Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 115: Nhu tình dành cho ai?

Trời lại bắt đầu mưa, kiểu thời tiết này đã duy trì suốt nhiều ngày nay. Nhiệt độ của Paris đã có sự biến đổi khi chuyển mùa cũng giống như tâm trạng của con người vậy. Tuy trời càng lúc càng lạnh nhưng ít ra khi ngồi cạnh lò sưởi thì thân thể cũng có chút cảm giác ấm áp, nhưng nàng lại không có cách nào xua đi sự lạnh lẽo trong lòng.

Phòng làm việc của giám đốc...

Louis Thương Nghiêu vừa đem tập tài liệu trên bàn ký tên xong xuôi, điện thoại trên bàn làm việc liền reng lên. Nhấc máy lên, đầu bên kia liền vang lên tiếng cô thư ký, "Ngài Louis, có một vị tiểu thư muốn gặp ngài...nhưng cô ấy không có hẹn trước..." Giọng của thư ký giám đốc có chút gì đó không được tự nhiên cho lắm.

Hàng lông mày cương nghị của Louis Thương Nghiêu khẽ nhíu lại, lên tiếng, "Là ai vậy?" Có thể làm cho thư ký giám đốc phải cảm thấy khó xử, chắc hẳn người này không hề đơn giản.

"Vị tiểu thư kia nói....cô ấy là...vị hôn thê của ngài..." Thư ký giám đốc ngập ngừng mãi mới nói nên lời, thật ra cô ta cũng rất tò mò không biết tại sao giám đốc lại có nhiều vị hôn thê tới vậy bởi trong tập đoàn ai nấy đều biết cái cô tiểu thư Sally kia vẫn thường xuyên quấn lấy giám đốc không rời.

Louis Thương Nghiêu nghe vậy, trên gư

ơng mặt thoáng hiện chút không hài lòng cùng vài phần nghi hoặc. Mấy giây sau, hắn trầm giọng hạ lệnh, "Để cho cô ấy vào!"

"Vâng!" Thư ký giám đốc thật sự bị bất ngờ.

Lạc Tranh không biết mình làm thế nào để rời khỏi quán cà phê. Nàng chỉ nhớ loáng thoáng là sau khi tiễn Lưu Ly lên taxi, nàng đã đi bộ trở về tập đoàn mà thôi. Đoạn đường này đi bộ phải mất chừng một giờ đồng hồ, nhưng mà, nàng hầu như đã sớm quên mất sự mệt mỏi. Chiếc dù che mưa phần nào giúp che đi khuôn mặt tái nhợt của nàng. Màn mưa giăng kín bầu trời giống như tâm trạng muốn rơi lệ của nàng lúc này. Chỉ khác là, ông trời muốn khóc thì có thể đổ cơn mưa, còn nàng muốn khóc, nước mắt chỉ có thể chảy ngược vào trong lòng.

Đứng trước toà nhà sừng sững của tập đoàn, Lạc Tranh ngẩng đầu nhìn lên. Nước mưa tạt vào gương mặt nàng mà nàng cũng không hề có cảm giác. Trước mắt nàng là toà nhà cao ngất với kết cấu vững chắc của những vách kính thuỷ tinh cùng khung thép sáng loáng như muốn xuyên thấu đám mây đen nặng trĩu vươn tới vũ trụ bao la, đem tất cả sự huy hoàng của thế giới bày ra trước mắt.

Lạc Tranh cảm thấy hốc mắt mình cay cay, có cảm giác như muốn khóc. Nàng vội vã ngẩng đầu nhắm đôi mắt lại, để cho nước mắt có thể ngược dòng mà chảy vào trong lòng. Nàng không thể khóc bởi vì nếu khóc coi như mọi chuyện đã kết thúc.

Khi Lạc Tranh trở lại phòng làm việc, Vi Như gõ cửa bước vào thấy y phục của nàng bị ướt, có chút giật mình, vội vàng cầm lấy khăn bông khô cùng một tách cà phê nóng hổi đặt trước mặt nàng, dè dặt hỏi, "Sư phụ, chị làm sao vậy? Không phải lúc nãy chị có mang dù ra ngoài hay sao?"

Câu hỏi của Vi Như hồi lâu cũng không có hồi âm. Nhìn lại Lạc Tranh, lại nhìn đến ly cà phê đang bốc hơi nghi ngút, sư phụ đáng kính của cô tưởng như đang nhìn không chớp mắt vào ly cà phê nhưng thực ra thì ánh mắt lại không hề có chút tiêu cự, rất rõ ràng đang rơi vào trạng thái rã rời.

Vi Như khẽ cắn môi, đương nhiên cũng không dám hỏi gì nhiều, suy nghĩ một hồi liền cúi xuống nói khẽ với Lạc Tranh, "Sư phụ, vừa rồi chi nhánh tại Đức Châu có điện thoại tới, nói là đã xảy ra tranh chấp về một bản hợp đồng, cần luật sư đoàn ra mặt giải quyết..."

Lạc Tranh vẫn không có phản ứng, dường như đối với những lời của Vi Như nàng không hề nghe thấy vậy.

Vi Như thấy thế, khẽ thở dài một hơi. Xem ra bộ dạng sư phụ như vậy tạm thời sẽ không có cách nào giải quyết chuyện này. Thật ra, cô quan tâm đến sư phụ mình nhiều hơn là vụ kiện kia bởi vì cô biết rõ sư phụ mình là một người khiêm nhường, chưa bao giờ đối với người khác bằng thái độ hách dịch. Chính vì hiểu rõ tính tình của Lạc Tranh nên Vi Như mới càng cảm thấy vô vọng và bất lực. Cô biết mình không có cách nào giúp được sư phụ, chỉ có thể yên lặng tránh đi mà thôi...

"Văn phòng luật bên kia nói thế nào?" Khi Vi Như chuẩn bị xoay người rời đi, Lạc Tranh đột nhiên lên tiếng, giọng nói của nàng rất nhẹ, khiến người ta cảm nhận được sự vô lực trong dáng vóc nhỏ bé của nàng.

Vi Như bị lời nói của nàng làm cho giật mình, không kịp định thần chỉ đứng lặng ra đó.

Lạc Tranh lúc này đã khôi phục lại chút phản ứng, đem tách cà phê nâng lên, hy vọng sự ấm áp của nó khiến cho nàng thoải mái đôi chút. Thấy bộ dạng sững sờ của Vi Như, nàng khẽ tiếp lời, "Vừa rồi không phải em nói chi nhánh Đức Châu phát sinh vụ kiện sao?"

