Định Mệnh Em Yêu Anh

Chương 2

Hàng lông mi dài cong vút khẽ động đậy, nó từ từ mở mắt ra, ánh đèn sáng trắng làm đôi mắt hơi nheo lại. Sau khi nhìn rõ mọi thứ xung quanh nó nhận ra đây không phải là phòng của mình, vội vàng ngồi bật dậy khiến bên vai trái đau nhói, nhìn quanh phòng một lượt thấy không có ai nó liền xuống khỏi giường và đi vào nhà vệ sinh. Thiết nghĩ mình vẫn lành lặn lại không bị trói chắc chắn đang ở nhà người tốt nên chẳng có gì đáng lo.

Khi từ nhà vệ sinh bước ra nó thấy một chàng trai đang ngồi ở mép giường, mái tóc màu vàng hơi rối phủ xuống gần mắt, khuôn mặt đẹp như một thiên thần nhưng xung quanh hắn lại toát ra khí lạnh. Nó khẽ lẩm bẩm:

- Ác quỷ đội lốt thiên thần.

- Tỉnh rồi! - chàng trai nhìn nó và đưa ra một câu hỏi tu từ.

- Anh không thấy tôi đang đứng đây sao?

- Vai còn đau không?

"Chết tiệt! hắn không hỏi tử tế hơn được sao" - Nó nghĩ thế nhưng miệng thì vẫn trả lời theo quán tính - không.

- Đây là quần áo sạch, em mau đi tắm rồi thay quần áo bẩn ra sau đó tôi sẽ xoa thuốc vào vai cho em.


- Tôi muốn về nhà. - Nó dửng dưng đáp.

- Bây giờ là 12h đêm, con gái đi ra đường một mình rất nguy hiểm.

- Tôi có thể...

- Vai em đang bị thương không thể đánh được ai đâu.

- Anh có thể...

- Rất tiếc xe tôi bị hỏng không thể đưa em về, đi taxi giờ này cũng không an toàn.

"OMG! Hắn ta là thánh hay sao mà biết mình đang định nói gì chứ???" - Nó dùng ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn hắn sau đó đành ngậm ngùi đón lấy bộ pijama từ tay hắn rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.

**********

30 phút sau:

- Cộc cộc cộc!

Chờ mãi không thấy nó ra, cũng không nghe thấy tiếng nước chảy, hắn có chút lo lắng nên gõ cửa, hỏi:

- Em không sao chứ?

-...- không có tiếng trả lời.

- Uỳnh!!! cánh cửa nhà vệ sinh bị xô mạnh.


Cánh cửa nhà vệ sinh bị xô mạnh bật tung ra, hắn nhanh chóng chạy vào trong còn nó thì dùng tay phải túm chặt hai vạt áo lại.

- Ê! Anh làm gì vậy? - Nó quát ầm lên, khuôn mặt đỏ lựng trông đáng yêu vô cùng.

Hắn có chút bối rối nhưng ngay sau đó lại tỏ ra tỉnh bơ coi như không có chuyện gì, dùng chất giọng lành lạnh nói:

- Tôi sợ em không may chết trong nhà tôi thì mệt lắm nên bất đắc dĩ mới phải đạp cửa xông vào đây.

- Tôi có chết cũng sẽ tìm một nơi đẹp đẽ để chết chứ không thèm chết trong nhà anh đâu. - Nó vừa nói vừa hếch mặt lên.

- Sao còn chưa tắm?

Đang cười thầm trong bụng, nghe thấy câu hỏi chẳng liên quan lắm tới chủ đề đang nói khiến mặt nó lại đỏ bừng lên, miệng ấp úng:

- Tôi...tôi...tay tôi không giơ lên được...không thể...cởi quần áo.

- Để tôi giúp em. - Hắn phun ra một câu hết sức hồn nhiên khiến nó nhảy dựng lên lùi lại sát tường.

- Ê! Anh chưa nghe câu nam nữ thụ thụ bất thân à, mau bảo giúp việc nhà anh lên giúp tôi.


- Tôi sống một mình.

- Sặc! Nhà thì giàu mà không có nổi một người giúp việc sao - nó lẩm bẩm.

Suy nghĩ một lát nó mới quyết định để cho hắn giúp, tiêu chí của nó là "Thà chết sạch còn hơn sống bẩn".

- Anh mà nhìn linh tinh tôi sẽ móc mắt anh. - Nó buông lời đe dọa trước khi để cho hắn chạm vào người mình.

- Tôi không có hứng thú với trẻ con.

-...

Cái này có thể gọi là "vỏ quýt dày có móng tay nhọn" hay là "kẻ cắp gặp bà già".

Nó nhắm chặt mắt lại khi hắn giúp nó cởi áo, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Khi hắn cởi đến chiếc cúc áo thứ ba, nó bất giác đưa tay lên che mắt hắn mặc dù hắn đang nhắm mắt. Lần đầu tiên rơi vào hoàn cảnh có 1-0-2 như thế này đúng là ngại muốn chết.