Đơn Phương - xjchum01

Chương 16

Lớp 10.

Chia tay nó xong tôi thấy mất mát một cái gì đó , một cảm giảm thật là khó tả , cảm giác đó cứ theo tôi mãi ko thôi.Tôi với nó chơi với nhau từ hồi lớp 6 cho đến tận bây giờ , tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên tôi với nó đụng độ nhau và làm bạn với nhau như thế nào .

Mùng 5 tháng 9 đó là một ngày quan trọng cho những ai đang chuẩn bị bước vào cấp một, cấp hai và cả cấp ba nữa ai lấy đều hồi hộp và lo lắng ,những em học sinh cấp một thì đc bố mẹ đưa đến tận trường học có khi đưa đến tận lớp học để động viên các em vào lớp hòa nhập với các bạn mới , có em hòa nhập tốt thì có thể quen đc nhiều bạn mới nhưng có em bản tính nhút nhát bố mẹ vừa đi khỏi đã khóc nhè rồi làm thầy cô phải dỗ mãi mới nín .Hồi nhập học cấp một tôi cũng đc bố đưa đến tận trường nhưng lúc bố tôi về là tôi cũng trốn về theo làm thầy cô tìm tôi nhốn nhác hết cả lên , lúc gọi điện về gia đình để hỏi tình hình của tôi thì tôi đã về nhà lúc nào rồi ko hay mà từ nhà tới trường cách nhau hẳn 3 cây chứ ít gì .Tôi thấy phục mình hồi bé ghê đi có một tí mà nhớ hẳn đường để trốn về , chuyện nhỏ này tôi chả nhớ đâu chả là những lúc họ hàng tập trung ăn uống bố tôi lại đem chuyện này ra kể cho mọi người thì tôi nghe lỏm đc hehe. Đến cấp 2 thì ko còn thấy cảnh bố mẹ đưa con đi nhập học nữa , hồi đó đa số nhà con nhà nông mà lúc đấy lại là lúc mùa thu hoạch lúa nữa nên ít gia đình có thời gian rảnh để đưa con đi nhập học chứ ko như bây h ngày nhập học y rằng là tắc đường toàn con cái nhà đại gia toàn xe con đậu kín cổng trường . Năm tôi nhập học cấp 2 nhà tôi cũng đang bận bịu công việc của nhà nông nên tôi tự mình đi tới trường , cũng may lúc nghỉ hè tôi đc anh hàng xóm dạy đi xe đạp nên lúc nhập học tôi mượn con “ Phượng Hoàng” của mẹ đi tới trường .

Đạp xe vi vu tới trường mới mà tâm trạng tôi hơi bất an , k biết trường mới có như trường cấp một mình học k ? cô giáo có ác như cô giáo chủ nhiệm cấp 1 k ? hàng đống câu hỏi cứ nhảy múa trong đầu tôi.Cái đầu cứ suy nghĩ linh tinh còn cái chân thì cứ đạp người tôi mệt dã dời cũng may là đến trường rồi k thì chắc tôi ngất giữa đường mất .Những câu hỏi vừa nãy trong đầu tôi bây giờ đã đc giải đáp , quả thật là trường cấp 2 to và đẹp hơn trường cấp 1 ,những cây phượng to đến nỗi 2 người ôm cũng chưa hết , còn nữa dãy nhà 2 tầng đc xây rất chi là đệp chả bù cho trường cấp 1 của tôi nghèo nàn và lạc hậu , tôi đi hết từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác . cái cổ tôi làm việc ko mệt mỏi cứ hết quay bên này lại quay bên kia

_ụch .. – tôi va vào một thằng con trai và cả hai đều ngã xoài ra đất

_Thằng này mày mù à , đi đứng kiểu đéo gì thế , thích ăn đòn ko??

_Em..em xin lỗi anh !!

_Xin lỗi mà đc à ! mày làm bẩn áo tao rồi hôm nay tao phải cho mày một trận - nó phi đến gần chỗ tôi túm lấy cổ áo tôi và dọa dẫm.

