Đưa Tôi Qua Tình Năm 17

Chương 9: Người Anh Hai Crush TrướcTiếp

Hơn ba ngày lăn đi lăn lại, chán nản ở viện thì cuối cùng tôi cũng được về nhà.
Vừa tới phòng, tôi đã lao ra như là dã thú xổng chuồng, chạy nhảy y như con lăng quăng.
- Nghịch ít thôi, lại sấp mặt ra đó giờ.
Má tôi hắng giọng nhắc nhở, tôi cười nhe nhởn, ôm lấy con gấu dụi dụi vô mặt má.


Bị tôi chọc, má tôi cũng phải cất thái độ kia đi bật cười.
- Tý nữa hai anh về nhà thì ba đứa bớt quậy lại cho tôi.
Tụi nó mà có mua quà cho thì cô cũng đừng ôm lấy mà nhảy cẫng lên.
- Rồi rồi, con biết rồi mà.
Tôi sà vào lòng mẹ nũng nịu.
Mẹ tôi thở dài một chút rồi đi xuống.


Tôi đóng cửa lại, khóa thật chặt, trượt dài trên cánh cửa ngồi thụp xuống nền đất lạnh giá.
Cảm xúc hiện tại trong tôi chẳng biết nói làm sao nữa.
Hai anh tôi về đương nhiên tôi mừng, nhưng còn Hoàng An.


Mấy ngày tôi ở viện, một câu hỏi thăm của cậu ta cũng không có, cậu ta giận tôi tới mức vô tình.
Một chút tâm tình có lẽ cậu ta đều dành cho Phương Uyên cả rồi, làm gì.
làm gì có chỗ dành cho tôi.
***


Hơn 11 giờ trưa, hai anh cũng về tới nhà, tôi hí hửng chạy vù xuống nhảy lên ôm chặt anh cả.
- Ê, ê bỏ tao ra, tắc cổ chết giờ.
Anh cả tôi la lên, vùng vẫy, tôi giận dỗi buông cổ ảnh ra, nhảy xuống đất quay lưng đi.
- Cho nè!


Nói rồi anh dúi vào tay tôi một cái buộc tóc xanh lá, có ngôi sao nhỏ đính ở giữa.
Đây là cái buộc của nữ chiến sĩ, cái mà tôi thích từ rất lâu rồi.
Vì cái buộc nên tôi tha thứ đó.


Gia đình tôi vốn có truyền thống quân nhân, từ ông cố tôi, tới ông nội, đến ba tôi và hiện tại là hai anh tôi.
Cả hai đều học chung trường cảnh sát.
Anh cả năm tư, anh hai năm nhất.
Đến tôi ba má cũng định hướng vô trường đó.


Nhưng tôi học ngu bẩm sinh, làm gì đủ điểm mà vô, với lại tôi thích vô đại học kiến trúc hơn, thoải mái vẽ vời, tự do tưởng tưởng sẽ thú vị hơn nhiều.
- Cô chỉ nhớ anh cả của cô mà quên tôi.
Anh hai tôi có vẻ hờn tôi, vùng vằng nói.


Tôi trừng mắt nhìn ảnh, trước giờ tôi với ảnh là hai đứa không đội trời chung.
- Quà đâu?
Tôi chìa tay ra trước mặt anh hai, tay chống hông, vẻ mặt tưng tửng.
" Bốp"
Ảnh đánh vào tay tôi một cái rõ đau, hầm hừ nói.
- Quà cái quần.


Quát xong ảnh bỏ vô nhà làm trái tim nhỏ bé của tôi dựng đứng, tôi đưa mắt hỏi anh cả, ảnh cười nói.
- Hôm qua nó lén tỏ tình crush thì bị từ chối nên mới cục vậy.
Tôi ậm ừ, nhưng hai anh tôi đẹp trai, ga lăng như vậy mà vẫn bị từ chối thì cô gái đó yêu cầu cao quá rồi.