"A? A...vâng!" Vi Như không ngờ tới nàng sẽ nghe được, còn tưởng rằng nàng căn bản không hề để tâm, vội vàng trả lời, "Cục cảnh sát cũng chưa giao hết tài liệu cho văn phòng luật của đối phương, kiểm sát viên cũng không có được chứng cứ xác thực, nhân viên có liên quan tại chi nhánh khai khẩu cung cũng không đầy đủ cho nên tài liệu chưa đủ để khởi kiện ra toà."

"Hàng năm loại án kiện như vậy sẽ nảy sinh rất nhiều. Chỉ cần có hoạt động thương mại sẽ xuất hiện những việc như vậy." Lạc Tranh khẽ hít sâu một hơi, tiếp tục nói. "Để cho Poll phụ trách vụ đó đi. Anh ta rất có kinh nghiệm đối với mấy vụ tranh chấp hợp đồng. Thông báo cho anh ta tới Đức Châu một chuyến, trước tiên là nộp tiền bảo lãnh cho nhân viên liên quan được tại ngoại. Nếu như đối phương đòi chống án, vậy để Poll toàn quyền tiến hành biện hộ."

"Vâng, em biết rồi!" Vi Như gật đầu, suy nghĩ một chút lại hỏi, "Sư phụ, chuyện này có nên báo cho giám đốc một tiếng không?"

Ngón tay Lạc Tranh đột nhiên run lên, tách cà phê cầm không chắc khiến cho cà phê liền văng ra...

"A..." Vi Như hoảng hốt hét lên, vội bước nhanh về phía trước, kéo Lạc Tranh dậy, luống cuống nhìn nàng, "Sư phụ sao rồi? Có bị bỏng hay không?

Lạc Tranh không hề cảm thấy ngón tay bị bỏng mà chỉ thấy nơi ngực có một cảm giác khó chịu giống như bị đè nén, như có một luồng khí mạnh mẽ không ngừng áp bách nàng. Tâm tình dường như đau đớn, lại có chút phẫn nộ. Tóm lại, loại cảm giác này hành hạ nàng đến sắp phát điên lên rồi.

"May quá, may quá, không bị bỏng. Sư phụ, rốt cuộc chị làm sao vậy? Sáng hôm nay còn vui vẻ như thế, vừa ra ngoài một chuyến trở lại đã mất hết khí sắc." Vi Như thật sự rất lo lắng, vừa dọn dẹp bàn làm việc của nàng vừa nói.

Lạc Tranh cũng không trả lời, chỉ đưa tay khẽ ép chặt nơi ngực lại. Khi Vi Như thu dọn gần xong, nàng mới vô lực lên tiếng, "Không sao đâu, em ra ngoài báo cho các luật sư liên quan đi. Chuyện này cũng không lớn, không cần báo cho giám đốc."

Vi Như thấy nàng không còn lòng dạ nào, cũng hiểu được tính tình Lạc Tranh trước giờ nên đành gật đầu, rời khỏi phòng làm việc.

Lạc Tranh vô lực buông mình xuống sofa. Nếu thật sự có thể, nàng cũng không muốn mệt mỏi như vậy, một chút cũng không muốn. Nhưng mà, tại sao nàng lại phải mệt mỏi như vậy? Tại sao phải đau đớn như vậy? Lúc này đây, trái tim nàng đau, đau đến muốn vỡ tan thành ngàn mảnh. Nàng vốn nghĩ rằng nỗi đau này sẽ theo công việc bận rộn mà dần biến mất, nhưng khi Vi Như nhắc tới hai chữ "giám đốc" nàng lại cảm thấy đau nhói...

Louis Thương Nghiêu, vì sao anh lại cứ hành hạ tôi như vậy? Rõ ràng đã có vị hôn thê, sao cứ hết lần này tới lần khác đùa bỡn tôi? Cho dù anh muốn trả thù, cũng đâu cần dịu dàng thì thầm bên tai tôi, muốn tôi yêu anh? Vì sao? Vì sao?

Lạc Tranh càng nghĩ càng tức giận, bàn tay nhỏ bé cũng không kìm được mà siết chặt lại khiến cho móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói.

Không được, nàng không thể tiếp tục như vậy nữa!

Liền đó, Lạc Tranh đứng bật dậy, ánh mắt vốn bi thương giờ đã chuyển thành phẫn nộ, mang theo lửa giận bừng bừng. Louis Thương Nghiêu, hôm nay cho dù thế nào anh cũng phải nói cho rõ ràng.

***

Phòng giám đốc...

Bên ngoài cửa sổ, từng giọt mưa vốn tí tách rơi đã nhanh chóng chuyển thành nặng hạt, xem ra không có cách nào tạnh trong chốc lát.

Đây là lần đầu tiên Deneuve tới tập đoàn WORLD, cũng là lần đầu tiên bước vào phòng làm việc của Louis Thương Nghiêu. Sau khi bước vào nơi này, Deneuve không khỏi cảm thấy hiếu kỳ, ánh mắt giống như một đứa trẻ miễn nhiễm với thế tục, ngây thơ nhìn về phía hắn.

"Sao em lại tới đây?" Louis Thương Nghiêu tuyệt đối không ngờ tới Deneuve sẽ tới tập đoàn, vội vàng bước tới, kéo tay cô nhìn thật kỹ, không vui nhíu mày. "Một mình em chạy ra ngoài sao?"

Deneuve dịu dàng nhìn hắn, nghe thấy hắn hỏi liền nở nụ cười ngọt ngào, "Thương Nghiêu, bệnh của em đã khá hơn nhiều, chẳng lẽ anh muốn em mỗi ngày đều chỉ làm bạn với hoa cỏ thôi sao?"

"Nhưng một mình em đi xa như vậy rất nguy hiểm, hơn nữa bên ngoài còn đang mưa." Nói đến đây, hắn nhìn thấy tóc Deneuve đã thấm ướt, còn quần áo đang mặc trên người cô cũng khá đơn giản. Bởi vì ở tại biệt thự đã lâu, cũng hiếm khi bước ra ngoài nên đương nhiên cô sẽ không nghĩ tới việc sắm sửa thêm nhiều quần áo.

"Em không có mang dù sao? Cứ như vậy đội mưa tới đây?"

"Em...Deneuve dè dặt nhìn người đàn ông trước mặt, có chút e sợ cắn cắn môi, "Lúc em ra ngoài trời không mưa. Edild cũng muốn đỗ xe dưới tầng hầm nhưng bảo vệ nói chỗ đậu xe đều thuộc về tập đoàn WORLD, xe từ nơi khác không được phép vào đó. Cho nên em kêu Edild dừng xe ở bên đường. Nhưng mà anh yên tâm, là Edild đưa em vào đây, ông ấy còn dùng áo khoác che cho em nữa."

Edild là lái xe riêng của công chúa Deneuve, đi theo công chúa cũng đã mười mấy năm, từ khi cô còn rất nhỏ đã ngồi xe do ông ta lái cho nên ông ta cũng luôn chăm sóc cho cô rất chu đáo.

