Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 255: Phiên ngoại 8: Nguyện một lòng một dạ, bên nhau tới khi bạc đầu!

Editor: Jun

Chương Tư Nguyên và phụ thân của hắn - Chương Tụ được mời tới Tiền phủ làm khách.

Chờ khi quản gia dẫn hai cha con họ Chương tới thư phòng của Quân Cơ Lạc thì hắn nhìn thấy Chương Tư Nguyên. Chương Tư Nguyên không khác so với trong bức họa là mấy, làn da ngăm đen, ngũ quan thâm thúy cương nghị, vầng trán tỏa ra anh khí khá giống với Quân Cơ Lạc.

Quân Cơ Lạc híp mắt, đôi mắt như ngọn đuốc quan sát Chương Tư Nguyên một lượt. Cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Quân Cơ Lạc, Chương Tư Nguyên liền ngước mắt lên, hơi chút khẩn trương hướng về phía Quân Cơ Lạc.

Tầm mắt hai người gặp nhau, ánh mắt Quân Cơ Lạc uy nghiêm cường thế. Chương Tư Nguyên chỉ cảm thấy ánh mắt hắn sắc bén như kiếm sắc lạnh đâm về phía hắn. hắn hơi nhếch môi, băng ngụ trong mắt, cố gắng giữ bình tĩnh.

Quân Cơ Lạc nhẹ giật khóe miệng, bật cười lớn, sau đó thản nhiên nói:"Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên. Bỉ nhân có nghe đại danh của Chương công tử, hôm nay được gặp, quả nhiên là danh bất hư truyền."

Chương Tư Nguyên cung kính hành lễ với Quân Cơ Lạc, nét mặt khiêm tốn:"Tiền bá phụ quá khen." Quân Cơ lạc và Đường Tứ Tứ đến Ung Châu đương nhiên không thể dùng họ Quân, hai người bàn bạc dùng họ "Tiền".

Phụ thân Chương Tư Nguyên cũng là người lăn lộn trong trốn quan trường. Những năm gần đây, hắncũng nghe một ít về Tiền gia. Người người đều nói ở thành Ung Châu này, không thể đắt tội nhất chính là Tiền gia từ kinh thành dọn tới. Cho tới cả tri phủ thành Ung Châu, cho tới quan viên nòng cốt trong triều đình cũng không quản được người Tiền gia. Về phần nguyên nhân thì tất cả mọi người đều im lặng không chịu nói. Nhưng dù thế nào thì chỉ với điều này cũng chứng minh Tiền gia có bối cảnh vô cùng lớn.

Nay vì việc hôn sự của nhi tử mà hắn tự mình tới cửa cũng không dám kênh kiệu.

"Tiền huynh quá khen rồi, tiểu nhi không tốt, không dám nhận sự tán thưởng của Tiền huynh." Chương Tụ ôm quyền tiến lên. Chương tướng quân tung hoành sa trường hai mươi mấy năm đứng cạnh Quân Cơ Lạc mặc cẩm bảo lại bị khí thế trên người Quân Cơ lậc át chế.

Tự cảm thấy điểm này, hắn lui về sau mấy bước, giữ khoảng cách nhất định với Quân Cơ Lạc. Quân Cơ lạc ôm quyền, trên mặt nở nụ cười khách sáo:"Chương tướng quân khách khí rồi."

Sau khi nói lời này xong, Quân Cơ Lạc đưa ánh mắt trở lại Chương Tư Nguyên. hắn cũng không quanh co lòng vòng, dứt khoát nói:"Biết đánh cờ không?"

"Biết!" Chương Tứ Nguyên gật đầu.

Quân Cơ Lạc cũng gật gật đầu, thuận thế sai người lấy bàn cờ. Hai người cùng đánh cờ!

Buổi chiều yên tĩnh, trong thư phòng, lư hương dặm xông hương tỏa khói lượn lờ. Ván cờ của Quân Cơ Lạc và Chương Tư Nguyên cũng đã đến giai đoạn cuối cùng.