Anh cả- Hoàng Khánh Phong, anh hai- Hoàng Khánh Nguyên.
Cả hai đều siêu cấp đẹp trai, tài giỏi nhưng đó chỉ là trong con mắt người ngoài.
Còn với tôi, đó là hai thằng nhây, bẩn nhất hành tinh.
Trưa trời trưa nhật, căn nhà của chúng tôi trở nên vui vẻ, rộn ràng hơn bao giờ hết.


- A, ba má thằng An qua chơi nè ba nó ơi.
Nghe tiếng mẹ tôi mừng rỡ tôi liền giật thót một cái, len lén nhìn ra cửa.
Hai bác đi vào trước, cậu ta có vẻ không vừa lòng theo sau, nhưng đâu chỉ có đi một mình, cậu ta còn dắt theo Phương Uyên.
- Ô, con gái nhà ai đây An?
Má tôi kinh ngạc hỏi.


- Dạ, cháu chào bác, cháu là bạn của An, Phương Uyên ạ.
Cháu có tới đây một lần, nhưng chưa kịp chào hỏi bác, cháu xin lỗi!
- Chao ôi, lễ phép chưa kìa, thôi không sao, hai đứa vào đi.
Nói rồi cậu ta nắm tay dắt Uyên vào, nhìn cái tràng cảnh này tôi càng thêm tức giận, hung hăng bỏ lên trên lầu.


Tính gọi thằng Nam tới cho bõ tức nhưng chẳng biết nghĩ sao tôi lại thôi, dẫu gì chuyện của tôi cũng không nên liên lụy tới nó!
***
- Xuống ăn cơm Linh ơi.
Nghe tiếng má gọi, tôi cố bình tĩnh, nở một nụ cười thật tươi, nhí nhảnh đáp lại rồi đi xuống.


Mâm cơm tươm tất, bát đũa gọn gàng, mọi thứ đều sẵn sàng nhưng bỗng nhiên ba tôi cất tiếng.
- Ơ, thế hai thằng kia đâu?


Lúc này tôi mới để ý, nhìn xung quanh nhưng không thấy hai anh mà cái cảnh Hoàng An cùng Phương Uyên thân mật khiến tôi càng khó chịu, tôi đặt đũa xuống, đứng dậy, lấy cớ đi tìm hai anh.
- Linh, hay để mình tìm phụ cho.
Uyên nói.


Tôi nheo nheo mắt lại nở ra nụ cười vô cùng giả trân, cầm lấy tay Uyên đặt thật nhẹ nhàng và vô cùng dịu dàng nói.
- Thôi, để tôi tự tìm, tiểu thư như cô vẫn nên là hưởng thụ đi.
- Bà nói gì thế Linh, Uyên muốn giúp bà mà.


- Ừ, bạn ý có lòng giúp nhưng tôi không có thời gian để giải quyết việc tiểu tam gây ra.
Nói xong tôi quay lưng bỏ đi, gia đình hai bên mắt trợn tròn, ngạc nhiên nhìn nhau.
- Lũ trẻ bây giờ thật khó hiểu.
Ba tôi chép miệng.
***


Tôi đi tìm hết tất cả các phòng nhưng chẳng thấy ai, leo một mạch lên tầng thượng thì thấy hai thằng dở đang ngồi ngắm sao.
- Ba má gọi hai anh xuống ăn cơm kìa.
Tôi nói, nhưng nói một thôi một hồi cũng không ai trả lời, tôi lay lay vai ảnh.
- Sao vậy.


Cả hai vẫn im lặng khiến tôi tức nổ bong bóng, tôi cầm lon bia ở đó nốc một ngụm lớn cho hả dạ.
Dù sao tôi cũng không muốn xuống dưới, ở trên đây ngắm cảnh cũng vừa lắm.
- Con bé dưới nhà.
là bạn mày hả?
Anh hai tôi hỏi.


Tôi với Uyên ư? Miễn cưỡng là bạn đi, nhưng tôi vẫn không quên bổ sung thêm.
- Nhưng em không thích cô ta.
- Ừ, cô bé đó là người mà anh Nguyên mày crush đó!