Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 131: Diệt khẩu hay mua chuộc?

Lạc Tranh giật mình kinh ngạc nhìn Louis Thương Nghiêu, một lúc sau mới bước tới gần hắn, nhẹ nhàng lên tiếng, "Anh...là vì lý do này?"

Nàng lúc này nên vui mừng hay lo lắng đây?

Vui mừng là vì nàng biết Louis Thương Nghiêu quan tâm đến mình như vậy, còn lo lắng là vì hắn là người đàn ông thực sự quá nguy hiểm.

Louis Thương Nghiêu nhìn Lạc Tranh hồi lâu, nhìn vẻ phức tạp hiện rõ trong đáy mắt nàng rồi lại kìm lòng không được, kéo nàng ôm vào ngực.

"Khi anh biết được Ôn Húc Khiên đối xử với em tệ bạc cỡ nào, anh lại càng thêm hận hắn."

Lạc Tranh cũng động lòng, vòng tay ôm lấy hắn, cúi đầu nói, "Thương Nghiêu, thật ra em rất muốn có thể yêu đơn giản một chút, không phải bận lòng đến quá nhiều thù hận. Em chỉ cần có tình yêu của anh là đủ rồi, em không muốn trả thù, cũng không muốn có quá nhiều chuyện phức tạp như vậy xen vào giữa chúng ta. Anh chỉ cần yêu em thôi, được không?"

"Tranh, Ôn Húc Khiên đáng chết!" Louis Thương Nghiêu khẽ cau mày lại.

Lạc Tranh từ trong lòng Louis Thương Nghiêu ngẩng đầu lên, ngước đôi mắt đẹp tràn ngập tình yêu nhìn hắn, "Em biết, anh hận Ôn Húc Khiên hơn bất kỳ ai trên đời này. Hãy tin em, cảm giác căm hận của em đối với anh ta cũng không ít hơn anh bao nhiêu. Nhưng Thương Nghiêu, anh nên biết, anh ta không đáng để anh phải làm trái pháp luật như vậy. Hứa với em, cho dù anh ta đáng chết cỡ nào cũng hãy để cho pháp luật trừng trị. Điều em muốn rất đơn giản, chỉ là hy vọng anh không dính vào phiền toái mà thôi."

Lời nói của nàng rất chân thành, không khó nhận ra nó biểu hiện cho sự lo lắng từ tận đáy lòng. Sự lo lắng của nàng hoàn toàn hiện rõ trong mắt Louis Thương Nghiêu khiến tâm tình hắn lại tan chảy, đôi mắt sắc bén khẽ ánh lên chút suy tư..

"Em lo lắng như vậy theo anh nghĩ không chỉ vì chuyện người nhân chứng đó phải không?"

Lạc Tranh nhìn hắn hồi lâu, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, suy nghĩ một chút rồi gật đầu... "Thương Nghiêu, dựa vào linh cảm nghề nghiệp của mình, em biết anh nhất định còn nhiều chuyện giấu em. Vụ của Ôn Húc Khiên cũng vậy. Mặc dù khi bắt tay vào tìm hiểu vụ đó em đã tìm được một số chứng cứ nhưng em lại cũng phát hiện ra vụ này không hề đơn giản chút nào."

"Em muốn biết gì nào?" Louis Thương Nghiêu cúi đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt bình tĩnh của hắn khẽ lóe lên tia tán thưởng không hề che dấu.

"Em muốn biết rất nhiều, rất nhiều chuyện. Nhưng nếu như anh không muốn nói, em cũng sẽ không miễn cưỡng hỏi nhiều. Cho dù hai người yêu nhau cũng nên giữ lại chút không gian và tự do cho riêng mình. Chỉ là em thật sự không hy vọng anh làm chuyện trái pháp luật thôi."

"Xem ra anh yêu em là đúng rồi!" Louis Thương Nghiêu than nhẹ một tiếng, bàn tay đang vuốt ve tóc nàng chuyển qua gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, cúi đầu khẽ nói, "Nếu như em là đàn ông, đối với anh mà nói sẽ là một sự uy hiếp cực lớn!"

Lạc Tranh cười khẽ, đôi mắt trong trẻo ngời sáng nhưng lại thoáng hiện chút lo lắng...

Nàng biết, hắn không định cho nàng biết hết thảy mọi chuyện. Có lẽ có một số việc hắn tự có tính toán riêng, có một số việc không cần nàng phải biết rõ. Vì vậy, cho dù yêu nhau, nàng vẫn cảm thấy hắn rất bí ẩn, bí ẩn ở tâm tư thâm sâu như biển nhưng lại cực kỳ dịu dàng với nàng.

Phân tích tình hình vụ án mấy ngày nay, nàng có một dự cảm mãnh liệt rằng Ôn Húc Khiên chỉ là một quân cờ, chỉ là vật hy sinh mà thôi. Theo lời của Louis Thương Nghiêu thì chỉ còn chờ ngòi nổ được kích hoạt là xong.

"Tranh, anh biết rõ em đang nghĩ gì. Không nói cho em biết nhiều chuyện chỉ là vì anh muốn em được sống đơn giản một chút. Anh nói rồi, anh không có thói quen để cho phụ nữ chen vào sự nghiệp của mình. Em chỉ cần ở bên cạnh anh, mỗi ngày sống thật vui vẻ, em được an toàn chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của anh rồi."

Louis Thương Nghiêu khẽ xoa đầu nàng, cất tiếng nói tràn ngập yêu thương.

Lạc Tranh muốn nói gì đó lại ngập ngừng, nhìn hắn một hồi rồi miễn cưỡng nở nụ cười, vòng tay ôm chặt lấy hắn...

Hắn là người đàn ông bá đạo, lại có ham muốn khống chế cực kỳ mạnh mẽ. Hắn đã sớm hình thành thói quen đem mỗi người đặt vào vị trí thích hợp cho họ, hoặc để lợi dụng hoặc để quan tâm. Hắn có cách thức của riêng mình, không để cho bất kỳ ai xen vào. Mặc dù hắn có thể rất dịu dàng, rất thâm tình nhưng đồng thời cũng rất nguy hiểm. Đó chính là quyền uy của hắn.

Louis Thương Nghiêu thấy nàng không nói thêm gì nữa, hài lòng nhếch miệng rồi cúi xuống hôn lên vầng trán mịn màng của nàng, "Yên tâm, anh có thể hứa với em, tuyệt đối sẽ không để bản thân mình làm những chuyện trái pháp luật."

Lạc Tranh ngước đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn, lộ rõ nét vui mừng.

Louis Thương Nghiêu thấy vậy, cúi đầu bật cười, "Anh cũng phải bảo vệ bản thân mình tốt chứ. Cho dù quyền lực của anh có lớn tới cỡ nào đi nữa thì cũng không thể quản lý được hết những chuyện nhỏ nhặt. Phép vua thua lệ làng. Cho dù là sản nghiệp của anh thì giám đốc chi nhánh vẫn có cách thức điều hành riêng của họ."

"Em hiểu!" Lạc Tranh biết rõ đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của Louis Thương Nghiêu rồi. Nàng tựa đầu vào ngực hắn, hít thật sâu mùi hoắc hương thoang thoảng, hai tay vòng qua cổ hắn. Nàng chỉ muốn yêu người đàn ông này, chỉ đơn giản như vậy mà thôi.

"Tranh, anh thích dáng vẻ của em thế này." Tiếng cười trầm thấp khẽ bật ra từ cổ Louis Thương Nghiêu, giọng nói của hắn cực kỳ dịu dàng, êm ái mang theo tình yêu nồng nàn.

Lạc Tranh nở nụ cười dịu dàng, giọng nói có chút nũng nịu, "Nhưng tính cách của em đâu phải như vậy."

"Thế nên anh mới càng yêu em. Phụ nữ thường hành động theo cảm tính, lại rất dễ xúc động rồi gây phiền phức, còn em thì cực kỳ tỉnh táo khiến anh không cách nào dứt ra được."

Lạc Tranh bối rối ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt Louis Thương Nghiêu lộ rõ vẻ nghiêm túc, "Người phụ nữ anh yêu có quyền bướng bỉnh, nhưng nhất định không được phép đau khổ. Anh tuyệt đối sẽ không để người phụ nữ của mình phải bận lòng vì bất cứ chuyện gì, em hiểu chứ?"

"Người đàn ông bá đạo!" Lạc Tranh cười khẽ, trong lòng ngập tràn cảm động. Nàng sao lại không hiểu tâm tư của hắn chứ? Đây là lần đầu tiên nàng có được cảm giác an toàn từ một người đàn ông, loại cảm giác này khiến cho nàng thật sự cảm nhận được mình là một người phụ nữ...

***

Vụ kiện của Ôn Húc Khiên tựa như cũng dậm chân tại chỗ, mà Louis Thương Nghiêu cũng không hề nhắc lại lần nào. Lạc Tranh cũng tin tưởng hắn nhất định có suy nghĩ chu toàn bởi vậy cũng không tiếp tục theo đuổi nữa. Chuyện này vẫn có chút gì đó không được rõ ràng lắm nhưng đương nhiên đó chỉ là cảm nhận của Lạc Tranh mà thôi. Có đôi khi, ngoài mặt càng yên tĩnh thì nguy cơ ẩn dấu dưới nó càng lớn.

Buổi chiều một ngày kia, khi Lạc Tranh vừa xử lý xong một vụ tranh chấp thương mại liền cầm tài liệu cần ký lên thẳng phòng giám đốc. Thư ký giám đốc vừa thấy nàng vội tiến lên chào hỏi, "Luật sư Lạc, giám đốc hiện giờ không có trong văn phòng."

Lạc Tranh giơ cổ tay nhìn đồng hồ rồi vỗ nhẹ tập tài liệu nói, "À, vậy tôi có thể đem tài liệu này để vào phòng làm việc của anh ấy chứ? Đây là tài liệu rất quan trọng."

"Đương nhiên, tôi dám cản bất kỳ ai bước vào phòng giám đốc cũng đâu dám cản Luật sư Lạc." Thư ký giám đốc tủm tỉm cười nói.

Lạc Tranh cũng cười, không nói thêm gì nữa mà đẩy cửa bước vào phòng làm việc. Thời gian gần đây, Louis Thương Nghiêu rất cưng chiều nàng, thậm chí còn công khai ngay tại tập đoàn. Những loại tin đồn thổi cũng theo đó không ngừng phát tán, cho nên quan hệ giữa nàng và Louis Thương Nghiêu thế nào, mọi người trong lòng đều biết rõ.

***

Lạc Tranh đem tài liệu trên tay đặt lên bàn, tầm mắt vô tình lướt qua khung hình trên bàn làm việc của hắn. Đó là tấm hình chụp nàng tại khu nghỉ dưỡng lần trước. Trong hình, nàng mặc áo ngủ màu trắng ngồi trên hành lang gỗ mộc, đôi chân nhỏ trắng trẻo đang vầy nước, mái tóc đen dài óng ả vương trên gò má, khung cảnh xung quanh cực kỳ yên tĩnh toát lên vẻ đam mê đầy quyến rũ.

