Dữ Quỷ Vi Thê

Chương 76: Ôn tồn

Ngô Mỹ Phương đi rồi Ngụy Ninh vẫn ngồi đó một lúc.

Anh có chút thẫn thờ, không ngừng hồi tưởng lại quá khứ, đối diện là chiếc ghế trống không, dường như cô gái đã rời đi kia vẫn đứng đó, mỉm cười ngay trước mắt anh. Khi Ngụy Ninh đang ở đó nhớ lại mối tình đã xa anh không chú ý đến vị trí bên cạnh mình có một chàng trai vẫn chăm chú nhìn anh không rời.

Xung quanh người đến người đi, nhân viên phục vụ tới tới lui lui nhưng chẳng có ai ngồi vào chỗ đó, cứ như mọi người đương nhiên coi chỗ đó như có người ngồi.

Ánh mắt “Ngụy Tích” sâu thẳm nhìn Ngụy Ninh như không nhìn, gần trong gang tấc dường như bước một bước là chạm tới nhưng lại cách nhau sống chết âm dương. “Ngụy Tích” chầm chậm duỗi tay về phía Ngụy Ninh, chỉ cần cậu dùng một chút pháp lực  thì người mà cậu ngày đêm mong nhớ này sẽ thuộc về cậu.

Hoàn toàn thuộc về cậu.

Điều này đúng là hấp dẫn thiêu đốt tâm trí khiến cậu có cảm giác hít thở không thông, giống như lại bị mấy bóng dáng xám trắng kia dìm xuống nước, không ngừng lặp lại đến khi quen với  mùi của chết chóc … cậu đã thoát khỏi nhưng cứ như bản thân vẫn ở đó.

Nhưng rốt cuộc vẫn không ra tay nổi, “Ngụy Tích” thở dài.

Người ở trước mắt đã nhát gan lại yếu lòng, sao cậu có thể để người ấy cũng phải chịu cảm giác tăm tối và cô độc sau khi chết. Ánh mặt trời chiếu trên người anh ấm áp là thế, trần thế ồn ào náo động cũng tràn ngập sức sống, đây là khát vọng mà cậu đặt lên người anh, làm sao cậu bỏ cho được, sao có thể cướp đi sinh mệnh của anh.

Lúc này một nhân viên phục vụ đi tới, cậu ta không hề cảnh giác mà đi xuyên qua người “Ngụy Tích”. Ngón tay “Ngụy Tích” búng nhẹ một cái ruột của nhân viên kia bị kéo ra ngoài, cậu ta vẫn không biết. “Ngụy Tích” mặt không biến sắc tiếp tục kéo ruột cậu ta ra, máu không ngừng chảy mà cậu ta vẫn cứ vậy đi về phía trước, chỉ liếc mắt một cái rồi thu hồi đường nhìn, lại quay về nhìn Ngụy Ninh.

Đây là ác quỷ, ác quỷ, là một mặt khác mà “Ngụy Tích” chưa bao giờ lộ ra trước mặt Ngụy Ninh.

Bỗng nhiên “Ngụy Tích” nghe được một âm thanh, cậu quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Ngụy Ninh, anh gọi một tiếng “A Tích”. Anh vốn không hề nhìn được cậu, nhưng sau khi gặp lại bạn gái cũ lại gọi tên cậu, “Ngụy Tích” búng tay một cái tình trạng thê thảm của cậu nhân viên kia quay về như ban đầu, cậu ta cúi đầu tươi cười nói chuyện với một khách quen.

Chớp mắt một cái “Ngụy Tích” đã ngồi xuống đối diện Ngụy Ninh.

Vừa rồi Ngụy Ninh theo bản năng gọi tên “Ngụy Tích”, còn lý do vì sao lại nghĩ đến cậu Ngụy Ninh không muốn tìm hiểu. Gương mặt “Ngụy Tích” cứ như vậy xuất hiện trong đầu anh, như cơn ác mộng tránh không được, nhưng qua thời gian thì cơn ác mộng này dần trở nên bình yên.

