Dục Vọng Chiếm Hữu

Chương 26

Sau khi tỉnh lại, cô vẫn kích động như trước, làm loạn ầm ĩ, vì thế bị y tá tiêm một mũi an thần. Nửa tỉnh nửa mê mấy ngày, khi mở mắt ra, cô tuyệt vọng phát hiện rằng Uông Nhất Sơn vẫn ở bên cạnh mình.

Sau đó, Uông Nhất Sơn kiên quyết đưa cô về nhà, mời bác sĩ riêng hằng ngày đến kiểm tra.

Ba ngày sau khi ra viện, Hứa Triển đã tỉnh táo lại, rốt cuộc cũng có thể bình tĩnh nói chuyện với Uông Nhất Sơn: “Tôi không bị điên, đừng bảo đám lang băm này tiêm thuốc an thần cho tôi!”

Mấy ngày nay, Uông Nhất Sơn không đến công ty. Nghe thấy câu đó, anh ta ngẩng đầu, nhìn Hứa Triển đang dựa vào thành giường.

Nhiều hôm liền, cô không những làm loạn mà còn không chịu ăn gì, chỉ dựa vào thuốc dinh dưỡng để sống. Lúc này, đầu tóc cô bù xù, vẻ mặt uể oải, cằm gầy, trông thật chẳng giống người bình thường nhưng lại dứt khoát nói mình không điên.

Vị bác sĩ đang đứng bên cạnh đã bơm thuốc vào xi lanh, nghe thế thì liền ngẩng đầu nhìn Uông Nhất Sơn.

Uông Nhất Sơn gật đầu, nói: “Bác sĩ Dương, phiền ông ra ngoài chờ một chút, lát nữa cần sẽ gọi ông.”

Lúc bác sĩ ra ngoài, Uông Nhất Sơn liền vào nhà tắm xả nước, rồi lại đến tung chăn ra, bế Hứa Triển lên. Chịu dằn vặt một trận như vậy, cơ thể vốn đã chẳng đẫy đà gì lại càng còm nhom hơn.

Hứa Triển ngoan ngoãn dựa vào người anh ta, để mặc cho anh ta cởi bỏ bộ quần áo rộng thùng thình trên người mình. Thứ mỗi ngày tiêm vào cơ thể mình không chỉ có mỗi thuốc an thần đấy chứ? Nếu không, tại sao bây giờ cả người cô lại uể oải như vậy, còn không có sức nhúc nhích?

Cởi hết quần áo, Uông Nhất Sơn nhẹ nhàng đặt cô vào bồn nước, rồi cũng vào theo.

Cô như một đứa trẻ sơ sinh, giơ cánh tay đầy vết kim tiêm lên, để mặc cho anh ta kiểm tra, lau rửa sau lưng trước ngực, thậm chí khi anh ta tách hai chân ra, Hứa Triển cũng chẳng buồn khép đùi lại như trước đây. Cô im lặng cúi đầu, nhìn bàn tay đang kì cọ giữa hai chân mình.

Cuối cùng cũng tắm xong, rồi mặc quần áo sạch sẽ, Uông Nhất Sơn bế cô xuống tầng một, đặt cô dựa vào chiếc salon mềm. Anh ta bưng một bát cháo loãng đến, cô chỉ húp hết non nửa bát, còn lại là anh ta ăn. Đặt bát sang một bên, anh ta quay đầu hỏi Hứa Triển: “Có muốn ra ngoài phơi nắng không?”

Hứa Triển gật đầu. Vì vậy, Uông Nhất Sơn lại bế cô ra vườn hoa nhỏ sau biệt thự.

Khuôn viên giữa ngọn núi nổi bật, có thêm một kiến trúc tách biệt nhưng không hề lạc lõng. Trong sân có đài phun nước, có hồ bơi, chòi hóng mát, những khóm tu-líp vàng cũng đang độ nở hoa.


Hai người ngồi xuống ghế. Hứa Triển đã mấy ngày không thấy ánh mặt trời, lúc này, các lỗ chân lông như giãn ra, cô thư thái cảm nhận hương hoa vây quanh mình. Uông Nhất Sơn để đầu Hứa Triển dựa vào vai mình, rồi thong dong vuốt mái tóc mềm của cô.

“Anh có thể sắp xếp kiểm tra huyết thống của chúng ta được không?” Hứa Triển nhắm hờ mắt, đột nhiên hỏi.

Uông Nhất Sơn cứng người, sau đó lại trầm tĩnh nói: “Không có cái đấy cũng không sao. Có thay đổi được gì không?”

Hứa Triển không nói nữa, nhưng trong lòng thì cười lạnh. Xem ra, tên súc sinh này cũng không phải đã mất hết lương tâm, cũng muốn dùng chút thủ đoạn dối trá để mình được thoải mái.

