Độc Chiếm - Fly

Chương 9: Một cô vợ hiền

Cát Vũ đưa Nhân Mĩ ra khu chợ gần nhà. Hai người nắm tay nhau như một đôitình nhân thật sự. Nhân Mĩ cũng không hề muốn vùng đôi bàn tay ra khiếnCát Vũ rất hài lòng. Chưa bao giờ Cát Vũ cảm thấy cuộc sống bình yên như thế này.

Đang đi thì Nhân Mĩ cảm thấy có bàn tay đang chạm vào váy cô. Nhân Mĩ tự trách mình quá đa nghi, chắc là váy cô vừa tạt vào cái gì thôi. Nhưngcảm giác càng ngày càng thật khi bàn tay của ai đó khẽ áp hẳn vào phíadưới hông và không ngừng trượt nhẹ xuống dưới. Rõ ràng là trò sàm sỡ của mấy tên bệnh hoạn. Nhân Mĩ nắm chặt tay Cát Vũ. Cô không dám hét lên,sợ rằng mọi người sẽ nghe thấy. Cô không phải là người coi trọng thểdiện nhưng việc này đủ để làm cho cô xấu hổ.

BỐP

Cát Vũ chợt quay lại rồi giáng một cú vào mặt tên kia. Cậu đã nhận ra có chuyện gì đó sau cái nắm tay chặt kia. Cát Vũ không nói gì, cứ thế xông vào tên kia đánh, đánh cho hắn chết đi thì cũng rất có thể. Dân thểthao như cậu chỉ cần một cái vỗ nhẹ vào lưng cũng đủ làm cho người tarát, vậy mà bây giờ...mỗi cú đấm của cậu cứ như là lấy hết sức bình sinh để đánh vậy.

Mấy bà bán hàng ở chợ thì la hét om sòm, người mua hàng thì túm năm tụmba vào xem cảnh tượng hay đang diễn ra. Không ai can ngăn, chỉ có mìnhNhân Mĩ đứng ở bên ngoài hét lớn:

- Cát Vũ! Đừng đánh nữa.

Cát Vũ không còn nghe thấy Nhân Mĩ nói gì nữa rồi. Cậu chỉ còn nhìn thấy cái bản mặt đểu giả đang bê bết máu chảy không ngừng từ mũi thôi. CátVũ càng nhìn càng muốn đánh, muốn đánh rồi lại muốn đánh nữa. Nhân Mĩ là của cậu, cậu không cho phép ai động vào cô dù chỉ là một sợi tóc. Đằngnày hắn dám sàm sỡ Nhân Mĩ. Cát Vũ tức giận túm cổ áo tên đó rồi gằngiọng:

- Mày vừa làm gì?

Tên đó ánh mắt tỏ rõ sự sợ hãi nhưng vẫn cố nói:

- Mày chết chắc rồi, mày có biết ông mày là ai không?

Cát Vũ cười nhạt.

- Nói!

- Nếu biết điều thì mau quì xuống xin lỗi tao không thì đừng để tao phải gọi đại ca tao ra. Chắc mày cũng nghe danh Liêu Tuấn rồi chứ? Tao là đệ tử...

BỐP!!

Một cú đấm nữa được giáng vào mặt tên lắm lời đó. Cát vũ gằn giọng nhắclại câu hỏi mà từ nãy đến giờ mình vẫn chưa được nghe câu trả lời:

- Tao hỏi mày vừa làm gì cô ấy?

Nhân Mĩ không ngừng lôi tay Cát Vũ:

- Anh Vũ! Mình đi thôi.

Cát Vũ vùng cánh tay mình ra khỏi bàn tay nhỏ bé của Nhân Mĩ rồi tiếp tục hỏi:

- Vậy mày có biết cô ấy là ai không?

- Tao đếch cần biết cái chết mẹ gì cả!

BỐP!

Cát Vũ tiếp tục đánh khiến cho máu mũi tên đó chảy đã nhiều giờ càngnhiều hơn. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt lờ mờ đang chuẩn bị cụp xuống vìsắp chìm vào hôn mê kia:

- Nói cho mày biết. Ai mày cũng có thể động vào, nhưng cô ấy...nhất định phải nhớ cho đến hết đời, chỉ một mình tao được động vào. Về bảo cả với đại ca Liêu Tuấn của mày nữa.Rồi cuối cùng thì hắn cũng ngất. Ở đằng xa có tiếng của an ninh khu chợ. Cát Vũ không nói gì nữa chợt kéo mạnh tay Nhân Mĩ chạy đi.


