Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng

Chương 260: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p2)

Trong một chiếc xe hơi sang trọng cao cấp, chị Dư đang nghe điện thoại của bà Đàm gọi.

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, chị Dư ngồi cùng dãy với tài xế quay
đầu xuống nhìn Đàm Dịch Khiêm ngồi ở ghế phía sau nói, "Tổng giám đốc,
bà chủ vừa gọi điện thoại tới, bà nói bà muốn triệu tập nhóm ký giả đến
nhà, nội dung là có liên quan đến chuyện ly hôn của ông và bà tổng giám
đốc, bà muốn ngay bây giờ cậu có thể về nhà một chuyến!"

Đàm Dịch Khiêm dựa vào thành ghế da ở sau lưng, ánh mắt kín đáo khó đoán chợt
lạnh lẽo, mấp máy môi mỏng nói, "Gọi điện thoại về khách sạn, tôi muốn
biết Hạ Tử Du bây giờ đang ở đâu."

Chị Dư nghe theo lời lập tức gọi lấy điện thoại di động ra gọi.

Một lát sau, chị Dư nuốt chẹn nước miếng xuống cổ họng, ngập ngừng nói với
Đàm Dịch Khiêm, "Tổng giám đốc, tôi đã hỏi quản lý của khách sạn, anh ta nói có phục vụ nhìn thấy bà chủ đến khách sạn dẫn bà tổng giám đốc đi
rồi...."

Đôi mắt đen sâu thẳm của Đàm Dịch Khiêm nhíu lại, trên
gương mặt tuấn tú rõ ràng phủ lên một lớp sương lạnh lẽo, giọng không hề có độ ấm nói, "Quay về!"

Chị Dư do dự nói, "Hả, tổng giám đốc,
còn có một tiếng nữa là đến giờ hẹn với ông Alex rồi, nếu như bây giờ
quay về, vậy hiệp ước của chúng ta và ông Alex có thể sẽ vì chúng ta bỏ
hẹn mà không ký kết được...." Mặc dù "Đàm thị" không cần vụ làm ăn này,
nhưng dù sao cũng mất đi một khoản tổn thất rất lớn, huống chi trước đó
nhân viên trên dưới trong "Đàm thị" đã vì phần hiệp ước này mà bỏ ra
không ít công sức.

Tròng mắt đen Đàm Dịch Khiêm chợt tối sầm lại, giọng lạnh lùng cho thấy mình không vui, "Không nghe thấy lời tôi nói sao?"

Chị Dư lập tức im bặt.

Tài xế cuống quít tìm đầu đường quay đầu lại, xe nhanh chóng chạy về phương hướng biệt thự.

....

Tại biệt thự.

Bà Đàm khoanh tay giận dữ ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.

Hao tâm tổn trí để an bài kế hoạch đó, rốt cuộc lại để cho Hạ Tử Du được
hưởng lợi, bà Đàm càng nghĩ càng giận, rồi giận dữ trừng mắt nhìn sang
Hạ Tử Du đang đứng lặng im trong phòng khách, "Tôi thật không hiểu trên
đời này tại sao lại có người phụ nữ không biết xấu hổ như cô thế? Dịch
Khiêm cũng đã ly hôn với cô rồi, vậy mà cô còn ở đây dây dưa không rõ
ràng với nó? Cô không cảm thấy hổ thẹn một chút nào sao?"

Hạ Tử
Du vẫn không nói gì, cô thừa hiểu lúc này dù mình có giải thích thế nào
đi nữa cũng chỉ là thừa, chỉ khiến bà Đàm càng thêm tức giận hơn mà
thôi.

Bà Đàm hừ lạnh nói, "Cô không lên tiếng là ngầm thừa nhận
đúng không? Lần này cô quay về đây vốn là muốn quyến rũ Dịch Khiêm có
phải không?"

Hạ Tử Du lập tức ngước mắt lên, khó có thể tin nhìn
khuôn mặt tức giận của bà Đàm, rốt cuộc không thể chịu đựng uất ức nữa
lên tiếng trả lời, "Viện trưởng, con quay lại đây là vì mẹ mong muốn con dẫn Liễu Nhiên về dự tiệc sinh nhật của mẹ...."

