Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng

Chương 258: Bị bỏ thuốc (p2)

"Tổng giám đốc Đàm phu nhân, đây là căn phòng mà từ trước đến nay Tổng giám
đốc Đàm vẫn thường hay ở, tối nay cô ở nghỉ lại ở đây nha...."

Thời điểm nữ phục vụ nói chuyện với mình, ý thức Hạ Tử Du đã mơ hồ không rõ, vì vậy cô căn bản không có nghe kỹ lời của nữ phục vụ nói.

Nữ phục vụ thận trọng dè dặt đỡ Hạ Tử Du đi vào phòng.

Hạ Tử Du dường như đã xụi lơ trong người nữ phục vụ, cứ mặc cho cô ta dìu đỡ mình lên giường.

Nữ phục vụ để Hạ Tử Du nằm ngay ngắn ở trên giường, sau đó nhẹ giọng gọi,
"Tổng giám đốc Đàm phu nhân, Tổng giám đốc Đàm phu nhân...."

Hạ Tử Du mơ màng đáp lại, "Ừm?" Cô chỉ trả lời chứ không có tỉnh lại.

Nữ phục vụ vì muốn xác định có phải Hạ Tử Du chỉ đang mơ ngủ vô ý thức mà
đáp lại mình hay không, vì thế lại tiếp tục gọi, "Tổng giám đốc Đàm phu nhân?"

Như nữ phục vụ mong muốn, giờ khắc này Hạ Tử Du không có
lên tiếng nữa, cô ngủ rất say, nghiễm nhiên đã không còn hay biết gì
nữa.

Nữ phục vụ thấy Hạ Tử Du đã ngủ, cô ta dè dặt cẩn thận cởi
ra hết quần áo trên người Hạ Tử Du, đến khi trên cơ thể trần trụi của Hạ Tử Du chỉ còn lại một lớp vải mỏng cuối cùng.

Có lẽ do cảm nhận
được hơi lạnh đột nhiên bao phủ lấy cơ thể mình, trong cơn ngủ mê Hạ Tử
Du không kiềm được mà bật lên tiếng rên nhẹ, vốn nên tỉnh lại nhưng vì
bị chất thuốc nào đó ngấm vào trong cơ thể ngăn cản không thể nào ngay
lập tức tỉnh lại.

Nhận ra Hạ Tử Du có vẻ như rất khó chịu, nữ
phục vụ vội vàng kéo chăn lên đắp cho Hạ Tử Du, trông thấy mi tâm đang
nhíu lại của Hạ Tử Du dần dần giản ra, nữ phục vụ lập tức đứng dậy đi
vào phòng tắm.

Sau đó, nữ phục vụ đi ra khỏi phòng tắm còn bưng
theo một ly nước trắng đục, nâng Hạ Tử Du dậy, cô ta cẩn thận đổ ly nước trắng đục đó vào trong miệng Hạ Tử Du.

....

Rón rén ngó
trước sau rồi đóng lại cửa phòng, nữ phục vụ từ lúc bắt đầu vẫn luôn
khẩn trương lo lắng lúc này mới thở phào như trút được gánh nặng.

Nữ phục vụ vừa đi vào thang máy, vội lấy điện thoại ra gọi đi, ".... Đúng
vậy, chuyện các người muốn tôi làm tôi đã làm xong cả rồi.... Các người

nhớ gửi phần thù lao này vào trong trương mục cho tôi đấy."

------

Đêm dần buông xuống, giữa trán Hạ Tử Du không biết từ lúc nào đã bắt đầu
tuôn ra lấm tấm mồ hôi, ngay sau đó, Hạ Tử Du đột nhiên xốc tấm chăn
lên....

Đúng vậy, cô cảm thấy toàn thân rất nóng, trong cơ thể cô giống như có một luồng nhiệt đang bắt đầu khởi động.

Nhiệt độ càng lúc càng nóng hừng hực, Hạ Tử Du cảm thấy toàn thân mình giống
như đang bị lửa thiêu, không chỉ có như thế, cô còn nhận ra trong cơ thể mình đang trào dâng lên cái loại nóng lòng ham muốn dục vọng khó hiểu.

