Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 129: Thẳng thắn

Nghe những lời yêu thương của Louis Thương Nghiêu, tâm tư Lạc Tranh bất giác lại khẽ run lên. Nàng chợt nhớ lại những lời Lưu Ly đã từng nói lúc trước. Cô ấy nói công chúa mỗi ngày đều ngồi nhớ vị hôn phu của mình. Khi hắn không đến thăm, công chúa sẽ ngồi ngắm ảnh chụp hoặc nhìn bức họa của hắn đến ngây người... Thì ra, hết thảy nguyên nhân đều là vì Lạc Tranh nàng.

Nghĩ tới đây, trong tâm Lạc Tranh lại nổi lên một cảm giác đau nhói, còn có một cảm giác rất khó diễn tả thành lời không ngừng cắn rứt tận xương cốt nàng, khiến nàng cảm thấy rất không thoải mái.

"Thương Nghiêu, anh làm vậy khiến trong lòng em cảm thấy rất bất an." Một hồi lâu sau, nàng chân thành nói những lời từ tận đáy lòng.

"Anh biết, nếu đem mọi chuyện nói rõ ràng cũng không có lợi cho bệnh tình của cô ấy, nhưng anh cũng không có cách nào khống chể bản thân mình không suy nghĩ cho em. Yên tâm đi, bên Deneuve anh sẽ tận lực để làm giảm thương tổn tới mức thấp nhất, sẽ không để cô ấy hay em phải khó xử." Louis Thương Nghiêu nhìn nàng, giọng nói tràn ngập thâm tình.

Lạc Tranh nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt mặc dù mang theo nét cười nhưng lời nói vẫn có chút lo lắng, "Nhưng anh phải làm sao giải thích với những người trong gia tộc đây? Anh đâu phải người có xuất thân bình thường, nói không kết hôn thì không kết hôn. Cuộc hôn nhân giữa hai gia tộc vương thất đâu phải chuyện nhỏ."

"Tranh, em yêu anh đúng không?" Hắn nhẹ nhàng lên tiếng, lại kéo bàn tay nhỏ bé của nàng sát lại bên môi.

Lạc Tranh gật đầu đầy kiên định, ánh mắt cũng không chút chần chừ.

"Yêu anh thì hãy tin tưởng anh. Vì em, cái gì anh cũng nguyện lòng. Hắn cười khẽ, nhưng lời nói lại cực kỳ kiên định.

Trái tim nàng lúc này như được chiếu rọi bởi ánh nắng ấm áp, cảm động ôm lấy bàn tay to của hắn, đôi mắt đẹp tràn ngập tình yêu.

"Thương Nghiêu, anh vĩnh viễn sẽ không phải cô đơn đâu, cho dù có phải đối mặt với một cuộc chiến khốc liệt, em cũng sẽ mãi ở bên anh, cùng anh đối mặt."

"Thật chứ?" Ánh mắt Louis Thương Nghiêu tràn ngập sự cảm động.

"Là thật, trừ phi có một ngày, anh chủ động yêu cầu em rời khỏi anh, chủ động từ bỏ tình yêu của chúng ta." Lạc Tranh nhẹ nhàng nói. Nàng cho tới giờ không thích dây dưa tình cảm bởi nàng cho rằng khi đã yêu thật lòng thì dù thế nào cũng đừng oán đừng hối, cho dù có một ngày thật sự chia tay, nàng cũng không nói lời oán hận, chỉ giữ lại những kỷ niệm tốt đẹp cho bản thân mình là được rồi.

Cuộc đời mỗi người đâu thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, cũng như nàng vậy, khi nàng tưởng như đã đóng lại cánh cửa dẫn tới trái tim mình thì thượng đế nhân từ lại mở ra cánh cửa này cho nàng. Nếu duyên phận đã định, nàng tuyệt đối sẽ không lùi bước vì bất cứ điều gì.