_Em..em – giọng tôi mếu máo như sắp khóc

_Thôi T ơi tha cho nó đi đầu năm học mà đánh nhau đen lắm mà m nhìn nó xem gầy như con Hạc ấy đánh đau cả tay ra – mấy thằng bạn nó lên tiếng

Thằng đấy nghe lời bạn nó lên tha cho tôi nhưng nó vẫn còn cay cú lúc tha cho tôi nó còn cố tình đá vào mông tôi nữa !

“ Tất cả học sinh lớp 6 tập trung trước sân chào cờ” nghe thấy tiếng thông bào phát ra từ cái loa của trường tôi phủi quần áo và đi ra chỗ tập trung .Tôi đc xếp vào lớp 6a1 và đặc biệt hơn cả là lớp này lại là lớp chọn , đương nhiên rồi tôi tốt nghiệp cấp 1 đc loại giỏi cơ mà ko đc vào lớp chọn là kiện ngay hehe , nhiều bạn đọc thấy lạ là tại sao lại tốt nghiệp cấp 1 tôi sẽ trả lời ngay đây vì lúc đó bộ giáo dục chưa phổ cập hết cấp 1 nên học hết lớp 5 phải thi 2 môn Toán và Văn , còn bây giờ thì k phải thi nữa mà muốn học cấp 2 trường nào thì nộp hồ sơ vào trường đấy thôi.

Thật đen đủi là cái thằng vừa dọa đánh tôi nó lại học chung lớp tôi nữa chứ , phen này chắc tôi ăn đòn cả năm rồi .Đã đen nay còn đen hơn lúc mà vào lớp xếp chỗ ngồi tôi với nó lại ngồi chung.

_Ô! Mày cũng học lớp này à – giọng của nó tỏ ra ngạc nhiên

_Ừ..!!

_He..he.. nhìn mặt mày có trông có vẻ thông minh ,có gì khi nào cho tao chép bài với nhé!!

_...

_Ây da!! Chắc vẫn giận chuyện lúc nãy à ! có gì cho tao xin lỗi !


_Giận mày làm gì cho mệt!

_Thế hết giận rồi à ! vậy thì tao với mày làm bạn nhé tao thề là k bao giờ bắt nạt mày nữa!!

_Ừ!! Đc rồi , mà mày vào đc lớp chọn chắc mày phải học giỏi vậy tại sao mày lại bảo chép bài tao làm gì??

_Nói thật nhé ! tao vào đc lớp này là bố mẹ tao có người quen xin cho tao vào đấy !

_À..ra vậy!

Quả đúng như lời nó nói , nó chả bao giờ bắt nạt tôi nữa bù lại tôi cho nó chép bài của tôi và bao giờ cũng vậy nó lúc trả bài nó bao giờ cũng điểm cao hơn tôi vì thằng chép bài bao giờ mà chẳng cao điểm hơn thằng tự làm cơ chứ .Thế đấy chúng tôi xây dựng lên một tình bạn đẹp cho đến tận bây giờ nhưng có phải là bạn thân ko thì tôi cũng ko biết đc nữa. Chúng tôi hay chơi với nhau,tâm sự về các bạn gái mới lớn ai xinh ai xấu , ai ngực to ai ngực nhỏ... và có những lúc đánh nhau nữa nhưng chỉ đc mấy ngày là lại chơi với nhau như bình thường vậy tôi có thể coi nó như một người bạn thân đc hay ko ?Người ta nói hãy nên trân trọng những gì mình gì có đừng để vụt đi rồi mới thấy hối tiếc , tôi thấy câu này nói đúng quá , nó đi rồi tôi mới thấy hối tiếc là chưa làm gì đc cho nó cả ngoài việc cho nó chép bài tôi ,nghĩ lại thấy việc làm là cho nó chép bài mà tôi thấy trách bản thân mình , tôi làm như vậy là hại nó chứ ko phải là giúp nó , còn nó nó giúp tôi nhiều lắm cụ thể như việc nó giúp tôi tìm hiểu về em vậy những lúc tôi thất tình nhờ nó mà tôi có thể đứng dậy đc.Nó đi rồi mà tôi thấy buồn quá , bây giờ tôi phải tự đi học một mình mà ko có nó đi cùng , ko có ai giúp đỡ tôi lúc tôi cần nhất , liệu tôi có phải là một người hay dựa dẫm vào bạn bè ???