Quân Cơ Lạc quân trắng, Chương Tư Nguyên quân đen. Quân trắng một đường vây chắn nay bị quân đen dồn vào thế khó, mắt thấy thua tới nơi. Quân Cơ Lạc cũng không gấp gáp, ngón tay thon dài của hắn lấy một quân cờ đen, vô cùng có tiết tấu loại ra khỏi bàn cờ. Chương Tưu Nguyên đang chiếm ưu thế nhưng xem hắn đã sớm toát mồ hôi.

Tuy hắn sắp giành được thắng lợi nhưng cũng không dám chủ quan qua loa.

hắn ngẩng đầu nhìn Quân Cơ lạc, ánh mắt sâu thẳm theo dõi hắn, từ đầu đến cuối vẫn không rõ trưởng giả trước mặt hắn còn giấu những gì.

Chương Tụ ở bên cạnh nhìn bàn cờ trắng đen, nhiều lần hắn nháy mắt với nhi tử nhưng nhi tử hắn vẫn luôn làm bộ không để ý.

Chương Tư Nguyên lại đặt xuống một quân cờ đen, Quân Cơ lạc nhíu mày cười nói:"Người trẻ tuổi, tài đánh cờ của ngươi thật sự rất cao siêu. Nhưng chẳng lẽ không ai nói với ngươi, ta là trưởng bối thì vãn bối ngươi phải khiêm nhường một chút sao?" Biết rõ ta có thể trở thành nhạc phụ của ngươi mà còn dám từng bước ép sắt, một nước cũng không tha.

Người trẻ tuổi kia, không có một chút nhường nhịn. Về sau nữ nhi bảo bối của hắn gả cho hắn ta, ở nhà chồng bị khi dễ, nhạc phụ này cũng sẽ không làm được gì.

Chương Tư Nguyên ngẩng đầu lên, hắn còn trẻ tuổi trên khuôn mặt tràn đầy sự hăm hở, hắn chắp ta nói thẳng thắn:"Cờ người, trí dũng. Vãn bối nghe nói bá phụ ngài đánh cờ rất tài, cho nên toàn lực ứng phó. Nếu vãn bối vì muốn nịnh nọt bá phụ mà cố ý mở nước thì đây chẳng phải là khinh nhờn bá phụ hay sao, đây chính là đại bất kính."

Khi hắn nói chuyện, ánh mắt không hề né tránh, vẻ mặt cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh, khiến cho người ta cảm thấy hắn là người có chủ kiến có nguyên tắc.

Trong mắt Quân Cơ lạc hiện lên vẻ kinh ngạc, đột nhiên ánh mắt của Chương Tư Nguyên khiến hắn giật mình nhớ lại chuyện khi hắn còn trẻ tuổi với Trì Lệ Dập. Khi đó có lẽ hắn cũng chống đối Trì Lệ Dập như vậy. Trì Lễ Dập phỏng chừng cũng không ít tức giận với hắn.

Ha ha, trời đất luân chuyển, bây giờ lại đến phiên hắn.

Bật cười lớn, Quân Cơ Lạc nói:"Người trẻ tuổi, tuy rằng ta không thể nào thích ngươi nhưng đôi lời của ngươi không sai, tài đánh cờ của ta đúng là cao siêu."

Quân Cơ Lạc vừa cười vừa đặt một quân cờ trắng lên trên bàn cờ. Toàn bộ thế cục lập tức xuất hiệnbiến hóa vi diệu. Chương Tư Nguyên kinh ngạc, sau một hồi suy tư, hắn thận trọng đặt quân cờ đen trong tay xuống.

Quân Cơ Lạc lập tức hạ cờ xuống, bàn cờ lại lập tức xuất hiện nghịch chuyển. Quân Cơ Lạc thắng, Chương Tư Nguyên nhận thua.

Sau một ván, quản gia tới thỉnh bọn họ tới phòng khách dùng bũa. Đường Tứ Tứ lấy thân phận đương gia nữ chủ nhân gặp mặt hai cha con Chương gia. Về phần Úc bảo, nam nữ khác biệt nên nàng cũng chưa gặp mặt cha con Chương gia.

