm nay có đi xem ti vi không?” Một gã công nhân có nước da ngăm đen cười cười hỏi.

Bạch Hy đẩy cái thùng vào hứng nước, cầm khăn mặt ướt sũng chà lên người, cảm giác mát lạnh như quét sạch mọi mệt mỏi buồn bực tích tụ cả ngày, vừa lau rửa thân thể cậu vừa nói: “Có gì hay à?”

“Khai mạc giải Châu Âu, có trận bóng ngươi thích nhất a.”


“Không đi, bữa nay ta thấy không khỏe, chỉ muốn ngủ.” Bạch Hy thấy thùng nước đã đầy liền nhấc qua một bên, nhường chỗ cho người khác tắm.

Những tia sáng cuối cùng của ngày hè phủ xuống thân thể cường tráng của đám đàn ông, càng làm nổi rõ những đường cong, khối cơ vạm vỡ động lòng nười. Bất quá, thời điểm này cũng có chút xấu hổ. Vì tắm lộ thiên nên đều mặc quần lót, nếu muốn vệ sinh bên dưới thì phải luồn tay vào, muốn chà xát bao lâu liền chà xát bấy lâu.

Bạch Hy như thường lệ, chuyên tâm lau rửa tiểu đệ đệ của mình, hoàn toàn không để ý đến một người có sắc mặt đáng sợ phía sau lưng.

Diệp Ý Tiêu thế nào cũng không thể nghĩ ra, hắn cùng Bạch Hy sẽ gặp lại trong hoàn cảnh có phần nóng mắt như vậy – Một đám đàn ông trần trụi, chỉ có độc cái quần lót, vừa nói vừa cười, dùng nước dội lên, có vài ba người còn với tay vào bên trong. Mà cái người hắn tìm kiếm suốt ba năm nay, cư nhiên cũng ở trong đó.

Cứ nghĩ đến khối thân thể làm hắn trầm mê không cách nào thoát ra được kia lại không hề che lấp, hoàn toàn phơi bày trước mặt người khác, điều này làm Diệp Ý Tiêu tức giận đến muốn giết người!

“Uy, Bạch Hy, ngươi biết tên kia sao? Hắn nhìn ngươi chằm chằm nãy giờ đó.” Phát hiện ra Diệp Ý Tiêu, gã công nhân liền lấy cùi chỏ huých cái tay đang chà xát tiểu đệ đệ đến đắc chí của Bạch Hy.


“ Người nào? Không quen…. Á!.. Á!” Bạch Hy ngẩng đầu liền thấy cái người đang lửa giận ngút trời, sợ đến mức nhảy dựng lên, xoay người muốn tìm đường trốn. Lúc này Diệp Ý Tiêu đã bỏ kính râm, lộ ra cặp mắt sắc bén đang nhìn chằm chặp vào Bạch Hy, đôi môi mỏng khẽ nhếch, cứ như đạp gió mà đi, bước chân càng lúc cáng lớn!

Bất chấp toàn thân còn ướt sũng, Bạch Hy ba bước liền phóng về tới lán, muốn đóng cửa nhưng khốn nỗi lại phát hiện ra chính là không có cánh cửa a! Thôi xong rồi, cái tên biến thái kia đúng là muốn đuổi cùng giết tận mà, chính là muốn giết người diệt khẩu a! Không được, không được, tuyệt đối không thể tùy ý tên hỗn đản kia bài bố! Bạch Hy gấp đến độ đi vòng vòng trong cái lán chật chội, đúng rồi, chạy lên núi! Cậu cũng không tin kẻ đã từng lẩn trốn mấy năm như mình lại không bằng cái tên công tử an nhàn sung sướng kia.

Đáng tiếc, cậu đã chậm một bước, vừa muốn chạy ra, Diệp Ý Tiêu đã đứng chắn trước lối ra.

Thôi xong – Chờ chút đã! Làm quái gì phải sợ hắn, người đuối lý phải là Diệp Ý Tiêu chứ không phải Bạch Hy cậu, chạy cái rắm mà chạy! Nhận ra điều này, Bạch Hy lập tức bình tĩnh lại, hừ một tiếng lấy thêm can đảm: “ Không biết Diệp Tổng đến đây có việc gì a?”

Biết chắc Bạch Hy lần này vô luận thế nào cũng chạy không thoát, Diệp Ý Tiêu thoáng chút thả lỏng, khoanh tay trước ngực liếc sơ qua khu lán, hắn nhíu mày khó chịu nói: “ Ngươi sao có thể ở cái chỗ này? Mau theo ta về.”

Bạch Hy trợn trắng mắt nhìn hắn: “Cái chỗ này thì sao a? Ta ở đây rất thoải mái nha! Diệp tổng cao quý, Diệp tổng phi phàm ngươi từ đâu tới thì xin mời lẳng lặng mà xéo về nơi đó, Bạch Hy ta đây không tiếp!”


