Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 141: Tân Thanh Hà

Lửa giận trong lòng Louis Thương Nghiêu bốc lên ngùn ngụt như thể muốn đem cả cái bệnh viện này thiêu rụi. Các bác sỹ cùng y tá xem ra cũng khó mà thoát khỏi kiếp nạn này. Ánh mắt hắn đằng đằng sát khí, như muốn hủy diệt bất kỳ thứ gì xuất hiện trước mắt.

Lawrence nghe tin liền chạy vội tới phòng bệnh, sau khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng cũng giật thót mình, vội vàng triệu tập tất cả y tá trong viện lại.

Tất cả mọi người đều không dám lơ là, tập hợp lại rất nhanh chóng. Bọn họ đều biết vị tiên sinh này có quan hệ rất tốt với bác sỹ Lawrence, hơn nữa họ đều có thể cảm nhận được khi người đàn ông này nổi giận sẽ cực kỳ đáng sợ cho nên dù đang làm dở dang việc gì cũng tạm thời gác lại, tập trung cho việc tìm kiếm quy mô lớn.

Louis Thương Nghiêu cũng không dám khinh suất, thậm chí còn gọi cho tất cả thuộc hạ tiến hành điều tra tung tích của Lạc Tranh.

Nhưng, tình hình cũng không đến nối quá xấu như trong tưởng tượng của Louis Thương Nghiêu. Chưa tới mười phút sau, một y tá vội chạy tới, vừa thở hồng hộc vừa chỉ về phía bãi cỏ trong bệnh viện, nói đã tìm thấy Luật sư Lạc.

Tất cả mọi người trong bệnh viện đều thở phào nhẹ nhõm. Ngay cả Lawrence cũng cảm thấy như vừa trút được gánh nặng. Làm bạn với Louis Thương Nghiêu đã nhiều năm như vậy, anh ta biết rõ rằng, hôm nay nếu như Lạc Tranh thực sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, theo tính cách của hắn, chắc chắn sẽ đem toàn bộ bệnh viện này mà san thành bình địa.

Bãi cỏ của bệnh viện nằm khá xa tòa nhà chính. Tuy vào thời gian này thời tiết đã bắt đầu trở lạnh nhưng ban ngày vẫn còn khá ấm áp. Từng ngọn cỏ trên mặt đất vẫn sinh sôi, xanh tươi mơn mởn, dưới ánh mặt trời dịu nhẹ không ngừng vươn mình mạnh mẽ.

Bệnh nhân đi dạo trên bãi cỏ không nhiều lắm, chỉ khoảng vài ba người. Khi Louis Thương Nghiêu vội vã chạy về phía bãi cỏ của bệnh viện liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc cách hắn không còn xa lắm. Lúc này, hắn còn có cảm giác như nước mắt chỉ trực trào ra. Hắn thật cảm tạ trời đất vì nàng vẫn bình an vô sự, cảm tạ trời đất vì đã để hắn tìm được nàng.

Sau khi Louis Thương Nghiêu nhìn thấy quang cảnh lộn xộn tại phòng bệnh, điều đầu tiên hắn nghĩ tới là người của gia tộc Louis đã bắt đầu hành động. Lạc Tranh mặc dù có khá nhiều kẻ thù, nhưng khi nàng ở bên cạnh hắn, cho dù là kẻ lớn mật cỡ nào cũng không dám làm khó nàng.

Như vậy, người duy nhất có thể động tới Lạc Tranh chỉ có thể là người của gia tộc Louis mà thôi. Khi Louis Thương Nghiêu quyết định từ chối hôn ước với công chúa, hắn đã sớm chuẩn bị tinh thần để đối mặt với những hành động khó lường của gia tộc rồi.

Louis Thương Nghiêu nhìn bóng dáng của Lạc Tranh từ phía xa, ánh mắt chứa chan tình cảm cùng xúc động. Trong khoảnh khắc đó, hắn không dám bước lên phía trước.

Hắn sợ rằng, chỉ cần bước tới gần nàng một chút thôi, thì nàng sẽ biến mất ngay lập tức, giống như một cái bong bóng xà phòng vậy. Lần đầu tiên trong đời, Louis Thương Nghiêu cảm thấy mất đi một người lại đáng sợ đến như vậy.

Lạc Tranh ngồi trên một băng ghế dài trên bãi cỏ. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua kẽ lá, nhẹ nhàng tạo thành những đốm sáng nhạt trên người nàng và trên mặt đất. Nàng vẫn mặc quần áo bệnh nhân, mái tóc dài buông xuống bờ vai. Trên đầu tuy vẫn còn quấn băng gạc nhưng không hề ảnh hưởng tới dáng vẻ xinh đẹp của nàng, ngược lại còn khiến người ta nhìn vào lại cảm thấy đau lòng.