Còn nửa tiếng nữa là đến giờ tập trung của những học sinh trúng tuyển vào lớp 10 công lập , tôi đạp xe chầm chậm trên con đường mới , con đường mà tôi sẽ phải đi suốt 3 năm học cấp 3.Tôi sẽ phải tập thói quen là đi học mà k có nó đi cùng , k có ai nô suốt dọc đường tới trường , tự mình bước đi trên con đường mà k có sự giúp đỡ của nó . Trên con đường đến trường cấp 3 tôi gặp rất nhiều tốp học sinh đi hàng 3 hàng 4 với nhau cười cười , nói nói vui vè với nhau .Còn tôi thì lủi thủi đạp xe một mình tâm trạng thi ko thể vui cho đc nói cách khác đó là :cười cũng chẳng đc mà khóc cũng chả xong.

Nhà trường gửi giấy cho tất cả những ai đã trúng tuyển vào cấp 3 công lập và bên trong tờ giấy ghi rõ tên lớp để đến ngày tập trung đầu tiên chúng tôi có thể dễ dàng tìm ra lớp của mình và nhận thầy cô giáo chủ nhiệm , nghe thầy cô giáo nhắc nhở công việc chuẩn bị cho ngày khai giảng toàn trường.Sau khi bị chém 2 ngàn tiền gửi con Ngựa Sắt tôi tiến về phía dãy nhà 3 tầng của trường để đi tìm cái biển lớp có cái tên là 10a5 .Hành trình gian khổ đi tìm lớp mà tôi đã gặp đc mấy đứa bạn hồi cấp 2

_Hey! Si Xờn ..học lớp nào thế ??- một nhóm gọi tôi lại và hỏi.

_10a5- tôi đáp cộc lốc.

_úi xời a5 là lớp thường rồi , thế thì bọn này k học chung với sơn xì rồi bọn này toàn học a1 với a2 thôi .

_Ừ..ko sao cả - tôi cười trừ

_ Các bạn ở lại nhé mình đi tìm lớp đây!- tôi lên tiếng .dường như tôi đứng với chúng nó như là người thừa vậy

Bước ra khỏi đám bạn cũ hồi cấp 2 tôi thầm nhủ: “Đúng là bọn nhà giàu khih người , chúng mày chạy tiền để vào lớp chọn thì nói toẹt ra đi còn bày đặt tinh tướng khoe ta đây học lớp chọn” k để ý đến lời nói của bọn nó tôi tiếp tục công việc đi tìm lớp của mình vì trường khá rộng nên công việc này hơi mệt mỏi ,nhưng ông trời k bao giờ phụ lòng tốt của con người cuối cùng thì tôi cũng tìm ra cái biển lớp 10a5 nhưng k may cho tôi tất cả học sinh trong lớp đã vào hết tôi chỉ thấy thầy giáo đang đứng trên bục giảng nói nói gì đó rất to mà thôi.Tôi tiến đến cửa lớp ngắt lời thầy

_Thưa thầy..em xin phép vào lớp !- thầy thôi nói quay ra phía tôi đứng ân cần hỏi

_Thế em tên gì??

_Lê Ngọc Sơn ạ !

_Chắc em nhầm lớp rồi , trong danh sách k có ai tên như em nói cả! Em sang lớp kế bên hỏi xem sao!

_Nhưng thầy ơi bên trong giấy có ghi tên em học lớp này mà!!

_Đâu! Đưa thầy xem tờ giấy nào !

Thầy xem qua và lên tiếng:

_Thôi em cứ vào lớp ngồi đi để thầy báo với nhà trường xem xét lại.

