Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng

Chương 215: Rốt cuộc cũng có ‘bé cưng’

Khu nhà giam dành cho nam giới tại vùng ngoại ô phía Tây ở thành phố Y, Trung Quốc.

"Số 58743, có người đến thăm tù."

"Cám ơn."

....

Mang còng tay, Kim Nhật Nguyên được cảnh sát dẫn tới phòng thăm tù.

Nhìn thấy người tới qua kính thủy tinh, khóe miệng Kim Nhật Nguyên khẽ nhếch cười.

"Ba nuôi."

Kim Nhật Nguyên cầm lên điện thoại, "Trạch Húc!"

Kim Trạch Húc hỏi, "Đã rất lâu không có đến thăm ba, ba có khỏe không?"

Kim Nhật Nguyên cười cười, "Nơi này ngoại trừ thức ăn không ngon, tất cả đều tốt."

Vẻ mặt Kim Trạch Húc sầu lo, "Ba gầy đi rất nhiều."

Giọng nói Kim Nhật Nguyên nặng nề u ám nói, "Không có chuyện gì, ba nhất định sẽ sống tới ngày con có thể quật ngã Đàm Dịch Khiêm."

"Con thật xin lỗi, ba nuôi."

Kim Nhật Nguyên thoải mái cười nói, "Ba con chúng ta không nên nói những lời như thế.”

Kim Trạch Húc chăm chú nhìn vào khuôn mặt già nua theo năm tháng của Kim
Nhật Nguyên ngồi ở đối diện, áy náy nói, "Nếu như ban đầu không phải con chỉ vì cái lợi trước mắt muốn đối phó với Đàm Dịch Khiêm, Tử Du sẽ
không đối chọi trên tòa với Đàm Dịch Khiêm, hôm nay ba cũng không phải
ngồi ở đây thế này......." Kim Trạch Húc đã từng muốn lợi dụng Hạ Tử Du
để đánh đỗ Đàm Dịch Khiêm, nhưng không nghĩ đến sau lưng lại có nhiều bí mật được cất giấu đến thế, cuối cùng lại chính anh lại gây hại đến
người thân của chính mình.

Kim Nhật Nguyên an ủi nói, "Chuyện này không thể trách con..... Ba đã sớm bị Đàm Dịch Khiêm nắm gọn trong
tay như con châu chấu, nó sẽ không buông tha cho ba.”

Kim Trạch Húc dán vào chặt điện thoại nói, "Ba nuôi, mấy lần trước khi đến thăm

ba, con nhớ đã từng nói với ba, những năm tháng ba khổ sở trong tù,
tương lai con nhất định sẽ khiến cho Đàm Dịch Khiêm trả lại cho ba.....
Hôm nay con tới đây muốn nói cho ba, ngày đó đang cách chúng ta ngày
càng gần rồi.”

Kim Nhật Nguyên vui mừng nói, "Trạch Húc, đây
chính là nguyên nhân trong cô nhi viện nhiều đứa trẻ như vậy, ba chỉ
chọn một mình con.”

"Công ơn nuôi dưỡng của ba nuôi đối với con, con vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng.”

Đáy mắt Kim Nhật Nguyên tóe lên một tia giảo hoạt, "Ba nuôi tin tưởng con nhất định sẽ làm được."

Bỗng dưng Kim Trạch Húc nghiêm nghị nói, "Ba nuôi, có chuyện này con nhất định phải nói cho ba, con đã gạt ba.”

Kim Nhật Nguyên nhíu mày, "Chuyện gì?"

Kim Trạch Húc chậm rãi nói, "Thật ra thì, Tử Du cùng đàm Dịch Khiêm đã tái hôn hơn nửa năm trước.”

Kim Nhật Nguyên hai mắt mở to, không tin được nói, "Không phải con nói với
ba là Tử Du đã bỏ Đàm Dịch Khiêm đi rồi sao?" Bởi vì là trọng phạm, Kim
Nhật Nguyên trong tù không có cơ hội đọc báo, cộng thêm tính cách xảo
quyệt của ông, trong tù cũng không trao đổi với bất kì người nào, cho
nên ông muốn biết được tin tức bên ngoài cũng chỉ có thể dựa vào Kim
Trạch Húc.

Kim Trạch Húc nói, "Là con nói dối ba.... Tử Du thật
sự ở Male ba năm, nhưng sau đó cô ấy được Đàm Dịch Khiêm mang đến Los
Angeles, chuyện cô ấy đi cùng Đàm Dịch Khiêm đến Los Angeles con cũng
không ngờ tới."