Trong buổi tiệc, Đường Tứ Tứ cũng thừa dịp hỏi han Chương Tư Nguyên mấy chuyện. Chương Tư Nguyên đều trả lời đúng mực, Giọng nói của hắn dễ nghe, thái độ khiên tốn khiến Đường Tứ Tứ rất thích.

Đến nửa thì Đường Tứ Tứ cũng đã hỏi xong mấy vấn đề. Nàng nháy nháy mắt với Quân Cơ Lạc, Quân Cơ Lạc bắt đầu mời rượu. Nàng chớp mắt một cái, trăng cũng đã lên đến lưng chừng bầu trời. Quân Cơ Lạc và hai cha con Chương gia uống hết ba vò rượu lớn. Chương Tụ say đến bất tỉnh nhân sự. Còn Chương Tư Nguyên dù không bất tỉnh nhân sự như phụ thân nhưng cũng say không nhẹ. Đứng lên đi lại cũng lảo đảo.

Dưới tình huống như thế, Đường Tứ Tứ là nữ chủ nhân lệnh quản gia an bài hai cha con Chương gia nghỉ lại trong phòng cho khách. Nửa đêm, Chương Tư Nguyên say khướt mơ hồ cảm thấy có người trênngười hắn. Khi hắn nặng nề mở mí mắt thì liền nhìn thấy một nữ tử mặc sa mỏng đang táy máy tay chân trên người hắn.

Nữ tử kia tuyệt sắc quyến rũ, ở trước mặt hắn làm hành động quyến rũ trêu chọc hắn.

Nếu cùng là tính huống như vậy, thiếu niên huyết khí phương cương gặp được tình cảnh này sẽ sớm bổ nhào vào mỹ nhân... Chương Tư Nguyên cũng sẽ giống vậy sao?

Gà vừa gáy quản gia nhận được tin tức mới nhất vội vã bẩm báo với Quân Cơ Lạc và Đường Tứ Tứ.

Chương Tư Nguyên không chạm vào nữ nhân đó!

Ấn tượng tốt của Đường Tứ Tứ với tiểu bối Chương Tư Nguyên này lại tăng thêm mấy phần. Nàng nhìn Quân Cơ Lạc:"Chàng xem đi. hắn đã vượt qua khảo nghiệm của chàng rồi." Để nhìn rõ ràng bản chất của một người thì có thể qua bàn cờ, qua bàn rượu mà nhìn ra. Chương Nguyên Chương đánh cờ cùng Quân Cơ Lạc không kiêu ngạo không siểm nịnh, không bởi địa vị mà chủ động lấy lòng. Điều này chứng minh hắn là người có nguyên tắc sẽ không dễ dàng bị ý kiến của người khác làm lung lay.

Về phần tính cách khi rượu vào, càng không cần phải nói.

Nữ nhân bọn họ phái đi thăm dò Chương Tư Nguyên là hoa khôi mới tới của kỹ viện, không chỉ có tướng mạo mà kỹ xảo hầu hạ nam nhân của nàng ta không hạng nhất thì cũng hạng nhì. Nhưng Chương Tư Nguyên cũng không vì rượu mà loạn tính. Cái này đáng quý.

Tóm lại, nhạc mẫu Đường Tứ Tứ rất thích Chương Tư Nguyên. Hơn nữa càng nhìn càng cảm thấy nam tử này rất xứng đôi với nữ nhi.Nhưng còn Quân Cơ Lạc mặc dù biết Chương Tư Nguyên qua được khảo nghiệm của bọn họ nhưng trong lòng vẫn không nhịn được khó chịu, thực sự luyến tiếc nữ nhi gả cho người.

hắn nắm tay thành quả đấm, đặt bên miệng ho hù khụ, xấu xa nói:"Tứ Tứ, nếu Chương Tư Nguyên thậtsự là nam nhân tốt, hắn cũng thích Úc Bào thì chúng ra quan sát thêm mấy ngày nữa đi." Kỳ thực hắnchính là muốn giữ nữ nhi thêm một thời gian ngắn nữa mà thôi.