Tình yêu một khi đã nảy sinh, nhất định sẽ khiến một số người phải chịu tổn thương. Đối với Deneuve, nàng chỉ có thể thật sự xin lỗi mà thôi.

Louis Thương Nghiêu biết rõ ý tứ trong những lời của Lạc Tranh, cũng vì sự kiên cường của nàng khiến hắn càng cảm thấy đau lòng. Khẽ siết lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, đưa lên môi hôn nhẹ, chân thành nói, "Em yên tâm, đời này kiếp này, chúng ta mãi mãi không xa nhau nữa."

Gương mặt Lạc Tranh tràn ngập sự cảm động, hốc mắt đã đỏ ửng lên...

***

Tuy trời đã vào cuối thu nhưng hương hoa vẫn tràn ngập trong không khí. Có một số loài hoa, đã định chỉ nở vào mùa thu, để rồi tàn phai trong mùa đông.

Khi Louis Thương Nghiêu một thân đầy hương hoa thẳng đường bước vào biệt thự đã thẩy Deneuve ngồi trước giá vẽ, nhẹ nhàng đưa bút vẽ phác họa hình dáng hắn. Bóng dáng cô tựa nhân vật trong cuốn truyện tranh, đẹp đẽ nhưng có gì đó không chân thực.

Quản gia vừa muốn lên tiếng liền bị Louis Thương Nghiêu ra hiệu im lặng, sau đó để quản gia lui xuống nhưng không ngờ chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng quấy động đến Deneuve.

Cô nhẹ nhàng quay đầu lại, nhìn thấy thân ảnh cao lớn của Louis Thương Nghiêu, nụ cười vui vẻ trên môi lan tràn trên gương mặt, không nói lời nào đứng dậy nhào vào trong ngực hắn.

Louis Thương Nghiêu không khó cảm nhận được tâm tình kích động cùng khẩn trương của Deneuve, hơn nữa còn cảm nhận được sự sợ hãi mơ hồ trong lòng cô.

"Thương Nghiêu, thật tốt quá, rốt cục anh đã tới, thật sự là anh sao?" Cô ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập vẻ vui mừng nhưng lại có chút dè dặt nhìn hắn, sợ rằng khung cảnh trước mắt chỉ là ảo giác mà thôi.

Trong lòng Louis Thương Nghiêu không khỏi dâng lên một cảm giác thương xót, đem Deneuve nhẹ nhàng kéo ra, sau đó ngồi xuống sofa, nhẹ nhàng hỏi, "Sao em lại vẽ tranh nữa rồi?"

Deneuve ngại ngùng cười nhẹ, hàng lông mi dài khẽ chớp, "Xin lỗi, Thương Nghiêu, em phải nghe lời anh mới đúng. Nhưng...em quá nhớ anh..."

"Ngốc ạ..." Louis Thương Nghiêu đưa tay khẽ gõ nhẹ đầu cô, "Em cũng đâu phải trẻ con, phải dành nhiều thời gian chăm sóc bản thân mới được, bởi tôi không thể chăm sóc em cả đời."

Hắn biết những lời này sẽ khiến Deneuve rất đau đớn, nhưng dù sao đây cũng là một loại cách thức tôn trọng cô. Tuy có đau đớn lúc này, nhưng so với nỗi đau đớn cả đời vẫn tốt hơn nhiều.

Deneuve đương nhiên không phải trẻ con, có thể nghe ra ý tứ ẩn trong lời nói của hắn, sắc mặt cô liền chuyển tái nhợt, nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn tĩnh, mỉm cười, dịu dàng lên tiếng, "Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời, em biết rõ anh bận rộn nhiều việc, không có thời gian chăm sóc em. Không sao đâu, em sẽ tự chăm sóc bản thân, từ hôm nay sẽ không đụng đến sơn dầu nữa, em..."

"Deneuve, em là cô gái thông minh lương thiện. Tôi nghĩ, em có thể hiểu được ý của tôi." Louis Thương Nghiêu khẽ thở dài một tiếng.