Thật ra “bình yên” này cũng chỉ là ảo giác của anh, giấc mộng này từ đầu đến cuối đều đáng sợ, tràn ngập quỷ hồn dữ tợn và xác chết. Nhưng có lẽ do gương mặt kia thật sự quá dễ nhìn, nụ cười trên gương mặt ấy cũng ôn hòa, cứ thế làm phai mờ đi những hình ảnh đáng sợ kia.

Ngụy Ninh ngẩng đầu liếc mắt nhìn xung quanh, trời sắp tối, anh phải quay về.

Đinh Mậu Thụ nhìn vợ sắp cưới của mình bằng ánh mắt kỳ quái, từ khi gặp người đàn ông kia cô ấy vẫn có vẻ bồn chồn, nói chuyện với cô thì câu được câu mất, Đinh Mậu Thụ có chút lo lắng: “Mỹ Phương, em không sao chứ?”


Ngô Mỹ Phương miễn cưỡng cười: “Không sao, chúng ta mau quay về đi, gia đình hai bên đang chờ chúng ta.”

Tuy cô coi những lời Ngụy Ninh nói là nói dối, là những lời vo căn cứ nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng. Cô tự cho rằng mình hiểu Ngụy Ninh, hai người quen nhau ba năm, yêu nhau hai năm, Ngụy Ninh là người thế nào, tính cách ra sao cô biết rất rõ. Anh tuyệt đối không dùng cách này để phá hoại hôn sự của cô, để cứu vãn tình cảm của hai người, nhưng mặt khác anh nói những câu ấy không hề có căn cứ.

Quan trọng nhất là, Ngô Mỹ Phương cũng biết vụ án này, cô chưa nói với Ngụy Ninh là năm một tuổi cô cũng sống ở khu nhà máy hóa chất phía Đông kia. Nghĩ vậy Ngô Mỹ Phương nhịn không được mà liếc nhìn chồng sắp cưới của mình, đúng lúc hắn ta cũng quay đầu qua, ánh mắt hai người giao nhau.

Đinh Mậu Thụ nắm bả vai nàng, nhẹ nhàng nói: “Em không thoải mái sao? Nếu không anh đưa em về trước, anh sẽ giải thích với gia đình hai bên.”

Ngô Mỹ Phương nhìn vẻ mặt lo lắng của anh lập tức thả lỏng hơn, cô lắc đầu, cảm thấy bản thân đã nghĩ vớ vẩn. Người trước mắt cô sao có thể là tên hung thủ tàn nhẫn đó được, gia đình hai bên đều làm việc ở khu nhà máy phía Đông, sau đó nhà máy chuyển đi, nhà Ngô Mỹ Phương ở lại còn gia đình Đinh Mậu Thụ thì chuyển sang tỉnh khác, mãi một năm trước mời về.

Hai người gặp lại nhau, lúc ấy Đinh Mậu Thụ theo đuổi Ngô Mỹ Phương rất tích cực, ban đầu Ngô Mỹ Phương từ chối nhưng xét các mặt thì Đinh Mậu Thụ không tồi, gia đình hai bên lại hiểu rõ nhau, đều vui khi thấy quan hệ của họ tiến triển; dưới sự tấn công đồng thời tác động đến cha mẹ, Ngô Mỹ Phương kiên trì nửa năm thì cũng dao động.

Bọn họ đến khách sạn Định Hảo, gia đình hai bên đều đang chờ ở đó. Em trai Đinh Mậu Thụ là Đinh Mậu Lâm cũng tới, hai anh em rất giống nhau nhưng Đinh Mậu Thụ sáng sủa hơn còn Đinh Mậu Lâm nhìn âm u hơn.

Đinh Mậu Lâm gật đầu với Ngô Mỹ Phương một cái, cô miễn cưỡng cười. Cô mới thấy Đinh Mậu Lâm hai lần, lần nào cũng có cảm giác không tốt.