Không chịu nổi nhiệt độ trên cơ thể mình, Hạ Tử Du đang ngủ say mê man tỉnh
lại, cảm thấy cả người vô cùng nóng bức, cô ước gì mình có thể được hòa
vào dòng nước mát để làm dịu đi cơn nóng ấy, nghĩ thế cô lập tức bò
xuống giường, mặc cho ý thức vẫn chưa tỉnh táo, thất tha thất thểu từng
bước đi vào nhà tắm.

Vừa đi vào phòng tắm, Hạ Tử Du liền nhanh chóng vặn mở vòi nước....

Mặc cho dòng nước lạnh lẽo tuôn xối xả lên cơ thể mình, Hạ Tử Du thấy mình
chưa bao giờ có được cảm giác khoan khoái dễ chịu và sự lạnh lẽo như lúc này.

Thế nhưng khi cô tắt vòi nước chuẩn bị đi vào ngủ lại thì nhiệt độ trong cơ thể lại bốc cháy lên lần nữa.

Hạ Tử Du chỉ đành phải tiếp tục cọ rửa cơ thể mình ở dưới vòi hoa sen, cho đến khi độ nóng lần nữa bị cuốn trôi.

Sau khi lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, nhiệt độ trên cơ thể Hạ Tử Du rốt cuộc cũng đã thuyên giảm.

Tắt vòi nước, Hạ Tử Du vốn muốn quay về giường để tiếp tục ngủ lại, nhưng
chân cô còn chưa kịp bước ra khỏi phòng tắm, bỗng đâu một cơn choáng
váng hoa mắt ập tới khiến cơ thể cô chênh vênh phải tựa vào trên mặt
tường phòng tắm, cô muốn đứng thẳng ổn định để đi ra ngoài, nhưng toàn
thân đã không còn hơi sức xụi lơ trượt xuống dọc theo vách tường, cuối
cùng tựa vào ở góc tường dần dần mất đi ý thức.

....

Nửa đêm hai giờ khuya Đàm Dịch Khiêm trở lại căn phòng trong khách sạn nơi mình thường nghỉ lại.

Bật đèn lên sau đó anh theo thói quen ném áo khoác tây trang lên giường, vừa nới lỏng cà vạt trên cổ vừa bước đi vào phòng tắm.

Đàm Dịch Khiêm không thể nào ngờ được lúc mình đẩy ra cửa phòng tắm thì bị
vật gì đó cản lại, khi anh nhận ra vật cản ở phía sau cánh cửa cũng đồng thời phát hiện người phụ nữ ngồi ở sau cửa góc tường chính là Hạ Tử Du.

Nhìn lướt qua dáng vẻ lúc này của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm không nén nổi mà nhíu lông mày.

Trong tầm mắt của anh, giờ phút này cô đang tựa vào ở góc tường ngủ rất ngon, nhưng trên người cô lại chỉ mặc có mỗi bộ đồ lót, đầu tóc ướt sũng,
nhìn cô vô cùng nhếch nhác, nhưng cũng không thể xem nhẹ sự hấp dẫn của
cô vào giờ phút này.

Dáng người cô rất đẹp, bộ ngực rất no
tròn.... Nhờ có bộ đồ lót phụ trợ cho nên bầu ngực của cô càng thêm đầy
đặn săn chắc, hơn nữa đôi bờ xương vai nhỏ nhắn và hai đùi trắng nõn còn thon dài phơi bày hết ra, những loại hình ảnh này đều tạo thành một
cảnh tượng khiến cho người đàn ông nào nhìn vào cũng không thể kiềm chế
được…….

"Khốn khiếp!"

Nhìn thấy hình ảnh trước mắt, Đàm

Dịch Khiêm rít qua kẽ răng thầm mắng, sau đó không hề có chút do dự bế
thốc Hạ Tử Du lên khỏi góc tường.

Thời điểm Đàm Dịch Khiêm bế Hạ
Tử Du lên mới phát hiện bộ đồ lót trên người cô toàn bộ đã bị ướt sũng,
hơn nữa thân thể cô nóng đến khác thường, nóng rực như lửa đang bốc
cháy.

Thân thể đột nhiên bị nhấc bổng lên không, Hạ Tử Du ‘ưm’ lên trong cơn ngủ mê.

Có lẽ do hương thơm thoang thoảng quen thuộc dễ chịu của Đàm Dịch Khiêm
len lỏi vào trong hơi thở mình, cô như bị mê hoặc càng vùi đầu sâu vào
trong lòng Đàm Dịch Khiêm, quyến luyến hít lấy hơi thở trên người anh.