Bà Đàm nhất thời cứng họng, "Này.... Cô đừng viện lý do này mà bắt bẻ tôi, tôi bảo cô về dự tiệc chứ không có bảo cô buổi tối trèo lên giường của Dịch Khiêm!!"

Hạ Tử Du hòa nhã lễ độ kiên nhẫn giải thích với bà Đàm, "Viện trưởng, chuyện không phải như mẹ nghĩ vậy đâu...."


Bà Đàm đang muốn lên tiếng phản bác lại Hạ Tử Du, thì lúc này Đàm Tâm và Đan Nhất Thuần đang đi vào phòng khách.

"Bác gái."

"Mẹ!"

Nhìn thấy con gái và con dâu tương lai được mình lựa chọn, cơn giận của bà
Đàm cũng vơi đi một nữa, sắc mặt cũng không còn hung hãn độc đoán như
mới vừa rồi nữa.

Đan Nhất Thuần nhìn thấy trên gò má trắng nõn của Hạ Tử Du còn in rõ ràng dấu tay, vô cùng lo lắng hỏi, "Tử Du, bị sao vậy?"

Bà Đàm nói, "Nhất Thuần, con cứ mặc kệ cô ta, đến đây ngồi cạnh bác đi, bác có chuyện này muốn nói với con!"

Đan Nhất Thuần không yên tâm nhìn Hạ Tử Du, nghi ngờ nói, "Bác gái, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Đàm Tâm cũng ngồi xuống cạnh bà Đàm, khó hiểu nhíu mày hỏi, "Đúng vậy, mẹ,
vừa rồi con và Nhất Thuần đang uống trà ở ngoài, người bạn làm phóng
viên của con đột nhiên gọi điện thoại nói là nhà mình muốn mở hội chiêu
đãi ký giả tại biệt thự, còn nói là có liên quan đến chuyện Dịch Khiêm
và Hạ Tử Du ly hôn.... Mẹ tính làm gì hả?"

Bà Đàm gật đầu, "Không sai, muốn triệu tập chiêu đãi hội ký giả đúng là chủ ý của mẹ!"

Đàm Tâm nhất thời khẩn trương, "Mẹ, mẹ hồ đồ rồi sao? Sao mẹ lại có thể làm vậy.... Mẹ theo con qua đây!" Đàm Tâm đỡ bà Đàm đứng dậy.

Đan Nhất Thuần hoàn toàn không hiểu chuyện gì hỏi, "Chị Tâm, xảy ra chuyện gì?"

Đàm Tâm nói, "Nhất Thuần, em cũng tới đây!"

Đan Nhất Thuần lập tức đi theo hai mẹ con họ Đàm vào phòng sách ở lầu một trong biệt thự.

Đàm Tâm nhanh chóng đóng cửa phòng sách lại, sắc mặt vì sợ hãi mà trở nên
tái nhợt, cô gấp gáp nói với bà Đàm, "Mẹ, mẹ mau hủy bỏ hội chiêu đãi ký giả đi..... Sao mẹ có thể đi công bố chuyện Dịch Khiêm và Hạ Tử Du đã
ly hôn với họ chứ?"

Bà Đàm vẫn kiên quyết nói, "Có gì mà không thể?"

Đàm Tâm càng thêm lo lắng, "Mẹ, đừng nên xung động nhất thời, Dịch Khiêm và Hạ Tử Du rốt cuộc đã ly hôn hay chưa chúng ta căn bản cũng không
biết.... Mẹ mở hội chiêu đãi ký giả, vốn định đường đường chính chính
nói với tất cả nhóm ký giả chuyện Dịch Khiêm và Hạ Tử Du đã ly hôn sao?
Nếu như Dịch Khiêm đã ly hôn với Hạ Tử Du rồi thì không sao, nhưng nếu
như Dịch Khiêm và cô ta chỉ đang tạm thời giận nhau, mẹ làm vậy không
chỉ sẽ chọc giận tới Dịch Khiêm, còn làm đổ bể ra sự thật chúng ta đã
lừa gạt Hạ Tử Du là Dịch Khiêm đã ly hôn với cô ta.... Hậu quả nghiêm
trọng như vậy, chẳng lẽ mẹ không hề nghĩ tới sao?"