Đây là lần gặp mặt cuối cùng trước khi hôn lễ diễn ra, Ngô Mỹ Phương giữ vững tinh thần nói chuyện với hai gia đình.

Lúc Ngụy Ninh về đến nhà thì muộn hơn mọi hôm một chút.

Anh nhìn “Ngụy Tích” đang chờ mình ở cửa, có chút lo lắng cậu sẽ hỏi mình chuyện lúc chiều nhưng “Ngụy Tích” không hỏi gì cả, dường như biết trước anh sẽ về muộn, vẻ bình tĩnh của cậu ngược lại khiến Ngụy Ninh vốn đang lo lắng lại thấy không cam tâm.

Sao anh phải chột dạ như đàn ông ra ngoài ngoại tình sợ bị vợ bắt gặp thế này! Anh sợ cái quỷ gì chứ! Ngụy Ninh rối rắm. Anh ngồi trên salon vặn xoắn tay, nhìn “Ngụy Tích” ở bên cạnh đang nghịch máy tính, Ngụy Ninh căng thẳng mà ngồi dịch về phía cậu. Không phải cậu lại định mở dịch vụ gì đấy chứ!

Ngụy Ninh đến gần nhìn thoáng qua, may mà phía trên màn hình chỉ là một trang web bình thường.

Ngụy Ninh cau mày ngồi cạnh “Ngụy Tích”, nhìn cậu xem bản đồ trên máy tính, anh cảm thấy quen quen, lúc anh định nhìn lại một lần thì “Ngụy Tích” đã dùng đôi tay thon dài trắng nõn của cậu tắt màn hình.

Sau đó, cậu quay đầu, vẻ mặt như không còn gì để nói nhìn Ngụy Ninh. “Nấu cơm.”

Đặt máy tính lên bàn, chớp mắt một cái đã chẳng thấy cậu đâu nữa.

Ngụy Ninh nghe thấy tiếng động trong bếp truyền đến, anh khó chịu. “Ngụy Tích” không lừa được anh, vừa rồi cậu tắt máy rõ ràng là không muốn cho anh xem bản đồ, càng không cho anh lại càng muốn xem, con người ai cũng có cái thói xấu này.

Ngụy Ninh liếc vào nhà bếp, tay trộm sờ vào máy tính trên bàn.

Ngay lúc anh đang chạm vào nút khởi động chuẩn bị mở lên thì bàn tay anh cứng đơ, một luồng khí lạnh xuất hiện sau lưng, Ngụy Ninh không nhúc nhích, anh muốn rút tay về nhưng không được.

Ngụy Ninh cảm giác cổ mình bị thứ gì đó vừa mềm vừa lạnh cọ vào, một âm thanh mơ hồ vang lên bên tai: “Muốn xem sao?”

Lưng Ngụy Ninh lạnh toát, anh run rẩy, lắp bắp nói: “Không, không muốn.”

Nhưng “Ngụy Tích” không định buông tha cho anh mà cầm lấy tay anh, ấn vào nút khởi động, máy tính phát ra tiếng vận hành nho nhỏ, màn hình lập tức sáng lên. Lúc này không muốn nhìn thì cũng phải nhìn vì Ngụy Ninh  đã bị bắt ngồi ngay ngắn trên ghế salon, cơ thể “Ngụy Tích” dán sát vào anh, cứ như dây leo dính trên người.


Không khí có chút không bình thường, Ngụy Ninh không dám động dù chỉ một chút, chỉ sợ đánh thức con rắn đang ngủ đông phía sau.

Máy tính đăng nhập xong “Ngụy Tích” cầm tay Ngụy Ninh nhẹ nhàng di chuyển, màn hình thay đổi một chút liền hiện ra tấm bản đồ vừa rồi. “Ngụy Tích” cọ cọ vào tai Ngụy Ninh, còn cắn một cái, thì thầm: “Nhìn ra gì không?”

