Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 880: Gian thương

Diệp Húc đi ra khỏi phòng, cười tủm tỉm nói: “Man Tổ, lúc trước giữa chúng ta có chuyện không thoải mái chỉ là do hiểu lầm, tiểu đệ sao có thể để ở trong lòng được? Mời ngồi, mời ngồi”

“Không cần đâu!”

Man Tổ trả lời rất nhanh, giọng ồm ồm: “Ta đến đây định dùng bảo bối đổi lấy mấy cái Thượng Thanh linh mạch của ngươi. Trước kia khi Cực Lạc Lão Tổ tới đây, tuy trên người có nhiều linh mạch nhưng đều là Thái Thanh linh mạch, chỉ có Thượng Thanh linh mạch mới có thể giúp ta khôi phục thân thể và pháp lực đến trạng thái đỉnh phong như trước kia, như thế mới mong ở Hải Nhãn này sống thêm vài năm!”

Diệp Húc mỉm cười, thâm thúy nói: “Man Tổ lão ca, Thượng Thanh linh mạch ở Thiên giới cũng là bảo vật hiếm có, có thể đổi lấy không ít bảo vật. Vậy Man Tổ lão ca định đổi lấy Thượng Thanh linh mạch chắc giá trị phải rất cao đấy...”

Ta tự nhiên biết, đã sớm chuẩn bị rồi!

Man Tổ cười rồi đột nhiên đưa chiếc xương đùi Thần Vương đang cầm trong tay cho Diệp Húc, cười nói: “Diệp lão đệ, ta và ngươi đánh nhau một hồi, uy lực của chiếc xương đùi này chắc không cần phải nói ngươi cũng đã rõ. Xương đùi này chính là của Thần Vương đã luyện thành Thần Văn, ẩn chứa uy lực của Thần Vương, vô cùng mạnh mẽ. Hơn nữa, nó lại được ta ngày đêm rèn luyện, tuy không phải thần binh gì nhưng cứng rắn vô cùng, thậm chí có thể chống lại được cả Xi Thiên Ma Tổ của ngươi. Ngươi cảm thấy chiếc xương đùi Thần Vương này có thể đổi lấy bao nhiêu Thượng Thanh linh mạch?”

Diệp Húc nhận lấy chiếc xương đùi Thần Vương, cầm trong tay, cảm thấy vô cùng nặng nề, giống như đang cầm một phần của thiên địa, bên trong ẩn tàng khí tức rất khủng bố, chứng tỏ chủ nhân của vật này mới chết cách đây không lâu!

Một cái xương đùi Thần Vương, chỉ sợ không đủ rồi!

Diệp Húc lắc đầu, đem chiếc xương đùi trả lại cho Man Tổ, thở dài nói: “Man Tổ, không phải tiểu đệ tham lam, mà là Thượng Thanh linh mạch trên người ta quả thật không nhiều lắm. Nói như vậy chắc ngươi cũng hiểu nó đối với ta quý giá thế nào rồi...”

Man Tổ trợn mắt, tức giận nói: “Diệp lão đệ, ở Thiên giới chiếc xương đùi này có thể đổi lấy bao nhiêu Thượng Thanh linh mạch, ngươi có biết không? Không dưới trăm cái! Ta không cần đổi lấy nhiều, chỉ một cái được chứ?”

Không đủ! Diệp Húc nói cộc lốc.

Man Tổ tức giận đến nỗi ngực phập phồng kịch liệt, chỉ muốn giơ xương đùi Thần Vương nện xuống, đem tên tiểu tử đáng ghét này đập nát. Chỉ có điều lúc trước hai người đánh nhau, hắn biết rõ Diệp Húc rất lợi hại, nếu cả hai liều mạng đánh nhau, chính mình chưa chắc đã là đối thủ của hắn.

“Diệp lão đệ, ta thêm một cái đầu lâu Thần Vương!”

Man Tổ đột nhiên đem vòng đầu lâu trên cổ kéo xuống, gỡ ra một cái đầu lâu Thần Vương, cất giọng ồm ồm nói: “Thế đã đủ chưa?”

Diệp Húc lắc đầu, thở dài nói: “Thượng Thanh linh mạch của ta thật là không có nhiều mà...”

“Hai cái đầu lâu, cả chiếc xương đùi Thần Vương!”