Louis Thương Nghiêu bất đắc dĩ lắc đầu, không nói thêm lời nào đem Deneuve kéo vào phòng nghỉ, từ trong tủ quần áo lấy ra áo sơ mi của mình, khẽ thở dài một tiếng, "Em vào phòng tắm, tắm nước nóng rồi mặc tạm áo sơ mi của tôi vậy." Thân thể Deneuve vốn đã yếu ớt lại bị dầm mưa như vậy khó tránh khỏi bị cảm, hắn thực sự không muốn mạo hiểm chút nào.

Deneuve cầm lấy áo sơ mi trắng của hắn, mỉm cười hạnh phúc, khẽ gật đầu đã thấy hắn xoay người muốn rời đi liền nhẹ nhàng kêu lên...

"Thương Nghiêu..."

Louis Thương Nghiêu quay đầu nhìn Deneuve, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ ửng lên liền cười khẽ hỏi, "Em sao vậy?"

Deneuve nhẹ bước lên, liền đó vươn tay ôm lấy hắn rồi cả người cứ như vậy mà dựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn.

Động tác này của Deneuve khiến Louis Thương Nghiêu giật mình sửng sốt, một lúc lâu sau, hắn mới đưa tay khẽ vỗ nhẹ lên gáy cô, "Đồ ngốc, muốn nói gì thì để lát nữa. Nếu còn không thay đồ thì em sẽ bị cảm mất, như vậy không tốt với tim em chút nào."

"Thương Nghiêu..." Deneuve đầy thâm tình ngước lên nhìn hắn, trong mắt mang theo chút dè dặt, khẽ thì thầm, "Em rất nhớ anh, anh đã lâu rồi không có tới thăm em."

Trong lòng Louis Thương Nghiêu chợt dâng lên một chút áy náy, đưa mắt nhìn Deneuve khẽ nói, "Cho nên em cũng không buồn chú ý sức khoẻ của mình mà chạy tới đây?"

Deneuve cúi đầu tỏ ý biết lỗi, "Em biết, em...không nên bốc đồng như vậy. Em cũng biết anh bận rộn nhiều việc...em lại chưa từng đến tập đoàn WORLD...em biết như vậy sẽ quấy rầy anh, nhưng mà....em thật sự rất nhớ anh."

"Tôi không trách em!" Louis Thương Nghiêu khẽ thở dài một tiếng, hạ giọng nói, "Tôi chỉ lo cho sức khoẻ của em mà thôi. Chỉ trách tôi đã không thường xuyên tới thăm em."

"Không, Thương Nghiêu, em biết rõ công việc của anh rất bận rộn, em cũng

không có ý trách anh."

Deneuve đưa tay đặt lên môi hắn, lại ý thức được hành động của mình quá to gan liền vội vàng hạ tay xuống, lại nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thâm tình. Hắn là người đàn ông mà cô yêu, đương nhiên cô không có cách nào kháng cự lại mị lực của hắn.

"Thương Nghiêu, thật ra... là em tự mình đa nghi mà thôi. Em cảm giác anh không hề quan tâm tới em, nhưng hôm nay em mới biết được thì ra anh lại lo lắng cho em tới vậy..."

Nói xong câu đó, Deneuve lấy hết dũng khí, kiễng chân chủ động đặt lên môi hắn một nụ hôn nhẹ, sau đó ngượng ngùng cúi đầu.

Nụ hôn nhẹ nhàng này cũng không làm cho Louis Thương Nghiêu có quá nhiều phản ứng. hắn chỉ cười nhẹ xoa đầu cô, "Đừng tưởng tượng lung tung, coi chừng cảm lạnh đó." Nói xong hắn xoay người rời khỏi phòng nghỉ, còn giúp Deneuve đóng cửa cẩn thận.

Chỉ có chính hắn mới biết, nụ hôn vừa rồi, khi hai đôi môi chạm nhau, trong lòng hắn cảm thấy bài xích đến cỡ nào, trong đầu lại lơ đãng nhớ tới Lạc Tranh, nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn đầy ngượng ngùng nhưng vẫn cố tỏ ra lãnh đạm của nàng, còn nhớ....đôi môi ngọt ngào của nàng...

Trên môi Deneuve nở nụ cười tươi tắn, đợi hắn rời đi liền đem áo sơ mi của hắn ôm chặt vào trong ngực, hít thật sâu mùi hương thuộc về hắn. Tuy chiếc áo này đã được giặt sạch nhưng trên đó vẫn có thể mơ hồ ngửi được mùi hoắc hương nhè nhẹ đặc trưng riêng của hắn...

Thực ra, Deneuve cũng muốn hành động táo bạo hơn một chút, chẳng hạn như cởi bỏ bộ quần áo ướt đẫm trên người hoặc là hắn có thể xông vào phòng nghỉ...

Nhưng mà Deneuve cũng biết, kể từ khi quen Louis Thương Nghiêu, hắn đối với cô luôn dịu dàng giữ lễ, chưa từng có bất kỳ hành vi nào vượt quá giới hạn...

Cho nên, cô rất khó tin vào những lời mà Sally nói. Cô tin Louis Thương Nghiêu là một người quân tử, nhất định sẽ không động chân động tay với những người phụ nữ khác, càng không bao giờ đi bao dưỡng phụ nữ.

Nghĩ tới đây, Deneuve thấy tâm tình thanh thản hơn nhiều, trong lòng ngập tràn hạnh phúc bước vào phòng tắm bên trong phòng nghỉ...

***

Lạc Tranh bước vào thang máy chuyên dụng cho giám đốc, tiến thẳng tới phòng làm việc của hắn. Thấy thư ký giám đốc đang chỉnh sửa tài liệu, nàng cũng không nói lời nào thẳng hướng phòng giám đốc bước tới.

Thư ký giám đốc cảm giác có người đi tới, ngẩng đầu nhìn lên thấy thì ra là Lạc Tranh. Nhưng nhìn kỹ lại sắc mặt nàng rất nhợt nhạt, cô thư ký đầu tiên là sững sờ sau đó liền kịp thời phản ứng chạy nhanh tới cửa phòng giám đốc tính ngăn nàng lại.

"Luật sư Lạc, hiện giờ chị không thể vào đó. Nếu như muốn gặp giám đốc, tôi có thể thông báo ngay lập tức."

"Tránh ra đi, tôi không thể đợi thông báo nữa rồi." Lạc Tranh lạnh lùng lên tiếng, sự bi thương trong lòng đã sớm biến thành phẫn nộ, phẫn nộ tới cực điểm khiến nàng chỉ muốn tìm người trong cuộc để phát tiết cơn giận mà thôi.

