Đóa Bạch Liên Ấy Thật Xinh Đẹp!

Chương 53

Cấp trên hạ lệnh cho Cố Tu Qua phải thủ bên bờ sông khoảng nửa tháng, nhưng mà dù có giữ một nửa của nửa tháng cũng không được nữa. Số đạn dược và lương thực mà quân bộ cấp cho căn bản không đủ dùng trong nửa tháng, vốn là nói chừng bảy ngày sau sẽ tiếp tế đạn dược và lương thực, nhưng chín ngày trôi qua rồi mà tiếp viện vẫn không đến. Mà điện văn lên cũng không được quân bộ hồi âm cho.

Một số người đã bừng hiểu, một số thì đã minh bạch ngay từ lúc bước chân đi, ngay từ đầu bọn họ đã bị coi như là con tốt thí mạng, cấp trên muốn bọn họ dùng tính mệnh để kéo dài thời gian, cho nên không có ý cấp thêm đạn dược cho họ.

Sau đợt công kích thứ hai hai ngày, quân Nhật bắt đầu bắn pháo sang bờ Tây — qua ống nhòm có thể thấy, xế chiều hôm nay, đạn dược bổ sung của quân Nhật đã tới, chỉ sợ không lâu nữa chúng sẽ cho khởi xướng trận tiến công lần thứ ba.

Tuy Cố Tu Qua là đoàn trưởng, nhưng vô luận là vũ khí hay nhân thủ đều không đủ cho một trung đoàn chính quy. Một trung đoàn đạt chuẩn phải có khoảng một ngàn năm trăm người, mà lúc đi gã chỉ dẫn theo vỏn vẹn năm sáu trăm người, sau hai trận đánh, lúc này đây quân họ chỉ còn có khoảng ba bốn trăm người, còn không đủ tiêu chuẩn của một tiểu đoàn. Mà số quân Nhật ở bên bờ tương đương với một trung đoàn chính quy.

Quân Nhật bắn một vòng pháo xong, mọi người vội vã ló đầu ra nhìn sang bên bờ sông — cũng may mà quân Nhật không ném pháo sang sông, đợt ném pháo vừa rồi chỉ là cảnh báo họ đã được nhận tiếp tế. Đợt pháo cảnh báo vô cùng hữu hiệu, những người lính bên này nghe xong đều mất đi ý chí chiến đấu — quân Nhật còn có đạn pháo, mà bọn họ thì đã rơi vào cảnh một nghèo hai trắng.

Cố Tu Qua đi thị sát quanh chiến hào, lúc đi ngang qua Hắc Cẩu, Hắc Cẩu kéo ống tay áo gã lại.

Cố Tu Qua không hiểu cúi đầu nhìn Hắc Cẩu, Hắc Cẩu đứng lên, ghé vào tai gã nhỏ giọng hỏi: “Đoàn trưởng, tiếp theo phải làm sao đây?” Hắn cũng nằm trong đa số người mất đi ý chí chiến đấu kia, nếu như không phòng thủ vững vàng, không nghi ngờ gì nữa, bọn họ sẽ chết, hơn nữa đây không phải là một trận chiến mà là một cuộc tàn sát. Hắc Cẩu không sợ chết, lúc chủ động ở lại tham gia quân ngũ hắn đã có giác ngộ sẽ phải hy sinh, nhưng hắn không cam tâm phải chết một cách vô nghĩa như vậy. Hiển nhiên, nếu bọn họ ở lại sẽ chỉ có kết cục làm bia ngắm cho quân Nhật luyện tập, chết như vậy không có ý nghĩa một chút nào. Rất không đáng.

Cố Tu Qua trầm mặc thật lâu, đoạn thấp giọng nói: “Là lỗi của tôi.” Câu nói này Hắc Cẩu nghe xong còn chưa hiểu, thẳng đến khi họ quay trở về quân bộ ở Vũ Hán hắn mới thực sự hiểu ý nghĩa của câu nói này.

Cố Tu Qua cũng không nhiều lời, rút tay áo khỏi tay Hắc Cẩu, rời khỏi chiến hào.

