Đốt Cháy Lãng Mạn

Chương 40

Hôm trước vừa than chương dài, chương này còn dài gấp đôi. @[email protected] Vậy nên mình tách ra làm 2 phần nhé, 1 ngày không edit được hết.

~~~~~~

Chương 40 (1/2)

Nhóm đánh giá dự án của công ty con Chu thị từ tối hôm qua chịu đựng cho tới bây giờ, mỗi người đều bởi vì một câu của Thái tử gia, suốt đêm không ngủ, làm việc đến hừng đông.

Bọn họ cũng không biết vị Chu Khởi Chu đại thiếu gia này rốt cuộc là lên cơn điên gì, quá khứ chưa bao giờ quản chuyện công ty, càng là đối với dự án mới không có bất cứ hứng thú gì, làm sao mà đột nhiên liền lấy tư liệu nhiều dự án như vậy qua đây, kêu bọn hắn suốt đêm kiểm tra đánh giá nữa.

Tuy vậy hiển nhiên động tác của Chu Khởi cũng kinh động cấp trên, người khác còn tốt, công ty con này gần như không có đại cổ đông khác khống chế, quyền quyết nghị vài cái dự án tất cả đều là người Chu gia.

Cho nên lúc này công ty có cái động tĩnh gì, người ngoài là không xen vào, nhưng mấy vị trưởng bối Chu gia đều ngay lập tức thu được tin tức.

Nhưng Chu Khởi luôn là đứa trẻ được các trưởng bối yêu thích nhất trong nhà, vốn dĩ mọi người đều cảm thấy hắn cả ngày không đặt tư tưởng lên gia nghiệp mà sốt ruột.

Giờ hắn bỗng nhiên có cái động thái lớn như vậy, mấy vị trưởng bối vui vẻ còn không kịp, làm sao có thể nhiều lời chứ.

Cho nên sau lại đại đa số trưởng bối đều nhận được tin tức Chu Khởi suốt đêm dày vò người, mọi người đều không chút nào để ý.

Cũng chỉ có ông cụ Chu, sau khi nghe xong, gọi lái xe đưa ông tới công ty con.

Khi đi vào phòng họp, một đám người đang vội đến choáng váng mặt mày.

Trên bàn phòng họp chất đầy tư liệu, nhóm công nhân viên cũng đều mỗi người một máy tính, chết lặng ở trên mặt gõ gõ đánh đánh, thỉnh thoảng còn có người cầm đồ đi về hướng Chu Khởi xin chỉ thị.

Mà Chu Khởi thì sao, lúc này đang ngồi ở chủ vị phòng họp, thân thể không chút để ý dựa vào lưng ghế, một chân vắt ngang qua đầu gối của cái chân kia, trạng thái thoạt nhìn không nhanh nhẹn, hoạt bát như lúc bình thường, nhưng thần sắc lại như trước tỉnh táo.

Có nhân viên phát hiện ông cụ Chu đã đến, liên tục đứng dậy chào hỏi.

"Chủ tịch."

"Chu chủ tịch!"

"Ông Chu!"

...

Mọi người gọi ông cụ Chu gì gì đó cũng đều có, ông cho tới bây giờ cũng không thèm để ý sửa đúng. Lúc này nghe thấy, cũng hòa nhã đối với những đó người cười cười.

"Không có việc gì, các cậu tiếp tục làm việc của các cậu đi."

Nói rồi, cầm lấy cây gậy ba-toong đập đập xuống cái bàn trước mặt Chu Khởi, sắc mặt thoáng trầm xuống một chút, nói với hắn: "Cháu theo ông qua đây."

Chu Khởi cũng không quá để ý, ở trên mặt văn kiện mà nhân viên vừa mới đưa tới, vòng vòng vẽ vẽ vài phần, sau đó thuận miệng nói một câu "Như vậy đi", rồi đứng dậy đi theo ông cụ ra cửa.

Hai người đi đến văn phòng ông cụ bình thường khi đến bên này sẽ dùng đến, sau khi đi vào, ông cụ liền không chút khách khí dùng ba-toong hướng trên người Chu Khởi đập một cái.

Cho dù khí thế rất đủ, nhưng lực đạo lại trong tầm khống chế, cho nên đánh ở trên người Chu Khởi căn bản là không ngứa không đau.

Chu Khởi lười biếng hướng về phía ông nội hắn cười cười, nói: "Ông, ở đây lại không có người ngoài, ông làm cái này xem ra có ích lợi gì? Cháu lại không đau, ông còn phí sức."

Ông cụ Chu bị lời của hắn làm cho nghẹn, ngược lại cũng không phải rất tức giận, chính là nhìn hắn không vừa mắt.

Vì thế nâng tay lại lập tức tới nữa, lần này khí lực có chút lớn hơn vừa rồi.

"Được được được, ông đánh đi, đánh xong nếu là không có việc gì cháu quay về phòng họp đây, người bên kia cũng đang chờ cháu ra quyết định đi."

Ông cụ Chu trừng mắt nhìn hắn.

Ông đối với đứa cháu trai này vừa yêu vừa hận, đương nhiên, khẳng định tỉ lệ yêu là lớn nhất, nếu không cũng sẽ không nhiều năm như vậy vẫn luôn thuận theo tính tình càn quấy của hắn.

Nhưng chuyện trước kia cũng liền thôi đi, lần này liên quan đến vấn đề đầu tư của công ty, ông ta làm sao có thể lại mặc kệ Chu Khởi không quản.

Ông cụ Chu tìm một chỗ, ngồi xuống trên sô pha.

Sau đó hít sâu vào một hơi, một bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Chu Khởi, "Nói một chút đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

"Cái gì xảy ra chuyện gì?" Chu Khởi ngồi xuống đối diện ông cụ Chu, giọng điệu cũng là bộ dạng không quá để ý, "Cháu phát hiện mấy cái dự án đầu tư rất có triển vọng phát triển, muốn đầu tư. Đây không phải là suốt đêm gọi người của chúng ta kiểm tra sao? Chỉ sợ ông nói cháu liều lĩnh. Cháu vừa mới xem kết quả đánh giá, đều rất tốt, lát nữa kêu người đem tư liệu đưa cho ông xem."

"Việc này ông đã từ trong miệng người khác nghe nói qua một lần, không cần cháu lại lặp lại."

Ông cụ Chu lời này vừa mới dứt, cửa phòng làm việc bỗng nhiên bị người gõ vang.

Là thư ký đưa trà qua đây, ông cụ Chu tiếp lấy, tùy tiện nhấp hai ngụm, sau đó nhìn thư ký lại rời đi rồi, mới lần nữa mở miệng.

"Ông thế nào lại nghe nói, mấy dự án đó vốn dĩ đều là Bùi gia coi trọng? Có hai cái bọn họ đã định ý đồ hợp tác rồi, chỉ thiếu chút là ký hợp đồng thôi?"

Chu Khởi cái này có chút ngoài ý muốn, "Cháu nhớ nhà chúng ta cùng Bùi gia không có giao tình gì a, không nghĩ tới ông đối với chuyện của bọn họ hiểu biết như vậy?"

Ông cụ Chu trừng mắt nhìn cháu trai một cái, biết hắn đây là cố ý trêu chọc mình đi.

