Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 122: Làm sao để cứu vớt trái tim lầm lạc? (18+)

Trong phòng tắm, mùi hương dịu nhẹ quanh quẩn trong không khí, nương theo nhiệt độ mỗi lúc một tăng dần thẩm thấu trong từng phần tử nước. Lúc này, ngay cả từng hơi thở cũng tràn ngập mùi vị ám muội.

Thân thể đàn ông cao lớn dựa vào thành bồn tắm, người phụ nữ trong ngực hắn xinh đẹp như một chú thỏ trắng, vô thức vùi mình vào khuôn ngực rắn chắc rộng lớn. Làn da màu đồng của hắn càng làm nổi bật làn da trắng muốt của nàng, tạo nên một khung cảnh cực kỳ kích thích thị giác. Nguời phụ nữ này quả thật mang theo sự cám dỗ đầy ma quỷ. Nàng khẽ ngửa đầu, mặc cho vòng tay tráng kiện của hắn quấn vòng quanh eo mình, mặc cho bàn tay hắn tùy ý vuốt ve...

"Uhm..." Phần lưỡi thơm tho mềm mại bị một lực mạnh mút vào, dưới sự vuốt ve nhẹ nhàng của Louis Thương Nghiêu, duới nụ hôn thâm tình đầy nóng bỏng của hắn, Lạc Tranh dần quên hết mọi thứ, quên mất đây không phải là giấc mơ. Thân thể nàng không khỏi dâng lên từng hồi tê dại, cảm giác bất an cũng dần tan biến.

Một lúc lâu sau, khẽ buông tha cho đôi môi căng mọng đã sưng đỏ của nàng. Louis Thương Nghiêu bắt đầu cúi xuống, động tác vô cùng dịu dàng khiến cho Lạc Tranh khẽ bật lên một tiếng rên khẽ, chậm rãi nhắm đôi mắt lại, dường như đang chuyên tâm tận hưởng sự dịu dàng của hắn.

"Uhm..." Thân thể nhạy cảm dưới sự tấn công của hắn khẽ run lên, nụ anh đào trên bầu ngực tròn đầy đặn bị Louis Thương Nahiêu ngậm vào trong miệng, từ nhẹ đến mạnh liên tục mút vào, rồi lại gặm cắn khiến cho Lạc Tranh cảm thấy như linh hồn của mình bị rút ra khỏi thân thể, tự do phiêu đãng.

Hiếm khi có dịp Lạc Tranh nhu thuận thế này. Dáng vẻ mềm mại vô lực của nàng khiến Louis Thương Nghiêu càng thêm khó kìm chế, dục vọng đã sớm căng cứng của hắn đã không có cách nào dịu lại, động tác từ ôn nhu nhẹ nhàng dần biến thành điên cuồng, hắn không còn có thể khống chế bản thân nữa mà há miệng như ngậm lấy cả nửa bầu ngực căng tròn của nàng, say mê vùi đầu vào khe rãnh mê người....

Bàn tay to cũng không chịu yên vị, thành thục trượt vào giữa hai chân nàng, tận tình vuốt ve, tận hưởng...

Không giống với những lần tiếp xúc trước kia, bầu ngực trắng trẻo của Lạc Tranh không ngừng bị lực mạnh mút vào, thân thể càng lúc càng bị kích thích một cách rõ rệt, nàng chỉ cảm thấy đầu óc bị rút trống rỗng, cám giác tê dại nhanh chóng lan khắp toàn thân. Nàng đã sớm quên mất đây là giấc mộng hay là thực tế, chỉ biết mình hiện giờ rất an toàn, rất thỏai mái, tiếng kêu khẽ đầy phấn khích không cách nào tiết chế bật ra khỏi cổ...

"A..." Sự ẩn nhẫn khi chìm trong giấc mộng cuối cùng cũng được phóng thích, tiếng kêu yêu kiều của nàng bắt đầu lớn dần khiến Louis Thương Nghiêu nghe thấy mà máu trong người như muốn sôi trào, càng tăng thêm lực mạnh mẽ cắn mút.

Tiêng thở dốc dồn dập dần thay thế cho tiếng ngân nga yêu kiều, cảm giác bay bổng vẫn còn chưa dứt, Lạc Tranh lại cảm thấy phần hông mình được nhẹ nhàng nâng lên, chầm chậm đưa về phía trước, một cảm giác nóng bỏng cùng cứng rắn đầy quen thuộc khẽ phác thảo từng đường nét cơ thể nàng, khiến Lạc Tranh không thể kìm nén những tiếng rên rỉ mê hồn…

Bên tai nàng là hơi thở đàn ông nóng hổi cùng những lời thì thầm bằng giọng trầm khàn quyến rũ đã dần trở nên đục ngầu như thể một con mãnh thú bị vây hãm đã lâu không cách nào đè nén khát vọng trong lòng.

