Đưa Tôi Qua Tình Năm 17

Chương 4: Bà Ghen À

Vừa vào tới nhà, ba má tôi đã miệng nói miệng cười ngồi xuống.
- Ơ? Thế nhà mình không đợi hai bác ạ
- Hai bác có việc đột xuất, bảo nhà ta ăn trước rồi tối sẽ bù sau.
Gớm, coi đấy, chưa qua nhà người ta mà đã lo tới ba má chồng rồi!


- Chứ còn sao nữa, các cụ bảo nuôi con gái lớn rồi nó cũng bưng hết qua nhà chồng cấm có sai.
- Bố mẹ đá con sang nhà hắn ta chứ bộ!
- Rồi, cô là nhất.
An ơi, vào ăn cơm đi cháu!
Nghe mẹ tôi gọi hắn dạ rõ to rồi hăm hở chạy vào, nhay tay nhanh chân so đũa so bát khiến ba má tôi khen nức nở.


Tôi xì một tiếng lòng thầm cất lên lời lẽ khinh thường!
- Mấy năm nay nhà cháu dưới đấy sao rồi?
- Cũng ổn thôi bác, ba má cháu đi làm, cháu đi học về giúp bố mẹ một chút rồi.
- Rồi làm sao? Nhà có chuyện gì hả An?


- Rồi cháu lại nhớ em nhà bác trên này nên phải học cho giỏi rồi sau này cưới Linh về!
- Haha, y như ba nó ông nhỉ, dẻo miệng ghê ấy!
- Thì đó chứ sao, chẳng bù được tý nào cho con nhà này.
- Hai bác khéo đùa, một nhà không cần hai người giỏi giao tiếp, em nó sau này con lo.


Bố tôi nghe vậy vui híp mắt cười ha ha thích thú.
Cả nhà rộn rã tiếng nói, nhưng chỉ là tiếng của ba người họ.
Một câu bác hai câu con, cái tên này cũng lươn lẹo gớm đấy.
Tôi trừng mắt nhìn hắn, nhưng hắn lại trực tiếp lờ qua làm tôi giận xì khói.
***


Ăn cơm xong xuôi tôi lao vô phòng nhào lên chiếc giường thân yêu.
Trong phòng mát rười rượi, tôi ôm các soái ca thiu thiu ngủ.
Chưa nổi 15p cả thân thể tôi bỗng nhiên nặng trĩu, hô hấp khó khăn, cảm giác y như bị bóng đè.


Lờ mờ mở mắt ra, cả gương mặt thiếu đòn của hắn ta đập vào mắt tôi làm tôi giật mình hét lớn.
- Ông làm quần què gì vậy, xuống mau cho tôi!
- Hở.
bà quát tôi.
Thoáng chốc hai mắt hắn ta đỏ ửng lên, rưng rưng vài giọt nước.
Tôi nhắm tịt mắt tự vỗ bốp một cái vô đầu mình.


Không biết đây là cái thể loại gì nữa, không biết sao gu tôi lại mặn đến cỡ chọn thằng đàn bà này làm mục tiêu phá tr.
trụ!
- Rồi, tôi không quát nữa, ông xuống mau đi, mẹ tôi thấy không hay.
- Sao lại không hay, tôi đang thực hành theo lời bà mà.
- Đã bảo xuống, mau lên!


Chẳng chịu được nữa tôi thét ầm lên, liên tục giãy giụa nhưng do sự chênh lệnh về sức lực nên tôi chẳng thể thoát khỏi.
Hết cách, tôi đành dùng khổ nhục kế.
- Oa oa, mama, thằng An bắt nạt con, mama ơi cái thằng An.
Hic, huhuhu!


Đi kèm với những lời kêu la thảm thiết tôi liền bonus thêm cho hắn vài giọt nước mắt không hề giả trân.
Hắn bị tôi dọa tới mức ngơ ngác đành phải đi xuống.
Tôi ngồi dậy lau sạch nước mắt nước mũi le lưỡi ra lèo lèo.