Lạc Tranh ngồi đó, nhẹ nhàng ngước mặt lên như muốn tận hưởng ánh nắng mặt trời ấm áp. Dáng vẻ của nàng lúc này mang theo sức cuốn hút mê người khiến Louis Thương Nghiêu ngây ngẩn đứng đờ ra đó.

Một lúc lâu sau hắn mới bước tới nhưng mới được hai bước đã khựng lại. Khung cảnh trước mắt thực khiến hắn sững sờ tới mức không thể nhúc nhích.... Hắn thấy một vị phu nhân bước tới đưa cho Lạc Tranh ly nước, còn nàng thì mỉm cười nhận lấy, uống một chút rồi nói chuyện với vị phu nhân đó rất tự nhiên như thể đã quen thân từ lâu.

Ánh mắt Louis Thương Nghiêu nổi lên chút nghi hoặc cùng khiếp sợ. Hắn không ngờ bà sẽ tới tận bệnh viện này, càng không ngờ bà lại quen với Lạc Tranh. Sao có thể như vậy chứ?

Phía bên này của bãi cỏ lại là cảnh tượng hoàn toàn khác.

Lạc Tranh cầm ly cà phê thơm phức, cảm nhận sự ấm áp của nó truyền từ lòng bàn tay tới tận trái tim nàng. Nhìn bác gái đang ngồi đối diện, nàng mỉm cười hỏi khẽ...

"Chuyến du lịch của bác thật sự khó quên phải không ạ? Có thể tới đất nước của những câu chuyện thần thoại như vậy thật khiến người ta phải ngưỡng mộ."

Khoảng nửa giờ trước, khi Lạc Tranh đứng dậy định lấy nước uống thì nhìn thấy một vị phu nhân đi qua hành lang. Nàng cảm thấy người này rất quen thuộc, nhưng mãi vẫn không nhớ ra là ai. Trong lúc kích động nhất thời, nàng đặt vội cái ly xuống bàn rồi đuổi theo.

Không hiểu sao, Lạc Tranh vẫn luôn có cảm giác rất thân thiết với vị phu nhân này.

"Phong cảnh ở nước ngoài dù có đẹp đến mấy cũng không thể bằng quê hương mình, phải không? Cháu đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi thành phố này rồi, đúng chứ?" Vị phu nhân bên cạnh cười nhẹ, đuôi mắt hiện lên vài nếp nhăn cho thấy dấu vết của thời gian.

Lạc Tranh khẽ nở nụ cười có chút ngượng ngùng nhưng tràn ngập sự hạnh phúc...

"Đúng vậy, cháu đã hoàn toàn yêu thành phố này." Lạc Tranh cũng không hiểu tại sao mình lại nói chuyện hợp với vị phu nhân này đến vậy. Nàng chỉ cảm thấy trên người bà tỏa ra cảm giác vô cùng thân thiết. Cho dù chỉ là ngồi bên cạnh cũng khiến cho nàng cảm thấy bình tâm trở lại.

"Xem ra, cháu đã tìm được nơi thuộc về mình rồi. Bác đã từng nói, tình yêu dành cho một thành phố xuất phát từ tình yêu dành cho người đàn ông của cháu. Chắc hẳn cháu đã tìm được người đàn ông đó rồi." Vị phu nhân nhẹ nhàng nói với ngữ điệu cực kỳ chân thành.

Lạc Tranh nghĩ tới Louis Thương Nghiêu, trong lòng chợt nổi lên cảm giác ngọt ngào.

Vị phu nhân kia đương nhiên không khó nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Lạc Tranh, kéo lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, dịu dàng lên tiếng.

"Không hiểu sao, mỗi khi nhìn thấy cháu bác đều có cảm giác rất thân thiết, giống như vừa gặp đã thành tri kỷ vậy."

"Cháu cũng thế!" Lạc Tranh mỉm cười đáp lại, "Bác là người gốc Hoa ạ?"

"Bác tên là Tân Thanh Hà, là người gốc Hoa. Nhưng nhiều năm qua đi, bác rốt cục cũng không biết mình là người nước nào nữa." Tân Thanh Hà cười nhẹ, dáng vẻ phảng phất chút cô đơn.

Lạc Tranh có chút ngỡ ngàng. Nàng nhìn thấy vẻ bi thương chợt lóe lên trong ánh mắt của Tân Thanh Hà, phải chăng bà đã từng trải qua những chuyện rất đau thương?