Lạc Tranh khẽ mỉm cười, đặt khung hình xuống. Nàng chưa từng nghĩ rằng Louis Thương Nghiêu sẽ đem tấm hình này rửa ra để đặt trên bàn làm việc. Lúc này nhìn thấy lại càng khiến cho tình yêu trong lòng nàng với hắn càng thêm sâu đậm.

Vừa định rời đi, lại thấy trên bàn làm việc của hắn có ly rượu uống dở, thầm nghĩ có lẽ thư ký chưa kịp thu dọn, Lạc Tranh liền cầm lấy ly rượu định giúp đem bỏ đi, không ngờ bị trượt tay khiến cho chút rượu còn lại trong ly bắn tung lên quần áo của nàng.

"A..." Lạc Tranh chỉ có thể tự trách mình đã không cẩn thận. Nhìn thoáng qua chỗ bị rượu bắn vào, nàng cũng không còn cách nào, đành vào phòng tắm bên trong phòng nghỉ để xử lý...

"Thương Nghiêu, chuyện này không thể kéo dài được nữa." Cửa phòng giám đốc bị đẩy ra, Louis Thương Nghiêu bước vào, theo sau là một người đàn ông cũng mặc tây phục sang trọng. Ông ta thấp hơn Louis Thương Nghiêu một chút, có đôi mắt khá đa tình và mái tóc chải chuốt cẩn thận. Nhưng từ nét mặt của ông ta có thể nhận ra đây không phải là người đơn giản. Xương cốt ông ta trông cũng khá rắn chắc nhưng xem chừng tuổi tác thì hơn Louis Thương Nghiêu khá nhiều, ít ra cũng phải ngoài 50 tuổi.

Louis Thương Nghiêu không để ý đến lời của ông ta, bước thẳng vào phòng khách ngồi xuống sofa, ý bảo đối phương cũng như vậy.

"Thương Nghiêu, vụ làm ăn lần này tôi đã bỏ rất nhiều tâm tư vào đó. Tôi nói rồi, cho dù phải dùng tới bất kỳ thủ đoạn nào cũng phải dành được lợi nhuận lớn nhất." Ông ta ngồi xuống, ngón tay gõ nhịp lên thành sofa, cất giọng đầy kiên quyết.

Louis Thương Nghiêu dựa người vào sofa, chân phải gác lên chân trái, hờ hững nói, "Shawn, ý của ông là muốn tôi lần này mắt nhắm mắt mở cho qua mọi chuyện?"

"Thông minh! Tôi chính là có ý đó. Anh cũng biết, bên công tố vẫn đang để ý tôi, lần này không dùng chút thủ đoạn không được. Thương Nghiêu, tôi cùng anh trước giờ chưa từng xung đột lợi ích, lần này dù thế nào anh cũng phải giúp tôi." Shawn nói thẳng vào vấn đề.

"Shawn, xét về mặt tình cảm, tôi đã không ít lần giúp đỡ ông. Ông kinh doanh những lĩnh vực quá nhạy cảm như vậy nên bên công tố không chịu buông tha cũng là chuyện bình thường." Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng nhếch môi, lấy hai điếu xì gà rồi ném một điếu cho ông ta.

"Thương Nghiêu, anh nói vậy không đúng rồi. Chúng ta cùng đứng chung trên một con thuyền, nếu tôi xui xẻo thì anh cũng gặp không ít phiền toái đâu." Shawn nhíu chặt lông mày nói.

Vì Louis Thương Nghiêu vừa trở về lại vào thẳng phòng khách nên không nhận ra trong phòng làm việc có gì đó khác lạ. Khi hai người họ nói chuyện, âm thanh đều truyền ra ngoài đúng lúc Lạc Tranh đi từ phòng nghỉ ra, bước qua phòng khách nên nàng cũng nghe được cuộc nói chuyện của Louis Thương Nghiêu và Shawn...

Lạc Tranh vô thức dừng bước. Nàng vốn không muốn quấy rầy Louis Thương Nghiêu tiếp khách, hơn nữa nếu cứ như vậy đột ngột xuất hiện trước mặt hắn sẽ khiến người khách kia hiểu lầm. Vừa định xoay người tính trở lại phòng nghỉ chờ khách ra về thì Lạc Tranh lại ngẫu nhiên nghe được điều không nên nghe...

"Ông hy vọng tôi giúp ông thế nào?" Là tiếng của Louis Thương Nghiêu, nghe chừng cũng khá hờ hững.

"Đem tên đó ra làm vật thế mạng đi. Anh cũng biết, một khi bên Hongkong xảy ra chuyện, lợi ích của tôi sẽ tổn thất quá nửa. Thương Nghiêu, anh không phải vẫn muốn tiêu diệt tên đó hay sao?" Shawn vội vã lên tiếng.

Phía ngoài phòng khách, Lạc Tranh nghe được những lời này không khỏi khẽ run lên. Kẻ thế tội? Chẳng lẽ, bọn họ đang ám chỉ...Ôn Húc Khiên?

Cảm giác bất an trong lòng hệt như một loại rung động dần dần khuếch tán, cuối cùng biến thành một cơn sóng lớn đem tâm tình đang bình tĩnh của nàng đảo lộn hết thảy.

"Tên đó tạm thời chưa thể động tới. Phía nhân chứng xảy ra chút vấn đề nên không thể làm bừa được. Nếu không, chẳng những ông bị thiệt hại nặng mà tôi cũng rước lấy không ít phiền phức." Louis Thương Nghiêu hờ hững trả lời.

"Vậy làm sao bây giờ? Vụ đấu thầu sắp bắt đầu rồi, nhất định không được để đối phương tới tham dự. Không phải chúng ta đã chuẩn bị kế hoạch tốt lắm rồi sao? Tìm một tên thế mạng kéo luôn đối thủ cạnh tranh xuống nước, gán cho hắn tội danh nhận hối lộ. Được như vậy, đừng nói là tham dự thầu, mà về sau danh dự của hắn cũng bị tổn hại không ít. Đối với tôi mà nói đây là cơ hội quá tốt!" Vẻ mặt của Shawn lúc này là vẻ mặt tiêu biểu của người vì lợi ích bất chấp thủ đoạn, ánh mắt ông ta cũng lộ rõ sự tàn độc.

"Muốn thắng còn có rất nhiều cách, ông luôn giỏi về việc sử dụng gián điệp thương mại, tôi thấy lần này, ông không ngại dùng lại cách cũ chứ?" Louis Thương Nghiêu châm xì gà, cười nhạt một tiếng.

"Thương Nghiêu, anh không định ngồi nhìn tôi chết đấy chứ? Bên Hongkong lúc này có bao nhiêu đôi mắt đang dõi theo tôi, nếu tôi có thể dễ dàng hành động như vậy thì còn đi tìm anh làm gì? Anh cũng biết, người của cục điều tra tội phạm thương mại và cục chống tham nhũng đều nghĩ cách muốn tóm tôi, lúc này tôi đâu thể hành động được.

Vẫn như trước kia đi. Anh giúp tôi xử lý mọi chuyện, lợi nhuận lần này tôi tăng gấp ba cho anh. Điều tôi muốn rất đơn giản, chính là danh dự của đối phương bị huỷ diệt hoàn toàn." Shawn vẫn gõ nhịp lên tay vịn sofa, nhấn mạnh từng lời.

Louis Thương Nghiêu cũng không trả lời ngay, mà Lạc Tranh đứng ở phía ngoài phòng khách đã sớm toát mồ hôi hột. Nàng tuyệt đối không ngờ tới trong lúc vô tình lại phát hiện một bí mật trọng đại đến vậy. Từ nội dung cuộc nói chuyện của bọn họ mà phân tích thì thấy cái người khách trong phòng kia nhất định có liên hệ về lợi ích với Louis Thương Nghiêu, . Lúc này đây, ông ta vì mục tiêu của mình, không tiếc sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào.

Nếu nói như vậy, Ôn Húc Khiên chỉ là quân cờ đúng như sự dự đoán của nàng mà thôi. Mà cái người trong phòng khách kia lại muốn đối thủ của mình bị huỷ diệt hoàn toàn về mặt danh dự, như vậy tội hối lộ chính là cách thức tốt nhất. Mà Louis Thương Nghiêu cũng biết Ôn Húc Khiên có liên quan tới đối thủ kia, cho nên dứt khoát dùng một hòn đá ném hai con chim, tiêu diệt toàn bộ...

Trời ạ...

Nếu như chuyện này thật sự có thật, như vậy tức là nàng vừa nghe được một vụ buôn bán tối mật không được phép tiết lộ. Tim Lạc Tranh không ngừng nhảy loạn lên, sau lưng đã toát mồ hôi lạnh. Nàng vô cùng hồi hộp chờ đợi câu trả lời của Louis Thương Nghiêu. Nàng chỉ muốn nghe câu trả lời của hắn mà thôi. Hắn rõ ràng đã hứa với nàng sẽ không để bản thân dính vào những chuyện trái pháp luật nữa. Chẳng lẽ...

Hắn vẫn đang gạt nàng sao?

"Thương Nghiêu, chúng ta cùng là người của gia tộc Louis, anh không định qua cầu rút ván đấy chứ? Người khách trong phòng tiếp tục cất tiếng, "Lần này, anh không muốn cũng phải giúp. Cái tên phế vật đã hết giá trị đó giết đi cũng được rồi. Anh giúp tôi nghĩ cách, làm cho thật hoàn hảo không có chút tỳ vết nào mới được."

"Shawn..." Louis Thương Nghiêu hờ hững lên tiếng, "Ông là chú của tôi, theo như lời đề nghị của ông thì tôi nên giúp đỡ nhưng đứng trên lập trường kinh doanh mà nói thì nhiều năm qua ông cũng đã kiếm được không ít, giờ chịu chút tổn thất để đổi lấy sự an toàn về sau cũng không phải chuyện gì xấu."

"Ý của anh là lần này anh không có ý định giúp tôi?" Shawn kinh ngạc nhìn Louis Thương Nghiêu.

"Tập đoàn WORLD còn có rất nhiều chuyện cũng phức tạp không kém. Tôi nghĩ ông cũng có thể nhìn ra rồi. Trên thương trường nói chuyện gì cũng phải dựa vào lợi ích. Tôi chỉ muốn làm một doanh nhân mà thôi. Shawn, lần này tôi không giúp được. Điều duy nhất tôi có thể nói là ông hãy từ bỏ đi. Có được có mất, đó cũng là quy luật thương trường rồi." Louis Thương Nghiêu cười nhẹ, đưa ra lời từ chối nhã nhặn.