Người làm ăn buôn bán, người nào không phải là mắt nhìn sáu đường tai nghe tám hướng a? Cho dù không có giao tình, có một số việc truyền đến truyền đi cũng sẽ truyền đến trong lỗ tai chính mình.

Tuy vậy ông cụ Chu lười cùng hắn nói nhảm, lại đem đề tài dẫn trở về, trực tiếp hỏi: "Cho nên rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

"Không có gì, chỉ là muốn cho bọn hắn chút điểm giáo huấn nhỏ mà thôi."

Giáo huấn nhỏ? Chặt đứt nhiều tài lộ của người ta như vậy, đây gọi là giáo huấn nhỏ?

Ông cụ Chu ý vị thâm trường nhìn hắn, lại nhấp một ngụm trà, nói: "Làm người phải lưu lại một con đường, đặc biệt là trên chuyện buôn bán làm ăn, ngàn vạn không được bức người quá tàn nhẫn."

"Không đâu." Chu Khởi mặt mày nhàn nhạt, bộ dạng không quá để ý, "Cháu chỉ là cắt đứt dự án mới của bọn họ, lại không đả kích công ty bọn họ. Hơn nữa mục đích đạt được rồi, nếu là đối phương hiểu được thu liễm lại, cháu tự nhiên sẽ dừng tay."

"Người ta phỏng chừng hiện tại ngay cả vì cái gì bị như vậy cũng không biết đi!"

"Cháu sẽ để cho bọn họ biết a." Chu Khởi hướng về phía ông cụ Chu nói, "Cuối tuần ông không phải là muốn tham gia cái tiệc rượu sao, để cháu đi theo ông đi, người Bùi gia nhất định phải tới tìm ông, đến lúc đó cháu cùng bọn họ tán gẫu."

Ông cụ Chu thấy thái độ đứa cháu trai này kiên định như vậy, thở dài, cũng không chuẩn bị lại khuyên thêm nữa.

Chẳng qua...

"Bọn họ rốt cuộc đã làm cái gì, như thế nào liền chọc vào cháu?"

Chu Khởi lười biếng nhếch khóe môi, nhưng đáy mắt lóe lên một tia sáng, lại mang theo ý lạnh không giải thích được.

"Đụng đến bảo bối của cháu a."

—————————

Hứa Nùng ban ngày gọi điện thoại cho Chu Khởi, nhưng là đối phương không bắt máy, sau đó cô cũng ép buộc bản thân không lại đụng đến di động, an tâm lên lớp.

Giữa trưa lúc đi nhà ăn ăn cơm, Lưu Ngải cùng Trì Sa Sa lôi kéo cô, hùng hùng hổ hổ đi nhà ăn thứ hai tranh đoạt xương sườn mật ong bên đó.

Lúc xếp hàng, Lưu Ngải cùng Trì Sa Sa còn đang tán gẫu chuyện thi đấu bóng rổ, nói đến hứng khởi, còn đối với Hứa Nùng nói.

"Ai, đồng chí Tiểu Hứa, cậu có biết hay không, ngày hôm qua một hồi trận đấu đi qua, cậu cùng với người bạn kia đều trở thành người nổi tiếng của đại học B chúng ta rồi đó. Bạn học nam đều ở xung quanh muốn xin WeChat của cậu, bạn học nữ cũng đều đang muốn xin WeChat của bạn cậu đó."

"Đúng đó! Hai phe chiến hữu tuy rằng nhìn thấy ảnh chụp ái muội tỏa ra bong bóng màu hồng của các cậu, nhưng là mọi người đều thống nhất lựa chọn giả mù, đối với loại gian tình kia hoàn toàn làm như không thấy."

Hứa Nùng dở khóc dở cười, "Gian tình gì chứ, bọn tớ hiện tại quả thật quan hệ gì cũng không có a."

Lưu Ngải vẻ mặt một bộ dáng thần thần bí bí, sáp lại gần, "Đồng chí Tiểu Hứa! Tớ nghe thấy rồi nha!"

Hứa Nùng chậm chạp dịch đầu về phía sau, đáp: "Cậu nghe thấy cái gì?"

"Cậu dùng từ "Hiện tại"!"

"Đúng đúng!" Trì Sa Sa ở một bên cũng có chút hưng phấn, "Cậu có phải là có tình huống gì hay không a? Cảm giác câu trả lời này của cậu, là trong tiềm thức đã có cái thay đổi gì rồi, đổi lại là trước kia, cậu khẳng định trực tiếp phủ nhận nói không có quan hệ, làm sao sẽ để ý cái gì hiện tại hay tương lai!"

Hứa Nùng sửng sốt, nghe xong lời bọn họ nói, hơn nửa ngày cũng chưa có ra câu nào đáp lại.

Vừa vặn lúc này có một nam sinh đi về hướng bên này, trong tay đối phương nắm chặt di động, cả người cao cao gầy gầy, lớn lên cũng vô cùng đẹp trai soái khí.

Hắn đứng lại ở trước mặt Hứa Nùng, cười nói với cô: "Bạn học, có thể trao đổi WeChat không?"

Lưu Ngải cùng Trì Sa Sa liếc nhìn nhau, vẻ mặt là bộ dáng hào hứng xem chuyện bát quái.

Mà đương sự Hứa Nùng này, thì đang có chút thất thần, trong đầu cô còn đang suy nghĩ chuyện vừa mới rồi, ngây người sau hai ba giây, mới chậm rãi kịp phản ứng.

"Đồng chí Tiểu Hứa, người ta muốn WeChat của cậu kìa!" Trì Sa Sa thấy Hứa Nùng không nói lời nào, nhanh chóng đụng cô một cái, nhỏ giọng nhắc nhở.

Hứa Nùng trầm mặc, sau đó lễ phép cự tuyệt: "Thật ngại quá, WeChat tớ không dùng nhiều lắm."

Đối phương hiển nhiên không ngờ đến bản thân sẽ trực tiếp vấp phải trắc trở, có chút không cam lòng, lại hỏi: "Vậy... Điện thoại thì sao? Điện thoại cậu dù sao cũng phải dùng đi."

Hứa Nùng tiếp tục lắc đầu, "Điện thoại không tiện cho."

"..."

...

Lúc đối phương rời đi, sắc mặt vô cùng không tốt.

Lưu Ngải cùng Trì Sa Sa ở bên cạnh đều "Chậc chậc" hai tiếng, Trì Sa Sa thở dài than: "Ai, đồng chí Tiểu Hứa, cậu lại có thể ngay cả WeChat của lưu lượng tiểu sinh tương lai cũng cự tuyệt, cậu rất cuồng a, cậu đó."

Hứa Nùng nghi hoặc, "Ai cơ? Nam sinh vừa rồi kia sao?"

"Đúng vậy! Nam sinh kia tuy rằng bây giờ còn chưa xuất đạo, nhưng là đã ký với một công ty lớn, hơn nữa còn nói là muốn trọng điểm đóng gói bồi dưỡng. Cho dù những cái đó không tính, hắn ở trong trường chúng ta cũng rất được yêu thích, cũng chỉ có cậu đi, có thể chống lại được loại sắc đẹp dụ hoặc này."

