Định Mệnh Em Yêu Anh

Chương 75

Khi cả hai đã yên vị trong quán cafe Little Deer, Hoàng Thiên Di mới bắt đầu lên tiếng, giọng nói rõ ràng ẩn chứa sự tự tin khác hẳn lúc trước.

- Tôi là con gái của Lã Uyển Như và là em gái của Tử Di.

Mặt thoáng nét ngạc nhiên nhưng không nói gì, cô ta có là con giời thì nó cũng chẳng cần quan tâm, muốn về sớm thì tốt nhất là không bình luận thêm để cô ta nói cho nhanh.

- Như cô đã biết Hy Thần và Tử Di đã có hôn ước từ nhỏ nhưng người Hy Thần thích là Tôi.

Lần này thì không thể chưng hửng được nữa, nó chồm người về phía trước, hỏi.


- Cô vừa nói gì?

- Người Hy Thần thích từ nhỏ là tôi, không phải Tử Di.

- Không đúng! Không thể như vậy...người trước đây Hy Thần yêu là Tử Di, Hy Thần đã làm rất nhiều chuyện vì chị ấy...Hy Thần còn gọi chị ấy là tiểu Di.

Nó bỗng trở nên hoảng loạn, đôi tay run run bám chặt lấy mép váy, ánh mắt hoang mang đau đớn giống như hươu con bị trúng tên của thợ săn.

- Cô nhầm rồi, Hy Thần trả thù cho Tử Di vì anh ấy cảm thấy có lỗi với chị tôi, còn tiểu Di vốn là cái tên anh ấy dùng để gọi tôi.

- Tôi không tin! Nếu anh ấy thích cô thì tại sao còn ở bên tôi?

- Không ai nói cho cô biết hồi bảy tuổi tôi bị bắt cóc sao? Sau đó bị lưu lạc đến nơi khác. À cũng phải thôi, tại cô nhìn giống tôi quá mà nên mọi người cứ nghĩ cô là tôi, Hy Thần yêu cô có lẽ vì cô giống tôi.

Hoàng Thiên Di nhếch môi cười khẩy, quan sát biểu hiện của nó bằng đôi mắt đầy vẻ thích thú


- Không phải...không phải...Tôi Không Tin! - Nó nói mà như hét, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, cố kìm nén thứ cảm xúc hỗn loạn trong lòng. Nó không tin hắn yêu nó chỉ vì nó có khuôn mặt giống với cô gái đang mgồi đối diện.

- Ngày mai tôi sẽ mang bằng chứng chứng minh những gì tôi nói là sự thật cho cô xem. - Hoàng Thiên Di tự tin khẳng định sau đó đứng dậy ra về để lại nó với sự hoang mang cực độ.

Còn lại một mình, nó thẫn thờ nhìn ra con đường vắng vẻ trước quán cafe qua ô cửa kính, vẫn không sao tin được những lời Hoàng Thiên Di vừa nói. Nhưng cô ta nói ngày mai sẽ cho nó xem bằng chứng, vậy những gì cô ta nói chắc chắn là thật rồi. Nhưng còn Tử Di thì sao, quyển album với dòng chữa "yêu em mãi mãi" và những đoạn video nó đã xem. Aizz điên mất thôi. Hàn Hy Thần, tại sao anh vẫn chưa trở về? Còn bốn ngày nữa thôi.

Một đêm trằn chọc mất ngủ về những câu nói của Hoàng Thiên Di, sáng ra vừa soi mình vào gương nó không kìm được mà hét toáng lên. Cứ tưởng sáng ra gặp ma chứ, mặt không chút sức sống, mắt thâm đen, môi nứt nẻ, trông thật đáng sợ.

Sau cái khỉan vscn bắt buộc phải có vào mỗi buổi sáng, nó bắt đầu bôi trét lên mặt mình đống phấn son dày cộm để che đi vẻ mặt đáng sợ lúc mới ngủ dậy. Trong gương giờ đây lại là Hàn Thiên Di của mọi ngày, xinh đẹp như thiên thần nhưng nhìn kĩ vào đôi mắt long lanh to tròn kia chỉ còn lại sự trống rỗng đến rợn người.

Như đã hẹn, vừa thấy nó bước vào lớp, Hoàng Thiên Di đã đứng chặn trước mặt và đặt vào tay nó một cuốn album hơi cũ kèm theo đó là nụ cười không mấy thiện cảm.


Cầm theo cuốn album về chỗ của mình, nó bắt đầu lật giở từng trang ra xem. Hầu hết tất cả là ảnh chụp một cô bé chừng năm, sáu tuổi có mái tóc màu hạt dẻ, xinh xắn đáng yêu vô cùng, đứa ngốc cũng biết cô bé trong ảnh chính là Hoàng Thiên Di. Chợt trong lòng dâng lên thứ cảm xúc thật kì lạ khi nhìn thấy nụ cười trong sáng của cô bé trong ảnh, một chút gì đó rất quen thuộc với nó nhưng không tài nào nhớ ra cảm giác quen thuộc ấy bắt nguồn từ đâu. Vài tấm còn lại thì có thêm một cậu bé rất đẹp trai, khuôn mặt cùng ánh mắt lạnh lùng hiếm gặp ở trẻ con, cậu bé này có thể là ai khác ngoài Hy Thần. Lật đến trang cuối cùng, nó giật mình đánh rơi cả quyển album xuống đất, một hình ảnh nào đó vừa lướt qua trong đầu, nhanh nhưng cũng đủ khiến đầu nó nhói đau. Phải mất một lú nó mới cúi xuống nhặt được quyển album lên, mắt vừa chạm vào hình ảnh cậu bé Hy Thần nở nụ cười tuyệt đẹp ở trang cuối cùng, đầu nó lại đau dữ dội, cả người choáng váng hẳn đi.

Trong đầu hiện lên hình ảnh cô bé xinh xắn đang chạy thục mạng, trên ta là quyển album có bìa giống hệt quyển nó đang xem. Rồi một chiếc ô tô từ đâu lao đến, người cô bé bị đâm bay lên không trung sau đó mới rơi xuống mặt đường. Từ chỗ cô bé nằm máu bắt đầu loang dần ra, loang lổ ghê rợn. Ngay bên cạnh cô bé là quyển album bị lật tới trang cuối cùng. nụ cười của cậu bé trong ảnh tựa như thiên thần băng giá.

Nó giơ tay lên ôm lấy đầu, hít thở một cách khó nhọc, tại sao tim đã đau đến mức sắp vụn nát mà đầu cũng đau như thế này.

Và nó không biết rằng có một người đang âm thầm hướng ánh mắt thoả mãn cùng thích thú về phía mình.

"Hàn Thiên Di, để xem cô chịu đựng được đến khi nào".