Độc Sủng Đồ Nhi Yêu Nghiệt

Chương 25: Bị nhìn trúng

"Này..." Vân Chiến hoảng sợ, sửng sửng sốt sốt, sao tình huống lại chuyển xấu đột ngột thế này?

Nguyệt Ca cười khẽ, nói từ từ: "Được rồi. Chúng ta đi thôi." Rồi nhìn về phía Vân Chiến: "Đại sư huynh, Tử Nguyệt môn xin nhờ huynh."

Dứt lời, hắn phất tay áo trắng như tuyết, một luồng ánh sáng trắng rực rỡ bao phủ Ngải Thiển. Sau đó, hai người biến mất trước mặt Vân Chiến trong nháy mắt.

Vân Chiến đứng sững tại chỗ trước sự thay đổi bất ngờ này. Sau một lúc lâu hắn mới lấy lại tinh thần, mử miệng mắng: "Đã bảo không thể đi mà vẫn đi. Nha đầu chết tiệt kia sao thay đổi nhanh thế?d☺đ☺L☺q☺đChẳng may..." Chẳng may, Vân Chiến nghĩ tới đây thì xoay người ra ngoài ngay lập tức. Hắn phải gọi nhị sư đệ về nhanh mới được.

Cuồng phong gào thét quanh người, dòng khí thổi mạnh đến mức đau đớn, Ngải Thiển ôm chặt Nguyệt Ca, nhắm chặt hai mắt, hoàn toàn không dám mở mắt ra, chỉ sợ sẽ bị thứ gì đó thổi vào mắt. Sao lần này lại bay? Chẳng phải trước kia chỉ lóe lên một cái đã tới chỗ khác sao?

"Lần này mất chút tiên lực nên không thể dùng thuật di chuyển trong chớp mắt được, đành phải bay theo khí thôi. Muội kiên nhẫn một chút." Nguyệt Ca cúi đầu an ủi Ngải Thiển, cố gắng hết sức để bảo vệ nàng.

Lúc này, bọn họ đang ở giữa bầu trời, dưới chân là núi non ngàn dặm. Nguyệt Ca vẫn ngồi trên xe lăn, hai tay ôm chặt Ngải Thiển.

Ngải Thiển từ từ nhắm mắt, không nhìn tình huống hiện tại, chỉ trông cho mau đến một chút. Nàng sắp ngất xỉu rồi.

"Được rồi, tới rồi." Tiếng này như là tiếng đấng Phật tổ cứu thế vậy.

Ngải Thiển kích động, dụi dụi mắt rồi mở ra, liền cảm thấy bị bóng râm che phủ. Nàng ngẩng đầu nhìn thì thấy một khu rừng lớn, bóng cây rậm rạp che đi ánh sáng mặt trời, tạo cảm giác vô cùng âm u.


"Có ổn không?" Nguyệt Ca hỏi Ngải Thiển bằng giọng thanh nhã, bàn tay to vỗ nhẹ lên lưng nàng.

Ngải Thiển đứng thẳng lên từ trong lòng Nguyệt Ca, nhìn hắn cười ngọt ngào: "Không sao. Yêu quái ở gần đây à?"

"Ừm." Nguyệt Ca nhẹ nhàng lên tiếng, đôi mắt phượng quét nhìn bốn phía.

Đôi mắt sáng ngời của Ngải Thiển đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Bọn họ đang ở giữa rừng rậm, xung quanh là đủ mọi loại đại thụ chọc trời và vài bụi cây ẩm thấp. Chỉ hơi khẽ động chân là tiếng lá cây khôd✶đ✶L✶q✶đvang lên lạo xạo dưới chân. Ừm, đúng là có mùi âm u. Nhưng sao yêu quái lại không xuất hiện? Nàng tới đây đã gặp tiên, gặp ma nhưng chưa gặp yêu quái. Chẳng biết nó có bộ dạng thế nào, có phải xấu lắm không nhỉ?

Bởi vì rất chờ mong nên Ngải Thiển duỗi thẳng cổ ra. Nguyệt Ca thấy buồn cười, nhẹ nhàng nói: "Cảm nhận được khí tức con người, yêu quái sẽ xuất hiện ngay."

"Vậy sao còn chưa ra?" Ngải Thiển chớp chớp đôi mắt màu đen nhạt, tỏ vẻ nghi ngờ.

