Độc Tôn Tam Giới

Chương 3611: Phản hồi Thần uyên đại lục

Trong Thần Vương phủ của Lăng Hàn Thần Vương.

Lăng Hàn nhìn qua Hàn Sảng, cười ha hả nói:

- Tiểu nha đầu, ngươi bình thường không phải tùy tiện, tự xưng là nữ nhân hung hãn sao? Sao tới lúc này lại ra vẻ như nữ nhân nhà bên vậy? Ngươi nói cho bổn vương biết, chức vị phi tử này ngươi có muốn làm không?

Khuôn mặt Hàn Sảng đỏ bừng, nhưng mà không chịu mở miệng, chỉ khẽ cười nhẹ.

- Nói như vậy, ngươi không chịu. Đã như vầy ta cự tuyệt bệ hạ, để cho bệ hạ tuyển một con dâu hiền lương thục đức a.

Lăng Hàn Thần Vương cố ý nói.

- Ách, Thần Vương đại nhân chẳng lẽ cảm thấy ta không đủ hiền lương thục đức hay sao?

Hàn Sảng gấp gáp.

Lăng Hàn Thần Vương cười ha hả nói.

- Ngươi đâu có hiền lương thục đức? Nữ công gia chánh ngươi biết sao? Xào rau nấu nướng ngươi biết sao? Giúp phu quân dạy dỗ con cái, ta càng không nhìn ra ngươi có năng khiếu này.

Hàn Sảng rầu rĩ không vui, những thứ này quả thực nàng không biết.

Trong sinh hoạt của nàng, từ trước tới nay đều là đao kiếm, từ trước tới nay đều là chém giết trong mưa máu. Trong người nàng không có ý nghĩ phải làm một khuê nữ hiền lương thục đức, mà là bằng vào bổn sự, tranh giành được công danh, làm được đại sự, trở thành nữ hán tử được người trong thiên hạ kính ngưỡng, ồ, không đúng phải là nữ anh hùng a.

Cho nên nàng không quan tâm tới danh tiết, thông qua đính hôn giả, kéo quan hệ với Sát Tinh tông, thậm chí là không tiếc trên lưng có tiếng xấu khắc phu, làm một tiểu cô nhi quả phụ người khác xem thường. Hàn Sảng cũng không thèm quan tâm.

Chỉ có nàng tự biết mình truy cầu cái gì.

Nhưng mà hôm nay nàng nghĩ tới những thứ này, mặc dù thân thể nàng vẫn thanh bạch, trái tim thanh bạch, nhưng mà Thiên Đế bệ hạ để ý sao? Hoàng tử điện hạ để ý sao? Tiểu Chân trưởng lão khiến cho người ta giận dữ kia hắn còn nhớ rõ đoạn tuế nguyệt đồng cam cộng khổ kia sao?

Nàng không xác định.

Chỉ là Hàn Sảng cũng không có hối hận, trái lại, nàng rất kiêu ngạo, bởi vì nàng hoàn thành đại sự trong lòng mình, vì Thái Uyên đại thế giới phục hưng mà làm ra cống hiến kiệt xuất.

Nhẹ nhàng vuốt Trượng Thiên xích trong tay, trong lúc nhất thời Hàn Sảng cũng tâm loạn như ma. Lăng Hàn Thần Vương nói những lời này nàng cũng không nghe rõ hết.

Thế nhưng mà nàng thật tâm, thật tình muốn ở cùng tiểu gia hỏa ác nhân kia a.

Vì hắn, những cái nàng không hiểu nàng sẽ nguyện ý đi học.

Lăng Hàn Thần Vương thấy nàng ngây ra như phỗng, bộ dáng thương tâm, cũng không đành lòng nói giỡn nữa, nói:


- Được rồi tiểu nha đầu, bổn vương không đùa ngươi nữa. Trước đó bệ hạ đã đi tìm bổn vương, bệ hạ khâm điểm tên ngươi, lão nhân gia vô cùng thích ngươi, cảm thấy ngươi là con dâu vừa ý người nhất.

- Thật vậy sao?

Trong đôi mắt phượng của Hàn Sảng hiện lên vẻ sợ hãi lẫn vui mừng vô cùng.

- Tự nhiên không giả, quân vương không nói đùa.

Lăng Hàn Thần Vương cười nói.

- Vậy... Vậy hoàng tử điện hạ đâu rồi?

Hàn Sảng có chút lo được lo mất, mũi chân trên đất nặng nề, không ngừng di xuống, giống như nàng muốn đem cơ hồ tất cả áp lực dẫm lên trên mặt đất.

- Hắn.. hắn cuối cùng cũng không phải Tiểu Chân trưởng lão ở Sát Tinh tông, thân phận của hắn cao quý như vậy. Ta...

Nếu như là Tiểu Chân trưởng lão, Hàn Sảng này không có ý nghĩ tự ti gì. Nàng là một tiểu cô nương hung hãn, dám yêu dám hận, chưa từng có áp lực gì.

Thế nhưng mà đây là hoàng tử cao cao tại thượng, thậm chí là Thiên Đế a.

Nếu như nàng không biết thân phận tự mình đi tới, đây không phải là hành động thấy người sang bắt quàng làm họ sao? Hàn Sảng tuy rằng dám yêu dám hận, nhưng mà cũng có tự tôn của một nữ nhân.

- Hoàng tử điện hạ? Hắn tất nhiên là phải nghe theo bệ hạ, bệ hạ có ân tái tạo với hoàng tử, hai đời ân đức, hoàng tử há có thể cự tuyệt? Lại nói, ngươi cũng coi như cùng chung hoạn nạn với hàng tử, lại có tình đồng môn, ở cung vài chục năm, lâu ngày sinh tình nha.

