Độc Tôn Tam Giới

Chương 87: Trọng vũ phi đao 2

- Đồ vật không tệ, ta nhận.

Giang Trần cười cười, tâm tình thật tốt.

Câu Ngọc công chúa thở phào nhẹ nhỏm, nàng sợ Giang Trần sẽ đánh rắm một chầu, để cho nàng cảm giác bị thất bại. Thấy Giang Trần vui sướng nhận lấy, Câu Ngọc công chúa so với mình đạt được bảo bối còn vui vẻ hơn.

- Giang Trần, Chung Cực khảo hạch của Tiềm Long hội thử còn không đến nửa tháng thời gian, liền sẽ khai hỏa rồi. Cái này là Chung Cực đọ sức, ngươi chuẩn bị như thế nào?

Câu Ngọc công chúa nhịn không được hỏi.

- Ha ha, ngươi đối với ta đánh giá như thế nào?

Giang Trần cười hỏi.

- Muốn ta nói thật ra sao?

- Ngươi có thói quen nói dối?

Giang Trần mở trừng hai mắt.

- Được rồi, Giang Trần, bất kể là ta, hay là tiểu nha đầu Chỉ Nhược kia, đều hi vọng ngươi ở Tiềm Long thi hội đại triển thân thủ!

- Đại triển thân thủ? Quá hàm hồ rồi, cụ thể một chút đi.

Câu Ngọc công chúa dừng một chút, trong mắt phượng hiện lên một tia tinh mang:

- Nếu như ngươi có thể đánh bại tất cả đối thủ, ở Tiềm Long thi hội đoạt giải nhất, chúng ta sẽ vì ngươi cao hứng.

- Chỉ là cao hứng sao? Có ban thưởng không?

Giang Trần cười ha ha.

- Có!

Câu Ngọc công chúa cũng dứt khoát.

- Nếu như ngươi có thể đánh bại tất cả đối thủ, ngươi muốn ban thưởng gì đều được!

- Ban thưởng gì đều được?

Giang Trần xấu xa ở trên người Câu Ngọc công chúa quét một lần, càng là ở nơi ngạo nhân kia tùy ý nhìn một phen.

- Ngươi nhìn cái gì?


Câu Ngọc công chúa là người tập võ, không có một bộ tiểu nữ nhi thẹn thùng kia, hếch ngực nói.

- Ngươi nếu có thể áp Long Cư Tuyết một đầu, ngươi muốn đánh chủ ý Bản cung liền thành công. Coi như muốn đem Bổn cung cùng tiểu nha đầu Chỉ Nhược kia lớn nhỏ ăn sạch, cũng không phải là không thể được!

Câu Ngọc công chúa nói đến đây, mình cũng phù một tiếng nở nụ cười. Cười rất thực, rất sáng lạn, không làm ra vẻ chút nào.

- Lớn nhỏ ăn sạch?

Giang Trần phát hiện, mình ngược lại là đánh giá thấp Câu Ngọc công chúa lớn mật a! Tuy hắn biết rõ, Câu Ngọc công chúa nói có thành phần nói giỡn.

Nhưng mà, loại vui đùa này, dù biết rõ là nói giỡn, chỉ là nghĩ đến loại tràng diện kia, cũng đủ để cho người bình thường tim đập rộn lên.

- Đúng vậy, là lớn nhỏ ăn sạch!

Câu Ngọc công chúa rất khẳng định gật gật đầu.

- Võ đạo thế giới, cường giả vi tôn, ngươi thực sự có bản lãnh như vậy, sớm muộn sẽ nhất phi trùng thiên. Đến lúc đó, đừng nói lớn nhỏ ăn sạch, tất cả nữ nhân trong vương quốc, đều nguyện ý xếp hàng cho ngươi chọn. Ngươi chọn trúng cô nương nhà ai, người ta tuyệt đối nguyện ý kéo tỷ muội tới làm của hồi môn!

Sùng bái cường giả, leo lên cường giả, đây là pháp tắc mà bất luận thế giới nào cũng thông dụng.

- Nói như vậy, ngươi thật sự hi vọng ta ở Tiềm Long thi hội đoạt giải nhất?

- Nếu như nói một tháng trước, Bổn cung căn bản không sẽ xem xét, có người có thể ảnh hưởng Long Cư Tuyết đoạt giải nhất. Hiện tại, nếu như cần một ký thác, ta hy vọng là ngươi, cũng hiểu được chỉ có thể là ngươi.

Câu Ngọc công chúa rất thành thật:

- Ta không hy vọng Long Cư Tuyết đoạt giải nhất.

- Vì vương thất cùng Long Đằng Hầu tranh đấu?

Giang Trần giống như cười mà không phải cười.

- Đúng!

Câu Ngọc công chúa khẽ cắn răng ngà, dứt khoát không phủ nhận.

- Vì vương thất, vì lợi ích của Đông Phương nhất tộc, ngươi có thể lựa chọn hiến thân?

Giang Trần thanh âm lạnh lẽo.

- Giang Trần, ngươi đây là khinh ta hèn hạ sao?