Ngụy Ninh bị cậu cắn một cái theo phản xạ muốn che lỗ tai mình nhưng cơ thể bị một chiếc gông cùm vô hình khóa lại, đến đầu ngón tay cũng không cử động được, anh nói lớn gần như hét lên: “A Tích, buông!”

Đối với hành động thân mật bất thình lình của “Ngụy Tích” anh không có chút chuẩn bị, anh có dự cảm nếu không ngăn lại mà cứ để vậy sẽ phát sinh chuyện tương tự như đêm nọ. Đêm say rượu ấy, sự mê loạn ấy, sự sung sướng đan xen thống khổ, khoái cảm cùng đau đớn, anh không muốn nếm thêm lần nữa.

Bị kích động, Ngụy Ninh lập tức thở dốc.

“Ngụy Tích” không nghe lời mà ngược lại dán vào lỗ tai anh, nói một câu: “Nhìn bản đồ đi, nếu nhìn ra thì em buông anh ra, nếu không thì…” chưa dứt lời tay cậu đã ôm chặt thắt lưng Ngụy Ninh, có ý gì không cần nói cũng biết.

Ngụy Ninh nghe vậy suýt chút nữa thì chửi ầm lên, ngay lúc chuẩn bị mắng chửi thì bàn tay ở thắt lưng lại siết chặt hơn, anh thân bất do kỉ mà dựa vào một bờ ngực vững chãi vừa lạnh lẽo. Ngụy Ninh biết “Ngụy Tích” thật sự muốn, không biết cậu bị cái gì kích thích mà nổi điên.

Không còn cách nào anh đành phải nhìn vào màn hình máy tính.

Tay trái Ngụy Ninh nắm chặt, móng tay bấm vào lòng bàn tay, anh hít sâu một hơi nhìn tấm bản đồ kia, càng nhìn lại càng thấy quen mắt. Anh cẩn thận đánh giá, “Ngụy Tích” ở phía sau cũng không quấy rầy anh mà ngoan ngoãn chờ. Đột nhiên Ngụy Ninh đập bàn, hưng phấn nói: “Đây chính là bản đồ khu nhà xưởng kia!”

Anh còn chưa kịp mừng thì nghe thấy “Ngụy Tích” thì thầm một câu bên tai: “Ừ, đúng rồi, tiếp tục…”

Còn tiếp tục gì nữa? Ngụy Ninh không rõ lắm, anh định hỏi thì nhận ra tấm bản đồ kia đang dần thay đổi, có ba dấu hiệu hiện lên trên bản đồ chính là ba chấm hồng, đã vậy còn không ngừng chảy máu. Flash này làm giống thật nhỉ, Ngụy Ninh mắng một câu: “Đệch.”

Ba chấm hồng tượng trưng cho cái gì? Ngụy Ninh vắt óc suy nghĩ.

Nghĩ nửa ngày vẫn không nghĩ ra, anh còn đang mừng thầm vì “Ngụy Tích” ở phía sau không nhân cơ hội làm loạn thì bàn tay của cậu đã luồn vào trong áo sơ mi vuốt ve lồng ngực anh. Cả người Ngụy Ninh run rẩy, gọi một tiếng: “Này…”

“A….” “Ngụy Tích” cười nhẹ: “Còn chưa nghĩ ra sao?”

Lưng Ngụy Ninh run lên liên tục, anh cố xem nhẹ ngón tay đang vuốt ve ngực mình, đồng thời tự hỏi ba chấm hồng kia đại diện cho cái gì, đột nhiên tia sáng lóe lên, anh nói chắc như đinh đóng cột: “Đây là vị trí ba người bị hại trong vụ án kia!”

