Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng

Chương 86: Rốt cuộc cũng biết được đáp án

Anh ta vẫn như xưa, cao ngất, tuấn lãng. Còn cô trở nên ốm yếu bởi vì hai năm tai họa giam cầm.

Anh ta nhìn cô đi về phía mình, ánh mắt dần dần trầm xuống.

Cuối cùng cô đứng cách anh không đầy một mét.

Hương nước hoa nhè nhẹ hòa cùng hơi thở nam tính quanh quẩn nơi chóp mũi, hơi thở này vẫn khiến người ta mê luyến như trước kia, khiến người ta có
cảm giác an toàn, khiến người ta ỷ lại.

Hai năm qua cô luôn luôn
hi vọng một ngày nào đó có thể gặp lại anh, thậm chí cô đã mơ tới cảnh
hai người họ trùng phùng trong khung cảnh lãng mạn vô số lần. Cô sẽ
không để ý tới bất kì thứ gì khác chạy tới ôm anh thật chặt, kể với anh
những uất ức mà cô phải chịu suốt hai năm qua…

Đúng vậy, lúc này
cô thực sự muốn giang tay ôm anh thật chặt, hai năm cô phải trải qua
cuộc sống rất khó khăn, cô muốn cho anh biết cô đã đợi anh hơn bảy trăm
ngày, cô cũng muốn hỏi anh vì sao anh không tới thăm cô dù chỉ một lần….

Rất nhiều, rất nhiều điều từ đáy lòng cô đã chuẩn bị từ lâu để nói với anh, nhưng lúc này khi đối diện với anh trong gang tấc mà cô còn không có
dũng khí để bước đến gần anh hơn.

Ánh mắt của cô và anh chạm
nhau, có thể dễ dàng nhìn thấy trong đáy mắt cô ẩn giấu đau thương, cô
gắng hết sức để kiềm chế nước mắt.


Bỗng nhiên, cô ngây thơ đưa tay lau đi những giọt lệ, miễn cưỡng nín khóc mỉm cười “…..Đã lâu không gặp.”

Đàm Dịch Khiêm không lên tiếng, ánh mắt vẫn nhìn cô đầy thâm trầm.

Cô đứng thẳng người, cất giọng bình tĩnh “Ngày em được thả tự do có đến
Đàm thị tìm anh nhưng mà nghe nói hai năm qua anh sống ở Mỹ, gần đây mới trở về.”

Vẻ mặt anh ta vẫn lạnh lùng như cũ, môi mỏng khẽ cong lên hững hờ nói “Nói vào chủ đề chính đi.”

Giọng nói của anh hiện giờ đã khác trong trí nhớ của cô, cô nhớ giọng nói vừa trầm ấm vừa bá đạo vừa dịu dàng của anh, mà nay lạnh lùng xa cách,
không mang theo chút cảm xúc nào, như thể băng tuyết mùa đông khiến
người ta không có cách nào đến gần.

Biết anh luôn là người thông
minh, cô gật nhẹ đầu, cô gắng nuốt nghẹn ngào, bình tĩnh nói “Em chỉ
muốn hỏi anh, anh biết được thân phận thật sự của em từ khi nào?”

Chuyện tới nước này, Đàm Dịch Khiêm cũng không cần phải giấu giếm nữa “Ngay từ khi mới bắt đầu cho đến cuối cùng.”

Hạ Tử Du mở to đôi mắt kinh ngạc, nhìn vẻ mặt bình tĩnh, không biến sắc
của anh, lúc này đây cô mới biết – chỉ có mình là ngu ngốc.

“Cho nên anh mới thay Đường Hân trả thù em, đặt bẫy từng bước dụ em bước vào?”


Đáp án đã quá rõ ràng, không cần thiết đi hỏi nhưng cô vẫn muốn nghe câu
trả lời từ chính miệng anh. Cho dù vậy sẽ làm cô càng thêm đau lòng, cho dù cô sụp đổ hoàn toàn vẫn muốn hỏi anh.

Anh đáp hời hợt, dường như nói ra một từ không quan trọng “Phải.”

“Nói cách khác…..Trả thù mới là mục đích anh tiếp cận em? Từ việc em bị
trưởng phòng Lâm dẫn tới quán rượu hôm đó, cho tới sau này yêu thương
nhau, đính hôn, kết hôn … tất cả đều do anh sắp đặt sẵn?”

Cánh môi của Hạ Tử Du nhợt nhạt, trước mắt cô là người đàn ông cô vẫn còn yêu, nước mắt đau thương cứ trực trào ra.

“Cô đến tìm tôi coi như cũng nhận được đáp án rõ ràng rồi.” Anh ta không hề có ý phủ nhận.