Trên mặt Deneuve thoáng hiện lên vẻ bối rối, cô ngước mắt nhìn Louis Thương Nghiêu rồi lại vội quay đi chỗ khác, "Thương Nghiêu...em, em hiểu rõ ý của anh. Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc bản thân, em biết anh bận rộn nhiều việc..."

Nghe những lời nói lộn xộn của Deneuve, Louis Thương Nghiêu khẽ lắc đầu, cũng không muốn quá kích thích tâm tình của cô thêm đành lên tiếng trấn an, "Tôi biết rõ em đã tới tập đoàn, tìm Lạc Tranh."

Một câu nói đơn giản khiến Deneuve lập tức ngẩng lên, vẻ hoảng loạn trong mắt càng thêm rõ ràng, cô nắm chặt lấy bàn tay to của hắn.

"Thương Nghiêu, anh...anh đừng hiểu lầm. Em không có ý gì khác, cũng không phải muốn quấy rầy Luật sư Lạc..."

"Deneuve, em bình tĩnh lại đã. Tôi cũng không trách cứ gì em chuyện đó cả." Louis Thương Nghiêu vội nắm lấy bả vai cô, giọng nói trầm trầm cất lên như muốn trấn an tâm tình hoảng loạn kia.

"Thương Nghiêu..."

"Deneuve, em có tư cách trách tôi, cũng có thể mắng tôi. Là tôi đã phụ em. Nhưng tôi thật sự muốn hủy hôn." Louis Thương Nghiêu dứt khoát nói rõ ràng và cũng rất chân thành.

Deneuve nghe thấy câu này, vô cùng sợ hãi cùng choáng váng, kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt một hồi, chân tay luống cuống rồi lại lắc đầu liên tục, "Không..."

"Thương Nghiêu, em sao có thể trách anh. Em biết thời gian này anh rất mệt, em...em nhất định sẽ ngoan ngoãn, không đi tìm Luật sư Lạc gây phiền toái nữa. Xin anh, xin anh đừng nói vậy được không?"

"Thật xin lỗi, tôi biết hành động của mình sẽ khiến em rất khổ sở, thậm chí khiến em không thể tiếp nhận được, nhưng vì sự quan tâm cùng tôn trọng với em, tôi càng phải nói cho rõ chuyện này." Louis Thương Nghiêu khẽ vuốt tóc cô, đau lòng nói, "Cho tới nay, tôi đều chỉ là tùy tiện chấp nhận sự an bài của gia tộc, cho dù biết cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ là một cuộc giao dịch cũng không sao hết, nguyên nhân chính là vì tôi cho rằng cả đời này sẽ không gặp được người phụ nữ khiến tôi động lòng. Nhưng hiện giờ tôi đã gặp được cô ấy. Nếu như tôi vẫn tiếp tục cuộc hôn nhân này, chẳng những không công bằng với Lạc Tranh mà ngay cả với em cũng vậy. Đau một lúc còn hơn đau cả đời, em có thể mắng tôi là tên khốn, có thể đánh tôi để trút giận, nhưng Deneuve, thật xin lỗi, tôi không thể cưới em làm vợ."

***

Hô hấp của Deneuve bắt đầu trở nên dồn dập, cô lắc đầu liên tục, không muốn nghe bất cứ điều gì.

"Đừng như vậy, Deneuve. Nếu chúng ta miễn cưỡng ở cùng một chỗ cũng sẽ không hạnh phúc." Đây là lần đầu tiên Louis Thương Nghiêu hao tâm tổn trí từ chối tình yêu của một cô gái đến vậy. Nguyên nhân là bởi hắn rất quan tâm đến cô, nhưng còn có một nguyên nhân quan trọng hơn mà hắn không hề nói ra đó là bao lâu nay, hắn đều quen nhìn thấy bóng dáng Vũ trên người Deneuve, bởi vì trong cơ thể cô có tế bào của Vũ...

