Dục Vọng Chiếm Hữu

Chương 11

Hình tượng Uông Nhất Sơn trong mắt Quách Lâm Lâm đang từ phấn trắng sang đen sì. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện Uông Nhất Sơn làm với Hứa Triển, cô nàng vẫn thấy rất khó tin.

Cô gái nhỏ rầu rĩ tiếc nuối: “Không ngờ khẩu vị của Uông Nhất Sơn lại quái đản thế! Với cậu mà cũng ra tay được?”

Đây đâu phải phòng riêng đâu! Hứa Triển không thèm nói gì, lẳng lặng xé gói mực khô ra, thừa lúc thầy quay lên viết bảng liền nhét một miếng vào miệng.

Lúc trở lại phòng, Hứa Triển bất ngờ phát hiện ra tất cả hành lý của mình đều đã được thu dọn xong xuôi. Dì Lưu ở nhà Uông Nhất Sơn và người tài xế đã đặt đống hành lý đó vào xe đỗ ở phía dưới rồi.

“Sao cô lại động đến đồ đạc của cháu?” Mặc dù biết người phụ nữ này, nhưng Hứa Triển không thể nói bằng giọng điệu tốt được.

Dì Lưu cũng không để tâm, chỉ chậm rãi nói: “Uông tổng dặn dò như vậy, nếu cô làm sai gì thì cháu cứ nói ra, chân tay cô vụng về, chỉ sợ làm hỏng đồ đạc.”

Hứa Triển không đành lòng làm khó người phụ nữ đáng tuổi mẹ mình, một người đi làm công ăn lương vốn đã chẳng dễ dàng gì.

Nhưng bắt cô phải ngoan ngoãn đi theo, không có cửa đâu!

Hứa Triển bảo tài xế mở cốp xe rồi tự mình lôi hành lý ra ngoài. Người tài xế và dì Lưu nhìn nhau, không dám ngăn cản. Sau đó, tài xế lấy điện thoại ra, có vẻ là muốn gọi cho Uông Nhất Sơn.

Một lát sau, người tài xế đưa điện thoại cho Hứa Triển, cô cắn răng nhận lấy.

Uông Nhất Sơn không nói lan man, lời ít mà ý nhiều. Anh ta đã trả phòng, nếu cô không đi, không những có khả năng phải ngủ ngoài đường, mà còn khiến Uông tổng mất hứng, lô ảnh kia sẽ bị phát tán!

“Nếu tôi muốn đối phó với em, lúc nào cũng có cách…” Lời nói này vô cùng hợp lý!

Chả sớm thì muộn, Hứa Triển đã từng nghĩ, phát tán thì phát tán đi, ai sợ ai!

Nhưng trải qua sự việc lúc trưa, thế nào là miệng lưỡi thế gian, cô hoàn toàn cảm nhận được rồi. Thử tưởng tượng một chút, nếu như bạn học nam hay thầy giáo mà ngồi trước màn hình máy tính và xem những bức ảnh kinh tởm đó, tuổi hai mươi của Hứa Triển thật sự thảm.

Mới ngớ người một lúc mà người tài xế đã lại kéo hành lý của cô lên xe, còn mở cửa chờ cô.

Cô gái nhỏ sửng sốt, lại ngẩng đầu nhìn khu ký túc, bao nhiêu ô cửa sổ đều có mấy cái đầu thò ra nhìn.

Suy đi tính lại, cuối cùng, Tôn Đại Thánh vẫn phải ngồi vào xe.

Khi đến biệt thự trên núi, Uông Nhất Sơn vẫn chưa về.

Hứa Triển nhìn quanh một vòng, cuối cùng chui vào phòng làm việc của Uông Nhất Sơn. Máy tính thì mở được, nhưng các tập dữ liệu bên trong đều có mật khẩu, không thể mở ra. Không biết tên khốn đó có lưu ảnh trong này không?

Cô thử sức gỡ ổ cứng của máy tính ra, nhưng cả máy chỉ thấy liền một khối, không biết phải lấy ở đâu. Cuối cùng, Hứa Triển dứt khoát rót một cốc nước, thỏa mãn nhìn làn khói xanh bốc lên. Tất cả mọi thứ trong máy tính đều không thoát nạn, đều phải chịu khổ dưới tay Hứa Triển.

Làm xong mọi chuyện, Hứa Triển phủi phủi tay ra khỏi phòng.


Cô không muốn chờ trong phòng ngủ như một cung nữ may mắn được sủng ái. Vì vậy, cô cố gắng ngồi trên salon trong phòng khách. Bàn thức ăn lần này của dì Lưu vẫn khiến người ta chảy nước miếng như cũ.

Nhưng trái tim cô nàng Hứa đang bị “tổn thương”, đâu còn hứng thú ăn uống! Khoanh chân thẫn thờ ngồi trên ghế, cô đang nghĩ xem nên nói thế nào để thuyết phục Uông Nhất Sơn thả mình ra.

