Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng

Chương 236: Hạ Tử Du đột ngột bỏ đi (2)

Có lẽ đã không còn điều gì phiền não, giấc ngủ này Hạ Tử Du ngủ cực kỳ thoải mái......

Lúc Hạ Tử Du dậy là bốn giờ chiều, Đàm Dịch Khiêm đã đến công ty.

Hạ Tử Du đến phòng tắm rửa mặt, sau đó muốn đến vừa hoa đi dạo một chút,
nhưng lúc cô vừa tới phòng sách lầu một, không ngờ nhìn thấy Đan Nhất
Thuần đang ngồi trên ghế sofa.

Người giúp việc nhìn thấy Hạ Tử Du xuống lầu vội thân thiện chào hỏi, "Cô chủ, cô đã dậy rồi sao?"

Đan Nhất Thuần đứng dậy mỉm cười chào hỏi với Hạ Tử Du, "Tử Du!"

Hạ Tử Du cũng nở một nụ cười, "Nhất Thuần, cô tới lúc nào vậy? Sao tới mà không báo tôi một tiếng?”

Đan Nhất Thuần nói, "Khi tôi tới cô đang nghỉ trên lầu, cho nên không cho người giúp việc quấy rầy cô.”

Hạ Tử Du đi về phía Đan Nhất Thuần, lúng túng nói, "Thật ngại quá, gần đây tôi rất hay ngủ.......”

Đan Nhất Thuần đỡ Hạ Tử Du ngồi xuống ghế sofa, "Mang thai thì là như vậy,
đây cũng là giai đoạn hạnh phúc nhất của phụ nữ.............”

Hạ Tử Du vuốt nhẹ bụng, "Cũng đã ba tháng rồi, qua thời gian nữa nó sẽ biết động đậy trong bụng rồi.”

Đan Nhất Thuần cười nói, "Ừ, tôi nghĩ đứa trẻ nhất định là con trai, lớn lên khẳng định sẽ đẹp trai giống như Dịch Khiêm!”

Hạ Tử Du chỉ cười nhẹ, "Nam nữ với tôi không sao cả........ Nhưng nếu là con trai, tôi nghĩ viện trưởng sẽ vui hơn.”

Đan Nhất Thuần gật đầu, "Đúng vậy, bác gái rất thích trẻ con, cô xem bác ấy thương Ngôn Ngôn như vậy, cô phải cho bác ấy một đứa cháu trai, tôi
nghĩ cô và bác gái sẽ không còn khúc mắt gì nữa.......”

Hạ Tử Du khao khát nói, "Hy vọng là vậy!"


Đan Nhất Thuần cảm giác được sự lo lắng của Hạ Tử Du, nhẹ giọng an ủi nói,
"Tử Du, người già tốt nhất nên dô dành, cô đừng quá lo lắng........
Quan hệ của cô và bác gái nhất định sẽ khá hơn mà.”

"Được, tôi
sẽ cố gắng.” Chờ sinh xong đứa trẻ này, cô sẽ bàn bạc cùng Dịch Khiêm
trở về Nhà họ Đàm, hy vọng có thể giảng hòa mối quan hệ của cô và bà
Đàm.

Trò chuyện được một lúc, Đan Nhất Thuần chuyển sang đề tài
chính, “Đúng rồi, Tử Du, hôm nay tôi tới vốn định nói lời tạm biệt với
cô.”

Hạ Tử Du giật mình ngạc nhiên, "Cô cũng muốn đi?"

"Còn ai muốn đi nữa sao?"

"Ồ, là Robert.... Hai ngày trước anh ấy nói cho tôi biết anh ấy định rời
khỏi Los Angeles, tôi nghĩ lúc này anh ấy đã về đến Male rồi.”

Giọng điệu của Đan Nhất Thuần trở nên u ám hơn, "Vậy ư, anh ấy trở về Male
cũng tốt, dù sao anh ấy cũng có việc mình cần phải làm, không nên lãng
phí thời gian làm những chuyện không đâu.”

Hạ Tử Du nghiêm túc
hỏi, "Nhất Thuần, tôi thấy Robert thật lòng với cô lắm, chẳng lẽ cô chưa từng nghĩ có thể phát triển với Robert?”

Đan Nhất Thuần không
chút do dự lắc đầu, "Giữa tôi và anh ấy là không thể nào, chuyện tình
cảm không thể miễn cưỡng, cũng giống như anh ấy không thể chấp nhận chị
Tâm.”

Hạ Tử Du hiểu ra gật đầu, "Có lẽ mọi người đều có số mệnh
của riêng mình, hy vọng hai người cuối cùng có thể tìm được một nửa
thích hợp.”