Mơ mơ màng màng một hồi, rốt cục Lạc Tranh cũng tỉnh táo lại, mở ra đôi mắt lại nhìn thấy vẻ mặt tràn ngập dục vọng của Louis Thương Nghiêu, ngay cả ánh măt hắn cũng mang theo ham muốn ghê người, khiến cho nàng hoảng sợ hét thành tiếng, theo phản xạ đẩy mạnh hắn ra, trốn vào một góc bồn tắm, trừng mắt nhìn người đàn ông cách đó không xa...

Nàng vốn cho rằng mình vừa nằm mơ, không ngờ tới lại là sự thật. Louis Thương Nghiêu đang dựa vào thành bồn tắm, thân thể trần trụi cao lớn rắn rỏi như những người mẫu hàng đầu, đôi mắt đen thẳm của hắn mang theo sức hút mê người, khiến người ta như đắm chìm trong đó. Ánh mắt đó mang theo sự mê luyến cực độ không hề chớp mà nhìn nàng, từng giọt mồ hôi dọc theo quai hàm hắn chảy xuống cổ, tạo thành một hình ảnh vô cùng tiêu sái cực kỳ hấp dẫn, một bầu không khí ám muội không ngừng đầu độc tinh thần nàng.

"Anh..." Lạc Tranh rốt cục cũng lấy lại tinh thần, giận dữ chỉ vào hắn, "Ai cho anh vào đây?"

Câu hỏi này quả thực có chút buồn cười. Nàng cùng hắn trần trụi ngâm mình trong bồn tắm, thân thể của hắn lại phản ánh rât rõ ràng dục vọng bản thân, vậy mà nàng còn ngỡ rằng mình đang năm mộng? Thật sự mà nói, mỗi lần nhìn thấy hắn trong bộ dạng thế này, nàng đều không thể tự chủ mà nghĩ rằng, điều kiện của hắn tốt như vậy, hà cớ gì cứ phải làm khó một người như nàng?

Louis Thương Nghiêu bất đắc dĩ cười nhẹ, không khó nhận ra dáng vẻ hắn có chút uể oải, đứng dậy vươn vai nói, "Khẩn trương như vậy làm gì chứ? Em sớm đã là người của anh rồi?"

"Đi ra ngoài!" Lạc Tranh tức giận quát lên.

"Anh nói rồi, đêm nay em phải về phòng ngủ chính..."

"Đi ra ngoài!" Nàng lạnh lung ngắt lời của hắn, hô hấp nơi ngực cũng trở nên gấp rút.

Louis Thương Nghiêu nhìn nàng hồi lâu, rồi cũng như mong muốn cùa nàng, không hề tiến lên ép buộc nàng mà khẽ cong môi, không nói lời nào, đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm.

Bọt nước dọc theo thân hình rắn chắc của hắn rơi xuống, khiến thân thể trần trụi cùa hắn càng lộ rõ. Hắn đưa tay kéo lấy khăn tắm quấn ngang hông, đem dã thú đã sớm dựng đứng che đi, chỉ còn lại làn da lấp lánh bọt nước đầy vẻ cuồng dã mị hoặc.

Nhìn xem bóng lưng của hắn biến mất sau cánh cửa, Lạc Tranh rốt cục mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn những dấu vết bị hắn lưu lại nơi ngực, tâm tình nàng không khỏi trùng xuống. Nếu như sự gặp gỡ giữa nàng và hắn là duyên phận thì ắt hẳn đây chính là mối nghiệt duyên...

Gần đây, quả thực nàng có ý tránh né hắn. Dù có tỉnh táo thế nào thì tình yêu cũng sẽ khiến con người ta trở nên choáng váng. Cho dù nàng suy nghĩ kĩ càng thế nào, hạ quyết tâm lớn đến thế nào thì chỉ cần mỗi lần hắn dịu dàng giúp nàng bôi thuốc thì mọi nỗ lực để mong trái tim trở nên băng giá lại trở nên vô dụng.

Nàng biết rõ sự tức giận của mình không phải bởi vì hắn làm tổn thương thân thể nàng mà vì hắn làm tổn thương trái tim nàng. Vừa nghĩ tới cô gái xuất hiện trong phòng làm việc của hắn, lại còn vị hôn thê của hắn, nàng sẽ cảm thấy hít thở khó nhọc, cảm thấy như muốn khóc. Nàng nên học cách khôn ngoan hơn, không phải sao? Chỉ là, giả bộ cứng rắn là một việc làm quá mức cực khổ, rõ ràng yêu lại phải giả vờ không yêu, thật sự rất đau khổ...

Đem chiếc váy ngủ sạch mặc vào, Lạc Tranh có chút vô lực bước ra khỏi phòng tắm. Vừa mở cánh cửa phòng ngủ, lập tức nàng hét lên thành tiếng...

"A…"

Theo tiếng hét chói tai này, ánh mắt nàng cũng đầy vẻ khiếp sợ cùng kinh ngạc.

"Sao anh vẫn còn ờ đây? Ra ngoài! Đi ra ngoài!" Mấy giây sau, với vẻ mặt kinh hoàng thất sắc Lạc Tranh giơ tay chỉ vào người đàn ông đang nằm trên giường, nói năng có chút lộn xộn.