Nguyên nhân này, vĩnh viễn hắn sẽ không nói ra. Một khi nói ra, chẳng khác nào đem muối xát lên vết thương của Deneuve.

"Thương Nghiêu... có phải anh đang trách việc em đi tìm Luật sư Lạc phải không?" Sau này em sẽ không đi tìm cô ấy nữa, anh đừng rời bỏ em." Hốc mắt cô đã đỏ lên, hệt như một đứa bé vô lực không nơi nương tựa...

Louis Thương Nghiêu có chút không đành lòng, khẽ thở dài một tiếng, "Deneuve, tôi yêu Lạc Tranh, nếu có kết hôn, cũng chỉ lấy một mình Lạc Tranh mà thôi. Hy vọng em hiểu."

Một câu này giống như điểm trúng huyệt khiến cả người Deneuve cứng đờ lại, cô biết Louis Thương Nghiêu đã lâu như vậy, nhưng chưa từng nghe hắn chính miệng thừa nhận yêu một người phụ nữ nào. Hôm nay, hắn đường đường chính chính nghiêm túc nói ra như vậy, khiến cô nhất thời có cảm giác như vừa gặp phải một người xa lạ.

Thấy Deneuve ngây người nhìn mình, hắn lại chậm rãi lên tiếng, "Deneuve, em cần phải hiểu rõ, cuộc hôn nhân không có tình yêu xét cho cùng cũng chỉ là bi kịch mà thôi. Chẳng lẽ những bi kịch kiểu đó trong vương thất em thấy còn ít sao? Trong lòng tôi yêu người phụ nữ khác, nhưng lại vẫn kết hôn với em vì sự liên minh của hai gia tộc, chẳng lẽ, em muốn cuộc hôn nhân như vậy?"

"Em..." Giọng nói của Deneuve đã sớm nghẹn ngào, ánh mắt lộ ra sự tuyệt vọng, "Em biết...em cũng biết là anh yêu cô ấy, khi em lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, em cũng biết...Thương Nghiêu, nhưng em không thể không có anh. Em thật lòng yêu anh, anh biết em yêu anh đã rất nhiều năm rồi..."

"Thật sự xin lỗi em!" Louis Thương Nghiêu ngoại trừ câu này ra cũng không thể nói được gì hơn.

"Thương Nghiêu, em không muốn anh xin lỗi. Em chỉ muốn anh đừng rời khỏi em." Deneuve đáng thương ngẩng lên nhìn hắn, "Em...em không để ý đâu. Em biết anh yêu Luật sư Lạc. Như vậy đi, chúng ta kết hôn rồi em cũng không để bụng chuyện trong lòng anh có người phụ nữ khác, chỉ cần cho em ở bên cạnh anh, chỉ cần để em có thể nhìn thấy anh..."

"Deneuve..." Louis Thương Nghiêu có chút không đành lòng, khẽ nắm lấy vai cô, nghiêm túc nói, "Tôi không thể làm như vậy được. Nếu làm vậy chẳng khác nào tôi đã cùng lúc hủy diệt hai người phụ nữ. Deneuve, hãy nghe tôi nói, thân thể của em không tốt, tôi không muốn tổn thương em quá nặng nề, nhưng chuyện này không có cách giải quyết khác. Nếu không, Louis Thương Nghiêu này sẽ trở thành tên khốn kiếp đáng chết.

"Thương Nghiêu..." Nước mắt Deneuve rốt cục cũng rớt xuống, lắc đầu lia lịa, "Em không quan tâm, thật sự không quan tâm, em có thể chịu đựng được việc anh yêu người phụ nữ khác, có thể chấp nhận việc anh có người phụ nữ khác..."

"Nhưng, như vậy sẽ khiến Lạc Tranh phải chịu tổn thương lớn." Louis Thương Nghiêu hạ giọng nói tiếp, đau lòng cầm lấy khăn giấy lau nước mắt cho Deneuve.

