Đông Phương Bất Bại Chi Ám Dạ Ôn Nhu

Chương 5: Tẩu hỏa nhập ma

“Đan tổng quản, Đan tổng quản, không xong rồi!” Huynh đệ hôm nay trực ban bên cạnh giáo chủ khẩn trương chạy tới.

Đan Vô Ngân thả tay cầm bút lông xuống đưa cho vị huynh đệ vừa chạy như bay đến một chén trà lạnh, “Chậm một chút, làm sao vậy?”

Người nọ đem cả chung trà đổ vào miệng một hơi uống hết, thở phì phò nói: “Giáo chủ, giáo chủ muốn giết bảy vị phu nhân!”

Sửng sốt, chuyện gì xảy ra?

“Tốt, cám ơn ngươi đến thông tri, ta đây đi xem ngay.” Vội vội vàng vàng chạy tới nội viện, chân trái vừa bước vào đại môn rồi lại rụt trở về.

Bản thân chỉ là một tổng quản mà thôi, có quyền gì quản đến việc tư của giáo chủ đây? Thế nhưng, cứ như vậy nhìn bảy nữ tử ngày thường cùng mình quan hệ không tệ hương tiêu ngọc vẫn sao?

Khẽ cắn môi, Đan Vô Ngân quyết định cược một ván, thắng, tám người đều sống, thua, cũng bất quá bồi thêm cái mạng nhỏ của mình thôi, quay về với hiện thực Vô Ngần và Vô Tích cũng không ở đây, đạo trưởng kia từng nói qua ở thế giới này cũng không có nhiều việc cần mình để ý đến. (Ám Dạ: Hài tử a, ta bảo chứng đạo sĩ kia không phải cổ vũ ngươi đi chịu chết đâu!)

Bước vào nội viện, thấy bảy vị phu nhân chật vật té trên mặt đất, mà Đồng Bách Hùng và Tang tam nương đang liên thủ ngăn cản Đông Phương Bất Bại đối bảy vị phu nhân hạ sát thủ.

Đan Vô Ngân cau mày một cái, luôn cảm thấy nơi này có cái gì không đúng, nhìn kỹ, Đông Phương Bất Bại lúc này ánh mắt tan rã, không có chút nào như ngày thường thanh minh, chẳng lẽ là tẩu hỏa nhập ma?

Vận dụng tâm pháp, Đan Vô Ngân ngừng thở, chậm rãi đến gần ba người đang tranh đấu.


Đồng Bách Hùng và Tang tam nương thấy Đan Vô Ngân tham gia chiến cuộc có chút nóng nảy, những ngày gần đây ở chung hai người đều thật thưởng thức vị tổng quản này, sợ hắn thụ thương đều cho hắn nháy mắt ý bảo hắn né tránh.

Lắc đầu, Đan Vô Ngân làm một thủ thế.

Đồng Bách Hùng và Tang tam nương kinh ngạc liếc nhau, dựa vào tín nhiệm đối với Đan Vô Ngân, quyết định nghe hắn một lần.

Hai người không dấu vết liên thủ khiến Đông Phương Bất Bại đưa lưng về phía Đan Vô Ngân, Đan Vô Ngân đột nhiên tại chỗ biến mất.

Đông Phương Bất Bại ở trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người ngã xuống, mà Đan Vô Ngân kịp thời tiếp nhận thân thể Đông Phương Bất Bại, tay rất tự nhiên đặt lên cổ tay Đông Phương Bất Bại dò xét mạch tượng, khí tức hỗn loạn, có một đạo dương khí tán loạn trong cơ thể Đông Phương Bất Bại.

Đan Vô Ngân nhíu mày, hỏi: “Các vị phu nhân, mọi ngươi có mời giáo chủ ăn cái gì không?”

Tuyết Thiên Tầm rốt cuộc là xuất thân đại hộ đã nhanh chóng bình tĩnh, nghe được Đan Vô Ngân vừa hỏi, sửng sốt một chút, hồi đáp: “Nhà mẹ ta ở dưới Trường Bạch sơn, mấy ngày trước đây có được một cây nhân sâm ngàn năm, ngày hôm nay ta dùng vài miếng nhân sâm cho phu quân bổ thân thể. Đan tổng quản, có vấn đề gì không?”