Kim Nhật Nguyên nghiến răng nói, "Ba thật không yên để An Ngưng có đứa con gái này!”

Giọng Kim Trạch Húc hòa hoãn lại nói, "Ba nuôi, ba có ngày hôm nay là do Nhà họ Đàm bọn họ tạo nên, không liên quan đến Tử Du.”

Kim Nhật Nguyên lạnh nhạt nói, "Nó đi theo Đàm Dịch Khiêm chính là muốn đối nghịch với ba! Trạch Húc, nếu như có một ngày con muốn đối phó với
người nhà họ Đàm, con không cần kiêng nể đến nó, nó hôm nay đã là người
nhà họ Đàm, không còn là con gái của ba nữa.”


Kim Trạch Húc lắc đầu, "Ba nuôi, con sẽ không đối phó với Tử Du....... Con yêu cô ấy, con muốn cô ấy là người phụ nữ của con.”

Kim Nhật Nguyên nhíu mày, "Con cho rằng con có thể lấy được lòng của nó sao?”

Kim Trạch Húc sâu xa nói, "Con không quan tâm lòng của cô ấy có hướng về con hay không, nhưng con chỉ muốn có cô ấy.”

Kim Nhật Nguyên khó hiểu nói, "Trạch Húc, con nên nhớ kỹ, đời người không
nên để ý quá nhiều về thứ gì đó, nếu không, những thứ con quan tâm trong tương lai sẽ trở thành nhược điểm để người khác uy hiếp con.”

Kim Trạch Húc bình tĩnh nói, "Ba nuôi, chuyện tình cảm con muốn tự mình quyết định, con sẽ không hối hận."

Kim Nhật Nguyên không nói thêm gì nữa.

Kim Trạch Húc nhìn gương mặt già nua của Kim Nhật Nguyên sau khi vào tù ba
năm, nhẹ giọng nói, "Ba nuôi, thời gian thăm tù không nhiều lắm, lần sau con sẽ trở lại thăm ba."

Kim Nhật Nguyên gật nhẹ đầu.

Nhưng, lúc Kim Trạch Húc đứng dậy, Kim Nhật Nguyên đột nhiên hỏi, "Con thật sự có kế hoạch đối phó với Đàm Dịch Khiêm?"

Kim Trạch Húc quay đầu nhìn ba nuôi mình rồi tự tin nở một nụ cười, "Con đã cố tình để Tử Du tin vào một chuyện."

Kim Nhật Nguyên không hiểu hỏi, "Chuyện gì? Cái này có liên quan đến kế hoạch của con?”

Kim Trạch Húc sâu xa nói, "Ba sẽ biết sau khi kế hoạch thành công."

-

Một tháng sau.

Theo chẩn đoán, sắp tới là thời gian tốt nhất mà Hạ Tử Du có thể mang thai, cho nên.....

Hôm nay, vào bữa ăn tối, Đàm Dịch Khiêm gặp phải một vấn đề khó khăn cực lớn.

Trên bàn ăn, Hạ Tử Du nhìn vẻ mặt khó coi của Đàm Dịch Khiêm, yếu ớt vô tội
hỏi, "Ủa, ông xã, thức ăn không hợp khẩu vị anh sao?"


"Mẹ, tại sao Ngôn Ngôn chỉ có thể ăn cơm trong chén vậy?" Liễu Nhiên ngây thơ hỏi.

Hạ Tử Du lúng túng nhìn sang Liễu Nhiên, "Ngoan, lúc ăn cơm không nên nói chuyện.”

"Dạ." Liễu Nhiên đáp lại rồi sau đó vùi đầu ăn cơm.

Hạ Tử Du lần nữa đưa mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, nhỏ giọng hỏi, "Ông xã, sao lại không ăn cơm?"

Đàm Dịch Khiêm nhìn những món ăn kỳ lạ trên bàn, mi tâm nhíu lại, "Những thứ này là gì vậy?"

"Đều là những món rất bình thường mà, em bảo nhà bếp làm đó."

Hạ Tử Du vừa nói dứt lời, Đàm Dịch Khiêm liền nghe thấy người làm đứng bên cạnh khẽ cười ra tiếng.

Đàm Dịch Khiêm liếc mắt nhìn nhóm người giúp việc, bọn họ lập tức trở về trạng thái im lặng tự nhiên ban đầu.