Hàn Sảng si ngốc ngẩn người, lâu ngày sinh tình.

...

Giang Trần đối với Hàn Sảng tuy rằng không có khắc cốt ghi tâm như Hoàng Nhi, không sinh tử không bỏ như vậy, nhưng mà cảm nhận đối với Hàn Sảng kỳ thực cũng không kém.

Ban đầu hắn cảm thấy Hàn Sảng vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, mà là dâm phụ. Nhưng mà sau khi xâm nhập, lý giải, mới phát hiện ra mình hoàn toàn hiểu sai rồi.

Sau khi biết mục tiêu truy cầu của Hàn Sảng, Giang Trần cũng bắt đầu kính nể.

Hiện tại phụ thân nhất định phải sắp xếp cọc nhân duyên này cho hắn, Giang Trần đã không có cách nào cự tuyệt, tự nhiên cũng không vì vậy mà bỏ qua Hàn Sảng.

Ngày đại hôn, khắp chốn mừng vui.

Thái Uyên đại thế giới cũng vô cùng náo nhiệt.


Đúng như lời Thái Uyên Thiên Đế nói, tu sĩ cấp bậc Thần Vương năng lực sinh sôi nảy nở hậu đại quả thực giống như đã bị thiên đạo ước thúc.

Mãi tới sáu trăm năm sau, Giang Trần với Hàn Sảng mới thành công tạo người, có được một đứa con, lại ba trăm năm sau mới được một nữ nhi.

Cũng coi như song toàn.

Tính toán thời gian, Giang Trần rời khỏi Thần Uyên đại lục cũng gần hai ngàn năm.

Một ngày nọ, Giang Trần nói với Hàn Sảng việc này, Hàn Sảng rất rõ đại nghĩa:

- Phu quân, tục ngữ nói lấy chồng theo chồng, gả cho chó thì theo chó. Chàng đi đâu thiếp sẽ đi cùng với chàng.

Giang Trần cười ha hả:

- Được.

Một ngày nọ, Thái Uyên Thiên Đế tự mình tiễn hai phu thê Giang Trần, ân cần nhắn nhủ:

- Trần nhi, con phải đối xử tử tế với con dâu của ta, đi Thần Uyên đại lục cũng không thể có mới nới cũ a.

Giang Trần dở khóc dở cười:

- Phụ thân, người nghĩ đi đâu vậy?

Hai phụ tử cũng biết nói giỡn, đều cười ha hả.

Cả chư hầu Thần Vương Thái Uyên đại thế giới đều tiễn đưa Giang Trần.

Giang Trần mang theo thê tử, mang theo tứ đại thần thú chân linh, còn mang theo Phệ Kim vương thử nhất tộc, lần nữa trở về hành trình đi tới Thần Uyên đại lục.

Lần này Giang Hoàn lại không theo hắn.

Nhưng mà đường Giang Trần đi qua cũng không cần Giang Hoàn dẫn nữa. Tất cả đều là quen việc dễ làm. Hơn nữa hiện tại Thái Uyên đại thế giới đã đi tới quỹ đạo, hắn lại là hoàng tử tôn sư, đi tới nơi nào nào có ai dám tới gây phiền toái cơ chứ? Hắn không đi tìm người khác gây phiền phức đã tốt lắm rồi.

Hiện tại Giang Trần đã là cảnh giới Thần Vương, đường trở về, tự nhiên không cần gian nan bôn ba như năm đó. Năm đó tốn mấy trăm năm thời gian, hiện tại trực tiếp rút ngắn một phần mười.

Thần Uyên đại lục Giang Trần rời khỏi hai ngàn năm trước rốt cuộc Giang Trần cũng lần nữa trở lại.

Ở không gian bên ngoài Thần Uyên đại lục, vô cùng vững chắc, có thể nhìn ra được, hai ngàn năm qua, cũng không có đại sự gì xảy ra.

Thần Uyên đại lục cũng giống như Thái Uyên đại thế giới, sau khi niết bàn trọng sinh, vui sướng không thôi. Sinh cơ bừng bừng, hoàn toàn là một mảnh thịnh thế.

Một ngày nọ, các loại dị tượng thiên địa xuất hiện ở Lưu Ly cung, người thân Giang Trần cũng cảm ứng được cảm giác đặc biệt.

Ngay khi mọi người còn chưa rõ ràng lắm thì Giang Trần đã trở về.

Giang Trần trở về làm cho cả Thần Uyên đại lục sôi trào. Tất cả mọi người đều không nghĩ tới, cách hai ngàn năm Giang Trần thiếu chủ rốt cuộc cũng trở về.

Kể cả phu thê Giang Thụ Phong, đội ngũ Lưu Ly cung nghênh đón ngoài vạn dặm, nghênh đón Giang Trần trở về, nghênh đón kẻ lãng từ trở về cố hương.

Hàn SẢng kia lại có chút khẩn trương. Tu vi của nàng là Thần đạo cửu trọng, cũng biết Thần Uyên đại lục này chỉ là một vị diện bình thường, tu sĩ cả vị diện cộng lại cũng không có khả năng là đối thủ của nàng.

Nhưng mà giờ phút này nàng lại cảm thấy áp lực vô cùng lớn, giống như những người trước mắt này là tồn tại khiến cho Thần đạo cửu trọng như nàng cũng thấy sợ hãi.