“Tiểu Hy, không cần phải cố gắng khiêu khích sự nhẫn nại của ta.” Diệp Ý Tiêu chậm rãi tới gần, khí thế áp đảo khiến Bạch Hy vô thức mà lùi về phía sau mấy bước, cuối cùng không còn đường lui, chỉ có thể ngã xuống cái giường nhỏ của mình.

“Diệp Ý Tiêu! Ngươi một vừa hai phải thôi nga! Ngươi, cái tên ôn thần, hại ta…. A! Buông ra!”  Bạch Hy bị Diệp Ý Tiêu nắm lấy cổ tay, đụng chạm ấm áp làm lông mao toàn thân hắn đều dưng ngược. Cậu muốn hét lên, muốn chạy trốn, chính là có chết cũng không muốn gặp lạ tên này a!

Đáng tiếc, dù cho lúc này có nói gì thì Diệp Ý Tiêu cũng sẽ không thả cậu đi, hắn nắm chặt tay Bạch Hy, dùng sức kéo vào lồng ngực, quyết ôm thật chặt, sau đó khẽ thì thầm: “Tiểu Hy, Thế Ngoại Đào Viên này ta vì ngươi mà xây.”

Chỗ mẫn cảm ở tai bị truyền đến tầng tầng nhiệt khí làm Bạch Hy không tự chủ được mà run rẩy, hết lần này tới lần khác lại bị Diệp Ý Tiêu khống chế được, một chút sức lực cũng không dùng được. Thân thể mất tự do nhưng cái miệng thì quyết không chịu thiệt, cậu nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Bất động sản Lợi Hải chuyên làm mấy chuyện nhàm chán này sao? Diệp tổng, Bạch Hy ta đã không còn chút giá trị lợi dụng nào, xin ngươi giơ cao đánh khẽ, tha cho ta, coi như cho ta một con đường sống? Sao lại phải đuổi cùng giết tận?”

“Cùng một sai lầm ta sẽ không phạm hai lần.” Diệp Ý Tiêu dứt khoát lôi từ túi du lịch của Bạch Hy ra một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, trưc tiếp mặc lên người cậu, sau đó khéo Bạch Hy từ trên giường đứng lên: “Đi theo ta.”

“Này!” Bạch Hy cảm thấy tên hỗn đản này thế nào lại thay đổi lớn vậy, cư nhiên lại khó khai thông đến mức này. Rõ ràng bọn họ trong đó có mối huyết hải thâm thù, là Diệp Ý Tiêu hắn đem cậu dồn vào bước đường cùng, mất hết tất cả, phải lăn lộn đến mức này, thế mà vì sao vừa gặp đã trở mặt sắm vai tình thâm ý thiết? Hắn rút cuộc là muốn chơi cái trò gì a!

Diệp Ý Tiêu kéo một bên lưng quần, tranh thủ sờ soạng tiểu đệ đệ của Bạch Hy: “ Muốn ta giúp ngươi mặc không?”

“ Tên biến thái chết tiêt, đừng đụng vào ta!” Bạch Hy hận không thể một cước đạp ra sau, đạp chết cái tên vô nhân đạo này. Tiếc là chỉ nghĩ chứ không làm được, vô luận là thể lực hay trí tuệ tên kia đều hơn cậu một bậc.


Hai hàng lông mày Diệp Ý Tiêu chợt nhíu lại, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm: “ Như thế nào? Hay cứ ở chỗ này liền đè ngươi? Ta cũng không ngại, dù sao cũng đã tĩnh mịch ba năm, cũng sắp nghẹn chết, chịu hết nổi rồi nga.”

Bạch Hy kinh ngạc:” Ngươi… ngươi…”

“Đi.”  Diệp Ý Tiêu dùng khí lực thật lớn, đè lại hai chân, dứt khoát giúp Bạch Hy mặc quần, trực tiếp đem người từ ván giường túm lên, đẩy đám công nhân đang lố nhố đứng nhìn sang hai bên, kéo thẳng Bạch Hy đến bên chiếc Mercedes ML 63 AMG.

“Bạch Hy, ôi! Bạch Hy, người thế nào… “ Đại Vỹ cùng Đặng thúc vội vã từ công trường chạy lại, đáng tiếc chỉ kịp trông theo khói xe của Diệp Tổng.

Đặng thúc chau mày: “ Đại Vỹ, Bạch Hy sao lại có liên quan đến Diệp tổng? Lẽ nào bọn họ có quen trước sao?”

“Đặng thúc, ngươi đừng hỏi ta, ta cũng không giải thích được a.”

Đại Vỹ nhìn theo chiếc xe đã mất dạng, lòng thầm nghĩ: chiếc xe kia tính năng thật tốt nha! “ có hay không phần cơm cho Bạch Hy? Ân, cùng Diệp tổng đi khẳng định là được ăn sơn hào hải vị rồi, không cần ăn cơm rau dưa kham khổ ở công trường nữa.”