Thư ký giám đốc bị thái độ của nàng làm cho hoảng sợ kêu thành tiếng. Tất cả mọi người đều biết Luật sư Lạc nổi tiếng là người rất lịch sự, tuy ngoài mặt có chút lạnh lùng nhưng mọi người đều rất bội phục nàng. Không hiểu hôm nay có chuyện gì đây?

Nếu như là lúc bình thường, thư ký giám đốc cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Trong tập đoàn mọi người đều biết giám đốc đối với Luật sư Lạc luôn có sự ưu ái, cho dù Luật sư Lạc có tự tiện xông vào phòng giám đốc thì cũng không hề gì. Nhưng mà hôm nay trong phòng còn có một người phụ nữ khác, hơn nữa còn xưng là vị hôn thê của giám đốc, sao cô thư ký dám đắc tội đây?

Lạc Tranh nào biết đến tâm tình của cô thư ký, thấy cô đứng sững ở đó, hơi nhíu mày, trực tiếp đẩy cửa bước vào phòng giám đốc.

Cửa phòng giám đốc bị đẩy mạnh ra, ngay sau đó tiếng cô thư ký vội vàng vang lên, "Luật sư Lạc, chị không thể xông vào như vậy..."

Louis Thương Nghiêu đang suy tư đứng bên cửa sổ sát đất nghe thấy tiếng huyên náo liền quay đầu lại, vừa vặn nhìn thẳng vào đôi mắt có chút sưng đỏ của Lạc Tranh. Hàng lông mày của hắn khẽ chau lại khi nhìn thấy quần áo trên người nàng không hiểu sao cũng lại ướt?

Trong lòng hắn liền trào dâng một cảm giác không vui. Rốt cục nàng đã xảy ra chuyện gì? Nàng không biết bên ngoài trời đang mưa sao? Vừa nãy nàng đã ra ngoài làm gì? Vì sao không báo cho hắn một tiếng? Nàng vội vàng ra ngoài như vậy là để gặp ai? Đàn ông hay phụ nữ? Có thể khiến nàng không hề để ý tới trời mưa mà ra ngoài gặp mặt, chẳng lẽ là đàn ông? Là Ôn Húc Khiên hay Dennis? Hay là người đàn ông nào mà hắn không biết?

Nghĩ tới đây, sắc mặt của hắn càng thêm lạnh cứng lại.

Thư ký giám đốc thấy sắc mặt hắn có chút khó coi, còn tưởng rằng mình làm việc thất trách, trên đầu như có đám mây đen giăng kín, vội vàng xin lỗi, "Thật xin lỗi, ngài Louis, Luật sư Lạc nhất định xông thẳng vào đây, tôi...."

"Cô ra ngoài làm việc đi!" Louis Thương Nghiêu trầm giọng ra lệnh.

"Vâng!" Thư ký giám đốc chỉ cảm thấy như vừa thoát khỏi địa ngục, vội vàng rời khỏi phòng giám đốc ngay lập tức.

Lạc Tranh nhìn chằm chằm vào Louis Thương Nghiêu, ánh mắt cơ hồ muốn bốc lửa.

Mà Louis Thương Nghiêu cũng bị suy nghĩ vừa rồi ảnh hưởng, bởi vậy khi thư ký vừa ra ngoài, hắn liền bước nhanh lên phía trước, đưa tay kéo nàng về phía mình, cất tiếng hỏi, "Em vừa ra ngoài gặp ai?"

So với thái độ đối với Deneuve lúc nãy, bộ dạng của Louis Thương Nghiêu hiện giờ là dáng vẻ ghen tuông điển hình.

Lạc Tranh vẫn giận dữ nhìn hắn như trước. Người đàn ông này quả nhiên giỏi giả bộ. Nàng còn chưa tính sổ với hắn vậy mà hắn còn dám bắt bẻ ngược lại nàng. Lạc Tranh cũng không hất tay hắn ra, chỉ lạnh lùng cười, vừa muốn mở miệng thì...

"Thương Nghiêu..."

Cửa phòng nghỉ nhẹ nhàng bị đẩy ra, giọng nói dịu dàng của Deneuve vang lên, vừa đúng lúc cắt ngang sự truy vấn của hai người họ.

Giọng nói đột ngột vang lên này cũng làm gián đoạn cơn giận của Lạc Tranh. Nàng không ngờ trong phòng làm việc lại có người khác. Theo tiếng nói nhìn lại, nàng thấy ở cửa phòng nghỉ có một cô gái đang sững sờ đứng đó...

Cô gái kia đứng im ở cửa, mái tóc dài vẫn còn ướt, không khó nhận ra là vừa mới tắm xong, da dẻ cô gái ánh lên một màu trắng nõn, chỉ là sắc mặt có chút mệt mỏi cùng tái nhợt, mà trên người rõ ràng đang mặc một cái áo sơ mi đàn ông, là áo của Louis Thương Nghiêu...

Lạc Tranh cảm thấy đầu như bị người ta đánh cho một cú đầy hung tợn. Sự tức giận cùng ý nghĩ muốn hỏi hắn cho rõ ràng trong nháy mắt hóa thành hư ảo. Cảnh tượng trước mắt khiến nàng không thể tin nổi bởi nó đủ để khiến cho người ta nghĩ tới những màn ám muội.

Nàng không hề quen biết cô gái này, nhưng mà vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt cô ta thực sự có quá nhiều hàm nghĩa. Đáng châm chọc hơn là, cô gái này lại bước ra từ phòng nghỉ của Louis Thương Nghiêu, còn vừa tắm xong và mặc áo sơ mi của hắn.

Thì ra Louis Thương Nghiêu thật sự thích đùa bỡn kích tình trong phòng làm việc. Cùng hắn hoan ái trong phòng làm việc đâu chỉ có mình Lạc Tranh nàng? Nàng còn nhớ rõ lúc hắn ở trong phòng làm việc điên cuồng chiếm hữu nàng, sắc mặt nàng lúc rời khỏi phòng nghỉ cũng mệt mỏi như vậy...

Lạc Tranh thật sự không biết nên làm thế nào nữa. Nàng rất muốn nhìn đi chỗ khác nhưng lại không thể điều khiển được ánh mắt mình. Cô gái này quả thực rất xinh đẹp, cũng còn rất trẻ, chắc chỉ khoảng hai mươi tuổi, gương mặt thanh nhã... Chả lẽ đàn ông đều thích mẫu phụ nữ như vậy? Mà Lạc Tranh nàng lại quá mức cứng rắn...

Deneuve cũng không ngờ tới trong phòng làm việc lại bất ngờ xuất hiện một người phụ nữ khác, trong lúc nhất thời, giật mình đứng sững tại cửa phòng nghỉ, trong lòng băn khoăn không hiểu đã có chuyện gì phát sinh. Cô mở to đôi mắt mang theo chút nghi hoặc nhìn Lạc Tranh.