Hạ Tử Du bưng chén cơm của Đàm Dịch Khiêm lên, sau đó gắp thức ăn vào bát
Đàm Dịch Khiêm, "Ông xã, những món này đều là tấm lòng của nhà bếp làm,
anh nếm thử một chút xem sao!”

Đàm Dịch Khiêm thoáng nhìn thức ăn trong chén, không vừa ý nói, "Em nhất định muốn chồng em ăn những thứ này?"

Hạ Tử Du cô gắng ra vẻ bình tĩnh, "Đều là những món rất ngon mà!"

Liễu Nhiên ngây thơ nói chen vào một câu, "Ba, ba nhanh ăn đi, mẹ cùng các dì ở phòng bếp chuẩn bị rất lâu đó!”

Đàm Dịch Khiêm hỏi, "Em cũng xuống bếp chuẩn bị?”

Hạ Tử Du gật đầu, "Dạ.... Em đã nếm qua những món này, ăn cũng được lắm!”

Đàm Dịch Khiêm bất đắc dĩ cầm chén lên, ".... Được rồi!"

"Dạ, dạ!"

....

Sau khi bữa ăn tối kết thúc, Hạ Tử Du theo thường lệ dỗ Liễu Nhiên đi ngủ.
Mấy ngày nay tâm tình Đàm Tâm không tốt, vì vậy bà Đàm đã về Nhà họ Đàm
mấy ngày, cho nên việc dỗ Liễu Nhiên ngủ phải do Hạ Tử Du đảm nhận.

Lúc chín giờ, Liễu Nhiên cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.....

Hạ Tử Du đặt lên trán Liễu Nhiên một nụ hôn, sau đó vội vàng trở về phòng mình.


Dùng tay mở cửa phòng, cô gọi một tiếng, "Ông xã...."

Đàm Dịch Khiêm không trả lời.

Hạ Tử Du nghi ngờ nhìn thoáng qua một lượt căn phòng, phát hiện Đàm Dịch Khiêm bây giờ đã nằm ngủ say trên giường.

Hạ Tử Du nhíu mày, đi đến mép giường.

Đàm Dịch Khiêm dường như đã ngủ rất say, hơi thở đều đều trong giấc ngủ.

Hạ Tử Du lay nhẹ Đàm Dịch Khiêm gọi, "Ông xã...."

Đàm Dịch Khiêm mơ màng trả lời, "Ừ."

Hạ Tử Du hỏi, "Sao anh lại ngủ rồi?"

Đàm Dịch Khiêm đưa tay kéo cổ Hạ Tử Du xuống, giữ chặt đầu hôn lên mặt cô
một cái, giống như rất mệt mỏi nói: "Bà xã, đừng làm ồn, ngày mai anh
còn có mấy cuộc họp quan trọng trong ngày...."

Hạ Tử Du có vẻ thất vọng nói, "Ừm."

Đàm Dịch Khiêm xoay người, tiếp tục vào giấc ngủ của mình.

Hạ Tử Du sững sờ ngồi ở mép giường, rất là nghi ngờ. Tình huống này là sao đây? Chẳng lẽ những thực phẩm kia không có tác dụng như trên web nói?

Còn nữa, bình thường anh cũng không có đi ngủ sớm như vậy à....

Hạ Tử Du chán nản đứng dậy, sau đó đi vào phòng tắm lấy xuống chiếc áo ngủ rồi treo lại trong tủ quần áo.

Nhìn chiếc áo ngủ hàng hiệu gợi tình mà cô đã phải đỏ mặt khi chọn mua nó, cô không vui chép miệng.

Đi trở lại vào phòng tắm, Hạ Tử Du mở nước cho đầy bồn tắm lớn dự đinh tắm lại một lần trước khi đi ngủ.

Cởi quần áo ra, nằm trong bồn tắm lắm, cô rất thoải mái nhắm mắt hưởng thự.

Nước ấm thật dễ chịu, cộng thêm thân thể thả lỏng, cô bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Thế nhưng, trong lúc cô mơ mơ màng màng dù chưa có ngủ, cô đột nhiên có cảm giác như nước trong bồn tắm ngày lúc càng ít.

Bất chợt trước ngực cô truyền đến hơi thở ẩm ướt nóng bỏng, cô mơ màng mở
mắt ra thì phát hiện có một cái đầu không an phận của người nào đó đang
vùi trước ngực cô.