Đêm hôm đó, Cố Tu Qua đột ngột ra lệnh rút lui.

Mấy trăm người đợi đến khi sắc trời tối mịt, nhân lúc phạm vi nhìn của Nhật không rõ mà ôm trang bị, đỡ người bệnh lặng lẽ rút khỏi chiến hào, lui về phía đông nam. Cho tới nay, vật quan trọng nhất với Cố Tu Qua chính là rương sách nước ngoài, thậm chí nó còn quan trọng hơn cả mạng sống của gã, bởi gã cho rằng, mấy cuốn sách này không chỉ cứu được một mạng người, mà còn có thể cứu được một đại đội, một quân đoàn, thậm chí là tất cả những người quân nhân Trung Quốc. Nhưng giờ đây, đã có thêm một người còn coi trọng rương sách ấy hơn cả gã — Chính là Diệp Vinh Thu. Cố Tu Qua vừa hạ lệnh rút lui, Diệp Vinh Thu đã đưa hết vũ khí trang bị của mình cho người khác, còn anh thì chạy ào vào lều ôm rương lên, sau đó mới yên tâm cùng mọi người rút lui.

Đi được một dặm, Cố Tu Qua đột nhiên hạ lệnh dừng bước.

Gã đi từ đầu đến cuối đoàn ngũ, từ ba bốn trăm người lấy ra khoảng một trăm người thân thể cường tráng không thụ thương hoặc bị thương nhẹ, rồi lại từ đó lọc ra khoảng ba mươi người. Hắc Cẩu, Lưu Văn và Quách Võ đều nằm trong số những người được chọn, nhưng Diệp Vinh Thu và Điền Cường thì không.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có vài người đã đoán được ý của Cố Tu Qua. Nhất định là gã muốn giao cho những người lính không chính quy bọn họ một nhiệm vụ, có lẽ đó là một nhiệm vụ rất quan trọng.


Quả nhiên, Cố Tu Qua nói với đại đội không được chọn: “Mọi người để tất cả đạn lại, mang chỗ quân nhu còn lại rút khỏi đây. Đặng doanh trưởng, anh dẫn họ lên Dương Loan trấn trước, những người còn lại thì theo tôi, ta đi dạy cho bọn giặc con kia một bài học!”

Diệp Vinh Thu khiêng rương sách hoảng hốt nhìn Hắc Cẩu đứng ở đội đối diện. Anh còn chưa biết Cố Tu Qua đang tính toán cái gì, nhưng bất luận là gì đi chăng nữa thì nhất định điều đó cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Diệp Vinh Thu giận Hắc Cẩu thật đấy, nhưng tuyệt đối không muốn Hắc Cẩu chết. Nhưng Hắc Cẩu lại chẳng nói năng gì, ngoài lo lắng suông ra thì anh có thể làm gì được đây?

Lúc này Điền Cường đứng dậy, ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Đoàn trưởng, tôi cũng muốn đi!”

Cố Tu Qua liếc nhìn bả vai bị băng bó của anh ta.

Để chứng minh năng lực của mình, Điền Cường nhanh chóng nhặt súng trường lên bằng tay phải, làm một động tác bắn súng, nhưng báng súng vừa đụng vào vai mặt anh ta liền tái nhợt, tuy rằng gắng chịu không hé răng, nhưng hạt mồ hôi lớn chừng hạt đậu lại men theo thái dương chảy xuống.

Cố Tu Qua lạnh lùng nói: “Quay về.”

Điền Cường càng vươn thẳng sống lưng.

Cố Tu Qua tiến lên một bước, dùng sức nắm vai phải của Điền Cường, mặt Điền Cường lập tức nhăn nhíu lại, vai hơi trùng xuống, liều mình cắn răng không lên tiếng. Cố Tu Qua ghé vào tai anh ta thấp giọng nói: “Trên chiến trường, tôi không cho phép bất cứ ai lấy tính mạng của bản thân và đồng đội ra để nói giỡn.”

Điền Cường cắn răng nói: “Tôi không như vậy. Đoàn trưởng, tôi có thể đánh giặc.”