Người phụ nữ này đẹp quá! Trên người cô ấy tràn đầy mị lực của người phụ nữ thành đạt, thân hình cũng vô cùng hấp dẫn, bộ trang phục công sở tinh tế càng tôn lên dáng vóc mê người, mái tóc dài vấn gọn gàng sau gáy, để lộ phần cổ trắng nõn như thiên nga, trên tai chỉ đeo một đôi bông tai gắn kim cương đơn giản. Khí chất trên người cô ấy rất thoải mái, cũng rất năng động, vừa nhìn đã biết đó là một người phụ nữ vừa lý trí vừa thông tuệ.

Trong lòng Deneuve không khỏi dâng lên một cảm giác ngưỡng mộ. Có thể trở thành người phụ nữ như vậy là mơ ước từ nhỏ của cô. Cô luôn tưởng tượng mình có thể trở thành một người mạnh mẽ như vậy, làm việc trong những tòa cao ốc lớn, tự tay gây dựng sự nghiệp cho mình. Đáng tiếc, từ nhỏ sức khỏe của cô đã không tốt, sau chuyện bốn năm trước lại càng thêm yếu ớt, đừng nói đến chuyện có thể trở thành một người phụ nữ có sự nghiệp, ngay cả việc cùng người đàn ông mà cô yêu mến chia sẻ phiền muộn cũng là điều không thể.

Ánh mắt Deneuve nhẹ nhàng dời về phía Louis Thương Nghiêu, thấy hắn đang rất khẩn trương kéo tay người phụ nữ trước mặt, trong tim Deneuve dường như có một cây kim lớn đâm vào, một cảm giác mất mát cùng bất lực tràn ngập trong lòng. Chẳng lẽ đây chính là người mà Sally đã nhắc tới...Không, không phải như vậy, đó chỉ là ảo giác của Sally mà thôi. Thương Nghiêu rất quan tâm tới cô, rất quan tâm tới cô...

Bầu không khí dường như có chút biến đổi...

Ngay cả vẻ mặt của Louis Thương Nghiêu cũng có sự biến hóa. Lúc hắn nhìn thấy vẻ mặt của Lạc Tranh khi nàng nhìn thấy Deneuve, hắn dễ dàng đọc được tâm tư của nàng. Hàng lông mày của hắn vô thức khẽ nhíu chặt lại. Hắn biết nàng đang hiểu lầm, nhưng mà vừa rồi nàng nổi giận đùng đùng xông tới đây là vì chuyện gì?

Lạc Tranh rốt cục cũng có phản ứng, ánh mắt dời khỏi thân ảnh của Deneuve mà chuyển sang phía Thương Nghiêu. Trong ánh mắt nàng lộ ra sự ai oán vô cùng.

Nhưng nàng cũng không nói lời nào, chỉ đưa tay khẽ đẩy bàn tay đang kéo mình của hắn. Giờ khắc này, trong lòng nàng đau đến quặn lại...

Cảnh tượng trước mặt đáng mỉa mai tới cỡ nào!

Khi nàng đang chuẩn bị chất vấn hắn vì sao lại lừa gạt nàng thì trong phòng làm việc của hắn lại bày ra một khung cảnh ái muội như vậy. Rốt cuộc hắn muốn gì đây?

Chẳng lẽ, hắn muốn dùng hình ảnh trực tiếp nhất để nói cho nàng biết, hắn vẫn luôn đùa bỡn nàng sao?

Rốt cục, nàng cũng hiểu vì sao mà bộ dạng củ

a thư ký giám đốc lại vội vàng hấp tấp như vậy.

Người đàn ông trước mặt nàng, từ đầu đến giờ vẫn luôn là kẻ dối trá. Mà nàng, từ đầu tới giờ vẫn cứ làm một kẻ ngốc. Biết rõ tâm tình hắn thâm sâu như biển, biết rõ hắn đang lừa gạt nàng, mà nàng vẫn cứ chìm đắm để bây giờ chính là lúc nhận báo ứng, nàng chỉ có thể nhận báo ứng mà thôi.

Đúng vậy, yêu một người không nên yêu, không đáng chịu báo ứng sao? Ngay chính bản thân nàng cũng cảm thấy nói thế nào cũng không thông đạo lý này...

Deneuve vốn đứng ở một bên liền dè dặt tiến lên phía trước, đưa bàn tay nhỏ bé chủ động khoác lấy cánh tay của Louis Thương Nghiêu, nhẹ nhàng nở nụ cười, "Thương Nghiêu, hai người có việc công cần xử lý phải không? Vậy...em đi trước."

Khóe môi Louis Thương Nghiêu hơi nhúc nhích, vừa muốn trả lời thì...

"Người nên đi là tôi. Thật xin lỗi, làm ảnh hưởng tới hai vị." Lạc Tranh chỉ cảm thấy giọng nói này như không phải của mình bởi vì tuy thanh âm vô cùng tỉnh táo nhưng nàng lại nghe được trái tim mình đang thổn thức. Là nàng đang nói sao? Sao lại cảm thấy xa lạ như vậy?

"Tôi vào đây là muốn báo cho giám đốc một tiếng, vụ kiện tại chi nhánh Đức Châu đã giao cho luật sư chuyên trách xử lý, xin đừng lo lắng." Nàng khẽ nở nụ cười vui vẻ nhưng trong lòng lại cảm thấy cực kỳ cay đắng. Hai người bọn họ, một người đàn ông cao lớn cùng một người phụ nữ dịu dàng, thật sự rất xứng đôi...

Deneuve hướng về phía Lạc Tranh nở nụ cười dịu dàng, lịch sự đáp lễ.

Nhìn nụ cười trên môi Lạc Tranh, Louis Thương Nghiêu thực sự cảm thấy khó chịu, nụ cười của nàng giống như một cây đao lớn, cắm thẳng vào lồng ngực hắn, khiến cho trong tim hắn dâng lên một cảm giác đau đớn mơ hồ...

***

Khung cảnh trong phòng dường như bị đóng băng lại, mà vẻ mặt của những người trong phòng lại có chút bất đồng.

Deneuve vẫn nở nụ cười dịu dàng để lộ lúm đồng tiền, bộ dạng đơn thuần như một đứa trẻ, vòng tay ôm lấy cánh tay của Louis Thương Nghiêu. Dáng vẻ của cô giống như một thiên sứ, mà nụ cười cũng cực kỳ thánh thiện cùng đôi mắt sáng long lanh thuần khiết.

Trên môi Lạc Tranh cũng nở nụ cười cực kỳ nhẹ nhàng, bình tĩnh như thể đang xem một vở kịch. Nàng đứng đối diện Louis Thương Nghiêu, cảm nhận mùi hoắc hương nhẹ nhàng trên người hắn, chỉ tiếc là hơi thở này vĩnh viễn không thuộc về nàng. Nụ cười của nàng cực kỳ lịch sự cùng tao nhã, giống như một đóa hoa tươi tắn đẹp đẽ nhưng lại có gì đó vô hồn.