“Ngụy Tích”  thu tay về, từ phía sau hôn anh một cái: “Trả lời chính xác, tiếp tục…”

Vẫn còn? Chưa hết sao? Ngụy Ninh ngây dại. Chắc chắn là “Ngụy Tích” cố ý, mà dù cậu có cố ý thì anh cũng chẳng có cách ngăn cản, ai bảo cậu là quỷ còn anh chỉ là một người bình thường không có pháp lực. Ngụy Ninh nhìn bàn tay tái nhợt vòng qua người mình, giọng mềm nhũn: “A Tích, thương lượng chút đi, trò chơi tìm đáp án này dừng ở đây có được không? Sau này anh không bao giờ chạm vào máy tính của cậu nữa.”

Chạm vào máy tính của “Ngụy Tích” anh sẽ tự chặt tay mình trước, trong lòng Ngụy Ninh thề độc.

Trừ cái này, còn gì nữa không nhỉ? Ngụy Ninh thật sự nghĩ không ra, anh cảm giác “Ngụy Tích” đang cố tình trêu chọc anh. Anh cố gắng quay đầu, oán hận nhìn “Ngụy Tích”.

Giờ tư thế của “Ngụy Tích” vô cùng mất tự nhiên, cậu đang ngồi trong sofa nhưng cậu không để ý, nắm cằm Ngụy Ninh cưỡng chế anh tiếp tục nhìn vào màn hình.

Thế nên trong tầm mắt của Ngụy Ninh lại chỉ có tấm bản đồ kia.


Anh nghe thấy “Ngụy Tích” nói bên tai: “Anh đoán được, chỉ cần nghĩ một chút những chuyện anh gặp gần đây, những người thấy gần đây, suy nghĩ thêm một chút.”. Cậu hướng dẫn từng bước khiến Ngụy Ninh bắt đầu hồi tưởng lại, nhưng vẫn không nghĩ được cái gì.

Anh biết chắc chắn có liên quan tới quỷ, chần chừ hỏi: “Chẳng lẽ là quỷ hại người?”

Câu trả lời của “Ngụy Tích” vô cùng rõ ràng, anh cởi một cúc áo Ngụy Ninh ra khiến ngực anh lộ ra ngoài, bàn tay lạnh lẽo vuốt ve, động tác ái muội khiêu khích. Anh nghe thấy “Ngụy Tích” nói: “Không đúng, còn nữa….”

Lần này bàn tay kia không thu về mà lưu luyến ở ngực anh không rời, chạm vào đầu ngực thì vỗ về, đầu ngực mẫn cảm bị cậu đùa nghịch làm cứng lên. Ngụy Ninh nhịn không được toàn thân run rẩy, dường như có luồng điện từ đâu truyền đến.

Không phải quỷ thì là gì chứ? Ngụy Ninh mơ màng, lại nói, một bàn tay ở ngực anh, tay kia ở cổ, lỗ tai anh mà vuốt ve khiến anh không nghĩ được gì. Ngụy Ninh thở dồn dập, cố gắng làm bản thân mình tỉnh táo hơn một chút, “Ngụy Tích” nói anh sẽ đoán được, chuyện gần đây, người gần đây, chi cần suy nghĩ một chút là có thể, có thể, có thể…

Đầu Ngụy Ninh quay mòng mòng, ngay lúc bàn tay kia dịch chuyển xuống phía dưới anh quát lớn: “Chẳng lẽ, chẳng lẽ có liên quan đến chuyện ở tòa cao ốc Phú Dân?”

Bàn tay kia sắp chạm đến người anh em của Ngụy Ninh ngay lập tức thu về.

Thật đúng là! Ngụy Ninh không ngờ lúc khó ló cái khôn, lung tung nói bừa mà cũng chó ngáp phải ruồi. Nhưng mà sự thật này lại khiến anh khiếp sợ, anh kéo tay “Ngụy Tích” ra, xoay người, mặt đen sì nhìn cậu: “Rốt cuộc cậu biết những gì rồi?”

Ngụy Ninh không phải đồ ngốc, qua trò đoán đúng sai này cũng biết chắc chắn “Ngụy Tích” đã tra ra cái gì rồi, vốn định gạt anh nhưng không biết vì sao lại đổi ý mà muốn nói cho anh biết. Nghĩ vậy Ngụy Ninh lại thấy bực, anh dùng hết sức giãy dụa, hô lên: “Ngụy Tích, cậu chơi đủ rồi chứ? Buông ra!”