Lưu Ngải vỗ Trì Sa Sa một cái, "Đây tính là sắc đẹp gì chứ, đồng chí Tiểu Hứa của chúng ta chính là có một „người bạn" a, đã gặp qua loại nhan sắc như Chu đại soái ca kia, ai còn để ý cái sắc đẹp khác a!"

Trì Sa Sa vừa nghe, cảm thấy ngược lại cũng là đạo lý này, vì thế làm như có thật gật gật đầu, "Ừ, cậu nói đúng."

Hứa Nùng đối với đối thoại qua lại của bọn họ một chút hứng thú cũng không có, trong đầu cô lúc này còn đang lơ lửng chuyện vừa mới rồi.

Sau lại ăn cơm xong, cô lên lớp sớm, chờ lớp học biểu diễn buổi chiều.

Lưu Ngải cùng Trì Sa Sa có việc đi ra ngoài một chuyến, mà các bạn học khác cũng không đến sớm như vậy, cho nên lúc này trong phòng học cũng chỉ có một mình Hứa Nùng.

Cô ngồi ở trên ghế, bên cạnh đặt một tập tư liệu chương trình học của khoa đạo diễn, vốn nghĩ thừa dịp thời gian nghỉ trưa lại nhìn nhiều thêm một chút, nhưng trong đầu lại không thể bình tĩnh lại.

Kỳ thật từ buổi sáng bắt đầu, cô đã cảm thấy bản thân bắt đầu khác thường.

... Phải nói, là từ lúc Chu Khởi bỗng nhiên rời đi, lại không nhận điện thoại bắt đầu.

Sau đó vừa rồi lại nghe xong lời trêu chọc của Lưu Ngải cùng Trì Sa Sa, tuy rằng các cô nói vô ý, nhưng ở trong lòng cô lại vạch xuống một nét bút rất đậm.

Lặng im một lúc lâu, cô lấy điện thoại di động ra, mở ra thanh tìm kiếm.

【 cùng người khác chủ động đề cập chuyện tiền cùng trợ giúp, có thể tổn thương tự tôn của đối phương hay không? 】

Đánh xong một hàng chữ này, Hứa Nùng nhìn nhìn, lại cảm thấy không đúng, nhấn vào nút xóa, làm lại lần nữa.

【 một người đột nhiên không chào mà đi, sẽ có nguyên nhân gì? 】

Lần này đánh xong, cô lại chần chờ, cuối cùng, yên lặng lại ở mặt trên bỏ thêm vài chữ, lần nữa hợp lại một câu.

【 một người không quá quan trọng đột nhiên không chào mà đi, sẽ có nguyên nhân gì? 】

Trong trang web chỉ có câu trả lời tương tự, nhưng là không có đáp án chuẩn cho câu hỏi này của cô. Cô đơn giản trực tiếp làm một thiếp hỏi đáp, không nghĩ tới mới qua hai phút, đã có người trả lời.

【 đối phương vì cái gì không chào mà đi tôi không biết, nhưng là bạn sẽ vì hắn phát ra cái thiếp này, liền chứng minh hắn nhất định không phải là một " người không quá quan trọng", hắc hắc hắc, chúc lâu chủ may mắn nha. 】

...

Cửa sổ phòng học đang mở, nắng trưa bên ngoài đang lúc chói chang, tiếng xào xạc mỏng manh theo gió nhẹ thổi qua lá cây truyền đến, giữa không trung, có tro bụi đang xoay tròn nhảy múa trong chùm tia sáng màu vàng.


Mà Hứa Nùng thì vẫn luôn ngồi ở trên ghế, hơi cúi thấp đầu, nhìn cái đáp án trên mặt di động kia, thật lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

————————

Xế chiều hôm đó sau khi tan học, Hứa Nùng không lại giống như thường ngày, đi thư viện nghiên cứu tư liệu. Mà là vội vàng đi về phía cổng trường, vừa đi, vừa lại một lần nữa gọi điện thoại cho Chu Khởi.

Tiếng "Bíp bíp" bên tai vang lên một lúc lâu, bên kia vẫn là không có người bắt máy, đang khi trong lòng Hứa Nùng tràn ngập mất mát nhàn nhạt, bên kia bỗng nhiên lên tiếng.

"A lô."

Là giọng nói không chút để ý theo thói quen của người kia, Hứa Nùng nghe xong, trong lòng giống như có tảng đá lớn rốt cuộc rơi xuống.

"Anh... đang ở đâu?" Cô thăm dò mở miệng hỏi.

Người bên kia ngừng lại, tiếp sau nhàn nhạt lên tiếng, "Em ngẩng đầu lên."

Hứa Nùng đầu tiên là không kịp phản ứng, chậm chạp một hai giây, tiếp đó mạnh mẽ ngẩng đầu.

Cách cô vài chục bước chân, Chu Khởi miệng ngậm kẹo que đứng ở bên đó. Trên người hắn đã thay đổi bộ quần áo, áo phông đổi thành màu trắng, quần dài màu đen bên dưới cũng đổi thành quần bò bạc màu, dưới chân bước trên đôi giầy.

Có vài nam sinh đại học B đi ngang qua bên cạnh hắn, Chu Khởi nhìn qua... Thế nhưng cùng bọn họ không có gì khác biệt, cũng giống như là sinh viên cùng tuổi vậy.

Hứa Nùng kiềm chế trái tim đang muốn nhảy lên điên cuồng, nhịp bước dưới chân không kìm được nhanh hơn, vài bước liền đi tới trước mặt hắn.

"Anh..."

Cô ngẩng đầu nhìn hắn, vốn dĩ có một bụng lời muốn hỏi, nhưng là lúc này lại bỗng nhiên một câu cũng không nói nên lời.

Chu Khởi ngược lại cũng không để ý, giống như là cái gì cũng không phát sinh, đưa tay móc lấy ba lô của cô, khoác lên đầu vai của mình.

"Đi thôi, trước tiên đưa em về nhà, có chuyện gì trên đường nói."

Hứa Nùng nghe xong lời hắn nói, an tĩnh đi theo bên cạnh hắn.

Sau lại khi đã đi được một đoạn đường, cô nhịn không được, chủ động mở miệng trước.

"Cái kia... Hôm qua quên hỏi anh, lúc trước anh ở trong phòng tắm trốn ở chỗ nào a?"

Ngày hôm qua cô bị chuyện của bà Tạ làm cho căn bản không còn tâm tư nghĩ cái gì khác, lúc này đây, lại cảm thấy không khí không đúng lắm, không tốt để cô trực tiếp hỏi vấn đề cô muốn hỏi.

Cho nên Hứa Nùng liền quay lại một chút, hỏi chuyện này.

" Tấm mành phía trước bồn tắm không phải là không hoàn toàn kéo ra sao? Anh trốn ở phía sau."

Hứa Nùng nghĩ lại một chút, lúc ấy tấm mành phía trước bồn tắm quả thật chỉ kéo ra hơn phân nửa, hắn tựa hồ dường như cũng chỉ có một chỗ đó có thể ẩn nấp. Cũng may bà Tạ không đi vào bên trong, nói cách khác...