Cố Tu Qua buông lỏng vai anh ta: “Nhiều quân nhu như vậy, cần những người có khí lực lớn để vận chuyển. Cậu đang khinh thường chính mình, hay khinh thường hơn bốn trăm người đồng đội đứng sau cậu kia?”

Điền Cường do dự một lúc, im lặng không lên tiếng.

Cố Tu Qua mắng đuổi: “Quay về.”

Điền Cường bất đắc dĩ lui về phía sau.

Mọi người giao tất cả đạn ra. Cố Tu Qua kêu Đặng doanh trưởng lập tức dẫn những người kia khởi hành, sợ nếu chậm trễ giặc Nhật sẽ phát hiện họ đã rút lui mà đuổi theo, bởi những người bị thương mang quân nhu đi tốc độ sẽ rất chậm. Diệp Vinh Thu cũng có thành kiến, anh khiêng rương sách chần chừ không muốn đi, nhưng không phải bởi anh muốn ở lại đánh giặc mà là anh muốn chuộc Hắc Cẩu về.

Cố Tu Qua đi tới trước mặt anh, thấp giọng nói: “Trong quân đội mệnh lệnh là tất cả, không phải chính cậu đã chọn nơi này sao? Hay cậu muốn đi cùng chúng tôi? Không thành vấn đề, tôi có thể dẫn cậu đi, nếu như cậu không sợ có người vì bảo vệ cậu mà hy sinh mạng mình.”

Diệp Vinh Thu chần chừ nhìn Hắc Cẩu, Hắc Cẩu lại cúi đầu không nhìn anh, sợ anh nhận ra bản thân hắn không muốn. Dù sao hắn cũng không thể theo Diệp Vinh Thu cả đời, một ngày nào đó, hắn sẽ gặp người định mệnh của mình, Diệp Vinh Thu cũng sẽ như vậy. Diệp Vinh Thu cắn răng, quay đầu đi theo đội ngũ.

Sau khi đại đội mang quân nhu rời đi, Cố Tu Qua bắt đầu tuyên bố kế hoạch với đội quân xung phong do chính gã lựa ra.


Gã nói: “Đến hừng đông, hoặc có thể chưa đến khi trời sáng quân Nhật sẽ phát hiện ra ta đã rút lui. Đến khi đó nhất định bọn chúng sẽ sang sông, đồng thời phái lính trinh sát đi điều tra hướng chúng ta đi, nhưng chúng sẽ không lập tức phái quân đi truy kích. Tình hình Vọng Giang Tây rất bất ổn, có lẽ bọn chúng sẽ không dám mạo muội thâm nhập. Tôi đánh với bọn này từ Đông Bắc tới phía Nam, hiểu rất rõ bọn chúng, bọn chúng rất thận trọng, vừa đánh vừa cho sang sửa công trình quân sự, đảm bảo vật tư được cung ứng đủ mới tiếp tục tiến công. Cho nên nhất định bọn chúng sẽ mang quân nhu sang sông trước, lập căn cứ ở bờ bên này, đảm bảo đạn dược được cung ứng đủ rồi mới tiếp tục tiến công. Chúng ta phải nhân lúc căn cứ của bọn chúng chưa ổn định mà đánh lén một phen, ta sẽ đốt hết lương thảo và đạn dược của bọn chúng!”

Có vài người vẫn còn phẫn hận chuyện quân bộ không tiếp đạn dược và lương thực cho bọn họ, nếu không phải vậy, sẽ không có nhiều người phải chết vì bị thương như vậy, họ cũng sẽ không phải đánh thắng hai trận xong rồi lại bị ép mất bờ sông phòng tuyến, để bọn Nhật tiến quân thần tốc, mỗi lúc một gần Vũ Hán.

Đột nhiên Cố Tu Qua cao giọng: “Biết vì sao mà phải làm trận đánh lén này không?”

Mọi người đều nín thở nhìn gã.

Giọng Cố Tu Qua đanh thép: “Là vì dân chúng ở đây! Để cho đồng đội tranh thủ thời gian rút lui! Để sự hy sinh của đồng đội ta là có ý nghĩa!” Đồng thời, chỉ cần phá hủy được kho đạn và lương thảo của quân Nhật, cho dù bọn chúng đã sang sông thì cũng bị trì hoãn thật lâu, giúp cho hậu phương tranh thủ thời gian củng cố phòng tuyến.

