Đừng Nhìn, Anh Đầu Hàng

Chương 24

Edit: Kai’sa Team

Không ít người đang đứng trú ở nhà ăn, có lớp hai mươi, cũng có những lớp khác học thể dục, tiếng bước chân, tiếng nói chuyện hòa lẫn cùng tiếng mưa đổ như thác rất ồn ào.

Thiếu niên căng một cây ô đen lớn, dừng lại trong màn mưa đang không ngừng rơi xuống, vẫn là dáng vẻ uể oải, mặt mũi hời hợt, môi hơi cười, giọng nói rất bình thường, nhưng đủ để lọt vào tai mỗi người.

Ngay lập tức, tất cả mọi người đều không khỏi nhìn theo ánh mắt của anh đến chỗ tận trong cùng.

Những người biết Trì Ý là ai thì dùng ánh mắt hâm mộ nhìn sang, những người không biết Trì Ý là ai thì kéo người bên cạnh la hét hỏi xem ai là Trì Ý.

“Oa oa, đó là bạn cùng bàn của Tiếu Chỉ Hàn sao? Quan hệ của bọn họ tốt đến vậy à? Mặt mũi đủ lớn nhé, khiến Tiếu Chỉ Hàn phải cầm ô đến đón cậu ta.”

“Cậu chưa xem bài viết à? Người ta bàn tán hẳn hoi.”



Tiếng nói chuyện ở bên vẫn còn tiếp tục, nhưng Trì Ý chưa nghe được mấy câu đã bị đám nữ sinh hóng kịch vui đẩy về phía cửa.

Thấy Tiếu Chỉ Hàn đứng bên ngoài nhìn về phía cô, Trì Ý có chút buồn bực.

Quan hệ của bọn họ gần đây đúng là có dịu bớt, nhưng hình như không tốt đến mức này? Sao Tiếu Chỉ Hàn lại đến đưa ô cho cô?

Trì Ý đi xuống bậc thang trước nhà ăn, nhìn Tiếu Chỉ Hàn đang đứng ở dưới hai, ba bậc, mặt khó hiểu, “Tiếu Chỉ Hàn, cậu gọi nhầm người phải không?”

Tiếu Chỉ Hàn đi lên trước, che ô hết người cô, cây ô lắc lư khiến nước mưa rơi xuống bốn phía, khiến những người vây xung quanh họ phải lùi về sau mấy bước.

Bọn họ đứng ngoài cùng, lập tức trở thành mục tiêu công kích.

Tiếu Chỉ Hàn dùng một tay cầm ô, cúi người sát lại gần Trì Ý, một tay vốn đút túi quần thì giờ đưa lên khẽ búng trán cô hai cái, giọng mang ý cười.

“Không phải cậu tên Trì Ý sao? Chẳng lẽ ở đây có ai tên Trì Ý nữa?”

Đây là lần đầu Trì Ý bị Tiếu Chỉ Hàn làm cho bối rối.

Nói thì cứ nói, sao lại làm động tác thân mật như vậy.

Không đợi cô suy nghĩ, Tiếu Chỉ Hàn đã nói, “Đi thôi, tớ che cho cậu về lớp.” Anh nhìn mười mấy cặp mắt xung quanh, sau đó nhích lại gần Trì Ý một chút, thấp giọng, “Hay là cậu muốn ở đây làm khỉ cho người ta chiêm ngưỡng?”

Về lớp với Tiếu Chỉ Hàn hoặc ở đây làm khỉ cho người ta thưởng thức, Trì Ý chọn ngay vế trước.

Chiếc ô Tiếu Chỉ Hàn cầm rất lớn, đủ để che hai, ba người, nhưng Trì Ý vô thức giữ khoảng cách với Tiếu Chỉ Hàn, cho nên chiếc ô bỗng không che hết được.

“Cậu đứng xa thế làm gì?”

Trì Ý đang cúi đầu nhìn đường để tránh đạp lên mấy vũng nước, bỗng bất ngờ nghe thấy tiếng nói vang lên trên đầu.

“Hả?”

Trì Ý ngẩng đầu nhìn Tiếu Chỉ Hàn, nãy giờ đi đường cô hơi lơ ngơ, bởi vậy không nghe rõ lời Tiếu Chỉ Hàn nói.