Trong lòng hắn tính toán thế nào đương nhiên Đường Tứ Tứ biết rõ cho nên nàng cũng không phản đối. Càng khiến cho hôn sự cửa nữ nhi và Chương Tư Nguyên chậm trễ.

Mùa xuân hai năm sau.

Rốt cục Quân Úc Bảo cũng mặc lên người đồ cưới đỏ thẫm, được bà mai nâng đỡ đi ra khỏi khuê phòng của nàng. Quân Cơ Lạc cả đời mạnh mẽ duy chỉ có lúc này trước mặt rất nhiều người mà hốc mắt lại ửng hồng.

"Úc Bảo, đến đó nếu gặp phải chuyện con không giải quyết được thì con có thể sai người báo cho phụ thân biết. Nhất định phụ thân sẽ giúp con xử lý thỏa đáng. Còn nữa, nếu Chương Tư Nguyên dám khi dễ con, dám ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ hoặc có di nương thông phòng..., con không cần phải khách khí với hắn. Con là nữ nhi duy nhất của Quân gia, chỉ cần một ngày phụ thân con còn sống... dù con có chọc phải ông trời, phụ thân con cũng sẽ giúp con chống.

Nếu một ngày kia, phụ thân và mẫu thân đều mất đi, mấy ca ca của con cũng sẽ bảo vệ cho con thậttốt... Nhớ, "nín nhịn" không phải truyền thống nhà chúng ta. Phụ thân mẫu thân của con khổ cực nuôi lớn con không phải để con đến Chương gia chịu khổ..."

Quân Cơ Lạc dặn dò thỉnh thoảng xoay người qua chỗ khác vụng trộm lau nước mắt. Đường Tứ Tứ nghe Quân Cơ Lạc nói như vậy thì mũi cay cay liền không nhịn được mà khóc nức nở.

"Úc Bảo, nhớ. Đến Chương gia thì không thể bướng bỉnh như trước... Còn nữa..." Đường Tứ Tứ dùng khăn tay lau nước mắt trên mặt, nghiêm túc nói:"Phụ thân con nói không có sai. Nhà chúng ta sẽ mãi mãi là hậu thuẫn của con. Con đến nơi đó.... không cần phải chịu ủy khuất..."

Quân Úc Bảo ôm lấy Đường Tứ Tứ khóc thành tiếng.

Trong ngày đại hỉ, Năm huynh đệ Quân gia đương nhiên vượt ngàn dặm xa xôi tới tiễn muội muội, đicùng bọn họ còn có Thẩm Hoa Dung và Trì Hằng Liễu. Vì Trì Lệ Dập có chuyện không thể rời đi nên nhờ Thẩm Hoa Dung tặng một phần đại lễ cho Úc Bảo.

Pháo nổ đùng đùng, bà mỗi đã thúc giục nhưng vợ chồng Đường Tứ Tứ vẫn không nỡ cho nữ nhi đi. Trong sân, mọi người thấy ba người ôm nhau khóc lóc thì đều rối rít tiến lên khuyên nhủ. Khuyên thậtlâu cảm xúc ba người mới khó khăn bình ổn lại một chút.

Sau đó, Quân Úc Bảo được Ngũ ca cõng tới cửa lớn Tiền gia. Hôm nay Chương Tư Nguyên mặc đồ cưới tuấn lãng khác ngày thường, hắn theo nghi thức đỡ lấy tân nương, rồi lập tức leo lên lưng bảo mã Tây Vực dũng mãnh.

"Khởi kiệu!" Bà mỗi hô to một tiếng, tiếng pháo lại nổ ra ầm vang rung động.

Kiệu hoa được kiệu phu chậm rãi nâng lên, Chương Tư Nguyên mỉm cười quay đầu nhìn thoáng qua kiệu hoa rồi mới kéo giây cương ngựa giục ngựa tiến về phía trước. Quân Cơ Lạc đứng ở cửa lớn, mắt thấy kiệu hoa dần dần đi xa, cảnh tượng trước mắt dần bị nước mắt làm cho nhòa đi.