Nghe thầy nói vậy tôi như chết đuối vớ đc phao , tôi tiến vào lớp mà bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về tôi( k phải chú ý vì tôi đẹp trai đâu nha vì tại tôi vào muộn với lại k có tên trong danh sách) làm tôi ngại k thể tả đc tôi ước có một cái lỗ nào để tôi chui một phát xuống cuối lớp luôn để mọi người đỡ phải nhìn.Kia rồi tôi thấy phía cuối lớp có một chỗ trống tôi tiến đến và ngồi ở đó nhưng khi đến bàn thứ 3 tình từ bàn giáo viên có một ánh mắt đang chăm chú nhìn từng cử động của tôi....

Liệu tôi có nằm mơ k? Người đang chăm chú nhìn tôi đó là em , em học cùng lớp với tôi ư? Ngay cả nằm mơ tôi cũng ko dám mơ em học cũng lớp với tôi. Bất giác tôi k đi nữa mà tôi đứng lại nhìn em và em cũng nhìn lại tôi , một lần nữa cả lớp nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu,thấy hành động của mình quá thô thiển tôi đi thật nhanh về cuối lớp nơi mà còn một chỗ trống dành cho tôi .Sao cuộc đời tôi lại trớ trêu thế này ông trời muốn đùa giỡn với tôi sao , tôi đã một phần nào muốn quên em đi , quên đi mối tình đơn phương suốt 2 năm này vậy thì tại sao lại cho tôi cùng em học chung một lớp ?? Tại sao??Tại sao...??? vậy là cái tên Mai Ngọc Hiếu kia là em ư?? Tôi phải làm gì với em bây giờ ?? Lảng tránh em như lúc tôi k có đủ dũng khí tặng sô-cô-la cho em hay là bình thường hóa quan hệ với em như chưa có chuyện gì xảy ra ??? Ôi!! Đầu tôi như muốn nổ tung ra làm nghìn mảnh....


Cuối cùng tên tôi cũng đc ghi trong danh sách lớp 10a5 , tôi sợ phát run lên cứ tưởng mình bị trượt cơ.Lớp tôi sĩ số là 45 người nhưng trong số 45 người đó tôi chả quen ai cả ngoài em ra tôi thấy mình thật là cô độc .Ngày khai giảng qua đi tôi bắt đầu bước vào lớp 10 vậy tôi đã là học sinh cấp 3 rồi đấy ! Ngộ thật. Nghe các anh chị khóa trước nói học cấp 3 vui lắm nhưng tôi chả thấy vui gì cả , vào lớp mà cứ như vào nhà tù ấy đứa nào đứa ấy nhìn nhau như người xa lạ .Những ngày học đầu tiên cô giáo cho phép thích ngồi đâu thì ngồi nhưng k đc ngồi 5 người một bàn vì thế bọn nó ngồi túm tụm lại với nhau con gái ngồi với con gái và con trai cũng như vậy do tôi chả quen thằng con trai nào trong lớp nên tôi ngồi bừa vào một bàn còn sót một chỗ hi vọng ngồi với bọn nó tôi có thể kết thêm bạn ở cái trường cấp 3 này.À quên lớp tôi đã thay đổi chủ nhiệm đó là cô mà k phải là thầy nữa , bọn lớp tôi mặt đứa nào đứa ấy đều hiện nên 2 chữ: chán nản vì cô giáo chủ nhiệm có vẻ hơi nghiêm khắc mới vào nhận lớp mà cô đã quát tháo bọn tôi rồi chả bù cho thầy giáo chủ nhiệm cũ thầy hiền khô k à .

Kiến thức lớp 10 đối với tôi khá là mới mẻ do nhà tôi k có điều kiện đi học thêm như những bọn cùng trang lứa nên tôi khá là bỡ ngỡ , môn toán tôi còn hiểu vì tôi có kiến thức toán từ cấp 2 nên cấp 3 chỉ nâng cao thêm một chút thôi còn mấy môn khác thì tôi k hiểu cho lắm đặc biệt là môn văn , cấp 2 học mấy thể lại văn như :Tự Sự, Miêu Tả , Biểu Cảm... tôi đã thấy khó rồi bây giờ lên cấp 3 học thêm thể loại văn Lập Luận , Chứng Minh nữa tôi dự đoán trước kiểu gì môn văn điểm tổng kết của tôi chắc là thấp nhất.