Giây phút này Hạ Tử Du chỉ biết là khi vùi sâu vào trong ngực anh thì cảm
thấy rất thoải mái, anh thật giống như hầm băng mát lạnh đột nhiên xuất
hiện khi cô đang bị thiêu đốt nóng bỏng, khiến cô chỉ muốn bất chấp tất
mà lao vào trong lòng anh....

Đàm Dịch Khiêm bế Hạ Tử Du đi đến gần giường, sau đó đặt nhẹ Hạ Tử Du xuống mặt giường rộng lớn.

Lúc Đàm Dịch Khiêm để Hạ Tử Du xuống, cô dường như rất là khó chịu, hàng
lông mi dài vẫn luôn nhắm chặt nhưng miệng lại không tự chủ được mà thì
thào gọi, "Ông xã...."

Tiếng gọi này của Hạ Tử Du khiến Đàm Dịch
Khiêm hơi nao nao, Đàm Dịch Khiêm chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt đỏ ửng
như uống sượu say của Hạ Tử Du, ánh mắt sáng rực dần dần trở nên sâu
lắng.

Hạ Tử Du đang ngủ mê nhưng miệng thì không ngừng lẩm nhẩm,
"Ông xã, đừng bỏ em.... Thật lòng em không muốn như vậy.... Em có thể
giải thích...."

Đàm Dịch Khiêm vẫn đứng ở cạnh giường, đôi mắt
đen bình tĩnh nhìn Hạ Tử Du không chớp, lắng nghe hết từng câu từng lời
bày tỏ của cô trong trong trạng thái vô ý thức ….

"Ông xã...."

Anh cứ đứng lặng nhìn cô chăm chú, nhìn hàng lông mày của cô đang ngủ mà
vẫn xoắn xuýt vào nhau, ánh mắt càng thêm u ám, thật không thể đoán được giờ phút này anh đang nghĩ gì.

Ánh mắt vẫn đọng lại trên khuôn
mặt bởi vì đỏ hồng mà vô cùng quyến rũ xinh đẹp của Hạ Tử Du, Đàm Dịch
Khiêm không chần chừ nữa lấy ra điện thoại di động gọi đi…..

"Đưa hai bộ quần áo và đồ lót phụ nữ lên đây.... Đúng, ba vòng theo thứ tự là 36,24,38...."

Gấp lại điện thoại di động, ánh mắt sâu thẳm của Đàm Dịch Khiêm tiếp tục mải miết ngắm nhìn Hạ Tử Du.

Chợt nhớ đến cơ thể nóng bỏng của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm đưa tay sờ thử lên trán Hạ Tử Du.

Cơ thể Hạ Tử Du có gì đó rất không bình thường, nhiệt độ trên trán cô cũng không có quá nóng, nhưng trên người lại nóng như lửa, trước trán còn
tiết ra lấm tấm mồ hôi.

Đàm Dịch Khiêm khó hiểu nhíu mày, vẫn nghĩ không ra tình trạng này của cô.

Cốc ——

Tiếng gõ cửa làm gián đoạn suy nghĩ Đàm Dịch Khiêm, Đàm Dịch Khiêm đi ra mở

cửa phòng, sau đó nhận lấy hai bộ quần áo cao cấp trên tay người phục
vụ.

Đặt hai bộ đồ đó lên tủ đầu giường, ánh mắt nặng nề của Đàm
Dịch Khiêm từ trên gương mặt đang bỏ bừng của Hạ Tử Du từ từ di chuyển
xuống tới đáy quần lót không biết tại sao lại bị ướt của cô.

Hạ Tử Du vẫn thì thào tự nói trong cơn ngủ mê, "Ông xã, em không muốn xa anh...."

Đàm Dịch Khiêm lặng người suy nghĩ, rồi sau đó vươn tay ôm cô vào lòng,
thành thạo giúp cô cởi ra bộ đồ lót cuối cùng trên người.

Được
dựa vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm, xông vào mũi là hơi thở quen thuộc
nhàn nhạt dễ ngửi của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du chậm rãi mở ra đôi mắt
trong suốt, ánh mắt mông lung ngóng nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du thỏ thẻ gọi, "Ông xã?"