Mười giờ tối, Uông Nhất Sơn vẫn chưa về.

Hứa Triển mệt, lưởng vưởng nguyên một ngày một đêm, một mình chiến đấu với cặp đôi chó má, đâu dễ dàng gì. Xoay xoay khớp cổ, cô nằm xuống ghế, ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ chập chờn, cô cảm thấy có người thô lỗ lay người mình. Cô nàng Hứa mơ màng mở mắt, phát hiện ra Uông Nhất Sơn đang sa sầm mặt mày nhìn mình. Thấy Hứa Triển tỉnh, anh ta liền hỏi: “Mặt em bị sao thế này?”

Hứa Triển trừng mắt nhìn, “Bạn gái anh cào.”

Uông Nhất Sơn nhíu mày, hung hăng giật cà vạt xuống rồi vứt sang một bên, sau đó đứng dậy đi lấy hộp thuốc. Đổ cồn i-ốt vào bông, anh ta chấm chấm lên những vết xước đo đỏ.

Đàm phán cũng phải chú ý đến bầu không khí, cô nàng Hứa biết mình không thể nào chọc điên kẻ trước mặt này, vì vậy đành phối hợp, sau đó cẩn thận nói: “Chuyện này…anh như vậy, bạn gái anh đau khổ lắm đấy, cô gái xinh đẹp đó, không dễ gì gặp được. Anh phải quý trọng…Ai ui…”

Đột nhiên tay Uông Nhất Sơn ấn mạnh hơn, khiến Hứa Triển đau suýt khóc.

“Em có ngu không? Cô ta cào em mà em không biết trốn hả? Chỉ giỏi làm tôi sôi máu! Cái mặt vốn đã chả đẹp đẽ gì, giờ trông càng như mặt lợn!”

Có ai không nói lý lẽ như thế này không? Đột nhiên Hứa Triển phát hiện ra sự hiểu biết của mình về thế giới này còn quá hạn hẹp! Trong lúc nhất thời, cô không biết nên cãi lại Uông Nhất Sơn thế nào.

Sau khi bôi thuốc xong, Uông Nhất Sơn kéo tay Hứa Triển và nói: “Đi, lên tắm rồi ngủ tiếp.”

Mông Hứa Triển như đeo đá, cô ngồi bất động trên ghế. Uông Nhất Sơn hiểu cô đang sợ gì, liền nghiêm túc nói: “Yên tâm, chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ không mạo phạm đến em!”

Hứa Triển ngây thơ găm từng chữ thô thiển một trong tai, trừng mắt liếc xéo Uông Nhất Sơn.

“Em mà còn nhìn tôi như vậy, có tin tôi thịt em ngay trên ghế này không?”

“…”

Sau khi bị Uông Nhất Sơn tóm lên tầng, Hứa Triển kinh ngạc phát hiện ra, cả căn phòng ngủ đã thay đổi hoàn toàn.

Ga giường đã được đổi thành màu trắng sữa ấm áp, gần cửa sổ có kê một chiếc bàn trang điểm hiện đại. Mỗi góc của căn phòng đều trang trí theo phong cách nữ.

Đống ảnh còn chưa biết đã được xóa hay chưa, vẫn còn phải bàn bạc kỹ lưỡng, còn phải thận trọng với anh ta. Hứa Triển thầm thuyết phục mình: Không phải chỉ là tạm thời thay đổi bạn cùng phòng sao! Là nam cũng không có gì phải sợ. Chỉ cần qua đêm nay, sau khi anh ta không còn bản gốc ảnh nữa, mình sẽ lập tức quay về trường.

Nói đùa! Kể cả có tiền, nhưng đây là xã hội pháp trị, qua mặt pháp luật nhà nước được không?

Nhưng anh bạn cùng phòng này thật sự không có đạo đức, tắm xong không thèm mặc quần áo, chỉ quây một cái khăn tắm quanh nửa người dưới, còn lượn lờ khắp nơi.


Hứa Triển là con gái nhà lành, nhìn đàn ông ở trần một nửa, liệu có cần phải tỏ vẻ hoảng sợ hay xấu hổ không?

“Anh…nói phải giữ lời!”

Uông Nhất Sơn cởi khăn tắm, thoải mái nằm xuống giường, nói một cách thâm thúy, “Tôi không giống bọn vô lại…Lời hứa với em, tôi lúc nào cũng là, nói thì sẽ làm được…”

Hứa Triển không nghe thấy sự đùa bỡn lưu manh của anh ta thì nhẹ nhàng thở phào, đang định vòng sang bên kia giường.

Uông Nhất Sơn trừng mắt nhìn cô, “Em không định tắm rửa thay quần áo mà đã ngủ hả?”