Một tuần trôi qua đi thật nhanh , thế là tôi đã là học sinh cấp 3 đc một tuần rồi , 1 tuần với bao nhiêu kiến thức mới , bạn mới , những nội quy mới của trường cấp 3 , tôi cũng đã kết bạn đc với mấy thằng con trai cùng bàn còn hội con gái tôi chả quen một ai cả .Suôt một tuần đó tôi chả bắt chuyện với em , tôi coi như em k tồn tại ở trong lớp và em cũng vậy em cũng k thèm nói chuyện với tôi .Cấp 3 cũng như cấp 2 học hết tiết 4 của ngày thứ 7 là có một tiết dành cho buổi sinh hoạt , cô giáo chủ nhiệm chủ nhiệm tổ chức một buổi sinh hoạt lớp vì là tuần đầu tiên sổ đầu bài toàn đc điểm 10 nên k bị nghe Cải Lương của cô giáo , cô chỉ lại chỗ ngồi mà thôi.Vẫn như hồi học cấp 1 ,2 vẫn là một nam nữ ngồi xem kẽ với nhau để đỡi nói chuyện nhưng các cô đâu có biết là xếp như vậy có khi còn nói chuyện nhiều hơn nữa ấy có khi còn nảy sinh tình cảm nữa “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà ^^” .Tôi đc cô giáo xếp vào bàn thứ 3 đối diện bàn giáo viên kế bên tôi là một đứa con gái là hoắc là huơ , đầu tóc lại còn xoăn xoăn nữa chứ nhìn ngố k thể tả đc , tính tình lại nhí nha nhí nhảnh như trẻ con nữa nó mới chuyển đến ngồi cùng tôi mà đã bắt chuyện với tôi rồi

_Bạn ơi ! bạn tên gì vậy ??- nó hỏi mà mắt nó còn chớp chớp may mà mồm nó k đớp đớp nếu mà đớp đớp tôi xin cô chuyển chỗ luôn.hehe

_Sơn!

_Sơn tức là Núi hả , tên cậu ngộ nhỉ còn tớ , tớ tên Vân tức là Mây rất vui khi ngồi cùng bàn với cậu !

_Ừ..- tôi đáp lời nó mà k mấy thiện cảm .

_Con trai gì mà ít nói thế , ít nói vậy k có người yêu đâu !

_Nói nhiều như bạn cũng k có người yêu đâu!

_Xí..xí.. tớ có người yêu rồi..lêu..lêu mà coi cái mặt bạn kìa nhìn cũng dễ thương chứ bộ nhưng mỗi tội hơi lạnh , Haizzz... mình phải ngồi với cục nước đá rồi..

_Mày nói ai là cục nước đá đấy hả???- tôi giận quá mất khôn nói lớn tiếng với nó.

_Ơ.. sao lại gọi tớ là mày??

“Hai em kia trật tự” – cô giáo chủ nhiệm nhắc nhở hai đứa chúng tôi.vậy là tôi phải ngồi với con nhỏ mắc dịch bị bệnh nói nhiều , nó mới nói có một tí mà đã bị cô giáo nhắc nhở rồi , cuộc đời tôi từ bây giờ trở đi thê thẩm rồi híc..híc..Kế tiếp con nhỏ nói nhiều là cậu bạn tên là Long , tiếp nữa là cô bạn tên là Nga .

“Mai Ngọc Hiếu” – tiếng cô giáo chủ nhiệm

“Dạ..có em”

“Em ngồi bàn thứ 2”

“Dạ..vâng”

Chuyện gì đang xảy ra thế này ?? tôi k thể tin vào mắt mình đc nữa cô giáo xếp em ngồi trước bàn của tôi ,ông trời cũng thật là khéo trêu ngươi tôi đã cho tôi học cùng lớp với em bây giờ lại cho em ngồi trước mặt của tôi nữa .Còn nữa em đc cô giáo chọn làm tổ trưởng của tổ tôi nữa , tôi nhớ hồi lớp 8 em đã mắng tôi vì tội k đeo khăn quàng lúc em ở trong đội cờ đỏ của trường còn bây giờ em là tổ trưởng em có quyền quản lý mọi thành viên trong tổ trong đó có cả tôi , liệu tôi với em có đc như ngày xưa nữa không...????