Vấn đề này sau khi một hỏi một đáp xong, giữa hai người lại lâm vào trầm mặc.

Hứa Nùng cảm thấy cái không khí này rất không được bình thường, nhịn rồi lại nhịn, thật sự nhịn không được nữa, một giây sau, cô dừng lại bước chân.

Chu Khởi quay đầu lại nhìn cô một cái, nhếch đuôi lông mày, "Sao thế?"

"Anh sáng nay vì sao đi mà không từ biệt? Buổi sáng tại sao không nhận điện thoại?"

"Lúc em gọi điện thoại, đúng là không nghe thấy, sau đó khi phát hiện muốn gọi, lại nghĩ đến em lúc đó vừa lúc đang lên lớp, liền không gọi nữa. Còn vì cái gì đi mà không từ biệt..."

Chu Khởi mặt mày lười biếng, như trước là bộ dáng không chút để ý kia, "Chính là bỗng nhiên nghĩ tới một vài việc."

"... Việc gì?"

" Hôm qua em nói bảo anh đi ra ngoài ở, anh ngẫm nghĩ, quả thật cũng nên như vậy. Anh nếu như vẫn luôn theo bên cạnh em, em vĩnh viễn không thể nhìn thẳng vào thân phận hiện tại của anh, vĩnh viễn cũng đem anh trở thành một cái đối tượng cứu trợ mà thôi."

Hứa Nùng nhíu mày, " Thân phận hiện tại?"

" Thân phận người theo đuổi a." Chu Khởi nhếch môi cười, nâng tay nhẹ nhàng véo má Hứa Nùng, "Bạn học nhỏ, em luôn cho rằng lời anh nói theo đuổi em là nói đùa, vậy lần này anh liền đứng đắn để cho em xem."

Hứa Nùng nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải, sau lại Chu Khởi đưa cô đến phía dưới nhà trọ, vẫn là hắn mở miệng trước.

"Đi lên đi, nhìn em lên nhà rồi anh liền đi."

Hứa Nùng trầm mặc, bước chân lại chậm chạp không di chuyển, sau một lúc lâu, cô ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

"Vậy hiện tại anh... Có chỗ để ở không?"

"Có, không chỉ có chỗ ở, anh còn tìm được một công việc mới." Chu Khởi hơi hơi cúi người, khuôn mặt tuấn tú tiến đến trước mặt cô, "Chu ca ca của em có lợi hại hay không? Hả?"

Nhìn thấy hắn lại là cái bộ dạng không nghiêm túc này, sự nặng nề trong lòng Hứa Nùng ngược lại thoáng giảm đi đôi chút.

Chẳng qua, cô vẫn có chút không quá tin tưởng, mở miệng hỏi câu: "Thật sao?"

"Lừa em làm gì? Dù sao không ngủ gầm cầu, em yên tâm." Nói rồi, đem ba lô trong tay giao cho cô, "Đi lên đi."

Trong lòng Hứa Nùng kỳ thật còn chưa muốn đi, còn có rất nhiều lời muốn hỏi. Nhưng là lúc tầm mắt cùng Chu Khởi giao nhau, cô liền cái gì cũng không hỏi được.

Trầm mặc, cô ở dưới cái nhìn chăm chú của hắn, chầm chậm xoay người.

Lúc đi trở về cửa nhà trọ, tốc độ của Hứa Nùng chậm hơn thường ngày rất nhiều. Cô có thể cảm giác được Chu Khởi vẫn luôn đang nhìn mình, cô áp chế xúc động, một đường đều không quay đầu lại.

Sau khi về đến nhà, Hứa Nùng đổi xong dép lê, liền vội vội vàng vàng đi đến bên cửa sổ phòng ngủ.

Cô không dám trực tiếp đứng ở phía trước cửa sổ, chỉ là cẩn thận thò đầu nhìn xuống phía dưới.

Nhưng đáng tiếc chính là, Chu Khởi đã đi rồi.

...

Trong vài ngày sau đó, Chu Khởi gần như mỗi ngày lên lớp tan học đều chủ động xuất hiện, hắn dường như nắm giữ thời khoá biểu mỗi ngày của Hứa Nùng, ngẫu nhiên buổi chiều cô không có giờ học, giữa trưa lúc đi về, hắn cũng đúng giờ xuất hiện ở cổng trường.

Đúng như lời hắn nói, hắn trong mấy ngày này, vẫn luôn đang làm điều một người theo đuổi nên làm.

Cho dù là ở trước mặt người khác hay là ở sau lưng, sự chăm sóc của Chu Khởi với Hứa Nùng đều là cẩn thận tỉ mỉ.

Hứa Nùng có đôi khi cũng nghi ngờ, người đàn ông này rõ ràng nhìn qua vẫn là bộ dáng không nghiêm túc kia, như thế nào đôi khi còn muốn cẩn thận hơn cô? Cô đối với chuyện của bản thân có chút lơ là xem nhẹ, hắn đều sẽ nhớ rõ.

Diễn đàn trường càng là năm lần bảy lượt có người phát sóng trực tiếp cùng với đăng bài, nói lại ở phòng học nào đó nhìn thấy hai người nha, Chu Khởi mua đồ uống cho Hứa Nùng sau đó liền an tĩnh ngồi ở bên cạnh cô, không nói lời nào cũng không quấy rầy. Nếu không nữa thì chính là ở nhà hàng nhỏ nào đó bên ngoài trường lại nhìn thấy hai người nha, Chu Khởi đang không chút oán trách chọn rau thơm cho Hứa Nùng, cho dù đối phương vẫn luôn nói tự mình làm, hắn cũng kiên trì muốn làm.

Thức ăn cho chó của hai người rải khắp nơi, bài viết này mọi người còn chưa kịp ghen tị xong, bài viết tiếp theo lại đã xuất hiện. Cho nên càng về sau mọi người cũng đều không ngạc nhiên nữa, lại có bài viết mới ra, đều là giọng điệu "Này thì có cái gì lạ đâu???".

Loại ngày yên ổn lại không quá bình lặng này, qua được cũng gần một tuần.

Hứa Nùng hôm sau lúc tan học, theo thói quen tính ở bên ngoài trường tìm bóng dáng Chu Khởi, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không nhìn thấy hắn.

Cô có chút ngoài ý muốn, hơn nữa chẳng biết tại sao, trong đầu lại nghĩ tới chuyện buổi sáng hôm đó hắn không chào mà đi.

Đang lúc do dự có nên chủ động gọi điện thoại cho hắn hay không, Hoa Tí bỗng nhiên cưỡi cái xe máy, vội vàng xuất hiện ở cổng trường.

"Chị dâu!" sau khi Hoa Tí nhìn thấy Hứa Nùng, lớn tiếng gọi một câu.

Hứa Nùng hoảng sợ, trái phải nhìn một cái, sau đó đi đến trước mặt hắn, nhỏ giọng nói: "Cậu đừng gọi loạn."

Hoa Tí vẻ mặt vội vàng, bộ dáng dường như là cũng không muốn rối rắm mấy vấn đề này, đối với cô nói: "Chị dâu, chị theo em đi thôi, mau cùng em đi tìm Lão Đại."