Nhân Mĩ cũng biết được bảo vệ sắp đến tìm đến thân nên cũng cố gắng chạy thật nhanh sau Cát Vũ. Hai người chạy nhanh khiến hiện trường chỉ cònlại tên ******** kia cùng đám người ở chợ đang ngỡ ngàng.

Nhân Mĩ biết đã chạy khá xa chợ rồi nhưng dường như bước chân của haingười vẫn chưa muốn dừng lại. Cô vừa chạy vừa cười khẽ. Lần đầu tiêntrong đời Cát Vũ bảo vệ cô mạnh mẽ đến vậy. Hắn còn nói gì nữa nhỉ? À,không được động đến cô. Phải rồi. Cát Vũ lạnh lùng sắt đá kia lại có thể hung hãn đánh người khác vì cô, bây giờ lại còn dịu dàng nắm tay côthật chặt chạy trốn như thế này nữa. Hắn dường như đã có chút thay đổi.

Bước chân Cát Vũ chầm chậm lại rồi dừng hẳn. Cậu thở dốc rồi nhìn NhânMĩ cũng đang hổn hển sau những bước chạy đầy tốc lực kia. Khuôn mặt côửng đỏ vì mệt, trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Cậu nhìn Nhân Mĩ rồi cốcđầu cô:

- Em ngốc quá! Lần sau có bị như vậy cũng đừng chịu đựng. Nếu lúc nãy không có tôi bên cạnh thì em sẽ làm gì?

- Em...

Rõ ràng là cô không nói cho Cát Vũ vậy mà hắn vẫn biết. Cát Vũ rất nhạycảm. Cô cảm thấy giữa cô và hắn có cái gì đó giao cảm khó nói thành lời.

- Em đúng là...

- Nếu tên Liêu Tuấn đó tìm đến anh thi anh sẽ làm gì?

Cát Vũ nắm tay Nhân Mĩ kéo cô đi rồi nói:

- Đi thôi. Hôm nay phải ăn mì rồi, chẳng mua được gì.

Nhân Mĩ vẫn không chịu buông tha:

- Anh trả lời đi. Anh sẽ làm gì?

Cát vũ không nhìn Nhân Mĩ rồi trả lời:

- Để cho hắn ta đánh thôi.

Nhân Mĩ khựng lại trong lòng hốt hoảng. Cô nhíu mày nói:

- Đừng! Chắc hắn ta phải là xã hội đen. Bọn chúng mà đánh không chết thì cũng thành người thực vật, cho nên khi bọn chúng tìm thì anh đừng đôico với bọn chúng làm gì, anh phải chạy đi...nghe rõ chưa?

Cát Vũ cảm thấy con tim của mình như được ai đó thắp sáng, như được aiđó xoa dịu sự cô độc bấy lâu nay trong lòng. Cậu buông tay ra rồi đưacánh tay ra kéo Nhân Mĩ vào lòng.

- Em đang lo cho tôi sao?

Nhân Mĩ nói khẽ:

- Chẳng phải vừa rồi anh cũng lo cho em sao?

Cát Vũ càng ghì mạnh hơn:

- Tôi lúc nào cũng lo cho em.

Nhân Mĩ không nói gì. Vòng tay của Cát Vũ lỏng ra rồi lại tìm đến đôi bàn tay của Nhân Mĩ. Nắm chặt lấy và kéo cô đi.

- Trong tủ có mì và rau. Không có thịt đâu. Em có biết chế biến không?

- Em sẽ cố gắng.

Cát Vũ hài lòng:

- Vậy được!