Nhưng mặc kệ Ngụy Ninh giãy dụa thế nào “Ngụy Tích” vẫn ôm chặt Ngụy Ninh khoog buông: “Chẳng qua lúc sưu hồn em thấy một số thứ, khu nhà xưởng bỏ hoang kia từng bị ai đó bày ra trận pháp Đoạn Tuyệt Địa Khí, làm chết rất nhiều người, nhiều năm qua đi hồn phách của những người kia vẫn ở đó. Cũng chính vì trận pháp và linh hồn của những người đó nên khu ấy không ai dám khai phá. Có người phát hiện ra chuyện này đã lập Thất Sát cục phá nốt tàn tích của trận pháp kia.”

Ngụy Ninh không giãy dụa nữa mà lắng nghe cậu nói, đoạn địa khí? Liên quan đến trận pháp ở tòa cao ốc Phú Dân. “Cậu muốn nói tai nạn xảy ra ở khu nhà xưởng kia mấy chục năm trước giống chuyện của tòa cao ốc Phú Dân?”

“Ngụy Tích” gật đầu: “Đúng vậy, cùng một trận pháp, nhưng mà trận pháp ở khu nhà xưởng thì thành công còn ở tòa cao ốc thì thất bại.”

Ngụy Ninh không hiểu câu nói của “Ngụy Tích”: “Trận pháp ở tòa cao ốc mà không thành công sao? Tên La Thế Văn trở thành phú hào số một của thành phố B, thế mà không thành công à! Chẳng lẽ phải giống như khu nhà xưởng kia, chết bao nhiêu người mới gọi là thành công?” Ngụy Ninh nghĩ như vậy, sắc mặt tái nhợt: “Ý của cậu là vốn dĩ tòa cao ốc Phú Dân cũng sẽ chết nhiều người như vậy?”

“Ngụy Tích” ôm anh:” Ừ, tác dụng lớn nhất của trận pháp kia chính là hấp thụ hồn khí của vật sống, một người ở trong trận pháp một khoảng thời gian nhất định thì khi trận pháp phát huy tác dụng có chạy cũng không thoát. Người đã ở trong trận pháp sẽ từ từ chết đi, hồn phách chẳng những quay lại nơi trận pháp mà còn không trọn vẹn, cuối cùng không thể đầu thai.”

Ngụy Ninh nhớ đến những bộ mặt ngây dại mình gặp ở khu nhà xưởng.

“Tòa cao ốc Phú Dân kia vì gặp được Từ Lão tam nên mới…” Ngụy Ninh có chút sợ, nếu Từ Lão Tam không phát hiện ra chuyện nay, nếu anh thật sự đi làm ở đí, vậy hậu quả đúng là không tưởng tượng nổi. Giờ Ngụy Ninh mới cảm thấy số mình có lẽ không xui như anh tưởng, ít nhất trong chuyện này anh còn gặp may.

Ngụy Ninh không chú ý “Ngụy Tích” lại bắt đầu làm càn trên người anh.

“Vì sao lại có người đột nhiên phát nốt trận pháp kia, đã nhiều năm như vậy rồi không ai muốn đến quản lý vùng đất đó, A Tích…”

Ngụy Ninh đột nhiên kéo tay “Ngụy Tích” ra, bất tri bất giác anh đã lại bị “Ngụy Tích” ép đến mức nửa nằm trên ghế salon.

“Cậu nói về Thất Sát cục, có phải ý muốn nói nó sẽ giết bảy người, trên bảy người đó đều có một vết đao giống y như nhau hay không?”

“Ngụy Tích” có chút thất vọng mà thu tay về, bất đắc dĩ nói: “Đúng vậy, nên chuyện chỉ vừa mới bắt đầu thôi.”


Ngụy Ninh hét lên: “Chuyện quan trọng như vậy sao cậu vẫn gạt anh!”