Bởi vì nguyên nhân hắn lúc trước cùng Chu Khởi tham gia thi đấu bóng rổ, Hứa Nùng nhớ kỹ người bạn này của Chu Khởi, cho nên lúc này khi hắn nhắc tới "Lão Đại", cô đương nhiên cũng biết hắn nói chính là Chu Khởi.

Hứa Nùng nhìn biểu tình của hắn, trong lòng có chút dự cảm không tốt tuôn ra.

"Hắn làm sao?"

"Chị theo em đi là được! Hiện tại một đôi lời nói không rõ ràng!"

Hứa Nùng cũng không lại do dự, nhưng khi xoay người nhìn thấy hắn cưỡi cái xe máy kia, ngược lại nghĩ nghĩ, tiếp đó nói với Hoa Tí: "Như vậy đi, cậu đi ở phía trước, tôi gọi xe đi theo sau?"

Hoa Tí đánh mắt nhìn xe máy của mình, ở trong lòng thầm mắng một tiếng.

Mẹ nó, chính mình thật sự là con lợn mà, may mà lão Đại không cùng đến, nếu là biết hắn cưỡi cái xe máy tới đón chị dâu, không biết sửa trị mình thế nào đi!

Nghĩ đến đây, hắn liên tục gật đầu, "Được!"

Sau đó Hứa Nùng theo Hoa Tí một đường về phía tây, sau khi đi được mười mấy km, dừng lại ở cửa một câu lạc bộ quyền anh ở ngoại ô phía tây.

Sau khi xuống xe, Hoa Tí cũng đem xe máy dừng lại, vài bước đi đến trước mặt Hứa Nùng.

"Lão Đại gần đây vẫn luôn theo người luyện quyền, cái này ngược lại cũng không có gì. Nhưng hôm nay, khách hàng này ở trong vòng luẩn quẩn nổi danh cuồng bạo lực, cùng hắn theo luyện quyền mỗi một người đều bị đánh đến nhập viện, em buổi sáng vẫn luôn khuyên Lão Đại, nhưng hắn lại nói khách hàng này cho nhiều tiền... Hắn... Ai, chị dâu, em cũng không biết Lão Đại hắn gần đây bị làm sao, trước kia cũng không thấy hắn để ý tiền như vậy a, gần đây dường như phát điên, vẫn luôn liều mạng muốn kiếm tiền."

"Nhưng hắn kiếm liền kiếm đi, cũng phải cho chính mình chút thời gian nghỉ ngơi chứ, hôm nay hắn nếu là thật đánh với khách hàng kia, em hoài nghi ngày mai tiền hắn kiếm được đều đi giao phí nằm viện đi!"

Lời Hoa Tí nói khiến cho Hứa Nùng bất chợt cảm thấy trong lòng giống như có một tảng đá đè xuống, cô an tĩnh đứng ở tại chỗ một hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng.

"Mang tôi đi vào đi."

Hoa Tí nhìn bộ dạng này của Hứa Nùng, trong đầu không ngừng nghĩ, Lão Đại à, lời nói dối này chính là anh bắt em rải a, đến lúc đó khi chị dâu tương lai biết chân tướng, thật muốn trách tội em, anh phải thay em chịu trách nhiệm!

Chương 40 (2/2)

Câu lạc bộ quyền anh ở ngoại ô phía Tây này kích thước không lớn, nhưng hội viên bên trong lại đều là không phú cũng quý.

Hứa Nùng trước kia có nghe nói qua về chỗ này, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng tới, lần này tiến vào, trong đầu đều là chuyện của Chu Khởi, càng là ngay cả tâm tình thưởng thức cũng không có, theo Hoa Tí thẳng đến nơi muốn tới.

Khi bọn họ đi đến, Chu Khởi đã mang cái bao tay quyền anh đứng nghiêng ở trong vòng bảo hộ.

Hắn lúc này thân trên trần trụi, ngực mang theo đường cong rõ ràng lại không khoa trương, phía dưới mặc quần short thể thao màu đen, một đôi chân thon dài trắng trẻo lộ ra bên ngoài.

Khóe miệng hắn lúc này đã tràn đầy vết máu, một bên mặt cũng có một vết bầm, xem ra giống như đã giao đấu qua một lần. Chu Khởi vẫn còn mang theo hơi thở trầm lãnh thô bạo, có chút dọa người.

Khách hàng ở đối diện vốn đang hưởng thụ mát xa của trợ lý, cảm thấy thời gian không sai biệt lắm, đứng lên, nóng lòng muốn thử lần nữa giao thủ cùng Chu Khởi.

Hứa Nùng lúc này đứng ở dưới đài, nhìn thân thể thon dài của Chu Khởi, nhẹ giọng mở miệng: "Chu Khởi."

Chu Khởi ở trên đài động tác dường như khựng lại một chút, tiếp đó có chút ngoài ý muốn quay đầu lại, hai người tầm mắt một cao một thấp, một trên một dưới, ở giữa không trung giao nhau.

Hứa Nùng cũng không nhiều lời vô ích, liền như vậy ngẩng đầu nhìn hắn, nói: "Không cần đánh nữa, theo tôi trở về."

Khách hàng bên kia dường như có chút bất mãn, nói với Hứa Nùng: "A, cô là ai a? Nói không cho hắn đánh liền không đánh? Tôi nói cho cô biết, tôi chính là ra giá cao đó!"

Hứa Nùng không để ý tới lời của đối phương, như trước nhìn Chu Khởi, lặp lại lời chính mình vừa rồi, nói: "Theo tôi trở về."

Chu Khởi im lặng nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng lên tiếng trả lời: "Được."

...

Lúc hai người rời khỏi câu lạc bộ quyền anh, vị "Khách hàng" vừa mới rồi còn đang diễu võ dương oai, khí thế lập tức liền suy yếu.

Hắn chạy đến trước mặt Hoa Tí, vẻ mặt đáng thương, bất lực cùng bộ dáng nhỏ yếu, "Anh, em vừa mới rồi biểu hiện cũng được đi. Có phải hay không trong lễ phép có tôn kính, trong tôn kính lại mang theo chân thật?"

Hoa Tí nhàn nhạt liếc hắn một cái, "Cậu cũng đem Lão Đại đánh thành như vậy rồi, còn trong lễ phép có tôn kính?"

"Dựa vào! Đó là Lão Đại tự mình yêu cầu mà! Cùng em không quan hệ a! Anh cho là em muốn đánh a! Anh cũng không biết lúc em xuống tay, trái tim cũng sắp nhảy ra ngoài luôn rồi!" vẻ mặt người kia một dạng lòng vẫn còn sợ hãi, "Nhưng mà Lão Đại đây cũng là hát cái bài gì a? Cô gái vừa mới rồi là ai nha? Chị dâu tương lai sao?"

Hoa Tí lười phản ứng hắn, tùy tiện có lệ một từ "Ừ".

"Ơ? Vậy Lão Đại đây là cái tình huống gì? Ở trước mặt chị dâu tương lai giả vờ đáng thương sao?"

Hoa Tí trợn trắng mắt, hắn làm sao biết Lão Đại là cái tình huống gì! Hắn hiện tại cũng như lọt vào trong sương mù được không!

