Độc Giả, Ngươi Nằm Xuống!

Chương 25-2: Phiên ngoại

Giấc mơ

_Này, Cố Ngang, chơi bóng không?

Chuông tan học vừa vang lên, vài nam sinh đã hưng phất tụ lại. Cố Ngang một bên thu thập sách vở, một bên có lỗi lắc đầu.

_”Lại muốn qua chơi với trẻ em thiểu năng trí tuệ à?” Nam sinh cầm đầu bất mãn nhíu mày “Lớp trưởng! Định sưu tầm thẻ người tốt đổi quà sao?”

Học kỳ trước, lớp có tổ chức hoạt động “Học Lôi Phong:Yêu thương trẻ em thiểu năng trí tuệ”, lúc đó có một đứa bé tỏ ra rất thân thiết với Cố Ngang,bởi vậy sau khi hoạt động kết thúc, Cố Ngang vẫn thường xuyên đến thăm đứa bé ấy.

_”…Đúng vậy, đúng vậy,sưu tập đủ 99 thẻ người tốt có thể đổi với chị lớp trên.” Cố Ngang cười, vỗ lưng nam sinh,vác ba lô đứng lên “Mình đi trước nha.”

_”Đi thôi!” Các nam sinh hi hi ha ha cười đi ra

Trong lúc chờ người,Cố Ngang bắt gặp Cung Lý cùng bạn trai. Hai người ngọt ngào dắt tay nhau,Cung Lý thấy cậu còn dừng lại chào hỏi.

Cố Ngang cũng nhìn cô cười cười

Thời điểm tan học, trước cổng trường luôn luôn tấp nập. Cố Ngang đứng trên bậc thang,mở to hai mắt tìm người.

_”…Hắc” Thanh âm mềm nhẹ hòa hoãn bỗng vang lên từ phía sau,Cố Ngang lập tức vui vẻ,xoay người lại đã bị người kia ôm lấy bả vai.

_”Thế nào? Bàn tới đâu rồi?” Cố Ngang tò mò nhìn y

Làn da người nọ rất trắng, xứng với áo sơmi cùng quần bò,thoạt nhìn phi thường nhẹ nhàng khoan khoái. Lúc trước, y mang một cặp kính gọng mỏng, nhưng bởi vì ngại vướng bận, nên đã đổi thành kính sát tròng. Cứ như vậy,đôi mắt vốn trong suốt càng thêm dồi dào linh khí.

Về phần ngại chuyện gì…

_”Trước hôn một chút.” Người nọ cười hì hì chồm qua

_”Này!” Cố Ngang nháy mắt đỏ mặt, vội vàng đẩy y ra “Trước cổng trường học! Phải chú ý hình tượng!” Nói xong vẫn không yên lòng liếc nhìn các bậc phụ huynh xung  quanh

_”Giỡn thôi mà.” Người nọ cười vuốt vuốt mũi cậu

_”Rốt cuộc thế nào, chẳng lẽ không được?” Cố Ngang hồ nghi hỏi


Người nọ nhún nhún vai, thản nhiên nói “Người đại diện của cô ta nói tuyệt đối không để Dịch Bách đóng nữ phụ,trừ khi anh sửa lại kịch bản, nếu không miễn thương lượng. Kỳ thật Dịch Bách rất thích kịch bản này,nhưng người đại diện kia vẫn không chịu nhả ra.”

_”A?”  Cố Ngang nhíu mày,”Đùa cái gì,vốn là tiểu thuyết đam mỹ…sửa sao giờ?”

_”Không sao, chúng ta không tìm cô ấy,đổi người khác cũng được….A.” Y bỗng kêu lên,cúi đầu lấy ra một chiếc đĩa CD từ trong túi laptop “Cho em.”

Cố Ngang vừa cầm liền nhận ra,là album mới của Dịch Bách, mặt trên còn ký hai chữ Dịch Bách xinh đẹp. Nghe nói album này tuần sau mới chính thức phát hành,hiển nhiên thông qua con đường bên trong được đến.

Cố Ngang tưởng tượng bộ dáng năn nỉ người khác còn cười cười xin ký tên cuả y,không khỏi buồn cười.

_”Em có bao giờ nghe nhạc của chị ta đâu.” Cố Ngang ngoài miệng nói vậy nhưng vẫn cẩn thận kẹp đĩa CD vào sách.

_”Em có thể đem đi khoe mà.” Người nọ giúp cậu nhét sách vào balô,trong mắt có chút đắc ý “Khoe khắp trường một lần,nói bạn trai em là tiểu thuyết gia trong truyền thuyết, vừa mở miệng Dịch Bách đã vội vàng đưa lên còn kí tên vào album, rất là lợi hại nha nha nha nha.”

…Tiểu thuyết gia trong truyền thuyết

Tác giả có số lượng sách bán ra đạt tới ba triệu bản,trong vòng hai tháng đã tái bản hai lần, chỉ sau nửa năm tác phẩm đã được lên kịch bản và chuyển thể thành phim truyền hình, kỳ tích trở thành một tiểu thuyết gia vĩ đại.