Buổi sinh hoạt đầu tiên có giáo cho ngồi đến gần 12 giờ mới đc về, cả trường người ta về hết chỉ còn lại mỗi lớp tôi may mà bác bảo vệ vào nhắc cô giáo thì cô giáo mới cho về ấy k thì còn ở lại nữa.Vì về muộn nên việc lấy xe khá là đơn giản k phải bon chen như mọi ngày nhưng thật là đen đủi cho tôi xe đạp của tôi đã bị bục lốp , đã muộn thì chớ lại còn bị hòng xe nữa(nhà tôi cách trường 5km).Giữa trời nắng gay gắt của buổi trưa hè tôi dắt xe từ cổng trường ra ngoài đường để tìm chỗ sửa xe nhưng vào cái giờ này thì ai còn làm việc cơ chứ , họ còn phải nghỉ trưa nữa chứ .Tôi có qua máy tiệm sửa xe gần nhất nhưng tôi chỉ nhận đc từ họ cái lắc đầu , thật là xui xẻo tôi đánh dắt bộ với suy nghĩ : có khi đến 1h mới về tới nhà, nhưng có điều kỳ diệu đã xảy ra với tôi , có một thiên sứ đã giúp đỡ tôi trong hoạn nạn này.Vâng! thiên sứ ấy chính là em.

_Sơn ơi xe cậu bị làm sao thế??- tiếng của em phát ra ngay sau lưng tôi bất giác tôi ngoảnh người lại

_À..xe tớ bị bục lốp ..

_Sao cậu k đem qua mấy tiệm kia để sửa ??

_Tớ có đem qua nhưng bây giờ muộn rồi người ta k sửa !


_Cậu định dắt bộ về sao???

_Tớ..tớ..

_Thôi cậu lên xe tớ đi !

Tôi lưỡng lự chả nói lên lời

_Trời ạ! Cậu đứng đấy làm gì hả? Cậu có muốn 2 đứa chúng mình ốm vì nắng k ???

Tôi đành phải nghe theo lời em , tôi k thể nai em đc vì em k biết giữ xe của tôi chạy song song cùng xe em vì vậy tôi để em nai còn tôi kéo theo cái xe xịt lốp của mình .Cũng may nhà à nhà tôi và nhà em cùng chung một con đường, suốt dọc đc đi em và tôi chả nói với nhau câu gì em vẫn cứ đạp còn tôi thì vẫn cầm cái xe của mình chạy song song với xe em , trời thì càng lúc càng nắng to và chiếc áo đồng phục của em đã bị ướt một khoảng ở lưng do mồ hôi tiết ra , dần dần đai của chiếc áo ngực của em hiện ngay ra trước mắt tôi , bất giác tôi nhìn chằm chằm vào đấy , người tôi như đông cứng lại , mặt mũi đỏ bừng trời đã nóng nhưng người tôi còn nóng hơn .

Tuổi 16 cái tuổi mà con trai , con gái đã biết tò mò về giới tính và tôi cũng k phải là ngoại lệ ngoại việc vào quán nét đánh điện tử ra tôi còn biết vào các trang web đen... để làm gì thì các bạn biết rồi đấy ,tôi cũng bắt đầu thấy cơ thể mình phát triển ở những vùng nhạy cảm và đặc biệt là tôi đã bắt đầu chú ý đến những đường cong gợi cảm của các bạn nữ nhưng đa số là tôi toàn nhìn trộm cụ thể như những chiếc áo ngực ẩn ẩn hiện hiện bên trong chiếc áo trắng tinh khôi, cả khi các bạn gái vô ý ngồi xuống để lộ 1 khoảng lưng .... vì vậy mà tôi k thể ngăn cản đc con quỷ dục vong đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể tôi đặc biệt là bộ óc nó đã điều khiển tôi làm 1 việc thật là bỉ ổi đối với em đối với một thiên sứ đã giúp tôi trong hoạn nạn , tôi thật là biến thái phải k các bạn! Tiếng phanh kít phát ra từ xe của em đã đưa tôi trở về thực tại.