"Deneuve, em không phải là trẻ con nữa, cần phải hiểu được trong tình yêu căn bản không có chỗ cho người thứ ba, tôi chỉ muốn cho em hiểu, tôi thật sự rất yêu Lạc Tranh. Nếu như có một ngày cô ấy rời khỏi tôi, tôi tình nguyện từ bỏ tất cả, cho dù phải đi tới chân trời góc biển cũng phải tìm cho được cô ấy. Tình yêu không phải trò chơi mà hôn nhân càng không phải chuyện có thể đem ra đùa giỡn. Có thể tìm được người mình yêu sâu đậm, kết hôn rồi cùng đi hết cuộc đời này mới là niềm vui cùng sự thỏa mãn lớn nhất trong cuộc sống. Nếu như tôi cưới em, Lạc Tranh sẽ bỏ đi, vậy tôi sẽ đau đớn đến không muốn sống nữa. Còn em sẽ lại càng không hạnh phúc. Cuộc hôn nhân như vậy khác nào nấm mồ đâu. Sao lại phải khiến tất cả mọi người đều bị tổn thương như vậy?"

Deneuve khóc càng lúc càng dữ, níu chặt lấy tay Louis Thương Nghiêu, "Thương Nghiêu, anh vẫn còn giận em phải không? Có phải anh vẫn còn giận chuyện em và Vũ..."

"Không phải vậy!" Louis Thương Nghiêu tận tình khuyên nhủ cùng an ủi cô, "Lúc trước, em cùng Vũ rất hợp nhau. Nếu như Vũ còn sống, tôi nhất định sẽ tác hợp hai người bởi vì tôi biết Vũ thật sự rất thích em."

Nước mắt Deneuve lăn dài trên má, lẳng lặng nhìn Louis Thương Nghiêu.

"Vũ thật sự rất thích em. Là chính miệng nó nói cho tôi biết. Tôi nghĩ nếu Vũ còn sống, nhất định sẽ tự mình nói với em những lời này." Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng tiếp tục.

"Cho nên...thật ra cho đến giờ, anh đều là vì Vũ mới quan tâm đến em?" Nước mắt cô lại dâng tràn hốc mắt.

"Ngốc ạ, cho dù tôi vì Vũ chăm sóc em thì sao chứ? Sự quan tâm tôi dành cho em đều là thật lòng." Louis Thương Nghiêu nghiêm túc nhìn cô, "Nếu như, Lạc Tranh không xuất hiện trong cuộc đời tôi, có lẽ tôi vẫn tự lừa gạt bản thân, biến sự quan tâm dành cho em thành tình yêu nam nữ, theo sự sắp xếp của gia tộc kết hôn với em. Nhưng gặp được Lạc Tranh, tôi mới biết tình yêu thực ra là một loại hương vị khác, là một loại hương vị thu hút hết thảy sức lực của tôi. Tôi đã từng rất khổ sở muốn vùng vẫy thoát khỏi thứ tình cảm này, nhưng tôi thực sự không làm được. Yêu một người không cần lý do, cho nên tôi không thể lừa gạt bản thân mình hay lừa gạt em. Cho tới giờ, tôi đều hy vọng có thể thay Vũ chăm sóc em, trong lòng tôi luôn coi em như em gái của mình, tôi không thể đem tình cảm đáng trân trọng đó giết chết bằn

g một cuộc hôn nhân hình thức."

"Em gái? Thì ra anh chỉ coi em như em gái..." Deneuve thực khó có thể tiếp nhận điểm này, cũng không thể nói được gì. Cô sao lại không nhận ra điểm này chứ. Cho dù Lạc Tranh không hề xuất hiện, ánh mắt hắn cũng chưa từng dõi theo cô bao giờ. Chỉ là hiện giờ nói thẳng thắn như vậy, cô phải làm sao để đối mặt đây?