Tân Thanh Hà nghiêng đầu qua một bên, khẽ thở dài. Chợt nhìn thấy một thân hình cao lớn cách đó không xa, trong mắt bà thoáng hiện lên một tia vui vẻ, mỉm cười lên tiếng..

"Bác nên sớm đoán ra tình huống này mới phải. Xem ra bác đã già thật rồi!"

Lạc Tranh không hiểu tại sao Tân Thanh Hà lại tự nhiên nói ra một câu không chút liên quan gì như thế. Quay người nhìn lại, lập tức ánh mắt nàng sáng ngời lên. Không kìm nổi lòng mình, nàng liền đứng dậy, chạy về phía người đàn ông đang bước tới.

Louis Thương Nghiêu dang rộng cánh tay mạnh mẽ đón nàng sà vào lòng như một chú chim nhỏ, ôm thật chặt nàng vào trong ngực. Hương thơm thanh mát thoang thoảng hòa quyện với mùi hoắc hương dịu nhẹ, dưới ánh mặt trời ấm áp như bao phủ lấy hai người họ...

Cảm nhận được sự dựa dẫm của người phụ nữ trong ngực, cảm giác lo sợ cùng kinh ngạc vừa rồi của Louis Thương Nghiêu nhanh chóng tan thành mây khói. Lúc này đây, trong lòng hắn chỉ tràn ngập tình yêu mãnh liệt dành cho Lạc Tranh. Cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng, hắn cúi đầu hỏi nhỏ.

"Sao đột nhiên em lại bỏ ra đây? Có biết vừa rồi anh lo lắng cho em thế nào không?"

Lạc Tranh chợt nhận ra mình đã vô tình làm cho mọi người bị một phen hú vía, ngượng ngùng cười, "Em xin lỗi vì đã khiến anh lo lắng thế này. Vì em nhìn thấy người quen nên vội chạy theo ra ngoài như vậy."

Louis Thương Nghiêu nhìn thấy Tân Thanh Hà cách đó không xa, lông mày khẽ nhíu lại có chút nghi hoặc.

"Em nói em biết bà ấy?"

"Vâng!" Lạc Tranh nở nụ cười ngọt ngào. "Mặc dù vừa rồi em mới biết tên bác ấy, nhưng trước đây đã từng gặp mặt rồi. Bác ấy thực sự rất lợi hại đó, bác ấy đã đi du lịch rất nhiều nơi rồi. Qua đây đi, em muốn giới thiệu hai người một chút."

"Tranh, thật ra..."

"Anh sao thế? Một nam tử hán như anh mà còn thấy ngượng sao?" Lạc Tranh chưa nghe xong lời của Louis Thương Nghiêu, liền kéo hắn đi tới chỗ bóng cây phía trước...

***

Dưới tán cây râm mát, vẻ mặt Tân Thanh Hà cũng không có biểu hiện gì đặc biệt, chỉ lẳng lặng nhìn người đàn ông đang bước tới. Sắc mặt bà vô cùng bình thản tràn ngập nụ cười thân thiện.

Lạc Tranh không hề phát hiện ra điều gì bất thường. Nếu như lúc này nàng quay đầu nhìn lại, lập tức sẽ phát hiện ra vẻ mặt khác lạ của Louis Thương Nghiêu.

Lúc Lạc Tranh kéo Louis Thương Nghiêu đến bên cạnh, nàng mới phát hiện biểu hiện của hai người này có gì đó không đúng lắm. Nàng khẽ cười rồi nói với Tân Thanh Hà.

"Đây là Thương Nghiêu, cũng chính là lý do khiến cháu yêu thành phố này."

Ánh mắt của Tân Thanh Hà xẹt qua một tia kinh ngạc, nhưng không nói bất cứ điều gì, vẫn lẳng lặng nhìn Louis Thương Nghiêu như trước. Một lúc sau lại nghe thấy tiếng thở dài nặng nhọc của bà. Sau đó bà đứng dậy có ý muốn rời đi.

Lạc Tranh có chút giật mình cùng sửng sốt, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào với tình huống trước mắt. Nàng chưa kịp bước lên gọi Tân Thanh Hà tiếng nào thì đã bị hành động của Louis Thương Nghiêu làm cho chấn động tới mức kinh hãi. Nàng chỉ nghe hắn cất tiếng gọi..

"Mẹ!"

Trong nháy mắt, Lạc Tranh bị chấn động tới mức choáng váng, dường như hóa đá ngay tức khắc. Nàng đứng đờ một chỗ, hồi lâu cũng không thể nhúc nhích.