Đúng vậy,
trước đó hai mẹ con họ dựng chuyện Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du đã "Ly
hôn" buộc Hạ Tử Du rời khỏi nhà họ Đàm, việc này thật ra chỉ là kế sách
của hai mẹ con họ....

Hai mẹ con căn bản không biết Đàm Dịch
Khiêm và Hạ Tử Du đã ly hôn hay chưa, họ biết được chuyện Hạ Tử Du ký
tên vào giấy thỏa thuận ly hôn đưa cho Đàm Dịch Khiêm còn yêu cầu Dịch
Khiêm trong ba tháng đừng công bố ra ngoài là nghe được từ một người
giúp việc trong biệt thự.... Sở dĩ người giúp việc đó bí mật kể lại cho
hai mẹ con họ là vì người giúp việc này xưa nay vẫn luôn không thích Hạ
Tử Du, mà người đó biết được chuyện này là vì tối hôm đó khi Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm nói chuyện, đúng lúc cô ta đến phòng trẻ trông chừng
Liễu Nhiên khi đi ngang qua phòng ngủ của Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du thì vô tình nghe được.

Sau khi mẹ con họ biết được chuyện này liền
muốn dựa vào đó mà cố ý kể lại cho Hạ Tử Du biết là Đàm Dịch Khiêm đã
đồng ý ly hôn với cô, mục đích là để Hạ Tử Du nản lòng thoái chí, chủ
động rời khỏi Nhà họ Đàm.

Bà Đàm nổi giận nói, "Đương nhiên mẹ
biết, nhưng mẹ đã không thể nhịn được nữa, mẹ không sao chịu đựng nổi
khi nhìn thấy Hạ Tử Du ở lại nhà họ Đàm chúng ta một giây phút nào nữa!"

Đan Nhất Thuần lúc này kinh ngạc thốt lên, "Cái.... Cái gì? Chị Tâm, chị
nói mọi người vốn cũng không chắc chắn là Dịch Khiêm có ly hôn với Tử Du hay không ư? Mọi người chỉ đang nói gạt Tử Du?"

Đàm Tâm gật đầu.

Đan Nhất Thuần không thể tin lắc đầu, "Sao mọi người có thể làm vậy? Mọi
người có biết nói gạt Tử Du như vậy là rất tàn nhẫn hay không?"

Đàm Tâm tức giận trách, "Đủ rồi, Nhất Thuần, chị và mẹ làm vậy không phải
là vì em và Dịch Khiêm hay sao.... Em còn đứng về phía Hạ Tử Du mà khiển trách chúng tôi!!"

"Em xin lỗi, chị Tâm, em không có ý đó, em chỉ là....."

Bà Đàm ngắt lời Đan Nhất Thuần, đột nhiên nghiêm túc hỏi, "Đúng rồi, Nhất Thuần, tối hôm qua con ở đâu?"

Đan Nhất Thuần đáp, "Lúc tiệc gần kết thúc, con bỗng thấy hơi mệt nên đã

quay về phòng con ở khách sạn nghỉ trước, con thấy bác đang bận rộn tiễn khách nên cũng không kịp nói với bác một tiếng...."

Bà Đàm nhíu mày hỏi, "Tối hôm qua bác có sai người bưng cho con một ly nước trái cây, con không có uống sao?"

Đan Nhất Thuần nói, "Dạ có, nhưng con đã bảo phục vụ đưa nó cho Tử Du
rồi.... Thấy Tử Du có vẻ buồn buồn ngồi một mình ở trong góc, nên mới
bảo phục vụ đưa ly nước trái cây đó cho cô ấy!"

"Con thật là...." Vẻ mặt bà Đàm thể hiện sự đáng tiếc nói, "Con có biết trong ly nước
trái cây đó bác có bỏ thuốc ngủ không?" Đều do bà tối hôm qua cứ mãi lo
tiếp đãi khách mời mà không nhìn thấy Hạ Tử Du uống ly nước trái cây đó, cũng không có nhìn thấy Đan Nhất Thuần bỏ đi.

