Độc Sủng Băng Phi

Chương 1: Bừng tỉnh ở nơi khác

“Tiểu thư, người rốt cục đã tỉnh dậy, làm nô tì sợ muốn chết!”

Có chút mở mắt ra, đau quá, tôi dạo mắt đánh giá chung quanh, nơi này rốt cuộc là ở đâu, chẳng lẽ là thiên đường?

“Tiểu thư, người rốt cục tỉnh dậy, làm nô tì sợ muốn chết!” một cô gái mặc áo màu lam, bất quá mười sáu mười bảy tuổi vẻ mặt đầy nước mắt.

“Ngươi là ai? Nơi này là chỗ nào? Đây là thiên đường sao?” Tôi cố gắng mở miệng nói.

“Thiên đường? Tiểu thư, người làm sao vậy? Nô tì là Lan Nhi đây, người như thế nào không nhận ra nô tì?”

“Lan Nhi? Tôi là ai?” Tôi nhớ kỹ, tôi rớt xuống từ vách núi, sau đó…

“Tiểu thư, người làm sao vậy? Người là đại tiểu thư của tướng quân phủ! Nơi
này đương nhiên vốn là tướng quân phủ rồi ” người tên Lan Nhi không thể
tin được cầm lấy tay của tôi “Tiểu thư, ngươi đừng làm ta sợ nha!”

“Đại tiểu thư?” Tôi không thể tin được, nháy mắt mấy cái.”Sao lại như vậy?”

“Nghe nói ngươi đã tỉnh dậy” không đợi tôi tiếp tục hỏi, tiếng nói của một
người uy nghiêm mà lạnh lùng truyền vào trong tai, tôi theo tiếng nói
tìm đến chủ nhân.

Một người lãnh đạm mặc y phục màu xám, quần áo đơn giản nhưng lại không lấn át được hào khí trên người hắn.

“Lan Nhi bái kiến lão gia” Lan Nhi đang bên giường vội quỳ xuống.

“Ta nói cho ngươi, cho dù chết ngươi cũng phải xuất giá, đừng cho là ta vui đùa nói giỡn” giọng nói lạnh lùng lần nữa truyền đến.


“Cái gì, rốt cuộc chuyện gì xảy ra” tôi cau mày nhăn mặt.

Nếu như tôi thật sự là Đại tiểu thư đó, vậy hắn không phải chính là cha tôi, tại sao hung ác như vậy …

“Ta nói Đại tiểu thư nghe, cũng đừng làm cho lão gia tức giận nữa, tỉnh
dậy, là tốt rồi,bồi dưỡng cho tốt, ngày mai còn lên kiệu “

Một
người nữa xuất hiện nhưng giọng nói lại tràn đầy châm chọc, xuất phát từ miệng của một người nữ nhân xinh đẹp, không đợi tôi trả lời, liền nghe
được nàng lần nữa mở miệng, cũng không phải nói với tôi.

“Lão gia, nếu Nguyệt Nhi đã tỉnh dậy, chúng ta hãy đi đi.”

“Được” người nam kia nói, lại có vẻ phá lệ ôn hòa, đúng là ôn hòa, nhưng lại là đối với nàng.

“Người đâu, thay ta chăm sóc cho tốt Đại tiểu thư, nếu lại gặp chuyện không may, vậy các ngươi mang đầu đến gặp ta!”

“Tuân lệnh” liền có người cúi đầu trả lời!

……………………………

Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, đại não của tôi nhanh chóng vận chuyển,
nơi này là tướng quân phủ, chẳng lẽ tôi không chết? Tôi nhớ kỹ nơi của
chúng ta không có tướng quân phủ, chỉ có cổ đại có, chẳng lẽ tôi đã
xuyên không rồi? Nhớ lại đã từng xem qua tiểu thuyết, nhưng là thật sự

tồn tại xuyên không sao? Chẳng lẽ tôi …….

Không nghĩ được, hay là xác nhận một chút vậy, tôi nhìn qua Lan Nhi mắt đã ngấn lệ hỏi.

“Lan Nhi, vừa mới rồi những người đó là ai vậy?”

“Tiểu thư, người như thế nào cũng không nhận ra sao? Vừa mới rồi chính là lão gia cùng phu nhân ” thấy tôi vẻ mặt đầy mơ hồ, Lan Nhi sốt ruột, lắc
nhẹ cách tay tôi, “Tiểu thư, ngươi đừng làm nô tì sợ “

“Ta không
có việc gì, Lan Nhi, bây giờ chính là triều đại nào? Hoàng thượng là
ai?” Tôi bình phục một chút tâm tình của mình, phải hiểu rõ hiện trạng
trước đã!