Man Tổ nghiến răng nghiến lợi, ném ba món bảo bối trước mặt Diệp Húc, sắc mặt dữ tợn, lạnh lùng nói: “Lão đệ, ngươi cũng nên cho ta giữ lại một cái để phòng thân chứ?”


Diệp Húc thật là khó xử, mắt liếc cái đầu lâu còn lại. Man Tổ mặt mày méo xệch, khóe miệng giật giật, đột nhiên đem nốt cái đầu lâu cuối cùng đưa tới, hằm hằm nói: “Tiểu tử thối! Ngươi bị điên rồi!”

Ánh mắt Diệp Húc lại liếc xuống hông nơi cái quần đùi làm bằng da thú của hắn, Man Tổ vội vàng nhìn xuống dưới, thiếu điều hét lên: “Bộ y phục này ta không thể cho ngươi, nếu không Lão tử phải trần truồng rồi!”

“Man Tổ lão ca hiểu lầm rồi, tiểu đệ không tham lam đến nỗi lột sạch những bảo vật trên người ngươi như thế đâu”

Diệp Húc cười tủm tỉm nói: “Ý của ta là, thắt lưng của ngươi xem qua có vẻ không tệ, so với những bảo vật của ta có lẽ còn tốt hơn...”

Man Tổ tức giận muốn hộc máu, căm hận tháo thắt lưng xuống, Diệp Húc thu lấy tất cả từ thắt lưng, xương đùi Thần Vương đến mấy cái đầu lâu về. Sau đó lấy ra một cái Thượng Thanh linh mạch, cười nói: “Được rồi, chúng ta trao đổi rất công bằng. Nếu Man Tổ lão ca còn có bảo bối gì khác, xin lại đến cùng tiểu đệ trao đổi. Quả thật cái quần đùi da thú này của ngươi rất không tồi, chắc là được làm từ da một cự thú Vu Tổ tu luyện tới mức cao nhất rồi? Thật là thứ tốt...”

“Tiểu tử thối, ngươi đừng hòng có chủ ý gì với chiếc quần đùi của lão tử, cũng đừng mơ tưởng lão tử sẽ trởi lại!”

Man Tổ sắc mặt đen như than, cầm lấy Thượng Thanh linh mạch, há miệng cẩn thận nuốt linh mạch vào bụng, một tay kéo quần đùi da thú mau chóng rời đi.

Chờ hắn đi tới một chỗ xa, đám người Huyền Vũ lão tổ lập tức xông tới, thấp giọng hỏi: “Man tổ, ngươi dùng bảo vật đổi được mấy cái linh mạch? Tiểu tử mới đến kia thật là đối tượng tốt để lừa gạt phải không? Hắn có lên giá không?”

Man Tổ hừ lạnh một tiếng, ồm ồm cất tiếng: “Các ngươi xem mặt ta màu gì?”

Huyền Vũ lão tổ ngẩn ngơ, thấy thế nào nói thế ấy: “Màu đen”

“Bụng dạ tiểu tử này, so với mặt lão tử còn đen gấp trăm lần!”

Man Tổ nổi giận đùng đùng, hướng phía xa bỏ đi: “Lão tử không nói nhảm với các ngươi nữa, ta còn phải mau chóng luyện hóa Thượng Thanh linh mạch, nếu cứ trì hoãn sẽ khiến hiệu lực của linh mạch hao tổn đi rất nhiều”

Đám người còn lại nhìn nhau không biết phải nói gì. Sau một lúc lâu, Huyền Vu Lão Tổ nuốt nước miếng, cất bước đi tới căn phòng Diệp Húc, vừa đi vừa thì thầm: “Bụng dạ tiểu tử này thật sự đen như vậy sao...”

“Huyền Vu Lão Tổ, ngài đến đây thật là vinh hạnh cho kẻ hèn này. Mời ngồi, mời ngồi!”

Diệp Húc vội vàng tiếp đón, cười tủm tỉm nói: “Lão tổ, ngài cũng đến vì Thượng Thanh linh mạch phải không? Lão nhân gia ngài đức cao vọng trọng, tiểu đệ kính già yêu trẻ, định bụng không nói hai lời liền mang một cái linh mạch tặng cho ngài để tỏ lòng tôn kính. Nhưng ngài cũng biết vật ấy rất quý hiếm, hơn nữa tiểu đệ lại không có nhiều lắm...”