************

Mở cửa bước vào. Là căn hộ lần trước. Nhân Mĩ đã vào một lần - cái hômcô trúng thuốc lắc. Tuy nhiên lần đó không ghi nhớ kĩ. Bây giờ Nhân Mĩmới quan sát rõ hơn. Nhà được thắp sáng bởi chiếc đèn chùm pha lê ánhvàng làm ta có cảm giác ấm cúng vô cùng. Làm nền với nó là màu sơntường, cũng là vàng, sự sang trọng của ngôi nhà càng được tôn thêm. Cănhộ này không có nhiều phòng. Chỉ một phòng ngủ, một phòng khách, mộtphòng bếp, phòng đọc sách và một phòng vệ sinh. Nhưng lại rất gọn gàngvà ngăn nắp. Cho thấy chủ nhân là một con người rất coi trọng hình tượng và tính cách rất kiên định, chắc chắn.

- Em có cần nghỉ ngơi không?

Nhân Mĩ rời mắt khỏi những đồ vật đắt giá được bày biện trong phòng. Cô khẽ trả lời:

- Không cần đâu.


- Rau ở trong tủ lạnh, mì ở tủ trạn. Em có tự làm được không?

Nhân Mĩ ngạc nhiên:

- Anh định nấu giúp em?

- Tôi có thể giúp.

Nhân Mĩ cười tự nhiên khiến trái tim của Cát Vũ đập rộn ràng. Càng ngày nụ cười này càng được dành cho cậu nhiều hơn.

- Thôi. Em sẽ tự làm được hết. Có phải món gì phức tạp lắm đâu.

Rồi Nhân Mĩ đi thẳng vào bếp.

Khi cô đi vào bếp rồi Cát Vũ mới dám tự cảm nhận sự hạnh phúc đang baotrùm nơi đây. Cảm giác được không khí gia đình đang len lỏi trong từngthớ thịt, từng dòng chảy của huyết mạch. Bỗng, Cát Vũ tưởng tượng ra một mái ấm trong tương lai. Có cậu và Nhân Mĩ. Hằng ngày cô sẽ làm cho cậunhững bữa cơm ấm nóng với nụ cười tươi trên môi đầy viên mãn. Với mộthoặc hai đứa con đáng yêu giống mẹ cũng được hay ngỗ ngược như bố thìcũng chẳng sao. Cả nhà sẽ tràn ngập tiếng cười đùa mỗi khi nô, khi đùavui. Cậu có thể cùng cô ấy dạy con tập vẽ cho dù màu có vấy bẩn lênchiếc áo sơ mi trắng mà cô ấy đã giúp cậu là để đi làm vào tối hômtrước. Có thể cùng những đứa con đi câu cá cho dù chúng chẳng hề biết xỏ giun vào lưỡi câu, hai người có thể cùng nhau dạy con đi xe đạp cho dùchúng thật ngốc nghếch và nhút nhát mỗi khi hai người thả tay ra..v..v.. Một mái ấm hoàn hảo cho đến hết cuộc đời hoặc có thể là sang kiếp sau.Cát Vũ tự nhận thấy bản thân là một người rất ích kỉ và tham lam. Suốtđời suốt kiếp cậu chỉ mong muốn có Nhân Mĩ bên cạnh mà thôi. Dù cô ấykhỏe mạnh hay ốm đau bệnh tật thì cậu cũng sẽ luôn bên cạnh che chắn vàbảo vệ cho cô ấy. Chỉ cần vậy thôi, như thế là cậu cũng đủ hạnh phúcrồi.

- Xong rồi đây!

Nhân Mĩ bê hai chiếc bát nghi ngút bốc hơi trắng xóa che khuất cả mộtkhuôn mặt cô. Mùi thơm kích thích dịch vị của Cát Vũ sôi ùng ục. Cậu rời khỏi sô pha rồi bước đến đỡ hộ Nhân Mĩ một bát mì. Cát Vũ hít hà hơi mì bốc lên thơm lừng.

Nhân Mĩ ngắm nhìn Cát Vũ. Đây là Cát Vũ ư? Không, không thể nào là anhấy. Anh ấy phải là một con người lạnh lùng và đầy kiêu ngạo, phải là một tên bạo chúa hung tàn, phải là một tên đại ác bá khiến người khác phảinể sợ chứ không phải là một người với ánh mắt trẻ con, trong sáng nhưthế này. Chiếc mũi cao và thẳng của Cát Vũ đón nhận hương mì hình như có vẻ rất thích thú (có lẽ là dùng từ này không hợp nhưng đó là từ phù hợp nhất vào hoàn cảnh này). Nhân Mĩ cứ mãi ngắm nhìn mà quên cả bát mìtrên tay sắp nguội mất rồi.Cát Vũ đưa mắt nhìn người con gái đang chăm chú nhìn cậu. Đã bao nhiêulâu rồi nhỉ? Đã bao nhiêu lâu cậu cầu xin Thượng Để hãy để cho người con gái này nhìn cậu với ánh mắt trìu mến kia dù chỉ một giây thôi cũngđược. Và giờ thì cô ấy đang chăm chú hết mức có thể, đồng tử ngập trànhình ảnh của cậu. Chỉ mình cậu trong ấy thôi.