Mấy ngày nay vẫn luôn không thấy bóng dáng Lão Đại, nghe nói là quay về công ty con Chu thị làm cái gì đó, không dễ dàng gì chờ được điện thoại của hắn, lại là chỉ đạo hắn đi mang Hứa Nùng đến câu lạc bộ.

Lão Đại lúc ấy ở đầu kia nhàn nhạt dặn dò: "... Liền theo lời tôi mà làm, nhớ diễn cho chân thật chút."


Hoa Tí trực tiếp mơ hồ, phải một lúc lâu mới hiểu được ý tứ Lão Đại.

Nghĩ đến đây, Hoa Tí ở trong lòng thở dài...

Người ta là yêu đương khiến người biến thái, Lão Đại bọn họ đây là, yêu đương khiến người phá sản a.

————————

Sau khi ra khỏi câu lạc bộ, Hứa Nùng không vội vã mang Chu Khởi rời đi, mà là ở phụ cận tìm một tiệm thuốc, mua chút thuốc mỡ trị vết bầm cùng nước khử trùng linh tinh.

Cô ở bên đường tìm cái ghế dài ngồi xuống, cũng không nhìn Chu Khởi, đưa tay vỗ vỗ vị trí bên cạnh, "Ngồi đây."

Chu Khởi ngược lại là nghe lời, an tĩnh ngồi xuống bên cạnh cô.

Hứa Nùng mở ra một túi bông rượu sát trùng, đưa tay hướng khóe miệng Chu Khởi chà sát.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, cô chà sát rất chuyên tâm, Chu Khởi nhìn cô cũng rất chuyên tâm.

Bên đường không ngừng có xe cùng người đi qua, tiếng động cơ cùng tiếng còi, cùng với tiếng nói chuyện của người qua đường thỉnh thoảng truyền đến.

Bọn họ ngồi ở trên ghế dài, giống như cách một tầng lá chắn, hết thảy tới lui vào thời khắc này đều không quấy rầy đến bọn họ.

Sau khi thay Chu Khởi khử trùng, Hứa Nùng lại nghiêm túc hướng khóe miệng hắn bôi loạn thuốc mỡ, cuối cùng, xé ra một cái băng dán cá nhân, nhẹ nhàng dán lên.

Sau khi làm tốt hết thảy, Hứa Nùng một bên thu thập y dược vật phẩm vừa mới đã dùng qua, một bên nhẹ giọng mở miệng: "Chúng ta nói chuyện."

Chu Khởi ngồi tựa về phía sau, một cánh tay đặt ở trên lưng ghế sau lưng cô.

Nghe xong lời cô nói, nghiêng đầu liếc cô, "Nói chuyện gì?"

Hứa Nùng trầm mặc, tiếp theo hít sâu vào một hơi, giống như hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn thẳng hắn.

"Anh nhận loại công việc nguy hiểm này, vội vã kiếm tiền như vậy, là bởi vì lời tôi nói đêm hôm đó sao?"

Chu Khởi lười biếng nhếch môi, "Lời nào? Chuyện tìm phòng ở cho anh, để anh dọn đi ra ngoài?"

Hứa Nùng có chút chịu không được bộ dạng hắn đối với cái gì đều không sao cả, hỏa khí bỗng nhiên liền bốc lên.

"Anh có thể nghiêm túc chút hay không!"

Giọng nói của cô nâng lên rất cao, câu chữ gần như là hét lên.

Khi có người đi đường đi ngang qua, đều không nhịn được nhao nhao ghé mắt nhìn bọn họ bên này.

Hứa Nùng nhận ra bản thân thất thố, gục đầu xuống liếm liếm môi, tiếp theo cũng không lại nhìn hắn, thấp giọng nói: "Anh nghỉ việc ở đây đi, tìm việc an ổn chút lại không nguy hiểm làm, kiếm được kém một chút cũng không sao."

Cô dừng lại, khi lại mở miệng, giọng nói không tự giác đè thấp một chút.

"Anh nếu cảm thấy đề nghị tôi nói hôm đó không được, vậy liền tiếp tục ở lại nhà tôi, khi nào có tiền, tự mình tìm được phòng ở, lại dọn ra ngoài cũng được."

Lời Hứa Nùng vừa dứt, Chu Khởi ở bên kia liền bật cười.

Là loại ý cười từ lồng ngực bật ra kia, khi Hứa Nùng còn chưa kịp phản ứng tiếng cười kia của hắn có ý gì, liền bỗng nhiên cảm giác cổ tay bị hắn hung hăng nắm chặt.

Tiếp đó, người kia chợt dùng một chút lực, thân thể cô nhích lại gần về phía hắn bên kia.

Cô kinh hoảng nâng mắt lên, khi tầm mắt đối diện cùng Chu Khởi, khó có được, tại đáy mắt hắn, nhìn thấy sự nghiêm túc cùng trầm lãnh.

"Bạn học nhỏ, em chẳng lẽ không đoán được anh rốt cuộc vì cái gì làm như vậy sao?"

"... Cái gì?"

"Anh đã nhấn mạnh rất nhiều lần, hiện tại, anh với em mà nói chỉ có thân phận một "Người theo đuổi". Những chuyện trước kia, anh đều muốn loại bỏ, không muốn lặp lại bất cứ chuyện gì một lần nào nữa."

Lúc nói chuyện, Chu Khởi từ từ cúi người xuống, khuôn mặt tuấn tú bình tĩnh tiến đến trước mặt Hứa Nùng.

"Em cũng nên cố gắng suy nghĩ một chút, anh hiện tại đối với em mà nói, rốt cuộc là gì? Lời em vừa mới nói với anh, rốt cuộc có giống như trước hay không, cảm thông một người xa lạ. Hay là..."

Từng câu từng chữ của hắn, giọng nói trầm thấp lại mang theo ngữ khí mê hoặc người.

"Hay là, đang đau lòng người đàn ông tương lai của em."

...

Chu Khởi chính là đang buộc Hứa Nùng lựa chọn.

Hắn biết cô gái này thiện lương lại có lòng bao dung, nhưng là hắn đã nhận ra cô đối với mình động tâm, thiện lương cùng lòng bao dung kia, đối hắn mà nói chính là vô dụng.

Hắn nhất định phải làm cái gì đó, khiến cô nhận ra rõ ràng hắn là một người đàn ông, là người đàn ông theo đuổi cô hơn nữa muốn hung hăng đem cô vây vào trong ngực mà đau.

Cho nên hắn bắt đầu dệt lưới, hắn lặng lẽ làm hết thảy, chậm rãi đem bản thân từng bước từng bước thâm nhập vào trong cuộc sống của cô, nhưng là lại không giống trước kia, vẫn luôn ngốc ở bên người cô.

Sau khi cảm thấy cô dần dần có chút nhận thức, hắn liền tìm người diễn vở kịch này.

Hắn biết con mèo nhỏ này nhất định sẽ thương tiếc hắn, cho nên hắn trực tiếp làm rõ, dùng phương thức của hắn, khiến cô nhìn thẳng vào quan hệ của hai người.