Hứa Triển nói: “Người ở huyện tôi không có nhiều thói xấu như vậy, tắm rồi sẽ…mất ngủ.”

Uông Nhất Sơn gật gù, đột nhiên đưa tay kéo Hứa Triển vào lòng, sau đó đè ngửa cô nàng không thích tắm rửa ra hôn ngấu nghiến một trận.

Hứa Triển muốn cắn anh ta, nhưng đầu lưỡi lại bị ngậm chặt, từ môi đến lưỡi đều tê dại.

Chỉ trong chốc lát, quần áo của cô đã bị cởi bỏ, áo lót cũng bị đẩy lên tận cổ. Uông Nhất Sơn nắm lấy một quả đào tròn, sau khi nhấm nháp một lượt thì liền dùng răng cắn đỉnh nhọn hồng phấn của trái đào.

“Uông Nhất Sơn! Đồ khốn nạn! Vừa rồi anh còn nói không mạo phạm đến tôi cơ mà?” Hứa Triển bị ghì chặt, tâm trí căng thẳng.

Uông Nhất Sơn đưa lưỡi trêu trọc một đỉnh hồng khác, lúng búng nói: “Tôi nói không mạo phạm em, nhưng không nói sẽ không chơi đùa em, ngoan ngoãn đi! Yêu tinh! Nhớ em cả ngày rồi!”

Hứa Triển mà có thể ngoan ngoãn sao? Còn đang muốn thò móng vuốt cào cấu anh giai đây. Nhưng Uông Nhất Sơn này thật sự là ông chủ mạnh mẽ, anh ta kéo một ngăn tủ đầu giường ra, ôi mẹ ơi! Kho vũ khí! Còng tay, máy rung, kẹo que…đủ cả.

Trước kia, khi Hứa Triển bán hàng trước hiệu thuốc, còn len lén dưa mắt nhìn vào tủ kính trưng bày mấy thứ đồ ác ma. Lúc ấy cô còn nghĩ thầm, cũng nhiều người không biết xấu hổ thật! Giờ nhìn người tiêu dùng này, quả thật rất chịu đầu tư!

Lần bị còng tay này khá chuyên nghiệp, vỏ nhung hồng da báo bọc lấy vòng kim loại, khóa chặt hai tay cô vào đầu giường.

Sau đó, Uông Nhất Sơn lấy ra một đồ vật nữa.

Sắc mặt Hứa Triển trắng như tấm ga trải giường. Đó là thứ đồ chơi gì vậy? Trông giông giống một cái gậy, ở ngoài đính đầy hạt nhỏ!

Uông Nhất Sơn cầm thứ đó, xấu xa lướt qua môi Hứa Triển, “Triển Triển, đây là thời dân chủ, tôi cho em chọn, em thích cái này, hay là ngón tay tôi?”

Lúc này, Hứa Triển có ngây thơ đến đâu cũng biết màn biểu diễn này có ý gì. Cuộc sống phú quý giàu sang nát đến đâu, có thể tượng tượng được. Uông Nhất Sơn phóng đãng như thế, bạn gái chẳng ít, không biết có bao nhiêu người đã dùng qua cái này? Có lẽ nào dính vi khuẩn của người khác không?

“Uông Nhất Sơn, tôi muốn giết anh!” Hứa Triển la lên oai oái.

Đáp án này quả nhiên khiến người ta không hài lòng, Uông Nhất Sơn kéo quần lót của Hứa Triển xuống, sau đó đâm vào trong!

Cảm giác được cục cao su đó đã tiến vào đến đâu rồi, Hứa Triển sợ đến hồn bay phách tán, “Đừng…Ngón tay! Ngón tay!”

Uông Nhất Sơn vừa nghe xong liền mỉm cười. Rõ ràng là một tên cầm thú, nhưng lúc anh ta mỉm cười lại rất có sức cuốn hút, khiến người ta không thấy một chút vẻ tà ác nào…

Đêm ở chung đầu tiên, lăn qua lộn lại đến hơn ba giờ sáng.

Qua một đêm, cô gái nhỏ phố huyện đã lĩnh hội thêm được một kiến thức, nhưng cũng không to tát cho lắm. Cô đã biết, thì ra phía dưới của con gái có ba lỗ, cái để đi tiểu và để làm không phải là một; chỉ cần kích thích đến một chỗ thì quả thật là bụng dưới sẽ co thắt, toàn thân bủn rủn. Mà sau khi chính mình bị ngón tay anh ta quấy nhiễu bốn lần, cô biết…hình như, tên súc sinh này tinh lực quá dồi dào…

Ngày hôm sau là thứ bảy, Hứa Triển không phải đi học.

Thân thể mệt mỏi, cô không tài nào mở mắt ra nổi, nhưng đến tám giờ, cô đã bị tiếng rống dưới nhà đánh thức.

“Hứa Triển! Xuống đây xem em đã làm chuyện tốt gì!”