- Em không ăn đi?

Nhân Mĩ bị hỏi bất ngờ chợt lúng túng làm rớt nước mì xuống chân. Mì vẫn còn nóng nên nó làm cô thấy rát và khẽ rít lên. Cô đặt bát mì xuốngđịnh lấy khăn lau thì Cát vũ đã từ lúc nào đi đến cầm chiếc khăn lau cho cô. Hành động của anh ấy nhẹ nhàng như coi cô là một bảo vật vậy.

- Em thật vụng về.

Tuy câu nói mang vẻ trách móc nhưng âm sắc của nó lại là một sự yêu chiều đến khó tả.

- Ăn thôi!

Nhân Mĩ chỉ còn biết nghĩ đến câu nói này mà thôi. Rồi cô như nhớ ra được điều gì đó:

- Anh nên giữ ánh mắt như vừa nãy.

Nói xong cô lại cúi mặt xuống ăn để che đi sự xấu hổ.

Cát Vũ khựng đôi đũa trong tay lại khi nghe thấy câu nói của Nhân Mĩ.Cậu đưa ánh mắt nhìn cô, cô ấy xấu hổ. Cát Vũ cười nhẹ rồi tiếp tục ăn.Cậu cũng không muốn nói gì lúc này. Hãy cứ để khoảnh khắc này trôi quathật bình yên, hãy cứ để cho cảm xúc được lắng đọng lại nơi đây, nơitrái tim của cậu, của Nhân Mĩ hoặc của cả hai.

10h tối.

Cát Vũ nhìn đồng hồ rồi nhắc nhở Nhân Mĩ:

- Muộn rồi đấy, tôi đưa em về.

- Đợi em một lát.

Không hiểu sao từ lúc vào căn hộ này, Nhân Mĩ rất thích dọn dẹp cho dùnó rất sạch sẽ. Cô cứ hì hục từ tối đến giờ và để mặc cho ánh mắt củaCát Vũ đang ngắm nhìn mình. Đơn giản chỉ là cô không muốn phải để chomột căn hộ đẹp như thế này bị bẩn dù chỉ là một hạt bụi.

Khi đã xong xuôi Nhân Mĩ mới phủi tay, mặc áo rồi bước theo Cát Vũ.

Chiếc Ducati 1098. Đó là chiếc moto thuộc hàng khủng mà Cát Vũ đã kể cho cô trong bữa ăn. Với những người ưa mạo hiểm thì nó chính là lựa chọnhàng đầu. Cát Vũ giúp Nhân Mĩ đội mũ bảo hiểm. Khoảng cách náy rất gần,cả hai bên đều có thể cảm nhận được hơi thở của người đối diện và cả hai người đều hồi hộp.

- Lên xe đi.

Tiếng của Cát Vũ xóa tan bầu không khí căng thẳng trước đó. Có lẽ cậu nên là người phải giữ bình tĩnh đầu tiên.

Nhân Mĩ ngồi vào xe. Cô ngập ngừng đưa tay vào phía phần eo của Cát vũ.Chưa kịp làm gì tiếp theo thì bàn tay của Cát Vũ đã tóm chặt lấy tay cô. Rồi vòng tay cô ra phía đằng trước bụng cậu.

- Tôi có cần phải dạy cho em kĩ thuật an toàn khi ngồi moto không?

Nhân Mĩ ngượng ngùng không nói. Rồi người của cô như được kéo theo chiếc moto. tiếng gầm rú của chiếc bô xe kia như con mãnh thú về đêm. Lướttrên mặt đường nhựa. trơn tru và nhẹ nhàng. Y như buổi tối ngày hôm nay. chỉ có thể nói được bằng hai từ: Nhẹ nhàng và tình cảm.