“Hai hôm nay tôi không đi học, giáo viên có gọi điện đến không?” Hứa Triển không tiếp tục đề tài cấm kỵ đó nữa, điện thoại của cô vẫn trong tay Uông Nhất Sơn, không biết anh ta có xin nghỉ giúp cô không.

“Anh bảo bố dượng em làm thủ tục bảo lưu một năm cho em rồi.” Hứa Triển vừa nghe thấy đã ngẩng phắt dậy, “Tại sao?” Thuốc chưa ngấm, muốn cao giọng cũng phải cố hạ xuống.

Uông Nhất Sơn cụp mắt, hôn một cái lên má Hứa Triển rồi nói: “Dạo này em không khỏe, hai hôm nữa anh sẽ đưa em ra nước ngoài tĩnh dưỡng, đợi khỏe lại đi học cũng không muộn.”

Hứa Triển có thể nhìn ra được từ vẻ mặt anh ta, bảo lưu kết quả đã xong rồi, chuyện đi học lại mà anh ta nói, có lẽ chỉ là “hoa trong gương, trăng trong nước”! Vì muốn khống chế cô, anh ta đã chặn đứt mọi đường lui của cô rồi.

“À phải rồi, Bạch Gia Nặc có gọi điện cho em.” Đột nhiên, Uông Nhất Sơn hờ hững nói, nhưng hai mắt lại nhìn Hứa Triển chằm chằm, “Em có liên lạc với hắn?”

Nghe xong, cô thầm run sợ. Về nhà một chuyến, trời long đất lở, suýt nữa quên mất chuyện này. Sau khi Uông Nhất Sơn nghe điện thoại, không biết Bạch Gia Nặc có tùy cơ ứng biến không?

Lúc này, Hứa Triển thầm thấy may vì cơ thể mình suy nhược, vẻ đờ đẫn trên mặt không có gì lạ thường, “Ở tiệc nhà cục trưởng Thiệu, tôi làm bẩn quần anh ta nên anh ta sống chết đòi tôi trả tiền giặt là.” Uể oải nói xong, Hứa Triển cố tình liếc Uông Nhất Sơn, “Người nhà của bạn gái anh thiếu tiền à? Anh trai cô ta còn không trả nổi tiền giặt quần.”

Ánh mắt Uông Nhất Sơn sâu như hồ nước, anh ta yên lặng nhìn cô một lúc rồi mới nói: “Anh sẽ đưa cho hắn một cái quần mới.”

Thừa dịp Uông Nhất Sơn không chú ý, Hứa Triển gọi điện cho mẹ. Bất kể kết quả thế nào, cô cũng phải hỏi cho ra chân tướng, nhưng tiếp điện thoại lại là một người xa lạ. Hỏi Uông Nhất Sơn, anh ta lại thờ ơ như chuyện nhỏ, rằng đã mua cho người nhà cô một căn hộ trong khu mới xây ở nội thành, căn nhà cũ đã bán cho người khác rồi.

Trương Đại Hiền thật dễ mua chuộc, chỉ cần một căn hộ đã dễ dàng khiến ông ta trở thành tay sai cho Uông Nhất Sơn, mà mẹ và em trai Hứa Triển cũng bị Uông Nhất Sơn khống chế trong lòng bàn tay. Vì không liên lạc được với mẹ sinh lo âu, cô lại làm ầm lên với Uông Nhất Sơn một trận, đến lúc sôi máu nhất liền cầm con dao gọt hoa quả lao về phía anh ta. Đáng tiếc, còn chưa lao đến, dao đã bị anh ta cướp được. Lưỡi dao rạch một đường trên tay anh ta, nhưng vẻ mặt anh ta không chút thay đổi.


Bây giờ, cầm thú đã thay đổi sách lược. Trước kia, dù anh ta có phần cổ quái, nhưng đa số thời gian đều nở nụ cười xấu xa và nụ hôn mãnh liệt để kết thúc tính tình ương bướng của cô, còn hiện giờ, ngay cả thiện ý ngụy trang cũng không còn.

Đầu ngón tay động đậy, giọt thuốc nước lại truyền vào, cô miên man ngủ nguyên một ngày.

Cá chậu chim lồng, còn từ nào hay hơn để miêu tả tình cảnh của cô lúc này? Một tuần trôi qua, hoạt động mỗi ngày của cô chỉ trong phạm vi biệt thự và vườn hoa, di động không có, điện thoại rút dây, máy tính không kết nối mạng, chỉ có thể xem phim hoặc chơi điện tử. Không nhớ số, cô muốn gọi cho Quách Lâm Lâm cũng không thể.