Nhận thấy cô đang nhìn mình chăm chú, Tiếu Chỉ Hàn cúi đầu nhìn lại cô, nhưng mắt vừa chuyển thì thấy cách đó không xa có một chiếc xe nhỏ màu trắng đang lái tới bên này, chắc là giáo viên nào đó tan lớp chuẩn bị về nhà.

Tuy biết là chiếc xe đó sẽ không đâm vào bọn họ, thậm chí chỉ cần Trì Ý vừa nghiêng đầu sẽ thấy xe đang chạy tới. Tiếu Chỉ Hàn không giải thích được những suy nghĩ trong lòng mình, thoáng chốc có ý tưởng xuất hiện trong đầu anh, thế là anh không do dự kéo cánh tay Trì Ý đến gần mình.

“Có xe tới kìa.”

Tiếu Chỉ Hàn giải thích một cách mập mờ, cũng không nhìn ánh mắt của Trì Ý, đi thẳng về phía trước, hơi hất hàm, khẩn trương kéo tay Trì Ý, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.

Nếu không để ý trong chớp mắt lúc nãy, anh cuống tay cuống chân suýt buông ô ra thì còn cả vành tai không ngừng đỏ ửng nữa.

Đợi xe đi qua rồi, anh cũng không đẩy Trì Ý ra.

Nhưng mà Trì Ý hầu như không để ý đến những chi tiết nhỏ này.

Vai trái cô gần như chống vai phải của Tiếu Chỉ Hàn, hoặc nói chính xác hơn là nửa ngực phải. Áo khoác anh bị tuột mở ra, bao cô vào bên trong.

Thiếu niên bị ướt nửa dưới áo thun, khuôn ngực rắn chắc không ngừng truyền ra nhiệt độ, còn có cả hô hấp nóng bỏng qua lại, vây quanh cô.

Cả người cô như đang bị một bóng đen mang tên Tiếu Chỉ Hàn bao quanh, nói là chia nhau bầu không khí cũng không sai.

Trì Ý cảm thấy người mình có chút kì quái.

Máu trong đầu như thể chảy ngược vậy, không thở được, cả người choáng váng, căng lên, thậm chí còn thấy hơi nóng.

Thời tiết thế này mà cảm thấy nóng, đúng là rất bất thường.

Hình như cô có dầm vài giọt mưa, chẳng lẽ bị cảm rồi?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, tất cả bất thường đều được giải thích, ngay cả khi đối mặt với Tiếu Chỉ Hàn, Trì Ý cũng bình thường trở lại.

Khuôn mặt hơi đỏ ửng dần trở lại như mọi khi, cô theo bước chân của Tiếu Chỉ Hàn bước vào dãy phòng học.

Không biết có phải ảo giác không mà cô luôn cảm thấy hình như Tiếu Chỉ Hàn đi hơi chậm.

Không biết đã có mấy nữ sinh từ sau đi vượt qua nhìn bọn họ, sau khi đối mặt với ánh mắt của cô thì hào hứng đuổi theo chúng bạn.

Nhưng dù có đi chậm nữa thì phòng học cũng nằm ngay trên dãy phòng học trước mắt rồi.

Tiếu Chỉ Hàn gập ô sau lưng Trì Ý, nhìn về phía trước, trong lòng hơi tiếc nuối vì sao con đường này không kéo dài một chút.

Rõ ràng anh đi chậm vậy rồi mà đi chẳng được bao lâu đã tới.

Khi về lớp, bất ngờ thay, Trần Phát Chi đã chờ ở trong. Dù sao thì buổi chiều không có tiết, nếu không phụ trách chủ nhiệm lớp, Trần Phát Chi có thể không đến.

Lúc Tiếu Chỉ Hàn và Trì Ý bước vào, trong lớp gần như đã đầy đủ, tất cả thấy bọn họ thì hơi kinh ngạc.

Người xuất phát sớm nhất lại trở về cuối cùng, nãy về lớp không thấy còn tưởng hai người tránh đi đâu hôn nhau nữa.

Trần Phát Chi nhìn Tiếu Chỉ Hàn và Trì Ý một cái rồi thu mắt, “Vừa nãy các em ít nhiều gì cũng dính mưa rồi, thầy đã nhờ nhân viên nhà ăn nấu một chút canh gừng, lát nữa sẽ đưa tới, các em nhớ uống nhân lúc còn nóng nhé.”