Đan Nhất Thuần không hiểu trừng lớn mắt, "Dạ?"

Bà Đàm giải thích, "Bác biết con sẽ không vui lòng nếu bác kiên quyết ép
con đi quyến rũ Dịch Khiêm, cho nên muốn sắp xếp cho con uống ly nước có thuốc ngủ, rồi bác bảo người đưa con đến phòng của Dịch Khiêm.... Tối
hôm qua thấy con không có về nhà bác ngủ, bác còn tưởng rằng con đã
thành công rồi.... Vừa rồi bác cố tình đến khách sạn xem thử tình hình
con và Dịch Khiêm thế nào, nhưng không ngờ lại nhìn thấy cái đứa con gái không biết xấu hổ kia ở trong phòng Dịch Khiêm....."

Đàm Tâm kinh ngạc há miệng, "Mẹ, mẹ đừng nói là Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du lại xảy ra chuyện đó chứ?"

Bà Đàm hừ nói, "Có thể không xảy ra sao? Trong phòng lúc đó rất lộn xộn!!"

Đàm Tâm lạnh nhạt nói, "Vậy thì thật quá có lợi cho cô ta rồi, cũng tại mẹ
làm việc không suy tính cặn kẽ, mới để cho Hạ Tử Du có thể thừa cơ hội
này bám dính Dịch Khiêm!"

Bà Đàm nói, "Mẹ chính là vì quá tức giận, cho nên mới muốn mở hội ký giả...."

Đàm Tâm bất đắc dĩ nói, "Nhất Thuần, em cũng thật là lãng phí dụng tâm của mẹ...."

Đan Nhất Thuần buồn bã nói, "Bác gái, chị Tâm, em hiểu mọi người vẫn luôn
đối với em rất tốt, nhưng mà mọi người hiểu lầm rồi, cứ coi như tối hôm
qua em thật sự có uống thuốc ngủ đó rồi được bác gái cho người đưa em
đến phòng của Dịch Khiêm, Dịch Khiêm và em cũng sẽ không xảy ra chuyện
gì đâu...."

Bà Đàm nói, "Con thật là quá ngây thơ mà.... Bất cứ người đàn ông nào vào thời điểm đó cũng khó mà kiềm chế được?"

Đàm Tâm phụ họa gật đầu, nhìn Đan Nhất Thuần nói, "Đàn ông ai cũng chỉ biết nghĩ đến nửa người dưới thôi, huống chi thời gian gần đây Dịch Khiêm đã không còn khó chịu khi em ở bên cạnh nữa, không phải sao?"

Đan Nhất Thuần lắc đầu, "Dịch Khiêm không giống như mọi người suy nghĩ vậy đâu...."

Bà Đàm đang muốn mở miệng phản bác Đan Nhất Thuần, bỗng nhiên tiếng gõ cửa dồn dập đã cắt ngang cuộc đối thoại của ba người.

Giọng nói cung kính của người giúp việc vang lên, "Bà chủ, cậu chủ đã về rồi."

"Dịch Khiêm về?" Đàm Tâm hoảng sợ vội núp ở sau lưng bà Đàm.

Bà Đàm vốn đang ung dung thản nhiên, nhưng những lời của Đàm Tâm nói mới
vừa rồi cũng khiến cho đáy lòng bà phát lạnh, bà cố gắng lấy lại bình
tĩnh nói, "Dịch Khiêm về đây cũng tốt, chuyện của nó và Hạ Tử Du dù sao
cũng giải quyết thôi.... Mẹ thấy cách của Dịch Khiêm hình như nó cũng
không muốn quay lại với Hạ Tử Du nữa, nếu không cũng sẽ không lạnh nhạt
với Hạ Tử Du lâu như thế!"

------

Ba người phụ nữ cùng đi ra khỏi phòng sách.

Đập vào tầm mắt họ chính là ánh mắt kín đáo của Đàm Dịch Khiêm đang nhìn Hạ Tử Du, dường như anh cũng đã nhìn thấy vết tích trên mặt Hạ Tử Du.