_Sơn ơi..tới nhà tớ rồi ..cậu chịu khó dắt bộ 1 đoạn nhé !!

Tôi chả nói chẳng rằng cứ ngồi đực lên yên xe của em mà k chịu xuống , tôi thấy thật có lỗi đối với em , mặt múi tôi đỏ bừng mồ hồi tuôn ra như mưa , k hiểu đc hành động của tôi là như thế nào em lên tiếng

_Sơn ..cậu sao vậy..cậu bị ốm à sao mặt đỏ bừng vậy??

_Tớ..tớ k sao thôi Ngọc Hiếu vào nhà đi tớ dắt bộ cũng đc còn 1 đoạn ngắn thôi mà !

Chia tay em tôi dắt chiếc xe của mình trên con đường nhựa nóng bỏng đi đc một đoạn theo quán tính tôi quay đầu lại phía nhà em . em vẫn đứng đấy nhìn tôi.Lẽ nào em vẫn còn quan tâm đến tôi ?liệu đó có phải là sự quan tâm của bạn bè học cùng lớp với nhau? Hành động của em làm tôi thấy khó hiểu.Tôi quyết định gác quá khứ của em với tôi sang một bên để bắt đầu lại từ đầu , bắt đầu một tình bạn trong sáng của tuổi học trò với em nhưng trong lòng tôi vẫn còn yêu em nhiều lắm.Thời gian thử thách giành cho tôi là 3 năm học cấp 3 liệu trong 3 năm học đó liệu tôi có đủ can đảm để thộ lộ tình cảm của mình suốt 2 năm qua không???

Thời gian thấm thoát qua đi (hay nói theo dân dã là : Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng hehehe) tôi đã cùng em trải qua những ngày đầu bỡ ngỡ của môi trường học tập mới .Em kết thân đc với nhiều bạn trong lớp vì đơn giản em vừa xinh lại vừa hiền , em lại là tổ trưởng luôn làm tốt công việc đc giao nên cô giáo rât yêu quý em còn tôi tôi cũng quen và kết với hầu hết bọn con trai trong lớp còn con gái thì tôi k kết bạn với ai ngoài con nhỏ cùng bàn mắc bệnh nói nhiều.Học kì 1 của lớp 10 tôi có làm một việc mà em nói tôi k ra làm sao cả tôi tới bây giờ tôi vẫn nhớ như in lời nói đó ,chuyện đó cụ thể là như thế này:

_Sơn ơi...đi học đi... –tiếng mấy anh cũng xóm học lớp 12 rủ tôi đi học

Nghe thấy có tiếng người gọi tên mình tôi mới giật mình tỉnh dậy, mò xem cái đồng hồ thì đã 7h mất rồi k kịp đánh răng rửa mặt và ăn sáng tôi vội vã vơ tạm cái quần bẩn vứt ở gần giường mà mặc vào rồi phi thẳng ra cửa

_Thằng kia! Làm gì mà lâu vậy ? chậm tí nữa là bọn tao đi luôn rồi đấy!

_Mấy anh làm gì mà cứ xồn xồn thế ,tại cái đồng hồ báo thức của em nó đình cồng ấy mà hehe..thôi đi nhanh kẻo muộn học!

_Sơn xì mày đi học k chải đầu à??

_Làm gì có đâu em vuốt keo đấy!

_Con lậy bố...

Suốt dọc đường đi tới trường học nghe mấy bố này nói chuyện mà tôi thấy mở mang đầu óc , mấy bố truyền cho tôi bí kíp tán gái tôi chỉ nghe qua cho biết thôi chứ tôi k thể áp dụng nó đc vì đơn giản trong trái tim tôi chỉ có mình Ngọc Hiếu mà thôi.Đi đến ngã 4 gần trường học thì 2 bố rẽ luôn vào quán nét chơi chán chê mê mải mới trèo tường vào để học còn tôi với một anh còn lại thì k có gan làm chuyện đó .