So với bộ dạng thất sắc của Lạc Tranh, vẻ mặt của Louis Thương Nghiêu lại vô cùng nhàn nhã, hắn khẽ nghiêng người dựa vào đầu giuờng, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Tranh rồi bật cười, nụ cười không chút kiềm chế, mang theo bộ dạng tà mị điển hình.

"Đêm nay anh ngủ ở đây!" Hắn mờ miệng, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần ngạo ý.

Gì chứ?

Lạc Tranh chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, nhìn nụ cuời không chút hảo ý của hắn cùng ánh mắt lộ rõ ý đồ đen tối, trái tim nàng cũng theo nụ cuời của hắn mà khẽ run lên, bàn tay nhỏ bé vô thức nắm lại, nàng đang cố gắng để lấy lại sự tỉnh táo. Một lúc lâu sau, vẻ bất an đã được trấn định lại đôi chút, nàng lạnh lùng nhìn hắn...

"Nếu anh đã thích căn phòng này như vậy, được rồi, tôi đi!". Nói xong, nàng lập tức xoay người đi về phía cửa.

***

Ngón tay Lạc Tranh vừa mới chạm vào tay nắm cửa, liền đó cảm thấy cả người hơi ngửa ra sau, thân thể bị người đàn ông phía sau ôm bổng lên, còn chưa kịp phản ứng đã bị ném lên chiếc giường lớn êm ái.

"A..." Trái tim nàng gần như nhảy lên tận cổ, ngồi dậy liền tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông đang nở nụ cười xấu xa với nàng.

"Louis Thương Nghiêu, tôi không rảnh để điên khùng cùng anh"

"Điên khùng?" Louis Thương Nghiêu cười nhẹ, cúi người xuống, tiến lại gần nàng, "Chúng ta chỉ làm việc mà những người yêu nhau vẫn làm mà thôi."

"Anh..." Lạc Tranh có thể nhận rõ được dục vọng đang tràn ngập trong mắt hắn, khẽ co người lại lùi về phía sau, giận dữ nói, "Hạ lưu!"

Vừa nói dứt lời, chiêc cằm nhỏ nhắn của nàng đã bị bàn tay hăn giữ lấy, khiến nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm đầy ý cười của hắn.

"Chuyện anh muốn làm với em còn hạ lưu hơn nhiều"

"Anh...biến thái!" Lạc Tranh nổi giận đưa tay muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn siết lại thật chặt, liền đó đẩy nàng ngã xuống giường, mà thân hình cao lớn của hắn cũng nhanh chóng bao phủ thân hình nhỏ bé của nàng, dùng ánh mắt rừng rực như lửa nhìn chằm chằm vào thân thể xinh đẹp dưới thân.

Mái tóc đen dài của Lạc Tranh có chút rối xõa trên gối, vầng trán trắng mịn như bạch ngọc cùng với hai hàng lông mày cong cong, lông mi thật dài, đôi mắt to tròn, chiếc mũi xinh đẹp thẳng tắp có chút kích động, dưới chiếc mũi dọc dừa là cái miệng anh đào nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng khiến người ta nhìn vào đã muốn hôn cùng gặm cắn, ngũ quan cân đối xinh đẹp, da thịt mềm mại nhẵn mịn, đúng là sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành, hoa nhường nguyệt thẹn.

Trước một vẻ đẹp như vậy, Louis Thương Nghiêu đương nhiên không thể buông tay, ánh mắt tà mị của hắn dọc theo gò má mịn màng của nàng chậm rãi dời xuống, mang theo dục hỏa nóng bỏng, chỉ riêng ánh mắt này cũng đủ khiến người ta phải khuất phục…

Thân thể trắng muốt cùng bầu ngực tròn của Lạc Tranh được bao bọc bởi chiếc váy ngủ đầy tinh tế. Toàn thân nàng trắng muốt toát ra mùi hương cám dỗ đầy mê người, lại thêm bầu ngực hấp dẫn như ẩn như hiện cùng với khe rãnh mê người càng kích thích sự tưởng tượng của Louis Thương Nghiêu đến tận cùng. Nương theo hô hấp mỗi lúc một khẩn trương của hắn, bầu ngực của nàng cũng không ngừng rung động, phập phồng, lờ mờ hiện lên dưới làn váy ngủ.

Bởi sự giãy dụa lúc trước nên vạt áo ngủ của nàng cũng đã hé mở, lộ da một phần da thịt trắng trẻo mịn màng. Thân hình mảnh mai, đùi ngọc thon dài trắng mịn thật sự khiến người ta mê mẩn tâm hồn. Hết thảy những thứ đó đều kích thích mãnh liệt dục vọng nguyên thủy của đàn ông, khiến Louis Thương Nghiêu không thể kiềm chế mà đem người phụ nữ dưới thân mình giữ chặt lại, một bàn tay to khẽ vuốt ve gương mặt nàng, thành công kích thích khiến thân thể nàng khẽ run lên, mà hắn cũng hài lòng nở nụ cười nhẹ.