Bị giam trong mảnh đất ba mẫu, mấy lần muốn xuống núi, cô đều bị Uông Nhất Sơn từ chối. Hứa Triển biết, Uông Nhất Sơn đang nuôi mình như thuần dưỡng thú cưng, sau đó mình sẽ như con ếch trong nước ấm, từ từ thích nghi, bị anh ta thong thả lột da, đun sôi nước, rồi cắn nuốt đến không còn một mảnh…Mà con thú cưng này chỉ có thể phe phẩy đuôi nghe lời, như vậy mới khiến chủ nhân được vui. Hứa Triển biết điều, không phản kháng.

Nhưng, đêm qua, anh ta vốn vẫn ngủ ở phòng bên cạnh mấy hôm nay, đột nhiên lại mò lên giường cô vào đúng đêm khuya. Hứa Triển bị đánh thức, chớp mắt đã bị lột sạch, nằm gọn dưới anh ta.

Đương nhiên Hứa Triển biết anh ta muốn làm gì. Nghĩ đến việc sắp phải trải qua sự khuất nhục trái đạo lý, một Hứa Triển luôn lạc quan lần đầu tiên trong đời muốn cắn lưỡi tự vẫn.

Tuy nhiên, sao Uông Nhất Sơn lại đồng ý để cô bước trên con đường thênh thang đó? Khi cởi quần áo của cô, anh ta nghiêm túc nói: “Có phải cảm thấy không thể chịu nổi không? Có phải muốn chết không? Nếu em nghĩ anh không thích đường ngang ngõ tắt, anh nhất định sẽ dùng thủ đoạn mà em không thể nghĩ ra nổi, cho mẹ em phải nhục nhã gấp nghìn lần!”

Tên này điên rồi, mà nói được thì sẽ làm được…

Hứa Triển thử thả lỏng cơ thể, thử thôi miên chính mình, nhưng bàn tay kia thật sự khiến cô buồn nôn.

Màn đêm đen kịt bao phủ mặt đất, chỉ có tấm rèm cửa trắng khẽ lay động, một tiếng nức nở vang lên trong không gian tĩnh mịch nhanh chóng bị đôi môi nóng bỏng nuốt trọn.

Trên giường, hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau. Người đàn ông chặn miệng cô gái, lại mút lấy cái lưỡi không ngừng trốn tránh. Hứa Triển bị anh ta hôn đến mức thở gấp, bộ ngực trắng nõn cũng bị đè ép khổ sở.

“Thật muốn nhai nát em luôn.” Uông Nhất Sơn nói ra điều hạ lưu nhất, dường như vì muốn trả thù, hàm răng cắn mạnh đầu lưỡi đang ở trong miệng mình. Hứa Triển đau buốt, co người lại.

“Mùi vị không tồi! Nhưng anh thích ăn cái này hơn…” Nói xong, anh ta lật người cô, một tay giữ hai tay cô trên đỉnh đầu, nhấc vòng eo mảnh khảnh lên, bờ mông trắng mịn hiện rõ dưới ánh trắng xuyên qua cửa sổ. Bàn tay còn quấn gạc của ta hạ dần xuống thắt lưng, men lên bờ mông tròn, nhẹ nhàng vuốt ve. Tiếp theo, ngón tay mơn trớn đi vào nơi cấm địa, rồi anh ta cúi đầu xuống.

Hứa Triển không hiểu tại sao anh ta lại thích trêu đùa chỗ đó của mình. Không phải đàn ông vốn thích phụ nữ làm chuyện tương tự với mình hơn hay sao? Nhưng sự kích thích sinh lý không khống chế được, khi hơi thở nóng rực phả vào giữa hai chân, cô đã không nhịn được rồi.

Tầm tối đã được tiêm thuốc, đóng cửa mọi cảm giác, có phải như vậy càng dễ thong dong đối diện với sự nhục nhã này?

Khi Uông Nhất Sơn ngẩng đầu, thân dưới lập tức thế chỗ cho đôi môi, thay đổi phương hướng một chút, liên tục thẳng tiến, mỗi lần một sâu hơn, dường như muốn phá vỡ thân mình nhỏ nhắn bên dưới.

Hứa Triển cắn răng chịu đựng một lúc lâu, rốt cuộc cũng không thể chịu nổi anh ta, ra sức giãy giụa, lớn tiếng kêu: “Không! Cứu tôi! Cứu tôi với!”

Uông Nhất Sơn đưa hai tay phủ lên ngực cô, thân dưới không tiếp tục vào mà cố tình dây dưa, khuôn mặt đẫm mồ hôi. Anh ta nở nụ cười đầy nguy hiểm: “Đây, đây, chỉ anh mới có thể cứu em!”

Nước mắt lặng lẽ chảy qua má rồi nhỏ xuống ga giường. Hứa Triển thầm nhắc nhở mình: Đây là lần cuối cùng rơi nước mắt, vì không một kẻ nào sẽ thương và bỏ qua cho mày vì nước mắt…