Huyền Vũ Lão Tổ liên tục cười khổ, đang muốn nói thì ánh mắt Diệp Húc dừng lại trên thân hắn, ánh mắt sáng lên, cười nói: “A? Khối ngọc bội ngài đeo bên hông không tệ, chắc là Thần Vương đã từng đeo vật này phải không? Đáng tiếc là linh khí đã mất hết, chắc là do dư âm của Mạt Nhật Kiếp rồi... Ngài đừng vội lấy xuống, ta không có ý đó...Ngài xem ngài quá khách khí rồi! Còn có cái vòng tay này, chậc chậc, đẹp quá, đẹp đến nỗi làm cho tim người ta đập thình thịch...Ngài lại khách khí rồi! Còn cái mũ này nữa...”


Không lâu sau, đám người Vu Tổ chỉ thấy Huyền Vũ Lão Tổ thất tha thất thểu theo Diệp Húc từ trong Bạch Cốt phòng đi ra. Man Tổ lúc nãy khi đi ra thì sắc mặt đen như than, còn sắc mặt Huyền Vũ Lão Tổ lại tái nhợt không còn chút máu.

“Bảo bối của Lão phu...”Vị lão tổ này đờ đẫn đi ngang qua mọi người, bờ môi run run, mất hồn mất vía vừa đi vừa lẩm bẩm.

“Hàn Minh lão tổ, ngài đã đến rồi à? Mời ngồi, mời ngồi! Thượng Thanh linh mạch trên người tiểu đệ không còn nhiều lắm, vật ấy rất trân quý, chắc ngài đã biết...”

“Thương Hạc lão tổ, ngài đã đến rồi à? Thượng Thanh linh mạch trên người tiểu đệ thật sự không còn nhiều lắm, nhưng tiểu đệ vẫn giữ lại cho ngài một cái. Ngài không cần cảm ơn ta, kính già yêu trẻ là tên thường gọi hồi nhỏ của tiểu đệ, nhưng mà vật ấy rất quý hiếm, hẳn ngài đã biết rồi...”

Lúc này, ở bên trong ngọc lầu của Diệp Húc, Cực Lạc Lão Tổ ngây ngốc nhìn cảnh tượng trước mắt. Ở trước mắt hắn, có đến hàng trăm ngàn Thượng Thanh linh mạch đang treo trong không trung, phần đuôi đâm vào nền đất của ngọc lầu, đang hấp thu thiên địa linh khí, không ngừng tăng trưởng lớn mạnh!

Nhiều Thượng Thanh linh mạch như vậy thật là cảnh tượng khiến người ta rung động, cho dù là Cực Lạc Lão Tổ cũng chưa bao giờ thấy qua. Trong giây phút sững sờ, hắn còn tưởng mình đi vào nhầm bảo khố của một vị Thần Vương.

Không chỉ có như thế, hắn còn cảm nhận được, không gian ngọc lầu cách biệt hẳn với dư âm của Mạt Nhật Kiếp ở bên ngoài. Một gốc ngọc thụ thẳng tắp giữa trời đất, tạo ra một vùng không gian rộng lớn vô cùng. Ở trong vùng không gian này tràn ngập sức sống, dư âm Mạt Nhật Kiếp hoàn toàn không có khả năng xâm nhập, hơn nữa còn làm cho thương thế trên thân thể hắn không ngừng khôi phục lại!

Khó trách Đàm Tổ Thần Vương coi trọng Diệp phủ chủ như thế, bí mật trong ngọc lầu của hắn thật không bình thường, hắn thật không giống với người thường chút nào!

Cực Lạc Lão Tổ ngẩn ngơ, đột nhiên nghĩ đến đám người Vô Tướng Hoàng định trao đổi linh mạch với Diệp Húc, không khỏi cười khổ một tiếng, nói thầm: “Bọn người kia cho dù đem cả bản thân mình bán đi, chỉ sợ cũng không thể đem đổi hết linh mạch trong này, cho dù là một nửa cũng không được...”

“Man Tổ, Huyền Vu lão tổ, các ngươi lại đến trao đổi Thượng Thanh linh mạch nữa à?”