Đến trước cổng kí túc xá.

Cánh cổng lớn đóng im lìm không tiếng động. Các phòng sinh viên cũng đãtắt hết đèn. Nhân Mĩ thoáng lo sợ rồi quay ra nhìn Cát Vũ vẻ cầu cứu.

Cát Vũ gạt chân chống rồi bước xuống bên cạnh Nhân Mĩ. Cậu bước đến gần cánh cống rồi ra sức đạp:

- Chết tiệt! Các người uống thuốc ngủ hay sao mà ngủ sớm vậy?

Mấy phòng sinh viên vì tiếng **** của Cát Vũ mà bật đèn rồi ra xem kẻđiên nào làm náo loạn. Đúng lúc ấy thì điện thoại của Nhân Mĩ reo lên.Là của Khánh Lâm, cô vui mừng nghe máy:

- Khánh Lâm à? Giúp mình mau lên.

Khánh Lâm giọng điệu ngái ngủ:

- Tiểu thư vui chơi quên đường về của tôi ơi! Tôi đã thông báo với giámthị là cô về nhà có việc rồi. Nếu không muốn bà la sát ấy phát hiện côđi với Cát Vũ đến tận bây giờ mới về thì ngày mai hãy quay lại. Mình đảm bảo, 3 giây nữa cô ấy sẽ có mặt tại hiện trường.

Chỉ cần nghe có thế. Nhân Mĩ vội vàng kéo tay Cát Vũ nói vội vàng:

- Đi thôi! Chúng ta về nhà anh.

Cát Vũ thoáng không hiểu nhưng thấy vẻ vội vàng của cô như vậy cũng trởlên luống cuống theo. Vội vàng lao xe vút đi. Vừa lúc chiếc xe lao đithi bà giám thị cũng lò mò đi ra. Cũng may là bà chỉ kịp nhìn chiếc váytrắng bay phấp phới theo cơn gió đêm lướt đi mà không kịp nhìn mặt. Bàta lắc đầu rồi lẩm bẩm:

- Bọn trẻ bây giờ hết việc làm rồi mới đi trêu kí túc xá như vậy.

Nhân Mĩ mặt mày buồn bã bước vào nhà. Cô ngồi thụp xuống chiếc ghế sô pha nói vẻ rầu rĩ:

- Phải làm sao đây?

Cát Vũ đóng cửa rồi nói điềm tĩnh:

- Em vào phòng ngủ ngủ đi.

- Thế còn anh?

- Tôi ngủ ở sô pha.

Nhân Mĩ vội vàng từ chối:

- Không được. Để em ngủ ở đây cho.

- Nếu không muốn để tôi phải nổi cáu thì tốt nhất em nên nghe lời tôi.

Nhân Mĩ không nói gì rồi lủi thủi đi vào phòng ngủ. Cô cảm thấy lỗi nàylà do mình. Anh không về được kí túc xá mà cô cũng không.

Nhân Mĩ ngồi vào chiếc giường rộng lớn được trải bằng tấm ga màu nâunhạt nhìn rất sang trọng. Kiểu giường bệt cách điệu phương Tây, ngày xưa cô cũng đã được sở hữu một chiếc. Nhân Mĩ khẽ vơ lấy chiếc gối rồi ômvào lòng. Mùi hương dầu gội nam tính khẽ thoáng qua khiến giác mạc mũicủa Nhân Mĩ đê mê lạ thường. Rõ ràng là Cát vũ không hay ở đây nhưngdường như mọi đồ vật cô đều có thể ngửi thấy mùi hương này.

Cát Vũ ở ngoài sô pha chẳng biết làm gì. Tâm trạng cậu đang rất rối bời. Lần trước cô ở lại đây là lần mà cô đang lắc điên cuồng. Còn lần này là hoàn toàn bình thường. Không gian bao trùm một sự tĩnh mịch. Cát Vũchâm một điếu thuốc. Khẽ rít một hơi rồi thả ra thứ khỏi màu xanh xámxịt. Ánh mắt cứ tập trung tại làn khói ấy khiến tâm trạng có hơi mờ ảo.Cô ấy đang ở rất gần với cậu. Hôm nay cô ấy đã cười với cậu, đã chịunhìn cậu...những việc mà trong quá khứ đã trở thành xa xỉ và giờ đây cậu đang được hưởng trọn vẹn. Cậu hôm nay cũng khiến Nhân Mĩ ngạc nhiên, cô ấy thích ánh mắt không hung tàn của cậu, thích cậu bảo vệ cô ấy...Tấtcả chỉ đơn giản nhưng lại rất nhẹ nhàng và rất dễ chịu.