Đàm Tâm nơm nớp lo sợ dìu bà Đàm đi tới chỗ Đàm Dịch Khiêm, "Dịch Khiêm!"

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm lúc này mới thôi không nhìn tự Hạ Tử Du nữa, lạnh
lùng liếc nhìn sang bà Đàm, ngữ điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự nguy
hiểm, "Mở hội ký giả là chủ ý của mẹ?"

Cũng nhận thấy được sự
nghiêm túc của Đàm Dịch Khiêm, bà Đàm đã sợ run cả người, nhẹ giọng nói, "Phải, bởi vì con bé Hạ Tử Du này thực sự rất quá đáng! Hôm nay mẹ tới
khách sạn tìm con, nhưng không ngờ lại nhìn thấy nó quần áo xốc xếch ở
trong phòng con, Dịch Khiêm, mẹ biết con cũng đã quyết định ly hôn với
Hạ Tử Du, thế nhưng cô ta còn vọng tưởng dùng thể xác để trói buộc con,
việc làm này thật là bỉ ổi!”

Nhận thấy sắc mặt xanh mét như bị
sương lạnh bao phủ của Đàm Dịch Khiêm, Đàm Tâm kín đáo kéo nhẹ bà Đàm,
ra dấu cho bà Đàm đừng tiếp tục nói thêm gì nữa.

Nghe bà Đàm tố cáo mình, Hạ Tử Du chợt ngước mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, lắc mạnh đầu nói, "Em không có...."

Bà Đàm hung tợn trừng mắt nói, "Cô còn ngụy biện? Tối hôm qua cô ở trong phòng Dịch Khiêm chính là sự thật!"

Hạ Tử Du giờ phút này chỉ biết nhìn chằm chằm vào Đàm Dịch Khiêm. Tối hôm

qua bọn họ ở chung với nhau, anh nên rõ hơn ai hết hành động tối hôm qua của cô là cô hoàn toàn không hề muốn thế.... Thậm chí cô còn không nhớ
rõ mình đã nói gì với anh, trong đầu cũng chỉ có mỗi hình ảnh cô và anh
triền miên không rời nhau.

Đúng lúc này chị Dư vội vã đi về phía Đàm Dịch Khiêm, "Tổng giám đốc, bên ngoài cửa chính đã có rất nhiều ký giả tới ạ...."

Đàm Dịch Khiêm gật nhẹ đầu, thản nhiên nói, “Mẹ và Đàm Tâm vào phòng sách
trước đi, chờ một chút nữa con sẽ có chuyện nói với hai người."

Bà Đàm giật mình ngơ ngác, "Ơ, Dịch Khiêm, vậy hội chiêu đãi ký giả...."

Đôi mắt rét lạnh của Đàm Dịch Khiêm chợt nhíu lại.

Đàm Tâm giựt giựt tay bà Đàm, "Mẹ, chúng ta vào phòng sách thôi!"

Chị Dư cũng dùng ánh mắt ra dấu bảo bà Đàm nên đi.

Bà Đàm xưa nay vẫn luôn e ngại sự nghiêm túc lạnh lung của Dịch Khiêm, lúc này cũng không thể làm gì khác hơn đành xoay người đi vào phòng sách.

Hạ Tử Du đứng im tại chỗ, ánh mắt từ đầu chí cuối chỉ ngóng nhìn Đàm Dịch Khiêm, hai tai luống cuống xoắn lấy vào nhau.

Đàm Dịch Khiêm liếc nhìn sang Hạ Tử Du, "Em lên lầu hai chờ anh."

Hạ Tử Du gật gật đầu, sau đó xoay người đi về hướng lầu hai.

Lúc này, một người giúp việc gấp gáp đi đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, "Cậu
chủ, bên ngoài có rất nhiều ký giả bao vây cửa chính đông nghịt như
kiến.... Nên làm sao bây giờ ạ?"

Đàm Dịch Khiêm nhẹ giọng nói, "Cho bọn họ vào đi, bắt đầu họp mặt ký giả."

"Dạ." Người giúp việc lập tức chạy ra cửa phòng khách.

....