Lạc Tranh vẫn đang nghe lén ở bên ngoài lúc này mới cảm thấy bình tâm lại. Nếu như không phải trong phòng đang có khách, nàng nhất định sẽ chạy vào mà ôm chặt lấy hắn. Hắn không nhận lời giúp đỡ Shawn, hắn thật sự không nhận lời...

"Cái gì?" Shawn đương nhiên không ngờ tới Louis Thương Nghiêu sẽ khoanh tay đứng nhìn, đứng bật dậy, tức giận nhìn hắn, "Thương Nghiêu, anh đã biết lần này tôi đầu tư vào đó không ít tiền, vậy mà còn đưa ra quyết định như vậy? Nếu lần này vụ đấu thầu không thành, tôi có thể sẽ mất cả thị trường Hongkong."

"Ông cũng vừa nói chỉ là có thể mà. Shawn, thương trường như chiến trường, biết đánh giá đúng tình hình mới có thể nắm được đại cục. Hiện giờ lùi một bước để sau này có cơ hội nhận được nhiều hơn, đây là đạo lý bất biến trên thương trường rồi. Lần này ông làm quá ầm ĩ, cho dù đấu thầu thành công cũng gặp phải không ít phiền toái, chẳng bằng đem củ khoai nóng bỏng tay này vứt sang kẻ khác rồi từ từ xem xét lại kế hoạch của mình." Louis Thương Nghiêu chậm rãi lên tiếng.

"Đủ rồi, dù thế nào tôi cũng là trưởng bối của anh. Lúc tôi lăn lộn trên thương trường anh mới chỉ là một thằng nhãi ranh. Anh dựa vào cái gì mà dám dùng giọng điệu dạy dỗ đó với tôi? Thương Nghiêu, đừng tưởng tôi không biết trong lòng anh đang nghĩ cái gì. Anh đang định chờ cơ hội tôi sa cơ để nuốt gọn toàn bộ sản nghiệp của tôi mà thôi."

"Lúc trước ông nội đem một phần ba tập đoàn giao cho ông quản lý, tôi cũng không hề phản đối quyết định của ông. Shawn, tôi cùng ông đều là người của gia tộc Louis, tôi đương nhiên mong ông càng ngày càng tốt hơn. Đối với phần của ông, tôi không có hứng thú." Louis Thương Nghiêu hừ lạnh một tiếng, giọng nói có chút khó chịu.

"Đừng giả bộ làm người tốt, lòng tham của anh thế nào tôi còn không biết sao? Lúc trước ông nội anh đem tập đoàn WORLD chia đều thành ba phần, giao cho tôi, El cùng cha của anh. Cha anh qua đời sớm nên anh mới tiếp nhận phần của cha mình, lại thành công giành được tín nhiệm của ông nội. Sau ba năm tiếp quản tập đoàn anh đã bắt đầu hành động thôn tính của mình. Anh âm thầm ở phía sau tỉ mỉ sắp đặt mọi thứ, làm cho El không còn được ông già đó tin dùng, cuối cùng buồn rầu mà chết. Còn anh công khai nuốt luôn phần sản nghiệp của nó. Anh bây giờ khá lắm, là đầu não của gia tộc Louis. Chẳng lẽ tôi không biết anh đang để ý tới phần của tôi sao? Lúc trước, tôi và anh liên thủ chẳng qua là vì muốn đối phó El. Hiện giờ tôi không còn giá trị lợi dụng, cho nên anh tính tiêu diệt luôn tôi phải không?" Shawn giận dữ lớn tiếng.

Lạc Tranh vẫn đang nghe lén bên ngoài kinh ngạc trợn tròn hai mắt, thì ra Louis Thương Nghiêu lại còn có bộ mặt không để người khác biết như vậy. Thật đáng sợ!

Louis Thương Nghiêu nghe vậy, cũng không tức giận mà chỉ cười khẽ, đem xì gà đặt vào gạt tàn rồi nhếch môi, "Nếu ông một mực nói như vậy thì thật oan cho tôi quá. Ông cũng biết kết quả kinh doanh dưới thời của El rồi đó. Các lĩnh vực kinh doanh bên hắc đạo của tập đoàn WORLD đều do ông ấy phụ trách. Kết quả, ông nội tín nhiệm ông ấy như vậy nhưng ông ấy lại làm cho sản nghiệp thành một mớ hỗn độn. Không phải tôi thâu tóm sản nghiệp trong tay ông ấy mà là ông ấy tự dâng lên cho tôi mà thôi. Nếu không phải El liên tục chọc tới bọn buôn ma túy không nên đắc tội thì sao ông nội lại thất vọng với ông ấy chứ? Shawn, tôi nói rồi, con người tôi không thích cưỡng bách người khác, chỉ muốn làm người làm ăn đàng hoàng mà thôi. Sự thật đã chứng minh, sau khi sản nghiệp bên hắc đạo về tay tôi liền được khởi sắc trở lại. Chẳng lẽ như vậy không tốt sao?"

"Không sai? Từ ngày anh ngồi vào vị trí đầu não của gia tộc Louis cũng chưa hề cưỡng bách ai cả. Nhưng đừng tưởng tôi sẽ tin mấy lời ma quỷ của anh. Anh không trực tiếp ép buộc người ta, chỉ là dùng tình huống thực tế để ép đối phương không có sự lựa chọn nào khác mà thôi. Thương Nghiêu, về điểm này anh quả thật rất giống cha mình. Người khác có lẽ không biết nhưng tôi biết rất rõ, năm đó El chính là do bị anh ngầm ra tay mới khiến nó bị mất đi sự tin tưởng của ông già đó. Hết thảy mọi chuyện đều do anh thao túng." Shawn lạnh lùng chỉ vào Louis Thương Nghiêu, lớn tiếng nói.

Louis Thương Nghiêu cúi đầu cười, đôi mắt sắc bén như chim ưng ánh lên tia nguy hiểm, nhìn chằm chằm vào Shawn.

"Thương Nghiêu, tôi biết rõ anh hận El năm xưa bán đứng cha mình, khiến ông già đó tìm được chỗ ở của cha mẹ anh nhanh đến vậy, khiến cho cha anh bỏ mạng bất ngờ. Nhưng anh nên biết, việc El ghét cha anh không liên quan gì tới tôi. Anh muốn bắt El đền mạng để đền bù tổn thất của cha mình thì cũng làm được rồi. Nhưng có phải anh cũng không muốn cho tôi đường sống hay không?" Vẻ mặt Shawn tràn ngập sự nghi ngờ.

"Shawn, không cần phải vội vàng thanh minh như vậy. Năm đó ông và El cũng giống nhau, đều hy vọng nuốt trọn phần sản nghiệp của cha tôi, chỉ là ý nghĩ của ông và El bất đồng. El muốn tiêu diệt cha tôi, còn ông thì muốn cha tôi rời khỏi gia tộc, như vậy không cần nhìn thấy máu cũng có thể thuận lợi phân chia sản nghiệp. Tôi lúc trước còn giúp đỡ ông cũng là vì năm xưa ông còn có nghĩ tới chút tình máu mủ. Còn về chuyện ông nghĩ rằng kết cục của El là do tôi tạo ra, tôi cũng không muốn thanh minh gì hết. Vẫn là câu nói cũ, nếu ông có thể chứng minh được tôi đứng đằng sau hạ độc thủ, vậy hoan nghênh ông mời các vị trưởng bối của gia tộc tới xử lý."

"Thương Nghiêu, anh..." Shawn siết chặt nắm tay, sắc mặt cũng cực kỳ mất tự nhiên. "Đừng tưởng rằng anh làm mọi chuyện đều kín kẽ. Tôi biết rõ anh có năng lực, nhưng cũng đừng quá tự mãn. Tôi chết, anh cũng không sống tốt đâu!"

Vừa dứt lời, nghe "rầm" một tiếng, nắm đấm của Shawn giáng xuống sofa, không khó nhận ra ông ta đang tức giận cỡ nào.

Lạc Tranh vẫn đang nghe lén lại không nhìn thấy tình huống bên trong, đột nhiên nghe thấy tiếng động lớn vậy khiến nàng sợ hãi kêu lên thành tiếng, toàn thân khẽ run rẩy, khuỷu tay không cẩn thận va phải tấm ngăn tạo thành tiếng động khá lớn.

"Ai?" Shawn nghe thấy tiếng động lập tức sải bước nhảy ngay ra khỏi phòng khách, trực tiếp đối mặt với Lạc Tranh.

Mà Lạc Tranh đang ảo não cũng liền ngẩng đầu lên, kinh ngạc mở to đôi mắt bởi cùng lúc đó, nàng nhìn thấy trong mắt Shawn nổi lên tia sát khí cực kỳ đáng sợ...

Louis Thương Nghiêu cũng lập tức bước ra khỏi phòng khách, vừa nhìn thấy Lạc Tranh, ánh mắt hắn thoáng hiện lên một tia kinh ngạc...

Một màn này khiến Lạc Tranh nhớ đến mấy cảnh đấu đá trên thương trường vẫn hay xuất hiện trên mấy bộ phim...Nhưng lúc này, cái gì sẽ chờ đón nàng đây?

Cảm giác căng thẳng trong lòng nàng lúc này hệt như sợi dây đã kéo hết mức...

"Tranh? Sao em lại ở đây?" Louis Thương Nghiêu hơi nhíu mày, trầm giọng cất tiếng hỏi.

Lạc Tranh lúc này đã bối rối tới mức không biết nên giải thích thế nào cho ổn.

"Thương Nghiêu, cô ta là ai?" Shawn nhìn nàng bằng đôi mắt cực kỳ cảnh giác, giọng nói cũng vô cùng lạnh lẽo đáng sợ.

Lạc Tranh lúc này mới cẩn thận quan sát người đàn ông đối diện. Tuy đã ngoài 50 tuổi nhưng ông ta khá chau chuốt cho vẻ ngoài của mình nên trông không có vẻ gì của tuổi tác hiện lên trên gương mặt. Nhưng cũng không khó để nhận ra ông ta không phải là người dễ chọc vào. Nàng làm luật sư nhiều năm như vậy, sóng to gió lớn cũng gặp không ít, đã từng bị uy hiếp hoặc nguy hiểm đến tính mạng nhưng lần này nàng có thể cảm nhận được luồng sát khí nồng nặc hơn.

Louis Thương Nghiêu cũng không trả lời câu hỏi của Shawn mà quay đầu nhìn về phía Lạc Tranh, trầm giọng nói, "Em ra ngoài trước đi!"

Lạc Tranh có thể nhận ra trong ánh mắt hắn mang theo tia cảnh cáo cùng thận trọng, đương nhiên nàng cũng phát hiện bầu không khí lúc này cực kỳ dị thường liền nhẹ nhàng gật đầu, không nói lời nào xoay người rời đi.

"Đứng lại!" Giọng nói lạnh băng của Shawn vang lên sau lưng nàng.

Lạc Tranh vô thức dừng bước, quay người lại, liền đó trừng lớn đôi mắt.