"Tôi biết nói như vậy đối với em rất tàn nhẫn, nhưng đó là sự thật."

Deneuve nhắm đôi mắt lại, nước mắt theo hàng mi lăn xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng thêm tái nhợt...Một lúc lâu sau, cô mới gật đầu, "Em hiểu, Thương Nghiêu...em...hiểu được cảm nhận của anh."

Louis Thương Nghiêu quả thực không đành lòng, đem cô nhẹ nhàng kéo qua, ôm vào trong ngực, bàn tay khẽ vuốt ve lưng cô như muốn an ủi, "Em yên tâm, tôi sẽ giải thích rõ ràng với các vị trưởng bối. Sau này em nhất định sẽ tìm được một người thật lòng yêu em."

"Anh thật sự rất yêu cô ấy?" Lòng Deneuve đau như xoắn lại.

"Phải, tôi rất yêu cô ấy." Hắn trả lời bằng giọng đầy kiên định, không chút che dấu tình yêu của mình.

Deneuve ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt ngập nước cố có chút miễn cưỡng vui vẻ, "Yêu một người chính là muốn người đó được hạnh phúc phải không?"

"Đúng vậy!"

"Nếu như có một ngày, Luật sư Lạc không yêu anh nữa, anh vẫn cứ yêu cô ấy như vậy sao?"

"Phải, cho dù có một ngày cô ấy không yêu tôi nữa, tình yêu tôi dành cho cô ấy vẫn mãi không thay đổi."

***

Tim cảm giác như bị khoét một miếng lớn, nước mắt của Deneuve lúc này đã chẳng thể nào kìm nén được, mơ hồ nhìn hắn qua màn lệ, nhưng chỉ nhẹ nhàng gật đầu, "Em biết rõ, khi anh đã yêu ai sẽ không từ bỏ..."

"Xin lỗi em!"

"Yêu một người thì không cần nói lời xin lỗi, em không sai, anh cũng không sai, Luật sư Lạc càng không sai, là em làm khó cô ấy..."

Thanh âm của Deneuve lúc này đã có chút khàn đi, "Lúc cô ấy nói với anh, chắc hẳn đã rất đau lòng phải không?"

Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng cười một tiếng, "Chuyện này không phải cô ấy nói với tôi, cô ấy căn bản không hề nhắc đến chuyện của em."

"A?" Deneuve thật sự kinh ngạc, đôi mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc. Cô ấy sao có thể không nhắc đến với hắn đây? Dù sao đi nữa, chẳng phải hai người họ là tình địch hay sao?

"Lạc Tranh là người rất có nguyên tắc, loại chuyện như vậy sao cô ấy lại đề cập với tôi chứ? Louis Thương Nghiêu khẽ cong môi, "Em đừng quên, tập đoàn là của tôi, cho dù tôi không có ở đó, cũng có người báo cáo hết thảy những chuyện phát sinh cho tôi."

Deneuve khẽ chớp hàng mi cong, che đi vẻ cô đơn trong đó...

"Thương Nghiêu, về sau...anh có thể vẫn quan tâm em như trước kia được không?"

"Được chứ!"

"Cảm ơn anh..." Deneuve hơi cúi đầu xuống, lí nhí nói, "Em cảm thấy thật có lỗi với Luật sư Lạc, lúc đó nhất định cô ấy rất mệt mỏi. Nếu như có thể, em thật sự muốn mời cô ấy tới đây để em có thể đích thân nói lời xin lỗi với cô ấy."

"Không cần đâu, Lạc Tranh không phải người hẹp hòi như vậy. Tôi nghĩ hai người sẽ còn cơ hội gặp mặt." Louis Thương Nghiêu thấy tâm tình Deneuve đã khá hơn, rốt cục cũng buông lỏng tâm trạng lo lắng đôi chút.

"Thương Nghiêu, chẳng lẽ em không thể làm bạn với cô ấy hay sao? Anh yên tâm, cho dù cô ấy tới nơi này, em cũng sẽ không nói lung tung đâu." Deneuve vội vàng giải thích.