Mười phút sau, tất cả nhóm ký giả được sắp xếp họp tại một khu đất trống
trong vườn hoa biệt thự, Đàm Dịch Khiêm ngồi ở dưới tàn dù che nắng tại
vườn hoa, vui vẻ bình tĩnh cùng tự nhiên trả lời vô số câu hỏi của đám
ký giả.

Một vị ký giả đặt câu hỏi, "Tổng giám đốc Đàm, ông mở
cuộc họp chiêu đãi ký giả là để giải thích về lời đồn thời gian gần đây
có liên quan đến chuyện ông và Hạ Tử Du vợ mình đã ly hôn sao?"

Nhóm ký giả cũng chỉ nhận lời mời tới tham dự hội ký giả, chứ cũng không
biết là do ai chủ trì, lúc này nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm, họ thật vô cùng ngạc nhiên, bởi vì Đàm Dịch Khiêm xưa nay rất ít khi lộ diện ở trước
mặt giới truyền thông.

Chị Dư thay Đàm Dịch Khiêm lên tiếng, "Hôm nay tổng giám đốc mời mọi người tới, chính là muốn nói cho mọi người
biết —— Vừa qua có nhiều người đã đưa tin tổng giám đốc và bà tổng giám
đốc đã ly hôn thật sự đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống riêng
tư của tổng giám đốc và bà tổng giám đốc, vì thế tổng giám đốc muốn ngay tại đây nghiêm túc giải thích với mọi người, tình cảm của tổng giám đốc và bà tổng giám đốc vẫn luôn rất tốt, không hề có chuyện ly hôn gì đó,
cũng mong mọi người trong giới truyền thông đừng vụng trộm thay mặt
tuyên truyền thổi phồng lên những chuyện vốn không có thật như thế, nếu
không, tổng giám đốc sẽ nhờ vào luật pháp tố cáo giới truyền thông là
mọi người xuyên tạc ở sau lưng."

Nghe được lý do từ chối của chị
Dư, phần lớn nhóm ký giả đều đã hết sức lo sợ, nhưng cũng có một người
cả gan, liều chết hỏi một câu, "Tổng giám đốc Đàm, xin cho tôi mạn phép hỏi một câu, đồng nghiệp chúng tôi có chụp được hình ông và cô
Đan tình tứ đi nghỉ mát ở Male, lúc ấy ông cũng không còn mang nhẫn
cưới nữa...."

Lập tức có ký giả phụ họa theo nói, "Trừ chuyện đó
ra, vợ ông là bà Hạ Tử Du còn một mình dẫn theo con gái về thành phố Y ở Trung Quốc, những việc này dường như cũng đã nói rõ ông và vợ mình đang trong tình trạng sống riêng, mà hôm qua trong buổi tiệc mừng thọ của bà Đàm lớn, có một người khách tham dự buổi tiệc tiết lộ ra, lúc ông và vợ vào cửa tình tứ ấy chẳng qua cũng chỉ để qua mắt giới truyền thông, chứ trong buổi tiệc tối hôm qua, phần lớn thời gian ông đều ở cạnh cô Đan
.... Tổng giám đốc Đàm, ông có thể giải thích sự việc cụ thể là như thế nào hay không?"

Chị Dư nói, "Theo như những lời của mọi người nói thì chuyện này thật ra cũng không phải là...."

Đàm Dịch Khiêm giơ tay cắt ngang lời nói thoái thác của chị Dư, môi mỏng
nhẹ giọng nói, "Rất cảm ơn chư vị đã có lòng để ý tới cuộc sống riêng tư của tôi, nhưng tôi thật cũng không có gì để giải thích nhiều với mọi
người, tôi chỉ muốn nói cho chư vị biết, những lời vừa rồi trợ lý Dư nói cũng chính là thay tôi trình bày với mọi người, và hy vọng rằng chư vị
đừng nên tạo nên hiểu lầm khiến vợ tôi không vui, càng không nên để tôi
cảm thấy không vui!"

Lời Đàm Dịch Khiêm nói từ tốn không hề có sự phập phồng, nhưng vô cùng kiên quyết, sự uy hiếp và mối nguy hiểm cũng ở tại trong lời nói đó.