Một khẩu súng đã nhắm ngay phía nàng, họng súng đen ngòm hệt miệng của con dã thú khát máu đang há ra, có thể lấy mạng nàng bất cứ lúc nào chỉ cần một ngón tay nhẹ nhàng nhấn xuống...

Tim Lạc Tranh trong khoảnh khắc như nhảy lên tận cổ, còn chưa kịp phản ứng đã thấy Louis Thương Nghiêu bước nhanh đến phía trước nàng, đem cả người nàng kéo ra phía sau lưng mình.

Lạc Tranh thực sự kinh ngạc, trước mắt nàng lúc này không còn là họng súng đen ngòm nữa mà là phần lưng đàn ông rắn chắc.

"Thương Nghiêu, anh thế này là có ý gì?" Shawn cũng không hạ súng xuống, chỉ nheo mắt lại nhìn Louis Thương Nghiêu có hành động khác hẳn tác phong thường ngày.

Louis Thương Nghiêu cũng cực kỳ lạnh lùng, cũng không khó nhận ra tia đề phòng trong ánh mắt hắn. Hắn chỉ cười khẽ một tiếng rồi cất tiếng nói cực kỳ lạnh lẽo.

"Shawn, những lời này phải là tôi hỏi ông mới đúng. Ông đang ở trên địa bàn của tôi, cầm súng chĩa vào người của tôi, vậy ông tính thế nào đây?"

"Người của anh?" Shawn khẽ nghiêng đầu nhìn thoáng qua Lạc Tranh, "Người phụ nữ của anh?"

"Đúng vậy, người phụ nữ của tôi!" Louis Thương Nghiêu cũng không hề chối bỏ danh phận của nàng.

"Người phụ nữ này không thể giữ lại được. Cô ta nghe được câu chuyện giữa chúng ta, một khi truyền ra ngoài, đối với cả tôi và anh đều bất lợi." Shawn vừa nói vừa lên đạn, vẻ mặt vô cùng nham hiểm.

Lạc Tranh nghe thấy tiếng súng lục đã lên nòng, tim không khỏi run lên. Đó là súng, cho dù nàng tỉnh táo cùng kiên cường thế nào đi nữa thì cũng chỉ là phụ nữ mà thôi. Trực tiếp đối mặt với họng súng thế này cơ hội sống sót cực kỳ nhỏ nhoi.

Louis Thương Nghiêu nghe vậy, lại hừ lạnh một tiếng, "Ông muốn giết người diệt khẩu? Vậy phải giết tôi trước đã."

Những lời của hắn làm cho Lạc Tranh sợ hết hồn. Nàng không nói lời nào vừa muốn đứng ra bên cạnh hắn lại bị hắn dùng lực mạnh kéo ngược nàng trở lại phía sau, khiến nàng chỉ có thể không ngừng lo lắng mà thôi...

"Thương Nghiêu..."

"Đừng nói gì hết!" Louis Thương Nghiêu hơi nghiêng đầu, khẽ lên tiếng cảnh cáo với Lạc Tranh ở phía sau.

Lạc Tranh chọn cách nghe lời hắn. Lần đầu tiên trong đời, nàng cảm thấy sợ hãi, vì chính bản thân mình mà cũng vì Thương Nghiêu. Qua lần nghe lén vừa rồi nàng có thể nhận thấy quan hệ giữa hai người này cũng không tốt cho lắm. Nói không chừng, đối phương sẽ lợi dụng điểm này để đối phó Thương Nghiêu cũng nên. Nghĩ tới đây, nàng lại lo đến cuống lên.

Shawn thấy vậy, khẽ chau mày... "Thương Nghiêu, người phụ nữ này tôi nhất định phải giết. Không giết cô ta, cô ta sẽ trở thành một mầm hoạ!"

"Vậy ông lập tức nổ súng đi!" Louis Thương Nghiêu cười lạnh, đôi mắt sắc lạnh như hắc ưng lại thêm vài phần băng lãnh khiến người ta không rét mà run.

Phía sau lưng hắn, Lạc Tranh nghe thấy câu nói này mà sợ hết hồn. Trong lòng nàng không khỏi âm thầm chuẩn bị, nếu đối phương thật sự nổ s

úng, nàng nhất định sẽ không hề do dự mà đẩy Thương Nghiêu ra.

Shawn cũng ngây người. Một lúc lâu sau, dường như ông ta nhận ra điều gì đó liền cất tiếng cười mang theo ý mỉa mai, "À, tôi hiểu rồi. Anh thích cô ta phải không?"

"Cho nên, ông nên biết rằng tôi sẽ không để ông nổ phát súng này!" Louis Thương Nghiêu cũng cười lạnh đáp lại.

Shawn lại cất giọng châm biếm, "Hay lắm! Thương Nghiêu, anh cùng cha anh thật giống nhau. Nhưng tôi phải nhắc cho anh nhớ một điều, nếu như hôm nay không giết cô ta, tôi và anh sẽ không có ngày nào được yên. Anh muốn phụ nữ sao? Rất đơn giản, chỉ cần anh mở miệng, người phụ nữ thế nào chẳng có chứ?"

"Shawn, chuyện hôm nay kết thúc ở đây. Sẽ không ai đề cập đến nó lần nào nữa. Ông đi đi, nếu không, tôi thật sự sẽ vì một người phụ nữ mà bất chấp tình cảm gia tộc để đối phó với ông." Giọng nói cực kỳ tỉnh táo mang theo uy quyền của Louis Thương Nghiêu vang lên.

"Anh chắc chắn cô ta sẽ không nói ra?" Đôi mắt đầy sát khí của Shawn thoáng hiện chút chần chừ. Thật lòng mà nói nếu Louis Thương Nghiêu cố tình bảo vệ người phụ nữ này, ông ta cũng không dám nổ súng.

"Tôi đảm bảo!" Louis Thương Nghiêu khẳng định lại lần nữa.

"Được, nể mặt anh, tôi tha cho cô ta một lần. Nếu như tôi biết được cô ta gây bất lợi với chúng ta, tôi sẽ là người đầu tiên giết cô ta." Shawn rốt cục cũng hạ súng xuống, lạnh lùng nói.

Louis Thương Nghiêu chỉ hơi nhếch môi, cũng không nói thêm gì nữa.

Shawn cất súng xong liền xoay người hướng về phía cửa văn phòng bước tới. Lúc lướt ngang qua Lạc Tranh còn nhìn nàng bằng ánh mắt cực kỳ thâm sâu khó lường rồi mới rời đi...

Mọi sự nguy hiểm rốt cục cũng được giải trừ, Lạc Tranh chỉ cảm thấy như vừa từ địa ngục trở lại nhân gian vậy.

"Thương Nghiêu..." Nàng khẽ nhào vào ngực Louis Thương Nghiêu, bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy hắn.

Khi cảm giác sợ hãi đã qua đi, còn đọng lại chính là sự cảm động cùng uỷ khuất dồn nén. Trải qua tình cảnh vừa rồi, nàng có thể cảm nhận càng sâu sắc hơn tình yêu của hắn.

"Không sao, không cần sợ." Louis Thương Nghiêu chẳng những không trách cứ nàng tự tiện vào phòng làm việc của hắn mà ngược lại còn ôm nàng chặt hơn, trầm giọng khẽ an ủi nàng.

Vùi trong ngực hắn, Lạc Tranh nhẹ nhàng lắc đầu, giọng nói có chút nghẹn ngào, "Thương Nghiêu, sao anh lại ngốc như vậy chứ? Nếu ông ta thật sự nổ súng thì sao?"

"Ông ta còn chưa có cái gan đó, hơn nữa...." Hắn cười nhẹ một tiếng, khẽ đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, "Bảo vệ em tránh khỏi mọi thương tổn là trách nhiệm của anh. Em là người phụ nữ của anh, anh không cho phép ai có cơ hội gây tổn thương cho em."

"Xin lỗi anh, là em đã gây phiền phức cho anh như vậy." Lạc Tranh khẽ cúi đầu tỏ ý hối lỗi...

Nếu không phải nàng bất cẩn đánh đổ rượu, cũng sẽ không gặp phải chuyện thế này, vậy cũng sẽ không khiến cho mối quan hệ đang căng thẳng giữa Shawn và Louis Thương Nghiêu trở nên nghiêm trọng hơn.

"Bé ngốc!" Louis Thương Nghiêu cúi đầu cười khẽ một tiếng, vòng tay qua eo Lạc Tranh kéo nàng về phía sofa rồi ngồi xuống, khiến nàng ngồi trên đùi hắn, rồi vòng tay khoá chặt nàng lại. "Chuyện này căn bản đã rất phiền rồi, cho dù có thêm chút nữa cũng không hề gì. Không cần phải tự trách mình. Nhưng ngược lại, anh thật sự rất tò mò vì sao em lại đột ngột xuất hiện ở đây như vậy? Tìm anh có việc gấp sao?"

Lạc Tranh chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt cương nghị của hắn hồi lâu, đột nhiên cảm thấy có chút cay cay nơi sống mũi, "Thương Nghiêu, anh tin tưởng em đến vậy sao? Chẳng lẽ, anh không sợ em là gián điệp thương mại? Nếu như em có dã tâm, thừa dịp anh không có ở đây, vào phòng anh nhìn lén tài liệu thì sao đây?"

"Em sẽ làm vậy sao?" Louis Thương Nghiêu mỉm cười nhìn nàng. Tuy giọng điệu của hắn mang theo ý hỏi nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự tin tưởng đối với nàng.

Ánh mắt hắn cứ như vậy len lỏi vào tận thẳm sâu trong lòng nàng, khiến Lạc Tranh cực kỳ cảm động. Sau một khắc, nàng động lòng ôm chặt lấy hắn, "Sẽ không như vậy, vĩnh viễn cũng không. Em cũng muốn bảo vệ anh hệt như anh bảo vệ em vậy."

"Nha đầu ngốc..." Louis Thương Nghiêu đau lòng ôm nàng càng chặt hơn...

Đúng như sự phân tích của Lạc Tranh, Ôn Húc Khiên chỉ là quân cờ trong cả cuộc đấu thầu này mà thôi. Louis Thương Nghiêu cũng không hề giấu diếm nàng thêm nữa. Nếu nàng đã nghe được như vậy thì cũng nhân cơ hội này giải thích cho nàng luôn cũng tốt.

Ngồi trong phòng làm việc, Lạc Tranh không khỏi khẽ cất tiếng thở dài. Louis Thương Nghiêu chịu buông tay khiến cho nàng cực kỳ cảm động, chỉ không ngờ rằng thì ra tập đoàn WORLD ban đầu bị chia thành ba phần, cũng không ngờ tới là về sau này Louis Thương Nghiêu mới thâu tóm sản nghiệp kinh doanh trong lĩnh vực hắc đạo.

Xem ra, gia tộc Louis này chẳng những phức tạp ở vẻ bề ngoài mà ngay bên trong cũng không hề đơn giản.