Louis Thương Nghiêu khẽ thở dài, "Em hiểu lầm rồi, thân thể Lạc Tranh không thích hợp lui tới nơi này. Nếu như em thật sự muốn gặp cô ấy, anh sẽ sắp xếp lái xe đưa em ra ngoài." Hắn cũng không nói rõ ràng nguyên nhân bởi cũng không muốn tạo thành phiền toái không cần thiết.

"Em biết rồi!" Deneuve dịu dàng ôm hắn, tựa vào trong ngực hắn, "Để cho em cảm nhận hơi thở của anh một lần cuối được không? Thương Nghiêu, em biết qua hôm nay, em sẽ không có tư cách yêu cầu điều này nữa...

Đáy lòng Louis Thương Nghiêu nổi lên chút chua xót, nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô như muốn an ủi một đứa bé...

Hai người họ không hề hay biết, bên ngoài cửa có một đôi mắt mang theo sự ghen ghét mãnh liệt đang không ngừng theo dõi họ, cơ hồ muốn đem tất thảy mọi thứ trong phòng thiêu rụi...

Đêm đã khuya, bầu trời tràn ngập các vì tinh tú lấp lánh.

Khi ánh đèn xe thoáng hiện trên cửa sổ, đang ngồi trong phòng làm việc xem tài liệu, Lạc Tranh vội vàng đi ra. Lúc đi ngang qua phòng khách thấy Liệt mang theo bộ dạng ngái ngủ đang vươn vai duỗi lưng cất tiếng hỏi.

"Lạc Tranh, anh đã về rồi sao?"

"Ừ, cậu ngủ tiếp đi, trời cũng đã rạng sáng rồi." Lạc Tranh vội lên tiếng.

"Được, ngủ ngon, không làm cản trở hai người ngọt ngào nữa." Liệt khoát tay một cái rồi ngáp ngắn ngáp dài quay về phòng.

Lạc Tranh cười cười, đi xuống lầu, mới vừa ra đến gần cửa trước đã thấy Louis Thương Nghiêu đẩy cửa bước vào, hơi lạnh bên ngoài theo bước chân của hắn tràn vào...

"Anh về rồi!" Nàng dịu dàng tiến tới, chủ động giúp hắn cởi áo khoác, lại không ngửi thấy chút hương hoa nào xen vào hơi thở, "Anh hôm nay không gặp Deneuve sao?"

"Có chứ!" Louis Thương Nghiêu đem cặp tài liệu cất xong liền ôm lấy Lạc Tranh, cuồng dã hôn lên đôi môi nàng, "Nhớ em!"

"Dẻo miệng!" Mặt Lạc Tranh hơi đỏ lên, nhưng cũng không vội vàng hỏi hắn xử lý sự tình đến đâu rồi. Nàng tin tưởng hắn luôn làm việc có chừng mực, "Áo anh lần này không có vương mùi hương hoa."

Louis Thương Nghiêu véo nhẹ cái mũi xinh của nàng, "Là anh quay lại công ty, thay xong y phục mới về."

Lạc Tranh sững sờ, lập tức đem hắn ôm chặt lấy. Nàng cũng không nói lời nào nhưng lại rất rõ ràng ý tứ của hắn. Đã muộn thế này hắn còn trở lại công ty thay đồ, chỉ vì sợ nàng ngửi thấy hương hoa mà sinh dị ứng.

"Em sao vậy?" Hắn cười nhẹ một tiếng, ôm lấy nàng, nụ cười vẫn tràn ngập trên môi. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Sau này không cho anh như vậy nữa. Cho dù thế nào cũng phải lập tức quay về, không được để em phải lo lắng." Lạc Tranh thật sự không muốn hắn phải khổ cực như vậy.

"Em vẫn muốn anh qua lại chỗ Deneuve hay sao?" Louis Thương Nghiêu ôm chặt nàng.