Bác ấy là...mẹ của Thương Nghiêu?

Khó trách, Lạc Tranh lại cảm thấy thân thiết như vậy. Thì ra bác ấy chính là mẹ của Louis Thương Nghiêu. Trong đầu nàng lại hiện lên những lời Liệt đã kể cho nàng lúc trước về mối quan hệ của cha mẹ Louis Thương Nghiêu năm xưa.

Mà người trước mặt nàng lúc này chính là người Liệt vẫn hay gọi là dì, là người đã phải trải qua sự sinh ly tử biệt với người đàn ông mà bà yêu thương.

Lúc này, Lạc Tranh cũng hiểu được lý do tại sao Tân Thanh Hà lại đi du lịch khắp nơi như vậy. Mất đi người mình yêu thương, có ở lại thành phố nào cũng chỉ cảm thấy cô quạnh mà thôi.

Tân Thanh Hà bỗng dừng bước, còn nghe thấy cả tiếng thở dài khe khẽ của bà. Quay đầu lại, bà chậm rãi lên tiếng, "Mẹ chờ con tại quán cà phê của bệnh viện."

Sắc mặt của Louis Thương Nghiêu tràn ngập sự nghiêm túc, cúi người đầy cung kính, "Vâng, thưa mẹ!"

Lạc Tranh hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Cho tới khi Tân Thanh Hà rời đi, nàng mới có lại chút phản ứng, kinh ngạc hỏi...

"Thương Nghiêu... Bác ấy... thực sự là mẹ của anh sao?"

Cách xưng hô của đàn ông và phụ nữ vốn không giống nhau, nhất là trong cách gọi mẹ. Phụ nữ cho dù ở độ tuổi nào đi nữa cũng vẫn gọi "Mẹ" đầy thân thiết hệt như hồi còn nhỏ. Nhưng đối với đàn ông, sau khi trưởng thành rồi lập nghiệp, kết hôn thì người vẫn còn gọi "Mẹ" đầy thân thiết như Louis Thương Nghiêu quả thực rất hiếm.

Nhưng từ lời nói và hành động của Louis Thương Nghiêu, không khó để nhận ra hắn kính trọng cùng quan tâm đến Tân Thanh Hà đến thế nào. Nhưng xem ra, cách hắn quan tâm đến bà không phải như sự quan tâm đối với các thành viên trong gia tộc mà là sự quan tâm chân tình của người con đối với mẹ mình mà thôi.

Louis Thương Nghiêu đưa tay khẽ vuốt mái tóc của Lạc Tranh, bên môi khẽ cong lên thành nụ cười vô cùng vui vẻ, "Em đã cùng mẹ nói chuyện lâu như thế, chẳng lẽ còn không biết sao?"

"Em thực sự không biết. Chẳng qua em chỉ cảm thấy bác rất thân thiết mà thôi". Lạc Tranh nghĩ như thế nào thì nói như thế. Nhưng ngay lập tức nàng lại nhớ ra điều gì đó, lo lắng hỏi hắn...

"Nhưng vừa rồi ánh mắt bác nhìn anh rất nghiêm túc. Không phải bác đã biết quan hệ của chúng ta rồi phản đối đấy chứ?"

"Đừng nghĩ linh tinh, anh tin mẹ rất thích em, nếu không bà sẽ không ngồi nói chuyện với em lâu đến thế. Nêu biết rằng, rất hiếm có cô gái nào khiến mẹ anh có thể trò chuyện lâu như vậy." Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng trấn an nàng.

Lạc Tranh không nói thêm gì nữa, chỉ hít sâu một hơi, trong lòng vẫn còn chút lo lắng mơ hồ.

Lous Thương Nghiêu vỗ về nàng thêm một hồi rồi mới khoác vai nàng cùng trở lại phòng bệnh. Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho Lạc Tranh, hắn mới bước về phía quán cà phê của bệnh viện.

Vừa bước vào, đưa mắt nhìn quanh một lượt, Louis Thương Nghiêu nhanh chóng nhìn thấy Tân Thanh Hà đang ngồi uống cà phê bên chiếc bàn cạnh cửa sổ. Hít sâu một hơi, hắn bước tới ngồi xuống đối diện với bà.

Tân Thanh Hà giơ tay gọi người phục vụ, yêu cầu mang ra một ly sữa.

"Mẹ, con không còn là một đứa trẻ nữa!"