Chu Khởi muốn cho cô biết, bản thân hiện tại với cô mà nói, đã không còn là một tên quỷ nghèo đáng thương, mà là một người đàn ông ——

Một người đàn ông có ý đồ với cô, muốn từ trên người cô có được càng nhiều hơn.

————————

Hứa Nùng đêm đó lại mất ngủ.

Cô không nói chuyện muốn Chu Khởi cùng mình quay về nữa, mà hắn cũng không nhắc tới, chỉ trầm mặc đưa cô về nhà.

Biểu hiện của hai người nhìn chung không có gì khác lúc bình thường, nhưng Hứa Nùng biết, trong lòng mình đã bị cái người kia khuấy đảo long trời lở đất.

Cô không cách nào trực tiếp đáp ứng hoặc là phủ định cái gì, cho nên sau đó cô cái gì cũng không nói.

...

Hôm sau thời điểm tan học, Chu Khởi giống như thường ngày, đúng giờ canh giữ ở cổng trường.

Hắn ngược lại là dáng vẻ một người nhàn rỗi, không chút để ý ngậm một cây kẹo mút, thấy Hứa Nùng đi tới, còn đón lấy ba lô của cô, từ trong túi lấy ra cây kẹo đưa cho cô.

" Để lại vị dâu tây cho em."

Hứa Nùng trầm mặc nhận lấy, trong đầu còn nghĩ chuyện ngày hôm qua, cho nên lúc này cũng không dám ngẩng đầu nhìn hắn, nhỏ giọng nói câu: "Cám ơn."

Chu Khởi cũng không để ý, lười biếng khoác ba lô của cô đi ở bên cạnh, hắn biết mục đích của mình đã đạt được rồi, con mèo nhỏ này đã bắt đầu nhìn thẳng vào quan hệ cùng hắn.

Cho dù hiện tại cô vẫn chưa suy nghĩ rõ ràng, nhưng tóm lại cũng coi như là đi đúng hướng.

Nghĩ đến đây, hắn tâm tình tốt khó có được, khóe môi lười biếng nhếch lên, lại là một bộ dạng lưu manh không chút để ý.

Đường về nhà đi được một nửa, điện thoại di động của Hứa Nùng đột nhiên vang lên. Lấy ra nhìn một cái, tin báo ở bên trên biểu thị là bà Tạ.

Trong lòng Hứa Nùng giật thót, trước sau nhìn một cái, sau khi phát hiện xung quanh cũng không có xe riêng khả nghi, trái tim đang lơ lửng của cô mới thoáng buông xuống một ít.

Cô dịch sang bên cạnh hai bước, sau khi cách Chu Khởi xa một chút, mới ấn phím nghe.

"Mẹ."

Khi Hứa Nùng mới vừa bắt máy, biểu tình còn xem như bình tĩnh, nhưng là cũng không biết đầu bên kia nói những gì, sắc mặt cô bỗng nhiên biến đổi.

"Mẹ, chuyện này chờ con quay về lại nói, có được không?"

Hứa Nùng ở bên này im lặng, nghe bên kia nói, một lúc lâu sau, lại nói: "Được, vậy hiện tại con liền quay về."

Sau khi cúp điện thoại, cô tiến lên hai bước, cầm lấy ba lô trong tay Chu Khởi, tiếp theo nói với hắn: "Tôi có chút việc không trở về nhà, anh đi trước đi."

Nói xong, vội vã xoay người liền muốn bắt xe.

Chu Khởi một phen túm lấy cánh tay cô, cau mày hỏi: "Sao vậy? Cần anh giúp đỡ không?"

Hứa Nùng liên tục lắc đầu, sau đó đẩy tay hắn ra, "Không cần."

Vừa vặn lúc này có xe taxi ngừng lại trước mặt cô, cô cũng không quay đầu liền lên xe.

Con ngươi hẹp dài của Chu Khởi hơi hơi híp lại, trong tích tắc, cũng đưa tay ngăn cản một chiếc taxi.

Sau khi lên xe, hắn trực tiếp dặn dò lái xe: "Theo chiếc xe trước mặt kia."

—————————

Khi đến biệt thự Bùi gia, Hứa Nùng là được dì bảo mẫu đón đi vào.

Đi tới cửa, dì bảo mẫu muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là nhịn không được, nhắc nhở Hứa Nùng.

"Tiểu thư, phu nhân hôm nay có chút tức giận, cô lát nữa nên cố gắng nói chuyện với bà a."

Trong đầu Hứa Nùng vô cùng loạn, nhưng lúc này đối diện với thiện ý của người ngoài, vẫn là miễn cưỡng đáp lại một nụ cười coi như lễ phép.

"Được, cám ơn dì."

Có thể là sợ nhóm người hầu nhìn vào chê cười, bà Tạ lần này không ở phòng khách chờ cô, mà là ở trong phòng ngủ tầng hai.

Sau khi Hứa Nùng gõ cửa tiến vào, bà Tạ liền trực tiếp thẳng mặt ném một tập tư liệu trước người Hứa Nùng.

"Cô ba năm này theo tôi bằng mặt không bằng lòng vẫn luôn đang làm cái này sao?!!"

Hứa Nùng trầm mặc nhặt vài tờ giấy trên mặt đất lên, phát hiện phía trên là bản ghi chép của cô ở lớp học khoa đạo diễn, cùng với màn biểu phía sau của bộ phim chiếu mạng mới quay xong không lâu trước đó.

Tên của cô ở hàng thứ 5, phía trước đánh ba chữ phó đạo diễn.

Hứa Nùng trầm mặc, đem tờ giấy A4 trên đất từng tờ từng tờ nhặt lên, vẫn luôn không nói lời nào.

Bà Tạ tức giận tiến lên vài bước, đoạt lấy mấy tờ giấy trong tay cô, động tác dồn dập, cạnh giấy trực tiếp cắt một vết bên trong ngón tay út của Hứa Nùng.

Tơ máu đỏ tươi ứa ra, Hứa Nùng lật lòng bàn tay của mình nhìn qua, thật lâu không cử động.

Mà bà Tạ cũng không biết là không nhìn thấy, hay là không để ý, khi lại mở miệng, trong miệng như trước là những lời giận dữ kia.

"Tôi nói cô vài năm này như thế nào số lần trở về càng ngày càng ít, tôi vẫn tưởng rằng cô là thành thành thật thật học biểu diễn chứ! Kết quả thì sao! Hứa Nùng à Hứa Nùng, cô muốn tôi nói cô thế nào đây! Tôi cực cực khổ khổ ở cái vòng luẩn quẩn này ngây ngốc, rốt cuộc là vì ai? Tôi mỗi ngày đều nghĩ cách làm thế nào trải đường cho cô, như thế nào có thể làm cho cô càng tốt hơn, kết quả cô chính là báo đáp tôi như vậy sao?!!"

Tiếng mắng chửi của Bà Tạ chưa dứt, Hứa Nùng ở bên cạnh giống như trước kia, an tĩnh lắng nghe, ánh mắt nhưng là vẫn quan sát ngón út đang chảy máu của mình.

Sau đó bà Tạ mắng mệt, một bên thở dốc bình ổn lửa giận, một bên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Hứa Nùng.