“Vậy…ba tháng chung sống cùng nhau kia, anh có tình cảm gì với em không?” Hạ Tử Du nhẹ giọng hỏi anh.

Giây phút này cô rất muốn biết được điều đó.

Một giây chần chừ, sau đó anh kiên quyết nhìn cô mà thốt ra hai từ “Không có.”

“Không…em không tin…” Cô lắc mạnh đầu.

“Tôi tưởng rằng trải qua hai năm trong trại giam cũng đủ để cô tiếp nhận sự
thật này rồi chứ, huống chi cô có để ý đến vấn đề này sao, hai năm trước cho dù là tôi không có tình cảm gì với cô, cô vẫn ở bên tôi với thân

phận Đường Hân.” Ngữ điệu của anh mang đầy vẻ châm chọc.

Rốt cuộc cô cũng không thể kìm nén nước mắt….

Cô đột nhiên cười, cười đến châm chọc, cười đến thê lương, cứ nhìn anh như vậy, hồi lâu mới lên tiếng “Cho nên anh có thể tùy ý làm giả chứng cứ
tôi tham ô công quỹ, đẩy tôi vào vòng lao lý.”

Cô cười đau khổ
khiến trái tim anh dâng lên cảm giác u buồn. Lần đầu tiên anh không thể
ung dung đối diện với một người phụ nữ đang khóc, chỉ muốn nhanh chóng
cách xa cô “Tôi nghĩ không cần thiết phải trả lời bất cứ vấn đề gì của
cô nữa. Xin lỗi, tôi còn có việc.”

Khi anh xoay người bước vào xe, tay cô bỗng ra sức chặn cửa xe lại.

Anh dừng lại, đưa mắt nhìn cô.

Cô chợt siết tay chặt nắm đấm đánh vào ngực anh, dường như cô đã đánh bằng hết sức lực “Đàm Dịch Khiêm… tại sao anh có thể đối xử với tôi như thế? Sao anh có thể độc ác như thế…. Xoay tôi như chong chóng, ở trong trại
giam tôi còn tưởng anh chỉ đang giận dỗi với tôi…..”

Anh giữ chặt hai tay đang làm loạn của cô, nói lạnh lùng “ Đủ rồi, cô có ngày hôm
nay là do mình gieo gió gặt bão, không liên quan đến bất kì ai!”

Cô ngơ ngẩn, giật mình nhìn người đàn ông lạnh lùng mà cô nhung nhớ suốt
hai năm qua, lòng chua xót “Anh nói tôi gieo gió gặt bão sao?”

Anh hất mạnh tay cô ra, môi mỏng lạnh lùng, cất giọng quyết tuyệt “Đừng bao giờ ra vẻ người bị hại đứng trước mặt tôi, cô hãy nhớ, nước mắt của cô
không đáng tiền, nếu như muốn tranh thủ đồng tình không bằng hãy để dành nước mắt cho nửa đời cơ cực vất cả của cô đi!”


Không ngờ anh ta có thể nói ra những lời tuyệt tình như vậy, cô buông thõng hai tay, thân thể gần như không thể đứng vững.

Anh ta bước vào xe đóng cửa thật mạnh.

Cô mơ hồ, đôi mắt đẫm lệ, giây phút này cô vô cùng bi thương, như kẻ vô hồn.

Anh ta kéo cửa kính xe lên, đạp mạnh ga vọt đi nhanh chóng.

Chiếc xe lao đi cuốn theo cơn gió, khiến cô không thể đứng vững mà lảo đảo
vài bước, thân thể gầy yếu của cô thiếu chút nữa ngã xuống.

Anh ta nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô lảo đảo người không đứng vững, muốn đạp phanh xe dừng lại theo bản năng.

Nhưng lúc này trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh tấm lưng chằng chịt vết
thương của Đường Hân, cuối cùng anh lại nắm chắc tay lái nhấn ga đi
thẳng.

Cô nhìn theo chiếc xe dần biến mất, thân thể mềm yếu càng
lúc càng không chống đỡ nổi, cuối cùng, trước mắt cô tối sầm, không còn sức lực mà ngã xuống giữa đường.

Két…. Một chiếc xe hạng sang
đột nhiên phanh gấp lại, tài xế sợ hãi nhìn ông chủ ngồi phía sau, dè
dặt lên tiếng “Tổng giám đốc Kim, hình như phía trước có người….”

Người đàn ông nhẹ giọng “Xuống xem đi.”

Tài xế vội xuống xe.

Bỗng dưng, tài xế luống cuống quay lại xe báo cáo “Tổng giám đốc Kim, là một phụ nữ ngất trên đường…”