Mọi người nghe xong đều im lặng, nhưng ai nấy cũng đều nắm chặt khẩu súng trong tay mình.

Quả nhiên, trời vừa sáng quân Nhật liền phát hiện ra trận địa đối diện chỉ còn lại một bãi đất trống. Bọn chúng lập tức sai người sang sông thám thính, kiểm tra tình hình ở bên kia sông, sau khi xác định quân Trung đã bỏ chạy, đại đội mới qua sông, chiếm lĩnh căn cứ bờ bên kia. Quân Nhật vừa vận chuyển quân nhu qua sông, vừa phái trinh sát tìm tăm hơi quân Trung Quốc đã rút lui.

Cố Tu Qua cho mọi người tản ra trốn trên cây hoặc ẩn núp trong bụi cỏ, vốn gã cũng không mang theo nhiều người, đại đội Nhật mấy trăm người còn có nhiều quân nhu như vậy, nhưng đoàn trưởng của họ chỉ dẫn theo vài binh đi khẽ đánh lén, bởi vậy cho nên họ chưa tiến hành lục soát tìm hiểu ngay, không thể để phân đội cảm tử này bị bắt được.

Tối đến, Cố Tu Qua kêu đội ngũ đang tập kết trong rừng cây bên bờ sông đứng lên.

Người Nhật luôn cẩn thận, nhưng thời điểm thư giãn buổi tối là lúc bọn chúng canh phòng lỏng lẻo nhất. Bọn chúng vừa sang sông, căn cứ còn chưa xây dựng tốt, rất nhiều đồ quân nhu để trơ ra ngoài trời, chỉ cần liếc mắt là lập tức nhìn thấy rõ. Bọn chúng cũng không canh gác đầy đủ, bởi vì quân trinh sát đi báo về, đại đội của Trung Quốc đã rút lui được mười mấy dặm, dân chúng vài dặm xung quanh cũng đã chạy sạch, mà từ lúc mới chiến tranh đến giờ, quyền làm chủ trên không đã bị quân Nhật chộp vào trong tay, căn bản chúng không nghĩ ra quân địch có thể chui ra đánh lén mình. Thắng quân Trung Quốc vô năng quen rồi nên chúng cũng thiếu đi sự cảnh giác.

Từ bụi cỏ, Cố Tu Qua lấy ống nhòm nhìn rõ tình hình quân địch hiện tại. Gã bắt đầu ra lệnh: “Đội một theo tôi, từ phía tây lẻn vào trận doanh của địch, đốt quân bị của bọn chúng. Đội hai đi theo Quách Võ và Lưu Văn, vòng từ phía đông đi qua đội tuần tra, đốt lương thảo! Nhớ kỹ, không phải lúc cần thiết thì không được nổ súng, cố gắng dùng lưỡi lê! Càng bị chú ý muộn thì càng tốt! Phóng hỏa xong lập tức lui về theo đường cũ! Nhớ rõ, phóng hỏa là đủ rồi, không nên tham lam, giết giặc sau này còn có nhiều cơ hội!”

Lưu Văn có vẻ không đồng tình với cách sắp xếp trên: “Đoàn trưởng, để tôi đi cùng anh.”

Cố Tu Qua không nhìn anh ta đến một cái: “Đây là mệnh lệnh.”

Lưu Văn cắn môi không nói thêm gì nữa.

Hai đội bắt đầu bò sấp đi tới chỗ doanh trại của địch. Trên lưng Hắc Cẩu vác theo một thùng dầu tùng hương, Mã Lâm và Bì Hồ một trước một sau bám chặt hắn —— đến thời điểm quan trọng, họ sẽ lấy mạng mình ra để giúp hắn ngăn trở công kích, cho hắn tranh thủ cơ hội để đổ dầu phóng hỏa.