Bàn tay hắn nhẹ nhàng lướt trên thân thể mềm mại của nàng, tư từ dời xuống phía dưới, lướt qua phần cổ thon, bàn tay to ấm áp dừng lại trên gò ngực mềm mại nhô cao, lực tay của hắn rắt nhẹ nhàng, khiến cho Lạc Tranh không khỏi run lên từng hồi.

"Thân thể của em vĩnh viễn vẫn thành thật nhất. Rõ ràng cũng khát vọng anh, vậy mà còn mạnh miệng đẩy anh đi." Một Louis Thươna Nghiêu lão luyện tình trường đầy kiên nhẫn cách làn váy ngủ vuốt ve bầu ngực mềm mại tròn đầy của Lạc Tranh, vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ.

Mặc dù cách một lớp váy ngủ, hắn vẫn có thể cảm nhận được hai nụ hồng đáng yêu trên ngực nàng đang dần dần nhô lên theo sự vuốt ve đầy ngẫu hứng của bàn tay hắn. Louis Thương Nghiêu cũng có thể cảm nhận rõ ràng sự tức giận của nàng, cảm nhận hô hấp từ cái mũi dọc dừa xinh đẹp càng lúc càng dồn dập, gương mặt xinh đẹp cũng bắt đầu đỏ bừng lên, đôi tay ngọc cũng bắt đầu vặn lại vì khó chịu…

Hắn khẽ cong môi cười, gương mặt lộ rõ sự hài lòng cùng vui vẻ.

"Thả tôi ra..." Thân thể Lạc Tranh quả thực không thể chống đỡ nổi sự khiêu khích của hắn mà không ngừng run rẩy. Hơn nữa, thân thể của nàng đều do một tay hắn khai phá, hắn biết rõ từng điểm mẫn cảm trên thân thể nàng, nhanh chóng khơi dậy cảm giác mãnh liệt đầy quen thuộc như dòng nước xiết quấn lấy toàn thân nàng, khiến nàng đầy thống khổ cố lắc đầu. "Anh không thể làm vậy…Liệt vẫn đang ở đây..."

"Nơi này cách âm rất tốt..." Bàn tay Louis Thương Nghiêu liền chui vào trong váy ngủ của nàng, đem tới từng hồi nóng bỏng trên làn da nhạy cảm, khiến cho thân thể Lạc Tranh lại run lên từng hồi. Hắn cười nhẹ, thân thể to lớn khẽ đè xuống thân hình mềm mại của nàng, cúi đầu, kề sát môi nàng thì thầm, "Cho dù nghe được thì có sao? Liệt cũng đã là người trưởng thành, đương nhiên hiểu rõ chúng ta đang làm cái gì. Huống chi Liệt từ khi mười mấy tuổi cũng đã hưởng thụ cảm giác như vậy."

Bàn tay lão luyện của hắn lại bắt đầu chạy trên thân thể mềm mại của nàng, chỉ là lúc này tránh đi phần ngực căng tròn cùng hoa viên bí mật của nàng, thành công khiến cho Lạc Tranh thở dốc từng hồi. Đôi mắt đẹp của nàng dần trở nên mờ mịt, hai chân khó chịu khẽ co lại. Chứng kiến khung cảnh như vậy, Louis Thương Nghiêu cũng khó có thể kìm chế hơn nữa, điên cuồng vùi đầu vào ngực nàng mà hít lấy mùi hương thơm ngát. Lạc Tranh cảm thấy đầu óc có chút choáng váng, gò má xinh đẹp đỏ ửng lên...lơ đãng nhớ lại những lần hắn mang đến cảm giác ngây ngất cho nàng, lý trí của nàng mách bảo phải khôi phục lại sự tỉnh táo, đôi bàn tay nhỏ bé cũng nỗ lực chống lại dục hoả đang tràn ngập thân thể hắn. Liều mạng cố lùi về đằng sau, không để cho hắn chạm vào người nàng thêm một chút nào nữa...

"Buông ra, váy ngủ của tôi bị anh kéo hư hết!" Lạc Tranh thở hổn hển lên tiếng, sự sợ hãi trong long không ngừng dâng lên> Đừng như vậy nữa. Nếu còn tiếp tục như vậy, trái tim nàng sẽ tiếp tục chìm đắm mất…

"Đem nó cởi ra không phái được rồi sao?" Louis Thương Nghiêu nở nụ cười xấu xa, vừa nói bàn tay cũng không hề nhàn rỗi mà lập tức hành động. Mỗi lần cởi bỏ một nút trên váy ngủ của nàng, hắn lại cúi xuống vừa liếm vừa hôn lên từng tấc da thịt lộ ra đó.

"Đừng...đừng chạm vào tôi..." Hai tay Lạc Tranh chống vào thành giường, sống lưng cũng trở nên cứng đờ, chịu trận từng nụ hôn nóng rực của hắn không ngừng khiêu khích làn da sau lưng nàng.

