Đơn Phương - xjchum01

Chương 11

Sô-Cô-La tình yêu !!!

Suốt một tuần nay , tôi và nàng ko gặp nhau , nàng cũng ko còn đi chấm điểm nữa , tôi biết đc lý do làm sao nàng lại làm như vậy .Còn tôi 1 tuần đấy ngày nào tôi cũng để hộp sô-cô-la trong cặp để giờ ra chơi tặng nàng nhưng một lần nữa tôi quá nhát tôi ko dám sang lớp nàng.Tôi thấy mình sống như đồ thừa của xã hội. Thằng tân nó cũng ko thèm chơi với tôi nữa , thỉnh thoảng nó cũng hỏi chuyện tôi , nhưng nó toàn hỏi những câu mà tôi ko trả lời đc :

_Thế nào đã tặng sô-cô-la cho Ngọc Hiếu chưa ??

_...


_Tao ko có thằng bạn nhát như mày , tránh ra đi thằng cứt

_...

T biết nói gì bây giờ , nó nói đúng mà .Thỉnh thoảng tôi cũng có gặp nàng ở sân trường , tôi ko còn mặt mũi để gặp nàng , những lúc như vậy tôi kéo “rụp “ cái mũ lưỡi chai thật sâu để nàng ko nhận ra tôi .Khi ra về tôi cũng lấy xe thật nhanh , ngày xưa nơi này là nơi bọn tôi gặp nhau nhiều nhất , còn bây h tôi tránh nàng như tránh một bệnh dịch.. tôi sợ đối diện với nàng.

Hộp sô-cô-la vẫn còn nguyên , ngày nào tôi cũng bỏ nó ra để ngắm và ngồi ước giá như mà hôm đó tôi có can đảm , tôi sẽ tặng hộp Sô-cô-la này và sẽ thổ lộ hết với nàng , tôi sẽ nói là tôi đã thích nàng từ cái nhìn đầu tiên .Nhưng đó chỉ là 1 điều ước ko bao h trở thành sự thật khi mà chủ nhân của điều ước đấy là 1 thằng hèn ,1 thằng ko có đủ dũng khí ...

Ngày...tháng...năm...

Vẫn như mọi ngày tôi ngắm nghía hộp sô-cô-la rồi đi ngủ , nhưng do ko kiểm soát đc hành động của mình , tự tay tôi đã xé nát giấy bọc ở hộp sô-cô-la ra. mở nắp hộp và lấy thỏi sô-cô-la trong hộp ra , tôi kô ngờ là bên trong có thỏi sô-cô-la đẹp đến thế, một thỏi sô-cô-la hình trái tim , bất giác tôi cầm nó trong tay và bóp vụn nó , tôi kô hiểu đc hành động của mình vừa làm, sao tôi lại làm như thế , nó chỉ là một vật vô chi vô giác kô làm tổn hại đến ai , vậy vì sao tôi lại làm như vậy ?? tôi bị thất tình ư?? tôi đâu có bị nàng từ chối lời tỏ tình đâu mà thất tình chứ !!! vậy thì TẠI SAO....TẠI..SAO ??? sau khi bóp vụn thỏi sô-cô-la trên tay tôi còn mấy mẩu nhỏ dính lại , tôi đưa tay mình có mẩu vụn đó cho lên miệng và nếm xem mùi vị của sô-cô-la tình yêu nó có vị gì ??? tôi thấy lúc đầu thì đắng đắng sau đó thấy ngọt ngọt ở cổ họng , tôi thấy nó khác so vs sô-cô-là mà hồi bé tôi ăn quá , sô-cô-la hồi bé tôi ăn nó ngọt xé cổ chứ kô giống như thế này .Món quà đầu tiên tôi mua tặng một người con gái cũng là người con gái đầu tiên tôi thích , vậy mà tôi đã ăn nó , thật là nực cười..ha..ha..