- Anh Vũ!

Cát Vũ quay ra sau tiếng gọi của Nhân Mĩ. Cô ấy đang ôm chiếc gối củacậu nhìn thật đáng yêu. Trí tưởng tượng trong tương lai của cậu cũng cócảnh này. Khi cậu đọc sách hoặc làm việc khuya, cô ấy sẽ ôm một chiếcgối đi đến và trìu mến nhắc cậu đi ngủ sớm. Điều ấy thật tuyệt vời.

- Có chuyện gì thế? - Cát Vũ cố giữ cho giọng nói của mình thật bình thản.

- Em...Anh...có thể vào trong ngủ cùng em được không?

- Cái gì?

Biết được Cát Vũ đang hiểu nhầm từ

gủ cùng nên Nhân Mĩ vội vàng sửa lại:

- Không! Ý em là anh vào ngồi cạnh cho đến khi em ngủ được không?


- Tại sao?

Nhân Mĩ cúi xuống nói ngại ngùng:

- Thực sự...Em rất sợ tối.

Cát Vũ dập tắt điếu thuốc trên tay mình vào gạt tàn rồi quay ra hỏi:

- Thế mọi lần ngủ tại kí túc xá thì sao?

- Lúc đó có bạn cùng phòng nên đỡ sợ hơn mà.

Cát Vũ đứng dậy rồi đi thẳng vào phòng. Cậu vẫn tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng đang tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

Nhân Mĩ bước theo sau. Thấy Cát Vũ ngồi ở mí dường. Cô vội bước lên rồinằm xuống. Không hiểu sao bây giờ cô lại rất tin cậy anh ấy. Biết rằnganh ấy sẽ không thể làm gì hại cô được cả.

- Anh hát được không?

Cát Vũ nheo mắt quát:

- Em lắm chuyện thế?

Nhân Mĩ vội vàng nhắm nghiền mắt lại rồi nói:

- Coi như em chưa từng nói gì.

Một thoáng yên lặng...

Màn đêm buông xuống nơi căn phòng nhỏ

Câu hát đầu tiên được Cát Vũ ngân lên trầm ấm. Nhân Mĩ mở mắt nhìn CátVũ. Từ người anh ấy tỏa ra sự ấm áp lạ kì. Rồi cô khẽ cười nhắm mắt lạivà nghe nốt bài hát hay còn dang dở:

Nơi có anh và em vun đắp bao nhiêu kỉ niệm

Đưa em đi qua những tháng năm hồi xưa ấy

Cho em về lại những giấc chiêm bao

Nắm tay em qua con đường trải đầy nước mắt

Cho em quên đi những hồi ức đau thương.

Nhiều lần tự hỏi ta đã làm được gì cho em?

Người con gái ta yêu thương đang chịu nhiều áp lực

Chỉ biết ôm em mà truyền niềm tin cậy

Nhưng sao em không biết?

Sao em không hiểu?

Chỉ vì anh yêu em quá nhiều

Chỉ muốn em là của anh mãi mãi

Hỡi tình yêu bé nhỏ của anh

Rồi một ngày em sẽ hiểu ra tất cả

Hiểu ra rằng có một người luôn yêu em hơn chính bản thân mình.

Cho dù ngay mai ánh bình minh ửng hồng


Có mang em đi xa khỏi đời anh

Thì em cũng phải hiểu...

Hãy hiểu và yêu anh

Giống như anh đang làm cho em

Thiên thần nhỏ của anh.

Nhân Mĩ khẽ khàng chìm vào giấc ngủ.

Cát Vũ vén lọn tóc lòa xòa trước trán của cô. Thật bình yên. Đây cũng là một mong ước trong tương lai. Cậu sẽ hát cho cô ấy ngủ, sẽ hôn nhẹ lênvầng trán nhỏ xinh kia mà nói rằng:

- Vợ yêu! Ngủ ngon nhé.