"Đừng ngăn cản anh, anh không muốn phải cưỡng bách em". Bàn tay to đang dò xét sau lưng nàng dần vòng qua phía trước, true trọc nụ hồng đã sớm cứng lên như chờ đợi sự yêu thương của hắn.

Thân thể Lạc Tranh khẽ run lên bởi lời nói của hắn và bởi cả động tác của hắn...

"Anh xin lỗi..." Louis Thương Nghiêu dễ dàng nhìn thấu nỗi sợ hãi tận đáy lòng nàng, cúi đầu xuống hôn lên lưng nàng từng nụ hôn dài triền miên, "Anh không nên doạ em như vậy, nhưng mà, tha thứ cho anh, anh thực sự không kìm lòng được."

Lời của hắn thực khiến cho người ta phải sợ hãi, nhưng cũng không khó để nhận ra đó là những lời nói chân thành từ tận đáy lòng. Trái tim Lạc Tranh theo từng lời nói của hắn cũng đập rộn lên, rốt cục không cách nào kìm chế tâm tình dưới sự dịu dàng của hắn. Giờ khắc này, nàng muốn khóc, thật sự muốn khóc...

Chỉ có chính nàng mới biết được, nàng muốn tháo bỏ lớp ngụy trang này xuống cỡ nào, chỉ muốn ôm chặt lấy hắn, chỉ muốn vùi vào ngực hắn khóc thật lớn, chỉ muốn hỏi hắn một câu xem rốt cuộc hắn yêu công chúa nhiều hơn hay yêu nàng nhiều hơn?

Một người đàn ông như vậy, nàng có thể chờ mong điều gì? Có thể yêu cầu cái gì? Một người ở địa vị cao như hắn, dù nàng có cố gắng thế nào cũng không thể với tới, không cách nào duy trì niềm hy vọng xa vời đó...

"Tranh…" Louis Thương Nghiêu đâu hiểu được nội tâm của Lạc Tranh có nhiều sự đè nén như vậy, lại thấy nàng ngừng giãy dụa mà cảm thấy mừng rỡ, bàn tay lại bắt đầu chạy loạn trên thân thể nàng, nhẹ nhàng gặm cắn vành tai nhạy cảm, "Cho anh đi, anh rất nhớ hương vị của em."

Từng ngón tay Lạc Tranh khẽ run rấy, không biết cự tuyệt hay nên hùa cùng hắn. Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn về phía hắn, lại bị hắn tham lam hôn lên đôi môi đỏ mọng, không ngừng gặm cắn.

Bàn tay nhỏ bé chống đỡ lồng ngực hắn dần mất đi khí lực, mặc cho hơi thở nam tính của hắn hoàn toàn bao phủ lấy toàn thân nàng.

***

Lạc Tranh chỉ cảm thấy thân thể có chút lạnh, bên tai vang lên tiếng nút áo văng tung tóe dưới sàn nhà…

Thế nhưng…

Vẻ mặt của Louis Thương Nghiêu có chút tái nhợt và khó tin…

"Váy ngủ gì mà nhiều nút thế này? Rõ ràng là muốn khiêu chiến tính nhẫn nại của anh!" Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lạc Tranh, hắn nghiến răng nghiến lợi nói, bàn tay cũng đem váy ngủ trên người nàng thô lỗ xé tan tành rồi ném đi.

Nhìn bộ dạng khó chịu của hắn, sự né tránh lúc đầu của Lạc Tranh dần tan đi. Lúc này, nàng còn có chút không nhịn được mà muốn cười giễu hắn. Có lẽ, chỉ có ở trên giường, nàng mới có thể cảm nhận được tình cảm chân thực trong đáy mắt hắn. Chỉ là tình cảm này có phải là tình yêu hay không? Phụ nữ vĩnh viễn vẫn cứ mâu thuẫn như vậy, vừa muốn tìm hiểu ngọn nguồn, lại sợ kết quả sẽ khiến mình thất vọng...

"Đùng trách anh thô lỗ, tại nó hành hạ anh quá!" Louis Thương Nghiêu thấy nàng nhìn mình không chớp mắt, còn tưởng sự thô lỗ của hắn đã dọa nàng sợ, vội vàng giải thích…

"Có trời biết, anh muốn em đến sắp phát điên rồi!"

Trái tim Lạc Tranh theo câu nói này bỗng dâng lên một hồi đau đớn, tựa như có thứ gì đó vừa vỡ vụn ra vậy. Khẽ chớp mắt, hàng lông mi dài cong vút che đi nét u uất trong đôi mắt đẹp, nàng yếu ớt cất tiếng, "Thứ anh muốn chỉ là...thân thể của tôi?"

Nàng nên cảm thấy may mắn hay bi ai đây? Thứ hắn thích chỉ là thân thể nàng, không phải sao? Có bao nhiêu phụ nữ vẫn luôn hy vọng dùng thân thể để trói chặt người đàn ông như hắn. Chuyện này, có thể nói là một sự thành công, nhưng trong mắt nàng, nó lại bi ai đến cực điểm.