Còn về chiếc đồng hồ các bạn biết k có lúc tôi có ý định là trả lại nàng đấy , vì sao tôi lại có ý nghĩ như vậy ??? ngay chính bản thân tôi cũng ko hiểu tại sao tôi có ý nghĩ như vậy để rồi giờ đây khi viết ra những dòng chữ này tôi mới có một lời biện minh cho suy nghĩ ấy đó là : Tính của tôi ko thích nợ nần ai , nếu nợ thì phải trả bằng đc mới thôi .Còn tôi , tôi vẫn chưa trả nợ nàng mà vẫn giữ cái đồng hồ đó cho riêng mình , tôi quá ích kỉ phải ko các bạn , chiếc đồng hồ của nàng đó là vật kỉ niệm của nàng đã tặng cho tôi, tôi dùng nó để xem giờ , mặc dù nhà tôi tầng trên tầng dưới đều có đồng hồ , nhưng tôi vẫn thích xem giờ từ đồng hồ của nàng hơn , có lẽ vì thích nàng mà tôi thích luôn những gì liên quan đến nàng .

Tôi đi học rất ít khi đội mũ , mẹ tôi hay mắng tôi là trời nắng to thế mà ko đội cái mũ , nhưng bây giờ thì khác tôi đã làm theo lời mẹ đội mũ những lúc đi học buổi sáng và đi học về , giường như những lúc ấy tôi cố kéo mũ thật sâu để có một người ko nhìn thấy tôi , và cũng giúp tôi tránh mặt đc người đó. Tôi bắt đầu ít nói hơn, có lần nàng chê tôi là ít nói. đúng vậy tôi ít nói thật , nhưng kể từ lúc tôi tránh mặt nàng tôi càng ít nói hơn , có khi cả ngày tôi nói đc vài câu như : “Em thưa cô , em ko trả lời đc “ , “ Con chào bố ,mẹ “ , “ con xin phép lên phòng “ . không biết có phải những người ít nói là những người sống nội tâm ko nhỉ ???

Ngày nào cũng vậy tan học thì tôi là người ra cửa lớp nhanh nhất , lấy xe nhanh nhất có thể để tránh mặt nàng, tôi cũng ít chơi với thằng Tân hơn , mà nó cũng tệ thấy tôi như vậy ko những ko an ủi tôi mà cũng ko thèm chơi vs tôi luôn, tất cả là vì một người con gái mà như vậy , liệu có đáng ko ???Hôm nay tôi đi về chậm hơn so với mọi ngày là vì con ngựa sắt của tôi nó dở chứng bị tuột xích ngay trc cổng trường , tôi phải dắt xe sang vệ đường để lắp lại , cũng ko kó để sửa chứng bệnh thường gặp này chỉ cần kiếm cái cây gẩy gẩy một chút là ok , sửa xong tôi nhổm người đứng dậy thì bắt gặp phải dáng người quen thuộc đang chạy về phía tôi ,tôi vội vàng kéo rụp cái mũ lưỡi chai của mình xuống để nàng ko nhìn thấy tôi , nhưng tôi đã nhầm đúng là nàng chạy về phía tôi thật nhưng cách tôi 1 đoạn có một thằng đang đứng ở đó ,tôi nhìn thằng đó , hình như nó ko học trường tôi với lại trông nó lớn lắm chắc là học sinh cấp 3 . Tôi nhìn theo hướng nàng chạy, tôi ko tin vào mắt mình đc nữa , nàng chạy đến bên nó và ngồi lên xe của nó cười cười nói nói với nhau rất vui vẻ .

Khoảnh khắc ấy tôi dường như ko nói lên lời, sao lại có thể như thế đc , mới chỉ có mấy tuần thôi mà , nàng đã có bạn mới rồi ư.Trong đầu tôi bây h hiện lên hai dòng suy nghĩ , một là sao nàng có bạn mới nhanh đến thế , hai là liệu người đó có phải là bạn trai nàng ko nhỡ đấy là anh trai hoặc anh họ nàng nai nàng về thì sao ???Suốt dọc đường về nhà trong đầu tôi đầy 2 dòng suy nghĩ đó mà tôi quên ko chú ý đến phương tiện qua lại trên đường , xém tí nữa là tôi bị xe cán


“kít..kít.... oắt con mắt mũi mày để lên chán à , tí nữa là tao cán phải mày rồi , mẹ kiếp “

“dạ..dạ..cháu xin lỗi “

Tôi vẫn tin là thằng đấy là anh trai hoặc anh họ nàng , tôi tin là nàng ko phải là người như vậy cách đây ko lâu nàng còn tặng quà tôi cơ mà.Tôi bắt đầu đi về muộn hơn mục đích là để theo dõi nàng và thằng kia.