Còn mải nghĩ ngợi, trước mắt Lạc Tranh liền xuất hiện một bó hoa lớn màu tím khiến nàng sợ hết hồn. Nhìn kỹ lại, thì thấy đó tuy là hoa nhưng lại không hẳn là hoa khiến nàng rốt cục cũng không biết nên gọi đó là gì.

Ngẩng đầu nhìn lên, nàng lại bắt gặp ngay ánh mắt ấm áp tràn ngập ý cười của Louis Thương Nghiêu. Liền đó, giọng nói trầm ấm của hắn liền vang lên, "Hoa tương tư này là anh đặc biệt tìm được trong hơn hai ngàn loài, nó là thứ không khiến em bị dị ứng."

Trong mắt Lạc Tranh nổi lên sự ngạc nhiên tột độ cùng mừng rỡ và cảm động, lại mỉm cười nghiêng đầu nhìn thấy bên ngoài cửa có rất nhiều đồng nghiệp đang túm tụm xem náo nhiệt khiến nàng không khỏi xấu hổ đỏ bừng mặt.

Louis Thương Nghiêu khẽ mỉm cười, vừa quay đầu nhìn lại khiến mấy đồng nghiệp ham vui kia vội vàng né đi rồi nhanh chóng quay trở với công việc của họ.

"Thương Nghiêu, đây là công ty, sao anh lại phóng túng như vậy?" Lạc Tranh nhận lấy bó hoa tương tư, trên môi tràn ngập nụ cười dịu dàng lộ rõ lúm đồng tiền xinh xắn. "Vô duyên vô cớ mang bó hoa lớn như vậy, em lấy đâu chỗ để cắm đây?"

"Khung cảnh đẹp đẽ như vậy lại bị em biến thành không có chút lãng mạn nào rồi!" Louis Thương Nghiêu cười nhìn nàng, đem tài liệu trên tay đặt xuống mặt bàn, "Anh đã ký hết rồi, em có thể giao cho nhân viên phụ trách lập tức thi hành. Có phụ nữ nào lại không thích hoa chứ? Anh không thể tước đoạt quyền lợi tối thiểu của em được."

Lạc Tranh nở nụ cười ngọt ngào, "Biết anh có lòng là được mà..."

"Coi như lời xin lỗi của anh vì đã khiến em bị hoảng sợ một phen như vậy. Còn có cái này nữa..." Louis Thương Nghiêu giống như làm ảo thuật lấy từ phía sau lưng ra một cái túi khá tinh xảo, "Để thay cho y phục bị bắn rượu của em!"

Lạc Tranh có chút kinh ngạc nhìn hắn, "Sao anh lại biết?"

Louis Thương Nghiêu cong môi cười, thân hình cao lớn khẽ cúi xuống, đôi môi mỏng cơ hồ sắp dán lên cánh môi nàng, tham lam hít lấy hương thơm ngát trên bờ môi đỏ mỏng...

"Còn nữa, hôm nay đừng có làm thêm giờ, anh đã đặt một nhà hàng rất tuyệt, muốn cùng em hưởng thụ cảnh sắc tuyệt vời của ban đêm."

"Sao anh lại có thời gian rảnh như vậy? Anh là ông chủ mà, em dù bận thế nào cũng đâu thể bận bằng anh đây?" Lạc Tranh nở nụ cười mê hồn cầm lấy túi đồ. Nàng cũng đã sớm quen thuộc với cảnh hắn thỉnh thoảng lại tự tiện chạy vào phòng làm việc của nàng thế này rồi.

"Anh ra ngoài gặp khách hàng một lát. Hết giờ làm, anh kêu lái xe chờ em dưới bãi đậu xe." Louis Thương Nghiêu dịu dàng nói...

"Em có lái xe tới..."

"Nghe lời anh!" Hắn khẽ hôn nhẹ lên môi nàng.

Lạc Tranh dịu dàng nhìn hắn, "Anh là sợ em làm thêm giờ?"

"Thông minh!" Hắn mỉm cười rồi đứng dậy, đưa tay khẽ vuốt ve tóc nàng, "Anh ra ngoài một lát!"

Lạc Tranh cười gật đầu, vừa lúc hắn xoay người rời đi lại cất tiếng gọi hắn.

"Em sao vậy?" Louis Thương Nghiêu quay đầu lại.

Lạc Tranh đi về phía Louis Thương Nghiêu, chủ động ôm hắn sau đó còn bạo gan hôn lên môi hắn, "Làm sao đây? Người ta nói em là hoa anh túc độc, em lại cảm thấy danh hiệu này phải để cho anh mới đúng. Ở gần anh quá lại khiến em sợ hãi vì không có cách nào thoát ra, xa anh rồi lại thấy nhớ..."

Những lời của nàng khiến cho Louis Thương Nghiêu hài lòng cong môi cười, "Sai rồi, anh không phải hoa anh túc, mà là mạn đà la (còn gọi là hoa bỉ ngạn)."

"A?" Lạc Tranh có chút khó hiểu, "Vì sao lại nói như vậy?"

"Bởi vì..." Louis Thương Nghiêu lại gần nàng hơn, nở nụ cười tà mị mang theo sức hấp dẫn hệt một vị thần trong thần thoại Hy Lạp.

"Độc tính của mạn đà la so với hoa anh túc...lại càng mạnh hơn."

"Cuồng ngạo..." Lạc Tranh bật cười vùi đầu vào ngực hắn...

Khi thành phố lên đèn, khắp nơi đều tràn ngập ánh sáng lấp lánh của đô thị phồn hoa.

Chiếc xe sang trọng bóng lộn lướt nhẹ trên đường, tới một khúc quanh lại bất ngờ bị một chiếc xe thương vụ màu đen vượt lên chặn đầu.

"Két..." Lái xe vội vàng phanh gấp lại. Liền đó, từ trên chiếc xe chặn đầu kia có hai gã mặc tây phục màu đen bước xuống, không nói một lời đem cửa xe kéo mạnh ra, bộ dạng vô cùng đằng đằng sát khí.

Lạc Tranh thầm thề với lòng, sau này ngồi lên xe nhất định phải khoá cửa lại thật kỹ.

"Luật sư Lạc, mời xuống xe!" Một trong hai gã mặc đồ đen lạnh lùng lên tiếng.

Lái xe của Lạc Tranh cũng là người đã từng trải qua sóng gió, không đợi nàng lên tiếng đã lập tức quát lên đầy dứt khoát, "Các người là ai? Thật to gan, lại dám cản xe của ngài Louis?"

"Luật sư Lạc, xin hãy yên tâm, sẽ không làm tốn nhiều thời gian của cô đâu." Gã mặc đồ đen vẫn nhìn chăm chú vào Lạc Tranh.

Lái xe còn muốn mở miệng, lại bị Lạc Tranh ra hiệu im lặng. Nàng xuống xe rồi liền nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc xe dù đã chìm trong bóng đêm dày đặc nhưng vẫn toả ra ngạo khí cực độ.

"Ai muốn gặp tôi?" Ánh mắt nàng lúc này vẫn cực kỳ bình thản.

"Luật sư Lạc sẽ biết ngay thôi." Gã mặc đồ đen mặt không đổi sắc chậm rãi trả lời.

"Luật sư Lạc..." Lái xe của nàng lo lắng bước tới, thấp giọng gọi... "Xem ra họ không có ý tốt, cô đừng qua đó. Chúng ta đi tiếp thôi, họ sẽ không dám làm gì đâu. Dù sao đây cũng

là xe của ngài Louis, bọn họ cũng phải biết điều một chút."

"Không sao đâu, nếu sự việc đã tới thì có tránh cũng không nổi. Tôi qua đó xem thế nào. Nếu hai mươi phút nữa tôi không trở lại, gọi điện báo cho Louis tiên sinh." Lạc Tranh bình tĩnh lên tiếng.

"Vâng, Luật sư Lạc, xin hãy bảo trọng." Lái xe khẽ nói.

Lạc Tranh gật đầu, nhìn về phía hai gã áo đen, "Đi thôi!"

"Luật sư Lạc, mời qua bên này." Một gã áo đen đi trước dẫn đường, gã còn lại đi phía sau nàng. Một trước một sau như vậy khiến nàng không có sự lựa chọn nào khác.

Chiếc xe của đối phương dừng dưới một tán cây, vị trí khá kín đáo, mà xung quanh cũng vô cùng yên tĩnh.

Gã áo đen mở cửa xe để Lạc Tranh ngồi vào trong. Không gian bên trong xe khá rộng rãi, ly rượu đã được rót sẵn hơi sóng sánh lấp lánh đầy mê hoặc dưới ánh đèn bên trong xe. Đợi nàng vừa đặt chân vào bên trong, cửa xe liền lập tức bị đóng lại, khiến Lạc Tranh chỉ có thể ngồi đối diện với một khuôn mặt đàn ông với nụ cười đầy âm hiểm.

"Luật sư Lạc, không ngờ chúng ta gặp lại nhanh như vậy."

Là Shawn, kẻ đã chĩa súng vào nàng sáng nay.

Khẽ hít sâu một hơi, Lạc Tranh cố gắng giữ tâm trạng bình ổn nhất, nhẹ nhàng cười một tiếng, "Thì ra là Shawn tiên sinh, thật hân hạnh. Tôi nghĩ Shawn tiên sinh cũng không hy vọng gặp lại tôi đâu."

Shawn khẽ nghiêng người về phía trước như muốn dò xét vẻ mặt của Lạc Tranh. Ông ta chỉ lạnh lùng nở nụ cười, cũng không nói thêm tiếng nào nữa.

Lưng Lạc Tranh lúc này đã dựa thẳng tắp vào lưng ghế. Nàng có thể nhìn ra ý đồ xấu xa trong đáy mắt ông ta. Trong lòng mặc dù rất kinh hoàng nhưng nàng vẫn cố khống chế tâm trạng không bộc lộ ra ngoài...

Bầu không khí trong xe rơi vào trạng thái tĩnh lặng hồi lâu. Đây thực sự là khoảng thời gian cần thiết để cả hai bên có thể thầm cân nhắc lợi hại cho bản thân mình.

Shawn vẫn nhìn chằm chằm vào Lạc Tranh, ánh mắt thâm trầm của ông ta lướt từ đôi chân thon dài của nàng đến thân hình tuyệt mĩ với những đường cong hấp dẫn, cẩn thận đánh giá nàng rồi cuối cùng dừng tầm mắt trên gương mặt trắng trẻo của Lạc Tranh.

"Tôi thật không ngờ, đại luật sư nổi danh khắp Hongkong được xưng tụng hoa anh túc độc lại là một mỹ nhân đầy mê hoặc thế này. Cũng khó trách sao Thương Nghiêu lại điên đảo thần hồn, mất đi lý trí như vậy."

Lạc Tranh vẫn không mở miệng, nét mặt cũng không có bất kỳ biểu hiện nào khác thường. Khi còn chưa biết rõ tình hình trước mặt, trầm mặc chính là phương thức đối phó tốt nhất.