"Vậy thì đổi sang cà phê là được rồi!" Tân Thanh Hà nhanh chóng sửa lại yêu cầu của mình. Rất nhanh sau đó, nhân viên phục vụ đã đưa lên một ly cà phê thơm lừng, tỏa hương thơm ngát cả khu vực quán.

"Hy Lạp được chứ ạ? Hình như mẹ ở đó lâu hơn những nơi khác." Louis Thương Nghiêu nhấp một ngụm cà phê, nhẹ nhàng hỏi thăm.

Tân Thanh Hà đặt ly xuống, ánh mắt hiền hòa ánh lên tia nhìn đầy nghiêm túc. Đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn, bà nói, "Từ nhỏ tới lớn, có phải con đều thích gây chuyện rồi đánh trống lảng sang chuyện khác không?"

"Mẹ, con không làm sai chuyện gì cả." Louis Thương Nghiêu cũng không có ý định giấu diếm mà nói rất thẳng thắn. "Đúng là con đã hủy bỏ hôn ước với công chúa, nhưng chuyện đó thì có gì là sai? Hủy bỏ hôn ước là điều đúng đắn nhất mà con đã làm."

Tân Thanh Hà nghe xong khẽ thở dài rồi lắc đầu. "Thương Nghiêu à, chính miệng con đã nói con không còn là trẻ con nữa. Làm thế nào mà vừa bắt đầu nhắc tới chuyện này con lại trở nên bốc đồng như một đứa trẻ vậy?

Không phải là con không biết rõ tình hình của công chúa, cũng không phải không biết hai bên gia tộc mong muốn tác thành cho hôn sự của hai đứa tới mức nào. Con dám một mình liều lĩnh từ bỏ hôn ước, chẳng lẽ không biết hậu quả sẽ thế nào sao?"

"Mẹ, con biết là mẹ đang rất lo lắng. Yên tâm đi, con sẽ xử lý tốt những chuyện này." Louis Thương Nghiêu trầm giọng nói vô cùng kiên định. Hắn biết rõ trong lòng bà đã sớm coi Deneuve là con dâu, mà Deneuve còn vì Vũ mà bị thương như vậy. Hơn nữa, bà cũng rất yêu quý Vũ và Liệt, trước kia cha mẹ của Vũ và Liệt đã giúp đỡ bà rất nhiều, tuy rằng vẫn không thể vãn hồi được kết cục bi thương. Là người coi trọng tình cảm, đương nhiên Tân Thanh Hà sẽ muốn trân trọng những mối quan hệ trước kia.

Vẻ mặt Tân Thanh Hà bỗng có chút lo lắng.

"Thương Nghiêu, mẹ biết rằng hiện giờ con là người có quyền. Nhưng dù sao con cũng là con trưởng, những chuyện như vậy, con phải hiểu thật rõ ràng."

Louis Thương Nghiêu đưa tay kéo lấy bàn tay của Tân Thanh Hà, trả lời một cách chắc chắn. "Mẹ, con cũng xin mẹ hãy tin tưởng con một lần này thôi!"

Tân Thanh Hà chăm chú nhìn Louis Thương Nghiêu, hai hàng lông mày nhíu lại, giống như đang nhìn một người không hề quen biết vậy. Từ trước tới nay, chưa bao giờ bà thấy con trai mình lại có biểu hiện như lúc này.

Một lúc lâu sau, ánh mắt bà bỗng có chút lạnh lùng, hờ hững lên tiếng. "Cô bé vừa rồi tên là Lạc Tranh phải không?"

"Vâng! Cô ấy chính là người phụ nữ con yêu. Ngoại trừ cô ấy ra, con sẽ không cưới bất kỳ người phụ nữ nào khác làm vợ." Louis Thương Nghiêu trả lời cực kỳ kiên quyết.

"Hãy từ bỏ cô ấy đi, sau đó ngoan ngoãn trở về với sự sắp xếp của gia tộc. Như vậy sẽ không phải nghĩ ngợi bất kỳ điều gì nữa." Tân Thanh Hà chậm rãi nói nhưng thái độ tràn ngập sự chân thành cùng quan tâm.

"Mẹ..."

"Con nên biết rằng chuyện mẹ lo lắng nhất là gì!" Tân Thanh Hà biết rõ Louis Thương Nghiêu có ý phản đối, vẻ mặt không vui cắt ngang lời hắn. "So với việc con không vui, thì mẹ mong muốn con được sống khỏe mạnh hơn, chỉ đơn giản như vậy thôi."

Bà đã mất đi chồng mình, tuyệt đối không thể giương mắt tiếp tục mất nốt con trai được.