Lúc này Đan Nhất Thuần đứng dậy, "Được rồi, Tử Du, tôi phải đi.......”

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại di động vang lên, cắt ngang lời nói của Đan Nhất Thuần.

Hạ Tử Du lấy điện thoại di động ra, áy náy nói, "Thật xin lỗi, tôi nhận điện thoại chút."


Đan Nhất Thuần gật đầu.

Hạ Tử Du liếc mắt nhìn dãy số lại trên màn hình điện thoại di động, cô ấn
nút từ chối không tiếp, nhưng đúng lúc cô chuẩn bị bỏ điện thoại vào
trong túi, dãy số kia đột nhiên hiện lên trong đầu cô......

Một giây tiếp theo, giống như không dám tin, Hạ Tử Du vội vàng lấy điện
thoại di động ra, dãy số trên màn hình rõ ràng giống dãy số quen thuộc,
Hạ Tử Du vội vàng gọi trở lại, “Mẹ........” Cô gọi theo bản năng.

Đan Nhất Thuần thấy thần sắc Hạ Tử Du khẩn trương, lo lắng hỏi, "Tử Du, sao vậy? Là ai gọi điện thoại tới?"

Hạ Tử Du không rảnh trả lời vấn đề của Đan Nhất Thuần, cô gọi lại lần nữa, "Mẹ, là mẹ sao?"

Lúc này bên trong điện thoại của Hạ Tử Du truyền đến một tràng tiếng nói thô tục của một đàn ông.

Đan Nhất Thuần mơ hồ nghe thấy người đàn ông nói chuyện với Hạ Tử Du, nhưng Đan Nhất Thuần không thể nghe rõ cuộc nói chuyện của bọn họ.

Đột nhiên Hạ Tử Du kích động hỏi, "Anh là ai? Tại sao anh muốn làm như vậy?"

Chất vấn của Hạ Tử Du nghiễm nhiên không được đối phương trả lời, đối phương đã kết thúc cuộc nói chuyện.

Hạ Tử Du sững sờ để điện thoại di động xuống, sắc mặt đã sớm trắng xanh.

Đan Nhất Thuần khẩn trương vịn Hạ Tử Du, "Tử Du, sao vậy?"

Hạ Tử Du không trả lời Đan Nhất Thuần, mà xoay người bước về phía lầu hai.

Bỗng dưng, Hạ Tử Du mang theo một cái hộp trang sức đi xuống lầu một.

Đan Nhất Thuần thấy Hạ Tử Du nói chuuyện điện thoại xong thái độ kì lạ, vội chạy đến gần quan tâm hỏi, "Tử Du, đã xảy ra chuyện gì?"

Thần sắc Hạ Tử Du đã trở nên hoảng loạn nói, "Tôi.... Tôi muốn đi ra ngoài một chút."

Đan Nhất Thuần nhíu mày hỏi, "Bây giờ sao?"

Lúc này Hạ Tử Du đã đi về phía cửa.

Người giúp việc thấy Hạ Tử Du muốn đi, vội vàng cản Hạ Tử Du lại, nghiêm túc
nói, "Cô chủ, ông chủ có dặn là cô đi đâu cũng phải có tài xế và vệ sĩ
đi theo.... Cô muốn đi đâu vậy? Chúng ta có nên báo với ông chủ một

tiếng trước hay không?”

Hạ Tử Du dặn dò người giúp việc, "Không cần thông báo với Dịch Khiêm, tôi rất mau sẽ trở về!"

Người giúp việc khó xử, "Nhưng hiện tại cô đang mang thai, không nên ra ngoài một mình........”

Hạ Tử Du vội vàng nói với người giúp việc, "Các cô tránh ra."

Lúc này Đan Nhất Thuần bước đến trước mặt Hạ Tử Du, "Tử Du, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Hạ Tử Du lắc đầu, "Không có gì, hiện tại tôi cần ra ngoài một chuyến!”

Nhất Thuần nghiêm mặt nói, "Nếu như chỉ là muốn đi ra ngoài, tại sao không
để cho tài xế và hộ vệ đi cùng? Cô như vậy sẽ làm Dịch Khiêm lo lắng."

Hạ Tử Du cố gắng lướt qua Đan Nhất Thuần, "Bây giờ tôi không có thời gian giải thích với cô....."

Đan Nhất Thuần giơ hai cánh tay cản Hạ Tử Du lại, "Nếu như cô không giải thích rõ với cô, tôi không thể để cô đi được.”

"Tôi...."

Ngáy sau đó Đan Nhất Thuần xoay đầu đối nói với người giúp việc, "Cô mau gọi điện thoại cho Dịch Khiêm!"