Lời này vừa nói ra, bên dưới, những người quen uống canh gừng thì có sắc mặt khá tốt, nhưng những người không quen hoặc chưa từng uống lại biến sắc, không phải kêu rên thì túm lấy người khác truy hỏi.

“A! Tại sao phải uống canh gừng!”

“Canh gừng là kiểu gì, có phải vàng vàng cay cay không?”

Không biết người kia nghe được miêu tả này thì nghĩ đến cái gì, èo một tiếng, vẻ mặt ghét bỏ.

Trì Ý ngồi vào chỗ, thấy trên bàn để bài thi địa lí và ngữ văn, còn có bài báo in những bài luận văn xuất sắc trong khối của cuộc thi tháng,.

“Oa, bài luận văn của Trì Ý cũng có trên này.”

Trong lúc lộn xộn, không biết ai hô lên một tiếng, hầu hết mọi người đều nhìn về khuôn mặt bình tĩnh của Trì Ý, sau đó cúi đầu tìm lại bài luận văn mình vừa tiện tay nhét bậy vào hộc bàn.

Nghe nói vậy, động tác vò bài luận văn của Tiếu Chỉ Hàn ngừng lại, anh mở ra lại, đặt ở trên đùi.

Vừa nhìn đã thấy chữ viết đẹp đẽ ngay ngắn, kiểu chữ như thể được in.

Khi về anh nhất định phải dán lên tường, ngày nào cũng thưởng thức một lần.

Trì Ý ngẩng đầu nhìn Tiếu Chỉ Hàn một cái, sau đó lấy một bọc khăn giấy trong hộc bàn mình ra.

Cô chỉ chỉ vai trái anh, “Sao bên này cậu cũng bị ướt thế?”

Chẳng phải ô rất lớn sao?

Cho dù vừa nãy anh dầm mưa chạy về lớp lấy ô thì ở chỗ vai cũng không ướt đến độ như vậy.

Trừ khi anh nghiêng ô về phía cô.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Trì Ý bỗng giật mình.

Nhưng hình như đây là câu giải thích hợp lí nhất.

“Không sao.”

Tiếu Chỉ Hàn cúi đầu nhìn, còn tưởng có chuyện gì lớn mới khiến Trì Ý kinh ngạc như vậy, từ khi về đến bây giờ anh mới cảm thấy hơi nóng, nghĩ Trì Ý sẽ nhắm mắt làm ngơ, cho nên anh định cởi áo khoác ra.

Trì Ý nhanh chóng ngăn cản động tác anh cởi đồ, vẻ mặt nghiêm túc, “Thời tiết này dễ nhiễm lạnh lắm, cậu còn áo khoác khác trong lớp không?”

Cô nói thì nói như vậy, nhưng dù áo thun bên trong của Tiếu Chỉ Hàn không ướt thì mặc áo khoác ướt cũng rất khó chịu.

Trì Ý suy nghĩ một hồi, sau đó không do dự lôi cặp nhét sâu trong hộc bàn ra, lấy áo khoác của mình.

“Nếu cậu không ngại thì mặc của tớ đi?”

Áo khoác đồng phục mùa đông của học sinh Nhất Trung Nam Thành rất rộng, Trì Ý lại thích mặc đồ thùng thình, cho nên đồng phục rộng hơn những nữ sinh khác rất nhiều.

Nhưng Tiếu Chỉ Hàn mặc thì có thể hơi chật, cho nên Trì Ý mới bảo anh mặc.

Ít nhất sẽ không để không khí lạnh xâm nhập cơ thể.

Tiếu Chỉ Hàn hơi sửng sốt một chút, vô thức nhận lấy.

Con mẹ nó đúng là chiếc bánh từ trên trời rơi xuống. Nếu không phải bây giờ đang ở trong lớp học, Trì Ý ở bên cạnh nhìn, Tiếu Chỉ Hàn cảm thấy mình đủ biến thái để cúi đầu ngửi thử.

Rốt cuộc là dùng bột giặt gì vậy, sao có thể thơm như thế.

Phương Vũ Thành ở đằng trước đợi Tiếu Chỉ Hàn và Trì Ý “liếc mắt đưa tình xong” mới dám đặt canh gừng trong tay xuống bàn bọn họ.