Louis Thương Nghiêu không hề tức giận, bởi vì hắn hiểu rõ sự khổ tâm cùng lo lắng của Tân Thanh Hà. Hắn nhìn bà, một lúc lâu sau thấp giọng hỏi. "Mẹ, mẹ có yêu cha con không?"

Tân Thanh Hà sững sờ, lập tức trả lời. "Tất nhiên rồi, cả đời này mẹ chỉ yêu một người đàn ông duy nhất đó chính là cha con."

"Nếu thời gian có quay trở lại, mẹ sẽ vẫn yêu cha con sao?"

"Đúng vậy, sẽ vẫn dành trọn tình yêu cho ông ấy. Cha con là một người đàn ông vô cùng hấp dẫn. Cả đời này chỉ có ông ấy mới có thể khiến mẹ có cảm giác hạnh phúc và được yêu thương. Mẹ không bao giờ hối hận vì đã gặp cha con. Thậm chí còn phải cám ơn Thượng Đế đã giúp mẹ gặp được một người đàn ông tốt như thế, khiến cả cuộc đời của mẹ có được những kỷ niệm đáng nhớ."

Tân Thanh Hà nhìn Louis Thương Nghiêu, ánh mắt vừa hạnh phúc vừa có chút buồn bã cùng thương xót. "Thương Nghiêu à, con rất giống cha của con, đều là những người rất xuất sắc. Làm sao mẹ không hiểu con yêu Lạc Tranh như thế nào. Cũng giống như tình yêu của cha con dành cho mẹ năm đó vậy. Nếu như mẹ biết hai người sớm âm dương cách biệt như thế này, mẹ tuyệt đối sẽ khống chế tốt tình cảm của mình, tình nguyện cả đời mà yêu ông ấy trong thầm lặng, không hề muốn ông ấy sớm phải bỏ mạng như vậy..."

***

"Mẹ..." Louis Thương Nghiêu thở dài rồi nói. "Mẹ yên tâm, con tuyệt đối sẽ không để bi kịch tái diễn."

Tâm trạng của Tân Thanh Hà lúc này vô cùng phức tạp. Đáng thương cho tấm lòng của người làm cha làm mẹ. Cha mẹ có lẽ không quan tâm con cái mình giàu sang cùng phú quý tới mức nào, chỉ cầu mong con cái mình có được cuộc sống bình an là tốt rồi.

"Con bé Lạc Tranh đó, thật sự đáng để con phải trả giá nhiều như vậy sao?"

"Đúng vậy, cả đời này chỉ có cô ấy mới đáng để con cam tâm tình nguyện trả giá như vậy. Nếu như không thể cùng cô ấy chung sống, con sống cũng giống như đã chết vậy." Louis Thương Nghiêu trả lời cực kỳ nghiêm túc.

Tân Thanh Hà nghe xong, ánh mắt có chút đao động, "Thực ra cô bé Lạc Tranh đó khiến mẹ rất có cảm tình. Haizz, chỉ đáng tiếc về thân phận của cô ấy. Mẹ chỉ sợ cô ấy là người không giống như mẹ."

Louis Thương Nghiêu khẽ nhíu mày, từ trong túi áo lấy ra một tấm hình. "Mẹ, mẹ đã từng gặp qua người này chưa?"

Tân Thanh Hà nhận lấy tấm ảnh rồi nhìn thoáng qua tấm ảnh. Lông mày khẽ nhíu lại, sau đó nhìn về phía Louis Thương Nghiêu, "Người này là ai vậy?"

"Bà ấy chính là mẹ của Lạc Tranh, tên là Fanny. Con cảm thấy cái tên này có chút gì đó rất kỳ lạ. Sau khi điều tra, con phát hiện trong tư liệu của bà ấy có một phần thông tin không được tiết lộ. Mà người đã thỏa hiệp để giữ bí mật về tư liệu đó lại chính là cha con."

Sắc mặt Tân Thanh Hà có chút kinh ngạc, nhanh chóng đánh giá người phụ nữ trong tấm hình. Đó là một người phụ nữ còn khá trẻ, khuôn mặt thanh lệ tựa vầng trăng. Đặc biệt là đôi mắt, vừa thuần khiết lại vô cùng quyến rũ, rất giống với Lạc Tranh.

"Người phụ nữ này, hình như mẹ có chút ấn tượng. Dường như đã nghe thấy tên của bà ấy ở nơi nào đó rồi." Tân Thanh Hà khẽ nhíu mày. "Con nói cha con chính là người đã xử lý những tư liệu bí mật đó? Rốt cuộc đó là tài liệu gì? Bà ta với cha con có quan hệ như thế nào?"