Lời nói của nàng mang theo sự ai oán vô tận, từng lời như những mũi kim nhọn đâm vào trái tim Louis Thương Nghiêu đau nhói. Hắn không trả lời ngay lập tức, mà dịu dàng xoay khuôn mặt nhỏ bé của nàng lại, đặt lên đó một nụ hôn nồng cháy, rồi nhìn nàng bằng ánh mắt đầy thâm tình...

"Nếu như anh nói không phải như vậy thì sao?" Đôi mắt đen thẳm của hắn ánh lên sự chân thành...

Hô hấp của Lạc Tranh liền trở nên gấp gáp, đôi mắt đẹp cũng mở lớn...

"Lạc Tranh!" Louis Thương Nghiêu nhìn thẳng vào đôi mắt nàng bằng một vẻ rất nghiêm túc, giọng nói của hắn cũng cực kỳ kiên định...

"Nếu như anh nói, anh không chỉ nhớ thân thể của em, mà còn cả con người em nữa thì sao?" Hắn lại lập tức hỏi lại, "Vậy còn em thì sao? Trong lòng em, có nhớ đến anh hay không?"

"Không..." Trái tim Lạc Tranh như muốn vọt khỏi lồng ngực, một càm giác vui sướng khó nói thành lời không ngừng dâng lên, nhưng cũng có một cảm giác như muốn trốn chạy. Hai loại cảm giác này không ngừng đan xen khiến nàng cảm thấy rất khó chịu...

"Đừng trốn tránh, nhìn vào mắt anh đi!" Louis Thương Nghiêu dường như cũng có chút khẩn trương, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng quay lại một lần nữa, giọng nói có chút mệnh lệnh không cho phép nàng trốn tránh đề tài này.

"Đừng nói nữa...tôi, tôi không muốn nghe. Tôi không biết anh đang nói cái gì." Nàng thật sự cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ hãi mơ hồ không biết từ đâu xông tới. Giờ khắc này, nàng chỉ có thé nghĩ được một điều, chính là…hắn yêu nàng.

Không được, nàng không thể để cho tình huống như vậy phát sinh. Sự tưởng tượng táo bạo vừa rồi khiến cho nàng không khỏi run sợ. Nàng thừa nhận về mặt tình cảm, mình là kẻ bại trận, bởi vì nàng không thể không thừa nhận thất bại và tuyêt vọng.

"Em phải nghe, nhất định phải nghe!" Louis Thương Nghiêu giữ chặt nàng, dùng đôi tay giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn khiến nàng không cách nào quay đi trốn tránh hơi thở của hắn.

"Em thông minh như vậy, không thể không hiểu những lời anh nói!"

Lạc Tranh luống cuống nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi...

Louis Thương Nghiêu nhìn thấy vẻ mặt này cùa nàng, ánh mắt dâng lên một nỗi đau đớn, liền đó hắn cúi xuống vùi đầu vào phần cổ nàng, khẽ thì thầm...

"Chẳng lẽ, để em yêu anh lại khó khăn đến vậy sao? Lạc Tranh, trong tâm trí anh không lúc nào không có hình bóng em. Cho dù em ở bên cạnh anh, anh vẫn không ngừng nhớ em. Em biết anh thích em đến nhường nào hay không? Thích em đến nỗi không cách nào điều khiển bản thân mình. Không một người phụ nữ nào có thể đem lại cho anh cảm giác như vậy, chỉ có mình em...Chỉ có mình người phụ nữ vô tâm là em mà thôi."

Lạc Tranh chỉ cảm thấy bên tai mình vang lên một tiếng "ầm", toàn bộ tuyến phòng thủ nơi trái tim nàng đã hoàn toàn sụp đổ. Lời nói vô lực của hắn, ánh mắt nghiêm túc của hắn, hắn không hề nói dối nàng, nàng có thể nhận ra sự chân thành của hắn khi nói ra những lời này, nhưng mà nàng cũng thực muốn hỏi lại hắn một câu, "Thích của anh là yêu sao?"

Chỉ là sự khác biệt giữa hai từ, nhưng đối với một người phụ nữ, có đôi khi vẫn luôn đòi hỏi khắt khe cùng cẩn thận như vậy...

Những lời muốn thốt ra lại nghẹn ở cổ họng, nàng không cách nào nói nên lời. Cũng như nàng không cách nào nói cho hắn biết...Em yêu anh, Thương Nghiêu...Có trời biết, em cũng yêu anh đến nỗi không cách nào điều khiển nổi bản thân mình...

Vô thức, bàn tay nhỏ bé của nàng khẽ ôm lấy đầu hắn, ngón tay thon dài lùa vào trong mái tóc hắn. Hãy tha thứ cho nàng, cho dù yêu, nàng cũng có sự kiêu ngạo của bản thân mình. Tình yêu dù mất đi lý trí đến cỡ nào cũng phải giữ lại đạo đức cơ bản nhất, nàng không thể phá hoại cuộc hôn nhân của hắn, không thể làm như vậy…Cho nên, cứ để cho hắn tiếp tục nghĩ như vậy đi.