Tiểu đội đánh lén bò lổm ngổm ra khỏi rừng cây, đến gần căn cứ của Nhật từng chút từng chút một. Bọn họ cũng không xuất hết quân lực mà còn để lại một đội nhỏ ở rừng cây làm quân chi viện, các tay súng máy cũng mai phục trong bụi cỏ, khi nào đám Cố Tu Qua đi ra họ sẽ giúp đỡ bắn đạn cản phía sau.

Quả nhiên quân Nhật phòng thủ rất lơi là, còn có một nhóm người đang ăn mừng vì đã chiếm được căn cứ thành công, một nhóm người khác thì đang sắp xếp lại vật tư, chỉ có một bộ phận nhỏ đi tuần, hàng phòng thủ có rất nhiều chỗ sơ hở.

Hắc Cẩu đi theo đội Lưu Văn và Quách Võ lãnh đạo, thậm chí bọn họ còn không giao chiến với quân Nhật, tranh thủ lúc quân Nhật đi tuần tra mà chạy vọt vào doanh trại. Đội Cố Tu Qua lãnh đạo ở bên kia thì không may mắn như thế, đám Hắc Cẩu đang âm thầm vào, chợt nghe thấy tiếng một lính Nhật hét lớn, ngay sau đó tiếng súng vang lên, quân Nhật bắt đầu rối loạn.


Bước chân của Lưu Văn ngưng lại một chút, Quách Võ lập tức kéo anh ta: “Đừng hoảng hốt, nhanh hoàn thành nhiệm vụ đi.”

Lưu Văn không nói gì, dẫn người tiếp tục thâm nhập. Bởi phía Cố Tu Qua gây ra động tĩnh nên càng có nhiều người đổ ra phía ấy hỗ trợ phòng bị, mãi đến khi họ xuống kho lương thảo của quân Nhật mới gặp phải địch. Người trong kho lương thảo không ngờ quân địch lại đột nhiên xuất hiện, nhất thời trở nên hoang mang.

Lưu Văn nhanh chóng nhào tới đâm lưỡi lê vào gã coi giữ lương thảo kia, lúc này các tay lính Nhật khác mới bừng tỉnh lại, một gã lính Nhật cầm súng lên chuẩn bị bắn Lưu Văn, Quách Võ nhào tới đè gã kia xuống, cắt ngang cổ họng gã.

Nhưng mà trong kho lương thảo đâu chỉ có một hai người, dù tốc độ có mau lẹ đến đâu cũng không kịp ngăn cản hết, vẫn có tên giặc nổ súng khiến một người lính Trung Quốc ngã xuống.

Hắc Cẩu hoàn toàn không để ý chuyện xung quanh mình, hắn giao hết an nguy của mình cho các đồng đội, tay cầm chặt thùng dầu họ chuẩn bị đổ vào lương thảo. Có người hướng tay hắn nổ súng, cả người hắn ôm chặt che lấy thùng dầu, đầu đạn xẹt qua mang tai, đến một cái nháy mắt hắn cũng không có. Đột nhiên, hắn nghe thấy Mã Lâm đứng bên cạnh kêu một tiếng, nhưng hắn không ngoảnh lại mà chạy vọt vào kho lúa, Mã Lâm và Bì Hồ, một trái một phải chạy theo sau che chở cho hắn. Hắn mở nắp thùng ra, đổ dầu lên trên lều.

Quân Nhật xung quanh điên cuồng chửi, hắn mắt điếc tai ngơ, nhanh chóng đổ hết sạch thùng dầu, sau đó móc ra một cây thuốc nổ châm ra phía sau rồi ném vào kho lúa.

Chỉ nghe thấy ‘rầm’ một tiếng, ngọn lửa bắt đầu xông lên, sóng nhiệt khiến Hắc Cẩu ngã nhào xuống đất.

Nhất thời, toàn bộ quân Nhật trở nên hoảng loạn, có vài người còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thấy lửa bùng lên còn không biết đó chính là lương thảo. Người thì múc nước ra dập lửa, người thì cầm súng bắn, người thì chạy trốn xung quanh.