Mặc dù Tân Thanh Hà có chút nghi vấn nhưng bà tin tưởng hai người họ tuyệt đối không phải là loại quan hệ nam nữ yêu đương vụng trộm. Tình cảm chồng mình thế nào bà là người biết rõ nhất. Cho nên, việc này nhất định còn ẩn chứa một nguyên nhân cực kỳ quan trọng.

"Phần tư liệu này con còn chưa điều tra ra được. Dường như vẫn còn bị cất giấu ở nơi nào đó." Lông mày của Louis Thương Nghiêu cũng nhíu lại. "Nhưng, nếu là người mà cha con đã coi trọng như vậy, chắc hẳn thân phận bà ấy cũng không hề đơn giản.

Mà vẫn còn một vấn đề nữa. Tại thời điểm Lạc Tranh gặp chuyện không may vào lúc mười tám tuổi, có một người đàn ông bí ẩn đã tới đưa Lạc Tranh cùng Fanny đang bị thương rời khỏi bệnh viện. Liệu người này với cha con có quan hệ gì đây?"

"Ý của con là, có thể, thân phận của Lạc Tranh không hề đơn giản chút nào?"

"Vâng!" Louis Thương Nghiêu gật đầu.

Tân Thanh Hà khẽ thở dài, "Xem ra chuyện của bà ấy con sẽ điều tra đến cùng đúng không?"

"Vâng."

"Những vấn đề liên quan tới chuyện này, con hỏi Lạc Tranh không được sao? Có lẽ con bé sẽ biết nhiều hơn ấy chứ." Tân Thanh Hà có chút khó hiểu.

Vẻ mặt Louis Thương Nghiêu lộ rõ vẻ lúng túng. Nhưng Tân Thanh Hà nhìn thấy rất rõ ràng, ắt hẳn hắn đang có chuyện giấu diếm. Vì vậy sau một hồi gặng hỏi, cuối cùng hắn mới khai báo một cách thành khẩn, đem toàn bộ chuyện Lạc Tranh có khả năng mắc chứng bệnh phân liệt nh

ân cách ẩn trình bày một cách chi tiết.

"Con đang ở đây nói linh tinh cái gì vậy? Con trai, nếu cô ấy thực sự mắc bệnh tâm lý sẽ rất nguy hiểm." Tân Thanh Hà sợ hết hồn, vội vàng lên tiếng.

"Mẹ, mẹ cũng đã tiếp xúc với cô ấy, Lạc Tranh là người như thế nào mẹ hẳn là người hiểu rõ nhất. Về bệnh tình của cô ấy, con đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi. Con sẽ chăm sóc cô ấy, cho tới ngày phải đối mặt với chuyện đó, con vẫn sẽ ở bên cạnh mà chăm sóc cho cô ấy, sẽ không để cô ấy phải chịu bất kỳ thương tổn nào."

"Nói như vậy, con đã quyết tâm với chuyện này?"

"Đúng vậy, thưa mẹ!"

Tân Thanh Hà nhìn Louis Thương Nghiêu một cách trầm mặc, khẽ nghiêng người về phía trước hỏi tiếp, "Vậy con hãy suy nghĩ thử xem, nếu mẹ tìm gặp Lạc Tranh và nói chuyện thì liệu cô ấy có nghe lời mẹ mà từ bỏ con không?"

"Mẹ, chắc hẳn lúc trước ông nội cũng tìm mẹ nói chuyện. Nhưng không phải cuối cùng mẹ vẫn ở bên cạnh cha con đó sao?"

"Mẹ là mẹ, Lạc Tranh là Lạc Tranh. Có lẽ cô ấy sẽ không có sự lựa chọn giống như vậy." Tân Thanh Hà bình tĩnh nhìn Louis Thương Nghiêu rồi lên tiếng.

Ánh mắt Louis Thương Nghiêu nhìn Tân Thanh Hà lại vô cùng quả quyết, nhấn mạnh từng câu từng chữ. "Không, cô ấy sẽ lựa chọn giống mẹ mà thôi. Sẽ không từ bỏ người mà mình yêu quý. Thậm chí, Lạc Tranh còn kiên cường hơn nhiều so với sự tưởng tượng của mẹ, tuyệt đối sẽ không rời khỏi con."

"Con tin tưởng cô ấy như thế sao?" Tân Thanh Hà dùng ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn con trai mình. Bà biết rõ tính của Louis Thương Nghiêu. Từ trước tới nay, chưa từng thấy hắn tin tưởng một người phụ nữ nào như thế.