_Anh Long...anh đi đâu thế lớp 12 ở bên dãy nhà 3 tầng mà sao anh sang dãy nhà 2 tầng làm gì??

_Tao ra đằng sau nhà thì nghiệm có tí việc!

_Việc gì hả anh??


_Chả là sáng nay xơi liền 2 bát mì Hảo Hảo nên bây giờ mót quá phải ra đấy mà giải quyết !

_Sao anh k ra WC trường mình ấy !

_WC trường mình á , WC trường mình kinh lắm tao chịu thôi , k nói nhiều với mày nữa tao đi đây !

Ngồi trong lớp ngẫm nghĩ lại thì quả thật là những lúc ra chơi có rất nhiều anh lớp 11 , 12 chui vào đấy lúc đấy tôi chả biết gì còn bây giờ thì tôi đã hiểu.

Tùng...Tùng...Tùng – tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi đã đến

_Hà Bò à!! Đi với tao tí đi tao buồn quá !

_Thôi để tiết sau đi tiết này tao chưa buồn lắm!

_Đi với tao đi...- tôi năn nỉ nó

_Ơ ! Thằng này mày bị điên à chả nhẽ đi với mày tao nhìn mày đi à??

_Híc. .. để tiết sau chắc tao die mất ..thôi tao đi đây!

Tôi định phi ra nhà WC của trường nhưng thấy xa qua nghĩ lại việc làm của anh hàng xóm sáng nay tôi phi hẳn đằng sau nhà thí nghiệm .Nhưng thật là k may cho tôi , tôi đã bị ông quản lí ở đấy tóm gọn

_Tao rình mãi chúng mày bây giờ mới bắt đc ... lên ban giám hiệu nhà trường với tao – ông ta túm lấy cổ áo tôi và lôi đi xềnh xệch

_Bác ơi..cháu..cháu

_Bụp..- chưa nói hết câu ông ta tặng tôi 1 đấm vào ngực

_Bác..sao bác đánh cháu??

_Bụp – một phát nữa (thằng cha này ác vãi lúa)

Phen này thì tôi chết chắc rồi , lên gặp ban giám hiệu nhà trường thì kiểu gì cũng bị mời phụ huynh lên gặp.Ôi! sao cuộc đời tôi lại hay dính vào mấy chuyện có liên quan đến WC thế nhỉ , Ông ta dẫn tôi đến phòng hiệu trưởng trong lòng tôi run kinh khủng

_Thưa anh! Em đã tóm đc cái thằng hay đi linh tinh ở sau nhà thì ngiệm rồi đây !

_Rầm...thằng kia chỗ đấy mà mày cũng đi đc hay sao – Ông hiệu trưởng lên tiếng

_Tại..tại em buồn quá!

_Thế mày cứ buồn là đi lung tung hả , chả nhẽ buồn quá mày đi luôn ở trong lớp à??

_Em..em...

_Thưa anh..anh phải nêu tên thằng này trước cờ để nó kinh lần sau k tái phạm nữa!

Nghe thấy ông quản lí phòng thì nghiệm nói vậy tôi sợ quá mếu máo nói:


_Thưa thầy đây là lần đầu tiên của em thầy tha cho em đừng nêu tên em trước cờ!!

_Nhìn mặt mày có vẻ ngoan hiền , tao tạm tha cho mày lần này , tên mày là gì, học lớp nào để tao ghi vào sổ đen để khi nào còn tái phạm thì sẽ nêu tên trước cờ !

_Lê Ngọc Sơn , lớp 10a5 ạ!

Thoát khỏi sự tra tấn của ông quản lí và ông hiệu trưởng tôi chạy một mạch về lớp , vừa về đến cửa lớp bọn bạn đã vây lại hỏi han tình hình , tôi trả lời với chúng nó là ko sao cả . nhưng tôi k tin vào tai mình đc nữa từ cái miệng xinh xinh của em mà phát ra những từ ngữ làm tôi thấy nhục nhã quá trời

“Sao ngu thế k biết... , chỗ đấy mà cũng đi đc à ???”