Quả nhiên, Đan Vô Ngân có chút đau đầu, Đông Phương Bất Bại luyện 《 Quỳ hoa bảo điển 》 tuy là tuyệt thế bảo điển, nhưng là chí âm công phu, Đông Phương Bất Bại là một đại nam nhân, sau khi tự cung tuy rằng thần công đại thành, nhưng là không chịu được dương khí, nhân sâm ngàn năm thế nhưng là đại bổ nha!

Thở dài, “Phu nhân, giáo chủ luyện tập thần công không thể loạn ăn thuốc bổ.”

Tuyết thiên tầm sắc mặt trắng bệch, vừa nãy thiếu chút nữa mình và bọn tỷ muội đều bị bản thân hại chết.

Ôm lấy Đông Phương Bất Bại, phát hiện trọng lượng của hắn có chút nhẹ, trong lòng hơi bất đắc dĩ, người này, ngày thường không thật thà ăn cơm, ỷ vào nội lực thâm sâu khiến thân thể không dễ sụp đổ sao?

Hướng Đồng Bách Hùng và Tang tam nương gật đầu, Đan Vô Ngân ôm Đông Phương Bất Bại ôm trở nội viện, không dám thỉnh đại phu sợ bị người khác phát hiện bí mật của Đông Phương Bất Bại, không thể làm gì khác hơn là tự mình động thủ.


Cũng may đời trước trong thời gian rảnh rỗi mình rất là nghiêm túc học tập y thuật, bằng không hiện tại đã có thể phiền phức lớn.

Vừa thay Đông Phương Bất Bại bắt mạch, vừa cảm thán nhân sâm ngàn năm thật là đồ tốt, chỉ có ba mảnh như thế cư nhiên có thể khiến cho giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo võ công cái thế phải tẩu hỏa nhập ma.

Nhìn Đông Phương Bất Bại đang hôn mê trên giường lại còn đổ mồ hôi lạnh, Đan Vô Ngân rất đau đầu, phải nên làm cái gì bây giờ? Mình mới nhập giang hồ một vài ngày, làm sao biết tẩu hỏa nhập ma làm sao chữa, nhất là loại tẩu hỏa nhập ma đặc biệt quỷ dị này.

Khẽ cắn môi, Đan Vô Ngân quyết định liều mạng, đặt lên trán Đông Phương Bất Bại một cái khăn ướt rồi đi ra ngoài cửa.

Đồng Bách Hùng và Tang tam nương vẫn đang lo lắng đợi ở cửa, thấy Đan Vô Ngân đi ra, khẩn cấp hỏi dồn.

Đan Vô Ngân lắc đầu, “Đồng trưởng lão, Tang trưởng lão, Vô Ngân hiện tại muốn đến chỗ Bình tiên sinh lấy ít đồ, thỉnh nhị vị trưởng lão canh giữ ở cửa nghìn vạn lần đừng cho người khác tiến đến, giáo chủ hiện tại tẩu hỏa nhập ma, Vô Ngân bởi vì công pháp tu luyện có thể giấu được hơi thở nên mới không có việc gì, nếu có người khác xông vào phòng, sợ rằng giáo chủ sẽ tỉnh.”

Đồng Bách Hùng và Tang tam nương giờ mới hiểu được vừa rồi vì sao Đan Vô Ngân có thể đơn giản đánh ngất xỉu Đông Phương Bất Bại, lập tức vỗ ngực bảo chứng hoàn thành nhiệm vụ.

Đan Vô Ngân dùng tốc độ nhanh nhất chạy vội tới tiểu viện của Bình Nhất Chỉ gõ cửa tiến nhập.

Bình Nhất Chỉ đang chỉnh lý thảo dược thấy Đan Vô Ngân xông tới cũng không tức giận, ngày thường Đan Vô Ngân vẫn đối với vị đại phu có thể cứu mạng trong thời khắc mấu chốt này vô cùng tôn trọng.

“Bình tiên sinh, Vô Ngân mạo muội quấy rối, là muốn thỉnh giáo tiên sinh một vài vấn đề.” Đan Vô Ngân cúi người thật sâu, trong lòng bi ai phát hiện tới chỗ này mới có mấy ngày đầu gối và thắt lưng của mình đã chịu khổ đủ.