Bên trong một thành trì làm từ xương cốt gọi là Bạch Cốt thành, vị Vu Tổ trung niên kia – Vu Tổ Vô Tướng Hoàng khẽ nhíu mày, ánh mắt đảo qua nhiều Vu Tổ, chỉ thấy mọi người khí huyết dồi dào, thân thể trẻ hơn rất nhiều, tu vi cũng khôi phục không ít, so với lúc trước dường như còn mạnh mẽ hơn. Vu Tổ Vô Tướng Hoàng nghi ngờ nói: “Chúng ta có mười lăm người, mười bốn người đã đổi lấy Thượng Thanh linh mạch của hắn, ít nhất cũng đổi lấy mười bốn cái! Hắn chỉ là một Thánh Hoàng, chưa hoàn toàn trở thành Vu Tổ, sao trên người lại có thể mang số lượng Thượng Thanh linh mạch nhiều như vậy? Phải biết rằng, Thượng Thanh linh mạch vô cùng trân quý, không phải thứ có thể mua được dễ dàng...”

“Tên tiểu tử họ Diệp không giống như bị người ta bỏ lại ở Hải Nhãn này, giống như tự mình đến nơi này để đổi lấy bảo bối của chúng ta vậy!”

Man Tổ mang vẻ mặt đau xót, hai tay giữ quần đùi da thú, nói giọng ồm ồm: “Tiểu tử này miệng thì nói toàn nhân nghĩa đạo đức, thế mà ra tay lại tàn nhẫn thế này, trên người ta bao nhiêu bảo vật chỉ đủ đổi lấy một cái Thượng Thanh linh mạch!”

Huyền Vũ lão tổ tiếp lời, nói: “Nhưng ta xem chừng, Thượng Thanh linh mạch của hắn thật sự cũng không còn nhiều nữa, một tên Thánh Hoàng, mặc dù cường đại như hắn, cũng không thể sở hữu nhiều Thượng Thanh linh mạch như vậy được, nếu không hắn sẽ không ra giá cao như thế, quả thực hắn rất xảo trá!”

Vô Tướng Hoàng cười ha hả, thản nhiên nói: “Một khi đã như vậy, ta sẽ đi đổi lấy toàn bộ số linh mạch còn lại của hắn. Hắn không có Thượng Thanh linh mạch chống đỡ, ở chỗ này không bao lâu sẽ phải đến cầu xin chúng ta, lúc đó chúng ta sẽ dễ dàng lấy lại được tất cả các bảo vật! Đến lúc đó, xem như chúng ta không tổn thất lấy một đồng mà lại có được tất cả Thượng Thanh linh mạch trong tay hắn!”

Ánh mắt Ma Tổ sáng lên, cười ha hả nói: “Vô Tướng lão tổ ra tay, nhất định sẽ đem tiểu tử này lột sạch không còn một mảnh! Chúng ta đợi ở đây chờ tin tốt của Vô Tướng!”

Vô Tướng Hoàng mỉm cười, vẻ mặt có chút tự phụ, rời khỏi Bạch Cốt thành, đi đến trước căn phòng của Diệp Húc, cười nói: “Diệp lão đệ, kẻ hèn này đến đây muốn cùng ngươi tiến hành một vụ trao đổi”

“Những giao dịch vừa rồi chỉ là buôn bán nhỏ lẻ, đây mới là vụ làm ăn lớn!”

Diệp Húc đứng sừng sững trước cửa, tâm cơ chợt động, cười nói: “Vô Tướng lão tổ thần thông quảng đại, theo lý mà nói Vô Tướng lão tổ muốn có Thượng Thanh linh mạch, tiểu đệ tự nhiên phải hai tay dâng lên, nhưng mà vật ấy thật quý hiếm...”

“Ngươi muốn nói gì, ta đều biết cả rồi”

Vô Tướng Hoàng giơ tay lên chặn lời hắn, sau đó cười nói: “Diệp huynh đệ, chúng ta không cần vòng vo, bây giờ thế này, ngươi đưa ra bao nhiêu linh mạch, ta đưa bấy nhiêu bảo vật để trao đổi, như vậy có được không?”

Sắc mặt Diệp Húc nghiêm nghị, nghiêm túc nói: “Ngươi nói thật sao?”