Trì Ý cụp mắt, ngửa đầu hào sảng uống một hơi hết canh gừng trong ly, sau đó ném vào giữa túi rác.

Tiếu Chỉ Hàn thì ngược lại, anh cau mày đẩy canh gừng về phía Phương Vũ Thành, “Thứ gì đây, mau lấy đi.”

Ở xa cũng ngửi được mùi.

“Hàn ca,” Mặt Phương Vũ Thành sắp nhăn thành quả mướp đắng, tận tình khuyên, “Đúng là mùi vị nó không ngon thật, nhưng chúng ta mắc mưa, ít nhiều gì cậu cũng phải uống chứ? Thật ra thì mùi vị cũng chấp nhận được.”

Tiếu Chỉ Hàn gật đầu, cầm chiếc ly duy nhất lên, đưa đến trước gương mặt đầy mong đợi của Phương Vũ Thành, “Cậu thích thì uống nhiều vào một chút.

Phương Vũ Thành ngơ ngác.

Anh nói mình thích lúc nào?

Trì Ý đang cúi đầu im lặng đọc sách bên cạnh bỗng ngẩng đầu, nhìn thẳng về Tiếu Chỉ Hàn, “Cậu đơn giản là không thích uống canh gừng? Hay là cậu ghét mùi vị lưu lại trong miệng của canh gừng?”

Không đợi Tiếu Chỉ Hàn trả lời, Trì Ý lại nói, “Nhưng cậu đúng là vừa mới dầm mưa, cho nên phải uống một chút chứ?” Cô hơi ngừng lại, “Uống xong sẽ có thưởng.”

Tiếu Chỉ Hàn quả thật được sủng mà sợ.

Chỉ trong mười phút, tính cả lần này, Trì Ý đã chủ động quan tâm anh hai lần.

Còn cả cái giọng dỗ trẻ con này nữa, chuyện gì đang xảy ra vậy.

Có điều nói thật, anh khá là khoái.

Phương Vũ Thành cố gắng kìm nén cảm xúc, quay đầu trở lại.

Buồn cười quá.

Đừng chỉ nhìn mặt Hàn ca đầy bình tĩnh, trong lòng không biết đã cười thầm đến thế nào rồi.

Đúng như dự đoán, không mấy giây sau, anh liền nghe thấy giọng nói của Hàn ca truyền tới từ sau lưng, “Uống xong rồi, thưởng đi?”

Anh không nhịn được, gục xuống bàn cười một trận thật to, khiến cho Lạc Gia Thiện đang không hiểu gì đơ ra.

Trì Ý cau mày, dường như không ngờ Tiếu Chỉ Hàn sẽ phản ứng như vậy.

Cô chỉ là nhớ tới trước kia cháu gái nhà họ hàng cũng được dỗ uống thuốc như vậy, không ngờ biện pháp này lại phù hợp với Tiếu Chỉ Hàn.

Thế nhưng lời đã nói ra rồi, canh gừng người ta cũng uống xong, phần thưởng nhất định phải chu đáo.

Dưới ánh mắt mong đợi của Tiếu Chỉ Hàn, Trì Ý mò mẫm dưới hộc bàn một hồi.

Cô lấy một que kẹo Alpenliebe hương chanh ra. Cái này là lần trước Tiếu Chỉ Hàn mua còn dư.

Cũng không biết là sợ Tiếu Chỉ Hàn từ chối hay sao mà Trì Ý như bị ma xui quỷ khiến bóc vỏ kẹo, dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ cầm que kẹo, đưa đến trước miệng Tiếu Chỉ Hàn.

Khi anh vô thức hoặc giật mình mở miệng ra, cô bèn nhét que kẹo Alpenliebe vào.

Sau khi xong xuôi, Trì Ý thở phào nhẹ nhõm, mở to mắt nhìn Tiếu Chỉ Hàn, “Được rồi, phần thưởng quá thích hợp.”

Tiếu Chỉ Hàn ngậm que kẹo Alpenliebe trong miệng, nhướn mắt một cái, lúc nhìn về phía Trì Ý thì bỗng bật cười.

“Trì Ý, phần thưởng của cậu thật là độc đáo.” Anh cười khẽ một tiếng, “Lấy kẹo tớ mua cho cậu để thưởng tớ à?”

