Độc Sủng Đồ Nhi Yêu Nghiệt

Chương 63: Tâm ý đặc biệt

Hiển nhiên hiểu rõ Vân Chiến nói lời này là có mục đích gì, Nguyệt Ca cố gắng khôi phục bình tĩnh, nói: "Như bây giờ rất tốt, không cần phải thay đổi gì cả."

"Chỉ hy vọng như thế." Vẻ mặt Vân Chiến ý vị thâm trường.

Nguyệt Ca hơi cúi đầu xuống, không nói thêm gì.

Im lặng lan ra.

Không tốt! Bỗng thân hình hai người khẽ động rồi bay nhanh ra bên ngoài.

Hướng đi là nhà bếp. Càng gần thì càng ngửi được mùi khói đặc hơn.

Chỉ thấy vốn là chỗ cung cấp món ăn cho mọi người giờ đây ánh lửa ngập trời, khói tỏa mù mịt, khói màu xanh đen cuồn cuộn.

Nguyệt Cad✭đ✭L✭q✭đcảm thấy căng thẳng, cấp tốc thi triển tiên pháp dập lửa. Động tác cứu hỏa của Vân Chiến cũng không chậm.

Lửa tắt trong nháy mắt. Nguyệt Ca lại giương ống tay áo trắng như tuyết lên, bỗng duỗi thẳng về phía trước rồi thu lại ngay lập tức. Trong tay áo là thân thể nho nhỏ của Ngải Thiển.


Rơi xuống đất. Nhưng lúc này mái tóc đẹp của Ngải Thiển rối bù, còn có một nhúm tóc bị đốt trụi trên đỉnh đầu. Quần áo cũng rách tươm, cháy đen nhìn rất kinh khủng, khuôn mặt đen thui, dính đầy tro bụi, chỉ để lộ một đôi mắt to đen láy đang đảo qua đảo lại, muốn bao nhiêu nhếch nhác có bấy nhiêu.

Tuy Ngải Thiển nhếch nhác nhưng không chịu chút tổn thương nào. Điều khiến Nguyệt Ca và Vân Chiến ngạc nhiên là Ngải Thiển còn đang cầm một cái khay ngọc còn nguyên vẹn. Bên trong khay là đĩa...bánh ngọt? Xanh biếc thơm ngon, trong suốt mượt mà, có hình dạng đồng tiền lớn nhỏ được xếp ngay ngắn giữa khay, khiến người ta vừa nhìn thì mắt sáng lên.

Nha đầu kia vì bảo vệ cái khay này nên mới khiến mình nhếch nhác vậy sao? Nghĩ tới điểm này, Nguyệt Ca hơi tức giận nhưng chỉ đành thở dài bất đắc dĩ. Hắn thực hiện phép thuật sửa sang lại ngoại hình cho nàng.

"Nha đầu, muội làm chuyện tốt gì đây?" Vân Chiến đã hiểu sơ là chuyện gì xảy ra nhưng vẫn hỏi với ý trêu tức.

Ngải Thiển chớp đôi mắt to, cố gắng để thoạt nhìn mình vừa vô tội lại vừa đáng thương.

Thì ra là Ngải Thiểnd☁đ☁L☁q☁đđứng một bên vừa suy nghĩ xem nên làm gì vừa chờ đại thúc đầu bếp dùng xong bếp lò. Nàng nghĩ Nguyệt Ca là người thanh nhã như thế nhất định không thích các thức ăn mặn. Chi bằng làm bánh ngọt quả xanh cho hắn nếm thử.

Đợi tới khi đại thúc đầu bếp làm xong thức ăn, đưa cho mọi người thì nàng bắt đầu lăn qua lăn lại.

Trong nhà bếp, các loại nguyên liệu nấu ăn rất đầy đủ nhưng phải dùng củi đốt. Nàng là tiểu thư nhà giàu xuyên từ thế kỷ hai mươi mốt, căn bản là chưa từng tiếp xúc với thứ nguyên thủy này, trong nhất thời không biết phải xuống tay thế nào.


Chống cằm trầm ngâm, Ngải Thiển quyết định chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho tốt trước. Không ngờ Ngải Thiển làm việc rất nhanh chóng thông thạo, chỉ chốc lát sau đã chuẩn bị tốt tất cả. Sau đó, Ngải Thiển ngồi xổm xuống trước bếp lò, nhìn chằm chằm củi ở đó nghiên cứu.

Cũng may vừa rồi nàng có để ý đại thúc làm việc. Nhớ lại một chút, Ngải Thiển thử nhóm lửa. Nhưng hồi lâu mà lửa vẫn chưa bén, chỉ tuôn ra một làn khói đặc bay mù mịt khiến nàng ho khan, khuôn mặt bị hun đen thui.

Qua lúc lâu mà không làm gì được nên Ngải Thiển bắt đầu bực bội, thật muốn vứt đó luôn. Nhưng nhớ nàng đã nói phải tự tay làm cho Nguyệt Ca nên cắn răng tiếp tục. Coi như trời không phụ người có lòng, "lách tách"...ánh lửa lóe ra, rốt cuộc nàng đã nhóm được rồi.

Ngải Thiển nhìn ánh lửa tí tách, hưng phấn tới mức muốn nhảy lên kêu to vài tiếng. Nhưng nàng sợ lửa vừa nhen lên lại tắt mất nên đè nén hưng phấn, cầm củi ném vào bếp rồi bắt đầu làm bánh ngọt.

Quá trình làm bánh coi như cũng suôn sẻ. Nàng vừa làm còn không quên châm lửa.

Rốt cuộc sau nửa canh giờ, bánh ngọt đã ra lò. Ngải Thiển cẩn thận đặt vào khay, tiếp theo đi dập củi.

Đúng lúc này, chuyện bất ngờ xảy ra. Không biết làm sao mà củi không tắt đi mà ngược lại còn cháy lan sang đống củi khô ở bên cạnh.

Căn bản không cho Ngải Thiển thời gian để phản ứng, lửa đột nhiên trở nên mạnh mẽ, cháy lan ra khắp nơi, không thể ngăn cản được. Mắt thấy không dập được lửa, phản ứng đầu tiên của Ngải Thiển là che chở cho bánh ngọt, xông ra ngoài.

Sau đó là hai người Nguyệt Ca chạy tới.

Biết tình huống, Nguyệt Ca không biết nên phản ứng thế nào mới tốt. Hắn nhìn món ngon giữa khay, vươn tay ra cầm một miếng lên, đưa vào trong miệng không chút chần chừ.

Ngải Thiển bỗng hồi hộp, không biết Nguyệt Nguyệt có thích không.