Động tác của nàng, đối với đàn ông mà nói không khác gì lửa đổ thêm dầu. Louis Thương Nghiêu vốn vẫn đang cố khống chế bản thân mình, lại thấy nàng dịu dàng đáp lại như vậy, ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt không cách nào ức chế thêm nữa, thân thể cao lớn hoàn toàn đè xuống, bàn tay mạnh mẽ lại lần nữa xoa nắn bầu ngực đầy đặn của nàng…

"Tranh, dù em có yêu anh hay không, em đều là của anh…" Hắn cúi đầu thì thầm bên tai nàng.

Động tác của hắn khiến cho tình cảm trong lòng Lạc Tranh không cách nào đè nén. Lúc này đây, nàng không có cự tuyệt, chỉ khẽ nhắm mắt lại, ngầm đồng ý hành vi của hắn. Nàng cũng biết mình rất ích kỷ, nàng biết rõ hắn là người đàn ông của người phụ nữ khác, nhưng nàng vẫn không kìm chế được mà đắm chìm.

"Nụ hồng của em thật dễ thương, đã sớm chờ anh đến yêu thương rồi." Bộ dạng ngượng ngùng vô lực của nàng khiến toàn thân hắn như bốc hoả, không chút chần chừ cúi xuống vùi đầu vào ngực nàng, tham lam ngậm lấy nụ hồng đã sớm bị kích thích mà căng lên, không ngừng điên cuồng liếm mút, gặm cắn.

"Đừng nói như vậy…" Lạc Tranh thật sự cảm thấy quá mất mặt.

"Không thích? Vậy thế này em thích không?" Louis Thương Nghiêu thấy Lạc Tranh mở rộng trái tim đón nhận liền tiếp tục ranh mãnh trêu chọc nàng. Hắn thích nhất là trêu chọc nàng như vậy, nói mấy lời xấu xa khiến cho mặt nàng đỏ bừng lên, tim đập loạn. Cho đến giờ, chưa từng có người phụ nữ nào khiến hắn kiên nhẫn như vậy lúc ở trên giường.

Hắn dịu dàng hôn lên khắp toàn thân nàng, hôn lên từng tấc da thịt mịn màng, bàn tay không ngừng trêu chọc từng vị trí mẫn cảm trên cơ thê nàng, khiến cho toàn thân nàng dâng lên từng hồi lửa nóng khó chịu. Bàn tay của hắn cũng dời xuống phía dưới, ngón tay thon dài không ngừng kích thích nơi hoa viên tư mật của nàng, khiến cho cánh hoa nở rộ dưới bàn tay hắn.

"Uhm..." cảm giác nóng bỏng duới hạ thân không ngừng thiêu đốt khiến Lạc Tranh không khỏi khó chịu cong người giãy dụa.

"Bảo bối, thả lỏng." Hắn cất tiếng khàn khàn, ngón tay lại tiếp tục thăm dò vào bên trong khiến cái miệng nhỏ yêu kiều của nàng bật ra tiếng ngâm nga mê hồn, kích thích nàng không ngừng rên rỉ...

"A…" Từng tiếng kêu khẽ mê người mang theo sự hấp dẫn cực độ…

Louis Thương Nghiêu tà nịnh thưởng thức bộ dạng vặn vẹo vì khó chịu của thân hình Lạc Tranh, hắn ngắm nhìn vẻ kiều mỵ của nàng, bộ dạng càng vô lực cùa nàng càng khiến hắn muốn yêu thương nàng nhiều hơn…

"Đừng... đừng giày vò tôi..." Lạc Tranh khó chịu cắn chặt làn môi

"Chỉ mới vừa bắt đầu em đã không chịu được. Đêm còn dài như vậy, em phải làm sao mới có thể tiếp nhận đây?" Hắn lại càng thêm dịu dàng cùng cuồng dã xâm chiếm kích khởi sự khó chịu của nàng hơn nữa.

"Đừng...đừng như vậy…" Nàng chỉ có thể vô lực mà nói đứt quãng.

Gương mặt Lạc Tranh lúc này đã ửng hồng và có chút mơ hồ, toàn thân ánh lên một màu đỏ ửng mê người, khiến người ta mất hồn. Nhất là lúc nàng kiều mỵ cất lên tiếng cầu xin, càng khiến cho hắn muốn tiếp tục khi dễ nàng, nhìn nàng dưới thân hắn dâng lên khát vọng, một suy nghĩ xấu xa liền hình thành trong đầu hắn...

Đột nhiên, Louis Thương Nghiêu rút ngón tay ra, ngừng lại hết thảy động tác trêu chọc thân thể nàng.

Một cảm giác mất mát đột ngột xâm chiếm khiến cho Lạc Tranh cảm thấy không thoải mái chút nào. Loại cảm giác này cơ hồ hành hạ nàng như muốn phát điên lên...