Nhóm ký giả nhất thời hiểu ý không còn dám lên tiếng.

Ngay sau đó Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, nghiêm trang lạnh lùng bỏ đi vào trong.

------

Trong phòng sách.

Đàm Tâm níu lấy tay bà Đàm, sợ hãi tới mức tim đập dập dồn như trống đánh.


Bà Đàm vỗ nhẹ lên tay đang run của Đàm Tâm, như đang an ủi Đàm Tâm mà dường như cũng đang an ủi chính mình.

Ngay lúc đó chị Dư mở cửa phòng sách ra.

Hai mẹ con nín thở nhìn tới hướng Đàm Dịch Khiêm đang đi vào phòng sách.

Một tay Đàm Dịch Khiêm cắm trong túi quần, bóng dáng cao lớn lạnh lẽo đứng
sừng sững ở trước cửa sổ sát đất, giọng nói không hề có chút độ ấm,
"Chuyện của tôi và Hạ Tử Du từ khi nào cần đến sự can thiệp của mọi
người?"

Đàm Tâm không dám nói gì, chỉ biết lúc này im lặng là vàng.

Bà Đàm dùng tư cách của một người mẹ nói, "Dịch Khiêm, không phải là mẹ
muốn xen vào chuyện riêng của con, nhưng Hạ Tử Du cô ta thực sự rất quá
đáng.... Con và nó rõ ràng đã đi tới con đường ly hôn rồi, mà cô ta còn
vô sỉ yêu cầu con cho cô ta thời gian ba tháng, mục đích đúng là muốn
lợi dụng ba tháng này để con hồi tâm chuyển ý.... Cô ta có lòng dạ như
thế vốn cũng không đáng trách, nhưng mẹ thật sự không thể trơ mắt nhìn
cô ta giở thủ đoạn dùng thể xác để mê hoặc con...."

Đàm Dịch
Khiêm xoay người lại, đôi mắt đen giảo hoạt nghi ngờ híp lại, giọng nói
còn lạnh lẽo hơn so với mới vừa rồi, "Sao mẹ lại biết được những chuyện
này?"

Bà Đàm hơi đắn đo nhưng sau đó cũng thành thật nói, "Mẹ.... Mẹ nghe một người giúp việc trong biệt thự kể lại, cô ta cũng vô tình
nghe được con và Hạ Tử Du nói chuyện với nhau."

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng hỏi, "Mẹ lừa cô ấy nói con đã quyết định ly hôn với cô ấy sao?"

Lời Đàm Dịch Khiêm không còn hỏi nữa mà là khẳng định.

"Mẹ chỉ muốn ép cô ta chủ động đi thôi...."

Khó trách tại sao cô lại quyết định dẫn Liễu Nhiên về thành phố Y....

Nhắc tới chuyện này, cơn tức mà bà Đàm cố gắng kiềm chế trong lòng lại lần
nữa dâng trào, "Cô ta bỏ đi đã đành rồi, còn dám dẫn Ngôn Ngôn đi
theo.... Ngôn Ngôn là cháu gái của gia đình chúng ta, mẹ không cho phép
cô ta dẫn con bé đi, cho nên mẹ mới bảo cô ta dẫn Ngôn Ngôn về lại đây,
nhưng mẹ đâu có ngờ cô ta lại tức nước vỡ bờ, sau khi về đây còn muốn
dùng mọi cách để leo lên giường của con...."

Đàm Dịch Khiêm mải
mai nói, "Cô ấy có thật không bằng mọi cách để lên giường với con hay
không, không phải mẹ là người hiểu rõ nhất sao?"

Bà Đàm ngỡ ngàng hỏi, "Hả, Dịch Khiêm, con nói gì?"

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm tối sầm xuống, "Mẹ có chuyện gì quan trọng mà cần
phải đến khách sạn tìm con sao? Hoặc là nói, mẹ muốn đến khách sạn để
chứng thực điều gì?"

Bà Đàm sững sờ lui về sau một bước, lắc đầu
cố làm ra vẻ như mình không hề biết gì, "Dịch Khiêm, mẹ đến khách sạn là vì.... Bởi vì...." Bà Đàm phát hiện mình không thể tìm được một lý do
nào cho hợp lý.