Nữ nhi duy nhất của Quân gia xuất giá, khi đó mười dặm trang hoàng đỏ thẫm vô cùng náo nhiệt. Giá thế này có thể so sánh với nữ nhi của hoàng đế xuất giá, khiến dân chúng bên đường xem náo nhiệt chậc chậc khen ngợi.

Buổi tối.

Đường Tứ Tứ tiếp đón tân khách xong thì trở lại phòng thấy Quân Cơ lạc đang ngồi ở ghế. Trong tay hắn cầm một bầu rượu đang vừa uống vừa ngẩng đầu nhìn trăng trên bầu trời.

Đường Tứ Tứ đi đến bên cạnh hắn, đoạt lấy bầu rượu trong tay hắn, than thở an ủi:"Được rồi. Nữ nhi cũng gả rồi, nó cũng không còn là tiểu hài tử, sẽ xử lý tốt chuyện của bản thân, chàng không cần phải lo lắng cho nó."

Quân Cơ Lạc yên lặng một lát, kéo lấy cổ tay của Đường Tứ Tứ khiến nàng ngồi lên đùi hắn. Hai người lẳng lặng ôm lấy nhau.

Gió đêm nhè nhẹ thổi tới, trong không khí trần ngập mùi hoa thơm ngát.

"Tứ Tứ, chúng ta già thật rồi." Giọng nói của hắn dường như có chút cảm giác thê lương. Đường Tứ Tứ ngẩng đầu, ánh mắt vừa vặn nhìn thấy chòm râu xám trắng trên cằm hắn.

Ánh mắt buồn bã, Đường Tứ Tứ khẽ lặp lại lời hắn:"Đúng vậy, chúng ta đều đã già rồi." Cháu trai lớn nhất của bọn họ cũng đã cứng cáp, đây không phải là bọn họ già rồi sao?

"Tứ Tứ, cuối cùng bên cạnh ta cũng chỉ còn có nàng." Quân Cơ Lạc theo thói quen cọ cằm của mình vào hai má Đường Tứ Tứ, thời gian trôi như nước chảy, vội vàng mà qua, năm tháng để lại trên khuôn mặt bọn họ những giấu vết già nua. Nay hắn đã già mà nàng cũng không còn trẻ nữa. May mà hai người bọn họ vẫn bên cạnh yêu thương lẫn nhau.

Đường Tứ Tứ ngẩng đều cười khẽ, trong nụ cười mang vẻ đẹp thoát tục điềm nhiên.

trên đời này còn có ai ngoài hắn , còn có ai có thể khi nàng lớn tuổi nhan sắc phai tàn mà vẫn ở bên cạnh nàng không rời xa.

"Phu quân, nếu chàng có thể sống lại một lần nữa, cho chàng chọn lại chàng còn muốn cưới thiếp nữa hay không." Đường Tứ Tứ ngẩng đâu nhìn trăng tròn trên bầu trời bên ngoài cửa sổ.

Trăng có lúc tỏ lúc mờ cũng như người có lúc thăng lúc trầm.

Đời này của nàng vì có Quân Cơ Lac mà viên mãn.

Quân Cơ lạc ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm. Trăng sáng tỏ, khắp trời đất bao phủ ánh sáng trắng nhu hòa, tất cả đều mang vẻ đẹp yên tĩnh.

Câu môi, hắn bất cần đời cười nói:"Nếu có thể được chọn lại... Ta đương nhiên sẽ không chọn nàng. Nàng xem nàng đi, khi ta mới quen nàng, nàng quật cường giống như con mèo nhỏ nhe răng trợn mắt hù họa người khác. Lúc ấy còn cảm thấy nàng thật đáng yêu. Nhưng..." Giọng nói của hắn đột nhiên cất cao lên:"Từ khi nàng sinh lão Tứ lão Ngũ thì bắt đầu dở bài cọp mẹ. Bây giờ nghĩ lại, nếu lúc trước ta không cưới nàng mà hoàng đế như ta để cho hậu cung trở nên vô cùng náo nhiệt thì hẳn là ngày ngày của ta trôi qua sẽ thích ý hơn nhiều."