Hắc Cẩu đã hoàn thành sứ mệnh, hắn cầm khẩu súng bên cạnh bị tên địch bắn xong bỏ lại lui về. Một gã lính Nhật giơ lưỡi lê lên nhào tới, Mã Lâm bên cạnh Hắc Cẩu cũng nhào tới chiến đấu với gã ta. Nhưng mà tên lính Nhật kia nhanh chóng chiếm thế thượng phong, một phát đạp Mã Lâm xuống đất, giơ lưỡi lê lên toan đâm vào người anh ta. Hắc Cẩu cầm khẩu súng nhào tới đỡ lấy lưỡi lê trong tay gã lính kia, ép gã ta đâm về phía sau rồi nhanh chóng nổ một phát súng vào cổ họng gã.

Cùng lúc đó, một gã quân nhân người Nhật đứng sau lưng Hắc Cẩu giơ súng lên nhắm vào người hắn.

Đúng lúc này, đột nhiên có một người chạy ra khỏi lều bên cạnh, điên cuồng gào to hướng về phía Hắc Cẩu. Vốn là ngoài lều có mấy người coi giữ, nhưng bởi vì doanh trại xảy ra chuyện nên họ đều chạy tới xem, cho nên người kia nhanh chóng chạy vọt ra, đồng thời người kia đi nơi nào thì người Nhật tránh nơi ấy, mở cho người kia một lối đi.

Ngoại hình người kia vô cùng kinh khủng, nếu không phải trên người người kia có hai tay hai chân và đang đứng thẳng chạy trốn, Hắc Cẩu không thể đoán ra đây là một người, bởi vì căn bản người kia không giống hình người, da thịt trên người đều thối nát, sưng lên như một quả cầu. Người kia cứ như vậy mà chạy thẳng tới bên Hắc Cẩu, mọi người nhìn thấy đều rợn gai ốc, tóc gáy dựng hết cả lên, ngay cả Hắc Cẩu cũng phải ngây ra.

Bởi vì sự xuất hiện của người này mà gã lính định nổ súng với Hắc Cẩu chần chừ mấy giây, Bì Hồ nhân cơ hội xông lên, đâm lưỡi lê vào ***g ngực gã ta.

“Pằng!”

Lại một tên lính Nhật nổ súng, nhưng không phải về phía Hắc Cẩu bọn họ mà về phía “quái vật” kia. Bước chân quái vật kia ngưng lại trong ít giây rồi lại tiếp tục vọt đến.

Ngay sau đó, cửa lều vải bên cạnh bị xé ra hoàn toàn, mấy “quái vật” ở bên trong lao ra. Trên người họ đỏ thẫm, nổi đầy những bọt nước, có người thì toàn thân đen như than.

Hắc Cẩu nghe thấy một người hô lớn bằng tiếng Nhật: “Vật thí nghiệm chạy ra ngoài! Ai đó tới đây đi!”


Lúc này hắn mới bừng hiểu ra: Những “quái vật” kia cũng là người Trung Quốc, bị bắt đi làm vật thí nghiệm cho quân Nhật. Hắn từng nghe nói quân Nhật bắt dân chúng và tù binh Trung Quốc để thử khí độc và vi khuẩn, nhưng không ngờ hôm nay lại có thể tận mắt chứng kiến. Từng người, từng người một, không biết ban đầu dáng dấp ra sao, nhưng hôm nay đều đã biến thành quái vật.

“Quái vật” chạy thẳng đến chỗ hắn kia khiến Bì Hồ sợ run toan nổ súng, nhưng “quái vật” kia lại nói một câu khiến tất cả mọi người ngây ra.

“Anh Hắc Cẩu, đoàn trưởng, mau cứu em!”

Giọng của “con quái vật” khàn khàn, nghe như cái cưa cũ gỉ đang cưa gỗ, nhưng ngữ khí của nó thì Hắc Cẩu và Bì Hồ đều rất quen thuộc —— đó chính là Mạnh Nguyên.

Hắc Cẩu nhìn cậu đầy khó tin. Hắn không tài nào tưởng tượng nổi, thiếu niên thanh tú kia chỉ sau hai ngày ngắn ngủi lại biến thành hình dạng này, trên người cậu hoàn toàn không giống với hình dạng ban đầu một chút nào —— Mà không, vẫn có thể nhìn ra được, trên khuôn mặt cậu chỉ có đôi mắt là không thay đổi, ánh mắt ấy vẫn đáng thương như trước.