Câu Ngọc công chúa biến sắc, trong nội tâm lại chợt cảm thấy đau khổ vô cùng, Câu Ngọc công chúa nàng kiêu ngạo như thế, đối với bất luận người theo đuổi nào đều chẳng thèm ngó tới, há là loại có thể vì lợi ích hiến thân?

Giang Trần a Giang Trần, chẳng lẽ ngươi không biết, Câu Ngọc ta như thế, là vì khích lệ ngươi, cho ngươi thêm động lực sao?

- Được rồi, ta cũng ngay mặt trả lời ngươi. Ta nhất định sẽ toàn lực chặn đánh Long Cư Tuyết. Vì Long Đằng Hầu đối với Giang gia ta làm những sự tình ác tha kia!

Trong giọng nói của Giang Trần, lộ ra một cỗ khí phách chân thật đáng tin.

Sau khi Câu Ngọc công chúa ra về, Giang Trần đối với Tiềm Long thi hội sắp đến, càng cảm thấy gấp gáp.

Trước khi Tiềm Long thi hội bắt đầu, Giang Trần quyết định đi Dược Sư Điện một chuyến. Hắn muốn vì Tiềm Long thi hội làm chuẩn bị càng thêm chu toàn.

Dược Sư Điện mấy ngày này, có thể nói là sinh ý bận rộn. Mỗi ngày khách nhân đến Dược Sư Điện, từ sáng sớm đến tối muộn, nối liền không dứt, cơ hồ giẫm bằng cánh cửa Dược Sư Điện rồi.

- Kiều Điện Chủ, chúc mừng phát tài a.

Giang Trần vừa vào cửa, liền đối với Kiều Bạch Thạch mặt đầy xuân quang kia nói.

- A, sư... Tiểu Hầu gia.

Kiều Bạch Thạch thốt ra, thiếu chút nữa hô lên "Sư tôn", nếu không phải phản ứng nhanh, chỉ sợ sẽ kêu đi ra rồi.

- Tiểu Hầu gia, khách quý a, mời vào trong, mời vào trong.

Kiều Bạch Thạch chứng kiến Giang Trần đến, tất nhiên là mừng rỡ.

Hắn trong khoảng thời gian này bề bộn nhiều việc, một mực không có đến nhà bái kiến sư tôn. Trong nội tâm cũng lo lắng, vạn nhất sư tôn tức giận thì làm sao bây giờ?

Hiện tại, không phải Giang Trần lo lắng Kiều Bạch Thạch không nghe lời, mà là Kiều Bạch Thạch lo lắng Giang Trần chướng mắt hắn, vắng vẻ hắn.

Đối với Kiều Bạch Thạch mà nói, tuy hiện tại sinh ý của Dược Sư Điện trọng yếu, thế nhưng mà so sánh với sư tôn Giang Trần, cái kia chính là việc rất nhỏ rồi.

Nếu như nói trước kia Kiều Bạch Thạch đối với thân phận người thừa kế Dược Sư Điện xem rất nặng, như vậy hôm nay sau khi bái Giang Trần làm sư, ánh mắt cùng cách nghĩ của hắn, cũng đi theo cải biến không ít.

Trước kia rất để ý vị trí người nối nghiệp Dược Sư Điện, bây giờ nhìn lại, tựa hồ có chút không có ý nghĩa. Dù không làm người nối nghiệp Dược Sư Điện, tựa hồ cũng không có gì.

Nếu như có thể đi theo sư tôn, cầu học vấn đạo, học được đại bổn sự, tương lai sân khấu so với Dược Sư Điện càng rộng gấp mười gấp trăm lần, sao lại buồn không có đất dụng võ?

Khỏi cần phải nói, sư tôn tùy ý ra ba đan phương, liền đủ để phá vỡ thị trường đan dược 16 nước quanh thân.

Mấy ngày nay, khách nhân tới Dược Sư Điện đặt hàng, có thể nói là liên tục không ngừng.

Dược Sư Điện thu được đơn đặt hàng, cũng đã xếp đến cung cấp hàng năm thứ hai rồi. Dù như vậy, những người đặt hàng kia vẫn làm không biết mệt, không để ý chờ lâu chút nào.

Dược Sư Điện không muốn thu tiền đặt cọc, người ta chết sống cũng phải trước giao.

Mua bán như vậy, để cho từng tiểu nhị của Dược Sư Điện, đều cảm thấy vui vẻ thoải mái. Ở nơi này buôn bán, quả thực là mỏ vàng, cố định lấy tiền!

Mà Kiều Bạch Thạch tự tay sáng lập tràng diện này, những ngày nay kiến thức, cũng làm cho nội tâm hắn suy tư rất nhiều, để cho hắn ý thức được, tầm mắt của mình trước kia, vẫn là quá thấp.

Hắn cũng ý thức được, sư tôn Giang Trần, mang đến cho hắn, mới thật sự là cải biến vận mệnh.

- Bạch Thạch, bên Đan Vương Uyển kia có động tĩnh gì không?

Giang Trần đối với Đan Vương Uyển cũng không phớt lờ. Tuy Đan Vương Uyển suy bại là tất nhiên, nhưng mà sự tình đánh rắn không chết, ngược lại bị rắn cắn, Giang Trần là tuyệt đối không cho phép phát sinh.