“Đan tổng quản khách khí, cùng là người trong Thần giáo, làm gì có chuyện thỉnh giáo hay không thỉnh giáo, chỉ cần Bình Nhất Chỉ biết đến, ngôn vô bất tẫn.” Bình Nhất Chỉ ngày thường tính cách quái gở, cho dù là người trong Thần giáo cũng không nhất định có thể tiến vào pháp nhãn của hắn, Đan Vô Ngân có thể có được lễ ngộ như thế, thật sự là không thấy nhiều nha.

“Vô Ngân có một người bạn, luyện tập chí âm công pháp, phải dùng đan dược đặc thù nào đó mới có thể thuận lợi tu luyện, nhưng mà người nhà của hắn lại vô tình cho hắn phục dụng nhân sâm ngàn năm nên đã tẩu hỏa nhập mà, không biết Bình tiên sinh có biện pháp nào trị liệu?”

Bình Nhất Chỉ nhíu mày, “Không biết Đan tổng quản có thể để lão phu gặp bệnh nhân kia không?”


Đan Vô Ngân lắc đầu, “Xin Bình tiên sinh thứ lỗi, vị bằng hữu kia của ta không tiện gặp người, hơn nữa sự việc trọng đại, vẫn là xin Bình tiên sinh thông cảm.”

Bình Nhất Chỉ bừng tỉnh, là người đó sao? Vậy thì có thể hiểu.

Bình Nhất Chỉ trước đây từ xa nhìn thấy giáo chủ đã cảm giác có điểm không đúng, hình như khí tức không phải rất phối hợp, nguyên lai là vấn đề công pháp, cũng không dám hỏi nhiều.

“Nếu như là bởi vì nhân sâm ngàn năm gây ra vậy thì có điểm phiền toái, ” Bình Nhất Chỉ cũng nhức đầu, “Lão phu nơi này có một đóa Thiên Sơn tuyết liên, cũng chính là dược vật chí hàn có thể cùng nhân sâm ngàn năm triệt tiêu lẫn nhau, chỉ hiềm dược tính quá vượng nếu như có gì bất trắc có thể làm tổn thương kinh mạch bằng hữu của ngươi, lúc đó phiền phức càng lớn.”

“Như vậy còn có những biện pháp khác sao?” Đan Vô Ngân không nghĩ tới cả Bình Nhất Chỉ đều nghĩ có phiền phức.

“Có thì cũng có, thế nhưng đại đa số đều đối thân thể bằng hữu ngươi có thương tổn rất lớn, trừ phi.” Bình Nhất Chỉ bỗng nhiên trước mắt sáng ngời, nhưng lại rất nhanh ảm đạm xuống.

“Trừ phi cái gì?”

“Giang hồ rộng lớn, không gì không có, có một loại công pháp bị người giang hồ xưng là ‘Gân gà’*, thế nhưng đối với tình huống của bằng hữu ngươi lại rất hữu hiệu.” Bình Nhất Chỉ không ôm hy vọng trả lời.

“Cái gì?” Đan Vô Ngân trong lòng có chút cảm giác, mau chóng truy vấn.

“Tứ hơn trăm năm trước có một vị thần y sáng tạo ra một loại công pháp, gọi 《 Đan gia phổ 》,nổi danh là dùng nội lực ôn lương (tính hàn) thế nhưng lại không có gì công kích hiệu quả, vì vậy sau khi vị thần y đó qua đời thì thất truyền.” Bình Nhất Chỉ vô hạn tiếc nuối, nếu như có thể tu luyện bộ công pháp kia, y thuật của mình nhất định năng nâng cao một bước.

“Bình tiên sinh, ” Đan Vô Ngân mỉm cười, bất quá có chút cứng ngắc, trên gia phổ chưa đề cập đến vị tổ tiên nào là thần y nha, “Ta họ Đan.”

“Ta biết ngươi họ Đan, ngươi họ Đan có quan hệ gì với ta?” Bình Nhất Chỉ còn đang đắm chìm trong vô hạn tiếc nuối vì y thuật của bản thân không cách nào đột phá bình cảnh bỗng nhiên phản ứng kịp, “Chờ một chút, ngươi họ Đan!”