"Vâng." Người giúp việc lập chạy đi lấy điện thoại đến.

Hạ Tử Du cuống cuồng lo lắng, "Đừng báo với Dịch Khiêm.... Nhất Thuần, cô tránh ra!”

Đan Nhất Thuần kiên trì nói, "Tử Du, tình trạng bây giờ của cô không tốt, tôi không thể để cho cô đi.”

Lúc này, người giúp việc nói, "Cô chủ, ông chủ muốn nói chuyện với cô.”

Nghe người giúp việc nói, sắc mặt Hạ Tử Du càng thêm tái nhợt.

Đan Nhất Thuần nhìn Hạ Tử Du, ra lệnh người giúp việc, "Đưa điện thoại tới đây.”

Nhận lấy điện thoại người giúp việc đưa tới, Đan Nhất Thuần nói chuyện với
Dịch Khiêm, "Dịch Khiêm, em đưa điện thoại cho Tử Du rồi, anh nói chuyện với Tử Du đi!”

Đan Nhất Thuần để điện thoại sát vào tai Hạ Tử Du.

Trong điện thoại truyền đến giọng nói trầm thấp của Đàm Dịch Khiêm, "Bà xã,
bây giờ anh đang ở trên đường về nhà, bất kể em có chuyện gì muốn ra

ngoài, hãy chờ anh về rồi tính!”

Hạ Tử Du sững sờ, không trả lời.

Đàm Dịch Khiêm nhẹ giọng dỗ dành, "Em yêu, ngoan ngoãn ở nhà chờ anh...."

Kết thúc điện thoại, Hạ Tử Du dần dần bình tĩnh lại.

Đan Nhất Thuần đỡ Hạ Tử Du ngồi xuống ghế sofa, "Mong cô thứ lỗi cho tôi đã thông báo với Dịch Khiêm, tôi chỉ cảm thấy bây giờ cô đang có thai, mọi việc nên cẩn thận thì hơn........”

Hạ Tử Du cúi đầu nhìn cái bụng hơi nhô lên của mình.

Đan Nhất Thuần an ủi nói, "Tử Du, bây giờ cô không phải chỉ có một mình, cô phải suy nghĩ cho đứa trẻ..... Cô vội vàng ra ngoài không muốn cho
chúng tôi biết nguyên nhân, cô như vậy khiến chúng tôi thật lo lắng.”

Hạ Tử Du ngước mắt liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, nhịp tim như trống đánh liên hồi.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, tiếng chuông điện thoại của Hạ Tử Du lại vang lên lần nữa.

"Đừng nhận!!"

Đan Nhất Thuần ngăn cản không cho Hạ Tử Du nghe điện thoại.

"Nhất Thuần, tôi phải nhận...." Hạ Tử Du gạt bàn tay của Đan Nhất Thuần ra ấn nút nghe.

Hạ Tử Du mới vừa đưa điện thoại di động lên tai, đột nhiên ‘đùng’ một
phát, tiếng súng nổ giòn vang lên truyền vào trong điện thoại của Hạ Tử
Du.

Tiếng súng vang lên khiến cả người Hạ Tử Du chấn động thật mạnh....

....

Hai mươi phút sau, Đàm Dịch Khiêm bước vào biệt thự.

Đan Nhất Thuần cùng người giúp việc lập tức đi về phía Đàm Dịch Khiêm.

"Dịch Khiêm, Tử Du đã đi rồi...."

Đúng vậy, vài phút trước Hạ Tử Du đã không màng đến sự ngăn cản của mọi người mà rời khỏi biệt thự.

Khuôn mặt Đàm Dịch Khiêm trong nháy mắt chợt lạnh lẽo, anh nhìn mấy vệ sĩ

đứng bên cạnh đang nom nóp lo sợ, “Chẳng nhẽ ngay cả ngăn cản một người
phụ nữ các người cũng làm không được sao?”

Những người vệ sĩ này phụ trách bảo vệ Hạ Tử Du ở biệt thự, khiếp sự uy nghi của Đàm Dịch Khiêm tất cả đều cúi thấp đầu xuống.

Đan Nhất Thuần đến bên cạnh Đàm Dịch Khiêm nói, "Dịch Khiêm, đừng trách họ, Tử Du kiên trì muốn đi, nếu như họ ngăn cản e rằng sợ làm Tử Du, em
cũng đã cố hết sức rồi.......”

Đàm Dịch Khiêm lấy điện thoại di động ra, gọi vào một dãy số, "Tra cho tôi tín hiệu trên điện thoại di
động của Hạ Tử Du, tôi muốn biết giờ phút này cô ấy ở đâu.”