Lạc Tranh lập tức lắc đầu, "Không muốn, đương nhiên không muốn. Nhưng em biết bệnh tình của Deneuve nên không thể làm ngơ được."

"Đúng vậy, anh sẽ tiếp tục chịu trách nhiệm việc trị liệu cho cô ấy, nhưng em yên tâm, anh đã nói tất cả những gì cần nói rồi, cô ấy cũng đã chấp nhận." Hắn chăm chú nhìn nàng, lên tiếng.

Lạc Tranh gật đầu, khẽ thở dài, "Nếu như em không bị dị ứng phấn hoa, nhất định sẽ thường xuyên qua đó thăm Deneuve. Cô ấy ở đó nhất định rất cô đơn, em thật sự cảm thấy đau lòng vì cô ấy."

"Cũng chẳng còn cách nào, mặc dù anh vẫn chăm sóc cô ấy nhưng chỉ coi cô ấy như em gái mà thôi. Tất cả tình yêu của anh đều bị em chiếm hết, không còn chút nào nhường cho những cô gái khác nữa." Louis Thương Nghiêu ôm nàng, cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên vầng trán mịn màng.

Lạc Tranh nở nụ cười dịu dàng nhìn hắn bằng đôi mắt đầy thâm tình.

"Ai da, hai ngươi đó, đã quá nửa đêm còn muốn ở đó trình diễn một màn yêu đương nồng cháy." Từ lầu hai vang lên một giọng nói có chút lười biếng, "Có thể đừng chọc vào nỗi đau của người thất tình như tôi hay không?"

Hai người theo tiếng nói nhìn lại đã thấy Liệt đang dựa trên lan can, bộ dạng như đang xem náo nhiệt vậy.

Mặt Lạc Tranh càng đỏ hơn. Cậu ta không phải đã trở về phòng rồi sao?

"Xú tiểu tử, nơi này có chuyện của em sao? Mau trở về phòng ngủ, ngày mai dám đi làm muộn, anh sẽ báo cho tài vụ cắt nửa năm tiền thưởng của em."

Louis Thương Nghiêu cũng không chút kiêng kỵ, vẫn không buông Lạc Tranh ra mà lớn giọng nói với Liệt.

Liệt nghe vậy, khẽ lắc đầu, "Nhà tư bản à, sao ngài lại cam lòng bóc lột giai cấp vô sản như tôi chứ?" Nói xong, cậu ta ấm ức đi vào phòng, trước khi đóng cửa lại còn buông ra một câu cảm thán, "Thế giới thật bi thảm!"

Lạc Tranh bật cười rồi quay lại nhìn Louis Thương Nghiêu, "Em đã hầm canh cho anh rồi, ăn một chút rồi hãy ngủ."

"Em tự mình xuống bếp?" Louis Thương Nghiêu ngạc nhiên nhìn nàng.

Lạc Tranh trừng mắt liếc hắn một cái, "Tại sao lại ngạc nhiên vậy chứ? Em xuống bếp thì có gì kỳ lạ đâu?" Nói xong, nàng đẩy nhẹ hắn ra, "Đi tắm đi, rồi qua thử tài nghệ nấu nướng của em."

"Được!" Louis Thương Nghiêu cất tiếng cười đầy sủng ái.

Lạc Tranh gõ cửa rồi bước vào phòng làm việc, đem tô canh đặt ở một bên, lại thấy Louis Thương Nghiêu đang tập trung tinh thần nhìn điện thoại di động của nàng. Thấy nàng bước vào, hắn liền giơ di động lên, "Vì sao không nói chuyện này với anh?"

Nàng nhìn thoáng qua màn hình, rồi cầm lấy di động trong tay hắn cất đi, cũng không trả lời mà chỉ mỉm cười nói, "Anh nhìn lén điện thoại của em, vậy là xâm phạm đời tư cá nhân đó."