Đường Tứ Tứ khẽ hầm hừ cười cười, vô cùng nhẫn nhịn mới nói:"Nếu chàng mà có ý nghĩ cưới vợ bé thìbây giờ thực ra cũng không có muộn. Nhưng trước khi cưới vợ bé về thì chàng nên bàn bạc với mấy nhi tử xem bọn chúng có đồng ý không."

Nam nhân có tiền có thế, tướng mạo anh tuấn, vĩnh viễn cũng không thiếu nữ nhân trẻ tuổi hâm mộ: Nhất là trong những năm hắn làm hoàng đế, không bết có bao nhiêu nữ tử ở tuổi dậy thì muốn tiến cung hầu hạ hắn. Là nữ nhân sau lưng hoàng đế, nàng cũng sợ hãi cũng bất an.

May thay cuối cùng nàng giữ được gia đình, giữ được người nam nhân này.

Cho nên cho dù Quân Cơ Lạc trả lời sẽ không chọn nàng, nàng cũng không tức giận.

Cả đời này nàng không tiếc điều gì, nàng không tham lam. Chuyện của kiếp sau, kiếp sau rồi tính!

Vốn Quân Cơ Lạc muốn đùa Đường Tứ Tứ nên mới cố ý nó như vậy. Sau khi nghe Đường Tứ Tứ đáp lời thì hắn khẽ thở dài, dị dàng ôm lấy bả vai nàng, hắn ghé bên tai nàng bất đắc dĩ nói:"Aiz, già rồi. Nếu ta còn trẻ tuổi, ta một người có thể chấp năm. Bây giờ thì một người trong số chúng có thể chấp năm người như ta. Nếu mà ta đây sau lưng bọn chúng muốn cưới vợ bé thì chỉ sợ không có mạng mà hưởng chuyện ***. Cho nên, vì chính bảo thân mình, ta sẽ tiếp tục chỉ có mình nàng thôi! Tối thiểu năm tên tiểu tử thúi kia nể mặt mũi mẫu thân mà không dám động ta động chân với ta."

Quân Cơ Lạc cười tự giễu, tay năm lấy tay Đường Tứ Tứ. Mười ngón tay hai người đan vào nhau, trong đôi mắt u ám của Quân Cơ Lạc có ánh sáng chói mắt xẹt qua.

hắn rất cảm tạ thê tử của mình đã vì hắn mà sinh sáu người con, hơn nữa giáo dục bọn chúng rất tốt. hắn cũng cảm tạ thê tử của mình vẫn luôn cùng hắn trải qua những mưa gió suốt hai mươi mấy năm. trên đời này không có người nào là hoàn mỹ. Thê tử của hắn cũng có rất nhiều khuyết điểm. Nhất là bây giờ, nàng già đi làn da cũng không còn căng mịn, cũng đã có nếp nhăn ở khóe mắt...

Giống vậy, hắn cũng không phải tiên nhân không có khuyêt điểm.

Đời người như một cuộc chiến.

hắn "ngu ngốc" sẽ không thể nào lo toan hết, cho nên hắn đem chính mình giao cho nữ nhân này. Thắng,hắn phải có được nữ nhân này ái mộ. Thua, hắn nguyện thua cuộc. Cũng may ông trời thương, cuối cùng vẫn để cho hắn thắng.

Dù có ba ngàn đóa hoa, hắn cũng chỉ cần một mình đóa hoa này.

Kiếp sau, hắn hy vọng có thể gặp lại nàng, có thể lại cho nàng một lần "duy nhất".

"Tứ Tứ, hiện ngay cả đứa con nhỏ nhất của chúng ta cũng đã xuất giá rồi. Thứa dịp khi chúng ta còn có thể đi lại, kế tiếp ta muốn đưa nàng tới những nơi chưa từng tới."