Louis Thương Nghiêu đứng ở giữa hai người phụ nữ nhưng ánh mắt hắn không hề nhìn về phía Deneuve. Từ đầu tới giờ, hắn chỉ nhìn về phía một người, chính là Lạc Tranh đang ở trước mặt hắn kia, nhìn nụ cười hờ hững của nàng, mà cũng muốn nhìn thấu nội tâm nàng.

Cuối cùng, Deneuve chủ động tiến lên, nhìn Lạc Tranh, tươi cười dịu dàng nói, "Chị thật xinh đẹp!"

Lạc Tranh không nghĩ tới Deneuve sẽ chủ động tiến lên nói chuyện, có chút ngơ ngác, vừa muốn mở miệng đáp lại bỗng thấy nơi ngực nhói lên khiến nàng bất giác không thở nổi. Vì vậy, nàng vô thức lùi về phía sau một bước, ánh mắt vốn trong veo nhìn về phía Louis Thương Nghiêu giờ tràn ngập đau đớn...

Louis Thương Nghiêu vẫn chăm chú nhìn nàng như trước, dường như đang chờ nàng lên tiếng. Ánh mắt hắn cũng vô cùng phức tạp, phức tạp đến mức Lạc Tranh không biết rốt cục hắn đang suy nghĩ điều gì.

Trong lòng nàng không khỏi dâng lên một cảm giác lạnh lẽo...

Nhưng mà không phải nàng cũng không hề hiểu hắn hay sao? Sao lúc này còn có thể mong chờ gì nữa chứ?

Khẽ thu lại ánh mắt, nàng nhìn về phía Deneuve, nở nụ cười nhẹ, khẽ nói, "Không làm phiền hai vị nữa, tôi....trở về làm việc."

Nói xong, nàng xoay người rời đi, cũng không hề ngoái lại lấy một lần...

Theo tiếng cửa phòng làm việc bị đóng lại, bóng lưng mảnh mai của Lạc Tranh cũng hoàn toàn biến mất, chỉ để lại trong bầu không khí một cảm giác tịch mịch...

Louis Thương Nghiêu vô thức tiến lên trước mấy bước, trong chớp mắt vừa rồi, hắn rất muốn kéo Lạc Tranh lại mà ôm chặt nàng vào ngực, nhưng đúng lúc đó lại nghe Deneuve kêu lên khe khẽ.

Louis Thương Nghiêu quay đầu lại, đã thấy sắc mặt của cô tái nhợt, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu, ngồi sụp xuống thảm trải sàn, bàn tay ôm chặt lấy ngực.

Sắc mặt hắn có chút kinh hãi, vội vàng bước về phía Deneuve, "Em sao vậy?"

"Tim của em đau quá, Thương Nghiêu, đỡ em vào nghỉ một chút được không?" Vẻ mặt Deneuve tràn ngập vẻ khẩn cầu.

Louis Thương Nghiêu không nói lời nào, đem Deneuve bế lên đưa vào phòng nghỉ, mà Deneuve thì vô lực dựa đầu vào ngực của hắn.

Vào phòng nghỉ, hắn đem Deneuve nhẹ nhàng đặt lên giường, nhìn bộ dạng khó chịu của cô, vừa định cầm lấy di động gọi cho bác sỹ nhưng lại bị Deneuve nhẹ nhàng kéo lại.

"Thương Nghiêu... em không muốn gặp bác sỹ."

Louis Thương Nghiêu lắc đầu nhìn cô, "Để bác sỹ kiểm tra một chút thì tôi mới thấy yên tâm."

"Thương Nghiêu..." Deneuve chậm rãi ngồi dậy, tựa vào ngực hắn, vô lực nói, "Em không sao, chỉ cần có anh ở bên, em sẽ không sao hết. Đừng đi, Thương Nghiêu, ôm em được không, đừng đi..."

Deneuve mặc dù không rành sự đời, cũng không mấy tiếp xúc với xã hội bên ngoài nhưng cô vẫn có thể nhận ra ánh mắt của Louis Thương Nghiêu vẫn không ngừng dõi theo người phụ nữ vừa rồi. Cô sao lại không nhận ra nét cô đơn trong mắt người phụ nữ đó chứ? Cô sao có thể...không lo lắng cho bản thân mình đây?

Cho tới giờ, Deneuve đều cho rằng Thương Nghiêu yêu mình. Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ kia xuất hiện trong phòng làm việc của hắn, nhìn thấy Thương Nghiêu khẩn trương kéo tay cô ấy, nhìn cô ấy rời khỏi phòng làm việc mà hắn lại không nhịn được muốn đuổi theo...Cô biết, người mà Thương Nghiêu yêu là một người hoàn toàn khác...

Cô có thể buông tay sao?

Trời ơi, cô chỉ muốn có Thương Nghiêu, có được người đàn ông mà mình yêu thôi. Dù chỉ trong một phút cũng được. Nghĩ tới đây, Deneuve lại càng rúc sâu vào trong ngực hắn, chỉ cần dựa vào lồng ngực hắn, cô mới có thể cảm nhận được niềm vui sống, dù là trong lòng hắn không có cô...

Louis Thương Nghiêu cảm nhận được thân thể mềm mại dựa vào trong ngực mình, trong đầu lơ đãng hiện lên hình dáng một thiếu niên anh tuấn có chút hoang dã...Hắn vô thức ôm lấy cô gái trong ngực, khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô như muốn an ủi...

Trở lại phòng làm việc, Lạc Tranh cuộn mình vùi vào ghế sofa, giày cao gót nằm lăn lóc trên thảm trải sàn. Dáng vẻ của nàng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến dị thường, chỉ là sắc mặt của nàng rất yếu ớt, lại tái nhợt đến mức cực độ...

Nàng còn tưởng rằng, khi thấy hắn, nàng sẽ cùng hắn cãi lộn một trận, thậm chí còn mỉa mai vẻ lạnh lùng của hắn, nhưng mà cuối cùng nàng lại có thể lạnh nhạt cùng tự nhiên bước ra khỏi văn phòng hắn như vậy.

Đến tận hôm nay, Lạc Tranh mới biết bản thân mình lại có thể phân ra thành hai người hoàn toàn khác biệt như vậy. Một người với khuôn mặt tươi cười và một người đang khóc thầm. Nàng đem dáng vẻ đau khổ cùng nước mắt của mình giấu vào bên trong, sau đó dùng bộ dạng vui vẻ che lấp nó, khiến người ta không cách nào dễ dàng phát hiện ra. Còn cái người tươi cười kia vẫn cực kỳ an tĩnh xử lý công việc, đối diện với cuộc sống hàng ngày...