Vừa nói xong thì liền thấy có một làn gió lạ thổi tới, cành cây đung đưa mạnh mẽ, uốn cong lại như đang thần phục thứ gì đó.

Ngải Thiển mở to đôi mắt sáng ngời, đồng tử không phải vì sợ hãi mà mở to, mà là do hưng phấn.

Nguyệt Ca hơi mím môi, ý cười thấp thoáng.

Một lát sau, gió ngừng thổi, tất cả khôi phục lại nguyên trạng. Có một bóng dáng mặc quần áo màu xanh lóe lên, mái tóc dài chấm đất, khuôn mặt quyến rũ, mị hoặc chúng sinh.


"Đây chính là yêu quái?" Ngải Thiển không thể tin được.

"Rốt cuộc thì ngươi đã xuất hiện." Nguyệt Ca lạnh nhạt nhìn yêu quái mặc quần áo màu xanh.

Lục Y bước lại một cách quyến rĩ, nở nụ cười mị hoặc, tựa như không biết Nguyệt Ca tới thu phục mình: "Ngươi là tiên? Toàn thân là khí tinh khiết, thật không dễ dàng."

"Ta là Nguyệt Ca của Tử Nguyệt môn." Nguyệt Ca nói tên môn phái.

"Ta là đồ đệ đứng đầu của huynh ấy - Ngải Thiển." Ngải Thiển bỗng tiến lên một bước, ngẩng cao đầu, nói đầy kiêu ngạo.

Lục Y chỉ hờ hững quét mắt qua Ngải Thiển, căn bản không xem nàng trong mắt. Đôi mắt mị hoặc chỉ nhìn Nguyệt Ca chằm chằm, đáy mắt lóe ánh sáng cuồng nhiệt như muốn thiêu đốt hắn.

Ngải Thiển nhìn thấy thì bực mình. Thật ra nàng cũng chẳng hiểu vì sao lại muốn tỏ rõ thân phận như thế. Nàng vội vàng muốn cho nữ yêu quái trước mặt biết rõ quan hệ thân thiết giữa mình và Nguyệt Ca. Nhưng rất rõ ràng là con yêu quái này chẳng thèm để nàng vào mắt.

"Tóc của ngươi rất đẹp, ngươi biết không?" Lục Y tiếp tục bước tới, muốn đến gần Nguyệt Ca, giọng nói mị hoặc tựa như muốn hớp hồn người.

Nhưng Ngải Thiển nghe xong chỉ cảm thấy chán ghét. Giọng nói này thật chướng tai, vậy mà cũng dám mở miệng nói chuyện. Nếu là nàng, chắc chắn nàng tình nguyện giả câm.

Nguyệt Ca là tiên có phép thuật xuất sắc nên tự nhiên không có cảm giác gì. Tất cả mọi tiếng động  khi vào tai hắn đều giống nhau cả. Nhưng đấy là chuyện trước kia, bây giờ hắn cảm thấy giọng Ngải Thiển dường như cũng rất dễ nghe, khiến người ta thấy rung động như chính nàng vậy. Nguyệt Ca hơi nhếch môi, giọng trong veo: "Ta không biết chuyện này."

"Rất đẹp, thật đấy. Đây là mái tóc đẹp nhất mà ta thấy." Vì để người ta tin lời mình, Lục Y cố tình tăng nặng giọng điệu tựa như sương mù mộng ảo, dường như đã bước vào trạng thái huyền ảo.

"Hừ, nhìn trúng tóc Nguyệt Nguyệt nên ngươi muốn thu gom đúng không?" Ngải Thiển hừ lạnh đầy khinh thường, đôi mắt sáng ngờid❖đ❖L❖q❖đlộ ra sự khinh bỉ nồng đậm. Con yêu quái này đúng là có sở thích kỳ lạ - thu gom tóc! Sở thích này còn kỳ lạ hơn cả việc nàng thích vơ vét của cải nữa.

"Ta thực sự rất muốn lấy mái tóc mỹ lệ này, thật sự rất muốn. Nếu ngày nào ta cũng có thể vuốt ve mái tóc dài này thì thật tốt biết bao." Giọng nhỏ như lời thì thầm, mộng ảo như làn lụa mỏng. Ả nhẹ dời bước về phía trước.