Lạc Tranh dồn dập thở dốc, nhìn hắn, không hiểu vì sao hắn lại đột ngột dừng lại...

"Em sao vậy? Không chịu nổi?" Khóe môi Louis Thương Nghiêu khẽ cong lên, vẻ mặt đầy đắc ý nhìn vẻ mặt thất vọng của nàng.

"Anh...ác quỷ." Lạc Tranh nhìn ra sự trêu đùa đầy ác ý của hắn, tức giận cắn chặt môi.

"Không như vậy, sao anh có thể nhìn thấy bộ dạng kiều mỵ mê người đến thất thần của em chứ?" Nói vừa dứt lời, hắn nở nụ cười tà, lại lần nữa cúi xuống ngậm lấy nụ hồng trên ngực nàng...

"A..." Khoái cảm đột ngột xuất hiện khiến Lạc Tranh không nhịn được hét thành tiếng.

"Tranh, mời anh! Mời anh tiến vào!" Louis Thương Nghiêu nâng hông nàng lên, đem bản thân mình đặt giữa hai chân nàng, khiến cự thú đã sớm đứng thẳng chống đỡ nơi nhạy cảm của nàng, nhẹ nhàng tiến vào, hết sức từ từ khiến cho nàng không được thoả mãn, châm ngòi ham muốn của nàng nhưng lại không chịu lấp đầy nó…

"Đừng... Đừng ép tôi phải nói những lời như vậy...." Bàn tay nhỏ bé của Lạc Tranh khó chịu nắm chặt lấy dra trải giường, thân hình xinh đẹp không ngừng vặn vẹo, cố gắng để đè nén cảm giác khó chịu như muốn nổ tung trong thân thể nhỏ bé...

"Bảo bối, thân thể em đã mãnh liệt muốn mời anh tiến vào..." Bàn tay xấu xa của hắn lại lần nữa xâm nhập nơi u cốc, như muốn trừng phạt và nhắc nhở nàng, khiến nàng xấu hổ và giận dữ không thôi.

"Không…" Hắn rõ ràng cố ý đùa bỡn nàng, muốn ép nàng phải nói ra những câu khó có thể mở miệng. Ngươi đàn ông này thật ghê tởm!

"Lại không chịu mở miệng mời, người khó chịu chính là em." Louis Thương Nghiêu nhắc nhở nàng đây chính là một trận đánh ở thế giằng co.

Thân thể không ngừng chìm nổi, cũng như trái tim nàng lúc này vậy. Tất cả lý trí đã sớm tan thành mây khói, chỉ có thể mặc cho hơi thở tà mị của hắn phủ lên, từng đợt hô hấp của nàng cũng vô cùng gian nan...

"Muốn tôi..." Nàng không thể nói quá mức rõ ràng, đây cũng đã là cực hạn của nàng rồi.

Louis Thương Nghiêu tự nhiên cũng hiểu điểm này, hơn nữa dục vọng của hắn cũng đã không thể đè nén thêm nữa, cười tà một tiếng...

"Nhiệt tình của em mời, anh đương nhiên sẽ không từ chối!"

"A..." Lạc Tranh chỉ cảm thấy thân thể chợt căng lên, khi hắn dùng sức động thân tiến thẳng vào sâu trong thân thể nàng, khiến nàng không thể chịu nổi mà kêu thành tiếng. Không để cho nàng có thời gian thích ứng, hắn đã bắt đầu điên cuồng luận động, dục vọng căng trướng nóng bỏng mãnh liệt tàn sát trong cơ thể nàng hơn bất kỳ lúc nào.

Chỉ trong nháy mắt, Lạc Tranh cơ hồ như mất đi hô hấp.

Louis Thuơng Nghiêu giống như ngựa hoang thoát cương trở nên cuồng dã đầy dũng mãnh, cuồng nhiệt kích động thân thể mảnh mai cùa nàng, điên cuồng chạy nuớc rút.

Bị dục vọng làm cho mê man đầu óc, Lạc Tranh chỉ có thể vô thức phát ra tiếng rên rỉ mê hồn.

Hơn nửa tháng ẩn nhẫn đủ để nhấc lên một hồi gió lốc, Louis Thương Nghiêu so với trước kia lại càng thêm cuồng dã, hắn như biến thành một người hoàn toàn khác, chỉ muốn cùng nàng đem dục vọng thiêu đốt cho tới không còn chút dấu tích. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - https://docsach24.com

Lạc Tranh đã sớm trở nên mê man, gương mặt yêu kiều đỏ bừng cùng tiếng thở hổn hển của nàng càng thêm kích thích hắn, khiến hắn càng thêm mất đi khống chế, càng ôm chặt lấy thân thể đã sớm vô lực, tùy ý xếp đặt thân thể mềm mại của nàng khiến tiếng đụng chạm giữa hai thân thể phát ra càng lúc càng lớn…

Ngoài cửa sổ, màn đêm dày đặc nhẹ nhàng buông xuống…