Phía đối diện, Shawn điều chỉnh lại tư thế ngồi, cầm lấy ly rượu sóng sánh, tỏa ra mùi hương nồng thơm ngát đang không ngừng lan tỏa trong không khí. Ông ta khẽ hớp một ngụm rượu rồi đặt ly xuống nhìn Lạc Tranh.

"Luật sư Lạc, theo tôi được biết, thời gian cô ở bên Thương Nghiêu cũng không hề ngắn."

Lạc Tranh rốt cục cũng lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng toát lên vẻ tỉnh táo cực độ, mà ngay cả ánh mắt nàng cũng ánh lên sự thông tuệ.

"Tôi nghĩ Shawn tiên sinh chắc hẳn cũng không có hứng thú với chuyện yêu đương của tôi đâu." Đôi môi anh đào xinh đẹp khẽ cong lên lộ ra vẻ trào phúng, "Chi bằng nói thẳng ra để tiết kiệm thời gian cho cả hai bên."

"Luật sư Lạc, cô là người phụ nữ đầu tiên dám nói chuyện với tôi như vậy. Không tệ, không tệ! Cô quả nhiên rất can đảm." Shawn cười gật đầu, một tia tán thưởng thoáng hiện lên trong mắt ông ta.

Ông ta lấy từ bên cạnh ra một cái ly khác, chậm rãi rót rượu vào đó. Nhưng lần này dịch rượu lại là màu xanh, đẹp tựa loài Trúc Diệp Thanh đầy mê hoặc.

Cử chỉ rót rượu của ông ta cũng khá tao nhã, sau đó đem ly rượu đặt lên thành ghế trước mặt Lạc Tranh.

Lạc Tranh là người thông minh, ít nhiều cũng có thể đoán được ý tứ của ông ta, nhưng nàng chỉ khẽ nhếch miệng, cũng không nói lời nào.

"Luật sư Lạc, phụ nữ khiến tôi thừa nhận chẳng có mấy người. Hôm nay cô nghe được tôi cùng Thương Nghiêu nói chuyện, xét theo quy củ thì tôi phải giết cô diệt khẩu, nhưng..."

Shawn nói được phân nửa câu liền ngừng lại rồi chuyển đề tài, "Xem hồ sơ cá nhân của cô tôi mới càng hiểu rõ, cô thực sự là một bảo vật, một viên ngọc tuyệt mỹ, nếu không mài dũa cho nó thêm sáng bóng thì thật là đáng tiếc. Dù sao, tôi cũng cực kỳ quý trọng nhân tài."

Nét mặt Lạc Tranh vẫn cực kỳ bình thản, nhẹ nhàng nói, "Mỹ ngọc cũng được, đá thô cũng được, tôi vẫn luôn cho rằng cần phải gặp được điều kiện cùng đối tác phù hợp mới có thể phát huy khả năng của mình. Mỹ ngọc giá trị đối với người biết thưởng thức nó, chỉ có họ mới biết cách để khai phá những mặt đẹp nhất của nó. Thật ra, nếu nhìn từ góc độ khác, mỹ ngọc cũng đâu khác gì đá thô đâu?"

"Tài hùng biện của Luật sư Lạc hôm nay rốt cục tôi cũng được lĩnh giáo. Vậy Luật sư Lạc nói đi, tôi vẫn luôn tin tưởng con mắt của mình, rất biết thưởng thức mỹ ngọc, cho dù là đá thô tôi cũng sẽ sửa thành ngọc sáng. Đương nhiên, vẻ đẹp của mỹ ngọc không chỉ đơn thuần ở giá trị của nó mà còn ở sự độc đáo vĩnh viễn chỉ có ở riêng nó. Chỉ là viên ngọc đó có nguyện ý nhận sự may mắn đó không thôi." Shawn cười nhẹ một tiếng, ánh mắt lóe lên vẻ cao ngạo. Nói xong câu đó, ông ta liền lấy từ túi quần ra một tờ séc, đặt lên thành ghế trước mặt Lạc Tranh, ngay bên cạnh ly rượu sóng sánh đầy mê hoặc kia."

Lạc Tranh nhìn thoáng qua ly rượu bên cạnh, lại nhẹ nhàng cầm lấy tờ séc, nhìn con số trên đó liền cố làm ra vẻ tán thưởng.

"Shawn tiên sinh thật sự rất hào phóng, tờ séc này quả thực rất hấp dẫn."

"Đây chỉ là mở đầu thôi." Shawn cũng đi thẳng vào vấn đề, "Tôi nghĩ Luật sư Lạc là người thông minh, nên biết thứ nào có lợi, thứ nào không. Nếu như Luật sư Lạc giúp việc cho tôi, tôi bảo đảm vinh hoa phú quý cô sẽ hưởng không hết."

"Còn ngược lại?" Lạc Tranh đặt tờ séc xuống, cầm lấy ly rượu bên cạnh, màu xanh biếc cùng vẻ lấp lánh của nó khẽ che đi đôi mắt đẹp đầy thông tuệ cùng tỉnh táo của nàng.

"Tôi nghĩ ly rượu này của Shawn tiên sinh nhất định là rất trứ danh. Chỉ sợ rằng nếu tôi không nhận lấy tờ séc kia thì chờ đợi tôi nhất định sẽ là ly rượu này."

Kinh nghiệm đối phó với những trường hợp vừa mua chuộc vừa diệt khẩu kia nàng cũng đã trải qua rất nhiều. Đối phương có thể cho nàng mật ngọt nhưng cũng có thể cho nàng một khối độc dược. Nhận được mật ngọt hay độc dược còn tùy thuộc vào sự hợp tác của nàng như thế nào.

"Ha ha..." Shawn cười lớn, vỗ tay tỏ ý tán thưởng, "Luật sư Lạc, cô thật sự rất thông minh. Ly rượu này đúng là do tôi đặc chế, chuyên dùng để tiêu diệt những khối mỹ ngọc không biết tốt xấu. Nhưng tôi nghĩ Luật sư Lạc là người thông minh, hẳn là biết bản thân mình nên làm thế nào, sẽ không muốn hương tan ngọc nát chứ?"

"Nói vậy tức là tôi không thể rời khỏi chiếc xe này?" Lạc Tranh khẽ hừ lạnh, nét mặt vẫn cực kỳ bình thản.

"Cô đương nhiên có thể, chỉ cần ngoan ngoãn nhận lấy tờ séc này là được." Trên mặt Shawn lúc này tràn ngập vẻ âm hiểm.

"Shawn tiên sinh quá đề cao tôi rồi. Có lẽ, tôi không có giá trị lớn như ông vẫn tưởng đâu." Lạc Tranh khẽ dựa vào lưng ghế, nhẹ nhàng lên tiếng.

"Không, không! Luật sư Lạc quá khiêm tốn rồi, nhưng tôi lại rất thích cô." Shawn khẽ khoát tay, "Có thể ở lại bên cạnh Thương Nghiêu làm việc đều là người tài năng. Có thể làm việc bên cạnh Thương Nghiêu, hơn nữa còn khiến anh ta quan tâm lo lắng đến vậy, thực sự là long phụng trên đời này. Luật sư Lạc, cô nói xem, sao tôi lại có thể đành lòng không có cô đây?"

"Ông muốn tôi làm việc cho ông? Hay là giúp ông làm gián điệp?" Lạc Tranh khẽ cười lạnh. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Nói thẳng thắn, tôi chỉ muốn Luật sư Lạc giúp tôi làm một chuyện. Sau khi làm xong, tôi bảo đảm sẽ tuyệt đối không tới quấy rầy Luật sư Lạc nữa. Hơn nữa, cô cũng sẽ có một số tiền lớn đủ để ba đời cũng tiêu không hết." Shawn hơi nghiêng người về trước như muốn dò xét thái độ của nàng, đưa ra điều kiện cực kỳ hấp dẫn.

Lạc Tranh cười nhẹ một tiếng, cũng hơi nghiêng người về trước.

"Shawn tiên sinh muốn tôi lấy danh sách dự thầu và giá đấu thầu." Ngữ điệu của Lạc Tranh mang đầy tính khẳng định chứ không hề có chút ý nghi vấn nào.

Đáy mắt Shawn đầu tiên thoáng hiện lên tia kinh ngạc, sau đó là sự tán thưởng không hề che dấu, "Luật sư Lạc, cô thật sự quá thông minh. Nếu như cô có thể giúp tôi, nhất định tôi sẽ vạn sự thắng lợi. Đúng vậy, tôi chính là muốn lấy danh sách cùng giá thầu. Phần tài liệu này khóa trong két sắt tại phòng làm việc của Thương Nghiêu. Chỉ cần cô có thể sao chụp cho tôi một bản, tôi bảo đảm cả đời cô tiêu không hết tiền."

Trong mắt Lạc Tranh lóe lên một tia sắc lạnh, cất lên tiếng cười đầy tỉnh táo, khẽ dựa người vào lưng ghế, "Từ con số trên tấm séc này cho thấy Shawn tiên sinh là người rất hào phóng. Tuy nhiên, tôi còn có một sự phân tích khác, không biết Shawn tiên sinh có muốn nghe hay không?"

"Ồ? Cô muốn nói gì?" Shawn cũng ngồi thẳng lại, chăm chú nhìn nàng.

Lạc Tranh chậm rãi lên tiếng, "Tôi hiểu rõ, thương trường như chiến trường, cho dù là anh em ruột thịt cũng không nể tình. Huống chi sản nghiệp của tập đoàn WORLD lại lớn đến như vậy? Lần đấu thầu này tập đoàn WORLD là nhà thầu chính, thông qua mối quan hệ với các chính phủ để thu hút dự thầu. Shawn tiên sinh đương nhiên muốn lấy được miếng thịt lớn này, bởi vậy mới không ngừng bất chấp mọi thủ đoạn để giành giật nó. Ông vốn cho rằng Louis tiên sinh sẽ giúp đỡ ông vô điều kiện vì ông là chú của anh ấy. Nhưng Louis tiên sinh chỉ coi ông như một nhà thầu bình thường, cho nên ông muốn trộm lấy danh sách dự thầu cùng giá thầu. Một khi có được nó, ông không chỉ thu được toàn thắng mà còn có được những thu hoạch đầy bất ngờ khác nữa."

Shawn nghe vậy, khẽ nheo mắt hỏi lại, "Luật sư Lạc, cô muốn nói cái gì?"

"Điều tôi muốn nói rất đơn giản. Shawn tiên sinh lần này là muốn chơi trò một mũi tên bắn trúng hai con chim. Chỉ cần ông có thể nắm được tài liệu đấu thầu, chẳng những có thể đấu giá thành công mà còn có thể đem Louis tiên sinh kéo xuống, biến phần sản nghiệp trong tay anh ấy thà

nh của mình. Shawn tiên sinh, tôi phân tích không sai chứ?" Lạc Tranh vẫn luôn nở nụ cười nhẹ, dáng vẻ lạnh lùng hờ hững hệt như đám mây nơi chân trời, nhưng từng lời của nàng lại cực kỳ sắc bén khiến người ta không khỏi ớn lạnh.