Nhưng như vậy, nàng vĩnh viễn chỉ là một nửa, không phải sao? Trái tim vẫn sẽ mãi trống rỗng, không cách nào cảm thấy ấm áp.

Lạc Tranh không biết cô gái kia là ai. Nàng thực không biết trước lúc mình bước vào phòng, Louis Thương Nghiêu đối với cô gái đó dịu dàng tới cỡ nào. Nghĩ tới đây, Lạc Tranh bất giác nở nụ cười có chút ngây ngô. Lạc Tranh ơi Lạc Tranh, từ khi nghe chính miệng Lưu Ly nói Louis Thương Nghiêu có vị hôn thê, chẳng phải mày nên hết hy vọng đi sao? Như vậy việc trong phòng làm việc của hắn xuất hiện người phụ nữ khác cũng đâu có gì kỳ quái.

Nàng không muốn biết thân phận thật sự của cô gái đó. Bọn họ trông rất thân thiết, thân thiết đến mức nàng không khó để tưởng tượng ra sự ái muội khi xuất hiện vào lúc sáng sớm thế này. Nàng còn có thể lý luận được gì nữa? Nàng còn muốn biết đáp án gì từ miệng hắn nữa đây? Khi nàng ngửi được mùi hương nhè nhẹ trên người cô gái kia, lại có một đêm khi Louis Thương Nghiêu trở về trên người còn mang theo mùi hương này. Nàng chỉ cảm thấy như trời đất rung chuyển, điều này chứng tỏ Louis Thương Nghiêu cùng cô gái kia đâu phải chỉ gặp nhau có một, hai lần.

Cô gái kia là vị hôn thê của hắn sao? Chính là công chúa Deneuve? Hay là một phụ nữ khác có mối quan hệ với hắn?

Trái tim Lạc Tranh như bị xé nát, sau đó bị chà đạp cho tơi bời...nàng tình nguyện trở lại như lúc trước, như vậy ít nhất nàng cũng không cảm thấy thất bại như lúc này, cũng không cảm thấy mỉa mai như lúc này...

Chuông điện thoại bỗng reo vang, hồi sau cao hơn hồi trước. Một lúc sau, Lạc Tranh mới có phản ứng, nhìn thoáng qua số gọi đến trên màn hình di động....

Là một dãy số lạ...

***

Trong phòng nghỉ...

Deneuve đã chìm vào giấc ngủ. Thân thể cô vốn yếu ớt, hôm nay lại ngồi xe lâu như vậy chạy tới tập đoàn nên đương nhiên sẽ cảm thấy mệt mỏi. Mặc dù vậy, cô vẫn muốn tới gặp Louis Thương Nghiêu.

Điện thoại bàn khẽ vang lên, Louis Thương Nghiêu nhìn thoáng qua số gọi đến, nét mặt trở nên nghiêm túc, sau một khắc, khẽ thở dài rồi nhấc điện thoại lên.

"Nghe quản gia nói, công chúa đã rời khỏi biệt thự?" Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói đầy uy nghiêm cùng mạnh mẽ.

"Ông yên tâm, Deneuve đang ở bên cạnh cháu." Giọng điệu của Louis Thương Nghiêu lộ rõ vẻ kính trọng nhưng cũng có chút bất đắc dĩ.

"Vậy thì tốt rồi. Thương Nghiêu, cháu phải chăm sóc công chúa cho tốt, nếu công chúa có chuyện gì không hay, gia tộc Louis chúng ta sao có thể ăn nói với bên kia đây?"

"Cháu biết rồi, cháu sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy." Hắn khẽ đáp lại.

Đầu điện thoại bên kia rơi vào trạng thái trầm mặc mất mấy giây.

"Nếu công chúa đã một lòng một dạ với cháu, thì cháu hãy đón cô ấy về đi. Ta nghe nói cháu cũng đã đưa Liệt rời khỏi lâu đài. Vậy nó và công chúa có thể quan tâm lẫn nhau, Liệt lúc trước chơi với công chúa cũng khá thân, có công chúa ở bên, không chừng bệnh tình c

ủa Liệt sẽ khôi phục rất nhanh." Người ở đầu dây bên kia khẽ thở dài, chậm rãi nói.

Hàng lông mày của Louis Thương Nghiêu khẽ hiện ra vẻ khó chịu, hờ hững nói, "Ông đã quên rồi sao? Chơi thân với công chúa là Vũ chứ đâu phải Liệt. Công chúa đối với bệnh tình của Liệt không có bất kỳ sự trợ giúp nào."

"Thương Nghiêu, vậy cháu muốn duy trì tình trạng này thêm bao lâu nữa. Hôn ước giữa gia tộc Louis cùng vương thất Monaco ngày đó cũng được cháu đồng ý. Cháu còn muốn công chúa chờ bao lâu nữa? Công chúa từ lúc còn rất nhỏ đã thích cháu..."

"Sức khỏe của Deneuve hiện giờ không được tốt, ít nhất phải chờ cho bệnh tình của cô ấy ổn định lại chút ít mới được." Louis Thương Nghiêu khẽ ngắt lời, "Đối với chuyện này, cháu sẽ tự lo liệu, ông cũng đừng để tâm làm gì."

"Cháu làm vậy bảo ta làm sao yên tâm đây? Chuyện của tập đoàn tạm thời chưa đề cập tới, ta chỉ hy vọng cháu có thể lập gia đình sớm một chút, chẳng lẽ cháu muốn ta nằm vào quan tài cũng không được nhìn thấy cháu cùng công chúa thành hôn hay sao?"

Louis Thương Nghiêu nghe thấy mấy lời này, khẽ nhíu mày.

"Ông vừa nói chuyện của tập đoàn là có ý gì?"

"Cháu đã chủ động hỏi, vậy ta cũng nói thẳng. Thương Nghiêu à, cháu làm sao vậy? Cách đây ít lâu Voss Miller đã tới tìm ta, ta mới biết tập đoàn đã xảy ra chuyện lớn như vậy. Cháu đưa một phụ nữ về đảm nhiệm vị trí luật sư cố vấn của tập đoàn đã không nói làm gì, sao còn muốn đuổi tận giết tuyệt cả nguyên lão cổ đông? Chẳng lẽ cháu đã quên, không có bọn họ, gia tộc Louis đâu có được vị trí vững chắc như ngày hôm nay."

Louis Thương Nghiêu nghe mà cảm thấy phiền muộn, giọng nói cũng bắt đầu lộ rõ vẻ bực bội, "Chuyện liên quan tới tập đoàn, ông không cần phải lo lắng. Còn về chuyện có thể dùng người nào, không thể dùng người nào, cháu rất rõ ràng. Nếu hiện giờ tập đoàn do cháu quản lý vậy có phải ông nên tin tưởng vào năng lực của cháu hay không?"

