Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê

Chương 727: Minh Hải (2)

Địa hình long cung gồ ghề, núi non, đồng bằng, mỏm đá, rừng cây... không thiếu gì cả, long cung còn bố trí một số lượng lớn san hô và tảo biển, vì vậy rất dễ dàng để lẩn trốn.

Bạch Vũ định tìm một nơi để ẩn nấp, nghỉ ngơi một chút, an tĩnh tu luyện, thì nghe thấy tiếng yêu kiều của Ngọc Ưu Liên đột nhiên từ trong bóng tối truyền đến: "Muội muội, muội muốn tìm một nơi để tu luyện đột phá thành Thần Hoàng à?"

Giọng nói của Ngọc Ưu Liên lanh lảnh, vang vọng khắp bốn phương tám hướng lan truyền đến đây, không có cách đoán được phương hướng.

Trong lòng Bạch Vũ căng thẳng, lập tức tạm ngừng thở, dừng mọi động tác lại.

Quả đúng như vậy, nàng đang dự định tìm một chỗ để đột phá trở thành Thần Hoàng, chỉ có trở thành Thần Hoàng, nàng mới có năng lực thoát khỏi sự truy sát của những oan hồn Đại Đế này, mới có thể hóa giải oán khí của những oan hồn ấy, cũng không cần phải tiếp tục lẩn trốn Ngọc Ưu Liên nữa.

Năm năm qua, linh lực nàng tích lũy đã đủ mạnh, nhưng cảnh giới của nàng tăng quá nhanh, chẳng bao lâu nữa nàng sẽ trở thành đỉnh phong Đại Đế, thì vẫn không kịp để thử đột phá lên cấp Thần Hoàng.

Nàng cũng không nghĩ trận quyết chiến cuối cùng sẽ tới nhanh như vậy.

Nếu không phải Thượng Quan Vân Trần tập hợp vạn thú tấn công Vân Kiếm Tông làm nàng không có cách nào chống đỡ. Nàng sẽ không để lộ ra đại quân hung thú nhanh như thế, tấn công Sáng Thế Thần Điện, mở ra trận quyết chiến cuối cùng.

Tiếng của Ngọc Ưu Liên tiếp tục truyền đến: "Muội muội, muội đừng tưởng rằng muội ngừng thở thì ta không cảm giác được muội. Ở trong vùng Minh Hải yên tĩnh này, chỉ cần có một chút sinh khí sẽ trở nên nổi bật, tỷ biết muội đang ở đây."

Ầm.

Một luồng sóng biển dâng lên mênh mông, mang theo khí thế dời non lấp biển, như biển gầm thét tấn công tới, Ngọc Ưu Liên bất ngờ toàn lực ngưng tụ một luồng linh khí.

Bạch Vũ không dám chống đỡ, trong Minh Hải cũng không thể triệu hoán ra triệu hoán thú ra, cho dù là tối cao cấp triệu hoán thú cũng không chịu nổi oán khí tràn ngập của các vong hồn trong Minh Hải, nàng chỉ có thể trốn đi.

Nàng phất tay đẩy nước biển trước mặt ra, chỉ còn lại một cái bóng mờ nhanh chóng rời đi.

Một đòn của Ngọc Ưu Liên phát ra uy lực cực khủng khiếp đẩy nàng bay ra một cái hang lớn đen như mực, nước biển ồ ạt dũng mãnh ùa vào, hình thành một vòng xoáy kinh người.

Bạch Vũ hít vào một ngụm khí lạnh, gia cố lá chắn trên người rồi thoát đi thật nhanh.

Ngọc Ưu Liên cảm giác được nước biển đang gợn sóng, lập tức đuổi theo, trong chớp mắt hai người đã tung mười chiêu vào nhau. Tiếng động khổng lồ đã chọc giận đám đông oan hồn, chúng tụ tập kéo nhau đến.

"Nơi này có người sống, ăn được không?"

"Không được, ăn xong sẽ hại chết chúng ta. "

"Các nàng biết là ai hại chết chúng ta à?"

"Hỏi một chút sẽ biết ngay, còn không biết thì ăn thôi."

Càng ngày càng nhiều oan hồn tụ tập lướt đến, vây quanh hai người họ.

Lúc đầu Ngọc Ưu Liên không thèm quan tâm, đánh văng toàn bộ oan hồn đang vây chung quanh ả ra, toàn tâm toàn ý chỉ muốn mau sớm giết chết Bạch Vũ, nhưng oan hồn vây quanh ả càng ngày càng nhiều, hơn nữa toàn bộ đều là oan hồn cảnh giới Đại Đế, còn mang oán khí vô cùng kinh khủng, ả cũng bắt đầu bị thương.

Vô số oan hồn cùng nhau xông lên mặc dù không sử dụng linh thuật gì, cứ nhào lên điên cuồng, tay đấm chân đá, lớp lớp vây quanh.

Bạch Vũ cũng bị tấn công, có điều cảnh giới của nàng thấp hơn cảnh giới của Ngọc Ưu Liên, và những oan hồn này đều là cảnh giới Đại Đế, oan hồn vây quanh nàng ít hơn nhiều.

"Dừng tay! Các ngươi muốn biết là ai đã hại các ngươi? Là ai đã giết các ngươi cùng đệ tử của các ngươi à?" Ngọc Ưu Liên gào lên ngăn bọn họ lại, khôi phục vết thương trên người, trầm giọng nói.

"Ngươi biết hả?" Bọn họ lập tức ngừng tay, tỏ vẻ hoài nghi nhìn ả.