“Tiểu thư? Người thật sự không có việc gì sao?” Lan Nhi khó tin nhìn tôi.

“Ta không có việc gì, ta chỉ là cái gì cũng không nhớ được, ngươi nói cho
ta biết được không?” Tôi nhớ kỹ tiểu thuyết trung văn xuyên không chính
là nhân vật chính nói chính mình mất trí nhớ, tôi cũng nhân tiện theo
người đi trước. Có lẽ tôi sẽ qua được, không sai, ít nhất không có bị
cha mẹ bức hôn, âm thầm cười trong lòng!

“Tiểu thư? Người thật sự cái gì cũng không nhớ được sao?” Lan Nhi vẻ mặt tỏ vẻ không tin.

“Đúng, ngươi có thể nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Còn có ta là ai? Bây giờ vốn là ở đâu?” Tôi nhìn Lan Nhi hỏi.


Nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên mặt nàng, đúng là một gương mặt thang tú, một đôi mắt ấm áp thê lương nhìn tôi.

“Tiểu thư, tại sao ông trời như vậy đối với người vậy! Tiểu thư!” Vừa nói
liền nhào tới trên người tôi, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Tôi nhẹ nhàng nâng nàng dậy, “Đừng khóc, ngươi xem ta bây giờ không phải không có việc gì sao?

Bất quá chỉ là mất trí nhớ thôi, ngươi nói cho ta biết thì tốt rồi!”

Tôi mỉm cười nhìn nàng, có lẽ là do ta cười, nên nàng ngừng khóc.

“Tiểu thư, bây giờ chính là Huyền Phượng vương triều, đương kim hoàng đế
chính là Huyền Hướng Thụy, lão gia,phụ thân của ngừơi chính là Lãnh
Phong,đương triều đại tướng quân, mà người là tướng quân phủ Đại tiểu
thư, Lãnh Tâm Nguyệt, mẫu thân của người cũng chính là phu nhân đã qua
đời, vừa mới vị kia là nhị phu nhân, người còn có hai người muội muội
Lãnh Vân cùng Lãnh Vũ…”

“Lan Nhi, cám ơn ngươi!” Tôi chân thành nói với nàng.

“Tiểu thư, người đừng nói như vậy, mạng nhỏ của Lan Nhi là do người cứu ” vừa nói lại vừa ôm lấy tôi “Tiểu thư, người ngàn vạn lần đừng làm chuyện
điên rồ nữa, ngàn vạn lần đừng bỏ Lan Nhi!” nước mắt không ngừng chảy
xuống.

“Lan Nhi, đừng khóc, rốt cuộc làm sao vậy? ” có chuyện gì? chẳng lẽ nàng xảy ra chuyện gì rồi?

Cho nên tôi mới xuyên không đến trên người nàng?

“Tiểu thư, người thật sự không nhớ rõ?” Lan Nhi không thể tin được nhìn tôi


“Ta thật sự không nhớ rõ, cái gì cũng không nhớ rõ “

“Tiểu thư người bởi vì không muốn gả cho Hoàng thượng, nên mới tự vẫn, may là nô tì trở về, mới la lên cho hạ nhân cứu đến!”

“Lập gia đình? Gả cho Hoàng thượng?” Là tôi không nghĩ lập gia đình mới từ
vách núi té xuống, bây giờ còn phải lập gia đình? Hoàng thượng? Tại sao
đối với tôi như vậy? Khó trách vừa mới rồi hắn nói “Cho dù chết cũng
phải xuất giá “, tại sao tôi thảm như vậy.

Bất quá tôi là một
người hiện đại, tôi tin tưởng nhất định có thể nghĩ ra biện pháp! Lấy
lại bình tĩnh, tôi hỏi “Lan nhi, ta lúc nào xuất giá?”

“Ngày mai “

“Ngày mai?” Tôi la hoảng lên! Ngày mai sẽ xuất giá, tôi làm sao kịp nghĩ biện pháp!

“Tiểu thư, đừng thương tâm nữa! Có lẽ gả đến hoàng cung đối với người ngược
lại rất tốt, ít nhất không cần phải chịu phu nhân cùng tiểu thư khi dễ
!” Lan Nhi chứng kiến vẻ mặt sợ hãi của tôi nhưng lại nói với ta rồi
những lời này.

Chẳng lẽ, tôi ở trong tướng quân phủ địa vị kém như vậy, không lẽ …….

“Lan Nhi, ta không phải Đại tiểu thư sao? Tại sao còn có thể chịu khi dễ?”

“Tiểu thư!”

“Lan nhi, mau nói cho ta biết!” Tôi nhanh chóng thúc giục