"Được!" Đường Tứ Tứ dịu dàng đáp lời.

...

Trong viện, một chậu hoa quỳnh đang đón gió lặng lẽ nở rộ trong màn đêm.

Giờ phút này, trăng tròn đầy, người cũng viên mãn.

Ba ngày lại mặt thì trên mặt Úc Bảo đều mang theo nụ cười hạnh phúc. Quân Vô Cữu đã sớm làm cha, lần này hắn đến Ung Châu cũng đưa hoàng hậu và con của hắn đi cùng. Đứa nhỏ ba tuổi mập mạp tròn trịa, nó giang hai cánh tay muốn Úc Bảo đến ôm nó.

Úc Bảo rất thích cháu mình tất nhiên không làm nó mất hứng. Nàng ôm nó vào trong ngực nhỏ giọng dỗ dành. Cũng không biết nàng và đưa nhỏ nói cái gì mà không lâu sau đứa nhỏ liền mặt mày hớn hở nóimấy câu không rõ lắm.

Quân Vô Cữu hai tay chắp sau lưng, nhìn thoáng qua Trì Tĩnh Thù. Trì Tĩnh Thù Hiểu ý tiến lên lôi kéo Úc Bảo và các nữ quyến khác rời đi. Trong lúc nhất thời phòng khách huyên náo trở lại sự yên tĩnh.

Quân Vô Cữu bước bình tĩnh vững vàng tới trước mặt Chương Tư Nguyên, bốn huynh đệ khác của Quân gia cũng xông tới.

hiện Chương Tứ Nguyên đã biết thân phận của Quân Vô Cữu, hắn cung kính hành lễ vua tôi với Quân Vô Cữu. Quân Vô Cữu đỡ lấy hắn, tay vỗ nhè nhẹ bả vai Chương Tư Nguyên, mang theo uy nghiêm của cửu ngũ chí tôn, nói:"Muội phu, hãy đối xử tốt với hoàng muội của trẫm, nếu nàng có chuyện gì thì phụ hoàng trẫm chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi. Ngươi nên biết phụ hoàng ta lợi hại như thế nào."

"Thần tuân chỉ!" Chương Tư Nguyên ôm quyền, vô cùng tự tin đáp lời. Chăm sóc tót thê tử của mình chính là bổn phận của hắn. hắn cũng luôn có lòng tin mình nhất định có thể chăm sóc nàng thật tốt.

Về phần nhạc phụ thì đó đích xác là một thần thoại sống, hắn sẽ tận lực không đắc tội với lão nhân gia. Quân Vân Phỉ tiến lên, vẻ mặt ranh mãnh nhìn Chương Tư Nuyên, tiếp lời của Quân Vô Cữu, cười nói:"Hoàng huynh, lời này của huynh không đúng. Với tính tình của Úc Bảo, nàng không ở Chương gia làm sư tử Hà Đông là còn may."

Lời này vừa nói ra lập tức được mấy vị khác đồng ý.

Quân Vân Đình cũng phụ họa Nhị ca mình:"Muội phu à, ta rất đồng tình với ngươi. Lão Lục nhà chúng ta từ nhỏ đã bị phụ hoàng dạy hư. hiện ngươi lấy nàng, là một trong những huynh trưởng của nàng, ta muốn nói với ngươi câu "Hàng đã đi không hoàn trả lại". Dĩ nhiên nếu về sau ngươi thực sự bị nàng khi dễ đến sắp sống không nổi nữa thì ngươi có thể tới gặp chúng ta. Chúng ta nhất định sẽ đứng về phía ngươi."

Lời này của Quân Vân Đình lại dẫn tới một tràng cười. Chương Tư Nguyên cũng mỉm cười, trong lòng đang căng thẳng cũng tạm thời được buông lỏng. Vốn dĩ hắn có chút lo lắng bản thân không hòa hợp được với Quân gia nhưng hiện xem ra tất cả mọi người trong nhà cũng rất gần gũi với hắn, cũng khôngtồn tại vấn đề nào như hắn tưởng tượng.