"Luật sư Lạc, tôi là chú của Thương Nghiêu, sao có thể hại nó chứ?"

"Nếu như Shawn tiên sinh thật sự coi trọng tình thân như vậy đã không hết lần này tới lần khác tìm cách giành lấy tài liệu mật như vậy." Từ tận đáy lòng, Lạc Tranh không khỏi dâng lên cảm giác khinh thường với ông ta.

"Lần này, Shawn tiên sinh gấp rút như vậy, không những chỉ muốn có được giá thầu mà còn muốn Louis tiên sinh bị mất uy tín trong giới kinh doanh vì để lộ thông tin, và hơn nữa là mất đi sự tin tưởng của các trưởng bối trong gia tộc. Như vậy những sản nghiệp trong tay Louis tiên sinh sẽ được giao cho Shawn tiên sinh tiếp quản, kể từ đó, tập đoàn WORLD có thể nói là 3 nhánh hợp lại một, tất cả đều nằm trong tay Shawn tiên sinh đúng như ý muốn của ông rồi."

Nụ cười trên môi Shawn càng lúc càng quỷ dị. Đợi nàng nói xong, ông ta mới thong thả lên tiếng, "Luật sư Lạc, tôi không biết nên dùng từ nào để hình dung sự thông minh của cô. Nếu như có thể hợp tác cùng với cô thực sự là chuyện cực kỳ may mắn, còn nếu là đối đầu, thật sự là tai họa. Cho nên Luật sư Lạc, tôi rất muốn đưa ra lời mời hợp tác cùng cô."

"Sao ông dám khẳng định tôi nhất định sẽ phản bội Louis tiên sinh?" Lạc Tranh khẽ cười lạnh.

"Tôi biết rõ Luật sư Lạc là người phụ nữ trọng tình nghĩa, cũng biết con số trên tấm séc kia căn bản chưa hấp dẫn được Luật sư Lạc. Vậy đi, tôi muốn bàn với Luật sư Lạc một chuyện, một chuyện mà cô và Thương Nghiêu nhất định phải đối mặt." Shawn ranh mãnh nhìn nàng, chậm rãi lên tiếng.

"Là chuyện gì?" Lạc Tranh khẽ cất tiểng hỏi.

Ánh mắt Shawn chợt lóe lên đầy ma quỷ, "Tôi biết rõ quan hệ hiện giờ của Luật sư Lạc cùng Thương Nghiêu, hai người hiện còn đang sống chung." Ông ta lại nhấn mạnh từng lời, "Có thể khiến một phụ nữ toàn tâm toàn ý với mình, biện pháp duy nhất chính là khiến họ động chân tình. Thương Nghiêu quả thực đã làm rất tốt. Nhưng tôi cũng phải nhắc nhở cô một câu, muốn yêu Thương Nghiêu thì phải vượt qua được rào cản về thân phận đã. Cô tưởng rằng dù nó có quyền lực lớn một tay che trời thì sao chứ?

Con người nó đã gắn với cuộc hôn nhân vương thất, cho dù nó không muốn cuộc hôn nhân đó cũng không có cách nào thay đổi vận mệnh của mình.Vụ liên hôn này là nhằm mục đích khiến quan hệ giữa hai gia tộc càng thêm mật thiết và quang minh chính đại hơn. Một khi Thương Nghiêu thoái hôn, như vậy nó sẽ mất đi sự tin tưởng của ông nội. Luật sư Lạc, cô thông minh như vậy chắc không khó để tưởng tượng ra chuyện tiếp theo chứ? Mất đi sự tín nhiệm của ông già đó thì sao đây? Nó sẽ mất đi tất cả, một chút cũng không còn."

Trái tim Lạc Tranh theo những lời cuối cùng của ông ta khẽ run lên, ngón tay nàng cũng vô thức nắm chặt lại. Nàng không thể không thừa nhận những lời Shawn nói đều là sự thật. Trong gia đình giàu có, tình thân không đáng kể là bao, huống chi đây còn là gia đình vương thất.

"Luật sư Lạc, cô không nghĩ lại xem, nếu quả thật đến ngày đó, Thương Nghiêu sẽ cho cô được gì đây? Cô đặt tình cảm của mình vào nó rốt cục nhận được cái gì? Đầu tư mạo hiểm như vậy thật không đáng chút nào!" Shawn vừa nói vừa vươn người về trước, đưa tay đặt lên mu bàn tay nàng, "Chẳng bằng giúp tôi lần này, cả đời cô sẽ không phải lo nghĩ."

Lạc Tranh thấy bàn tay ông ta bao trùm bàn tay mình, khẽ nhíu mày, nhìn thẳng vào gương mặt tươi cười đầy quỷ dị của người đàn ông trước mặt, tỉnh táo nói, "Tôi nghĩ Shawn tiên sinh không hẳn muốn tôi giúp đỡ đơn giản như vậy chứ?"

"Vậy mới nói, làm việc với người phụ nữ thông minh rất thoải mái. Đúng vậy, tôi đối với Luật sư Lạc có tham niệm, nhất là người phụ nữ thông minh như cô tôi lại càng không muốn bỏ qua. Cô hãy rời khỏi Thương Nghiêu, ở lại bên cạnh tôi. Tôi không giống như Thương Nghiêu, không phải gánh vác nhiều trách nhiệm như nó. Chỉ cần cô đi theo tôi, tôi bảo đảm sẽ cho cô những thứ tốt nhất trên đời." Ông ta khẽ cười, liền đó liền chuyển qua ngồi bên cạnh Lạc Tranh, tay chân bắt đầu không an phận vươn ra kéo nàng vào vòng tay mình.

Lạc Tranh cũng không hề giãy dụa, chỉ dùng ánh mắt lạnh băng nhìn ông ta, "Shawn tiên sinh, xin ông tự trọng một ôngt!"

Shawn bị ánh mắt lạnh đến thấu xương của Lạc Tranh làm cho kinh sợ, sắc mặt lộ rõ vẻ lúng túng cực độ. Vừa rồi ông ta thấy nàng trầm tư như vậy còn tưởng nàng đang cân nhắc. Vừa mới lấn tới lại bị cự tuyệt thẳng thừng như vậy khiến ông ta bối rối buông nàng ra, khẽ hắng giọng, "Đương nhiên tôi vẫn rất quý trọng nhân tài, nếu Luật sư Lạc không muốn ở bên cạnh tôi, vậy lời đề nghị hợp tác của tôi vẫn giữ nguyên hiệu lực."

"Tôi muốn biết nếu mình lựa chọn cự tuyệt thì ngoại trừ ly rượu độc này ra còn cái gì nữa?" Lạc Tranh lạnh lùng lên tiếng.

Vẻ mặt Shawn lóe lên tia gian xảo, "Tôi nếu đã dám đưa Luật sư Lạc tới nơi này đương nhiên đã có chuẩn bị rồi. Không ngại nói cho cô biết, trong tay tôi có chứng cứ bất lợi cho Thương Nghiêu, nếu như cô thật sự không chấp nhận lời đề nghị của tôi, tôi chẳng những có thể khiến cô mất mạng mà còn có thể làm cho Thương Nghiêu chỉ trong một đêm thành kẻ trắng tay."

"Thật sao?" Lạc Tranh nghe vậy chẳng những không chút sợ hãi mà còn nở nụ cười bình thản, "Tôi nhớ Shawn tiên sinh cũng đã nói, ông và Louis tiên sinh cùng ngồi trên một con thuyền, ông làm như vậy có chắc mình sẽ thoát khỏi liên quan hay không?"

"Chứng cứ có thể ngụy tạo chẳng chút khó khăn. Tôi có thể kéo Thương Nghiêu xuống thì cũng có thể bảo vệ tốt cho bản thân mình. Tôi cùng Thương Nghiêu tuy đã nhiều lần cùng hợp tác nhưng tôi biết rõ nó vẫn luôn muốn đối phó tôi. Chỉ bằng mặt không bằng lòng là chuyện thường trên thương giới. Tuy nhiên, Luật sư Lạc, tôi khuyên cô hãy ngoan ngoãn nhìn rõ tình hình một chút. Không cần biết tương lai thế nào, ít nhất cục diện hiện giờ đối với cô hoàn toàn bất lợi." Shawn cười càng thêm âm hiểm.

Lạc Tranh cười khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn vô cùng sắc bén, "Ông sai rồi, lúc này đây người đang ở trong thế bất lợi là ông chứ không phải tôi."

"Cái gì?" Ánh mắt Shawn khẽ lóe lên tia cảnh giác.

Lạc Tranh lấy điện thoại di động ra, đem đoạn video vừa quay lại tắt đi. "Những gì ông vừa nói đã bị ghi lại hết rồi. Không có nhân chứng cũng không sao, đoạn video này chính là bằng chứng sống động nhất."

Shawn lúc đầu hơi sững sờ, liền đó lập tức cười lạnh, "Cô cho rằng cô còn có cơ hội đem đoạn video này đưa ra ngoài?"

"Shawn tiên sinh, ông thật sự đã quá già hay đã đánh giá quá thấp khoa học kỹ thuật hiện giờ rồi?" Lạc Tranh cười nhẹ một tiếng, "Chẳng lẽ ông không biết trên đời còn có cái gọi là docsach24.com sao? Vừa rồi, tôi đã đem đoạn video này truyền đến máy tính ở công ty. Máy tính của tôi có cài đặt một phần mềm cùng thiết bị đặc biệt, chỉ cần trong vòng ba giờ đồng hồ tôi không nhập mật khẩu vào thì đoạn video kia sẽ được tự động gửi tới tay kiểm sát trưởng.

Ông cũng biết, tôi là luật sư, năng lực tự vệ đương nhiên cao hơn người bình thường, cho nên xin khuyên Shawn tiên sinh hãy để tôi đi thì hơn. À, còn nữa, Thương Nghiêu hiện đang chờ tôi cùng ăn tối. Thử nghĩ xem, nếu tôi không tới đúng hẹn, anh ấy liệu có không tới tìm hay không? Lúc đó, tình cảnh của ông sẽ càng thêm bất lợi mà thôi. Người Trung Quốc có câu "chưa xuất trận đã mất tướng", ý nghĩa của câu này hẳn không cần tôi giải thích ông cũng hiểu chứ?"

Shawn không ngờ kết quả lại thành ra như vậy, phẫn nộ hét lên, "Cô tưởng rằng có thể uy hiếp được tôi sao? Cho dù kiểm sát trưởng xem được đoạn video này thì cũng sẽ nghe thấy trong tay tôi đang nắm chứng cứ bất lợi cho Thương Nghiêu, cô cho rằng nó còn có thể yên thân sao?"