Hắc Cẩu bước về phía Mạnh Nguyên, Quách Võ xông lên giữ tay hắn muốn bỏ chạy: “Mau bỏ đi!”

Nhưng Hắc Cẩu không hề động.

“Pằng!”

Lại một tiếng súng vang lên, bắn vào lưng Mạnh Nguyên. Nhưng bước chân cậu không chậm lại chút nào, cậu chạy ào đến trước mặt Hắc Cẩu, nhưng đột nhiên hai chân mềm nhũn, thẳng đờ mà ngã nhào xuống đất.

Hắc Cẩu vội vã ngồi xổm xuống.

Mạnh Nguyên run rẩy vươn tay về phía Hắc Cẩu, Hắc Cẩu nhìn đôi tay đen như than của cậu mà cả kinh, chần chừ trong vài giây rồi đưa tay ra cầm lấy bàn tay cậu. Nhưng Mạnh Nguyên lại bị chính đôi tay mình hù dọa. Cậu không nhìn thấy gương mặt mình lúc này ra sao, khó tin mà nhìn chằm chằm vào đôi tay không còn nguyên dạng, một giây tiếp theo, cậu rút tay khỏi Hắc Cẩu, sờ lên gương mặt thối rữa của mình.

Hắc Cẩu bắt cổ tay cậu lại, run giọng nói: “Anh cứu em, nhanh lên, theo anh đi.”

Nhưng Mạnh Nguyên không đứng lên. Cậu bắt đầu nôn mửa, nôn ra không biết là máu hay là uế vật màu xanh đen. Bùn dưới thân cậu đã bị máu nhiễm đỏ —— là máu chảy ra từ vết đạn bắn.

Hắc Cẩu kéo tay Mạnh Nguyên cố gắng đỡ cậu lên, nhưng kéo vài lần đều thất bại. Tình hình Mạnh Nguyên đã rất nguy cấp rồi.

Hắc Cẩu ngồi xổm xuống, ôm nửa người Mạnh Nguyên muốn khiêng cậu đi, nhưng Mạnh Nguyên lại giữ tay hắn lại. Cậu ngẩng đầu lên nhìn Hắc Cẩu, gương mặt không còn nguyên dạng khẽ nở nụ cười ngây thơ như ngày trước. Cậu khàn giọng yếu ớt nói: “Anh Hắc Cẩu, anh kể cho em nghe.. câu chuyện cuối cùng đi.”

Hắc Cẩu nhắm mắt lại, gằn từng chữ một “Giờ nợ em đã, quay về rồi ngày nào anh cũng kể chuyện cho em nghe.” Đến khi hắn mở mắt ra, Mạnh Nguyên đã nhắm nghiền hai mắt, cứng đờ trượt ra khỏi ***g ngực hắn.

Hắc Cẩu vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu Mạnh Nguyên, sau đó đứng lên, cầm súng trường điên cuồng bắn về phía giặc Nhật. Lòng hắn bấy giờ tràn đầy hận ý, hận sâu sắc, hắn phải đuổi tận giết tuyệt đám sát nhân hại người thân, hại huynh đệ của hắn!

Đột nhiên bên cạnh vang lên tiếng nổ mạnh. Cố Tu Qua đã đốt thành công kho đạn của giặc Nhật!


Quách Võ lại vọt tới một lần nữa, điên cuồng kéo lấy Hắc Cẩu: “Rút lui! Mau rút lui! Cậu muốn chết sao!”

Hắc Cẩu cựa tay hắn ra, lại giơ súng lên một lần nữa.

Quách Võ lấy báng súng đập vào lưng hắn, nổi giận nói: “Rút lui! Cậu còn muốn bao nhiêu người phải chết nữa?!”

Báng súng đập trúng vết thương trên người Hắc Cẩu, đau đến nỗi súng trong tay gần như rơi xuống đất. Quách Võ lại kéo hắn một lần nữa, liều mạng chạy về phía rừng cây!