Kilogram

Tề Yên Khách

Người yêu của cậu

_”Nếu để đọc giả biết anh bị gay, còn là một tên gay ngu ngốc,bọn họ nhất định sẽ tẩy chay anh.” Cố Ngang cười giễu cợt trong lòng lại vô cùng tự hào.

…Người yêu của mình a.

Thật lợi hại a, người yêu của mình.

Hắc, người yêu của mình

Hai người đi đến trạm chờ xe buýt, bỏ lỡ chuyến vừa chạy qua. Bọn họ nhìn nhau mỉm cười,không cần nhiều lời,tự nhiên bước qua tiệm bánh đối diện.

Tiệm bánh “Chí Sĩ là lực lượng”.

Trong tiệm cực kì đông khách,một hàng ngũ xếp thật dài trước quầy thu ngân, vừa đặt chân đã nghe thấy tiếng hô tràn ngập sức sống của chú Chí Sĩ.

_”Cơ hữu vô song” ra lò đây!

Cố Ngang run rẩy khóe miệng “Cô cháu gái lại phát điên rồi.”

_”Loại mới a…nhưng anh vẫn thích “gian tình bắn ra bốn phía”. Tề Yên Khách nhẹ nhàng gắp một cái “gian tình bắn ra bốn phía” bỏ vào khay, “Em thích cái nào?”

Cố Ngang nhìn chằm chằm món bánh mới: hai quả cầu sữa tựa vào nhau,mứt dâu trang trí thoạt nhìn như hai cánh tay ôm chầm. Cái tên như cũ vẫn không có tiết tháo,chính là nhìn qua rất ngon miệng…

Tề Yên Khách vừa nhìn chỉ biết cậu muốn ăn,không đợi cậu mở miệng, liền kẹp một cái “cơ hưu vô song” bỏ vào khay.

May mắn Tề Yên Khách xuống tay nhanh. Chưa đầy hai phút,”cơ hữu vô song” đã bị khách quen càn quét  trở thành hư không. Chú Chí Sĩ đi ra nhìn thoáng qua,quay đầu hướng nhà bếp hô to “Tiểu Khiêm! “Cơ hữu vô song” lại bán hết rồi! Nắn trứng nhanh một chút!”

…Nắn trứng nhanh một chút…

Ta thao! Đột nhiên vô pháp nhìn thẳng vào hai quả cầu sữa kia!

Cố Ngang đầu đầy hắc tuyến,do dự không biết có nên nhường món bánh mới này cho các vị khách hàng đang nhìn chằm chằm. Lúc này, lại nghe thấy tiếng rống giận từ trong phòng bếp.

_Đừng hối tôi!

Kế tiếp “Phanh!” một tiếng,không biết là cái gì bị nổ.

_”…Này! Mau vào đây xem! Cái máy lại…” Người bên trong hiểu nhiên sắp bùng nổ,nhưng dù sao dụng cụ xảy ra vấn đề, đành lo lắng cầu cứu. Chú Chí Sĩ lập tức khẩn trương chạy vào,miệng  liên tục lải nhải “A làm sao vậy, cậu không sao chứ…”

Tuy trường hợp thực hỗn loạn nhưng thoạt nhìn rất vui vẻ.

Cố Ngang đang định cười,bỗng nhiên phát hiện người bên cạnh lộ ra thần sắc trầm tư

_…Sao vậy?

_”Ừ…” Tề Yên Khách sờ sờ cằm,giảo hoạt nói “Hình như anh vừa chộp được nhược điểm của người nào đó.”

_A?

Tề Yên Khách đặt khay lên quầy thu ngân,bắt đầu tính tiền,khóe miệng nhếch cao tận trời “Không cần đổi nữ phụ, anh có cách rồi.”

Mua bánh xong, xe bus cũng tới. Hai người lên xe,vừa ăn bánh vừa trò chuyện,bất tri bất giác đã đến nơi.

Nhà Vi Miểu.

_”Ai nha, hai đứa đến rồi.” Mẹ Lâm tươi cười nghênh đón bọn họ vào cửa

Vi Miểu nghe tiếng liền chạy ra,giang tay ôm lấy hai người, không ngừng cọ cọ làm nũng

_”Dì vào bếp gọt trái cây, tụi con chơi đi.” Mẹ Lâm mỉm cười vào phòng bếp

Vi Miểu thân mật kéo hai người vào phòng,há to mồm kêu “A”, “A”. Tựa hồ lòng đầy vui sướng muốn chia sẻ với bọn họ. Vừa vào phòng, Vi Miểu lập tức chạy đến bên giường, Cố Ngang còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một đồ vật xanh mượt bay về phía mình.

_”Ngô!” Cái trán bị ném trúng,nhưng một chút cũng không đau, chỉ cảm thấy lành lạnh. Vật kia rơi xuống, Cố Ngang thuận tay đón lấy. Cúi đầu mới biết là thứ…Ách, mềm mềm,bán trong suốt lại dẻo như cao su. Cậu chọt chọt món đồ chơi,chỗ lõm xuống nhanh chóng hồi phục, co dãn mười phần

_”Là bóng cao su a.” Tề Yên Khách cười nói “Kế tiếp chẳng lẽ lại là cuộc chiến của cánh đàn ông?”