"Nếu trí nhớ của Shawn tiên sinh vẫn tốt, hẳn sẽ nhớ vừa rồi mình đã nói một câu là "Chứng cứ có thể ngụy tạo chẳng chút khó khăn!" Nghĩ lại xem, nếu kiểm sát trưởng nghe được những câu này, vậy sẽ nghi ngờ ông nhiều hơn hay Louis tiên sinh nhiều hơn đây?" Lạc Tranh nở nụ cười nhẹ, giọng nói tỉnh táo cùng lạnh lùng đầy sắc bén như xuyên thấu lòng đối phương.

"Tôi là luật sư đại diện của Louis tiên sinh, ông cho rằng tôi sẽ ngồi nhìn anh ấy gặp chuyện không hay sao?"

"Cô muốn thế nào?"

"Tôi biết Shawn tiên sinh sẽ ngụy tạo ra rất nhiều chứng cứ nhưng tôi sẽ không để ông thành công đâu. Còn nữa..." Lạc Tranh nhấn mạnh từng lời... "Cho dù chứng cứ có xác thực cỡ nào đi nữa, tôi cũng sẽ tận dụng lợi thế của mình để phá hủy nó, không để cho ông có cơ hội đắc thủ."

"Đường đường đại luật sư danh tiếng, cô cũng định biết luật phạm luật hay sao?" Shawn cười lạnh, "Tôi không tin cô có thể làm được như vậy. Luật sư Lạc vẫn luôn nổi tiếng là người hành động theo lý trí. Xử sự theo tình cảm như vậy không phải là sở trường của cô."

Lạc Tranh khẽ nở nụ cười có chút mỉa mai, "Không ai lúc nào cũng có thể hành động theo lý trí, cũng không ai có thể hoàn toàn hành động theo cảm tính. Làm người quá lý tính sẽ rất vất vả, quá cảm tính sẽ rất đau khổ. Shawn tiên sinh, ông nói đúng, tôi yêu Thương Nghiêu cho nên không quan tâm tương lai của anh ấy sẽ thế nào. Tôi chỉ muốn một lòng yêu anh ấy là đủ rồi. Cho dù tôi lý trí thế nào đi nữa thì cũng sẽ vì tình yêu mà hành động theo cảm tính. Nếu cả đời này ngay cả cơ hội xử trí theo cảm tính cũng không thử chút thì cuộc sống thật vô vị..."

"Cô..."

"Cuộc nói chuyện vừa rồi tôi không hề ghi lại. Để có thể bảo vệ hình tượng chuyên nghiệp của một đại luật sư, tôi sao có thể tự hủy hoại mình chứ?" Lạc Tranh nở nụ cười đầy thông minh.

"Đương nhiên, ông có thể giữ điện thoại của tôi lại. Nhưng đáng tiếc phải nói cho ông biết, vậy cũng vô dụng thôi, cách duy nhất của ông là để tôi đi."

Shawn không ngờ lại bị một phụ nữ xỏ mũi như vậy, nắm tay ông ta siết lại thành nắm đấm, khẽ quát lên, "Cô quả thực quá độc ác, thủ đoạn không thua đàn ông chút nào. Không ngờ tới tôi lại rơi vào cạm bẫy của một phụ nữ

như vậy!"

"Ông yên tâm, chỉ cần ông không gây bất lợi cho Thương Nghiêu, an ổn quản lý sản nghiệp của mình, tôi cam đoan với ông, đoạn video lúc trước sẽ không tiết lộ ra ngoài." Lạc Tranh thẳng thắn nói.

"Cô tốt bụng vậy sao?" Ánh mắt Shawn tràn ngập sự nghi hoặc.

"Có hai nguyên nhân khiến tôi quyết định như vậy." Lạc Tranh dứt khoát nói, "Thứ nhất, tôi vẫn nhớ ông là trưởng bối của Louis tiên sinh. Thứ hai, cũng là nguyên nhân trọng yếu nhất, tôi không muốn anh ấy gặp phải bất kỳ sự bất lợi nào dù là nhỏ nhất."

Sắc mặt Shawn hiện giờ đã trắng bệch ra. Ông ta chưa từng phải nếm mùi thất bại như vậy bao giờ.

"Vậy giờ xin hỏi Shawn tiên sinh, tôi có thể xuống xe được chưa?" Lạc Tranh nhẹ nhàng lên tiếng.

Shawn cũng không còn cách nào, chỉ có thể ra lệnh cho thủ hạ mở cửa xe, thả Lạc Tranh xuống.

Chiếc xe cũng giống như chủ nhân của nó, mang theo lửa giận ngùn ngụt gầm rú lao đi.

Đứng ở dưới tán cây ngô đồng, Lạc Tranh nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần, khẽ thở một hơi dài đầy nhẹ nhõm. Nàng còn nhàn rỗi chưa đến hai phút lại thấy phía xa có một chiếc xe con lao tới, mã lực mạnh mẽ tới mức như muốn cuốn tung cả con đường đem theo khí thế dọa người.

Xe đến trước mặt Lạc Tranh liền lập tức dừng lại, ngay sau đó cửa xe bật mở, Louis Thương Nghiêu từ trong xe đi xuống, sải bước tới trước mặt nàng, một tay ôm lấy nàng ghì chặt vào trong ngực.

Lạc Tranh cũng ôm chặt lấy hắn, hít thật sâu hơi thở của hắn, cảm giác bất an mơ hồ cũng theo vòng tay rắn chắc của hắn mà tan thành mây khói.

"Vì sao không sớm nói cho anh biết? Em có biết anh lo đến thế nào không?" Louis Thương Nghiêu khẽ cúi đầu kề sát bên tai nàng lên tiếng. Giọng nói của hắn lộ rõ sự lo lắng cùng quan tâm vô hạn.

"Không sao, em không phải đang rất bình an đứng trước mặt anh sao?" Ánh mắt Lạc Tranh tràn ngập sự cảm động, vùi sâu vào trong ngực hắn, nhẹ nhàng nói.

Louis Thương Nghiêu khẽ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, nhìn nàng bằng ánh mắt cực kỳ dịu dàng, "Ông ta có làm gì em hay không?"

"Anh muốn ông ta làm gì em?" Lạc Tranh không nhịn được bật cười.

"Lão già chết tiệt, lại dám có ý với em như vậy. Anh nhất định sẽ không tha cho lão." Đáy mắt Louis Thương Nghiêu đã bừng bừng lửa giận.

"Bỏ đi, em nghĩ ông ta trong một thời gian nữa sẽ không dám làm gì đâu. Dù sao ông ta vẫn còn cố kỵ anh." Lạc Tranh nhẹ nhàng khuyên giải.

"Đều tại anh, nếu không phải anh ra ngoài làm việc, sẽ không khiến em phải sợ hãi như vậy." Tận đáy lòng Thương Nghiêu tràn ngập cảm giác hối lỗi. Khi lái xe gọi điện cho hắn, sự phẫn nộ trong lòng hắn cơ hồ hóa thành thanh đao lớn, hận không thể một phát chém vào người Shawn.

Lạc Tranh nghe vậy, nghiêng đầu nhìn hắn, "Anh sai rồi, em không hề sợ hãi chút nào. Người bị sợ hãi là người hoàn toàn khác cơ."

Lời của nàng làm cho Louis Thương Nghiêu hơi sững sờ, khiến hắn không kịp có phản ứng với ẩn ý trong lời nói của nàng. Một lúc sau...

"Ông ta tìm em làm gì? Shawn là người không đạt được mục đích sẽ không từ bỏ, sao ông ta lại dễ dàng để em đi như vậy?"

"Ông ta à..." Lạc Tranh khoác lấy cánh tay hắn, giọng nói có chút hài hước, "Vừa gặp mặt đã đưa ra một tấm séc. Thương Nghiêu à, ông ta ra tay còn hào phóng hơn anh nhiều nha."

Louis Thương Nghiêu luôn là người thông minh, đương nhiên có thể hiểu được mục đích thật sự của Shawn. Hắn nhếch môi cười, tỳ trán mình lên trán nàng.

"Toàn bộ tài sản của anh đều là của em, ngay cả bản thân anh cũng giao cho em luôn, vậy còn chưa đủ hào phóng sao?"

Lạc Tranh không nhịn được bật cười thành tiếng, "Ai muốn tiền của anh chứ. Còn con người anh, có thể suy nghĩ thêm một chút, xem có nên tiếp nhận không đây?"

"Tranh..." Louis Thương Nghiêu nhìn nàng bằng ánh mắt tràn ngập thâm tình, giọng nói cũng ngập tràn cảm động, "Gặp được em là may mắn lớn nhất đời anh."

"Em cũng vậy!" Lạc Tranh nhìn thẳng hắn, "Thương Nghiêu, em có tài đức gì mà lại được anh tin tưởng như vậy? Anh biết rất rõ mật mã két sắt trong văn phòng ở trong tay em, chẳng lẽ anh thật sự không chút lo lắng em sẽ bán đứng anh, đem mật mã nói cho Shawn?"

"Không lo, anh biết bất kỳ kẻ nào cũng có thể bán đứng anh, chỉ có em là không." Louis Thương Nghiêu trầm giọng nói tiếp, "Điều duy nhất khiến anh lo lắng là em biết quá nhiều chuyện của anh, ngược lại sẽ trở thành mục tiêu công kích của mấy kẻ đó. Cho nên, anh càng phải bảo vệ em thật tốt mới được."

Lạc Tranh giật mình nhìn sững hắn một lúc lâu, sau đó lại ôm chặt lấy hắn.

"Cảm ơn anh, Thương Nghiêu, em yêu anh, yêu anh..."

"Nha đầu ngốc!" Trong mắt Louis Thương Nghiêu tràn ngập tình yêu, cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc nàng, thâm tình ôm lấy nàng. Siết lấy nàng trong vòng tay, hắn thầm thề với bản thân mình, tuyệt đối sẽ không để tình cảnh như hôm nay phát sinh thêm lần nào nữa.

Một lúc lâu sau, hắn mới buông được nàng ra, cúi đầu nói, "Đi thôi, đêm nay đầu bếp sẽ nấu những món mà em thích nhất. Anh đảm bảo em sẽ rất ngon miệng."

"Tuyệt quá!" Lạc Tranh cất lên tiếng tán thưởng đầy hào hứng.

"Nhân tiện, anh muốn nghe xem em đấu trí với cường địch thế nào." Louis Thương Nghiêu cất giọng nói đầy sủng ái, vòng tay ôm nàng vào lòng.

"Đương nhiên, sự tích anh hùng như vậy nhất định phải có khán giả mới được." Lạc Tranh cười tít mắt dựa sát vào Louis Thương Nghiêu, vẻ tỉnh táo lạnh lùng của nữ cường nhân vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, nàng lúc này giống hệt một chú mèo nhỏ khẽ vùi mình dưới bàn tay vuốt ve đầy dịu dàng của hắn...