Đan Vô Ngân bị phản ứng kích động của Bình Nhất Chỉ làm cho hoảng sợ, “Nếu như không phải cùng tên, ta từ nhỏ luyện công pháp dưỡng sinh gọi là 《 Đan gia phổ 》 “

“Dưỡng sinh! Loại đại phu thánh điển này các ngươi cư nhiên dùng để dưỡng sinh!” Bình Nhất Chỉ rối loạn, chỉ kém lôi kéo Đan Vô Ngân điên cuồng lắc lư.

“Bình tiên sinh, ngươi bình tĩnh. Nếu như ngươi có hứng thú ta có thể đem công pháp truyền cho ngươi, hiện tại có thể giải quyết vấn đề của bằng hữu ta trước không?” Đan Vô Ngân nỗ lực muốn cho Bình Nhất Chỉ khôi phục lý trí, Đông Phương Bất Bại còn ở trên giường đợi mình ni. (Ám Dạ: JQ nha, JQ).

Nghe Đan Vô Ngân vừa như vậy, Bình Nhất Chỉ mới nhớ tới bản thân vừa đem nhân vật cấp boss bỏ quên, “Có ngươi, sự tình tựu trở nên đơn giản.”

Bình Nhất Chỉ từ tủ thuốc lấy ra một đóa tuyết liên và một ít dược liệu.”Chỉ cần Đan huynh đệ ngươi mỗi ngày sử dụng nội lực giúp vị bằng hữu kia tinh lọc luồng nội lực, hút hết dương cương chân khí của hắn vào trong cơ thể của mình để cho nội lực của ngươi trong kinh mạch vị bằng hữu kia dao động phục hồi kinh mạch bị thương, như vậy không những giải quyết được vấn đề của bằng hữu ngươi còn có thể xúc tiến công lực của các ngươi tăng trưởng.” Bình Nhất Chỉ xưng hô đổi rất thuận miệng. (Leslie: nghe giống song tu nhỉ, Bình đại gia thật biết tạo JQ, từ các ngươi thật thuận miệng nha)

“Sau đó đem những dược liệu này ngao thành thuốc, để bằng hữu ngươi uống vào, không được một tháng liền có thể khỏi hẳn.”

“Bình tiên sinh, đa tạ ngươi, chờ Vô Ngân đem chuyện này giải quyết xong, sẽ đem công pháp kia viết lại cho ngài.” Đan Vô Ngân ôm quyền cảm ơn.

“Gọi Bình đại ca thì tốt rồi, không nên xa lạ như vậy.” Bình Nhất Chỉ cười híp mắt. (Leslie: bỉ, thật bỉ a)

“Tốt lắm, Bình đại ca, Vô Ngân đi trước.” Xem ra sau này sinh bệnh có bảo đảm rồi.

Trở lại trong viện, quả nhiên thấy Đồng Bách Hùng và Tang tam nương canh giữ ở cửa lo lắng nhìn xung quanh, thấy Đan Vô Ngân trở về mới thở ra một hơi.

“Đan huynh đệ, Bình tiên sinh nói như thế nào?” thấy giọng nói oang oang của Đồng Bách Hùng khiến Đan Vô Ngân từ thật xa đều có thể nghe thấy rõ ràng hắn nhíu mày nhỏ giọng.

“Bình tiên sinh đã nói cho Vô Ngân biện pháp giải quyết, làm phiền Đồng trưởng lão và Tang trưởng lão mang mấy vị thuốc này đi ngao dược, sự việc trọng đại không thích hợp để nhiều người biết, ủy khuất nhị vị trưởng lão rồi.” Đan Vô Ngân cảm thấy để cho đường đường đại trưởng lão đi sắc thuốc, có chút không ý tứ.

“Đây là lời gì chứ, ta cùng giáo chủ giao tình mười mấy năm không có bản lĩnh giúp hắn phân ưu thì chớ, sắc thuốc cho hắn thì làm sao, có gì phải ủy khuất.” Đồng Bách Hùng tùy tiện phất tay một cái, lôi kéo Tang tam nương đi về hướng phòng bếp.


Đan Vô Ngân đi vào phòng, Đông Phương Bất Bại vẫn đang hôn mê, bất quá cái khăn lạnh lúc đi hắn đáp trên trán y hiện tại đã bốc hơi nóng.

—————-

* gân gà: ý chỉ việc khó khăn mà lợi ích cũng không lớn.