Đàm Dịch Khiêm nghiêm túc mặc áo lót vào cho cô.

Hạ Tử Du thấy Đàm Dịch Khiêm không nói lời nào, cô lập tức chu miệng lên,
không vui nói, "Tại sao anh lại bỏ mặc em chứ? Ông xã...."

Cài
xong nút áo lót cuối cùng cho Hạ Tử Du, rồi giúp cô thay luôn quần lót
sạch sẽ thoải mái, con ngươi trong suốt của Đàm Dịch Khiêm nhìn về phía
cô.

Hạ Tử Du đột nhiên đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, cô để hai
gò má nóng rực tựa nhẹ sát vào lồng ngực rộng lớn của Đàm Dịch Khiêm,
quyến luyến dụi dụi vào, ngây ngô cười nói, "Em biết anh nhất định sẽ
không bỏ mặc em mà...."

Đàm Dịch Khiêm nâng nhẹ cằm Hạ Tử Du lên, nhìn nụ cười ngây dại như mất đi ý thức trên mặt cô, nếp nhăn giữa lông mày anh càng sâu hơn.

"Ông xã...."

Bất ngờ lúc này Hạ Tử Du lại chủ động đưa môi mình đến gần sát vào Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm còn chưa kịp suy nghĩ, Hạ Tử Du đã hôn lên môi anh tới tấp,
mặc dù động tác vụng về, nhưng chỉ đơn giản như thế cũng có thể làm
nhiễu loạn ý chí của người khác.

Đàm Dịch Khiêm rất lý trí kéo Hạ Tử Du đang bám vào trên người mình ra.

"Anh làm sao thế?" Hạ Tử Du nhìn Đàm Dịch Khiêm, không vui nhíu mày, "Chẳng lẽ anh không muốn em sao?"

Khuôn mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng hỏi, "Em có biết mình đang làm gì không?"

Hạ Tử Du giống như một đứa trẻ ngây thơ nhưng kiên định nói, "Em đương nhiên biết, em rất muốn ở bên cạnh anh!"

Nhưng lúc này Đàm Dịch Khiêm lại dứt khoát bế Hạ Tử Du lên rồi đi trở lại vào phòng tắm.

Hạ Tử Du tựa vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm, đưa tay bám chặt cổ Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm đá văng cửa phòng nhà tắm, sau đó ôm Hạ Tử Du để ở dưới vòi hoa sen.

Hạ Tử Du không chịu đứng xuống mặt đất lạnh như băng đó, cô ôm chặt lấy
Đàm Dịch Khiêm, làm nũng nói, "Ông xã, em không muốn ở chỗ này...."


Đàm Dịch Khiêm đang muốn vặn mở vòi sen nước lạnh, đột nhiên anh há miệng ‘hô’ lên ——

Hô hấp Đàm Dịch Khiêm nhất thời như bị nghẹn lại, nhanh chóng dùng tay giữ lại bàn tay của Hạ Tử Du đang không ngừng vuốt ve bộ phận giữa hai chân anh.

"Ông xã, nó cứng quá...." Sự tiếp xúc vừa rồi giống như đã
đạt được kết quả mình muốn, Hạ Tử Du tiến sát lại gần bên tai Đàm Dịch
Khiêm mập mờ nói.

Đàm Dịch Khiêm xoay người lại sâu sắc nhìn Hạ Tử Du.

Khốn khiếp, trong hoàn cảnh thế này, cơ thể anh không lẽ không thể phản ứng sao?

Hạ Tử Du vẫn bám sát Đàm Dịch Khiêm, cười khanh khách nói, "Chúng ta đừng tắm.... Được không anh?"

Đàm Dịch Khiêm đỡ lấy bả vai Hạ Tử Du, lạnh giọng nói, "Em mau tỉnh táo lại cho anh!!"

Hạ Tử Du lại có vẻ như uất ức nói, "Anh làm gì hung dữ với em như thế chứ?"

Giọng Đàm Dịch Khiêm đã dịu lại đôi chút, nhưng vẫn nghiêm túc nói, "Em đứng
ngay ngắn lại cho anh, như vậy thì một lúc nữa cơ thể mới có thể thấy dễ chịu hơn."

Nhưng Hạ Tử Du lúc này lại kiễng chân lên, lần nữa chủ động hôn lên đôi môi mỏng của anh.