Biết bị tôi lừa, hắn chẳng nói chẳng rằng thủng thẳng quay mặt vô tường trông như con cún con bị chủ mắng vô cùng tội nghiệp!
- Ê, dỗi hả?
Tôi nói nhỏ và vỗ vào vai hắn, một lúc lâu sau mới thấy hắn lên tiếng trả lời.
Hắn quay mặt lại nhìn tôi, hai môi chu ra phụng phịu nói.
- Ai thèm dỗi bà


- Thế ai dỗi làm chó nhé.
- Thế đứa nào nói mà không thực hành là làm chó nhé.
Thì ra vẫn là cái chuyện này, tôi đã cố nhắm mắt chôn thật sâu nhưng hắn thì ngược lại: tìm mọi cách đào bới để ngượi tâm hồn nho nhỏ của tôi.
Trong 36 kế mỹ nhân kế là kế hiệu quả hàng đầu.


Chẳng phải ngày xưa Lã Bố cũng chết dưới tay Điêu Thuyền đó hay sao? Hai hàng nước mắt tôi lăn dài, giọng thút thít.
- Ông hết thương tôi rồi, trước nhắn tin ông kêu thương tôi lắm cơ mà.
Giờ ông bắt nạt tôi rồi!
- Ơ, tôi thương bà muốn chết ra, nói không thương là sao?


- Thương tôi mà bắt nạt tôi thế à
- Đâu có, tôi mua quà cho bà này!
Hai mắt tôi sáng rực lên, có quà là được rồi.
Trái ngược hẳn với thái độ háo hức của tôi, hắn len lén lôi thứ gì đó đen thui từ gậm giường lên.
Tôi nghi hoặc hỏi
- Gì đó.
- Thứ bà cần!


Hắn thì thầm nhỏ vào tai tôi.
Tôi tò mò lôi cái bịch đen to tướng lên cẩn thận mở ra.
Mặt tôi đỏ lên rồi xám xịt lại, đầu tôi phụt lên khói đen xì.
- Bà coi đi.
Diana, Ánh Dương, Kotex,.


còn vài loại nữa đó, tôi không biết bà xài loại gì nên mua mấy loại cô bán hàng tư vấn, cả có cánh lẫn gãy cánh á!
Hắn nói một thôi một hồi khiến mặt tôi nóng bừng lên y như quả cà chua chín.


Đã trót thì thôi, hắn còn bồi thêm mấy câu làm tôi quạo đến mức bốp một phát vô đầu hắn rồi hét lên
- Sao ông ngu thế hả? Tặng quà cho con gái nhà người ta lại tặng mấy thứ này!
- Chứ bà muốn sao, quà là phải cái gì cần nhất chứ, ai tặng dăm ba bông hoa để cho nó héo thối ra đó.


Hắn chu mỏ lên lí luận, tôi vung tay hét lơn hơn nữa.
- Thì cũng phải tìm cái gì lãng mạn hơn chứ, với lại tôi không thiếu mấy đồ này.
- Không thiếu mà bà để bà dì cởi trần chào hỏi giữa đường thế à.
- Đó là do tôi quên
- Quên tôi phải mua nhiều cho bà nhớ!
- Ông.


- Ông thế nào, ông làm sao?
Hắn vểnh mặt lên cãi lí khiến tôi bị cụt đường.
Tôi vùng vằng khoanh hai tay lại quay mặt đi.
Dỗi rồi, ứ thèm cãi nhau nữa.
Một lát sau, thấy tôi im re hắn đành phải lên tiếng.
- Dỗi tôi à?
- Ai thèm.
Gâu gâu!


- Cùng là con gái sao bà khác Uyên vậy chứ, trước tôi mua cho Uyên mấy thứ này bả vui mừng quá trời luôn ấy.
- Uyên?
Tôi khó hiểu quay đầu, nhắc lại thêm lần nữa.
- Đúng rồi, Hạ Phương Uyên, bạn chí cốt của tôi đấy.
Chơi thân với tôi từ hồi tôi chuyển đến.


Bả ý xinh mà dịu dàng lắm, đâu có nữ tử hảo hán như bà.
Hắn nói xong, từ trong tâm tôi nổi lên một đợt sóng xô dữ dội, gọi là ghen đi.
Hắn là hôn phu của tôi nên tôi có quyền ghen đó.
- Vậy ông cút sang mà mua quà cho bả.
Nói rồi tôi vác mông dậy lầm lì đi ra ngoài cửa.


Hắn khó hiểu nhìn theo tôi.
Chưa đi được bao lâu liền có bàn tay lôi tôi lại.
- Bà ghen à?