"Đúng vậy. Con tin tưởng tình yêu cô ấy dành cho mình cũng giống như tình yêu mà con dành cho cô ấy vậy. Cho dù tình yêu của chúng con sẽ có ngày sơn băng địa liệt (đất rung núi lở) cũng không hề hối tiếc." Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng cười, nhưng ánh mắt thì vô cùng kiên định.

Tân Thanh Hà khó nhọc hít thở...

"Con trai à, con đã thay đổi rồi!"

Louis Thương Nghiêu nở nụ cười hết sức bình tĩnh. "Mẹ cho rằng sự thay đổi này là tốt hay xấu đây?"

Tân Thanh Hà nở nụ cười yếu ớt, "Có cái tốt nhưng cũng có cái xấu. Muốn con hiểu được tấm lòng của người làm cha làm mẹ, mẹ nghĩ, chờ khi nào có con, con sẽ hiểu được những khổ tâm của mẹ. Nhưng mẹ có thể hiểu quyết định của con."

"Cám ơn mẹ!" Louis Thương Nghiêu nắm chặt tay mẹ mình...

Mấy ngày sau, Lạc Tranh cũng xuất viện về nhà. Ở nhà tĩnh dưỡng chưa được bao lâu nàng đã đòi đi làm lại.

Louis Thương Nghiêu cũng không hề ngăn cản, bởi vì hắn hiểu rõ tính nàng không chịu ngồi yên một chỗ. Ngộ nhỡ cứ bắt nàng ở nhà khéo còn xảy ra những chuyện ngoài ý muốn. Đến công ty làm việc cũng tốt, ít nhất cũng còn có người trông chừng nàng.

Mà người này không ai khác, chính là học trò của Lạc Tranh - Vi Như. Vi Như được chọn vì lý do vô cùng đơn giản. Thứ nhất, cô rất quan tâm tới Lạc Tranh, hơn nữa, cô còn là người sẽ không gây bất kỳ mối nguy hiểm nào cho nàng.

Thứ hai, Vi Như là người luôn theo sát Lạc Tranh, sẽ không có ai có cơ hội tiếp xúc quá gần với nàng được. Có như vậy, cho dù Louis Thương Nghiêu đi ra ngoài làm việc cũng sẽ cảm thấy vô cùng yên tâm.

Đương nhiên, Louis Thương Nghiêu cũng cử rất nhiều người trà trộn vào các khu vực lân cận của công ty. Chỉ cần Lạc Tranh vừa đi ra ngoài, ngay lập tức cũng sẽ có vệ sỹ chuyên trách bảo vệ. Sở dĩ hắn không dám công khai chuyện này vì sợ Lạc Tranh sẽ nảy sinh nghi ngờ. Hắn không lo bất kỳ điều gì, chỉ lo bệnh tình của nàng đột nhiên bộc phát mà thôi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Trong khi đó Louis Thương Nghiêu vừa phải xử lý các công việc lớn nhỏ của tập đoàn và các chi nhánh liên quan, vừa muốn bắt tay vào điều tra những chuyện có liên quan tới mẹ của Lạc Tranh nữa.

Nếu mẹ hắn đã nói có chút ấn tượng về cái tên này, như vậy có nghĩa là, việc cha hắn có tiếp xúc với Fanny là sự thật. Từ đó, có thể nói, Fanny ít nhiều cũng có chút liên quan với gia tộc Louis. Nếu cứ điều tra theo hướng này, có lẽ một vài vấn đề sẽ được sáng tỏ.

Từng ngày cứ thế trôi qua, cơ hồ cũng không có chuyện hệ trọng gì phát sinh. Lạc Tranh vẫn đi làm như thường lệ, buổi tối về nhà lại cùng với Louis Thương Nghiêu trải qua những đêm tuyệt vời. Hạnh phúc vẫn đến rất thầm lặng khi người ta không hề có sự chuẩn bị và ra đi cũng chẳng cần chút lý do.

Còn Vi Như, mỗi giờ mỗi phút đều để ý Lạc Tranh rất cẩn thận. Sau khi nhận được mệnh lệnh của giám đốc, cô vô cùng phấn khích, bảo vệ Lạc Tranh là việc làm mà cô cảm thấy thích thú hơn cả. Hơn nữa còn được giám đốc tín nhiệm, đương nhiên là chuyện vô cùng may mắn. Nhưng điều làm Vi Như luôn cảm thấy bất đắc dĩ nhất là, Liệt thiếu gia một ngày chạy tới chỗ này không ít lần, khiến cô cảm thấy vô cùng phiền toái.