Trì Ý lần đầu tiên cảm thấy hơi ngượng ngùng, cô dừng động tác trên tay, nhìn Tiếu Chỉ Hàn, có chút phiền não, cô dùng giọng thương lượng, “Bỏ qua đi, lần sau đền bù nhé?”

Cô nháy mắt một cái, giọng nói yêu kiều nũng nịu.

Thật con mẹ nó ngọt rụng tim anh.

Tiếu Chỉ Hàn biết, nếu không phải Trì Ý cảm thấy áy náy khi vì mình mà anh bị ướt, nhất định cô sẽ không bao dung với thái độ được voi đòi tiên như thế này.

Cho nên anh phải biết điểm dừng, ngậm que kẹo, anh chỉ cảm thấy vị ngọt rát lòng.

“Nể cậu,” Tiếu Chỉ Hàn nghiêng đầu nhìn cô, âm cuối kéo dài, chứa đựng vẻ thân mật khó nói, “Tớ bỏ qua cho đấy.”

Tiết tự học vừa diễn ra được một nửa thì Trần Phát Chi cầm một tờ giấy in thành tích đi vào.

“Đây là thành tích thi tháng lần này, các em đối chiếu một chút, tự sửa chỗ sai, nếu không có gì sai thì tích vào.” Trần Phát Chi vừa nói vừa chuyển tờ giấy xuống, bắt đầu từ bàn thứ nhất tổ một, “Xem của mình là được, không nên xem của người khác, các em cố gắng hoàn thành trước khi tan học, chiều nay là cơ hội chỉnh sửa cuối cùng, tối nay thống nhất xếp hạng.”

Đợi Trần Phát Chi vừa đi, mấy người tổ ba tổ bốn không đợi kịp, đến vây quanh tổ một xem, thậm chí cầm điện thoại chụp mấy tấm hình, chuẩn bị về chỗ ngồi thưởng thức một phen.

Vẫn là lớp trưởng lên tiếng trước, bảo người trước mặt chụp rồi gửi vào nhóm lớp.

Vừa mở tấm hình mới được gửi lên nhóm lớp, Đường Tư Kỳ thấy thành tích của Trì Ý trước tiên.

Không chỉ bởi vì thứ tự của cô gần chót lớp mà còn vì thành tích của cô bỏ xa cả đống người.

Thành tích các môn khác tốt không nói, ngay cả ba môn tự nhiên cũng đạt điểm tuyệt đối.

Đề thi tự nhiên của khoa xã hội quả thật đơn giản, nhưng không dễ đến mức có thể ung dung thi được điểm tuyệt đối, hơn nữa còn là đạt điểm tuyệt đối cả ba môn.

Cô ta nghiêng đầu nhìn Trì Ý ngồi sau, chỉ thấy Tiếu Chỉ Hàn ngậm một que kẹo Alpenliebe, tiến đến trước mặt cô tươi cười, không biết là đang nói gì.

Cô ta chưa từng thấy dáng vẻ kia của Tiếu Chỉ Hàn, dáng vẻ cười đùa hí hửng với một nữ sinh, giữa hai hàng lông mày có vài phần khẩn trương, thậm chí anh không biết rằng ánh mắt mình nhìn Trì Ý sáng đến nhường nào.

Bàn tay nắm vạt áo đồng phục để dưới bàn từ từ chặt lại.

Tiếu Chỉ Hàn vẫn luôn không quá quan tâm đến thành tích, thấy điện thoại di động sáng lên cũng không có phản ứng gì, vừa muốn ấn tắt thì thấy tin nhắn nhảy lên.

“Điểm tuyệt đối ba môn tự nhiên, đầu óc Trì Ý làm bằng gì thế móa ơi.”

“Thành tích này, lần đầu tớ biết điểm tuyệt đối thì ra là 750 đấy.”

“Đúng rồi Trì Ý đâu, phải biết Trì Ý là người vừa chuyển tới đấy.”

“Bạn cùng phòng của Trì Ý là ai vậy oa oa…”

Tiếu Chỉ Hàn mở hình ra, vừa nhìn đã thấy thành tích phía dưới của Trì Ý.

Tờ thống kê thành tích mà Trần Phát Chi đưa này không sắp xếp hạng lớp và hạng khối cuối cùng, nhưng với thành tích này của Trì Ý, hẳn là sẽ đứng đầu khối.