Vẻ mặt “Ngụy Tích” lạnh nhat: “Sao phải nói cho anh biết, để anh đi ngăn cản tên đang lập Thất Sát Cục ư?”

Ngụy Ninh không thể tin được nhìn “Ngụy Tích”: “Chẳng lẽ không nên đi ngăn cản sao? Bảy mạng người đấy!”

“Ngụy Tích” nhìn Ngụy Ninh, dưới ánh mắt của cậu không biết vì sao Ngụy Ninh cảm thấy lạnh người. Anh không biết rốt cuộc “Ngụy Tích” nghĩ gì nhưng cảm thấy suy nghĩ của cậu có liên quan tới anh, thế là anh bước đến nắm tay “Ngụy Tích: “Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì, nói cho anh biết.”

Đột nhiên, vẻ mặt Ngụy Ninh thay đổi: “Cậu, cậu muốn chờ một vụ án mạng nữa xảy ra sau đó cậu mới tra ra hung thủ, đúng không?”

Lần này anh đoán đúng, “Ngụy Tích” mân mê môi: “Không phải anh sợ quỷ sao? Chấm dứt chuyện này sớm một chút không tốt sao?”

Ngụy Ninh nghe xong không hiểu sao lại thấy vui vẻ, con quỷ trước mặt anh rõ ràng thực lực mạnh, rõ ràng thông minh tuyệt đỉnh, một số lúc lại khiến anh không thể hiểu nổi, Ngụy Ninh bất đắc dĩ nói: “Anh sợ nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn từng người bị giết.”

Anh nhìn vẻ mặt không biết phải làm sao của “Ngụy Tích”, nói: “Cậu tránh ra trước đã.”

“Ngụy Tích” nghe lời buông anh ra, Ngụy Ninh đứng dậy lấy điện thoại trên bàn gọi cho Phương Chí, may mà Phương Chí là người từng học qua pháp thuật chứ nếu nói với người khác không chừng anh bị coi là bệnh nhân tâm thần trốn trại.

Không bao lâu thì Phương Chí bắt máy, Ngụy Ninh mang chuyện Thất Sát Cục nói cho hắn ta. Chỉ nghe kể thôi mà Phương Chí nghe xong cũng nổi giận chửi một câu, sau đó nói cảm ơn. Ngụy Ninh hỏi hắn điều tra vụ án đến đâu rồi, Phương Chí nói đúng là Đinh Mậu Thụ có điểm đáng nghi, hắn ta là đồng nghiệp của Chu Mai, nhưng lúc vụ án xảy ra lại ở bên ngoài, chi tiết này không đủ chứng minh điều gì nên vẫn tiếp tục theo dõi. Giờ Ngụy Ninh báo thêm tin tức, chắc là phải tăng thêm người canh giữ ở khu nhà xưởng bỏ hoang kia.

Ngụy Ninh vừa đặt di động xuống liền thấy ánh mắt sâu thẳm của “Ngụy Tích” vẫn luôn dõi theo anh, nhìn chăm chú khiến anh lạnh sống lưng. Lúc này anh mới phát hiện tư thế của hai người hơi gần nhau quá, anh nửa nằm trên ghế còn “Ngụy Tích” thì ở dưới người anh.

Không đợi anh nói gì “Ngụy Tích” đã hành động.

Một luồng khí lạnh bò lên cổ tay Ngụy Ninh, kéo hai tay anh lên đỉnh đầu, trói lại; Ngụy Ninh không giãy dụa được, anh trừng mắt nhìn “Ngụy Tích”. Lúc anh muốn chửi ầm lên thì “Ngụy Tích” đã dựa vào người anh, chặn môi anh lại.