Nếu như nói ở lần đầu tiên Đàm Dịch Khiêm có thể lý trí tĩnh táo đẩy Hạ Tử
Du ra, thì ở lần thứ hai này, khi Hạ Tử Du hôn lên môi anh, giây phút đó anh chỉ cảm thấy bộ phận nào đó trên cơ thể đang căng cứng lúc này càng bùng phát dữ dội, anh thật chỉ muốn siết chặt cô vào trong ngực bất
chấp tất cả mà hôn cô một trận. (sao kg làm hử hehe)

Nhưng Đàm
Dịch Khiêm là người có sự tự chủ rất mạnh, cuối cùng, anh lại kéo Hạ Tử
Du ra lần nữa, cũng không do dự vặn mở vòi nước lạnh trong phòng tắm.

Nước lạnh ngay lập tức trút xuống người Hạ Tử Du khiến cô cũng tỉnh táo lại
đôi chút, Hạ Tử Du sững sờ đứng ở dưới vòi hoa sen, cũng cảm nhận nhiệt
độ nóng bỏng trên người khi gặp phải nước lạnh đã dần dần giảm đi rất
nhiều.

Có lẽ do tác dụng của thuốc quá mạnh, khi Hạ Tử Du từ từ tỉnh táo lại thì cơ thể cũng đồng thời lung lay chực đỗ.

Trước khi cơ thể suy yếu của Hạ Tử Du sắp ngã xuống thì Đàm Dịch Khiêm đã
ngay tức khắc dùng sức đỡ lấy Hạ Tử Du ôm vào trong ngực, sau đó cùng
với Hạ Tử Du đứng ở dưới vòi hoa sen mặc cho nước lạnh cọ rửa cả hai.

Tựa vào ngực Đàm Dịch Khiêm, ý thức của Hạ Tử Du đã từ từ khôi phục, cô
chậm rãi giương đôi mắt nhìn lên khuôn mặt điển trai gần trong gang tấc ở trước mắt, giật mình kinh ngạc thốt lên, "Hả.... Dịch Khiêm?"

Đàm Dịch Khiêm nặng nề nói, "Tỉnh rồi hả?"

Hạ Tử Du cúi đầu xuống nhìn mình, mới phát hiện trên người mình lại chỉ có mặc mỗi một bộ đồ lót, cô luống cuống tay chân không biết nên làm thế
nào, theo bản năng đẩy anh ra, "Em bị gì thế? Sao lại thế này...."

Biết Hạ Tử Du gần như đã tỉnh táo lại, Đàm Dịch Khiêm vững vàng bắt lại được Hạ Tử Du đang muốn né tránh ấn vào trong ngực, khàn giọng nói, "Đáng
chết, em đừng nên lộn xộn!!"

Trời mới biết, cho dù giờ phút này anh được nước lạnh xối rửa nhưng bộ phận nào đó đang căng lên vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Chợt nhớ tới hình ảnh thân mật của Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần ở trong
buổi tiệc tối nay, Hạ Tử Du khó chịu đưa tay đẩy Đàm Dịch Khiêm ra,
"Anh buông em ra...."

Đàm Dịch Khiêm nén giọng, không vui nói, "Em không thể yên lặng một chút được sao?"


Hạ Tử Du chỉ cảm thấy lúc này mình ăn mặc thật lố lăng, dáng vẻ chắc rất
khó coi, cô đưa tay dùng sức chống đẩy, "Buông em ra...."

Hạ Tử
Du không hề hay biết, sự giùng giằng giữa họ đã tạo nên sự ma sát cho
hai cơ thể, sự ham muốn anh đã cố gắng kiềm chế cũng vì thế mà không thể nào khống chế được nữa và…..Rốt cuộc đã bùng nổ.....

Bất thình
lình anh ấn cô tới vách tường, bờ môi mỏng nóng rực chuẩn xác bao trọn
lấy môi cô, mạnh mẽ hừng hực cạy mở hàm răng cô ra....

"Ưm...." Anh dùng sức hôn mạnh như vậy khiến cô cảm thấy đau không thể ta, cô giãy giụa nói, "Buông...."

Một chữ cũng chưa kịp nói đã bị anh nuốt hết vào trong bụng, ngay sau đó,
anh cởi ra chiếc quần lót của cô, một tay nhấc mông cô lên....