"Tôi cho cô biết, bất kể đây là ý tứ của bản thân cô, hay là muốn hoàn thành tâm nguyện của lão cha quỷ sứ của cô kia... Dù sao bất kể thế nào, từ hôm nay trở đi cô đều chặt đứt cho tôi! Tôi là không có khả năng để cô lại tiếp tục! Còn có, lát nữa tôi liền sẽ gọi điện thoại cho chú Bùi cô, kêu hắn tìm người đem cái ký danh phó đạo diễn kia hủy đi, cô..."

"Dựa vào cái gì?" Hứa Nùng đột nhiên mở miệng, sau đó ánh mắt mang theo lãnh ý ngẩng đầu, "Dựa vào cái gì việc con vất vả lâu như vậy, mẹ nói hủy liền hủy?"

Bà Tạ vừa nghe những lời này, hỏa khí "xoát" một cái liền lại bốc lên.

"Dựa vào cái gì?! Dựa vào tôi là mẹ cô! Dựa vào cô là con gái tôi!"

"Con là con gái của mẹ thì chuyện gì cũng phải thuận theo mẹ sao! Con là con gái liền muốn giống như con rối gỗ nghe mẹ bài bố sao!"

Hứa Nùng hướng về phía bà Tạ gào thét, cô tức giận cả người khẽ run, lên tiếng gần như là dùng toàn bộ khí lực.

"Mẹ vẫn luôn nhấn mạnh nói hết thảy làm đều là vì con, muốn cho con cuộc sống đầy đủ! Nhưng mà thật sự là thế này phải không! Cho tới bây giờ con không yêu cầu có bao nhiêu tiền, hoặc là làm hào môn tiểu thư gì! Rõ ràng vẫn luôn đều là mẹ muốn những ngày như vậy, sau đó trái lại lại đem ích kỷ trở thành tình yêu dành cho con, biến thành tảng đá ép lên người con?!"

"Mẹ! Con là con ngườ! Con có đầu óc! Mẹ đừng coi con là đứa ngốc có được không!"

Những lời này Hứa Nùng trước kia chưa bao giờ đề cập tới, cho nên bà Tạ lần đầu tiên nghe thấy.

Một lát sau, khi bà ta phản ứng lại, cắn răng tiến lên, hung hăng nhấc tay ——

"Bốp" một tiếng! Quạt cho Hứa Nùng một bàn tay!

Lực xuống tay của bà Tạ vô cùng lớn, nửa khuôn mặt Hứa Nùng đều chết lặng, vài giây đồng hồ sau, dấu ấn màu đỏ dần dần nổi bật trên gương mặt trắng nõn, cảm giác nóng bừng bừng đau đớn cũng dần dần lan ra.

Nhưng chẳng biết vì sao, sau khi bàn tay này hạ xuống, Hứa Nùng lại ngoài ý muốn thở phào nhẹ nhõm.

Thật giống như nguyên bản xiềng xích đã nứt vỡ, bỗng nhiên bị người tách ra.

Cô từ giữa vách núi rơi xuống, phía dưới là nước biển mênh mông vô tận, lạnh lẽo thấu xương, cô có khả năng lập tức liền mất mạng, nhưng lại...

Không hiểu sao cảm thấy một tia tự do.

Bên trong căn phòng lâm vào an tĩnh quỷ dị, bà Tạ hiển nhiên cũng không ngờ đến chính mình sẽ kích động đánh Hứa Nùng, lúc này tay hơi hơi nâng lên, chậm chạp không có hành động gì.

Sau đó là Hứa Nùng có hành động trước.

Cô đem toàn bộ tư liệu trên mặt đất lần nữa nhặt lên, từng tờ từng tờ bỏ vào trong ba lô, tiếp đó cũng không nhìn bà Tạ, nhẹ giọng mở miệng.

"Con đường đạo diễn này, con nhất định sẽ tiếp tục. Mẹ đồng ý cũng tốt, không đồng ý cũng tốt, con đều sẽ làm."

Nói rồi, Hứa Nùng chầm chậm ngẩng đầu, nhìn về hướng bà Tạ.

"Mẹ, cuộc sống hiện tại con biết mẹ duy trì không dễ dàng, mẹ hẳn là cũng không muốn người làm con gài này phá đi phần yên ổn này chứ? Chuyện khác con đều có thể nhường nhịn, nhưng duy có tương lai của con, con muốn tự mình lựa chọn."

"Cho nên, mẹ đừng ép con phản kháng, một khi con muốn bất chấp tất cả, mẹ cùng Bùi gia đều sẽ không còn mặt mũi đâu."

Bà Tạ quen uy hiếp Hứa Nùng, cô cũng dùng một chiêu tương tự tới phản kháng bà Tạ.

Cô biết người mẹ này của cô để ý nhất cái gì, cho nên cô có chín phần nắm chắc, những lời này đối với bà Tạ sẽ có lực uy hiếp.

Quả nhiên, nghe xong lời cô nói, sắc mặt bà Tạ lại trở nên dữ tợn.

„Cô uy hiếp tôi? Uy hiếp mẹ cô?!"

Hứa Nùng không lại để ý tới bà ta, xoay người đi xuống lầu.

Lúc đi ra ngoài, tinh thần cô sa xút vô cùng, giầy cũng không thay, trực tiếp đi dép lê ra khỏi biệt thự Bùi gia.

Lúc này đã là chạng vạng, màn đêm buông xuống, bên đường tản ra ánh đèn đường mờ nhạt.

Hứa Nùng lẹt xẹt dép lê đi ở trên đường, nước mắt vẫn luôn không ngừng rơi.

Kỳ thật cô cũng không biết giữa hai mẹ con làm thế nào cuối cùng có thể biến thành cái dạng này.

Khi còn bé cô cũng có một thời thơ ấu rất hạnh phúc, mẹ đối với cô cũng là toàn tâm toàn ý, nhưng là cha cô xảy ra chuyện, sau khi mẹ cô gả vào Bùi gia, hết thảy đều thay đổi.

Hơn nữa thay đổi nhanh chóng, làm cho cô ngay cả cơ hội chuẩn bị đều không có.

Hứa Nùng cảm thấy trong lòng giống như có một tảng đá lớn, cô vừa khóc vừa hít thật sâu, vô ý thức ngẩng đầu lên, cách qua một màn sương mù nước mắt, cô nhìn thấy người đứng bên kia đường.

Người kia lúc này đang đối diện với mình, thân thể thon dài cao ngất, ánh sáng của đèn đường rắc xuống đỉnh đầu hắn, bóng dáng trên mặt đất, kéo ra rất dài.

Hắn dường như có chút ngoài ý muốn bộ dạng lúc này của Hứa Nùng, nhướng mày nhìn cô.

Cũng không biết có phải là bởi vì chờ rất lâu hay không, có chút buồn bực, bên miệng hắn cắn một điếu thuốc.

Hai người xa xa nhìn nhau, mười mấy giây sau, Chu Khởi có động tác trước.

Chỉ thấy hắn đem điếu thuốc bên miệng kẹp ở giữa ngón tay, sau đó từ từ giang hai cánh tay ra, dùng một loại tư thế khiến cô an tâm, lười biếng mở miệng.

"Đến, Chu ca ca đưa em về nhà."