"Thương Nghiêu, ta chỉ sợ cháu bị sắc đẹp mê hoặc."

Hàng lông mày của Louis Thương Nghiêu càng nhíu chặt lại hơn.

"Ta nghe Sally, em gái của công chúa nói cái cô luật sư kia rất đẹp, hơn nữa cháu còn chung sống với cô ta."

Sally! Lại là Sally! Nha đầu chết tiệt này!

Louis Thương Nghiêu hít sâu một hơi, không hề có ý che dấu, "Đúng vậy, cháu thật sự đang ở cùng với cô ấy."

"Cháu làm việc thật sự thái quá rồi! Ta nghĩ công chúa sở dĩ tới tìm cháu như vậy, nhất định là đã nghe được chuyện này rồi. Cháu lập tức xử lý cho tốt. Đừng quên, người cháu sẽ kết hôn là công chúa. Đừng có mỗi ngày cứ chung đụng với mấy người phụ nữ không đứng đắn. Càng là phụ nữ xinh đẹp lại càng là tai hoạ, giống như mẹ cháu..."

"Cháu phải làm việc rồi. Nếu không có chuyện gì, cháu cúp máy." Louis Thương Nghiêu vừa nghe hai câu cuối, sắc mặt lập tức biến đổi, giọng nói cũng chuyển thành lạnh băng.

Người ở đầu bên kia điện thoại cũng nhận ra giọng điệu của hắn chuyển lạnh, vẫn không khách khí nói thêm vài câu rồi mới chịu cúp máy.

Louis Thương Nghiêu nắm chặt điện thoại trong tay, dường như hắn muốn đem chiếc điện thoại kia bóp cho nát vụn. Một tay hắn chống lên kính cửa sổ, nhìn xuống xe cộ đang đi lại như mắc cửi trên đường, nhìn thế giới chìm trong màn mưa xối xả mà tâm tình vẫn không có cách nào dịu lại. Lúc này, hắn vẫn đang cố gắng đè nén lửa giận trong lòng.

Một lúc lâu sau, hắn đưa điện thoại di động cầm lên, chậm rãi ấn xuống một dãy số đã sớm quen thuộc, chỉ là điện thoại không cách nào kết nối được...

Lửa giận còn chưa kịp nguội lại bị thanh âm lạnh băng của điện thoại không liên lạc được khơi bùng lên. Không nói lời nào, hắn sải bước rời khỏi phòng làm việc...

Tầng dưới là nơi làm việc của đoàn luật sư, không khí làm việc vô cùng bận rộn nhưng rất có trật tự, chuông điện thoại không ngừng reo vang...

Khi các luật sư đang bận rộn nhìn thấy giám đốc thân chinh xuống lầu, tất cả đều kinh ngạc đến sững người. Chính xác thì phải nói là họ bị sắc mặt của hắn làm cho sợ hãi.

"Giám đốc..." Tất cả mọi người đều bước tới chào hắn.

Sắc mặt Louis Thương Nghiêu đúng là cực kỳ khó coi, hắn không hề nhìn về phía bất kỳ người nào mà trực tiếp đi thẳng tới phòng làm việc ở cuối cùng, doạ cho Vi Như đang in sao tài liệu cũng vội vã chạy tới. Vừa muốn mở miệng ngăn lại, Vi Như đã thấy hắn giơ tay lên, đem cửa phòng làm việc của Lạc Tranh đẩy ra..

Phòng làm việc lớn như vậy lại hoàn toàn trống rỗng...

Không hề có bóng dáng của người mà hắn muốn gặp...

"Luật sư Lạc đâu?" Lập tức, tại hành lang vang lên giọng nói đầy giận dữ của hắn.

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn sang Vi Như, mà Vi Như cũng cố gắng đi tới trước mặt Louis Thương Nghiêu, dè dặt lên tiếng, "Luật sư Lạc...vừa rồi có việc đi ra ngoài?"

"Có việc đi ra ngoài? Cô ấy có chuyện gì?" Gân xanh trên trán Louis Thương Nghiêu hiện ra rõ mồn một, nắm tay cũng nhanh chóng siết chặt lại.

Vi Như vô thức đưa mắt nhìn nắm đấm của giám đốc, cô thật sự sợ giám đốc giận điên mà vung tay lên. Xét theo mức độ tức giận của giám đốc hiện giờ, một đấm này giáng xuống, cho dù không chết cũng chỉ còn nửa cái mạng.

"Tôi...tôi cũng không rõ lắm. Luật sư Lạc chỉ nói là phải xử lý một chuyện khẩn cấp rồi lập tức đi luôn. Tôi còn chưa kịp hỏi thêm điều gì, nhưng nhìn dáng vẻ Luật sư Lạc thì thật sự rất vội vàng..."

Louis Thương Nghiêu xanh mặt đi vào phòng làm việc, ngồi xuống chiếc ghế mà Lạc Tranh vẫn ngồi. Nơi này vẫn còn lưu lại hương thơm của nàng. Hai tay hắn chống lên bàn làm việc, toàn thân ngập tràn sự mệt mỏi.

Hắn đã sai rồi sao?

Hắn cảm thấy mình thật nực cười khi nghĩ rằng nàng sẽ quan tâm đến việc có người phụ nữ khác xuất hiện trong phòng làm việc của hắn. Người phụ nữ vô tình này, sao nàng vẫn có thể nở nụ cười như vậy? Có trời biết, vừa rồi, hắn chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình nàng mà thôi. Mà nàng, vào lúc nào vẫn còn tâm trạng đi xử lý công việc.

"Rầm!" Nghĩ tới đây, bàn tay hắn khẽ đấm mạnh xuống mặt bàn khiến cho bàn làm việc bị chấn động làm cho khung ảnh trên đó đổ rầm xuống. Louis Thương Nghiêu đưa mắt nhìn lại, khẽ cầm lấy khung ảnh. Trong ảnh là gương mặt tươi cười của Lạc Tranh, đôi mắt trong trẻo của nàng như đang lẳng lặng nhìn hắn, thầm cười nhạo hắn dễ dàng mất đi kiểm soát.

Đưa ngón tay thon dài khẽ vuốt ve tấm hình của nàng, khẽ vuốt ve gương mặt nàng trên đó, dường như hắn có thể cảm nhận được da thịt mềm mại của nàng. Nụ cười của nàng vẫn vĩnh viễn mê người như vậy, lại có chút xa cách, dường như bất kỳ kẻ nào cũng không thể chen vào trong lòng nàng... Text được lấy tại https://docsach24.com

Lạc Tranh ơi Lạc Tranh, chẳng lẽ, đã lâu như vậy, trong lòng của em vẫn chưa có vị trí dành cho tôi sao?