Một đôi môi lạnh lẽo ma sát trên môi Ngụy Ninh, dán chặt lại còn muốn luồn vào trong, Ngụy Ninh cắn chặt răng mặc kệ “Ngụy Tích” có khiêu khích thế nào cũng không mở miệng. “Ngụy Tích” không miễn cưỡng chỉ tiếp tục cắn mút môi Ngụy Ninh, Ngụy Ninh phát ra âm thanh mơ hồ không rõ, đó là anh chửi thầm trong miệng.

“Ngụy Tích” cởi áo sơ mi đã nửa hở nửa kín trên người Ngụy Ninh ra, dường như tay cậu lại hóa thành sương mù, vuốt ve trên người anh, vuốt ở ngực và thắt lưng mẫn cảm của anh. Cậu không ngừng chơi đùa, vỗ về, ve vuốt, Ngụy Ninh không tự chủ được mà run rẩy.  Cơ thể đã lâu không giải phóng căn bản không chịu nổi, rất nhanh, nửa người dưới có phản ứng.

Cảm nhận được phản ứng của anh, “Ngụy Tích” cười khẽ, Ngụy Ninh lại trừng cậu, cười con khỉ, không phải vì cậu ở đây nên anh mới nghẹn lâu như vậy sau. “Ngụy Tích” ngẩng đầu, dưới ánh mắt giận dữ của Ngụy Ninh mà hôn anh.

Ngụy Ninh nhắm mắt lại theo bản năng, một nụ hôn lành lạnh chạm vào mí mắt.

Anh muốn mở miệng, muốn ngăn cảnh chuyện này, nhưng vừa hé miệng ra thì một luồng khí lạnh đã nhân cơ hội luồn vào, vội vàng dây dưa. Nước miếng chảy xuống cằm, Ngụy Ninh thở không nổi, chỉ có thể phát ra tiếng kêu rì rầm, vừa là kháng nghị vừa là thở dốc.

Tay “Ngụy Tích” vuốt ve toàn bộ cơ thể anh, khiêu khích chỗ mẫn cảm của anh, chà xát thoáng qua trên đũng quần anh, gãi không đúng chỗ ngứa thà đừng chạm vào còn hơn. Ngụy Ninh thở dốc, chỗ kia đứng lên chạm vào quần, có chút đau, lại có chút thích, vừa đau đớn vừa sung sướng chính là như thế này.

Ngón tay lành lạnh kia không nhanh không chậm phủ lên chỗ kia của anh, cứ như vậy nắm trọn, vô số sương mù xám trắng như như tơ như lũ xuyên qua quần anh, chạm vào da anh, Ngụy Ninh rùng mình một cái, lạnh lẽo như vậy mà anh lại có thể đạt được khoái cảm lớn nhất từ trong sự lạnh lẽo này.

Dưới chuyển động của đám sương mù, Ngụy Ninh nhịn không được uốn éo thắt lưng, đám sương mù như rắn quấn quanh thân dưới anh, triền miên ở chỗ đó, thậm chí còn muốn muốn đâm xuyên vào lỗ nhỏ trên đó; cảm giác được điều này Ngụy Ninh hút một ngụm khí lạnh.

Thắt lưng anh không tự chủ được mà mềm nhũn, Ngụy Ninh cởi thắt lưng của anh, kéo khóa quần anh, bàn tay cậu mò vào vuốt ve đùi trong của anh. Mà đám sương mù kia thì chui vào mông anh, không ngừng thăm dò khiêu khích ở lối vào.


Ngụy Ninh trừng “Ngụy Tích”, miệng rì rầm.

“Ngụy Tích” vừa rời khỏi miệng anh là Ngụy Ninh thở hổn hển, trong mắt còn mang chút ướt át, anh muốn mắng chửi “Ngụy Tích” nhưng hữu khí vô lực.

“Cậu…” còn chưa dứt câu đã lại bị “Ngụy Tích” chặn lại.

Ngụy Ninh giận đến mức mắt tóe lửa, rồi lại bị khoái cảm do tình dục truyền đến dập tắt.

Anh vốn muốn nói là: Mẹ kiếp muốn làm thì làm đi, đừng có dây dưa dông dài trêu chọc người khác!