Vi Miểu vui vẻ ôm một đống bóng cao su,ánh mắt lòe sáng nhìn hai người.

_”Nhóc con dám chọi anh! Đi! Chúng ta ra ngoài nói chuyện!” Cố Ngang hi hi ha ha kéo tay Vi Miểu chạy ra ngoài, hiển nhiên cũng bị gợi lên hứng thú.

Tề Yên Khách cười cười,hoạt động các đốt ngón tay, xoa xoa cổ tay.

Hừ, nhóc con dám chọi Tiểu Ngốc Quang nhà anh,nhóc nhất định phải chết!

Ba người đứng trước cửa nhà Vi Miểu chơi tận hứng,lại trở vào ăn chút hoa quả, nghỉ ngơi một lát, sau đó đã đến lúc nên rời đi. Vi Miểu lưu luyến không rời đứng trước cửa phất tay tạm biệt bọn họ,Cố Ngang vừa đi vừa quay đầu lại, cười nói không cần tiễn.

Khi hai người đi qua chỗ rẽ,Vi Miểu rốt cuộc không thể nhìn thấy bọn họ, Tề Yên Khách mới lặng lẽ nắm tay Cố Ngang.

Cảm nhận ấm áp truyền tới từ lòng bàn tay đối phương khiến Cố Ngang nhịn không được mỉm cười, phản thủ dắt tay y.

_”Đoạn đường này thật ngắn.” Tề Yên Khách ngẩng đầu,nhìn nhà Cố Ngang gần ngay trước mắt, không khỏi uể oải.

_”Ừm…” Cố Ngang dừng chân lại,trong lòng tràn đầy nhu tình cùng quyến luyến.


_”Hiện tại xung quanh không ai.” Tề Yên Khách lấm lét nhìn trộm bốn phía,sau đó đẩy mạnh Cố Ngang vào một góc tối, nơi đèn đường không chiếu tới được.

_”…” Cố Ngang tựa vào tường, nâng mắt nhìn y. Lại không cảm thấy y ép quá chặt, dù sao cậu cũng không giãy dụa. Tương phản, lực đạo cường thế pha chút ôn nhu khiến Cố Ngang vui sướng không thôi,vô cùng chờ mong chuyện sắp phát sinh.

_”Thật muốn hôn em a.” Tề Yên Khách sờ sờ mũi, ngượng ngùng cười cười

Cố Ngang cười rộ lên,vươn tay, ngửa đầu hôn lên môi y

Bọn họ không hôn sâu,  hai cánh môi chỉ đơn thuần lướt qua,nhẹ nhàng cọ cọ. Nhưng dù như vậy, trái tim vẫn nhịn không được khẩn trương đập loạn nhịp.

Cố Ngang mở mắt ra, phát hiện Tề Yên Khách đang nhìn mình. Bọn họ nhìn nhau, đồng thời bật cười.

_”Mai đi chơi nhé? Anh qua đón em?” Tề Yên Khách chồm người tới,  trán chạm trán.  Thanh âm ôn nhu hòa hoãn khiến cả trái tim trở nên mềm mại.

_”Đi đâu?” Cố Ngang ôm Tề Yên Khách, cùng y nhẹ nhàng lay động. Cậu thực thích như vậy,Cố Ngang nhón chân lên ôm cổ y,giống như đang làm nũng. Lắc qua lắc lại,đầu óc đều choáng váng,đành phải bám chặt đối phương sợ sẽ ngã xuống.

_”Em đoán?” Tề Yên Khách hai mắt tỏa sáng,phảng phất như có ánh sao rơi vào.

Cố Ngang nghĩ nghĩ, đầu hàng, cười nói, “Không đoán, tâm tư của tiểu thuyết gia truyện trinh thám,em đoán không ra.”

Tề Yên Khách nở nụ cười “Là một nơi rất tuyệt,em nhất định sẽ thét lên ôm anh hôn tới tấp.”

_”…Thần kỳ vậy sao, em bất ngờ đến mức thét to?” Cố Ngang bắt đầu chờ mong

_”Ngày mai em sẽ biết.” Tề Yên Khách vuốt vuốt mũi cậu,trong mắt tràn đầy quyến luyến,nhưng vẫn từng bước lui về phía sau.

Tay hai người còn nắm chặt, Cố Ngang mỉm cười nhìn y,tựa như đang đóng phim vậy, chậm rãi buông nhau ra,đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay,khẽ chạm vào ngón tay đối phương lưu luyến không rời.

Thời điểm đầu ngón tay hoàn toàn chia lìa, người kia mới ôn nhu nhìn cậu, nhẹ giọng nói “Good night, my little beloved.”

Ngủ ngon, người yêu bé nhỏ của anh.

_”Ngủ ngon.” Cố Ngang hồi tưởng xúc cảm trong lòng bàn tay,nhu tình mỉm cười.

Ngày mai, anh sẽ mang em đi đâu?

Bởi vì có chờ mong, cách biệt hôm nay dẫu ngắn ngủi, nhưng không phải quá khó để chịu đựng.

Ngày mai, anh sẽ mang em đi đâu?