Anh mở danh sách thành viên trong nhóm lớp ra, phát hiện Trì Ý không có ở trong nhóm, ánh mắt chợt lóe, nghiêng cả người đến gần Trì Ý, “Cậu biết thứ hạng lần này của mình chưa?”

Động tác viết chữ của Trì Ý ngừng lại, cô quay đầu về phía Tiếu Chỉ Hàn.

Đối mặt với Trì Ý ở khoảng cách gần như vậy, Tiếu Chỉ Hàn bỗng thấy mất tự nhiên, chẳng qua là anh giấu rất nhanh, vẫn là dáng vẻ huênh hoang nhàn đạm đó.

Nhưng dáng vẻ này dưới cái nhìn của Trì Ý thì lại thành “Tớ biết đấy, chỉ cần cậu xin tớ sẽ nói cho.”

Thấy Trì Ý chỉ nhìn anh mà không nói lời nào, Tiếu Chỉ Hàn bèn mở miệng, “Cậu không lo lắng vụ đặt cược với Đới Trường Sinh sao?”

“Không lo lắng.” Trì Ý cụp mắt xuống, bình tĩnh, sau đó nói một cách rất chắc chắn, “Thầy chủ nhiệm nói với tớ không cần lo lắng.”

Thật ra thì vào sáng hôm qua, lúc Trần Phát Chi gọi cô ra ngoài, trên đường đi đến văn phòng đã nói không ít lời với cô.

Bao gồm cả thành tích các môn lần này của cô. Các giáo viên sửa hầu như có một điểm chung, đó là thấy bài nào cao điểm mà hài lòng sẽ không nhịn được tháo đinh ra xem đó là học sinh lớp nào. Cho nên khi phần lớn mọi người chưa biết được kết quả thì Trần Phát Chi đã nói thành tích các môn cho cô biết để tính toán trong lòng rồi.

Nếu thầy chủ nhiệm cũng đã chắc chắn là cô đứng đầu khối thì Trì Ý không hề lo lắng một chút nào.

Tiếu Chỉ Hàn giả vờ sao, anh còn định nói cho Trì Ý biết thành tích của cô đấy, kết quả là người ta không quan tâm, ngay cả một câu cũng không nói được.

Anh cảm thấy mình vẫn có thể vớt vát được đôi chút, ho khan một tiếng, “Có bút không, cho tớ mượn một cây?”

Bình thường anh không cầm bút mà hay lấy từ đám Phương Vũ Thành.

Trì Ý không suy nghĩ nhiều, lấy một cây bút trong túi ra đưa cho Tiếu Chỉ Hàn.

Thân bút màu hồng, đầu bút là một hình tròn màu trắng, nắp bút là đầu của một cô bé hoạt hình có tóc nâu ngắn, mặt mũi có vài phần tương tự với Trì Ý.

Tiếu Chỉ Hàn chỉ chăm chú nhìn nắp bút, không để ý tới tay Trì Ý, lúc nhận bút liền vô tình đụng phải tay cô.

Ấm áp, còn có cảm giác rất mềm mại.

“Trì Ý, sao tay cậu lại nhỏ như vậy?”

Tiếu Chỉ Hàn ngẩn ra, nhưng cũng phản ứng rất nhanh, lúc vừa chạm vào tay trái của Trì Ý thì trực tiếp áp lên.

Đổi một tư thế khác.

Từ vô tình chạm tay trở thành cưỡng ép mở bàn tay cô ra, mười ngón tay áp chặt vào nhau.

Da trên mu bàn tay của Tiếu Chỉ Hàn cũng rất trắng, năm ngón tay lộ rõ khớp xương, móng tay được cắt tỉa thường xuyên trơn bóng, đôi tay thon dài đẹp đẽ thậm chí còn dài hơn của Trì Ý một đoạn lớn.

Nhưng tư thế này, quá mập mờ.

Chỉ cần ngón tay ai không cẩn thận cong một chút sẽ trở thành kiểu mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Trì Ý nhìn bàn tay của mình hợp chung với Tiếu Chỉ Hàn mất mấy giây.

Sau đó cô ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen nhánh của anh, nói một cách chậm rãi.

“Ngồi cùng bàn mà cậu dám chiếm tiện nghi của tớ sao?”