Biết dấu không được Đàm Dịch Khiêm, Đàm Tâm nhỏ giọng khuyên bà, "Mẹ, mẹ cứ nói thật hết với Dịch Khiêm đi!"

Cảm giác hoang mang lo sợ cũng khiến cho bà Đàm không thể nào dễ chịu được, bà Đàm rốt cuộc không kiềm chế nổi nữa bật thốt lên, "Phải, mẹ đến
khách sạn là vì muốn nhìn thấy Nhất Thuần có ngủ lại ở phòng con hay
không! Tối hôm qua mẹ vốn định là...."

Bà Đàm đành kể rõ đầu đuôi sự việc cho Dịch Khiêm biết chuyện mình muốn sắp đặt cho Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm phát sinh quan hệ vào đêm đó.

Đàm Dịch Khiêm sau khi nghe xong nhíu chặt lông mày, trầm giọng nói, "Trừ chuyện đó ra, mẹ không có làm chuyện gì khác?"

Trong lời kể của mình bà Đàm chỉ thừa nhận chuyện thuốc ngủ, chứ không hề nhắc tới chuyện có liên quan đến chất thuốc khác.

Bà Đàm kích động nói, "Dĩ nhiên không có, Dịch Khiêm, mẹ chỉ là muốn tác
hợp cho con và Nhất Thuần thôi...." Trong lòng bà Đàm thầm mắng, người
giúp việc kia đúng là không có mắt, đần độn đến nỗi đưa nhầm Hạ Tử Du
đến phòng con trai bà.

Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm bỗng u ám, giọng nói trùng xuống, "Mẹ xác định mẹ không có làm chuyện gì khác?"

Đàm Tâm lí nhí chen vào nói, "Dịch Khiêm, mẹ đã chắn chắc mẹ không có làm gì khác...."

Bà Đàm thất vọng nói, "Cho dù mẹ vì muốn tác hợp cho con và Nhất Thuần mà
có dùng cách làm không đúng đi nữa, con cũng không nên hạch hỏi mẹ như
thế! Mẹ làm tất cả cũng là vì muốn tốt cho con, nếu Hạ Tử Du thật sự
thích hợp với con, con và nó cũng không đi đến nông nỗi phải ly hôn...."

Đàm Dịch Khiêm chỉ cười lạnh, "Chuyện giữa con và cô ấy, mẹ không có quyền

hỏi tới, còn nữa, bàn tay nào của mẹ đã tát cô ấy, con sẽ dùng thời gian nửa năm tới không cho mẹ bước chân ra khỏi nhà họ Đàm để trả giá!"

Đàm Tâm hoảng sợ kêu lên, "Dịch Khiêm...."

Bà Đàm thật sự không dám tin, "Làm sao con biết mẹ đánh cô ta...." Nói đến đây, bà Đàm đột nhiên nhớ lại từ lúc xuất hiện ánh mắt Đàm Dịch Khiêm
đã dán chặt lên khuôn mặt Hạ Tử Du, "Con.... Sao con có thể cư xử với mẹ như vậy? Mẹ là mẹ con, quan hệ mẹ con chúng ta không phải tối hôm qua
vẫn còn rất tốt sao?"

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nhếch
lên, "Mẹ, có nhiều khách mời toàn người nổi tiếng đến dự tiệc mừng mẹ
như vậy, dù thế nào con cũng không thể để người ta nhìn vào chê cười gia đình chúng ta."

Nghe xong lời Đàm Dịch Khiêm nói, sắc mặt bà Đàm ngay lập tức trắng bệch.

Đàm Dịch Khiêm không hề lưu luyến dứt khoát bỏ đi ra ngoài.

Bà Đàm đứng sững sờ không còn dám mở miệng nói chuyện nữa.

Trước khi bước ra khỏi ngưỡng cửa, Đàm Dịch Khiêm dừng chân lại, lạnh lẽo
tuyên bố, "Con không cho phép bất kỳ ai được động đến cô ấy lần nữa, nếu không, con sẽ để cô ấy hoàn trả lại trên mặt người đó không thiếu một
cái nào!"